Chương 3
114
Nhà riêng. Tôi thích nhà mình nhất. Nhất là phòng riêng. Ở đây tâm hồn tôi được bình yên. Nghĩ thế này thì có vẻ tương lai tôi sẽ trở thành một hikikomori mất, nhưng sao cũng được. Buổi hẹn hò (hoặc thứ gì đó giống thế) với Akane đã kết thúc êm đẹp. Ăn trưa, chơi bời linh tinh, ăn tối rồi giải tán. Rất vui, nhưng chẳng có gì lạ thường.
Quan trọng nhất là Akane đã thư giãn từ đầu đến cuối. Tôi cứ nơm nớp lo sợ Shizuku sẽ tấn công ở đâu đó, nhưng hóa ra tôi lo bò trắng răng. Dù sao thì cô ấy cũng tỏ ra vô cùng dư dả thời gian. Tôi chia tay cô ấy trước nhà ga. Có lẽ tôi nên đưa cô ấy về tận nhà, nhưng cô ấy cũng chẳng có biểu hiện gì muốn thế.
Thôi thì, từ giờ là thời gian riêng tư. Nên chơi nốt game đang dang dở hay xem trận bóng đá đã ghi hình đây nhỉ. Đằng nào cũng tự do cả.
Nhưng nữ thần định mệnh gì đó lại không cho tôi toại nguyện.
Đột nhiên, cửa ra vào bị đập liên hồi.
「Này Natsuru. Mở cửa ra!!」
115
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng gọi, tôi lao xuống lầu. Tôi biết thừa là ai làm rồi. Nếu là nhân viên tiếp thị thì tôi sẽ mặc kệ, nhưng kẻ này thì không làm thế được. Có nguy cơ nó sẽ tự tiện xông vào. Khóa cửa rồi cũng chẳng ăn thua. Tôi chạy dọc hành lang, nhưng cánh cửa đã mở toang còn nhanh hơn cả tốc độ của tôi.
「Ta đến rồi đây!」
Kẻ vừa tự tiện mở khóa hét lên rồi bất ngờ nhảy vọt lên cao.
「Hây a! Cú đấm Cà ri!」
Chân trái bay tới. Tôi vội vàng nằm rạp xuống.
Đấm cái nỗi gì. Là đá mà. Kẻ đó tặc lưỡi rồi quay người lại.
「Natsuru, đỡ lấy đòn tấn công của tớ đi chứ. Chẳng biết nhìn bầu không khí gì cả.」
「Liên quan gì. Đừng có bất thình lình đá người ta chứ.」
「Đây không phải lời chào hỏi thông thường đâu.」
Bạn thuở nhỏ của tôi, Kondō Mikoto, nói vậy.
Nhỏ này vẫn để tóc ngắn và ăn mặc gọn gàng dễ vận động như mọi khi. Nghe đâu lý do là để 「có thể tìm kho báu bất cứ lúc nào」. Có vẻ như việc bay nhảy khắp thế giới từ nhỏ đã hình thành nên lối tư duy đó. Đúng là nữ Indiana Jones.
116
Từ bé đã hiếu động, giờ lại càng được tôi luyện thêm. Nhìn bề ngoài thì cũng ra dáng mỹ nhân đấy, nhưng vì là bạn thuở nhỏ nên tôi chẳng có cảm giác gì hơn ngoài 「thế thì đã sao」.
「Cậu ồn ào thật đấy.」
「Phải nói là khỏe khoắn chứ. Để đối đầu với những người Mỹ Latinh vui tính thì thế này là vừa đẹp đấy.」
「Tại sao lại phải đối đầu chứ.」
Tôi nghĩ vậy, nhưng nhỏ này thực sự có những lúc phải đối đầu. Nghe đâu ở sâu trong núi Ecuador, nhỏ từng chạm trán với đám nông dân vũ trang trồng cây coca. Nhỏ kể là đã đưa vũ khí cho người da đỏ để chống trả, rốt cuộc cậu định làm cách mạng hay gì hả?
「Cậu ăn cơm chưa?」
Rồi Mikoto cứ thế xồng xộc đi vào nhà tôi như nhà mình. Rốt cuộc quyền riêng tư vứt đâu rồi.
「Tớ ăn rồi.」
「Gì cơ. Tớ đã cất công làm món cà ri mang tới vậy mà.」
「Lại nữa à. Tớ còn chưa ăn hết đống cũ đâu.」
「Cậu phải chịu khó ăn đi chứ. Một ngày đừng ăn ba bữa nữa, ăn mười bữa là được chứ gì.」
「Ai mà ăn nổi hả!」
117
Tôi là cái thùng rác chắc. Dạ dày bục ra mất. Mikoto đang cầm một cái túi ni lông. Có vẻ không phải nguyên liệu, chắc lại là cà ri đông lạnh rồi.
Việc thói quen ăn uống của tôi bị lệch lạc chắc chắn là do lỗi của nhỏ này. Thỉnh thoảng cô nàng lại đến nấu bữa tối cho tôi như thế này. Tôi chẳng nhờ vả gì, nhưng có vẻ đó là một loại nghĩa vụ. Thế cũng tốt thôi, nhưng thực đơn thì toàn là cà ri. Hiếm hoi lắm mới có món Nhật hoặc mì Ramen.
A, tủ đông lại đầy ắp rồi.
Nhỏ đi vào bếp, và quả nhiên là mở tủ đông ra.
「Vì có ai đó cứ mang đến mãi mà.」
「Oa, còn nhiều thật đấy.」
「Tớ nhét vào nhé.」
Tại nhỏ này mà tôi không thể bảo quản kem được. Gặm cà ri đông lạnh thì có gì mà vui chứ.
「Cậu uống cà phê không?」
「Tớ không uống, mà cũng không có.」
「Tớ mua đến rồi.」
Nhỏ lấy ra một lon cà phê hòa tan. Đến cả cái đó cũng mang theo.
「Tớ mượn cái tách nhé. Natsuru uống hồng trà nhỉ?」
118
「Phải.」
「Được rồi.」
Tại sao lại biết sở thích của tôi chứ. Lại còn nắm rõ vị trí của tách và túi trà nữa. Đúng là kẻ không được lơ là mất cảnh giác chút nào.
「Thank you.」
Dù sao cũng phải cảm ơn một tiếng. Tuy bị ép buộc, nhưng cũng là thiện ý.
Vì nước đã đun sôi sẵn nên Mikoto rót từ bình thủy ra. Chúng tôi ngồi đối diện nhau.
Mikoto dốc ngược tách cà phê một cách thô bạo. Mọi khi toàn tu ừng ực từ chai nhựa, hôm nay thế là thùy mị lắm rồi đấy.
「Có việc gì không?」
「Không có việc thì không được đến à?」
「Bình thường là thế còn gì.」
「Bạn bè thuở nhỏ mà, đừng có cứng nhắc thế chứ.」
Không, lạ lắm. Mấy chuyện này phải rạch ròi, chứ ra xã hội người ta nghi ngờ thường thức cho xem.
