Chương 5 【Sư Tử Thiêu Sống】
190
Trái tim tôi đang ngập tràn sắc hồng. Không, nói là màu hồng phấn có lẽ đúng hơn. Bởi vì Sakura-san đang làm cái chuyện ấy ấy và chuyện nọ nọ...
Sakura-san kéo tay tôi đi. Nơi đây vốn là đường dành cho xe đạp, đi xuống phía dưới sẽ là bãi đất bồi ven sông. Vì trời vẫn còn nóng nên đến tối, lũ trẻ trong khu phố chắc sẽ tụ tập ở đây bắn pháo hoa.
Đi bộ một chút là đến một bụi rậm cỏ mọc um tùm. Sakura-san đang hướng về phía đó.
「Không có gì đâu. Nhưng mà, cũng được nhỉ?」
「Ơ……………… ừm. Đằng kia có gì sao?」
Oa, thật táo bạo làm sao.
Khác hẳn với vẻ ngoài ở trường, Sakura-san chủ động đến bất ngờ. Cô ấy đang lôi tôi vào trong bụi rậm. Chết thật...
191
Trong một bộ phim cũ rích nào đó, tôi từng thấy cảnh này rồi. Tôi từng mượn Higashida một cuốn băng video nát bươm, tua đi tua lại đến mòn cả băng, nhưng chính cái vẻ cũ kỹ đó lại càng làm tăng thêm sự hưng phấn. Và giờ đây, tôi sắp được trải nghiệm nó sao?
Nếu bình tĩnh suy nghĩ lại thì tôi đang bị Sakura-san dắt mũi như chơi. Tôi dễ dàng sa vào mỹ nhân kế và sắp sửa bị rút hết xương cốt. Nhưng thế này cũng tốt. Sự trong trắng mà tôi gìn giữ bấy lâu nay chính là để dành cho ngày hôm nay. Để được Sakura-san cướp đi. Tôi nghĩ đây sẽ là một kỷ niệm không thể nào quên suốt cuộc đời. Theo nhiều nghĩa khác nhau.
Bụi cây có vẻ không được chăm sóc nên mọc lan tràn, cao vượt quá đầu tôi. Thế này thì...
「………………Có khi, sẽ bị bẩn đấy nhỉ.」
Sakura-san đang kéo tay tôi bỗng dừng lại.
Tức là, đây là dấu hiệu cho thấy sẽ không bị ai nhìn thấy.
Mặt đất vẫn còn ẩm ướt do cơn mưa rào. Chỉ cần ngồi xuống thôi cũng lấm lem bùn đất rồi. Huống chi lát nữa còn phải lăn lộn trên dưới.
「Làm sao đây? Hay là dừng lại nhé?」
Cô ấy nở một nụ cười đầy ám muội. Cái cách cô ấy hỏi ý kiến tôi khiến tôi rùng mình.
Tất nhiên là tôi từ chối bằng cả tính mạng.
「Không không, sao thế được. Nếu là với Sakura-san, thì dù là trên nền đất, trên ngọn cây, hay trên sân thượng tòa nhà...」
「Chà, Natsuru-san thật là hư hỏng.」
192
Ui chao. Những từ ngữ ấy lọt vào tai, vuốt ve tận sâu trong não bộ tôi. Được người đẹp nói như vậy thì dù là từ ngữ gì cũng khiến người ta hưng phấn. Tất nhiên là trừ Shizuku ra.
Sakura-san dẫm nát đám cỏ dại. Tôi hiểu ngay lý do. Cô ấy đang làm thành một cái giường. Để nằm xuống cùng tôi.
「Vâng……………… vâng.」
「Nào, xin mời.」
Tôi lảo đảo bước lại gần. Ờm... trong trường hợp này thì thứ tự nào là đúng nhỉ? Cởi quần áo trước, hay nằm xuống trước?
Còn nhiều điều tôi chưa rõ. Nếu cởi, thì áo sơ mi hay quần tây trước? Quan trọng hơn là tất, cái này xử lý sao đây? Còn quần lót?
Một góc trong não tôi đang suy tính xem làm thế nào cho điêu luyện, nhưng mà kệ đi. Hai người thì một người có kinh nghiệm dẫn dắt là được rồi. Giống như đi cắm trại ấy mà. Chúng tôi sắp sửa "cắm trại" để trở thành người lớn. Dù điểm chung thì hầu như chẳng có mấy.
Chẳng mấy chốc đã có đủ chỗ cho hai người nằm. Sakura-san tự mình nằm xuống đó và dang hai tay ra.
194
Sakura-san nằm ngửa, co một bên đầu gối lên. Ơ kìa, nhìn thấy bên trong mất.
「Không, đừng bận tâm chuyện đó. Đằng nào cũng cởi ra ngay mà.」
Thì đúng là vậy, nhưng mà...
Dù sao thì tôi cũng căng thẳng kinh khủng. Hồi ở suối nước nóng cũng từng khỏa thân với nhau, nhưng chuyện đó không thể so sánh với cái này được. À nhắc mới nhớ, tôi từng trần như nhộng chui vào tủ dụng cụ vệ sinh với Akane. Lần đó tim cũng đập thình thịch.
Tôi loạng choạng bước lại gần, định bụng ít nhất cũng phải cởi giày ra đã. Và rồi thất bại. Chân tôi xoắn vào nhau, ngã nhào lên người cô ấy.
「Thật là, Natsuru-san này.」
Sakura-san nói với vẻ thích thú.
「Đừng hưng phấn quá như thế. Mình không chạy mất đâu mà.」
Bàn tay cô ấy nhanh chóng di chuyển xuống vùng bụng dưới của tôi. Oái.
「Mình chạm vào được không?」
Từ chối thì không đáng mặt đàn ông. Người xưa có câu, mỡ dâng miệng mèo mà không ăn là nỗi nhục của đàn ông. Trong trường hợp này, tôi có cảm giác mình mới là mỡ dâng miệng mèo.
Nhưng lạ thay, tay của Sakura-san không di chuyển thêm nữa. Mặc dù tôi đã chuẩn bị sẵn sàng xong xuôi rồi.
195
「Ano………………」
「Làm sao bây giờ nhỉ?」
Cô ấy liếm nhẹ môi.
「Natsuru-san, cậu cởi đồ cho mình được không?」
「Quần áo……………… ư?」
「Ừ. Đứa trẻ này, nó chẳng biết gì cả. Ít nhất mình muốn nó biết được đàn ông sẽ làm những gì.」
Sao thế nhỉ, câu nói cứ như thể chuyện của người khác vậy. Ý cô ấy là sao?
Nhưng tôi lập tức tống khứ thắc mắc đó ra khỏi đầu. Trong lúc Sakura-san còn đang có hứng, tôi phải làm những việc cần làm.
「Aan...」
Tôi đặt ngón tay lên cúc áo. Chết tiệt, trơn quá. Chẳng biết từ lúc nào tay và ngón tay tôi đã đầm đìa mồ hôi.
Cố gắng trấn tĩnh những đầu ngón tay đang run rẩy, tôi vươn tay về phía ngực Sakura-san.
Sakura-san thốt lên một âm thanh ngọt ngào.
「Đừng vội vàng quá.」
196
Đầu óc tôi sôi sùng sục ngay tức khắc. Bộ ngực của Sakura-san, người tôi thầm thương trộm nhớ, đang nằm gọn trong lòng bàn tay theo đúng nghĩa đen. Cảm giác như vua Arthur cầm được thánh kiếm Excalibur vậy. Tôi sẽ cứu rỗi nước Anh. Chẳng hiểu mình đang nghĩ gì nữa.
「Không, nhưng mà………………」
「Cậu chạm vào chỗ này cũng được đấy.」
Sakura-san dẫn tay tôi đặt lên ngực cô ấy. Sự mềm mại phập phồng thấm vào lòng bàn tay. Oa, lẽ nào đây là ngực của Sakura-san thật sao.
「Cậu không nắn à?」
「Hả……………… hả!!」
「Thật là, chủ động lên đi chứ.」
Tôi rụt rè cử động ngón tay. Oa, tôi, bằng ý chí của chính mình, đang nắn ngực đấy. Tuyệt thật.
