252
Lời bạt
Tôi đang viết ở quán cà phê đây.
Tsukiji đây. Xin gửi đến các bạn tập mới nhất của Kämpfer. Tuy là tập tiếp theo của tập 8 nhưng nội dung chính thì đang ở trạng thái nghỉ ngơi, nên là tập 8 1/2. Không phải lỗi đánh máy đâu nhé. Tôi hay sai chính tả lắm nên biên tập viên từng bảo tôi làm họ muốn khóc, nhưng đến thiết kế bìa thì tôi chưa làm bao giờ nên không thể sai được đâu.
Tập này là tập truyện ngắn kiểu "nghỉ giải lao đi". Về dòng thời gian, Chương 1 và Chương 2 là ngay sau khi đi công viên manga về. Chương 3 và Chương 4 là ngay sau khi chiến đấu với Sakura-san ở tập 8.
Rất nhiều nhà văn ra ngoài viết bản thảo, nhưng đại đa số là đi quán cà phê hoặc nhà hàng gia đình. Hoặc quán bar. Rất nhiều người thấy làm thế hiệu quả hơn. Nhưng với trường hợp của tôi, có người xung quanh là không được. Dù họ không nhìn mình, tôi vẫn thấy bứt rứt không yên.
Trước đây tôi là kiểu người không thể viết bản thảo ở đâu ngoài nhà mình, ra đường là không chạm vào bàn phím luôn, nhưng do con mèo cứ quấy rối lúc viết lách nên tôi quyết định ra ngoài làm việc.
Thế là cuốn sách này thực ra không được viết ở nhà. Nghe thì có vẻ "thế thì sao", nhưng năng suất tăng lên đột biến.
Vấn đề là làm sao bây giờ. Cũng có cách thuê không gian làm việc chuyên dụng, nhưng mấy chỗ đó tính phí theo tháng nên những ngày không đi thì phí tiền. Cần nơi yên tĩnh, có không gian riêng tư, giá cả phải chăng. Gần nhà thì càng tốt. Tôi đã nghĩ làm gì có chỗ nào như thế mà định bỏ cuộc, nhưng rồi chợt nhận ra: "Quán cà phê truyện tranh (Manga kissa) được đấy chứ".
Điểm tốt của quán cà phê truyện tranh không chỉ là yên tĩnh và có không gian riêng, mà còn là khu vực đồ uống miễn phí. Chỗ tôi hay ngồi còn có kem ăn thoải mái, nên mùa hè đúng là thiên đường. Bản thảo cứ thế tuôn ra. Con số đếm "hôm nay viết được bao nhiêu tờ" tăng vùn vụt.
Tiện thể nói thêm, tôi hay diễn đạt lượng bản thảo bằng "bao nhiêu tờ giấy viết văn". Chuyện này tôi cứ tưởng là bình thường, nhưng những người ra mắt sau tôi toàn đếm kiểu "(của nhãn hiệu đang viết) số trang văn khổ A6 x bao nhiêu tờ". Vì mỗi tạp chí đăng dài kỳ và mỗi nhãn hiệu sách lại có định dạng khác nhau, nên nếu không quy đổi ra giấy viết văn thì tôi không cảm nhận được độ dài, ban đầu nói chuyện cứ bị lệch pha mãi, khổ ghê. Những người thuộc thế hệ trước tôi thì nhiều người vẫn đếm bằng giấy viết văn, chắc đây cũng là do thời đại thôi.
Hết chuyện bên lề. Quán cà phê truyện tranh, ngoài đồ uống và kem ra, thì tất nhiên là có truyện tranh. Hay nói đúng hơn đó mới là bộ mặt thật. Xen giữa những lúc viết bản thảo có thể đọc truyện tranh.
Đúng là một cuộc sống của kẻ vô dụng, nhưng cái gì tận dụng được thì phải tận dụng. Nhờ vậy mà chiếc máy tính xách tay mua về không dùng mấy giờ lại hoạt động hết công suất. Điểm duy nhất là nếu không phải bàn phím đầy đủ (full keyboard) thì khó viết, nhưng mang theo bàn phím rời cắm cổng USB là giải quyết êm đẹp.