119
Tuy nhiên nhỏ này chẳng khách sáo gì cả. Quả nhiên là sống theo luật rừng rậm à.
「Tớ có việc hẳn hoi đấy.」
「Thế thì nói trước đi.」
「Lúc tớ đến đây này.」
「Hả.」
「Này, cậu có phạm tội gì không đấy?」
Tư duy kiểu gì vậy. Suy diễn quá đà rồi đấy.
「Cậu nghĩ cái quái gì thế. Hết cái để nói rồi hay sao mà hỏi câu đó.」
「Hội trưởng gọi điện thoại cho tớ đấy.」
「Hả?」
「Lúc chiều tối. Rồi tự nhiên chị ấy hỏi tớ là 『Em không biết gì sao?』. Giật cả mình.」
Đúng thật. Như mật mã của điệp viên ấy.
「Tớ ngạc nhiên hỏi lại, nhưng chị ấy chỉ bảo là thử hỏi Natsuru xem rồi cúp máy. Thế nên tớ mới tới đây.」
Mikoto đặt tách xuống cái cạch.
「Chuyện là vậy đấy. Nào, khai ra đi.」
「Gì vậy chứ.」
120
「Hội trưởng mà nói thế thì chắc chắn Natsuru đã làm gì rồi.」
「Tại sao lại là tôi chứ. Biết đâu Hội trưởng phạm tội thì sao.」
「Hội trưởng ấy, hiếm khi nào lại cuống quýt như thế. Ban đầu tớ nghĩ giọng chị ấy vẫn như mọi khi, nhưng có chút khác biệt. Tớ biết mà. Giống hệt lúc cảm nhận được dấu hiệu bão cát ở sa mạc Gobi ấy.」
Ví von kiểu gì thế. Cậu từng đi đến tận đó rồi cơ à.
Kinh khủng thật. Và đáng sợ là trực giác của nhỏ này lại trúng phóc.
Tôi thì xây dựng lập luận dựa trên logic, nhưng Mikoto thì quyết định mọi việc bằng giác quan thứ sáu.
「Xạo hả.」
「Hội trưởng mà dao động thì chỉ có thể là tại Natsuru thôi. Nào, cậu đã làm gì?」
「Đừng có quy chụp thế chứ!」
「Tớ chẳng làm gì cả.」
「Có cáu ngược lại cũng vô ích thôi. Cậu chậm tiêu nên có thể không nhận ra, nhưng chắc chắn cậu đã làm gì đó khiến Hội trưởng kinh ngạc rồi. Nào khai mau!」
Cánh tay Mikoto vươn ra. Nhắm vào cổ họng tôi. Này, định giết người à.
「Dừng lại. Cậu mà ra tay thì không đùa được đâu!」
「Khai ra hôm nay cả ngày cậu đã làm gì ở đâu!」
121
Vì tiếc cái mạng nhỏ nên tôi thành thật khai ra chuyện đi cùng Akane. Trong phim thì nhân vật nào khai hết xong sẽ bị thủ tiêu, nhưng Mikoto chắc không đến mức đó đâu.
「Cậu, cậu đi hẹn hò hả!」
Nhưng có vẻ tôi đã quá ngây thơ rồi.
Lực bàn tay siết chặt lại. Ặc, dừng lại đi.
「Khó thở, khó thở quá!」
「Hẹn hò với Akane-chan, lại còn xảy ra chuyện như thế nữa!」
「Chính cậu cũng lôi tôi đến tận Gunma còn gì......」
「Chuyện đó không quan trọng!」
Bình thường đã là đứa con gái hay phấn khích rồi, tối nay lại càng cực điểm. Bộ uống rượu hay sao đấy.
Tôi trượt khỏi ghế, lăn lóc cùng với Mikoto.
「Buông ra, buông ra, bảo là buông ra mà!」
「Đồ phản bội! Dám hôn tớ rồi mà lại!」
Lý do vô lý hết sức. Không thể chấp nhận được.
Nhưng cứ thế này thì nguy hiểm đến tính mạng mất. Có cách là biến thành Kämpfer để thoát thân, nhưng nhỏ này cũng là Kämpfer. Chỉ tổ làm sập nhà thôi.
122
「Hiểu rồi, tôi nghe lời cậu là được chứ gì!」
「Thật không~?」
「Thật mà!」
Cuối cùng tay của Mikoto cũng rời khỏi cổ tôi. Cuối cùng cũng thở được một hơi. Tôi uống nốt chỗ hồng trà còn thừa.
「Cũng phải biết nương tay một chút chứ.」
「Tớ nghiêm túc đấy.」
「Dọa giết người rồi. Tôi báo cảnh sát đấy.」
「Cảnh sát Nhật Bản mà đáng sợ hơn biên phòng Bolivia thì tốt quá nhỉ.」
Cảnh sát dân sự gì chứ, lại dùng mấy từ chuyên môn rồi.
Tạm thời đã bình tĩnh lại, tôi ngồi xuống. Nhưng lần này tôi kéo ghế ra xa ngoài tầm với của nhỏ.
「Nhưng mà sao đến cậu cũng giận dữ thế hả.」
「Chẳng phải tại cậu xấu xa sao.」
「Không hiểu nổi.」
「......Mà, tự nhiên siết cổ cậu cũng là tớ sai.」
123
Biết hối lỗi ghê, tôi vừa nghĩ thế thì hóa ra không phải.
「Lần sau tớ sẽ bắt cậu khai hết rồi mới siết.」
Đúng là người phụ nữ hết thuốc chữa.
Mikoto cứ cầm lên đặt xuống cái tách cà phê đã cạn từ lâu. Có vẻ đang sốt ruột lắm.
「......Gì cơ, tóm lại là Akane-chan tự nhiên chiếm lợi thế hả?」
「Tự nhiên cái gì chứ.」
「Chỉ có thể nghĩ thế thôi.」
Sao cái gì cũng tự tin thái quá vậy. Khẳng định chắc nịch thế có nhặt được đồng xu nào không?
Mikoto vắt chân, nhìn xa xăm về đâu đó. Không phải là đang nhìn con ruồi đậu trên trần nhà, mà là đang suy nghĩ điều gì đó.
Im lặng một lúc lâu. Sao cũng được, nhưng nhỏ định ngồi lỳ ở nhà tôi à. Giống đi chào hàng quá đấy.
「......Nè Natsuru.」
「Gì thế.」
「Bọn mình ấy mà, đã được Higashida-kun nhờ tìm hiểu hành động của Hội trưởng và Natsuru nữ còn gì.」
124
「Mặc kệ nó là được chứ gì.」
「Không thế được đâu. Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải giữ lời hứa, đó là bí quyết để sống hòa thuận với dân du mục đấy.」
Nhỏ nói nghe thuyết phục thật. Hồi trước còn bảo 「Ăn thịt cừu đến phát ngán」 cơ mà.
