Chương 3 【Seppuku Kuro Usagi】
100
Chương 3
Tôi há hốc mồm đứng đó, chắc trông ngu ngốc lắm. Nhưng biết làm sao được. Khi không biến thân, khả năng ứng biến của tôi kém cỏi vô cùng.
Trong khi đó, Akane vẫn thao thao bất tuyệt.
「Em đã được dặn từ trước rồi. Rằng trước khi tiến tới mối quan hệ như thế, phải dẫn người con trai đó về nhà ra mắt. G-Giờ thì mới chỉ là ôm nhau thôi, nhưng sau chuyện này...」
「Khoan, đợi đã. Sao lại thành ra thế này?」
「Đó là quy tắc ạ.」
「Tại sao chứ. Tôi với Akane-chan đâu có làm gì đâu.」
Đột nhiên, nước mắt ầng ậng dâng lên trong đôi mắt cô ấy.
「Natsuru-san, chẳng phải anh đã ôm chặt lấy em sao?」
「Không, cái đó là do Akane-chan...」
「Chúng ta đã khỏa thân mà. Thế nên so với Hội trưởng thì em... ừm, là bạn gái hơn. Vì vậy hãy gặp bố mẹ em đi ạ.」
101
Tôi hiểu rồi.
Lý lẽ vô lý hết sức. Bước nhảy logic này không chỉ xảy ra một hay hai lần. Nhưng dù có phản bác thì có vẻ cô ấy cũng chẳng nghe lọt tai. Quyết tâm của cô ấy, theo tôi thấy...
「Natsuru-san... em muốn anh gặp bố mẹ em... được không ạ?」
「Ừm... khi nào?」
「Dịp tới... để sau rồi quyết định ạ.」
Không được phản đối.
「Vâng...」
Cầu mong cho ngày đó đừng đến sớm. Với lại, tôi cũng chẳng hứng thú gì.
「Cấm anh phản đối đấy!」
Cấm phản đối luôn sao. Tôi bị trói chân trói tay rồi còn gì.
Akane thở phào nhẹ nhõm. Còn tôi thì vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Sự tình thay đổi quá nhanh khiến tôi buột miệng.
「Vẫn còn nữa...」
「Còn chuyện nữa ạ...」
「Anh đã cùng đi học với Hội trưởng đúng không?」
Thôi cho xin đi. Cảm giác như chuyện đó đã xảy ra từ đời tám hoánh nào rồi ấy. Chắc cỡ thời Edo.
102
「Ừ.」
「Hôm nay lúc tan trường, hãy ở bên cạnh em nhé.」
「Chà... nếu chỉ có thế thì được.」
Cô ấy nói với một quyết tâm kỳ lạ. Cứ như sắp ra chiến trường vậy.
「Nghĩa là hai chúng ta cùng về hả?」
「Cũng được thôi nhưng... phải về trong hình dạng con gái à?」
Thế thì hơi căng. Tôi muốn xuất hiện ở khu nam sinh dù chỉ một chút, nên nếu lúc về lại sang khu nữ sinh thì việc đi lại giữa hai khuôn viên chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Thế rồi Akane nói.
「Hả?」
「Không phải thế ạ... là, trong hình dạng con trai cơ...」
Con trai à. Thế thì còn phiền phức hơn.
「Là hôm nay đúng không?」
「Mãi mãi cơ. Lúc nào hai ta cũng cùng tan trường. Ngày nào cũng là everyday luôn.」
「Kh-Không chỉ hôm nay đâu ạ. Từ giờ trở đi là ngày nào cũng thế.」
103
Trường Seitetsu giám sát rất chặt chẽ việc nam nữ giao du. Vì vậy tôi mới hoảng khi đi học cùng Shizuku, thế mà Akane lại đòi tôi cùng đi về. Việc này nếu bị lộ thì khả năng cao là bị tống vào phòng kiểm điểm viết bản tường trình.
Các cặp đôi trong trường đành chấp nhận thực tế, dùng đủ mọi ám hiệu hay phương thức liên lạc bí mật để xác nhận lịch hẹn hò, dù quy định là mọi việc thường ngày đều phải thông qua nhà trường. Nhưng không vì thế mà học sinh nản lòng. Vì trường quá nghiêm ngặt, đến mức điện thoại di động cũng bị sóng gây nhiễu chặn liên lạc, nên các hoạt động ngầm lại càng nở rộ.
Nhưng bắt tôi phải làm thế thì có hơi quá sức.
「Trước khi gặp bố mẹ, chúng ta phải tập luyện trước đã.」
「Cái đó, nếu hẹn gặp ở cổng trường thì sẽ bị lộ mất.」
Cái gì cơ. Có hai người thôi mà, định chơi trò hai người ba chân à?
「Không phải thế ạ. Chuyện là... trước khi về, chúng ta sẽ ghé qua phòng Hội học sinh, hai người thân mật chào hỏi Hội trưởng thì...」
「Làm thế có ý nghĩa gì không?」
「Có chứ ạ! Em muốn làm cho Hội trưởng ghen. Người đó lúc nào cũng bình tĩnh nên...」
Làm cho cô ta ghen tị thì có ý nghĩa gì chứ. Chiến lược gia kiểu gì thế này. Tôi chịu không nghĩ ra nổi. Nhưng nhìn cô ấy khó xử quá.
104
Liệu làm vậy có chiếm được ưu thế tinh thần không nhỉ? Shizuku lúc nào cũng trưng ra bộ mặt poker face, dây thần kinh của cô ả còn to hơn cả dây cáp treo dầm thép. Chỉ riêng dây thần kinh của cô ta thôi chắc cũng đủ thay thế cần cẩu giàn rồi.
Tôi nói thì hơi kỳ, nhưng liệu chuyện cỏn con đó có làm Shizuku dao động không? Con nhỏ đó bình thường đã khó đoán rồi.
「Đừng nói là không được nhé. E-Em đã làm đến mức này rồi... Đằng nào cũng sẽ gặp bố mẹ em, nên vừa đi về vừa bàn bạc là cần thiết ạ.」
Chuyện có vẻ ngày càng to tát rồi đây. Thêm vào đó là quyết tâm của cô ấy có vẻ rất vững vàng. Bị nhờ vả kiểu đó thì tôi không từ chối được.
「...Nếu em đã nói đến thế.」
Khuôn mặt Akane lập tức bừng sáng.
「Được rồi đúng không ạ, em nghe rõ rồi nhé. Không được nuốt lời hay đổi ý đâu đấy!」
「Nhưng mà, không có việc gì lại mò đến phòng Hội học sinh thì...」
「Th-Thì anh đang giúp đỡ Hội học sinh mà. Nên có xuất hiện ở đó cũng đâu có gì mất tự nhiên.」
Phải rồi ha. Tôi đã trở thành chân sai vặt của Hội học sinh rồi.
Bỗng dưng tôi bị ép phải hứa hẹn. Tôi hiểu rõ lý do cô ấy coi Shizuku là kẻ địch đến mức này, và...
105
tôi cũng thế, nhưng dùng chính bản thân mình làm mồi nhử thì đáng sợ quá.
