Tập 09

Chương 02 [Kanden Yamaneko]

Chương 02 [Kanden Yamaneko]

Chương 2 [Kanden Yamaneko]

Cái trường này. Không chỉ có mỗi một là một, mà còn phải thể hiện cho thiên hạ thấy là trường đang dạy dỗ học sinh đàng hoàng, nếu không thì danh tiếng sẽ bị ảnh hưởng, nghe nói mỗi năm đều có vài lần yêu cầu cải thiện được đưa ra. Nhưng phía nhà trường chẳng có dấu hiệu nào là sẽ đáp ứng cả. Trường để học sinh tự do một chút thì có phần đặc biệt, nhưng ngày lễ khai giảng mà cũng bắt học tiết bình thường thì đúng là quá đáng. Chuyện này bị phản đối dữ lắm. Chắc là cũng ảnh hưởng đến tiền quyên góp đây mà.

Tiết học ở Khu Nữ sinh là thể dục. Cái gì vậy trời, mới đi học lại buổi đầu tiên đã bắt vận động rồi sao.

Tôi cảm thấy vô cùng bất an. Tôi vội vàng quay lại hành lang, mở dãy tủ đồ cá nhân ra. Ở Khu Nữ sinh, hành lang được trang bị tủ đồ cho từng cá nhân. Vừa định càu nhàu một câu thì tôi chợt nhớ ra. Ủa, mình đã làm gì với bộ đồ thể dục rồi nhỉ?

Tôi mở cái tủ nằm ở góc, ngay cạnh tủ đựng dụng cụ vệ sinh. Trên đó có viết dòng chữ hiragana 「Senō」.

Không phải tôi viết đâu, là tác phẩm của mấy cô nàng tự xưng là fan hâm mộ đấy. Chuyện ai là người được viết tên lên đó cũng gây ra tranh cãi dữ dội. Tôi mở tủ với một tia hy vọng mong manh. Muốn làm gì thì làm.

69 Chương 2

「………………Trống rỗng.」

Khỏi phải nói cũng biết. Ngay trước lễ bế giảng học kỳ một, tôi đã mang nó về nhà. Vị nào bảo rằng 「Dù có thế nào thì trong tủ đồ cũng không thể không có gì suốt hơn ba mươi ngày」 là chưa biết đến cái tính cẩu thả của tôi rồi. Tôi còn có thể để nấm mọc trên đồng phục được cơ mà.

Tôi biết là trong cặp không có. Tôi đã ném đại dụng cụ học tập vào, nhưng riêng đồ thể dục thì không.

「Úi chà nguy to……………」

Nếu không có thì phải mượn đồ. Nhưng mượn ai bây giờ. Tôi ở dạng nữ có chiều cao khá vượt trội so với mặt bằng chung các bạn nữ. Thế nên đối tượng để mượn bị giới hạn. Người thấp có thể mượn đồ của người cao, chứ ngược lại thì chịu. Vốn dĩ tôi cũng chẳng có cô bạn nào thân thiết cả.

Trong lớp, mấy cô nàng nhanh nhảu đã bắt đầu thay đồ. Được nhìn thấy đồ lót tươi sống đúng là may mắn... mà khoan, tôi chẳng có tâm trạng nào như thế. Ở dạng nữ thì ham muốn tình dục giảm xuống, và quan trọng hơn là tôi đang lo sốt vó cho bản thân mình đây.

Học viện Seitetsu quy định từ năm nhất đến năm ba đều mặc cùng một màu đồ thể dục. Chỉ có bảng tên là ghi khối lớp thôi. Thế nên mượn của khối khác cũng không vấn đề gì. Nhờ Mikoto chăng……………… À, con nhỏ đó còn thấp hơn tôi nữa.

Mượn của Khu Nam sinh thì càng không thể. Đó là vấn đề lớn đấy. Vốn dĩ cùng một khối, cùng một loại đồ thể dục nhưng nam nữ lại phân chia riêng biệt. Nghe nói là để nhấn mạnh việc học tách biệt. Phân biệt đối xử thế này kiện được đấy chứ.

70

Tôi nhanh chóng lâm vào đường cùng…… Không, thực ra tôi có nghĩ đến một người có thể cho mượn.

Đó là một nước đi mạo hiểm. Chỉ vì là phương án cuối cùng nên tôi mới không muốn dùng tới. Và giờ thì lựa chọn cũng đang dần cạn kiệt, chỉ còn lại đúng phương án cuối cùng đó.

「………………Chết tiệt.」

Không còn cách nào khác. Tôi quyết định, rồi chạy vụt đi. Tôi lao ra khỏi tòa nhà của khối năm hai đang đứng, hướng về phía khu năm ba. Vì là Kämpfer nên tôi chạy nhanh như gió, loáng cái đã đến được lớp học cần tìm.