Mỗi lần tôi cử động tay, Sakura-san lại rên rỉ 「An an」. Âm thanh đó khiêu gợi khủng khiếp, làm tôi suýt xịt máu mũi.
「Natsuru-san……………… thích lắm.」
V... vậy sao.
197
「Nhưng mà, qua lớp áo thì không rõ lắm. Cho nên……………」
Cứ giao cho tôi. Lần này tôi sẽ cởi đàng hoàng cho cô xem.
Tôi từ từ mở vạt áo sơ mi. Vạt áo được sơ vin trong váy nên tôi cũng kéo nó ra ngoài. Tôi lau mồ hôi tay vào quần áo mình. Rồi lần này, tôi thận trọng tháo từng chiếc cúc một.
Khác với Shizuku, đồ lót của Sakura-san không phải màu đen gợi cảm, mà là màu trắng tinh khôi nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái. Nếu là người đàn bà như Shizuku mặc thì sẽ mất đi vẻ đáng yêu, nhưng với Sakura-san thì lại cực kỳ hợp.
Oa, áo lót của Sakura-san đang ở ngay trước mắt. Màu trắng tinh khiết, nhưng có thêu ren cầu kỳ gì đó.
「Tháo ra đi.」
Sakura-san nhổm lưng lên. Những cử chỉ tự nhiên thế này làm tôi hưng phấn không chịu nổi.
Vâng tôi hiểu rồi. Ờm, không phải cài trước, vậy là phải vòng tay ra sau lưng rồi.
「Tháo ra xong, hãy nắn bóp nhé.」
「Ch……………… chỗ nào?」
「Thật là. Cậu bắt con gái phải nói ra điều đó sao?」
Vừa nãy còn nói mấy câu kiểu hiếp hay giết gì đó, nhưng cái vẻ e thẹn thế này cũng hợp với cô ấy lắm.
198
Tóm lại là Sakura-san làm gì cũng đều ra dáng cả.
「Cậu biết thừa rồi còn gì.」
Biết chứ sao không. Vâng, tôi sẽ làm bất cứ điều gì.
Lưng Sakura-san phát ra tiếng "tách". Móc cài áo lót đã tuột ra. Chỉ còn chút nữa thôi là "cái đó" bằng xương bằng thịt sẽ hiện ra trước mắt.
「Nhẹ nhàng thôi nhé?」
Và rồi làn da mềm mại mà cả trường ao ước hiện ra ngay trước mắt tôi...
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Bất thình lình, Sakura-san bật dậy. Một tay giữ lấy áo lót, tay kia vung lên cực nhanh.
Một khẩu súng lục xuất hiện. Loại ổ xoay nòng ngắn. Nhưng vì khác với súng thật, nên số lượng đạn là vô hạn.
Sakura-san khai hỏa. Không phải vào tôi. Mà là ra phía sau lưng tôi. Viên đạn sượt qua bên trái.
「Đừng có giỡn mặt!」
Cùng với tiếng quát tháo, đạn cũng bay ra từ bụi rậm phía sau. Và viên đạn đó trúng phóc vào bụng Sakura-san.
199
「Khục!」
Vì quá đột ngột nên tôi chết lặng người, chỉ thốt lên được bấy nhiêu. Cơ thể cô ấy nảy lên như bị co giật.
「Sakura-san!!!」
「Đáng đời! Vừa nãy trúng rồi chứ gì.」
Người xuất hiện từ bụi rậm là Akane. Không phải cô nàng nhút nhát, mà là chế độ Chó Điên. Phía sau cô ấy là Shizuku và Mikoto. Tất cả đều đã biến thân.
Akane vẻ mặt đắc thắng, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mặt cô nàng như thể vừa nhìn thấy rác thải sinh học.
「Dô, đồ háo sắc. Tiếc là chưa kịp làm một nháy với Sakura nhỉ.」
「Hả?」
「Hả cái gì. Bọn tôi cứu cậu đấy. Suýt nữa thì dính bẫy mỹ nhân kế, bị làm thịt rồi.」
「C... Cậu, Sakura-san đã......」
Giọng điệu cô nàng như nhổ toẹt vào mặt tôi. Mà thực ra, bình tĩnh lại thì những điều cô ta nói là đúng.
「Đừng có bắn bất ngờ thế chứ!」
200
「Bắn bất ngờ nên mới trúng đấy! Thấy chưa, mới chỉ lại gần thôi mà con nhỏ này đã nhận ra rồi. Không làm thế thì cả bọn này lẫn cậu đều nguy to.」
Quả thực phản xạ của Sakura-san rất kinh khủng. Tôi thì hoàn toàn không nhận ra Akane và mọi người đến gần. Tại vì trong đầu toàn suy nghĩ đen tối mà lị.
「Nhưng mà bất ngờ như thế thì...」
「Cũng không sao đâu. Mình chưa chết mà.」
Đột nhiên, Sakura-san đang nằm sóng soài bỗng bật dậy.
Không hề nói quá chút nào. Từ tư thế nằm ngửa, cô ấy dùng sức bật của cơ lưng để nảy người lên. Rồi xoay một vòng trên không trung, nhảy lùi lại phía sau.
Năng lực thể chất phi thường khiến tôi kinh ngạc tột độ. Dù là Kämpfer thì cũng đâu làm được đến mức này.
Cô ấy xoa xoa bụng vài cái.
「Bắn bất ngờ như thế tàn nhẫn thật. Nhưng mà, quyết định tốt đấy. Nếu dại dột hô "Giơ tay lên", chắc chắn mình đã phản công rồi.」
「Con khốn……………… sao mày còn sống hả?」
Akane cũng chĩa súng.
202
「Chết đi!」
「Cái gì!?」
「Không thể nào trượt được.」
「Ngây thơ quá.」
「Ừ, trúng rồi đấy. Máu chảy rồi này.」
Sakura-san xòe bàn tay không cầm súng ra cho xem. Oa, đỏ lòm.
「Nhưng mà, cũng chẳng phải mình bị thương gì đâu.」
Đột nhiên Sakura-san chuyển động.
Một thanh Nhật Bản đao (Katana) xuất hiện trên tay kia. Giống như lần trước tôi thấy, là Kiếm và Súng. Cô ấy đạp đất, nhảy một cú cực lớn.
「Chậc!」
Akane nhảy sang ngang. Shizuku và Mikoto cũng chạy tản ra các hướng khác, tạo thế bán bao vây. Tiện thể thì tôi đang đứng ngơ ngác ở giữa trung tâm.
Sakura-san tiếp đất. Đồng thời vung thanh katana. Mấy bụi cỏ dại bị chém đứt lìa. Giữ nguyên đà chuyển động đó, cô ấy xoay người trên một chân làm trụ. Và rồi nổ súng về phía Mikoto.
Giọng của Akane và Sakura-san vang lên cùng lúc. Những đường hỏa tuyến kéo dài từ họng súng của cả hai. Cả hai đều trượt trong gang tấc.
Chà, dáng vẻ ấy đẹp làm sao. Tay phải cầm katana, tay trái cầm súng lục. Mái tóc dài tung bay, đôi mắt sáng rực rỡ.
203
Áo sơ mi bung ra để lộ nội y, và vì móc cài đã tháo nên đôi gò bồng đảo thỉnh thoảng lại lộ ra. Ngay cả dòng máu chảy từ bụng cũng đẹp như vẽ tranh trên không trung vậy. Về mặt hình ảnh thì không chê vào đâu được.
「Đau quá!」
Tôi mải nhìn đến ngẩn ngơ. Kết quả là bị Akane đang chạy tới đá cho một cú.
「Tránh đường đi đồ ngốc! Muốn chết hả!」
Trở về thực tại. Riêng chuyện này thì Akane đúng. Tôi cứ há hốc mồm dõi theo chuyển động của Sakura-san.
「Cậu cũng biến thân đi!」
「Ở đây á?」
「Còn ở đâu nữa!」
「Nhưng mà...」
「Đồ ngu! Sakura sẽ giết cả cậu không nương tay đâu!」
「Làm gì có chuyện đó.」
Sakura-san vẫn vừa nói chuyện vừa không mảy may để ý đến vết thương ở bụng.