Tôi vẫn nghĩ việc tôi trò chuyện nhiều với phụ nữ thế này là một âm mưu nào đó. Về cơ bản, bản thân việc tôi dính dáng đến phụ nữ đã thấy sai sai rồi. Tiện thể thì việc tôi có hình dạng con gái cũng thực sự kỳ quặc.
Akane than thở rằng tôi "quá vô tâm", nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại cuộc sống không có duyên với phụ nữ mãi, thì mấy chuyện này cũng chẳng làm tôi rung động nổi.
Dù sao thì, lời hứa là lời hứa. Sau giờ học, tôi phải cùng Akane ghé qua Hội học sinh.
「Nhất định đấy nhé.」
Cô ấy nhấn mạnh.
「Hãy cùng về với em nhé.」
Tôi trả lời là đã hiểu.
Tiếng chuông reo lên. Giờ nghỉ giải lao đã hết. Tiết học tiếp theo sắp bắt đầu. Tôi phải quay về lớp thôi. Nếu không điểm mặt để tạo ấn tượng, số ngày đi học của tôi sẽ gặp rắc rối to.
106
Tôi quyết định sang khu nam sinh. Chính xác hơn là đi qua cổng bên trong thư viện để hướng về khuôn viên khu nam sinh.
Liếc nhìn đồng hồ. Không còn thời gian nữa. Chạy thì tốt hơn. Đột nhiên, tôi suýt va phải một người vừa lao ra.
Là con gái. Sao lại ở khu nam sinh? Tôi nghĩ vậy nhưng trước hết là không được để cô ấy ngã. Tôi đưa tay ra. Nhưng cô gái đó đã tự mình lấy lại thăng bằng.
Định nói "may quá", tôi nuốt trọn lời nói vào trong.
Người tôi gặp là Sakura-san.
Sakura-san vẫn xinh đẹp như mọi khi, cô ấy dành cho tôi nụ cười không đổi thay. Chỉ là, trên gương mặt ấy thoáng hiện một chút bóng mây.
Cô ấy vuốt ngực với vẻ điệu đà.
「May quá... Mình đang đi tìm cậu.」
107
「Tìm mình?」
「Ừ.」
「Chắc hôm nay cậu đi muộn nhỉ.」
「Mình vừa mới tới nơi.」
「Vui thật đấy nhưng... đây là khu nam sinh mà.」
「Mình đã tìm ở khu nữ sinh. Nhưng không thấy cậu đâu... Gặp được cậu tốt quá.」
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ. Tôi muốn biết làm sao cô ấy vượt qua được sự canh gác nghiêm ngặt kia, nhưng giờ trái tim tôi đã bị nụ cười ấy đánh cắp, chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện đó.
Khi một người phụ nữ đẹp như vũ khí hạt nhân mỉm cười với tôi, tôi hoàn toàn tan chảy. Xin lỗi nhé, những nghi ngờ trước đây tôi xin khóa chặt vào két sắt trong tim.
Như đã nói qua một chút, Sakura-san dạo gần đây có thêm nét lạnh lùng, trở nên vô cùng ngầu. Vốn đã dễ thương, giờ thêm vẻ lẫm liệt thì đúng là mạnh nhất. Không còn đối thủ nữa rồi.
Quả không hổ danh Sakura-san. Tôi quên béng cuộc trò chuyện với Akane ban nãy, chỉ biết ngẩn ngơ ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp đó.
「À ừm... cậu cần gặp mình có việc gì không?」
108
「Mình có chút chuyện muốn nói ấy mà.」
Chuyện gì nhỉ? Sắp vào giờ học rồi. Vốn dĩ ở khu nam sinh, cái tên "Senō Natsuru là kẻ vô dụng suốt ngày đi học muộn" đã bắt đầu nổi như cồn, nên tôi không muốn tốn thời gian lắm.
Sakura-san nói như nhìn thấu tâm can tôi.
「Sẽ nhanh thôi.」
「Không, chỗ này thì...」
「Sân thượng nhé?」
Nhưng liệu có chỗ nào khác để nói chuyện không nhỉ. Nơi nam nữ có thể gặp gỡ bí mật chỉ có khu vực chung là thư viện thôi.
「Chúng ta đừng nói trong thư viện, lên phía trên đi.」
「Ừ. Chỗ đó thì ổn.」
Nhưng muốn lên đó phải đi vào trong và leo cầu thang. Và trên đường đi có khu vực của Hội học sinh. Lỡ bị Shizuku bắt gặp thì sao đây.
109
「Không sao đâu.」
Cô ấy lại cười.
「Không có gì nguy hiểm đâu. Không gì cả.」
Tôi leo cầu thang một cách thận trọng.
Dù Sakura-san nói thế thì vẫn phải cảnh giác.
Để chắc ăn, tôi rón rén lại gần thư viện và ngó vào trong. Không có bóng người. Dù vẫn còn nghi ngờ nhưng nếu Sakura-san bảo thế thì chắc là thế thật.
「Cậu làm gì vậy. Đi nhanh lên nào.」
Sakura-san chẳng bận tâm chút nào, cứ thế bước phăm phăm lên. Tôi vội vã đuổi theo.
Cửa sân thượng không khóa. Shizuku mở cửa chỗ này làm nơi nghỉ ngơi. Chắc cô ả cũng chẳng ngờ nó lại được dùng làm nơi hẹn hò của tôi và Sakura-san đâu nhỉ.
「Thời tiết đẹp nhỉ.」
Nói đúng ra là trời đang nhiều mây, nhưng nếu Sakura-san bảo đẹp thì là đẹp. Dù tuyết hay rác thải công nghiệp có rơi xuống thì trời vẫn là đẹp.
Chúng tôi ngồi xuống bậc bê tông chỗ hàng rào. Dù chỗ ngồi có ướt, Sakura-san cũng không bận tâm. Lưng tôi quay về phía khu nam sinh nên cứ thấy lo lo.
Cô ấy và tôi ngồi cạnh nhau. Chà, nếu ngồi cùng Shizuku thế này tôi sẽ nghĩ mình sắp bị ăn thịt, nhưng với Sakura-san thì lại là một kiểu căng thẳng khác. Chỉ là, thay vì vẻ tươi sáng dịu dàng thường ngày, cô ấy toát ra sự lạnh lùng đã nhắc đến.
Cả hai im lặng một chút. Tôi thì chủ yếu do căng thẳng. Còn Sakura-san thì không biết sao.
「Ừm... chuyện cậu muốn nói là?」
Sakura-san không trả lời ngay. Cô ấy chỉ cười nhạt.
「...Natsuru-san.」
Vâng.
「Cậu ghét mình rồi sao?」
「Hả...」
「Cậu đang nghi ngờ mình đúng không?」
「Lần trước, trong kỳ nghỉ hè ấy, chúng ta đã chiến đấu với nhau nhỉ. Mình cứ nghĩ từ đó cậu sẽ ghét mình. Vì vậy nên giờ cậu cũng đang nghi ngờ mình sẽ làm gì đó đúng không?」
「Không có chuyện đó đâu.」
Đúng là tôi có nghĩ đến việc cô ấy đã trở thành kẻ địch.