「Cái đó còn ý nghĩa gì không nhỉ.」
「Còn chứ. Higashida tuy hay quên, nhưng dính đến gái gú là nhớ dai lắm. Đã nhận lời rồi thì cậu ta sẽ hỏi dai dẳng cho xem.」
「Hừm, vậy thì......」
Mikoto nhìn lên trần nhà một lúc.
「Đi gặp Hội trưởng đi.」
「Hả?」
Tôi buột miệng hỏi lại.
「Làm thế để làm gì?」
「Tớ có kế sách.」
Cậu là quân sư ở đâu về thế. Định buộc đuốc vào sừng trâu rồi thả vào nhà Shizuku chắc.
125
「Tớ nghĩ là phải nói chuyện thẳng thắn với Hội trưởng một lần.」
「Vậy à. Cậu cứ tự nhiên.」
Tôi muốn giảm thiểu đối thoại với Shizuku hết mức có thể. Đằng nào thì mình không làm gì, phía bên kia cũng sẽ tự tìm đến thôi. Phải giữ khoảng cách chứ.
Nhưng Mikoto nói như một lẽ đương nhiên.
「Cậu cũng phải đi.」
「Tại sao?」
「Tớ với cậu, hai đứa cùng nhận việc từ Higashida-kun mà, đương nhiên rồi còn gì.」
「Tôi rảnh đâu mà đi gặp Hội trưởng!」
「Đừng có đòi hỏi xa xỉ.」
「Xa xỉ chỗ nào. Đây là biện pháp bảo vệ bản thân đấy.」
「Tóm lại là gặp.」
Giọng điệu như muốn nói từ chối cũng vô ích.
Tuy nhiên, nhỏ này lẽ ra phải coi Shizuku là tình địch mới đúng, gió chiều nào thổi vậy không biết. Từng bảo nên đưa Shizuku lên giàn hỏa thiêu xét xử phù thủy cơ mà. À, đó là tôi nói chứ.
Hết cách, tôi hỏi.
126
「......Nói chuyện gì?」
「Đủ thứ chuyện.」
「Cụ thể là gì.」
「Về chuyện của cậu...... và Akane-chan.」
「Đợi đã nào. Đi tìm hiểu quan hệ giữa Hội trưởng và tôi phiên bản nữ cơ mà.」
「Mấy cái đó để sau đi.」
「Nhưng đi gặp Hội trưởng thì phải vì chuyện đó......」
Mikoto lườm tôi một cái sắc lẻm.
「Cậu cứ im lặng đi theo là được.」
Ngày hôm sau. Thời tiết đẹp đến mức đáng ghét. Là ngày đi học bình thường, nhưng Mikoto đã bắt giữ tôi ngay từ đầu.
Vừa bước chân vào trường, tôi lại bị ép vào vai kẻ tuân tùng ai đó. Mà toàn là những cô nàng không phải dạng vừa. Thiệt tình, chuyện quái gì đang diễn ra thế này.
127
Ngày hôm trước cô bạn thuở nhỏ của tôi đã tuyên bố.
「Giờ nghỉ trưa.」
「Chúng ta sẽ đến phòng Hội học sinh. Cậu cũng phải đi theo. Với lại, hôm nay ở bên khu nam sinh suốt nhé. Vắng mặt bên khu nữ sinh.」
「Cái đó, có lý do gì không?」
「Không muốn Akane-chan phát hiện ra chứ sao.」
Cứ như điệp viên thâm nhập vào lòng địch ấy. Nếu bây giờ đang là thời Chiến tranh Lạnh thì chắc nhỏ này hoạt động năng nổ lắm đây.
Tuy nhiên theo lời đám xung quanh thì tôi lúc nào cũng trong trạng thái đó, và cái đánh giá 「thằng này thiếu tập trung」 đã ăn sâu vào tâm trí mọi người rồi.
Vì Mikoto dặn dò kỹ quá nên dù ở bên khu nam sinh tôi cũng cứ thấp thỏm không yên.
Ở lớp 2-4 khu nam sinh, tôi không nói chuyện nhiều với Higashida lắm. Dù vậy phía bên kia vẫn bắt chuyện nên tôi cũng đáp lại.
Và Higashida cũng chỉ hỏi đi hỏi lại một chuyện.
「Này Senō. Sao rồi, quan hệ giữa Hội trưởng và Senō Natsuru nữ ấy.」
128
Tôi trả lời qua loa.
「Vẫn chưa biết được.」
「Điều tra nhanh lên giùm cái. Hội nghiên cứu mỹ thiếu nữ sắp xuất bản cuốn catalog mỹ nữ toàn trường rồi.」
「Lại nữa à. Chẳng phải lúc nào cũng ra mấy cái na ná nhau sao.」
「Lần này là bản hoàn chỉnh. Không chỉ dữ liệu cá nhân mà còn đăng tải cả các mối quan hệ xã hội nữa. Hợp tác sản xuất với CLB Báo chí nên nội dung không thể làm qua loa được.」
Lại còn gồng con chuột lên nữa chứ. Mũi thở phì phò ghê nhỉ. Cầu cho cậu gây gổ với CLB Báo chí rồi đến khi tốt nghiệp cũng không hoàn thành được.
Mà có chuyện như thế nên tôi ngoan ngoãn ngồi yên đến trưa. Cứ sống như con cua nấp sau tảng đá thế này thì có thể tránh được tai ương. Dù có thể bị sóng cuốn trôi.
Rồi đến giờ nghỉ trưa. Tôi chạy vội đến thư viện.
Chưa ăn trưa. Thật lòng thì muốn ăn lắm, nhưng e là không có thời gian. Thường thì cứ đến chỗ Shizuku là y như rằng tốn thì giờ.
Lên tầng trên của thư viện, đến phòng Hội học sinh.
Mở cửa ra.
Tôi không hề có suy nghĩ ngây thơ rằng Shizuku có thể không có ở đây. Dù tôi có chạy hết tốc lực thế nào thì cô ta cũng đến sớm hơn thôi.
129
Quả nhiên Shizuku đã ở đó. Ngồi ở cái bàn quen thuộc.
Gần đây tầng lầu của Hội học sinh đã được ngăn thành phòng riêng ngay chỗ Shizuku. Nghe thì xa xỉ, nhưng đó hình như là thiện ý của mọi người vì nghĩ rằng như thế cô ta sẽ tập trung hơn. Nghe bảo ban đầu Shizuku cũng bảo 「Không cần xa xỉ thế đâu」, nhưng gần đây không thấy nói nữa. Chắc là vì dễ nói chuyện với chúng tôi hơn. Về chuyện Kämpfer chẳng hạn.
Mikoto cũng đã ở đó. Nhỏ này cũng nhanh thật.
Thì đâu thể nói chuyện trước mặt các ủy viên khác được.
「Natsuru, cậu chậm quá đấy.」
「Chậm gì mà chậm.」
「So với tớ thì quá chậm còn gì.」
「Tớ bỏ cuộc khoản so sánh với cậu rồi.」
Trong phòng Hội học sinh chỉ có ba chúng tôi. Tôi và Mikoto đứng cạnh nhau đối mặt với Shizuku.