Đang là giờ nghỉ nên có tiếng nói chuyện ồn ào. Tôi chẳng bận tâm, đẩy mạnh cửa bước vào.

Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía này. Ái chà, một học sinh làm chuyện như thế này, chẳng lẽ là...

Shizuku đang ở trong góc từ từ đứng dậy, bước về phía tôi.

「Có chuyện gì không, Senō-san?」

Không gọi bằng hậu tố "-kun" mà là "-san", chắc là để giữ gìn vị thế đây mà. Mà chuyện đó cũng được thôi.

71 Chương 2

「Tôi có chuyện muốn nhờ………………」

「Hiếm khi nhỉ. Mọi người đang chú ý đấy.」

Nhìn quanh thì thấy học sinh năm ba trong lớp đang nhìn chúng tôi rồi thì thầm to nhỏ.

「Cái gì thế…………………?」

「Có việc gì à?」

「Chắc là do chuyện hồi sáng thôi.」

Ra là vậy. Một người được cho là đang có mối quan hệ tốt đẹp với Shizuku mà lại hớt hải chạy đến, đương nhiên là thành chủ đề bàn tán rồi. Tôi định vẫy tay chào bọn họ một cái nhưng lại thôi. Không cần phải phát huy tinh thần phục vụ đến mức đó.

「A……………… thực ra là.」

Tuy nhiên, người đẩy tôi vào tình cảnh này chính là cô gái trước mặt. Thế mà sao cô ta vẫn bình thản thế nhỉ.

Tôi kể chuyện về bộ đồ thể dục.

「Cậu quên hả?」

「Ừ………………」

「Vì cậu cao, nên mượn của mấy cô bé bình thường không vừa đâu nhỉ.」

72

「Ngốc………………」

Đúng là vậy. Shizuku cũng sở hữu chiều cao nổi bật trong Khu Nữ sinh, chỉ thấp hơn tôi một chút. Thế nên tôi mới mặc được.

Nghe lời cầu khẩn xong, Shizuku lộ ra vẻ mặt thích thú hiếm thấy.

「Chà……………… Senō-san sẽ mặc đồ thể dục của tôi sao.」

Cái quái gì vậy, cô ta cố tình nói cho mọi người cùng nghe. Tiếng reo hò vang lên từ trong lớp. Tiếng "kyaa kyaa" vang lên như còi xe cứu thương bị hỏng nút tắt.

「Được thôi, tôi cho mượn.」

Tôi cứng họng. Các quý cô năm ba thi nhau bàn tán sôi nổi.

「Đúng là một cặp đôi!」

「Cùng mặc một bộ đồ để xác nhận tình yêu sao.」

「Hội trưởng ngầu quá.」

Ngầu cái nỗi gì chứ.

Tôi thì luống cuống, nhưng Shizuku phớt lờ tất cả, đi đến tủ đồ của mình lấy bộ đồ thể dục. Cô ấy đưa nó cho tôi.

「Đây, xin mời.」

73 Chương 2

「Cảm ơn………………」

Tôi vô thức đưa cả hai tay ra nhận.

Bộ đồ được gấp gọn gàng. Cái này mà đem bán đấu giá cho đám con trai Khu Nam sinh thì chắc chắn sẽ được cái giá trên trời.

「Giặt rồi đấy nhé.」

「………………Cậu để trong tủ suốt à?」

Lẽ nào cô ấy đã chuẩn bị sẵn? Hay là chiều nay có tiết thể dục? Dù sao thì cô ấy cũng không ngớ ngẩn như tôi.

「Đồ ngốc. Hôm nay tôi mới mang đến đấy.」

「Không cần giặt trả lại đâu.」

「Tôi sẽ làm thế.」

「Nếu muốn thì cậu cứ mang về nhà luôn cũng được?」

「Tôi sẽ làm……………… Ai thèm chứ!」

Trước mắt cứ cảm ơn cái đã, rồi tôi quay về lớp mình. Tôi lẩm bẩm phàn nàn trong miệng để đám con gái năm ba không nghe thấy mấy câu như 「Hai đại mỹ nhân mặc chung đồ, kích thích quá đi」. Các đàn chị làm ơn giữ thể diện chút đi.

Đừng có nói bằng giọng bình thường thế chứ. Làm tôi suýt nữa thì gật đầu đồng ý.

74

Khi tôi quay lại lớp thì chẳng còn ai. Tôi thở phào nhẹ nhõm và bắt đầu thay đồ.

Bộ đồ thể dục của Shizuku chỉ hơi chật một chút chứ không có vấn đề gì. Nhưng việc trên ngực áo có ghi tên 「Sangō」 thì có hơi kỳ cục thật.

Có vẻ không chỉ mình tôi nghĩ thế, vừa ra đến sân vận động, đám con gái lập tức vây lấy tôi.