「Nhưng nếu cứ ngơ ngác thì có khi dính đạn lạc đấy. Mình không quan tâm đâu.」
204
Hii, nói gì đáng sợ thế. Lời nói đó không sai chút nào. Cô ấy vừa nổ súng không chút do dự.
「Oái oái oái.」
「Kaede!」
Tôi bò bốn chân chạy trốn tán loạn. Akane lại đá tôi thêm cái nữa.
「Đã bảo là biến thân đi mà! Chết thật đấy!!」
Đúng thật. Tôi vẫn còn đang lơ mơ như lúc ngắm nhìn cô ấy. Tôi lắc đầu, dồn sức vào cánh tay phải. Bao bọc trong ánh sáng, tôi biến thành hình dáng con gái.
「Gì thế?」
「Cậu nghĩ đấu với tất cả bọn tôi mà thắng được sao!?」
Shizuku quát lớn. Mục đích là để thu hút sự chú ý.
「Nghĩ chứ.」
Oa. Lại một sự tự tin đáng kinh ngạc. Không chỉ dừng ở mức trơ tráo nữa rồi. Hơn nữa, cái cách cô ấy khiến người ta cảm thấy điều đó thực sự đúng mới thật khủng khiếp.
「Nhưng mà, mình không định chiến đấu ở đây đâu.」
Sakura-san liếc nhìn Akane.
205
「Phát đạn đầu tiên là của cô phải không!」
「Người dã man các người nổ súng trước mà.」
Akane gào lên.
「Cái gì?」
「Tao đã chắc chắn từ phát đó rồi. Tốt nhất là giết quách mày đi.」
「Khả năng phán đoán đó, mình khen ngợi cô.」
Cô ấy lướt tới. Thu hẹp khoảng cách với Akane, vung cao thanh katana.
「Cô là một tồn tại nguy hiểm theo nghĩa khác với Shizuku-chan. Có lẽ nên xóa sổ ở đây thì hơn.」
Ánh bạc lóe lên, vô số ngọn cỏ bị cắt đứt. Akane lùi lại phía sau né tránh lưỡi kiếm.
Thanh katana lại chuyển động. Đồng thời Sakura-san lao tới. Định thu hẹp khoảng cách rồi xiên một nhát sao?
Khóe miệng cô ấy nhếch lên một nụ cười nhạt. Cái vẻ đó ngầu thật đấy, nhưng cũng đáng sợ chết khiếp.
Nhưng Akane cũng là một Kämpfer. Và cô ấy tràn đầy tính hiếu chiến hơn tôi nhiều.
「Đừng có coi thường bà!」
Cô nàng chó điên bóp cò. Không chỉ một lần, ngón trỏ cô nàng cử động liên hồi. Đạn bay ra như súng tiểu liên full-auto.
Nhưng Sakura-san né được tất cả.
206
「Kém quá.」
Tiếp cận đến cự ly cận chiến. Cơ thể Sakura-san thoáng chìm xuống. Như vươn lên từ dưới đất, lưỡi kiếm vung ra.
「Chết tiệt!」
Tiếng kim loại vang lên, đầu nòng súng bị chém đứt. Thế này thì không bắn được nữa rồi. Và muốn chạy thoát cũng khó. Trên tay kia của Sakura-san, khẩu súng lục ổ xoay đã sẵn sàng.
「Không phải thế đâu nhá!」
「Kết thúc rồi sao?」
「Hự!」
Akane hành động theo phản xạ tức thì. Không dùng vũ khí, cô nàng đá thẳng vào bụng Sakura-san.
Dù sao thì cũng đang bị thương, cú đá đó khá thấm. Sakura-san gập người lại. Nhân cơ hội đó, cô nàng chó điên giãn khoảng cách.
「Phải làm thế thì nó mới thành đồ bỏ đi được.」
Cô nàng tạm thời thu hồi khẩu súng của mình.
Hồi trước, Shizuku đã dạy tôi điều này khi ở gần nhau.
207
「Vũ khí bị hỏng sẽ không dùng được trong một thời gian. Nó không biến mất hẳn, nhưng phải đợi nó tự phục hồi.」
Ra là thế. Lần đầu tôi nghe thấy đấy. Ma pháp *Zauber* của tôi không cầm vũ khí trên tay nên không biết.
Sakura-san chỉ cử động mỗi cái cổ.
「Shizuku-chan, rành ghê nhỉ.」
「Tại sao?」
Cô ấy cũng thủ thế tham chiến. Tôi giật mình, định chuẩn bị tấn công bằng ma pháp.
「Senō-kun, cậu không được tấn công.」
「Sẽ gây hỏa hoạn đấy.」
À đúng rồi. Nếu đám cỏ dại ở đây bắt lửa, nó sẽ lan rộng trong nháy mắt. Không chỉ sáng rực bởi lửa đâu. Xui xẻo thì thành đại hỏa hoạn mất.
「Cứ nằm im đi.」
Shizuku đạp đất lao lên. Động tác của cô nàng này chỗ nào cũng toát lên vẻ tao nhã.
Cảm thấy hơi ức chế, nhưng chẳng còn cách nào khác.
Tiếng kim loại lanh canh vang lên, hai thanh đoản kiếm gắn xích xuất hiện. Cô ấy vung cả hai tay cùng lúc. Sợi xích như sinh vật sống, lao vút về phía Sakura-san.
208
Sakura-san không né tránh. Cô ấy cứ thế để nó tiếp cận, rồi gạt phăng đi trong gang tấc.
Động tác đó thật kinh khủng. Chỉ với một thanh katana, cô ấy gạt rơi hai thanh đoản kiếm cùng lúc. Nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.
Shizuku thu đoản kiếm về. Rồi tấn công lần nữa, lần này là từ hai phía.
「Shizuku-chan, tấn công kiểu nào cũng thế thôi.」
Dù vậy Sakura-san vẫn không hề nao núng.
Lại bị gạt phăng. Lần này với vẻ nôn nóng như bà nội trợ bực mình vì lũ ruồi.
「Chỉ làm được thế này thôi sao, thất vọng quá đi.」
Giọng điệu khinh miệt. Không thể tin là đang nói chuyện với bạn bè.
Nhưng Shizuku cũng bình tĩnh không kém.
「Cũng không hẳn đâu.」
「Jaaan!」
Cùng với tiếng hét lớn, Mikoto lao ra từ bụi rậm.
Hai tay cầm thanh katana, cô ấy lao thẳng một đường về phía Sakura-san. Có vẻ đã chạy đà từ một khoảng cách nhất định nên tốc độ rất cao. Và Sakura-san, vì động tác đánh chặn đoản kiếm khi nãy, tư thế đang bị vỡ.
209
「Dính này!」
「Hừ.」
「......Ngạc nhiên thật đấy. Một chút thôi nhé.」
Sakura-san vặn nửa thân trên.
Nhờ đó cô ấy né được lưỡi kiếm của Mikoto trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng nếu Mikoto đảo tay lại, cô ấy sẽ bị chém toạc.
Cô ấy nâng đầu gối lên, kẹp lưỡi kiếm vào giữa đầu gối và khuỷu tay mình. Rồi dùng hết sức đập mạnh khuỷu tay xuống.
Cùng với tiếng kim loại chát chúa, thanh katana của Mikoto gãy làm đôi.
「Á á!」
Quả không hổ danh bạn thuở nhỏ của tôi, khả năng quyết đoán lúc nguy cấp rất tốt, cô ấy buông ngay nửa thanh kiếm gãy, ném mình vào bụi rậm. Lấy đà lăn đi. Nhờ thế mà tránh được viên đạn Sakura-san bắn bồi ngay sau đó.
「Kinh thật………………」
Tôi thốt lên đầy thán phục. Chỉ trong vài phút, cô ấy đã vô hiệu hóa cả Akane lẫn Mikoto. Hơn nữa là bằng cách phá hủy vũ khí của họ.
「Natsuru-san, thấy khâm phục không?」
210
「Khoan đã.」
「Đừng có to mồm vội.」
「Cỡ này thì lúc nào tôi cũng cho xem được.」
Sakura-san dư dả đến mức còn quay sang hỏi tôi. Nhưng người trả lời không phải tôi mà là Shizuku. Vũ khí của cô ấy vẫn chưa bị phá hủy. Thái độ cũng không hề có chút sợ hãi nào.