Nhưng cứ ở bên cạnh thế này, tôi lại bị vẻ đẹp của Sakura-san đánh gục, mấy chuyện nhỏ nhặt đó sao cũng được. Cùng là mỹ nhân nhưng đẳng cấp khác hẳn con nhỏ Shizuku. Tín đồ ư? Muốn nói gì thì nói.
110
Cho tôi xin số tài khoản để cúng dường đi.
「Vậy, cậu không nghi ngờ mình đúng không?」
「Đương nhiên rồi.」
Cô ấy trông không có vẻ gì là nhẹ nhõm cả.
「Cậu ghét mình cũng được mà. Mình không bận tâm đâu.」
「Không...」
「Mình không bận tâm. Cậu nghĩ gì cũng được.」
Sao nghe đáng sợ thế này. Hay là cô ấy chỉ coi tôi như sâu bọ thôi? Tôi muốn được nuôi trong lồng của Sakura-san quá.
「Dạ?」
「Mình là kẻ địch đấy nhé?」
「Thì sao chứ?」
「Đặc biệt là...」
「Vậy à.」
「Mình không có cảm giác thực lắm...」
Đó là cảm tưởng thật lòng không chút giả dối. Việc vẻ đẹp lạnh lùng của Sakura-san đang tấn công tôi cũng đóng vai trò lớn.
112
「Cậu ghét mình cũng được. Nhưng bù lại, hãy thích Shizuku-chan nhé.」
「Không, chuyện đó thì...」
Nói gì kỳ vậy. Riêng con nhỏ đó thì không. Sáng nay nó còn mò đến nhà tôi, bắt cóc tôi đi nữa chứ. Đó là bắt cóc đấy.
「Ừm...」
Sakura-san không biết có hiểu tâm trạng tôi hay không mà vẫn tiếp tục nói.
「Hôm nay, cậu đã gặp Shizuku-chan đúng không.」
Sao cô ấy biết hay vậy.
「Hình như hai người cùng đi học thì phải.」
「Thế nào, Shizuku-chan ấy? Có làm gì Natsuru-san không?」
「Không làm gì cả.」
Chính xác là bị khoác tay. Ghét thật sự.
Cô ấy phồng má.
「Thế thì chán quá. Cậu ấy nên tích cực hơn nữa chứ.」
「Nhưng chuyện đó thì, hơi...」
113
Nếu được Sakura-san làm thế thì tôi hoan nghênh. Chứ với con ác quỷ đó thì xin kiếu. Vốn dĩ tôi đã bị cướp mất nụ hôn đầu rồi.
「Natsuru-san, cậu ghét Shizuku-chan à?」
Hỏi giống hệt con ác quỷ kia nhé.
「Cũng không hẳn là thích...」
「A. Thế thì không được.」
Sakura-san uốn éo người. Oa, cô ấy cũng làm mấy hành động gợi cảm thế này sao.
「Mình cứ nghĩ Natsuru-san sẽ cưa đổ Shizuku-chan chứ.」
「Không nhưng mà, kiểu phụ nữ ghê gớm như thế thì hơi...」
「Nhưng cậu ấy xinh đẹp mà.」
「Mình không có cảm giác thực lắm.」
Trông cứ như đồ họa vi tính ấy. Kiểu như đường nét khuôn mặt quá hoàn hảo, đến mức nghi ngờ là phẫu thuật thẩm mỹ, hoặc là thực tế ảo, quay ngoắt lại thì sẽ biến mất ấy. Tôi đã thử vài lần xem ai đang điều khiển nhưng đều thất bại. Không biết ai điều khiển nhưng tay nghề khá đấy.
「Cậu không thích cậu ấy đến thế sao?」
114
「Nè Natsuru-san.」
「Chà, không thích đâu.」
「Nhắc mới nhớ.」
Sakura-san vẫn giữ nguyên giọng điệu nói chuyện.
「Mình đã nói lúc ngắm pháo hoa rồi nhỉ, rằng muốn cậu thích Shizuku-chan.」
Tôi dao động.
Mấy chuyện hồi đó, tôi không nhớ rõ lắm. Trong sâu thẳm tâm trí cứ như có màn sương bao phủ. Không thể cười nhạo Harakiri Tora được rồi.
Cô ấy nhìn sâu vào mắt tôi.
「Tại sao cậu lại không chịu thích cậu ấy?」
「Cậu hỏi tại sao thì...」
Dù là đàn ông nhưng tôi vẫn muốn giữ sự chung thủy. Sự chung thủy ở đây, tức là thề nguyện dâng hiến tất cả cho Sakura-san dù cô ấy không đoái hoài gì đến tôi, tôi đã thề như thế hồi năm hai trung học cơ sở.
Ủa, năm nhất chứ nhỉ? Chi tiết nhỏ bỏ qua đi.
Vì vậy tôi không để mắt đến những người phụ nữ khác. Nhưng khi chính Sakura-san nói thế, tôi...
115
chẳng biết phải làm sao nữa. Việc ghét Shizuku thì dễ ợt ấy mà.
「Shizuku-chan đẹp lắm đấy. Với lại cậu ấy còn trinh nguyên.」
Con nhỏ đó cũng tự nói thế, nhưng nghe từ miệng Sakura-san thì sự hưng phấn tăng lên gấp bội. Xin hãy nói lại lần nữa đi.
「Hơn nữa, cậu ấy thích Natsuru-san đấy.」
「Shizuku á?」
「Không, là Shizuku-chan.」
Không có chuyện đó đâu... chắc thế. Con nhỏ đó hẹn hò với tôi, đút cho tôi ăn, nhưng vì là một con S (Sadist) nên nó chỉ đang trêu chọc để giải trí thôi. Chắc chắn là vậy.
Cơ mà bị phủ nhận chữ "Không" nghe sốc ngầm thật đấy. Ít nhất hãy nói là "hứng thú không nhiều lắm" được không?
Sakura-san khúc khích cười.
「Cậu thích việc mình yêu Natsuru-san hơn sao?」
「Chuyện đó thì đương nhiên rồi!」
「Aha. Vui quá.」
Uo. Phản ứng tốt quá này. Trước giờ chưa từng có chuyện này đâu nha. Sakura-san đối xử bình đẳng với tất cả mọi người.
116
Chính vì vậy, người ta nói có một ranh giới tuyệt đối không thể bước qua với cô ấy.
Người ta bảo "Cưa đổ Sakura Kaede còn khó hơn đỗ Đại học Tokyo", nhưng có vẻ tôi sắp vượt qua ranh giới đó rồi.
「Đ-Đương nhiên rồi.」
「Ái chà.」
Tôi cố gắng che giấu sự phấn khích trong lòng. Lúc này không được vồ vập, phải diễn nét đàn ông điềm tĩnh.
「T-Tại vì ai cũng ngưỡng mộ Sakura-san mà.」
Giọng tôi lại cao vút lên rồi, tôi ơi là tôi. Mấy kẻ kém khoản giao tiếp nam nữ là thế đấy.
「Mọi người đều ngưỡng mộ sao? Cả Natsuru-san cũng thế nhỉ.」
Cô ấy mỉm cười tinh nghịch. Vô cùng yêu kiều và quyến rũ.