Mikoto cái gì cũng làm quá lên, nghĩ là làm ngay, nên người đi theo vất vả lắm. Hồi mẫu giáo, tự nhiên lôi tôi đi bảo là 「Đi vòng quanh Nhật Bản thôi」. Khi được bảo vệ ở nhà ga tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Người lớn nghe chuyện đi vòng quanh nước Nhật thì ngán ngẩm, bảo 「Trẻ con thế này thì đi du lịch sao nổi」, nhưng nếu là Mikoto thì chắc làm được.
130
Người giữ vai trò nói chuyện chủ yếu là Mikoto.
「Hội trưởng, về cú điện thoại hôm nọ ấy.」
Mikoto vào đề ngay không rào đón, Shizuku tiếp nhận một cách bình thường. Vẫn là vị Hội trưởng Hội học sinh điềm tĩnh như mọi khi. Ơ, nhưng mà số lần chớp mắt, hình như hơi nhiều thì phải.
「Chuyện đó sao?」
「Chị đã cố tình hướng em đến chỗ Natsuru đúng không.」
「Vâng.」
Thừa nhận cái rụp. Không dao động hay cư xử khả nghi gì sao.
「Có gì bất tiện à?」
「Không ạ. Em cũng nghe Natsuru kể sự tình rồi.」
「Vậy thì tốt.」
「Thế nên là!」
Mikoto đập hai tay xuống bàn trước mặt Shizuku.
「Em nghĩ rồi. Bây giờ đối thủ lớn nhất là Akane-chan. Cậu ấy đã phóng đi trước mấy thân ngựa rồi.」
131
「Nữ sinh cao trung mà lấy đua ngựa ra ví von thì có ổn không nhỉ.」
「Kệ em. Thế nên em đã suy nghĩ.」
Mikoto hướng ánh mắt về phía Shizuku. Gần như là đang lườm.
Nhỏ này định nói cái gì vậy.
「Hội trưởng, bắt tay với em đi.」
Tôi không chỉ dao động mà còn ngớ người ra. Không hiểu nổi trong đầu kẻ thốt ra câu bắt tay này chứa cái gì nữa. Rốt cuộc ai là kẻ địch giả tưởng đây. Akane-chan à.
Shizuku chưa trả lời, nhưng cũng không ngạc nhiên như tôi.
「Chị sẽ trả lời sau, nhưng việc đó có lợi ích gì không?」
「Hội trưởng hiểu mà.」
Cái gì thế. Định đem tôi đi đấu giá à.
「Có Natsuru ở đây thì có thể tranh giành ngay được còn gì.」
「Chẳng phải gọi Senō-kun đến đây cũng vô nghĩa sao.」
Thực ra cô ta lại chớp mắt. Cảm giác như đang nghiến răng hàm vậy.
「Này Hội trưởng...... buồn ngủ hả?」
「Ara, tại sao?」
132
「Trông như muốn ngáp ấy.」
「Không phải đâu.」
「Hả?」
Shizuku trả lời vậy rồi liếc nhìn đồng hồ.
「......Đổi địa điểm đi.」
「Chỗ nào có thể bình tĩnh nói chuyện thì tốt hơn. Có thể sẽ lâu đấy.」
「Được thôi.」
Mikoto đáp.
「Senō-kun cũng đi theo đi.」
「Tôi thì......」
「Gì thế Natsuru, cậu chưa ăn trưa à?」
「Chưa ăn cơm nhỉ. Chị mời nhé.」
Tôi gật đầu với Mikoto.
「Tại bị bảo đến nhanh lên còn gì.」
「Chừng đó thì ăn đi chứ.」
「Đừng nói vô lý thế. Chưa được 5 phút đâu đấy.」
133
「Tớ ăn trong 2 phút đấy.」
Ăn uống kiểu gì vậy. Tưởng cơm là đồ uống hay sao.
「Địa điểm là...... sân thượng chỗ này được không nhỉ. Chúng ta với Senō-kun không thể cùng nhau xuống nhà ăn được.」
「Không bảo biến thân à.」
「Bây giờ cứ để là con trai thì thuận tiện hơn.」
Cô ấy đứng dậy khỏi ghế. Tôi và Mikoto đi theo sau Shizuku ra sân thượng thư viện.
Cánh cửa sắt mở ra, gió mát lùa vào. Vì đang là mùa này nên nắng vẫn còn chói chang.
Gần đây hay ghé chỗ này thật. Được Sakura-san dẫn tới, hay đi cùng Akane. Cũng từng gặp Shizuku vài lần, nhưng chuyện đó thì không muốn nhớ lại.
Ngoài chúng tôi ra không có ai. Tôi thấy nhẹ nhõm, nhưng có lẽ Shizuku đã biết trước nên mới dẫn tới đây.
Ngồi vào một góc. Quây thành vòng tròn.
Shizuku cầm một cái bọc nhỏ trên tay.
「Đây này. Xin mời.」
「Cái gì thế.」
134
「Cơm hộp đấy.」
Tưởng thật nên tôi mở ra. Đúng là cơm hộp thật. Chẳng lẽ lại là Shizuku tự làm.
「......Cái này, là của Hội trưởng chứ gì.」
「Ừ, đúng rồi.」
「Thế thì tôi ăn sao được.」
「Hai người chia nhau ăn đi.」
Tranh vẽ thanh xuân gì thế này. Nam nữ cùng chọc đũa vào một hộp cơm, thế giới thời Chiêu Hòa chắc. Có khi Minami Kōsetsu lại vừa đàn guitar folk vừa hát lên không chừng.
Trái ngược lại, Mikoto đang xếch mắt lên. Trông như sắp mọc sừng đến nơi.
Thế mà Shizuku lại nói cứ như chuyện đương nhiên. Tôi tròn mắt kinh ngạc.
「Hội trưởng làm cái gì tùy tiện thế hả!」
「Không tùy tiện đâu. Dù sao thì cũng không thể để mặc cậu bé đang đói bụng thế được.」
「Người gọi cậu ấy ra là Kondō-san đấy chứ.」
「Tại Natsuru không ăn là lỗi của cậu ấy mà!」
135
Mikoto gầm gừ với giọng trầm thấp.
「......Có khi nào, việc em dẫn Natsuru đến, việc cậu ấy không ăn trưa chị cũng đoán được rồi không chừng.」
「Hội trưởng thì dám làm thế lắm.」
「Chị không phải nhà ngoại cảm đâu.」
「Nếu thế thì chị đã làm hai hộp cơm rồi.」
Miệng thì nói thế, nhưng tôi cũng có cảm tưởng giống Mikoto.
Cứ hễ nói chuyện với cô gái này là y như rằng cảm thấy mình đang nhảy múa trong lòng bàn tay cô ta. Có vẻ không chỉ mình tôi cảm thấy thế, trong ấn bản sửa đổi mới nhất của ấn phẩm ngầm 「Lịch sử mặt trái học viện Seitetsu Vol.5」 cũng viết những điều tương tự. Theo đó, Shizuku chuẩn bị sẵn vài phương án giải quyết, tùy tình huống mà lôi ra dùng để rút ngắn thời gian suy nghĩ và thảo luận, khiến đối phương kinh ngạc và cảm thấy như bị thao túng. Chắc là sở thích kiểu Sadist chăng.