「Thua thì khó coi lắm đấy.」
「Quả là Shizuku-chan. Shizuku-chan cũng không nghĩ là mình sẽ thua nhỉ.」
Shizuku thủ thế đoản kiếm, định tấn công tiếp. Nhưng...
「Mấy chuyện này ấy mà, ai nản lòng trước thì kẻ đó thua.」
Người ra hiệu dừng lại là Sakura-san.
「Dừng ở đây được chưa?」
「Sao thế. Xin tha mạng à?」
「Không phải. Phân thắng bại ở đây thì không hay lắm.」
「Nghĩa là sao?」
「Phải có một sân khấu xứng tầm chứ. Shizuku-chan cũng muốn giải quyết cái trò hề này cho xong, đúng không?」
211
「……………Cũng đúng.」
「Khi nào?」
Sakura-san mỉm cười.
「Thế nên, hôm nay dừng ở đây thôi. Lát nữa sẽ có lúc mọi người biết rõ thôi. Natsuru-san biết đấy.」
Gương mặt Shizuku quay sang tôi. Tôi định giả ngu, nhưng không biết có trót lọt không.
「Vậy nhé, Shizuku-chan. Chiến thuật cậu làm mồi nhử để Kondō-san lao vào tấn công, làm mình hơi ngạc nhiên đấy.」
Sakura-san xoay người. Dồn lực vào chân, nhảy vọt đi.
「Hẹn gặp lại ở trường. Có điều cơ thể này, chắc sẽ không nhớ gì đâu.」
Cô ấy để lại những lời bí ẩn rồi biến mất.
Thở nhẹ một hơi, Shizuku thu hồi đoản kiếm. Tuy nhiên, cô ấy không giải trừ biến thân. Tôi thì đã trở lại thành con trai từ hình dáng con gái.
「Dô, xong rồi hả.」
Akane xuất hiện. Gương mặt tràn đầy vẻ cay cú. Vũ khí của cô nàng bị phá nát bươm mà lị.
212
Chắc chắn là ức lắm. Hơn nữa Sakura-san lúc đó lại ngầu ơi là ngầu.
「Con khốn đó, chuyển động còn tốt hơn lần trước đánh nhau nữa.」
「Có vẻ vẫn còn dư sức.」
Shizuku nhận xét. Akane nhún vai.
「Vậy sao?」
「Ghê gớm thật đấy. Mà thôi kệ, lần sau bà giết.」
Cô nàng này cũng kiên cường gớm.
Mikoto cũng chui ra. Cô ấy đang vung vẩy thanh kiếm còn một nửa.
「A~ trời ơi, gãy mất tiêu rồi. Làm sao bây giờ, cái này.」
「Cất đi một lúc là nó tự liền lại thôi.」
Có vẻ cô ấy nghi ngờ lời Shizuku, nhưng rốt cuộc vẫn làm theo.
「Sakura-san ấy, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được, hay nói đúng hơn cứ như người khác vậy. Giọng cũng đổi khác rồi.」
Nghe đâu Mikoto rất thính tai, chỉ nghe tiếng động thôi cũng dò trúng mạch nước ngầm ở Savanna. Một cô gái khỏe như voi, nhưng nếu cô ấy bảo "đã thay đổi" thì có khi đúng là vậy thật.
213
「Hả.」
Shizuku cũng đồng tình.
「Có thể lắm. Chắc chắn vẫn là Sakura, nhưng sự thay đổi về tinh thần có lẽ đã biểu hiện qua giọng nói.」
Người thấy thán phục là tôi. Đằng này dù cơ thể có thay đổi thì giọng vẫn y nguyên như cũ. Điều này nghĩa là, tâm hồn chẳng có gì thay đổi sao.
「Mà sao cũng được. Quan trọng hơn là...」
Akane chĩa đôi mắt như chó dại mắc bệnh dại về phía tôi.
「Gì, gì hả?」
「Tên kia, cậu đã làm gì với Sakura?」
「Đâu, có làm gì đâu.」
Tôi xua tay phủ nhận. Nhưng cô ta hoàn toàn không tin.
「Hô, không làm gì á. Thế cái cảnh cậu với Sakura nằm đè lên nhau, rồi áo con nhỏ đó bung ra là thế quái nào?」
「À, ờ thì……………… chắc là do nóng quá……………」
「Nóng quá mà cậu lại úp mặt vào vú nó mà hít hà hả!」
Akane gào lên. Tôi nhún vai. May mà súng hỏng rồi. Không thì cô ta đã xả đạn không do dự.
214
「Đừng có nói bậy, tôi không có hít hà gì cả!」
「Thế cũng được.」
Chỗ đó thì không phủ nhận được. Vì ngực Sakura-san mềm thật mà.
「Chẳng qua là chưa kịp làm thôi! Nếu bà đây không bắn, chắc chắn cậu đã làm rồi!」
Akane trông tức điên lên được. Mikoto thì im lặng, nhưng tôi biết cô ấy đang giận. Ánh nhìn đau đáu quá. Rốt cuộc thì việc tôi định cởi đồ Sakura-san là sai lầm à? Nhưng mà, chuyện quan trọng nhất tôi đã làm đâu nào.
「Cái thằng làm người ta phát bực. Nếu súng của bà còn nguyên, bà đã bắn nát cậu như quả trứng gà rơi rồi. Này Mikoto, kiếm cụt cũng được, tẩn cho nó một trận đi.」
「Khoan đã nào.」
「Ờ thì...」
Ngay lúc tôi nghĩ mình sắp bị hội đồng, Shizuku cắt ngang. Mikoto và Akane có vẻ không hài lòng.
「Thôi đi, tra tấn đến mức cậu ta không nói được nữa thì phiền phức lắm.」
「Giờ phải bàn kế sách đã. Không phải lúc lục đục nội bộ. Tuy nhiên......」
Cô ấy lườm tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.
「Chuyện cậu định "tắm tiên" cùng Kaede, tôi sẽ bắt cậu khai ra tường tận đấy.」
A, quả nhiên lúc giận lên thì cô nàng này là đáng sợ nhất.
Chúng tôi rời khỏi bãi sông. Bóng dáng Sakura-san không thấy đâu nữa. Nhảy cao như thế, cô ấy không lo bị ai nhìn thấy sao nhỉ.
Và rồi cả bọn đi về nhà tôi. Đương nhiên là nhà tôi rồi.
217
Bình thường về đến nhà là tôi thở phào nhẹ nhõm, quăng cặp sách rồi nằm vật ra hình chữ đại, hay bơi ếch trên sàn nhà với lý do "bắt chước con ếch". Nhưng lần này thì không được. Vì có tới ba bà chằn đáng sợ ở đây mà.
Tôi mở cửa đi vào phòng mình. Harakiri Tora ngạc nhiên, nhưng tôi dặn nó: 「Đừng nói gì cả. Im lặng đi」. Thêm một đứa ồn ào nữa thì chịu không thấu. Tôi và ba cô gái ngồi quây thành vòng tròn. Nghĩ lại thì, đây có lẽ là lần đầu tiên tụ tập ở nhà tôi thế này.
Trước hết, tôi kể vắn tắt lại những gì Sakura-san đã nói. Vì không muốn bị tra tấn mà lị.
Chỉ có mình tôi là đã giải trừ biến thân, ba người kia vẫn chưa trở lại bình thường. Mái tóc vàng của Mikoto nổi bật lạ thường. Akane thì vẫn giữ cái nhìn như muốn giết người bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, tôi cố tình giấu nhẹm chuyện cưỡng bức Shizuku. Cảm giác nói ra sẽ có biến.
「………………Ra là vậy, tôi hiểu đại khái rồi.」
Thế là Shizuku lên tiếng.
「Bảo cậu đến nhà bố mẹ đẻ, hiếm thấy thật đấy. Bộ có thứ gì muốn cho xem hay sao.」
「Cô ấy cũng có nói thế.」
「Việc cô ấy cho phép chúng tôi đi cùng, chứng tỏ cô ấy rất tự tin. Hoặc là chuyện đó quan trọng đến mức...」
Ngài hội trưởng hội học sinh đang chìm vào suy tư. Cô nàng này lại đang dựng lên giả thuyết nào đó từ thông tin tôi cung cấp đây mà. Lại còn từ nhiều phương diện nữa chứ. Một đặc điểm của người thông minh.