Những gã đàn ông mà Sakura-san thích toàn là mấy tên ngây thơ, không biết nói chuyện. Kiểu như muốn đạp người khác xuống. Khác với đám cuồng nhiệt (mania), cô ấy thích kiểu "pure" (trong sáng). Nhưng lại âm mưu đạp người khác xuống hố. Mấy tên khổ dâm chắc sẽ thích lắm. Tệ hại thật. Như tôi lúc này chẳng hạn.
「Mình cũng thế, nếu là Natsuru-san, thì mình yêu cũng được...」
Xin hãy yêu mình đi. Thế này là tôi chiếm ưu thế trong cộng đồng fan Sakura-san rồi. Ở khu nam sinh...
117
「Nhưng vẫn chưa được đâu nhé.」
Tôi bị từ chối với khuôn mặt tươi cười. Tôi suy sụp được chưa?
「Nếu Natsuru-san chịu về phe bên mình thì mình sẽ rất vui. Khi đó, mình hẹn hò với cậu cũng được.」
「Hả?」
Phe bên mình?
Nếu là phe Sakura-san thì tôi lúc nào chẳng ở đó.
「Nhưng điều kiện là phải lôi kéo được Shizuku-chan. Nếu không thì mình sẽ rắc rối lắm.」
「Lôi kéo á...?」
Sakura-san tiến sát lại gần tôi.
「Vì Shizuku-chan xuất sắc lắm mà. Cậu ấy sẽ nhìn thấu chúng mình ngay. Và dù là kẻ địch thì cậu ấy cũng rất nguy hiểm. Vì vậy, hãy biến Shizuku-chan thành của Natsuru-san, và phá vỡ cậu ấy đi.」
「Ơ, nhưng mà...」
「Lần trước mình cũng đã nhờ rồi mà nhỉ. Lúc ngắm pháo hoa ấy.」
Nhắc mới nhớ, hình như có chuyện đó thật.
「Bây giờ là cơ hội tốt nhất. Shizuku-chan thích Natsuru-san hơn trước nhiều rồi. Cậu nói gì cậu ấy cũng nghe đấy.」
「Hả?」
「Nhưng mình...」
「Cậu thích mình hơn đúng không?」
Đúng là như vậy ạ.
118
Dù nói bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn thích Sakura-san chứ không phải Shizuku. Nếu không phải Sakura-san thì là Akane, và có lẽ Mikoto cũng cùng đẳng cấp. Shizuku thì ở tít phía dưới.
「Vậy, cậu có muốn phần thưởng không?」
Tôi lỡ phát ra một âm thanh kỳ quặc. Phần thưởng là gì thế?
Sakura-san cười khúc khích.
「Mình định để dành đến khi cậu cưa đổ Shizuku-chan cơ... nhưng mình trả trước nhé.」
Trả trước ư.
Hàng loạt dấu chấm hỏi bay múa trên đầu tôi. Cô ấy đưa ngón tay vào cổ áo đồng phục của mình. Hửm?
Rồi cô ấy tạo ra một khoảng trống và cúi người về phía tôi. Hảảả.
「Cậu có thấy không?」
119
Cô ấy nở nụ cười yêu kiều. Khe ngực, khe ngực kìa. Còn cả nội y lấp ló nữa.
Tôi đã từng thấy cơ thể khỏa thân của Sakura-san. Lúc tôi ở dạng con gái vào suối nước nóng, đã nhìn và bị nhìn.
Nhưng lúc đó tôi là con gái. Khi thành con gái, ham muốn tình dục của tôi giảm hẳn. Thêm vào đó là sự xấu hổ nên tôi đã quay mặt đi. Nhưng giờ tôi là đàn ông. Tim đập thình thịch, máu trong người chảy rần rần trong huyết quản.
Dù không nhìn rõ lắm. Nhưng so với cái đó thì cái này chỉ là chuyện nhỏ.
「Có vẻ cậu thấy rồi nhỉ.」
Vâng, thấy rồi ạ. Đã ghi chép cẩn thận vào ổ cứng trong não rồi. Trừ khi bị búa đập vỡ, không thì không bao giờ hỏng dữ liệu đâu.
「Vậy là xong nhé.」
Cô ấy trở lại tư thế cũ.
「Cậu muốn xem nữa không?」
Cô ấy mỉm cười hỏi. Tôi gật đầu lia lịa như con gà mổ thóc. Nhìn từ bên ngoài chắc trông thảm hại lắm.
「Hả...」
「Phần thưởng tiếp theo chỉ có sau khi cậu cưa đổ Shizuku-chan thôi.」
120
「Không chịu đâu.」
Chết tiệt, sự thất vọng lỡ tràn ra miệng mất rồi. Rõ ràng là bị từ chối thẳng thừng.
Thế mà tôi chẳng thèm suy nghĩ. Vốn dĩ tôi đã mù quáng vì Sakura-san, lại bị bầu không khí cuốn đi nên không thể phản kháng. Thậm chí còn bị tấn công nữa, đáng lẽ phải cảnh giác hoặc bỏ đi mới đúng.
Nhưng đó là cảm nhận về sau thôi, chứ lúc này tôi hoàn toàn không thể chống lại Sakura-san.
「Natsuru-san, hãy biến Shizuku-chan thành của mình một cách đàng hoàng nhé. Những cô gái khác là không được đâu. Vô nghĩa lắm.」
「Cậu hiểu chưa?」
「Vậy quyết định thế nhé.」
Tôi lại gật đầu. Chết tiệt, sao mà chẳng thể chống cự được thế này.
Cô ấy đứng dậy. Cảm giác như cơn sốt đang chi phối tôi đột ngột giảm đi.
Tôi cũng đứng dậy theo.
「Natsuru-san, phải quay lại lớp học rồi đấy. Tiết học bắt đầu rồi.」
121
「A... ừ.」
「Với lại.」
Ánh mắt Sakura-san xuyên thấu tôi.
「Hôm nay sau giờ học, hãy cùng về với mình nhé.」
Khoan đã, chỗ đó thì tôi có hẹn trước rồi. Với Akane.
「Sao cơ...」
「Thì rõ rồi còn gì. Mình sẽ dạy Natsuru-san cách cưa đổ Shizuku-chan.」
Kỹ thuật tán gái à. Tôi chẳng hiểu gì cả. Tôi chưa từng có kinh nghiệm tán tỉnh phụ nữ, và cũng không có ý định thực hành với Shizuku.
「Có ích lắm đấy.」
「Chuyện đó...」
「Nhất định đấy.」
Dù tôi định nói "Không cần đâu", nhưng đầu óc cứ không hoạt động trơn tru được. Cứ như bị đóng băng, hay là bị sóng gây nhiễu chèn ép vậy.
Cô ấy hoàn toàn không màng đến tâm trạng của tôi.
「Vâng...」
Không còn con đường nào khác ngoài chấp thuận. Xin phép được bào chữa, bất cứ ai ở vào địa vị của tôi cũng sẽ gật đầu thôi. Giọng điệu của cô ấy quả quyết đến thế cơ mà.
122
「Cậu hiểu rồi chứ?」
「Vậy nhé, hẹn gặp lại.」
Sakura-san nói một cách sảng khoái như mọi khi. Rồi cô ấy quay lưng, nhanh chóng rời khỏi sân thượng.