Có hai đôi đũa. Cái này chẳng phải là chuẩn bị sẵn sao.
Tuy không tin tưởng lắm, nhưng vì đói nên tôi cứ thế ăn. Hộp cơm gồm những món cơ bản như cơm nắm nhỏ, xúc xích và trứng cuộn.
136
Tôi cứ thế tống thức ăn vào miệng. Shizuku nấu ăn ngon nên ăn bao nhiêu cũng vào. Giá mà tính cách cũng tốt như thế này thì không còn gì để phàn nàn.
Shizuku ăn một cách tao nhã, từ tốn đưa thức ăn lên miệng. Ăn chung một hộp cơm thế này mà bị 「Hội những người muốn bị Sangō Shizuku mắng chửi」 bắt gặp thì to chuyện, nhưng may là không phải lo điều đó.
Mikoto nhìn tôi với vẻ mặt cau có thực sự.
「Aaa, biết thế không rủ Natsuru đi cùng.」
「Cậu bảo tớ đến còn gì.」
Shizuku không trả lời trực tiếp. Đâu đó như thoáng hiện nụ cười mỉm.
「Bị cuốn theo âm mưu của Hội trưởng rồi. Chắc từ lúc gọi điện cho em là chị đã tính đến chuyện này rồi.」
「Thế, chuyện của Kondō-san là gì?」
「Không phải chuyện đó, chẳng phải là chuyện bắt tay với em sao?」
「......Hội trưởng, đừng có lại gần Natsuru thế chứ.」
「Nhưng mà với Natsuru...!」
「Ăn xong là tự khắc tách ra thôi.」
Quả nhiên đối mặt với người này, đến Mikoto cũng bị xử lý nhẹ nhàng. Hôm nọ ở cửa hàng Anime, việc Akane chiếm ưu thế đúng là kỳ tích.
137
「Ư......」
「Lý do là gì?」
Cơ thể Shizuku sắp dính sát vào tôi rồi. Tại ăn chung hộp cơm thôi, nhưng đáng lẽ ngồi đối diện là được rồi, sao cô này không làm thế nhỉ.
「Nào nói đi, Kondō-san.」
Mikoto có vẻ đã chấp nhận, nhắc lại chuyện lúc nãy.
「Thế nên là, bắt tay với em đi.」
「Để đối đầu với Akane-chan à.」
「Em với Kondō-san bắt tay nhau thì đối phó được đến đâu chứ. Senō-kun là gu của Mishima-san đấy.」
Thì đúng là vậy. Nhưng mà, các người định làm đến mức đó sao?
「Thì tại Akane-chan sẽ phóng đi mất. Em cứ tưởng Hội trưởng là tình địch, nhưng tình thế thay đổi rồi.」
「Tại sao chứ.」
「Chị nghĩ Kondō-san cũng đủ là tình địch rồi mà?」
Shizuku nói. Cô này vừa ăn vừa bình tĩnh thật.
138
「Người nắm giữ tư liệu 『bạn thuở nhỏ』 chỉ có mỗi Kondō-san thôi.」
「Em đâu có dáng đẹp như Hội trưởng.」
「Vẻ ngoài không quan trọng. Mấy chuyện đó ấy.」
Không nói ra khỏi miệng, nhưng có cảm giác cô ấy có cái nhìn lùi lại một bước quan sát. Không giống học sinh cấp ba chút nào. Câu thoại nghe có vẻ triết lý trải đời. Cô ấy thỉnh thoảng lại có cách nói chuyện như thế. Già dặn.
「Nhưng mà, Natsuru chẳng nghĩ gì về em cả.」
Tại quen nhau từ hồi mẫu giáo mà.
「Làm gì có. Tôi coi cậu là bạn thuở nhỏ mà.」
Nhưng Mikoto thở dài thườn thượt.
「Hội trưởng nghe chưa? Vừa nãy ấy.」
「Nghe rồi. Chị thấy hơi đồng cảm với Kondō-san đấy.」
「Cảm ơn......」
Cảm giác như đang bị chê bai gián tiếp ấy, là sao vậy. Vốn dĩ gọi tôi ra đây, sao tôi lại phải chịu cảnh này.
「Bỏ qua cái đồ ngốc Natsuru đi...... Hợp sức hai người lại để đối đầu với Akane-chan chẳng phải tốt hơn sao.」
140
「Tình hình thay đổi rồi mà. Hợp tung liên hoành đấy. Thay đổi xoành xoạch ấy mà.」
「Có vẻ như Kondō-san và Mishima-san định đối đầu với chị nhỉ.」
Chuyện Trung Quốc cổ đại à. Hình như thuyết Tung Hoành gia từng làm mưa làm gió một thời. Mikoto là hậu duệ của họ chắc?
Bữa ăn kết thúc. Tôi và Shizuku ăn xong gần như cùng lúc. Tuy nhiên cô gái này vẫn không chịu rời ra.
Mikoto có vẻ hơi sốt ruột, giục câu trả lời.
「Câu trả lời của Hội trưởng thế nào?」
「Được thôi.」
Shizuku gật đầu khá dứt khoát.
「Nếu Kondō-san không nói thì chị cũng định đề xuất rồi.」
Cách nói nhẹ nhàng nhưng là lời thú nhận kế hoạch. Quả nhiên là đã sắp đặt trước.
「Hội trưởng mà không có sức lực, nghe sai sai thế nào ấy.」
「Những kẻ yếu thế phải cố gắng cùng nhau thôi.」
「Những việc học sinh cấp ba có thể làm được cũng chỉ đến thế thôi.」
Sự toàn năng chưa từng thấy. Có sức mạnh đó sao không dùng để bảo vệ hòa bình thế giới đi. Trung Đông lại đang nực mùi thuốc súng đấy.
141
Mặc dù nói vậy, nhưng Shizuku là kiểu người làm gì cũng được. Giờ cũng chẳng cần giải thích nữa, nhưng cô ấy là người phụ nữ nắm bắt mọi thông tin mình muốn.
「Mà, có Hội trưởng làm đồng minh cũng đáng tin cậy thật.」
Mikoto có vẻ nhẹ nhõm hẳn.
「Thế, tớ với Natsuru ấy mà, được Higashida-kun nhờ tìm hiểu quan hệ giữa Hội trưởng và Natsuru nữ.」
「Chị biết rồi.」
Biết rồi sao. Chúng tôi đã nói chưa nhỉ. Không phải, có vẻ như cô ta cài điệp viên vào khu nam sinh rồi.
「Nếu vậy thì thao túng thông tin ở đó cũng được đấy. Quà đáp lễ vì đã bắt tay với chị.」
「Định làm thế nào.」
「Không phải tin đồn về Hội trưởng và Natsuru nữ, mà đổi về Hội trưởng và Natsuru nam cũng được.」
「Gì thế.」
Người nói là tôi. Hội trưởng và tôi phiên bản nữ cũng đã kỳ cục lắm rồi.