218
Shizuku im lặng, Mikoto thay lời hỏi.
「Không biết nữa.」
「Sao lại thế. Mấy món đồ Thú Nội Tạng chắc là để ở căn chung cư kia rồi còn gì.」
「Này Natsuru, Sakura-san có nói gì về việc ở nhà bố mẹ đẻ có cái gì hay không có cái gì không?」
「Không biết.」
「Đúng nhỉ. Nhắc mới nhớ, chẳng phải Sakura-san sống cùng bố mẹ ở chung cư sao?」
「Tớ cũng không biết nữa. Thế này nhé, sau khi tớ ngủ lại ở căn hộ của Sakura-san, tớ có hỏi Masumi-chan. Thì con bé bảo nó cũng không biết rõ lắm.」
「Con bé đó mới năm nhất mà.」
「Không phải, Masumi-chan ở câu lạc bộ báo chí nên thạo tin lắm. Thế mà lại không biết... Ngôi nhà đó, thực sự là nhà bố mẹ đẻ sao? Thậm chí Sakura-san có nhà bố mẹ đẻ không vậy?」
Oa, nói gì nghe ghê thế.
Nhưng ngẫm lại thì, đời tư của Sakura-san cũng không mấy ai biết. Tôi quen cô ấy từ hồi cấp hai, nhưng đúng là chưa từng nghe về hoàn cảnh gia đình. Cũng chưa từng nghe tin đồn nào từ bạn cùng lớp.
Rốt cuộc là sao đây. Sakura-san là người đẹp, giờ lại còn lạnh lùng, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt thì...
219
Không ai biết gì cả. Có khi, hầu hết mọi người đều không biết.
「Này Hội trưởng……………」
Shizuku ngừng suy nghĩ.
「Gì cơ?」
「Cô là bạn thuở nhỏ của cậu ấy mà. Cô từng thấy bố mẹ Sakura-san bao giờ chưa?」
「Chuyện đó tôi cũng không nhớ rõ nữa. Nãy giờ tôi cũng đang nghĩ, không biết mình đã từng gặp hay chưa nữa.」
Chuyện này hiếm quá. Chưa bao giờ thấy Shizuku phải đăm chiêu vì chuyện thế này.
Vậy là lại thêm một vấn đề đau đầu. Chẳng khác nào bước chân vào khu rừng chưa được khám phá. Tôi cứ định đi nhận phần thưởng ở nhà bố mẹ đẻ cô ấy cơ mà. Có gì ở đó, hay không có gì.
「Chẳng cần thiết phải cất công đến đó đâu nhỉ…………………?」
Mikoto lên tiếng. Hiếm khi thấy cậu ấy nói thế.
「Thận trọng hơn cũng được mà.」
「Không, nhưng mà lỡ hứa rồi.」
「Natsuru, hứa với cô ta thì cứ thất hứa quách đi.」
220
「Ít nhất thì, đó là lời hứa với Sakura-san mà. Với lại còn phần thưởng nữa……………」
Nói đến đó tôi chợt giật mình. Ba người phụ nữ đang nhìn chằm chằm vào tôi. Ngay cả trên gương mặt của Akane chế độ chó điên cũng hiện lên vẻ ngán ngẩm.
「Cậu...... đến nước này mà vẫn còn quan tâm đến Kaede sao?」
Cảm giác như ánh mắt của Shizuku đang nhìn một thằng đại ngốc nhất thế giới vậy, chắc là tưởng tượng thôi.
「Có sao đâu chứ.」
「Không được đâu. Ở đây nhé, có tận ba người con gái. Thế mà tại sao cậu cứ nhắc đến Kaede mãi thế?」
Đúng là có ba người, nhưng có sao đâu. Sakura-san có lợi thế hơn mà. Phần thưởng này, ngực này.
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói.
「Chắc là vì, đó là Sakura-san.」
「Thật là………………」
Lần này Shizuku thở dài thườn thượt, cố ý cho ai cũng thấy.
「Thôi được rồi, tôi nói thẳng nhé.」
221
Nói thẳng cái gì cơ.
「Natsuru, hãy từ bỏ Kaede đi.」
Oa, cô ta nói thẳng thật kìa. Đó là một trong những câu thoại mà tôi ghét cay ghét đắng nhất. Ngoài ra còn có câu "Ngày mai kiểm tra", cũng được coi là lời nguyền rủa.
Hơn nữa con nhỏ này, lại gọi tôi là Natsuru. Tưởng dạo này không gọi tên nữa rồi chứ.
「Làm sao mà bỏ được.」
「Phải bỏ thôi. Vốn dĩ Kaede chưa bao giờ coi Natsuru hơn mức bạn bè cả. Biết nhau từ cấp hai, nhưng chỉ có thế thôi. Cậu chỉ là một trong số rất nhiều nam sinh trong trường.」
Oa oa. Người phụ nữ này cứ nói những lời gây sát thương. Chuyện đó tôi biết thừa rồi. Sakura-san dịu dàng với bất kỳ ai, nhưng không cho phép ai lại gần hơn mức đó. Nhưng tôi vẫn bám víu vào tia hy vọng mong manh đó. Và hôm nay hy vọng đó suýt nữa thành hiện thực.
Tuy nhiên, phớt lờ cảm xúc của tôi, Shizuku tiếp tục chỉ trích gay gắt.
「Bộ dạng đó không giống Kaede chút nào. Chỉ là diễn kịch để lôi kéo Natsuru về phe mình thôi. Cậu đang bị dắt mũi đấy.」
「Thôi đi này.」
Quá đáng. Bắt nạt một nam sinh lương thiện vui thế sao? Đồ hội trưởng Sadist. Nhớ đấy nhé.
222
「Ai cơ?」
「Tôi.」
「Hả?」
「Không phải Kaede, mà có người con gái khác cậu nên thích đấy.」
Nên thích là sao. Nghĩa vụ à?
Shizuku tuyên bố cực kỳ rõ ràng.
Hả cái gì mà hả. Ngạc nhiên là phải rồi.
Tôi ngạc nhiên đến mức câm nín.
「Không phải Kaede, hãy thích tôi đi.」
Thích hay không là ý muốn cá nhân chứ. Sao lại phải thích theo mệnh lệnh của cô. Tất nhiên, được người đẹp như Shizuku nói thế thì khối anh chàng đổ rạp, nhưng tôi thì hơi khác đấy nhé.
Hơn nữa rắc rối ở chỗ, Sakura-san lại nhờ tôi làm cho Shizuku thích tôi. Phức tạp thực sự. Làm sao đây.
Dù nghĩ thế, nhưng lời tôi thốt ra lại rất bình thường.
223
「………………Tại sao?」
「Thì rõ rồi còn gì.」
Ơ...
「Vì tôi thích cậu mà.」
Cô nàng này lại nói thẳng toẹt ra rồi.
Những lúc thế này phải làm sao nhỉ. Có nên trả lời một câu khéo léo không?
Nhưng Mikoto đã lên tiếng trước tôi.
「Này Hội trưởng, thế là ý gì? Thừa nước đục thả câu à!」
「Chẳng phải đang bàn kế sách đối phó Sakura-san sao!?」
Đúng đấy. Sao chuyện lại lái sang hướng đó.
「Cũng kiêm luôn đối sách mà. Kaede đang lợi dụng tình cảm của Natsuru, nên việc thay đổi điều đó cũng cần thiết chứ.」
「Thì... thì đúng là thế, nhưng sao đối tượng tiếp theo lại là Hội trưởng chứ. Người khác cũng được mà.」
「Người khác là ai?」
Cái đó tôi cũng muốn biết.
Mikoto nhận ra mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, mặt đỏ bừng. Dù vậy cậu ấy vẫn ấp úng nói tiếp.
224
「Thì, tớ nè. Natsuru thích tớ là được mà. Vì, t-tớ cũng rất thích Natsuru………………」
Lại chuyện cái cuốc... à không phải. Gì cơ, cậu ta bảo thích tôi á. Thực ra cậu ta là con rối biết nói tiếng bụng, đang bị ai đó điều khiển phải không.