Tôi im lặng nhìn theo bóng cô ấy bước xuống cầu thang. Vài phút sau, tôi mới nhận ra mình cũng phải sang khu nam sinh.
Tiết học đã bắt đầu từ lâu. Mà đúng hơn là sắp kết thúc rồi. Tôi đành bỏ cuộc, chờ tiết sau.
Tôi giết thời gian ở một góc sân thượng chờ đến giờ nghỉ. Sau đó, trước khi tiết học mới bắt đầu, tôi đi về phía khu nam sinh.
123
Tôi chạy đến tòa nhà trường. Lao lên cầu thang và đến trước cửa lớp tôi. Chỉnh đốn lại hơi thở, tôi cố làm vẻ mặt tươi tỉnh nhất có thể, vừa nói "Chào buổi sáng!" vừa mở cửa.
Tất cả các bạn cùng lớp đồng loạt nhìn tôi. Có một bầu không khí lạnh nhạt bao trùm. Ơ, trượt vỏ chuối à?
Ai nấy đều có vẻ mặt kiểu "Mày lại đi muộn đấy à".
「Vẫn đi làm theo giờ giám đốc như mọi khi nhỉ.」
Higashida, thằng ngốc đại diện cho cả lớp tôi, thay mặt tất cả lên tiếng.
Higashida là thằng ngu nhất cái lớp 2-4 này, không, phải là top đầu khu nam sinh mới đúng. Không phải nó học dốt, mà là lời nói và hành động của nó ngu ngốc không chịu nổi. Nó nghiêm túc thực hiện mấy trò như thí nghiệm đoán màu đồ lót con gái bằng viễn thị, hay phát triển kính mắt đo ba vòng tức thì. Và toàn bộ đều thất bại. Cơ bản thì cái việc làm chủ tịch một hoạt động ngầm như "Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ" để săn lùng con gái khu nữ sinh đã là hành động chỉ có kẻ điên mới làm. Nó biến thái đến mức có động lực hành động.
Đừng có trả lời thay giáo viên chứ.
「Ngày đầu tiên của học kỳ hai mà đi muộn thì gan to quá đấy.」
Thằng đần đó khoanh tay, nói giọng nghiêm trọng.
Tôi vẫn đến trường đàng hoàng mà. Gọi là giám đốc danh dự được không?
124
「Có chút chuyện ấy mà.」
「Thầy giáo cáu lắm đấy. Bảo là Senō lúc nào cũng vắng mặt.」
「Giờ tao đang ở đây còn gì.」
「Bọn tao cũng thấy khó xử. Senō từng là cố vấn đặc biệt của 『Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ』 mà.」
Thì quá khứ à. Mà sao cũng được.
「Thế thì tốt quá rồi còn gì.」
Tôi làm bộ lạnh lùng, đặt cặp sách lên bàn. Vì thời khóa biểu của khu nam và khu nữ khác nhau nên tôi phải mang sách vở gấp đôi người khác. Nặng muốn chết.
Tôi ngồi xuống ghế. Nhưng không khí cứ là lạ.
Các bạn cùng lớp đang nhìn chằm chằm vào tôi. Không, nhìn chằm chằm thì hơi quá. Cảm giác như đang lén lút quan sát từ trong bóng tối, giống như thám tử đang mai phục vậy.
Có vẻ bọn nó đang chú ý đến tôi. Nhưng tại sao?
Higashida đặt tay lên vai tôi.
「Tao nghe được một tin đồn xấu.」
「Gì cơ.」
125
「Mày đang hẹn hò với một cô gái bên khu nữ sinh.」
「Sakura-san à?」
「Thằng đần. Mày muốn gây bạo động ở khu nam sinh à. Không phải, có thể là một người phụ nữ sẽ gây ra náo loạn khủng khiếp hơn nhiều.」
Tôi có dự cảm cực kỳ chẳng lành.
「Không lẽ là...」
「Có vẻ mày đoán ra rồi đấy. Là Hội trưởng Hội học sinh.」
「Hả...!」
Suýt nữa thì tôi buột miệng hỏi "Sao mày biết chuyện đó", may mà kịp nuốt lại.
「Có một cái mail lan truyền trong kỳ nghỉ hè. Rằng Hội trưởng đã có bạn trai. Và người đó là mày...」
Oa, toang rồi. Quả này thì cãi vào đâu được.
Khu nam sinh Học viện Seitetsu đương nhiên toàn đực rựa, và lẽ dĩ nhiên là đói khát hơi gái. Vì là trường nam sinh hoàn toàn nhưng khu nữ sinh lại ở ngay tầm với, nên càng tàn khốc hơn. Cá mập thấy mồi ngon chảy máu trước mắt thì sẽ lao vào cắn xé thôi.
126
Rắc rối ở chỗ, người tung mail lại là Sakura-san. Vì là bạn thân của Shizuku nên độ tin cậy càng tăng.
「M-Mày biết đến đâu rồi?」
「Dù sao thì chuyện Hội trưởng với mày cũng... Ai nấy đều ngạc nhiên hết sức.」
Thảm hại thay, tôi không thể giấu được sự dao động.
「T-Thế à.」
Sakura-san làm đến mức đó sao. Nhắc mới nhớ, Higashida cũng có mặt ở đó. Các thành viên "Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ" cũng thế. A, giờ nghĩ lại thì toàn bộ tư liệu tồi tệ nhất đã tập hợp đầy đủ.
「Trước đây cũng có tin đồn hẹn hò, nhưng vì không cân xứng nên ai cũng phủ nhận. Nhưng lần này lại cụ thể một cách kỳ lạ.」
Higashida nói.
「Nào là cùng đi công viên giải trí rồi quyết định hẹn hò. Viết đến tận thế cơ mà.」
Vấn đề là ai cặp với ai, ai chia tay ai, bọn này nhạy cảm lắm. Dù khu nữ sinh thì kinh khủng hơn, nhưng con trai cũng có chuyện đó. Nếu là hẹn hò với một cô gái ngoài trường thì chắc không đến nỗi ghen tị bão tố đâu, nhưng đối phương lại là Shizuku. Con nhỏ đó nổi tiếng cả nam lẫn nữ mà.
127
「Hả?」
Đôi mắt Higashida từ từ nheo lại.
「Ngay sau khi nghe tin đồn, 『Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ』 và 『Hội những người muốn bị Sangō Shizuku-sama chửi mắng』 đã tổ chức cuộc họp cán bộ chung. Mày là cố vấn đặc biệt của 『Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ』. Thế mà lại gây ra vụ bê bối này. Dù là tao cũng không bênh vực được.」
「Bênh vực cái gì...」
Tôi lầm bầm. Sao bọn này cứ thích làm quá mọi chuyện lên thế nhỉ. Lại còn lập ra mấy cái tổ chức như thế thật nữa chứ, đúng là hết thuốc chữa.
「Trục xuất vĩnh viễn là phán quyết thỏa đáng. Cuộc họp cán bộ định kết luận như thế nhưng...」
「Hả?」
「Sáng nay tình hình đã thay đổi.」
Thằng ngốc này thở hắt ra một hơi.