「Senō-san, cái đó, chẳng phải là của Hội trưởng sao!!」

「Ế, hai người đổi đồ thể dục cho nhau hả!? Tuyệt quaaaaá.」

「Có khi nào cậu hít hà mùi hương rồi không?」

Ai mà làm thế chứ. Suy nghĩ kiểu gì vậy hả.

Nhóm của Lớp trưởng nhanh chóng tiến lại gần. Cả ba người bọn họ đều cầm máy ảnh. Có được không đấy?

「Cái này chắc chắn bán được.」

「Natsuru-tan, tớ hưng phấn quá đi mất.」

「Hô hô. Dáng vẻ này tuyệt thật đấy.」

Chắc không cần giải thích ai nói câu nào đâu nhỉ. Bọn họ nhanh tay bấm nút chụp liên tục.

76

Tôi định che phần bảng tên đi, nhưng đã quá muộn. Máy ảnh kỹ thuật số là một trong những phát minh tồi tệ nhất mà nhân loại từng tạo ra.

「Tạo dáng điệu đà hơn chút nữa đi ạ.」

「Tư thế gợi cảm vào Natsuru-tan.」

「Vì đồng tiền thì phải hy sinh thân xác chứ.」

Ai mà thèm làm. Tôi cố nén cơn xúc động muốn làm ầm lên, vừa lầm bầm 「Đừng có chụp」 vừa định rời khỏi chỗ này. Aaa thật là, giọng nói không thay đổi đúng là chẳng có gì tốt đẹp cả.

Bỗng nhiên, có ai đó kéo vạt áo thể dục của tôi. Này dừng lại đi. Nó giãn ra bây giờ. Đồ đi mượn đấy.

「Quá đáng……………」

「Cái gì………………?」

Là Akane làm. Cô ấy ngước mắt lên nhìn tôi với vẻ oán trách.

「Là đồ thể dục của Hội trưởng…………… Cậu đang khoe khoang đấy à?」

「Đâu có khoe khoang gì đâu………………」

Giọng của Akane nghe như vọng lên từ đầm lầy không đáy vậy. Nhóm Lớp trưởng thì đang ồn ào 「Vừa vào đã có tu la tràng」, 「Kịch bản này được đấy」. Các người, im lặng một chút giùm tôi.

「Chẳng lẽ không……………」

77 Chương 2

「Tôi quên đồ nên……………… ngoài cô ấy ra tôi không quen ai vừa cỡ cả.」

「Cậu cố tình quên đúng không………………」

Đã bảo là không phải rồi, nói thế nào cũng không chịu tin. Tôi đã phải nuốt nhục để đi mượn, thế mà lại bị nói là quá đáng.

「Chắc chắn Hội trưởng nghĩ rằng chuyện này sẽ có lợi cho chị ấy nên mới cho mượn.」

Chuyện đó thì... Chắc là thế thật. Cô ta là người phụ nữ có thể liên kết mọi thứ với âm mưu, nên chuyện này hoàn toàn có khả năng.

「Bởi vì không có đồ thì không học được.」

「Tại sao lại thế chứ……………」

Giáo viên thể dục ở sân vận động đang hét gọi tập hợp. Câu chuyện ở đây tạm dừng. Chúng tôi xếp hàng trước mặt giáo viên.

Thời tiết không được tốt lắm nhưng lớp học vẫn diễn ra ngoài trời. Nội dung là quần vợt. Chuyện đó thì ổn thôi, nhưng nữ giáo viên lại nói thêm mấy câu thừa thãi kiểu 「Biết chơi quần vợt thì sẽ được con trai yêu thích」. Cả lớp lắng nghe có vẻ thán phục, nhưng tôi nghĩ không phải thế đâu.

「Đánh đôi, nên hãy tự bắt cặp đi.」

78

Làm theo chỉ thị của giáo viên, chúng tôi chia thành từng cặp. Những lúc thế này ở Khu Nam sinh, tôi thường cặp với Higashida. Nhờ thế mà từng có lời đồn đại kiểu 「Bọn mày là thím ô hả」. Kinh lắm, tôi ghét mấy tên nóng nực như thế.

Ở Khu Nữ sinh thì là Akane.

Cô nàng đang quay mặt đi chỗ khác. Vẫn còn giận sao.

「Ờm…………… Akane-chan.」

「Cái đó, vợt ấy.」

Cô ấy không trả lời, nhưng hai chúng tôi cùng đi lấy vợt.

Tiết học bắt đầu, vì có thành viên câu lạc bộ quần vợt nên cô ấy sẽ đánh bóng vào sân để chúng tôi đánh trả. Buổi tập diễn ra, người thì nhẹ nhàng, người thì thất bại.