「Natsuru với tớ mà hẹn hò thì mọi chuyện giải quyết xong hết………………」
「Nếu là giải quyết, thì hẹn hò với tôi nhanh gọn hơn đấy.」
「Hội trưởng, đừng có phá đám!」
「A, mà tôi với Natsuru đang hẹn hò rồi, nên cũng vô nghĩa nhỉ.」
「Tự tiện quá thể!」
「Không được đâu.」
Mikoto đỏ mặt tranh cãi với Shizuku. Tôi đang lắng nghe thận trọng, nhưng nội dung câu chuyện sao nghĩ kiểu gì cũng là về tôi thế này. Tại sao chứ.
「Natsuru sẽ hẹn hò với tớ!」
「Không được là không được.」
「Không được cái gì!」
226
Cuộc đối thoại này có ra ngô ra khoai gì không đây. Chỉ thấy khí thế áp đảo truyền tới thôi.
「Này, đợi đã!」
Lần này đến lượt Akane gào lên, chen vào giữa. Cô nàng cho khẩu súng xuất hiện rồi vung vẩy. Nguy hiểm quá. Nòng súng còn một nửa thôi, liệu đạn có bay ra không nhỉ.
「Đứa nào đứa nấy cứ nói năng tự tiện. Thử nghĩ xem, các người đang tranh giành cái bản mặt ngớ ngẩn này đấy!!」
Mồm miệng độc địa vừa vừa thôi. Lại còn chỉ tay vào mặt người ta nữa chứ.
「Có cần thiết phải sống chết thế không!?」
Shizuku bình tĩnh nói.
「Mishima-san thì khác à?」
「Nếu nói thích thì là cái tôi trước khi biến thân kia kìa lụy tình lắm. Mà tôi, cũng gọi là... ừ thì cũng...」
「Hôm nọ cậu cũng cùng đi múa Bon Odori còn gì.」
「Cậu cũng thích Natsuru đúng không?」
Cô nàng chó điên vẫn nắm báng súng, gãi đầu.
「Thì cũng tàm tạm...」
「Thế nên, tôi không thể bỏ qua cho Hội trưởng và Mikoto được. Cả hai bỏ cuộc đi.」
「Đùa à.」
227
「Không đời nào.」
Hai người kia phủ nhận ngay lập tức. Cái gì thế này, không có lấy một mảnh do dự nào cả.
「Nếu Mishima-san bạo lực rút lui, thì mọi chuyện sẽ êm đẹp hơn đấy.」
「Nói ngu. Bà đây hiền lành như con bọ rùa nấp sau lá cây, hay như lũ trẻ ngoan trước giờ chiếu hoạt hình đấy nhé.」
「Im đi. Thế thì sao.」
「Có ý kiến đấy. Rất nhiều.」
「Tôi cũng chẳng buồn nói nữa. Tính sao đây? Hay là để Natsuru quyết định chọn ai trong ba người chúng ta?」
Akane nói với giọng khàn khàn. Lúc nào tôi cũng thấy sự tương phản giữa hai người này thật kinh khủng. Akane sau biến thân thì rực lửa như súng phun lửa, còn Shizuku thì lạnh lùng như băng. Nghĩ kiểu gì cũng không thấy hợp nhau, và thực tế là đang đối đầu. Nhưng mà, sao chủ đề lại là chuyện tình cảm thế này.
「Này Hội trưởng, chuyện đó là không thể.」
「Thằng ngu Natsuru đời nào tự quyết định được. Tên này là cái loại nhát cáy đến mức thấy 100 yên rơi ngoài đường cũng không dám nhặt đâu.」
Nói năng thậm tệ quá. 100 yên thì tôi nhặt chứ.
「Hừ. Mấy bà chị già đời là thế đấy. Natsuru tuy khổ dâm (M) và nhát cáy nhưng lại thuộc tuýp gia trưởng đấy nhé. Phiền phức nhất trần đời.」
「Nhát hay không không quan trọng. Một khi đã quyết định rồi, sau đó tôi sẽ dẫn dắt.」
「Việc lèo lái ông chồng cũng là nghĩa vụ của bà vợ mà.」
Ai là chồng cơ. Sao lại thành chuyện đó rồi.
「Tôi cũng chẳng ngại đâu. Chơi trò sàm sỡ (Chikan play) hay bạo dâm (SM) hay gì cũng chiều tất.」
「Ngây thơ quá. Lỡ Natsuru là tên biến thái chỉ được cái mã ngoài thì làm thế nào.」
Shizuku thản nhiên buông lời. Nói cái gì thế hả. Tôi làm gì có sở thích tình dục đó. Cực kỳ bình thường nhé. Phim người lớn tôi cũng chỉ xem phim có diễn viên đàng hoàng thôi. Mấy thể loại dị hợm tôi tránh xa.
Akane nhìn tôi, làm vẻ mặt như muốn nhổ nước bọt.
「Không, tên này sở thích còn nặng đô hơn. Lột trần con gái nhà người ta, trói bằng dây thừng, rồi dắt đi dạo trong công viên lúc nửa đêm là nó dám làm lắm. Lại còn quay video nữa.」
「Thế thì hơi gay nhỉ.」
Shizuku thoáng chút do dự.
229
「Mà, nhưng cũng được. Gần nhà tôi có công viên, buổi đêm hầu như không có người, yên tĩnh lắm. Rất hợp để 'chơi' trò đó.」
「Hội trưởng. Cô, thực ra là M hả?」
「Đáp ứng nguyện vọng của người mình yêu là chuyện đương nhiên mà?」
「Natsuru là tên biến thái hạng nặng đấy. Hắn thuộc tuýp thích nhìn Hội trưởng xấu hổ quằn quại đấy.」
「Chắc tôi phải tập làm mặt đỏ vì xấu hổ thôi.」
「Nếu bị bắt bò bốn chân như chó rồi dắt đi thì làm thế nào. Tên này còn ra lệnh tiểu tiện bừa bãi đấy.」
「Natsuru có khát vọng muốn người lớn tuổi hơn phục tùng nhỉ.」
「Này, khoan đã!」
Tôi không chịu nổi phải xen vào. Cuộc hội thoại cái kiểu gì thế này. Không chỉ gợi dục mà còn biến tôi thành thằng biến thái nữa.
「Mấy người coi tôi là cái gì hả.」
「Câu đó tôi nói mới đúng. Cậu biến thái đến tận cùng xương tủy rồi còn gì.」
Akane nói với giọng khinh bỉ.
230
「Do cô bịa ra chứ đâu!」
「Tôi chỉ nói thay nỗi lòng cậu thôi. Đàn ông ấy mà, dù có khổ dâm (M) thì đâu đó vẫn muốn đứng trên cơ phụ nữ.」
「Đừng có tự tiện quyết định!」
Chẳng nói được câu nào tử tế. Chuyện này mà để người khác nghe thấy thì làm sao. Cỡ như Higashida hay Masumi mà nghe được, chắc chắn sẽ đi rêu rao khắp nơi. Lúc đó thì còn mặt mũi nào ra đường nữa. May là ở trong phòng mình.
「A~ nhưng mà, Natsuru cũng có vẻ thuộc hệ đó thật.」
Lần này là Mikoto. Nói gì thế hả.
「Hồi mẫu giáo ấy. Chơi đuổi bắt, cậu bắt được mấy bạn nữ xong toàn lấy dây trói lại để không chạy thoát được còn gì.」
「Ơ, nhưng lúc đó Natsuru trông vui vẻ lắm mà.」
「Đó là do cậu xui tớ làm còn gì!」
Cảm xúc hồi bé tí ai mà nhớ được chứ.
「Biến thái bẩm sinh à. Tệ hại thật.」
Akane đang nghe chuyện liền chêm vào.
「Giả sử tôi có sở thích đó đi, thì tôi cũng không ép buộc người khác đâu nhé.」
231
「À, vô thức áp đặt sở thích lên người khác, chuyện thường gặp ấy mà.」
「Không đâu, cậu thì có đấy. Biến thái là như thế mà.」
「Chuẩn. Chắc chắn đêm nào trong đầu hắn cũng đang lột đồ con gái nhà người ta. Cứ thế mãi, ranh giới giữa thực tế và ảo tưởng sẽ bị xóa nhòa.」
「Nguy hiểm thật. Mau mau biến thành hiện thực đi là được chứ gì. Nhắc mới nhớ, cậu định lột đồ Kaede đúng không. Chuyển sang tôi đi.」
Shizuku hưởng ứng. Mấy người bị sao thế. Thực ra là thân nhau lắm đúng không.