Mikoto không trả lời thắc mắc của tôi. Nhỏ chỉ tập trung nói chuyện với Shizuku.
「Loan tin Hội trưởng và Natsuru, ờ thì, có quan hệ tốt. Higashida-kun và Masumi bên CLB Báo chí tin tớ đấy. Chắc là tin đồn đính chính sẽ lan truyền nhanh thôi.」
142
「Chắc vậy rồi.」
Shizuku đáp.
Tính cách của Higashida và Masumi, Shizuku cũng nắm rõ. Tôi cũng biết tỏng, đó là đám người sống bằng cách ăn tin đồn.
「Cảm ơn nhé, nhưng thế thì chỉ có mình chị được lợi thôi.」
「Kondō-san không có lợi lộc gì thì lạ lắm. Phụng sự hoàn toàn miễn phí, chị không tin đâu.」
「Thỉnh thoảng người ta cũng muốn làm tình nguyện mà.」
Mikoto bĩu môi. Có vẻ không vui vì bị nhìn thấu tâm can. Khoản nhìn nhận sâu sắc này Shizuku giỏi thật.
「Thế à. Chẳng phải em từng đi trộm mộ di tích ở Trung Đông sao? Thuê dân bản địa miễn phí à?」
「......Thế thì em nói nhé. Hãy công nhận việc em và Natsuru hẹn hò.」
「Chỉ thế thôi sao?」
「Cái gì!」
Đây tất nhiên là tôi. Cái gì thế. Tại sao lại phải nói chuyện tôi hẹn hò với Mikoto.
「Không phải...... Nói với Higashida-kun là em và Natsuru đang hẹn hò, chị cũng phải công nhận chuyện đó.」
143
「Uy hiếp nhỉ.」
「Đúng thế.」
「Thế quan hệ giữa chị và Senō-kun sẽ ra sao.」
「Chị cũng nói thế luôn...... Tứ, tức là, Natsuru bắt cá hai tay...... thì ghét thật, nhưng em muốn biến thành cuộc đua giữa em và Hội trưởng. Xin lỗi Akane-chan nhé, nhưng nếu tin đồn lan ra thì bên này sẽ được ưu tiên hơn.」
「A, tức là em muốn ngang hàng với chị chứ gì.」
Mikoto nói thế. Ngang hàng với Shizuku, nói nghe to tát thật. Dù là cô gái bạo lực bay nhảy khắp thế giới, nhưng so với nữ sinh siêu cấp vẫn thấy lép vế. Vì tìm khắp nước Nhật cũng hiếm có người toàn năng đến mức này.
Bảo là cho cô ấy ngồi cùng chiếu, chắc Higashida cũng ngạc nhiên cho xem.
「Cảm giác như tự nhiên chị bị bất lợi ấy nhỉ.」
「Người liên lạc với Higashida-kun là em, nên em có thể chỉ tiết lộ quan hệ giữa em và Natsuru, còn chuyện của Hội trưởng thì giấu đi cũng được đấy.」
Shizuku suy nghĩ một chút.
「......Được thôi.」
144
Mái tóc đen dài bay trong gió, bồng bềnh như dấu hiệu chấp thuận. Mikoto thở phào ra mặt.
「Vậy thì, em hẹn hò với Natsuru cũng được nhỉ. Ngang hàng mà.」
「Cái đó thì không được.」
「Tại sao!」
「Tại tính chiếm hữu của chị cao lắm.」
「Cái đó đâu phải lý do!」
「Senō-kun đang hẹn hò với chị, nên không cần thiết phải hẹn hò với Kondō-san.」
「Nhưng mà, sẽ tung tin đồn là cũng hẹn hò với em mà......」
「Senō-kun là của chị.」
Cô tuyên bố lạnh lùng.
「Chuyện đó với chuyện này là khác nhau.」
「A...... Là của em chứ!」
「Ara, quả nhiên Kondō-san cũng nghĩ thế nhỉ. Có tính chiếm hữu đấy chứ.」
「Đương nhiên rồi! Nếu chị cứ nói thế mãi thì hủy giao kèo lúc nãy đi!!」
「Làm thế thì Mishima-san sẽ có lợi đấy.」
145
Mikoto cứng họng. Vì là chuyện do mình đề xuất nên mãi không tìm được lời đáp trả.
Lời lẽ của Shizuku nghe cũng khá là ngụy biện, nhưng giọng điệu bình tĩnh cộng thêm áp lực nên không thấy thế. Chắc khoản đó cũng nằm trong tính toán rồi.
Mikoto bất ngờ nhìn sang tôi.
「Vậy thì, để Natsuru quyết định đi. Vì thế nên mới dẫn tới đây mà.」
Đã lỡ làm vẻ mặt bàng quan rồi. Đáng lẽ chạy trốn ngay là thượng sách. Cảm giác như bị cuốn vào vụ nổ khí ga vậy.
「Cái đó cũng không được nốt.」
Lại là Shizuku.
「Làm thế thì Kondō-san chắc chắn có lợi rồi. Hai người là bạn thuở nhỏ mà.」
「Hội trưởng xinh đẹp lại dáng chuẩn, biết đâu cậu ấy chọn thì sao.」
「Nếu thế thì chị đã chẳng vất vả thế này.」
Vất vả cái gì, cô định cưỡng bức tôi còn gì. Tự hào về tội ác à.
Shizuku cũng hướng ánh mắt về phía tôi. Ừm, cảm giác có điềm chẳng lành.
「Cạnh tranh tự do đi. Chơi đánh lẻ luôn.」
146
「Thế thì Hội trưởng có lợi còn gì.」
「Chị không phải bạn thuở nhỏ hay gì cả, nên phải được chấp nhận chấp chứ.」
「Mồ...... Thôi được rồi.」
Tôi thì không được đâu, nhưng ý kiến của tôi hoàn toàn không được tôn trọng. Gần đây đang có mốt phụ nữ tự quyết định mọi việc mà lờ đi đàn ông à?
「Kondō-san. Cạnh tranh tự do nên dù kết quả thế nào cũng không được oán hận đâu nhé.」
「Muốn hận quá đi.」
「Nếu thế thì, ngay tại đây không phải đánh lẻ nữa, mà bắt tay đàng hoàng nhé.」
「Nghĩa là sao.」
「Thế này này.」
「Chỉ giới hạn ở đây thôi, hãy hợp tác nhé. Senō-kun cũng đang ở đây, thế tốt hơn đúng không. Còn lại là cạnh tranh tự do.」
「Được thì cũng được nhưng...... làm gì cơ.」
Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể tôi lộn nửa vòng trên không trung.
Cũng không đến mức to tát lắm, nhưng tóm lại là tôi ngã ngửa ra sau. Việc hiểu được Shizuku là người đẩy ngã diễn ra ngay sau đó.