Người chơi giỏi nhất lớp 2-4 Khu Nữ sinh hóa ra lại là Lớp phó. Cô nàng vừa vung vợt vừa hét 「Uoryaa」 hay 「Uwacha」, nhưng tất cả các đường bóng trả lại đều rất sắc bén. Thực ra cô nàng rất giỏi thể thao. Chỉ vì quá ồn ào nên không được câu lạc bộ nào mời chào cả.

Lớp trưởng cũng trả bóng rất dứt khoát. Dáng vẻ đeo kính của cô ấy, sơ ý chút là thấy dễ thương ngay. Thủ quỹ thì hỏng bét. Mười quả chỉ trả được một, thế mà cũng thỏa mãn ở mức độ thấp 「Hôm nay suôn sẻ ghê」.

Còn tôi thì sao.

「………………Nãy giờ toàn là tiếng reo hò thôi nhỉ.」

79 Chương 2

Akane cuối cùng cũng chịu mở miệng, nhưng vẫn đầy vẻ oán hờn.

Tôi đánh trả chan chát những quả bóng mà cô nàng câu lạc bộ quần vợt đang hăng máu quất tới. Tôi là con trai, chưa từng có kinh nghiệm chơi quần vợt, nhưng hiện tại tôi đang là Kämpfer. Khả năng vận động được nâng cao đáng kể, nói thật là đánh bóng dễ hơn cả đánh cầu đứng yên.

Thấy cảnh đó, đám con gái lại nhao nhao lên. Hơn nữa, cả đám năm nhất lẽ ra đang học tiết khác cũng đứng xem. Làm cái gì thế không biết.

「Natsuru-san, vì cậu là người nổi tiếng mà………………」

「V, vậy hả.」

「Lại còn mặc đồ thể dục của Hội trưởng nữa.」

Đúng là vậy thật. Nhưng chỉ có thế mà cũng nổi tiếng được sao.

Vì là đánh đôi nên bóng bay luân phiên về phía hai người. Akane đánh hụt toàn tập. Bên phía này thì nhận được những tiếng cảm thông.

「Hue……………… Mình mù tịt khoản vận động mà………………」

80

Đúng thế. Akane hoàn toàn dở tệ trong khoản thể thao. Tất nhiên là nói về lúc chưa biến thân, còn sau khi biến thân thì năng lực thể chất tăng vọt, khuyến mãi thêm cả sự hung bạo nữa.

「Akane-chan, cố lên.」

「Ư ư…………… á.」

Ngã ở chỗ bằng phẳng là chuyện không thể tin được, nhưng đó cũng là một loại tài năng chăng.

Cô ấy ngã nhào về phía tôi. Tôi chạy lại định đỡ.

Cơ thể mềm mại nằm gọn trong vòng tay……………… vừa nghĩ thế thì ngay trước đó cô ấy đã lật ngửa ra. Không kịp rồi.

Một âm thanh "oạch" vang lên y như trong truyện tranh.

「Ui da da da da………………」

「C, có sao không?」

Tôi chạy lại. Cô ấy đang rưng rưng nước mắt. Hình như đầu gối bị trầy xước nên cô ấy đang ôm lấy nó.

「Mình không sao………………. Lúc nào mình cũng ngã ấy mà.」

Nghe nói trong giờ thể dục cô ấy hay bị ngã lắm. Không hiểu sao tôi lại nghe chuyện này từ Mikoto.

81 Chương 2

「Nếu mà chảy máu thì………………」

「Không sao đâu mà………………」

Bất chợt, đầu tôi cảm thấy lạnh toát.

Ngước lên nhìn, bầu trời tối sầm lại. Mây đen che kín bầu trời, những hạt mưa lớn bắt đầu rơi xuống.

「Kiểu này chắc mưa to đây.」

Vừa lầm bầm dứt câu thì mưa trút xuống thật. Từ lác đác vài hạt, chưa đầy mấy phút sau đã chuyển thành mưa rào xối xả. Uwa, sấm còn đánh rầm rầm nữa kìa.

Mưa nhanh chóng chuyển thành bão. Những hạt mưa quất xuống mặt sân, bụi nước bắn lên mù mịt đến mức không thấy đường.

Tôi dìu Akane di chuyển vào chỗ có mái che. Cô ấy nói 「Không cần làm đến mức đó đâu ạ」, nhưng Kämpfer như tôi có thừa thể lực, chuyện này là đương nhiên phải làm. Nếu ở dạng nam có khi tôi lại không làm thế.

Lớp trưởng đang chỉ đạo 「Tìm chỗ nào có mái che ấy」. Về khoản này thì cô ấy rất tận tụy với chức trách.

Di chuyển vào dưới mái hiên, cuối cùng cũng được thở phào. Mưa dữ dội thế này, chắc là sẽ tạnh nhanh thôi. Vì phải dìu Akane nên tôi đi chậm, kết quả là ướt như chuột lột từ đầu đến chân.