Tôi không chịu được phải phản bác.
「Đã bảo, đừng có biến tôi thành kẻ biến thái.」
「Tôi đã nói là chấp nhận mọi sở thích rồi mà.」
Shizuku nói. Đừng nói với tôi, đi mà nói với thằng nào khác ấy.
「Nếu Natsuru muốn, tôi sẽ đáp ứng nguyện vọng. Nếu việc ít tuổi hơn là áp lực, thì phải để cậu xả stress ở đâu đó chứ.」
「Không, cái đó...」
「Hay là Natsuru, là đàn ông mà lại không có sở thích đó?」
「Không có nhé.」
232
Tại sao Shizuku lại nhíu mày thế kia.
「Có một chút cũng tốt hơn chứ nhỉ?」
「Không cần cái nghĩa vụ đó đâu!」
「Gì cơ, Hội trưởng cũng có sở thích đó à?」
Akane hỏi vẻ ngạc nhiên. Đúng là nếu thật thì bất ngờ quá.
「Không có, nhưng tôi muốn biết về thế giới mình chưa biết.」
「Cậu tò mò gớm nhỉ. Muốn biết thì xem sách hay xem phim là được chứ gì.」
「Trải nghiệm thực tế mới quý giá chứ.」
「SM và lộ thiên đấy. Hội trưởng còn trinh đúng không. Lần đầu mà như thế thì chịu sao thấu.」
「Biết đâu lại thành chuyện để tự hào.」
Tự hào cái nỗi gì. Là tôi thì không phải tự hào mà chắc chắn thành chấn thương tâm lý (trauma) luôn. Rồi sẽ bị đám Higashida cười cho thối mũi đến mức bỏ học mất. Tinh thần cô nàng này rốt cuộc cứng rắn đến mức nào vậy.
Akane gãi đầu sồn sột.
「Hội trưởng và cả Natsuru nữa, không biết thế nào là bình thường à?」
「Cũng không nghĩ đó là lời của Mishima-san đâu nhé. Lần đầu ở ngoài trời, thì cũng được đấy chứ.」
233
「Thoáng quá nhỉ. Bình thường thì phải là trong phòng của ai đó chứ, đấy mới là quy trình chuẩn. Nguyện vọng của tôi là thế đấy.」
「Chà, sở thích thiếu nữ ghê.」
「Ai chẳng thế.」
「Với tính cách của cô, tôi cứ tưởng phải là nhà hoang hay chiến trường chứ. Dính bùn đất hợp với cô lắm.」
「Đó là nguyện vọng của tôi trước khi biến thân. Tôi thấy cũng chẳng có gì sai cả.」
「Phó chủ tịch hội học sinh là tiểu thư con giám đốc nhưng lại hứng thú với tiệc thác loạn (orgies) nhỉ.」
Nghĩa là sao. Hội học sinh là cái ổ biến thái à.
Nhưng mà nghe cuộc đối thoại của bọn này nhức cả đầu. Nghe đồn con gái nói chuyện nhạy cảm (shimo-neta) rất bạo, nhưng đừng có nói trước mặt con trai chứ. Phải giữ ý tứ chút đi.
Mà thôi, chắc bọn này chẳng biết "ý tứ" viết thế nào đâu. Một con chó điên, một ác ma lạnh lùng. Nhưng tôi thì không thế. Danh tiếng về người Nhật Bản lễ phép và hiền lành là do tôi gánh vác đây.
Tôi cố gắng kéo câu chuyện quay lại. Chuyện bên này cũng quan trọng lắm chứ.
「Quan trọng hơn là chuyện Sakura-san ấy. Đang nói chuyện đó cơ mà.」
「Sakura-san nói là muốn tập hợp cả những Kämpfer Trắng nữa. Rốt cuộc ở nhà bố mẹ đẻ có cái gì...」
「Bạo lực quá.」
「Gì cơ? Cậu muốn làm cả với bọn Trắng nữa à? Đồ con khỉ này.」
「Sao lại thành ra thế hả!」
Không được rồi. Muốn thoát khỏi chủ đề này mà cứ bị lái sang hướng đó. Về khoản ăn nói thì tôi không thể thắng được. Cô ta cố tình đúng không.
Shizuku làm vẻ mặt như muốn nói "hết cách rồi".
「Nguyện vọng ngoại tình của con trai ấy mà, tha thứ cho cậu ta đi.」
「Đùa à. Tôi ghét nhất là bị coi thường. Đàn ông mà ngoại tình là tôi giết. Dù là Natsuru tôi cũng không tha.」
Đột nhiên một khẩu súng xuất hiện trong tay Akane. Lại còn chĩa thẳng vào tôi nữa. Oái, nguy hiểm quá. Shizuku ngán ngẩm nhưng không ngăn cản.
「Kệ đi. Tại cái tên cứ cười hề hề không quyết định gì cả này đấy. Này Natsuru, nói rõ ràng xem nào. Tôi và Hội trưởng, cậu chọn ai.」
「Sao lại thành chuyện đó nữa!」
「Im đi, quyết nhanh lên!」
Lại chĩa súng vào. Lần này là ngay trán. Súng hỏng rồi nhưng ngón tay cô ta vẫn đặt lên cò như chuyện hiển nhiên. Nguy hiểm không để đâu cho hết.
235
「Đồ ngốc dừng lại đi, định giết người à.」
「Bắn ngay bây giờ cũng được đấy. Hình như trước đây cậu từng nói tôi là mẫu người cậu thích thì phải.」
「Ơ kìa………………」
「Đã nói rồi đúng không!」
「…………………Hả.」
Ngón trỏ bắt đầu siết lực. Tôi gật đầu lia lịa.
「Đúng đúng. Nói rồi nói rồi!」
「Được lắm. Thế nghĩa là, cậu chọn tôi hả.」
「Đúng vậy.」
「Quyết rồi nhé. Từ chối là giết.」
Sau đó cô nàng chó điên quay sang Shizuku với vẻ mặt đầy tự hào.
「Thấy chưa Hội trưởng biến thái. Natsuru là của tôi.」
Có vẻ Akane cũng đang nghĩ y hệt, nên làm vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Shizuku thản nhiên, chẳng hề nao núng. Thế này cũng lạ thật.
236
「Cô đứt dây thần kinh rồi à?」
「Này Natsuru.」
Không trả lời thắc mắc của Akane, Shizuku nhìn về phía tôi.
「Cậu, đã gặp Kaede trên sân thượng thư viện phải không.」
Sao cô ấy biết hay vậy. Mikoto đang hét lên 「Cái gì thế!?」, nhưng tôi không rảnh để tâm.
「Ờ thì………………」
「Lúc đó, Kaede đã bảo cậu hãy cặp với Sangō Shizuku đúng không?」
「Cái gì cơ!?」
Người hét toáng lên không phải tôi mà là Akane.
「Này Natsuru, con khốn đó đã tiêm nhiễm cái gì vào đầu cậu thế hả!」
Con khốn là chỉ Sakura-san. Quả là phát ngôn báng bổ, nhưng giờ tôi không có thời gian để truy cứu chuyện đó.
Tôi vội xua tay, bảo bình tĩnh.
「Thì cô ấy nói thế thật mà!」
「Nhắc mới nhớ, trước khi cậu làm trò chim chuột trên đường về, cậu đã nói chuyện gì đó mà. Chuyện này hả.」
237
Tôi đành giải thích đoạn đó. Đã đến nước này thì đành chịu. Tôi cũng cố gắng tái hiện lại lời thoại của Sakura-san một cách trung thực nhất.
「………………Ra là vậy.」
「Quả nhiên là thế!」
「Mày điên à! Cái thằng siêu cấp đần độn này!」
Mắt Akane xếch ngược lên, đồng tử rực lửa.
