Tập 8.5

Chương 04

Chương 04

Chương 4: Harakiri Tora

208

Chương 4

Cảm giác giống như một cơn bão tố vậy. Hoặc giả là cảm giác bị Yamazaki Tsutomu truy đuổi trong "Làng Bát Mộ" đến tận bãi mìn. Nói đúng hơn là tình cảnh chứ không chỉ là cảm giác, kiểu như bị gấu tấn công trong rừng sâu, vừa chạy thoát ra được thì trước mắt là vực thẳm. Những chuyện xui xẻo thường khoác vai nhau mà đến, và tôi cũng không phải là ngoại lệ.

Chuyện đó giống như ác mộng, hay là một loại ảo giác nào đó, suy nghĩ ấy xuất phát từ việc Sakura-san trở nên tà ác là nguyên nhân đầu tiên. Cuộc đời tôi xoay 180 độ rồi tụt xuống dưới độ âm vẫn chưa tan biến. Chắc chắn Sakura-san đang bị lừa gạt. Bởi Shizuku hay ai đó.

Sau đó tôi bị Shizuku tấn công. Nửa đêm cô ta bảo "Ngủ lại đi", rồi lôi tôi lên giường.

Từ đoạn đó trở đi tôi không muốn nhớ lại nữa.

Trinh tiết của tôi tuy thoát trong đường tơ kẽ tóc, nhưng thay vào đó tôi lại mất một thứ quan trọng khác. Là cái ví. Tuy ít nhưng toàn bộ tài sản đều nằm trong đó, nên không có nó tôi thực sự không sống nổi.

Điện nước gas thì trừ vào tài khoản của bố nên không sao. Nhưng điều này đồng nghĩa với việc tôi không thể rút tiền mặt từ đó được.

209

Tiền trợ cấp thì còn lâu mới tới. Tôi phải cầm cự đến lúc đó, nhưng lơ mơ là chết khô. Hoặc là chết chìm trong cà ri. Kiểu nào tôi cũng xin kiếu. Không biết có việc làm thêm trả lương theo ngày nào không nhỉ. Nhưng tôi còn chẳng có tiền mua tạp chí tuyển dụng. Cũng có thể nằm bẹp ở nhà qua ngày, nhưng trường học sắp bắt đầu rồi. Dù gì đi nữa, học sinh cấp ba mà không một xu dính túi thì xấu hổ chết đi được. Nếu là nghỉ hè thì có thể hô "Ở nhà là nhất", nhưng đằng này...

Đang lúc tuyệt vọng thì điện thoại reo.

Tôi nhấc ống nghe lên. Ngay lập tức có tiếng hét vang lên.

(Natsuru!!)

Tôi giật mình đưa ống nghe ra xa tai. Giọng này là của Mikoto.

「Gì thế?」

(Cậu đang coi thường tớ hả? Cậu nghĩ hôn tớ xong rồi là có thể chạy thoát sao!?)

「Cái gì chứ. Chọc quê cậu thì tôi được cái lợi lộc gì?」

(Chuyện hôm nọ đấy. Nghe nói cậu đã đẩy ngã Hội trưởng!! Cái đó là sao hả?)

Sau khi cãi lại, tôi nghĩ có lẽ chuyện đó cũng xảy ra thật, nhưng giờ tôi không còn tâm trí đâu để nói ra.

210

「Cái đó là bị điều khiển. Không liên quan đến ý chí của tôi.」

Mà con nhỏ này định giận đến bao giờ đây. Sau trận chiến với Sakura-san, tôi cứ tưởng mình đã lảng tránh cho qua chuyện rồi chứ.

(Cậu định đẩy ngã Hội trưởng ở công viên giải trí đúng không. Đúng là không thể lơ là được mà.)

「Cái đó cũng là... bất khả kháng...」

(Bộ cậu không còn cái lý do nào khác ngoài bất khả kháng với tai nạn à?)

Thì đúng là vậy, nhưng tất cả đều là sự thật nên biết làm sao. Tôi cũng muốn làm theo ý mình lắm chứ. Như là đẩy ngã Sakura-san chẳng hạn.

「Sao giờ này cậu còn lôi chuyện đó ra?」

(Đã qua bao nhiêu ngày đâu. Nhớ lại là thấy tức rồi! Tớ đến chỗ cậu ngay bây giờ!)