「Hội trưởng và Senō Natsuru bản nữ đã bị bắt gặp cùng đi học. Có vẻ như hai người đó bắt đầu hẹn hò rồi.」
Không cần hỏi ai đồn ra nữa. Chắc chắn là Masumi đã đi rêu rao rồi. Con nhỏ đó ở câu lạc bộ báo chí, lại có quan hệ sâu sắc với Higashida. Không biết mới là lạ.
「Tóm lại là mày bị đá rồi.」
「Không, bị đá cái gì chứ...」
128
「Quan trọng là hiện tại thế nào. Ngay từ đầu có hẹn hò hay không, giờ cũng chẳng quan trọng nữa. Thằng khốn khổ.」
Thế là đám bạn cùng lớp nãy giờ im lặng quan sát bắt đầu nhao nhao lên.
「Senō, nhục nhã quá đấy.」
「Hẹn hò chắc được ba ngày là cùng chứ gì.」
「Chắc chỉ dừng ở mức đưa đón Hội trưởng thôi chứ gì.」
Sao tôi phải nghe mấy lời này chứ.
「Tiện thể thì vào sổ đen của Hội học sinh luôn đi.」
Giờ thì tôi hiểu ánh mắt kỳ lạ của cả lớp rồi. Mọi người không biết phải đối xử với tôi thế nào đây mà.
Nếu tôi đang hẹn hò với Shizuku, bọn nó sẽ nhe nanh múa vuốt lao vào, nhưng nếu là kẻ bị đá thì chẳng còn giá trị gì.
Sao cũng được.
「Hình phạt của mày là bị cách chức cố vấn đặc biệt.」
Higashida nói. Chẳng sao cả. Làm cố vấn có được lợi lộc gì đâu. Cũng đâu có được chuẩn bị phòng riêng hay thư ký như cố vấn ngân hàng.
Vốn dĩ tôi muốn phủ nhận tin đồn "đang hẹn hò với Shizuku", nhưng thôi kệ. Đầu óc tôi không lo xuể chuyện bên khu nam sinh nữa. Nếu nó tự lắng xuống thì tốt nhất.
129
Nhưng chuyện không kết thúc đơn giản thế. Higashida tiến lại gần tôi.
「Nhân đây tao muốn hỏi Senō. Khi hẹn hò với Hội trưởng, mày đã làm những gì?」
Higashida nhìn tôi đầy dò xét.
「Hả?」
「Đây là cơ hội để làm phong phú thêm dữ liệu về Hội trưởng. Hãy kể cho tao nghe tất cả những gì mày biết về 『Sangō Shizuku đầy bí ẩn』 đi. Tùy vào nội dung, mày có thể được phục chức cố vấn đặc biệt đấy.」
Thôi khỏi phục chức đi.
Nhưng Higashida đời nào chịu chấp nhận. Không, cả đám trong lớp cũng cùng tâm trạng, đồng loạt vây lấy tôi.
「Phun ra đi, Senō!」
「Có ero không, người đó có ero không!」
「Mày đã làm gì với Hội trưởng rồi!!」
Lại chuyện đó à. Đúng là bọn nam sinh trung học khỏe mạnh theo một nghĩa nào đó.
Đám đàn ông áp sát lại. Oa, mùi mồ hôi tởm quá. Nếu là con gái thì sẽ nồng mùi phấn son.
Không có thằng nào kiểu "Hội trưởng như thánh nữ nên tao không muốn nghe mấy chuyện dơ bẩn" à? Có thì cũng giật mình đấy, nhưng mà...
Tôi chịu hết nổi, hét lên.
「Này, bình tĩnh đi!」
「Bọn tao muốn biết về Hội trưởng.」
「Sao lại thành ra chuyện đó được!」
「Nguồn tin duy nhất là mày, nên đương nhiên rồi.」
Higashida bình tĩnh một cách kỳ lạ. Thằng này cứ dính đến gái là gan lì thật.
「Nói dối.」
「Thật mà. Tao đời nào phản bội Sakura-san!」
「Thế nên tao đã bảo là tao không hẹn hò với Hội trưởng mà!」
Thực ra Sakura-san đang dần thay đổi, nhưng chuyện đó tôi giấu đi.
「Sao cũng được, kể chuyện về Hội trưởng đi.」
Giải thích với lũ ngốc này cũng vô nghĩa.
「Khô-ng Hẹn-Hò.」
Bọn mày là zombie à.
「Đã bảo là... tao không thích Hội trưởng.」
「Thế sao lại hẹn hò.」
「Cái tin đồn đó là tin vịt. Tao từ xưa đến nay vẫn chưa có bạn gái. Nghĩ mà xem, nếu tao có bạn gái thì tao phải phởn hơn chứ. Dạo gần đây cứ đến khu nam sinh là mặt tao xanh lét còn gì.」
Cái đó khá là thật đấy. Tinh thần tôi bị bẻ gãy liên tục nên mỗi lần đến trường là dạ dày đau thắt lại. Tiện thể thì ở khu nữ sinh cũng có triệu chứng tương tự.
130
Có lẽ do tôi giải thích quyết liệt quá nên áp lực giảm bớt.
「...Có vẻ là thật.」
「Gì vậy.」
「Hả!!」
Chỗ đó mới lạ.
「Nói thẳng ra là khó tin, nhưng việc chia tay là sự thật, nên tao sẽ ngừng truy cứu thêm.」
Higashida trả lời với vẻ bề trên. Bình thường tôi sẽ cãi lại, nhưng thôi thế cũng được.
「Nhưng mà, bọn tao cũng không thể để thiếu dữ liệu được. Senō.」
Oa, ra vẻ ta đây ghê. Sao tôi lại làm bạn với thằng này nhỉ.
「Tao giao cho mày một sứ mệnh quan trọng. Hãy đi điều tra quan hệ giữa Hội trưởng và Natsuru nữ.」
Đầu thằng này có vấn đề à. Sai sai theo nhiều nghĩa.
「Quan hệ mờ ám giữa Hội trưởng và Natsuru nữ giờ đã là sự thật hiển nhiên rồi. Nhờ đó mà hai mỹ nữ của Seitetsu từ trạng thái tự do chuyển sang đã có chủ. Tổn thất lớn quá.」
「Tổn thất của ai hả.」
Tôi chứ ai. Tôi đã để lọt lưới ở đâu vậy. Về khoản phụ nữ, hệ thống phòng thủ bốn hậu vệ (Four-back) tự hào như đội tuyển Nhật Bản của tôi đang trên đà sụp đổ. Không phải đội tuyển Nhật Bản mà là bóng đá nghiệp dư mới đúng. Thử nghĩ lại xem, chuyện nam nữ gần đây của tôi đúng là chẳng ra gì. Thường ngày tôi vẫn tự hào "không cần phụ nữ vẫn sống tốt vì có đầy thú vui", nhưng thực ra là do không bị tấn công thôi. Giờ bị tấn công thì toang hoác.
132
Nhưng ngồi than khóc cũng chẳng giải quyết được gì. "Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ" phải luôn hướng về ngày mai.