「Chọn lời mà nói chứ!」
「Đầu mày toàn hoa hòe hoa sói hả!」
「Nói chuyện với trùm sò của kẻ địch, rồi định cưỡng hiếp Shizuku, thật không thể tin nổi!」
「Tại Sakura-san mời mọc nên………………」
Tôi không thể nói tiếp được nữa. Đột nhiên một thanh katana chĩa thẳng vào mặt.
Là Mikoto cũng đang nổi giận. Dù vũ khí bị gãy một nửa, nhưng bị chĩa vào mặt thì vẫn đáng sợ như thường.
「Đừng có bao biện như trẻ con nữa! Muốn bị tớ giết lắm hả, cái gan đó tớ khen đấy!」
「Khoan! Sao lại thành ra thế này!」
238
「Nhắc mới nhớ, cậu bảo Sakura-san ngầu lắm phải không. Nghĩa là tớ không ngầu chứ gì. Càng muốn giết cậu hơn rồi đấy.」
Giọng cậu ấy run run. Đối phó với Mikoto tôi cũng bị lép vế. Chắc chẳng ai giỏi khoản này, nhưng tôi thì cực dở đối phó với phụ nữ đang giận dữ.
Và Akane vẫn đang chĩa cái vũ khí hỏng vào tôi.
「Cũng như nói rồi thôi. Nghe đây, bà sẽ đục thêm một lỗ vào mông mày, rồi bắn bay đầu và bi của mày. Xuống địa ngục mà để Diêm Vương thông đít...」
「Dừng lại đi.」
Shizuku cắt ngang.
「Đừng có tự tiện giết bạn trai của tôi chứ.」
「Lại thế nữa.」
「Thành người đàn ông của Hội trưởng từ bao giờ thế.」
Mũi dùi giận dữ của Akane đổi hướng.
「Từ rất lâu rồi.」
「Thế mà Sakura lại nhờ Natsuru cưỡng bức cô à.」
239
「Thì đấy.」
「Không cần phải làm chuyện bạo lực, cứ đường hoàng là của Natsuru cũng được mà.」
Bị bảo hãy cặp với nhau, nhưng có thực hiện hay không lại là chuyện khác. Trước đây tôi lỡ đè cô ấy xuống một lần rồi, nhưng cũng nhờ đó mà chuyện này bị khựng lại. Dù sao thì tôi cũng không muốn làm chuyện thô bạo.
Tôi nói đi nói lại rồi, vốn dĩ người tôi thích là Sakura-san cơ mà. Nhưng cái cớ này liệu Akane có chịu nghe không? Kiểu gì cũng nghe cho có lệ rồi từ từ nổ súng cho xem.
Tình hình đã dịu xuống đôi chút. Shizuku canh đúng lúc đó mở lời.
「Giải trừ biến thân đi. Cứ để nguyên dạng Kämpfer mà tranh cãi thì kiểu gì cũng có người chết.」
Tất cả đều đồng ý. Tôi thì đã là con trai sẵn rồi, nên ba cô gái cũng trở lại bình thường.
Căn phòng đang tăng nhiệt độ hỗn loạn giờ bắt đầu hạ nhiệt.
「Nào, tóm tắt lại nhé. Kaede rủ Natsuru đến nhà mình, đúng không.」
「Bỏ cái kiểu gọi trống không đó đi được không.」
「Không bỏ. Natsuru định nhận lời đề nghị của Kaede à?」
Tôi cảm thấy mình phải đi. Gọi là lời hứa cũng đúng, nhưng chính xác hơn là tôi cảm giác có gì đó đang vẫy gọi. Không biết là gì, nhưng tôi cảm thấy mình phải đi. Trước đây Harakiri Tora hay ai đó đã từng nói: 「Kämpfer có xu hướng tụ tập lại một chỗ」. Biết đâu ở đó lại có Kämpfer khác cũng nên.
240
「Đúng vậy.」
「Cậu định làm gì?」
「Đi.」
「Vậy thì chúng tôi cũng đi cùng.」
「Cô ấy bảo bao nhiêu người đến cũng được.」
「Ơ, cả bọn tớ nữa á!?」
Mikoto tự chỉ vào mình.
「Mọi người cùng cúp học đi là được chứ gì. Nhanh gọn lẹ.」
「Cũng chưa chắc đâu. Hơn nữa, nếu chỉ mình Natsuru đi, rồi bị Kaede ép nhận phần thưởng thì làm thế nào?」
Hừm. Có thêm đồng đội thì vững tâm thật, nhưng cũng có mặt đáng tiếc. Nói lý tưởng ra thì, giá mà tôi vừa được nhận phần thưởng, vừa không có chiến đấu hay chuyện gì xảy ra thì tốt biết mấy.
Tôi vẫn giữ cái tham vọng bước lên nấc thang người lớn tại đây để bỏ xa đám nam sinh trung học ngoài kia.
Mikoto đã đồng ý. Có vẻ cậu ấy quyết tâm không để tôi nhận phần thưởng của Sakura-san bằng mọi giá.
241
「Cậu đang nghĩ cái gì thế.」
「Chắc chắn là chuyện đen tối rồi. Nhìn mặt là biết.」
Mikoto phán. Chắc là đoán mò thôi, nhưng lỡ cậu ấy biết thật thì sao. Cô gái có thể nhìn mặt tê giác mà đoán ra mánh khóe của thợ săn trộm cơ mà.
「………………Lại nghĩ về Kaede à?」
Đây là Shizuku. Giật mình. Sao cô ấy nhìn thấu nhanh thế.
「Chuyện đến nước này mà trong lòng cậu Kaede vẫn là số một sao?」
Ngài Hội trưởng toát lên vẻ chán nản đến mức chẳng buồn thở dài.
「Chưa bao giờ tụt xuống hạng hai đâu nhé.」
Đây là câu trả lời thành thật. Cô ấy là top 1.
「Biết là cậu cứ nhắc mãi về Sakura-san rồi.」
「Thế tôi xếp thứ mấy?」
「Mà, sớm muộn gì cũng lên số một thôi.」
Có nên trả lời thế không nhỉ.
242
Oa. Trơ trẽn đến mức này thì chỉ biết cạn lời.
Mikoto cũng nửa phần ngán ngẩm lắng nghe. Cậu ta cũng có sự tự tin và trơ trẽn, nhưng chủ yếu phát huy ở mảng sinh tồn, nên có lẽ cậu ta thấy khâm phục Shizuku.
Akane nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe. Chắc là phản ứng phụ sau khi ở dạng Chó Điên, khi trở lại bình thường cô ấy thường khá trầm tính một lúc.
「Nói hết những gì có thể nói rồi đấy.」
「Là chuyện về Sakura-san ấy mà………………」
Cô ấy rụt rè xen vào.
「À……………… Ano, Natsuru-san.」
「Nhà bố mẹ đẻ đó, ở đâu vậy ạ?」
「À ừm, hình như bảo là tỉnh Kanagawa.」
Không hiểu sao Akane cứ nói lắp bắp.
「Thế ạ……………… A, chuyện là.」
Tôi nói ra địa danh đã nghe được. Chắc là không nhầm.
「Nghe bảo ở phía vùng núi. Địa chỉ là, ừm...」
Tôi vừa nhớ lại lời Sakura-san vừa nói.
244
「A, tớ đã hứa là sẽ gặp bố mẹ tớ mà nhỉ.」
「Hửm……………… À ừ.」
「Đó là nhà của tớ, không nhớ là tớ đã nói chưa, nhưng tớ cũng đang sống một mình mà.」
「Câu trả lời lấp lửng quá nhỉ…………… Thực ra tớ muốn cậu gặp ngay hôm nay cơ………………」
Cái đó thì lần đầu tôi nghe thấy. Mikoto cũng ngạc nhiên. Kẻ thạo tin đồn như cậu ta cũng không biết, chứng tỏ cô ấy hầu như không kể với ai.
Cô ấy nói nhỏ nhưng rõ ràng.
「Chỗ đó, hầu như cùng một chỗ với nhà Sakura-san đấy.」
「Thế là cái, nhà bố mẹ đẻ đó ở tỉnh Kanagawa.」
Chúng tôi trố mắt nhìn cô ấy.
Từ lúc này, những dòng sông tản mát bắt đầu hợp lại thành một dòng chảy kỳ lạ. Nhưng lúc đó chúng tôi vẫn chưa nhận ra điều đó.
0 Bình luận