Tuy nhiên tôi băn khoăn không biết tiết học sẽ thế nào đây.

82

Một lát sau, giáo viên nói 「Sân bãi thế này thì chịu rồi, chuyển vào lớp thôi」. Chuyển sang chế độ y tế vậy.

Lớp trưởng tiến lại gần.

「Natsuru-san, cậu đưa Mishima-san xuống phòng y tế đi.」

「Tớ, tớ không bị thương nặng đến thế……………」

Akane trả lời thay vì tôi. Lớp trưởng lắc đầu.

「Chữa trị thì có mất gì đâu. Tớ đã báo với cô giáo rồi.」

Giọng điệu khá dứt khoát. Akane vẫn còn càu nhàu, nhưng rồi cũng đáp 「Vâng………………」.

Tôi cảm thấy thán phục.

「Lớp trưởng…………… ra dáng Lớp trưởng ghê.」

「Thì tớ là Lớp trưởng mà?」

Vẻ mặt cô ấy như muốn nói đừng có nói mấy câu kỳ quặc. Đúng là viết ra thành chữ thì thấy lạ thật.

Tôi cùng Akane đi đến phòng y tế. Tôi định cho mượn vai để dựa, nhưng cô ấy đáp 「Thật sự không đau đến mức đó đâu」.

Phòng y tế có một cô giáo dưỡng rất lạ, tóc dài. Từ bên ngoài tôi rụt rè gọi 「Xin lỗi」, nhưng không có tiếng trả lời. Đặt tay lên cửa thì thấy không khóa. Thôi kệ, cứ vào đại đi.

83 Chương 2

Tôi và Akane lẻn vào phòng y tế không người. Trong phòng đèn cũng tắt. Để trống thế này có ổn không đấy.

「Akane-chan, vết thương sao rồi?」

Cuối cùng cũng có thể nói chuyện bình thường. Tôi hỏi thăm tình hình.

「Thật sự không sao mà. Chỉ hơi đỏ lên thôi………………」

Đầu gối cô ấy đỏ lên. Không chảy máu nhưng có thể bị bầm tím bên trong.

「Nếu không đau thì tốt rồi.」

「Chuyện đó không quan trọng…………… Bị ướt hết rồi.」

Akane cứ vuốt tóc mái sang một bên. Đúng là chúng tôi ướt sũng. Trời vẫn còn nóng nên không lo bị cảm lạnh, nhưng cảm giác thì chẳng dễ chịu chút nào.

「Mượn khăn đi. Để tớ tìm cho.」

Tìm thấy ngay. Khăn được chất đống bên cạnh giường. Chắc là dùng nhiều nên chất cả đống thế này.

Tôi lấy cả phần cho mình nữa. Tự tiện lục lọi có thể sẽ bị mắng, nhưng để sau này xin lỗi vậy.

Tôi đưa khăn cho Akane, rồi tự lau đầu mình.

84

「Hửm?」

Suy nghĩ một chút, tôi biến trở lại hình dạng nam giới. Thế này lau cho mạnh tay được. Nói sao nhỉ, là vấn đề tâm lý thôi.

Akane đang cẩn thận lau những giọt nước trên tóc. Cái khoản đó thì đúng là con gái.

「Cái đó……………… Natsuru-san.」

Cô ấy ấp úng.

「D, dạ là………………」

「………………A.」

Cuối cùng tôi cũng nhận ra. Tôi bảo cô ấy di chuyển vào khu vực có giường bệnh, rồi kéo rèm lại. Không được không được, vì vừa nãy vẫn là con gái nên tôi quên béng mất.

「Xin lỗi…………… tôi cũng muốn lau người………」

Chuyện đó thì tôi cũng thế. Toàn thân ướt sũng mà.

「À thì, nếu cậu muốn nhìn thì tớ cũng không ngại đâu, tớ định nói thế nhưng mà………………」

Shizuku thò đầu ra từ khe hở của tấm rèm... à nhầm, là Akane.

Tôi im lặng đẩy Akane vào trong. Mất nết quá. Mới bập bẹ thôi nhưng còn đỡ hơn Shizuku.

85 Chương 2

Tôi cũng phải lau người thôi. Đầu tiên là cởi áo. Lúc này tôi mới nhận ra, đây là đồ thể dục của Shizuku mà.

Hiện tại tôi đang là con trai, tức là cơ thể đàn ông đang mặc đồ của Shizuku... Thôi đừng nghĩ nữa. Cảm thấy xấu hổ nên tôi cởi luôn quần. Dù là đồ thể dục nhưng đàn ông mà mặc đồ phụ nữ thì biến thái quá thể. Mấy cái này chỉ để cho một bộ phận cuồng tín thích thôi. Cởi luôn quần lót, trần như nhộng luôn, ha ha ha. Lau bằng khăn từ chỗ quan trọng đến chỗ không quan trọng.