Không một kẽ hở. Buồn ngủ thì có chăn cho ngủ. Lại còn có cả vòi hoa sen nữa thì đúng là thiên đường. Không cần bước chân ra khỏi phòng. Cực kỳ tiện lợi. Đến dọn phòng người ta cũng làm cho.
Tất nhiên, điểm trừ của khách sạn là giá cả. Có đủ loại giá nhưng nhìn chung đắt hơn quán cà phê truyện tranh. Và môi trường đôi khi lại tệ. Đặc biệt nếu bàn hẹp và ghế lởm thì chí mạng. Thực sự khi bí bách quá tôi cũng từng tự nhốt mình trong khách sạn. Gọi phục vụ phòng mang đồ ăn lên thì cũng chẳng cần ra khỏi phòng. Nhưng chỉ khi đó mới bị đuổi ra (ý là check-out - ND). Quán cà phê truyện tranh giải quyết được cả vấn đề này, quả là môi trường làm việc vĩ đại.
......Khi tôi khoe khoang chuyện này với người quen, họ bảo: "Mua đồ uống về nhà, rồi tranh thủ lúc con mèo ngủ mà viết không được à?". Tôi ghét những kẻ nói đúng lắm.
Thì đó, Kämpfer được viết trong môi trường như vậy đấy. Từ tập sau sẽ bước vào cao trào. Mời các bạn đón đọc.
Tsukiji Toshihiko
Tháng 9 năm 2008
(Phần truyện tranh 4 khung)
Khung 1:
(Shizuku): Natsu, cái này cho cậu.
(Natsuru): Hả, thẻ điện thoại.
(Natsuru): Lại còn 50 độ nữa chứ.
Khung 2:
(Natsuru): Lần đầu mới thấy đấy.
(Natsuru): Mà sao lại là thẻ điện thoại?
(Shizuku): Tôi bị trùng.
Khung 3:
(Shizuku): Đừng hỏi nhiều. Nhận đi.
(Natsuru): Ừ, ừm.
Khung 4:
(Natsuru): (Nghĩ) Chẳng lẽ Hội trưởng là thợ săn quà tặng trên radio đêm khuya?
(Shizuku): (Nghĩ) Tên nghe đài là gì nhỉ...
Bên lề:
Xin chào, Senmu đây (・ω・)
Vì bí lời bạt nên tôi thử vẽ kiểu 4 khung xem sao.
Nhận ra mình không có khiếu nên chắc sẽ không làm nữa.
Tôi chưa bao giờ nhận được quà tặng của đài phát thanh nên cũng hơi ngưỡng mộ.
Khoảng 1 năm trước - mail của tôi được đọc trên Anisupa, nhưng đến giờ vẫn chưa nhận được sticker, rõ ràng là bị quên rồi!!
Chuyện từ hồi trước khi chuyển nhà nên tôi cũng bỏ cuộc rồi (・ω・`)
Bỗng nhiên Shizuku trở thành Charisma Listener.
Tên nghe đài là gì nhỉ...
Ngoài ra, từ trước tôi đã từng chút một cố ý làm cho các bức tranh minh họa nhẹ nhàng hơn. Xem lại các tập trước tôi thấy cảm giác hơi nặng nề, không biết mọi người thấy sao, hẹn gặp lại ở tập sau (W)/
Góc dưới:
Tập 8, màn tấn công táo bạo trên xe làm tim đập thình thịch!
Bị ép đến mức đó mà không nhận ra, sự chậm tiêu của Natsuru đúng là thần thánh!
Chúng tôi đang chờ thư hâm mộ và cảm nhận về tác phẩm của các bạn.
Thông tin xuất bản:
Kämpfer 8 1/2
Phát hành: 31/10/2008 (In lần đầu)
Tác giả: Tsukiji Toshihiko
Minh họa: Senmu
Phát hành: Media Factory
(Thông tin bản quyền và ISBN)
0 Bình luận