「Cái đó mà là hướng về phía trước à?」
「Im đi. Thế nên là về hai người đó. Nếu phát hành một cuốn sách viết chi tiết về mối quan hệ mờ ám giữa Hội trưởng và Natsuru nữ, thì sẽ kiếm được tiền và làm phong phú cơ sở dữ liệu. Mày không nghĩ đây là cơ hội lớn nhất để gỡ lại những bàn thua trước đây sao?」
「Thằng này...」
Có khi thằng xấu xa nhất thế gian này là Higashida cũng nên. Chắc chỉ sau Shizuku thôi. Thế rồi lũ ác ôn này định bắt tôi và Mikoto đi moi móc thông tin cá nhân sao. Có lẽ còn tàn độc hơn cả Shizuku.
「Là cựu cố vấn đặc biệt, chắc mày điều tra được.」
Vẫn là cựu à. Mấy cái này nó rạch ròi ghê.
「Hội trưởng và Natsuru nữ. Hai mỹ nữ hẹn hò kiểu gì. Cái này sẽ hot lắm đây.」
「...Chuyện đó thú vị lắm à?」
Tôi chẳng có sở thích đó nên không hiểu. Nếu là đồng tính luyến ái thật sự thì khác, chứ cấp độ học sinh trung học thì Shizuku bảo chủ yếu là chơi bời thôi.
Nhưng Higashida và đám bạn cùng lớp gật đầu lia lịa.
「Giải trí đỉnh cao đấy.」
「Đương nhiên rồi.」
「Nếu cặp với đàn ông thì tao tức điên, nhưng thế này thì còn tạm chấp nhận được.」
「Miễn không phải là Senō thì sao cũng được.」
Đó là lời thật lòng à. Đúng là lũ hết thuốc chữa.
「Làm sao bắt tao điều tra được chứ.」
Tôi hỏi. Dù sao thì Natsuru nữ và tôi đang được coi là hai người khác nhau. Higashida có vẻ cũng đã tính đến chuyện đó nên trả lời ngay.
「Tuy khó khăn, nhưng không phải là không có cách.」
「Định bắt cóc à?」
「Phạm tội không đùa được đâu, tốt nhất là tránh. Bên khu nữ sinh có cộng tác viên, tao sẽ nhờ người đó nữa. Mày cũng sẽ đỡ vất vả hơn.」
Cộng tác viên à. Thằng này quan hệ rộng nên chắc là có. Nhưng người đó là ai mới là vấn đề. Nếu là một cô gái kiểu cái loa có chân tay như Masumi chẳng hạn, thì thấy trước kết quả chẳng ra gì rồi.
「Ai thế?」
Đột nhiên cửa lớp mở ra.
「Tada, tớ đây!」
Người bước vào là cô bạn thuở nhỏ của tôi, Kondō Mikoto.
Có vài nghi vấn. Ranh giới nam nữ nghiêm ngặt mà ngay cả tôi hiếm khi vượt qua được, làm sao cô ấy qua lọt? Và cô ấy biết chuyện vừa rồi sao?
Nhưng mấy chuyện đó chắc với cô ấy chẳng là gì. Và Mikoto cứ thế xông vào.
「Stop!」
Tôi hét lên ngăn lại.
134
「Hả?」
Mikoto định phàn nàn. Và đám đàn ông vô dụng phía sau lại hùa vào ủng hộ.
「Này Mikoto, tự tiện xông vào lớp học thần thánh của nam sinh là thế nào!」
「Gái xinh thì hoan nghênh.」
「Có sao đâu.」
「Đừng có chỉ nói chuyện với mỗi Senō chứ.」
Chết tiệt. Bình thường cứ mở mồm ra là "không cần gái", nhưng hễ có cơ hội là thế này đây. Mấy thằng này cứ hễ câu lạc bộ có một đứa con gái là bắt đầu tranh giành ngay. Tôi cũng có xu hướng đó nên hiểu rõ lắm.
「Thấy chưa Natsuru. Mọi người nói thế kìa.」
Mikoto chống hai tay lên hông. Thế mà người nãy giờ dừng lại vì nể nang ai đó là ai nhỉ?
「Vào lớp con trai có sao đâu.」
Đúng đấy đúng đấy, tiếng nhao nhao từ phía sau. Tôi chưa bao giờ hối hận vì vào cái lớp này như lúc này.
「...Cậu có việc gì?」
「Tớ được Higashida-kun gọi qua Masumi-chan đấy. Bảo là giúp Natsuru.」
135
Ra là thế. Thằng Higashida này...
Dù vậy tôi vẫn bảo Mikoto "Vào đi". Cô ấy không hiểu sao lại rón rén bước vào, miệng kêu "Kyaa" các kiểu.
「Oaaa. Vào lớp học của con trai cứ như lần vào nhà hội họp của thổ dân ở Châu Phi ấy~」
Không hiểu nổi. Ban nãy còn hùng hổ lắm mà. Nhưng thái độ đó lại hạ gục đám bạn cùng lớp, khiến chúng lập tức trở nên dịu dàng.
「Này, lấy ghế ra đây.」
「Mở cửa sổ cho thoáng khí!」
Nhưng mà kéo rèm vào đi. Không biết bị ai nhìn thấy đâu.
Những lúc thế này bọn nó nhiệt tình thật. Thoáng chốc đã chuẩn bị xong xuôi. Tạo thành một vòng tròn quanh tôi và Mikoto.
Và Higashida lặp lại lời giải thích ban nãy.
「...Tóm lại là, tao muốn bọn mày tìm hiểu quan hệ giữa Hội trưởng và Natsuru nữ.」
Tôi thấy thật ngớ ngẩn, nhưng Mikoto lại rất nghiêm túc. Nhiệt tình với chuyện này làm gì cơ chứ. Tiêu chuẩn hành động của con nhỏ này hoàn toàn là bí ẩn.
136
Mikoto giơ tay.
「Điều tra gì cũng được hả?」
「Đương nhiên.」
「Tớ mà làm là làm đến cùng đấy nhé. Cả mấy chuyện ero nữa.」
Tiếng hò reo "Uooo" vang lên. Thiệt tình, đàn ông yếu đuối trước từ ero thật.
Higashida cũng có vẻ vui mừng.
「Hoan nghênh nhiệt liệt. Thông tin tao sẽ mua giá cao. Còn Senō thì làm không công.」
Vụ đó vẫn chưa xong à. Nếu vì mục đích lâu dài mà kìm nén ham muốn trước mắt thì hắn cũng khá đấy.
「Đừng có nói thừa. Lúc nãy mày còn đòi ảnh của Mikoto còn gì.」
「Cứ giao cho tớ.」
Mikoto vỗ ngực. Làm động tác này trông cô ấy khá đáng tin cậy. Chắc nhờ kinh nghiệm vượt qua bao phen vào sinh ra tử ở Châu Phi. Nghe đâu cô ấy từng chiến đấu ba ngày ba đêm để giành quyền sở hữu mỏ niken ở Nam Mỹ nữa mà.
「Nhân tiện, về phương pháp điều tra.」
Mikoto nói.
137
「Cậu giao toàn quyền cho tớ đúng không?」
「Thì cũng được. Kết quả điều tra nhớ đính kèm ảnh nhé.」
「Ok. Còn một chuyện nữa.」
Mikoto giơ ngón tay lên.