Tuy nhiên, trước đống đồ thể dục của Shizuku, một thằng con trai đang khỏa thân lau người. Cảnh tượng này khá là bất thường đấy. Bị nhìn thấy là bị báo cảnh sát ngay lập tức.

Nghĩ là làm cho nhanh, thì ngoài hành lang có tiếng nói chuyện. Hơn nữa còn đang tiến lại gần.

Tiếng nói chuyện đang hướng về phía phòng y tế. Tôi nhanh chóng nhìn quanh phòng. Khóa cửa thì... (trong trường hợp này là để ngăn ai đó nhốt mình bên trong không ra được) nên là loại cắm chìa từ cả hai phía. Nguy rồi, làm sao đây.

Có cái tủ. Không, là tủ đựng dụng cụ vệ sinh. Sao cũng được. Trốn vào đó thôi.

Tôi ôm quần áo đã cởi chui vào trong.

Vừa định thở phào nhẹ nhõm thì cửa tủ dụng cụ vệ sinh mở ra.

「Cho tớ vào với!」

86

Akane lao vào. Cô ấy đóng cửa lại từ bên trong.

「S, sao lại?」

「T, tại tớ cũng đang trong tình trạng này, xấu hổ lắm……………」

Cô ấy nói lí nhí. Hóa ra Akane cũng đang khỏa thân. Có vẻ cô ấy cũng đang lau người dở dang. Chuyện đó thì được thôi (thực ra là không được), nhưng có một vấn đề.

「Akane-chan, tôi cũng đang trần truồng đấy?」

Akane cũng nhận ra. Và có vẻ như mặt cô ấy đỏ bừng lên trông thấy. Tối và chật nên tôi không rõ lắm.

「Na……………… Natsuru-san cũng... sao lại khỏa thân thế này……………!」

「Thì đang lau người mà.」

「Chẳng phải đang là con trai sao………………!」

Cậu nói thế thì tôi biết làm sao. Tôi có ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này đâu.

Bên trong tủ dụng cụ vệ sinh tối om. Và chật chội. Dưới chân thì có xô với chất tẩy rửa các thứ, cây lau nhà dựng đứng nãy giờ cứ đập vào lưng tôi.

Và quan trọng hơn cả, tôi và Akane đang dính sát vào nhau. Trong tình trạng khỏa thân.

87 Chương 2

「………………Akane-chan, chẳng lẽ cậu cũng lột sạch………………?」

「Natsuru-san cũng thế còn gì……………… thật là………………」

「Tôi định mặc vào ngay ấy chứ……………!」

Cả hai đều trần như nhộng. Cái gì thế này. Nam nữ thế này là đại vấn đề đấy.

「Tôi ra ngoài đây.」

「………………A, hình như họ vào rồi.」

Những người ở ngoài hành lang đã bước vào phòng y tế. Tôi suýt chút nữa thì mở cửa.

「Xin chàooo. Ô kìa, không có ai.」

「Không có ai à?」

「Vắng vẻ ghê nhỉ.」

Hự. Là nhóm Lớp trưởng. Đến đây làm gì vậy.

「Akane-chaaan. Natsuru-taaan. Không có ở đây sao?」

Giọng Lớp phó vang lên lanh lảnh. Có đấy nhưng tôi không trả lời đâu.

「Hình như là, cô giáo bảo tiết học hôm nay coi như xong, cho tự học đấyyyy.」

Thế thì tốt quá. Cất công đến báo tin này sao. Biết ơn thật đấy nhưng mà thừa thãi quá.

Tôi nhìn qua khe hở của cánh cửa. Cả ba người họ đã thay đồ xong, và mang quần áo của tôi và Akane đến.

88

Cảm ơn nhé, nên làm ơn đi ra ngoài nhanh giùm.

Chúng tôi nín thở. Bị ba người kia phát hiện là tàn đời. Không rõ có bị lôi cổ lên ban giám hiệu không, nhưng chắc chắn sẽ bị chụp ảnh làm tư liệu tống tiền. Quan trọng hơn, tôi đang là con trai, nên bị báo cảnh sát thông thường cũng là dấu chấm hết.

(Natsuru-san………………)

Akane sột soạt cử động.

(Im lặng nào………………)

(Nh, nhưng mà, tớ không đứng vững được……………)

Có vẻ vì chật chội, lại thêm đồ đạc dưới chân nên cô ấy phải đứng kiễng chân. Chắc chắn là mỏi lắm.

(Hả!?)

(T, tớ dựa vào cậu được không?)

(Tớ dựa đây………………)

Cơ thể Akane đổ ập vào tôi.

Khỏa thân đấy. Cả tôi và cô ấy. Thế mà lại nép sát vào nhau trong không gian chật hẹp này. Tình huống kiểu gì vậy trời.