147
Hội trưởng đáng kính đang đè lên người tôi. Lại cưỡi lên à. Dự cảm chẳng lành tẹo nào.
Và người kích động lại là Mikoto.
「Hội trưởng! Chị định làm gì thế!」
「Nhìn không hiểu sao? Thế này cũng được tính mà nhỉ.」
「A, ngay trước mặt em...... với lại đây là trường học!」
Tôi kinh ngạc không thốt nên lời, nhưng đồng cảm với Mikoto. Hội trưởng đáng tin cậy mà làm chuyện này có được không đấy. Bị bắt gặp thì không xong đâu. Không chỉ bị cách chức Hội trưởng mà còn bị đuổi học ấy chứ.
「Không nói thì không hiểu sao?」
「Định làm gì Natsuru thế hả!」
「Chúng ta làm tình.」
「Hi...... Hiểu rồi, nhưng mà...... chuy, chuyện bậy bạ thế......」
「Kondō-san cũng làm đi?」
「C, cả em nữa á!?」
「Vâng. Có vẻ Senō-kun hễ làm chuyện này với chị là lại bỏ chạy ngay ấy mà. Nếu hai người cùng làm thì chắc sẽ ổn thôi.」
Oa, đè tôi xuống là vì thế à. Người phụ nữ gì vậy.
148
Shizuku đang cưỡi lên người tôi. Ở nhà cô ta tôi cũng bị thế này rồi, nhưng giờ còn bị đùi cô ta kẹp chặt nữa. Chắc nhiều gã đàn ông sẽ sướng lắm, nhưng với tôi là tai nạn.
Mikoto đang luống cuống, nhưng lấy lại tinh thần ngay. Quả nhiên là người phụ nữ mạnh miệng tuyên bố thế giới là sân vườn nhà mình, cũng có gan đấy. Nhưng đừng có phát huy ở cái chỗ này chứ.
「Ờ thì, v, vậy thì em hợp tác.」
「Cởi đồ ra nào.」
Tay Shizuku cử động nhẹ nhàng. Chỉ thế thôi mà cúc áo bung hết cả ra. Cái kỹ thuật này, dù có bị dính bao nhiêu lần tôi cũng không thể hiểu nổi.
「Này, ê!」
Cuối cùng cũng thốt nên lời.
「Làm gì thế! Đây là phạm pháp đấy!!」
「Nhân chứng ở đâu ra?」
Đúng như Shizuku nói, trên sân thượng chỉ có chúng tôi. Nói cách khác là có cơ sở cho tội phạm hoàn hảo, tôi đã quá lơ là rồi.
Sao người phụ nữ này lúc nào cũng bình tĩnh được thế nhỉ.
「Nếu không có nhân chứng thì không thành tội phạm đâu. Dù cậu có đi kiện, nhưng chúng tôi phủ nhận là xong. Lời khai của con gái có sức nặng hơn con trai đấy.」
149
「Phải có đạo đức chút đi chứ!」
「Đối phương là Senō-kun thì đạo đức bình thường chẳng tiến triển được chút nào đâu.」
Lý lẽ tàn nhẫn thật. Cứ làm như tôi là thằng đàn ông không hiểu chuyện ấy. Nếu đối phương là Sakura-san thì chuyện gì tôi cũng chấp nhận hết, nhưng đây là mấy người mà.
Mikoto đang lúng túng, nhưng cũng định đè lên người tôi giống Shizuku.
「Ờ thì, Na, Natsuru, chịu đựng đi. Chắc không đau đâu.」
「Không biết nhưng chắc là thế.」
「Cậu biết hay không thế hả!」
「Được không nhỉ.」
Mà tôi là con trai mà...... à không, không phải chuyện đó.
「Kondō-san, cởi quần cậu ấy ra.」
「Cởi ra là không chạy được đâu.」
Nhắc mới nhớ tôi từng nghe chuyện giấu giày để không cho ra khỏi nhà, nhưng lột cả quần áo thì có phải là quá cầm thú không. Cái ý tưởng đó ở đâu ra vậy.
Tay Mikoto tháo cúc quần tôi.
150
「Làm thế này được chưa nhỉ.」
「Kéo tuột xuống một lần là được chứ gì?」
「Oa~, hồi hộp quá.」
「Lần đầu của cả hai bên thì vất vả thật.」
Khốn kiếp, lũ ác ôn.
Quần đồng phục bị lột ra. Không phải hết, mà bị kéo xuống tận mắt cá chân. Để tước đi tự do của đôi chân đây mà.
Và thế là tôi phải phơi cái quần đùi ra trước mặt lũ con gái. Ááá.
Mikoto đỏ mặt. Chắc thế.
「Bộ dạng thế này của Natsuru...... chắc là lần đầu nhìn thấy.」
「Bạn thuở nhỏ cũng thế sao.」
「Hồi bé tí thì thấy nhiều rồi.」
Đúng là bị nhìn thấy nhiều thật. Ngược lại tôi có nhìn thấy bộ dạng thế này của Mikoto không thì, thực ra trong ký ức chỉ có vài lần. Chẳng lẽ nhỏ che giấu khéo léo thế sao.
Chuyện đó sao cũng được. Lột nữa là lòi ra hết đấy. Không chỉ là sỉ nhục đâu.
「Nè Natsuru, cậu không hưng phấn à?」
Cậu nói cái gì thế hả.
151
「Không có đâu.」
「Cậu là khổ dâm còn gì. Thích kiểu này đúng không.」
「Sao lại là khổ dâm hả!」
「Bạn thuở nhỏ đã nói thì là khổ dâm. Từ trước tớ đã nghĩ thế rồi.」
Quy chụp quá. Mà sở thích tình dục đâu phải thứ để công khai. Với lại khổ dâm chân chính là Higashida kia. Tên đó còn tự thừa nhận nữa là. Thích bị chửi rủa lắm. Nếu hắn đến đây thì tôi sẵn lòng nhường chỗ ngay.
「Nghịch đi?」
Shizuku vừa cưỡi lên người tôi vừa quay ra sau.
「Hả...... ng, nghịch á!!!」
Sự dao động của Mikoto rõ mồn một. Tất nhiên tôi cũng dao động.
「Hội trưởng! Làm gì thế! Cưỡng bức sàm sỡ đấy à!」
「Làm cho hưng phấn lên là thành thuận tình ngay.」
Cái lý lẽ của luật sư rởm đời gì thế. Mikoto thì 「Ra là vậy......」, gật gù cái gì chứ. Đừng có bị thuyết phục!
「Biết thế mang thuốc kích dục theo. Tộc người ở Châu Phi có dùng đấy. Mất công đổi bằng muối mới có được. Chắc là hiệu nghiệm lắm.」
152
「Không có thì chịu thôi. Dùng tay nghịch xem.」
「Làm thế nào nhỉ.」
「Qua lớp quần lót là được rồi.」
Dừng lại đi. Đây là sân thượng đấy. Trong video bí mật của tôi có cảnh 「Trên sân thượng tòa nhà văn phòng với mỹ nữ tóc vàng và...」 thì có đấy, nhưng đó là xem qua màn hình nên mới hay. Chứ thành người trong cuộc, lại còn ở phe bị làm thì không đùa được đâu.