Ra là gọi điện để nói thế à. Cứ như quả bom hẹn giờ vậy.

(Cậu chắc chắn đang nghĩ tớ là loại con gái sẽ ngậm bồ hòn làm ngọt chứ gì.)

「Nói quá rồi đấy. Bạn thuở nhỏ ngậm bồ hòn làm ngọt là cái quái gì.」

(Với tớ... đó là nụ hôn đầu đấy nhé. Vậy mà...... Aaaaa, điên mất! Giờ tớ sang đó ngay!)

211

「Khoan, chờ đã. Để tôi qua đó.」

Tôi vội vàng nói.

(Cái gì, định bỏ trốn hả!!)

「Không phải. Tôi sẽ đến chỗ cậu.」

Có lẽ do bất ngờ, đầu dây bên kia rõ ràng đang bối rối.

(Hả, cậu đến chỗ tớ......? Đ, được thôi.)

「Tôi đi ngay đây.」

(Nhưng...... Tớ chưa dọn dẹp lắm......)

「Không sao. Tôi sẽ phụ dọn.」

(Cái gì chứ!)

「Đừng ngại. Đổi lại tôi có việc muốn nhờ.」

Tôi nói với vẻ nghiêm trọng.

「Cho tôi vay tiền.」

(......)

(......Cậu, đúng là hết thuốc chữa.)

「Đừng có khen mãi thế. Tôi thực sự đang không một xu dính túi đây.」

(Biết rồi. Tớ cho vay.)

「Cứu tinh đây rồi. Nhà cậu vẫn ở chỗ cũ hồi nhỏ chứ?」

(Khác một chút thôi. Địa chỉ là...)

Tôi ghi nhớ mà không cần giấy bút. Vì hầu như không khác trước nên chắc sẽ tìm được. Giờ cô ấy sống ở chung cư sao. Chắc là xây trên bãi đất trống hồi đó.

「Tôi đến ngay đây.」

Nói rồi cúp máy, tôi bắt đầu chuẩn bị.

Đúng là đúng lúc. Dù bị hét vào mặt cũng hơi giật mình, nhưng cô ấy chịu cho vay tiền là tốt rồi.

Tôi vội vã xỏ giày, lao ra khỏi nhà. Đương nhiên là chỉ đeo mỗi cái đồng hồ, tay không. Không có ví đúng là bất an thật.

Tôi rảo bước. Chạy thì sẽ ra mồ hôi. Vận động lúc biến thành Kämpfer là quá đủ rồi.

Tôi rẽ ở góc ngã tư. Nếu cô ấy chịu nấu cơm cho ăn thì cũng là một giải pháp, nhưng chắc lại là cà ri, hoặc tệ hơn là mì gói, nên thôi.

Nếu bị ép ăn thì đành chịu vậy.

213

「Oái.」

「Á.」

Suýt chút nữa thì đâm vào ai đó. Tình huống này, hình như từng gặp rồi. Chẳng lẽ là Sakura-san? Tôi nghĩ thế nhưng không phải.

「Akane-chan......」

「A...... Natsuru-san.」

Tôi lỡ cảnh giác vì nghĩ cô ấy đang ở chế độ chó dữ. Nhưng không phải, cô ấy vẫn đeo kính và bờm tóc như mọi khi.

「Xin lỗi, có bị thương không?」

「Em không sao ạ......」

「Em đang vội à?」

「Dạ không. Em định đến trường. Có buổi họp của Ủy ban Thư viện ạ.」

Nghỉ hè mà cũng có họp ủy ban sao. Ủy viên trưởng thư viện nghiêm túc một cách kỳ lạ, cộng với việc tôi và Mikoto đã quậy phá làm hỏng thư viện, nên hình như phải đi kiểm tra việc sửa chữa. Xin lỗi nhé.

「Natsuru-san thì......」

214

「Tôi đang đi gặp Mikoto.」

Gương mặt cô ấy trông thấy lo lắng ngay lập tức.

「Lại...... có hẹn hò gì nữa sao......」

「Gần đây thôi. Có chút việc cần gặp.」

Tất nhiên tôi không đời nào nói ra chuyện "đi vay tiền". Nói ra chỉ tổ xấu hổ.