89 Chương 2

「Không có ở đây nhỉ.」

「Natsuru-taaan. Ới ơi.」

「Chắc đi vệ sinh rồi. Mất công mang đồ thay đến thế này.」

Không phải nhà vệ sinh đâu, nhưng làm ơn về giùm đi. Tuy nhiên ba người này lại định ngồi xuống giường và cắm rễ ở đó.

Cô gái đang ép sát vào tôi cựa quậy cơ thể.

(Natsuru-san……………… ấm quá………………)

(Này, Akane-chan………………)

Sao lại trả lời bằng giọng đê mê thế kia. Chật thế này muốn bảo cô ấy tránh ra cũng không được.

(Nè, bị phát hiện là toi đấy, nên là……………… thận trọng chút đi.)

(Sao lại……………… cậu gian xảo quá………………)

(Tại sao………………?)

(Với Hội trưởng thì cậu……………… đã làm chuyện này rồi đúng không.)

Hiểu lầm tai hại quá.

(Làm gì có………………)

(Nhưng mà cậu ngủ lại, còn ngủ chung giường nữa cơ mà………………)

90

(Tôi bỏ trốn rồi mà.)

(Vậy thì, tớ là người đầu tiên nhỉ…………… kya.)

Lạ thật đấy. Sao lại có vẻ vui sướng thế kia.

Cơ thể Akane hơi ướt, nhưng lại láng mịn và mềm mại. Dù cố gắng không để ý nhưng tôi vẫn cảm nhận được. Hơn nữa còn phải chú ý đến bên ngoài tủ dụng cụ vệ sinh, nên mệt mỏi vô cùng.

「Natsuru-san và bạn ấy mãi chưa quay lại nhỉ.」

「A, giờ này chắc hai người đó đang chim chuột nhau trong buồng vệ sinh rồi. Ha ha ha.」

Lớp phó vừa ngồi trên giường vừa nhún nhảy, cười khanh khách.

Nhìn qua khe cửa, tôi thấy Lớp trưởng đang uống sữa hộp giấy. Nghe bảo uống trong vòng ba mươi phút sau khi vận động là tốt lắm.

「Chắc là đang trần truồng sờ soạng nhau rồi.」

「Cảnh đó muốn chụp lại ghê.」

Giọng của Thủ quỹ làm tôi giật bắn mình. Không đùa được đâu, cô nương à.

Akane vẫn cứ cựa quậy. Khó chịu quá.

(Natsuru-san………………)

91 Chương 2

(Gì thế………………?)

(Chật quá, tớ ôm cậu được không?)

(Tại vì, chật quá mà. Không bám vào thì………………)

Sao lại làm thế chứ.

CÁI GÌ!!!

Dù gì đi nữa thì cũng không cần thiết phải làm đến mức đó chứ. Có ý nghĩa gì không vậy.

(Tớ ôm nhé………………)

Akane thực sự vòng tay ôm lấy lưng tôi. Nhắc lại lần nữa là cả hai bên đều đang trần như nhộng.

Nhưng chuyện đó không quan trọng bằng việc tôi đang là con trai. Đối phương là một cô gái khỏa thân, kiểu gì cũng sẽ có phản ứng... Đấy, chỗ đó đấy.

Bộ ngực thực sự khiêm tốn……………… à nhầm, e ấp của cô ấy ép vào người tôi. Dù có nói là không cố ý nhưng tình hình này không phải chuyện đùa đâu.

Đừng, vẫn thử thách bản lĩnh đàn ông thế sao. Chịu đựng đi Natsuru.

Cô ấy siết chặt tay hơn. Này, làm cái gì thế hả. Lại còn kích thích chỗ đó của tôi nữa chứ.

Akane vẫn ôm chặt và cọ quậy cơ thể. Này, đầu ngực đang di chuyển kìa. Ê, đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi cảm nhận được đầu ngực sao. Ngon... không phải. Có phải lúc vui sướng đâu.

Cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể. Nếu đạt đến tâm cảnh của một nhà sư thì dễ thôi. Nhưng ai cũng biết, cứ đến những lúc thế này là suy nghĩ lại bị quấy nhiễu. Phải giác ngộ thôi.

(Cái đó……………… Dù Natsuru-san có trở nên thế nào, tớ cũng không giận, không khinh bỉ cậu đâu……………… nên đừng bận tâm……………)

Lúc biến thân thì cậu chả giận suốt còn gì.

92

「Hửm? Vừa rồi hình như nghe tiếng gì ấy?」

Lớp phó đang nói. Tôi không nghe thấy gì cả. Chắc là tưởng tượng thôi.

「Chỉ có chúng ta ngồi đây thôi mà.」

「Chẳng có ai nằm trên giường cả.」

Lớp trưởng trả lời. Tốt lắm, cứ thế đi.