「Đừng nói với ai là tớ và Natsuru đang điều tra nhé. Cũng không cần ai giúp đỡ.」
「...? Được thôi.」
Higashida có vẻ thắc mắc nhưng vẫn đồng ý.
Tôi chỉ biết ngớ người ra. Con nhỏ này nghĩ gì vậy. Tôi biết nó thích lễ hội ồn ào, nhưng phát huy năng lượng vào cả chỗ này sao. Kể cũng giống tính nó thật. Mà trước đây nó cũng đâu có thiện cảm với Shizuku.
Mikoto đứng dậy, nói "Vậy tớ về đây" rồi ra khỏi lớp. Tôi vội đuổi theo.
「Này đợi đã, Mikoto.」
「Gì hả?」
Tôi bắt kịp cô ấy ở cuối hành lang. Ngay bên ngoài lớp thì sợ bị nghe thấy.
「Sao cậu lại hứa hẹn kỳ cục thế hả.」
「Có sao đâu.」
「Không sao cái gì.」
Tôi hỏi dồn dập, nhưng ngược lại Mikoto lại nhăn mặt.
「...Cậu đang hẹn hò với Hội trưởng hả?」
「Làm gì có chuyện đó.」
「Thế sao sáng nay lại cùng đi học?」
Lại thắc mắc sao con nhỏ này biết chuyện cũng bằng thừa. Mikoto biết vì nó biết thôi.
「...Tình cờ thôi.」
「Tình cờ cái gì chứ. Hội trưởng đến đón đúng không. Chắc cậu định biến thành con gái rồi trốn nhưng không thoát được chứ gì.」
Lại một đứa nữa có trực giác sắc bén. Hồi vụ Akane cũng thế, tôi phục thật sự. Trường hợp của Mikoto chắc là do cuộc sống sinh tồn trong rừng rậm đã rèn luyện giác quan thứ sáu. Nó từng bảo "Rắn lại gần là cảm nhận được sát khí" mà.
「Tớ không hiểu ý nghĩa chuyện đó lắm.」
「Thế nên, lần này đến lượt tớ.」
「Đến lượt là sao.」
Nghĩa là thế nào chứ. Ở cùng cậu tớ toàn bị bắt ăn cà ri. Không thì là mì ramen. Thực đơn không có món katsudon nào à?
「Nghĩa là cùng tớ điều tra thì Natsuru phải luôn ở bên tớ.」
Đúng là sự hy sinh to lớn.
「Nhưng chuyện của tớ với Hội trưởng, giờ cần gì phải điều tra nữa.」
「Ngốc thật. Đương nhiên là cần rồi.」
Sao tôi lại bị gọi là ngốc chứ.
「Phải đường đường chính chính xuất hiện trước mặt Hội trưởng với tư cách là tớ và Natsuru đang điều tra.」
「Ý nghĩa là gì?」
Hình như tôi vừa nghe cái này ở đâu rồi thì phải. A, lời thoại y hệt Akane.
「Đồ ngốc này. Để làm cho Hội trưởng ghen chứ còn gì nữa.」
Vậy ra ý là, tôi sẽ thân mật với Mikoto và cho Shizuku thấy. Ừm, cái này thì hiểu được. Tiện thể cho bọn con trai khu nam sinh thấy để chúng nó tức chơi. Cũng được. Có khi có đứa sốc quá đòi nghỉ học, nhưng cần thiết phải làm thế không?
Làm thế thì có gì tốt đẹp chứ. Ví dụ như nếu tôi thân thiết với Sakura-san thì Shizuku có thể sẽ cười khẩy.
Nhưng Mikoto thì... Shizuku có thấy tiếc không?
141
「Gì hả. Cậu không hài lòng với tớ sao?」
Cô ấy vẫn chưa giãn cơ mặt ra.
「Sao lại thành ra thế được.」
「Được rồi!」
「Giờ tập làm quen với việc điều tra đi. Không thì lúc dùng máy phát chấn động dò tìm mạch dầu mỏ ở sa mạc Trung Đông sẽ lúng túng đấy. Tương lai cậu sẽ lập nhóm với tớ còn gì.」
「Ai quyết định thế hả!」
Đầu óc con nhỏ này cấu tạo kiểu gì vậy. Con gái thời nay toàn tự quyết định kế hoạch tương lai thế à. Lập nhóm với cậu chắc phải chạy từ xích đạo đến Nam Cực quá. Vui thì có vui nhưng là bán mạng sống. Tương lai tớ làm công chức là được rồi.
「Đừng nói mấy lời yếu đuối thế, phải cùng tớ nắm lấy thế giới chứ.」
「Võ sĩ quyền anh nào đây.」
Xung quanh tôi toàn mấy kẻ đầu óc có vấn đề không hả trời. Cả nam lẫn nữ.
Mikoto cưỡng ép kết thúc câu chuyện. Kiểu người dùng áp lực để áp đặt.
「Vậy tan học họp bàn nhé.」
「Họp bàn cái gì.」
「Họp bàn điều tra chứ gì nữa.」
「Có cần thiết không vậy. Tớ không muốn điều tra về chính mình đâu.」
「Đồ ngốc!」
Mikoto bỗng nổi giận, rồi nói nhỏ "Chỉ là muốn ở cùng nhau thôi mà".
Ở cùng nhau thì định làm gì chứ. Nguyên lý hành động của con gái tuổi dậy thì đúng là một bí ẩn.
「Tóm lại là, sau giờ học sẽ cùng về, nên không được về trước đâu đấy.」
「Khoan đã.」
Đây là người thứ ba rồi. Chuyện này càng nhiều càng tốt không đúng đâu nhé. Tôi đã lỡ hẹn với hai người kia rồi. Và với cả hai người, tôi đều đã trót trả lời "Yes".
「Cái gì? Đừng bảo là cậu có hẹn trước rồi nhé.」
Ưm, có nên trả lời thành thật không nhỉ. Trong trường hợp đó, Mikoto chắc sẽ nổi trận lôi đình và bảo "Đi từ chối ngay!". Thế thì hơi tệ. Quan trọng hơn là lời hứa với Sakura-san sẽ tan thành mây khói.
「Không... không có... đâu.」
Đúng là phải trả lời thế này thôi.
「Tốt tốt, vậy đợi ở cổng trường nhé. Tớ sẽ đến đón.」
Mikoto hài lòng, nhắc lại "Đừng quên đấy" rồi quay về khu nữ sinh.
Nhưng mà, giờ đâm lao phải theo lao rồi. Lỗi tại tôi nhưng tình hình tệ hại quá. Thêm nữa, cái cớ "lỡ chuyện nam nữ bị lộ thì nguy to..." không dùng được với con nhỏ này. Nó là kiểu một khi đã quyết thì bắt cả thế giới phải xoay theo mình. Người bị xoay như chong chóng khổ lắm.
Tôi quên béng chưa hỏi về lũ thú nội tạng (Zōmotsu Animal).
Thoáng nghĩ nếu bị giáo viên bắt gặp trên đường về thì lời hứa có thể tự động hủy bỏ, nhưng tôi gạt ngay suy nghĩ đó đi.
Cô bạn thuở nhỏ của tôi đời nào phạm sai lầm ngớ ngẩn đó. Cô ấy là loại người như thế đấy.
0 Bình luận