「Bị cưỡng bức」, 「Ai mà đến thì toi đời」, những cảm xúc đó xoáy trôn ốc, mồ hôi lạnh túa ra rồi.
Shizuku vẫn đang đè lên để tôi không cử động được. Nghĩ kỹ thì, tôi có thể nói là đang tận hưởng cảm giác mông của cô gái này, nhưng tâm trí đâu mà để ý đến việc đó.
「Chắc là vuốt ve từ từ thì tốt hơn nhỉ.」
「Kích thích từ từ có khi lại hưng phấn hơn ấy chứ??」
Đã bảo là không phải mà.
「Natsuru biến thái thật......」
Nhưng với lũ này thì nói gì cũng vô ích rồi. Hay là tôi cứ thức tỉnh thành biến thái cho xong, nhưng lý trí vẫn đang khóa chặt cánh cửa sở thích tình dục lại.
153
「Ara.」
Cảm giác thình thịch của Mikoto truyền cả sang tôi.
「N, nè Hội trưởng. Cùng chạm vào không?」
「Quả nhiên là một mình em thì căng thẳng lắm.」
Nói năng nghe ngây thơ chưa kìa. Hai người hợp sức lại, tôi còn hơn cả căng thẳng đây này. Shizuku thì bảo 「Được thôi」. Thôi xong rồi. Phải chấp nhận số phận sao.
Cơ thể đang đè lên tôi định cử động. Định quay ra sau à. Trong tích tắc trọng lượng nhẹ đi.
「Urya—!」
「A, này!」
Tôi dồn hết sức lực, thoát khỏi bên dưới Shizuku. Ngay trước khi bị chạm vào.
Là lúc này. Không còn cơ hội nào khác. Cần nhất là sự quyết đoán.
Mikoto hét lên, nhưng mặc kệ.
Quần đồng phục bị lột dở đang vướng ở chân tôi. Nhờ thế mà chạy chẳng được, đi bộ cũng khó. Kéo lên mặc lại thì sẽ bị bắt tiếp. Bọn họ nhắm vào điều đó mà.
Nhưng tôi đâu phải thoát ra mà không suy tính gì.
154
「Á!」
Tôi cứ thế bò đi, dùng cả hai tay trèo qua hàng rào phía sau lưng. Rồi chuyển trọng tâm, rơi xuống khỏi sân thượng.
Giọng nói này chắc là Mikoto. Tôi đang lao thẳng xuống đất nên không nghe thấy gì.
Cơ thể được bao bọc trong ánh sáng trắng.
Biến thân thành Kämpfer.
Tôi phiên bản nữ tận dụng khả năng thể chất, lấy lại tư thế giữa không trung và tiếp đất. Những việc này diễn ra chưa đầy một giây.
Cơ thể không hề hấn gì.
Tôi ngước nhìn lên sân thượng. Shizuku và Mikoto đang nhoài người ra khỏi hàng rào nhìn xuống. Fufufu, đáng đời nhé. Đừng hòng tôi chịu trận trước sự bạo ngược của các người. Đừng có coi thường Senō Natsuru.
Nếu cứ để nguyên dạng con trai thì chắc chắn đập đầu xuống đất đi chầu ông bà rồi. Chỉ lúc này tôi mới biết ơn việc trở thành Kämpfer. Nhờ khả năng thể chất ưu việt mới thực hiện được kỹ thuật này.
Tạm thời cười mũi 「Hừ」 một cái. Chẳng biết họ có thấy không.
Bọn họ giờ có chạy xuống cũng không kịp. Tôi sẽ dùng cước lực của Kämpfer để tẩu thoát. Trận này, tôi lội ngược dòng thắng lợi.
Tôi quay lưng lại thư viện, định chạy đi thì...... ngã sấp mặt.
155
Dưới chân tôi chỉ có quần lót. Vốn là cái quần dài nhưng giờ biến thành váy và đang tụt xuống tận mắt cá chân mà còn làm màu.
Đỏ mặt tía tai, tôi kéo váy lên mặc lại như cũ. Sau đó tôi chạy biến đi mà không dám ngoái lại nhìn.
「A~, chạy mất rồi......」
Mikoto lẩm bẩm. Bóng dáng Natsuru đã biến mất về phía khu nữ sinh.
「Senō-kun, đầu óc cũng nhanh nhạy phết nhỉ.」
Shizuku nói với vẻ thán phục.
「Cậu ta ấy à, không ngốc như vẻ bề ngoài đâu. Nhưng cũng gần bằng ngốc rồi.」
「Kondō-san quan sát kỹ nhỉ.」
「Thì là bạn thuở nhỏ mà.」
Mikoto nói với vẻ hơi tự hào. Việc có quan hệ như thế với Natsuru, đối với cô cũng là một điều đáng hãnh diện.
156
Mikoto khẽ đặt tay lên ngực. Lúc nãy thì hưng phấn, nhưng giờ nghĩ lại những việc mình làm thì tim đập thình thịch. Kinh nghiệm như thế, dù ở sa mạc Châu Phi hay rừng rậm Đông Nam Á cô cũng chưa từng trải qua.
Shizuku nhìn chằm chằm vào cô.
「E...... Ờ thì......」
「Tiếc nuối à?」
「Trông có vẻ nhẹ nhõm hơn đấy.」
「Sở thích thiếu nữ nhỉ.」
「Làm gì có...... Thì đúng là...... Mà nói sao nhỉ.」
Mikoto xấu hổ, cúi mặt xuống.
「Q, quả nhiên là, mấy chuyện này làm trong phòng riêng chỉ có hai người với Natsuru thì tốt hơn, tớ nghĩ thế. Vui thì cũng vui...... nhưng mà.」
「Thiếu nữ mà lị. Có nên xin lỗi Natsuru không nhỉ......」
「Sao đây nhỉ.」
Shizuku đã quay lại giọng điệu thường ngày. Mà thực ra lúc nãy cách nói chuyện cũng hầu như chẳng thay đổi gì. Chỉ là lúc đè xuống hơi thở có gấp gáp hơn chút xíu thôi.
157
「Hội trưởng thấy thế nào?」
「Thấy gì?」
「Hưng phấn không? Quả nhiên hai người riêng tư thì tốt hơn hả?」
「Sao nhỉ.」
「Gian xảo thế, trả lời đi chứ.」
「Không nói đâu.」
Shizuku trả lời như vậy.
Đến cả Hội trưởng Hội học sinh cũng có lúc đánh mất sự bình tĩnh. Tuy nhiên trong lòng cô nghĩ gì thì đến Mikoto cũng không thể đoán biết được.
Đó có phải là sự cố chấp của riêng cô ấy không. Nghĩ kỹ thì, cứ hễ dính đến Natsuru là cô ấy lại trở nên khó hiểu như vậy.
0 Bình luận