「Nhắc mới nhớ nhỉ.」

「Chuẩn bị về thôi…………… A.」

Có gì đó bất ngờ. Cô ấy không cầm hộp giấy, chắc là làm rơi rồi.

「Hình như đổ ra một ít rồi.」

「Nên lau đi thì hơn.」

Lớp phó đang đi về phía này. Hả?

94

Nhắc mới nhớ, đây là tủ đựng dụng cụ vệ sinh. Đương nhiên là có giẻ lau rồi, việc mở cửa là chuyện hiển nhiên.

(Natsuru-san………………)

(Làm sao đây?)

(Chắc là)

(Ở trong này nhỉ!?)

Mức độ nghiêm trọng của sự việc cũng đã truyền đến Akane. Và cả hai đều không nghĩ ra cách giải quyết nào.

Tôi bất giác kéo chốt cửa từ bên trong. Lớp phó bắt đầu lay cửa cạch cạch.

(Nguy rồi.)

Oa. Đến thật rồi kìa. Nếu bị mở ra thì làm thế nào đây. Kämpfer không có năng lực dịch chuyển tức thời đâu.

「Chắc bị rỉ sét rồi.」

「Ái chà. Không mở được này.」

Thủ quỹ nói đỡ vào, nhưng sao cũng được. Đừng có kéo nữa.

Lớp phó đang định dùng sức mở ra. Tôi liều mạng giữ lại.

(Akane-chan giúp một tay với.)

(Vâng………………!)

95 Chương 2

Hai người cùng giữ chặt từ bên trong. Chỉ có thể dùng ngón tay móc vào chốt cửa nên đau điếng.

「Không mở được nè.」

「Ba người cùng làm nhé.」

Ngay lúc đó.

Thủ quỹ nói một câu thừa thãi. Kiểu này thì càng nguy to. Còn mười giây nữa là tôi bị đuổi học.

「A, đây rồi.」

「Lớp trưởng, về thôi. Cô giáo quay lại bây giờ.」

Một giọng nói khác vang lên. Là một bạn nào đó……………… lớp 2-4 Khu Nữ sinh.

「Tự học đúng không.」

「Cô chủ nhiệm lớp mình hình như định thuyết giảng gì đó về game ấy.」

Bà cô đó đúng là hết thuốc chữa. Nhưng với chúng tôi lúc này thì đó là cứu tinh từ trên trời rơi xuống.

Ba người họ để lại quần áo thay trên giường rồi rút lui.

Xác nhận họ đã đi đủ xa, chúng tôi lao ra khỏi tủ dụng cụ vệ sinh.

「Gặp rắc rối to rồi.」

「Phù………………」

96

Tôi nằm ngửa ra giường. Vì chật chội nên nóng quá. Mất công lau người rồi mà giờ lại mồ hôi nhễ nhại.

「Akane-chan có đổ mồ hôi không?」

「Có ạ……………… nhưng mà.」

Lúc này tôi mới nhận ra. Chết tiệt, cả hai đều đang trần như nhộng. Tôi lăn sang phía bên kia giường, với tay lấy bộ đồng phục.

Tôi mặc vào nhanh chóng. Chẳng buồn lau mồ hôi nữa, sao cũng được. Đây là đồ nữ. Tí nữa phải biến thành nữ đã.

Mà công nhận là nguy hiểm thật. Ngàn cân treo sợi tóc. Nếu lúc đó cửa bị mở ra, cảnh tôi và cô ấy ôm nhau khỏa thân sẽ đập vào mắt họ. Sau đó thế nào thì tôi không dám nghĩ tới nữa.

Gương mặt Akane đỏ bừng. Chắc là do nóng.

Gần như cùng lúc với tôi, Akane cũng đã thay đồ xong.

「Natsuru-san…………… xin lỗi cậu.」

「………………Ừ.」

「À không, dù sao cũng thoát nạn rồi.」

「Nh, nhưng mà, chúng ta đã ôm nhau rồi nhỉ. Lúc đang khỏa thân………………」

97 Chương 2

「Ch, chuyện này tớ nghĩ là đã trở thành mối quan hệ đó rồi………………」

Vậy sao. Tôi chưa có kinh nghiệm nên không rõ lắm. Chỉ là việc tôi là con trai mà ôm ấp một cô gái khỏa thân thì đúng là trải nghiệm lần đầu. Có nên chọn ngày này làm kỷ niệm không nhỉ.

「Cái đó, v, vậy nên là……………」

Akane ấp úng. Đang tìm lời thoại nào sao.

Cuối cùng, như đã hạ quyết tâm, cô ấy nói:

「G, gặp bố mẹ tớ đi!」

「…………………Hảảả!!」

Dù tôi có hét lên như thế, thì cũng chẳng ai có quyền trách cứ tôi cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!