「Vậy thì tôi......」

「Em cũng đi!」

「Hả?」

Tôi ngạc nhiên trước lời nói mạnh mẽ bất ngờ đó.

「A...... Em nghĩ em cũng nên đi. Vì không biết Natsuru-san sẽ gặp chuyện gì......」

「Cũng đâu có đánh nhau gì đâu.」

「Cũng tương tự thế thôi ạ. Em sẽ đi!」

Quyết tâm của cô ấy rất chắc chắn. Còn Ủy ban Thư viện thì sao?

Không còn cách nào khác, hai người cùng đi đến chung cư của Mikoto. Cảm giác cứ kỳ lạ thế nào ấy.

215

Đã nhìn thấy đích đến. Đó là một tòa chung cư cao tầng. Chắc là thuê thôi, nhưng khá mới và hoành tráng. Chắc chắn là dùng tiền bán chui cổ vật để ở đây.

Ngay sảnh chính, chúng tôi chạm mặt Mikoto.

「Ủa, cậu đi đâu đấy?」

Tôi gọi Mikoto. Cô nàng đang xách một túi nilon từ cửa hàng tiện lợi.

「C, cái gì. Sao nhanh thế.」

「Đã bảo là đi ngay mà.」

「Tớ tưởng còn lâu mới tới, nên đi mua đồ uống...... Ơ, Akane-chan?」

Akane cúi đầu chào.

「Tình cờ gặp ở đằng kia.」

「Sao lại......?」

Tôi chỉ tay về con đường vừa đi tới.

「Không phải chỉ có mình Natsuru thôi sao?」

「L, là em xin đi cùng ạ. Nếu chỉ có Natsuru-san thì, ừm...... em lo lắm.」

Thật là tổn thương. Chắc cô ấy nghĩ tôi nhắm đến tiền nên sẽ cướp bóc đồ đạc của Mikoto mang đi bán. Cám dỗ cũng khá đấy, nhưng tôi chưa làm thế bao giờ nhé.

216

Ánh mắt Mikoto trở nên dữ dằn.

「Lo cái gì chứ. Làm như tớ sắp làm gì không bằng.」

「Thì cậu đã làm rồi còn gì. Hôn ấy......」

Mikoto nghẹn lời trong giây lát, nhưng ngay sau đó liền quật lại.

「Thì có sao đâu.」

「Không trong sạch chút nào!」

「Hội trưởng còn không trong sạch hơn ấy chứ. Đen tối luôn!」

「Nếu tớ mà không trong sạch, thì Hội trưởng còn ra cái thể thống gì nữa!」

Điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý. Shizuku không chỉ thân thể vấy bẩn mà tâm hồn cũng đen kịt. Kiếp trước chắc chắn là độc tài.

Mikoto và Akane trao nhau những ánh nhìn không mấy thiện cảm. Lúc thì thân thiết lúc thì cãi nhau, hai người này bận rộn thật đấy.

「Mà thôi kệ đi.」

Người thúc đẩy câu chuyện là Mikoto.

「Trước mắt Natsuru lên nhà đi đã. Cậu đến vì chuyện đó mà.」

Đang định nói "Ừ" thì bị chen ngang.

218

「Natsuru-san sẽ đến trường bây giờ ạ!」

「Tôi đang trên đường đến trường với cô ấy...... Như thế sẽ ít nguy hiểm hơn......」

"Hả?" - Tôi và Mikoto cùng hỏi lại. Akane-chan hôm nay sao thế này, trông rất nghiêm túc.

「Sao ở cùng tớ lại là tiền đề cho sự nguy hiểm chứ.」

「Kondo-san là người nguy hiểm thứ hai sau Hội trưởng.」

「Akane-chan cũng nguy hiểm kém gì đâu. Ở trường thì làm được cái gì.」

Khoan đã, đừng bỏ tôi ra rìa chứ.

「Tham gia Ủy ban Thư viện sẽ an toàn ạ!」

Tự nhiên câu chuyện biến thành tôi phải đến trường, nhưng tại sao chứ. Ủy ban Thư viện thì tôi có quen ai đâu. Có gì tốt lành không?

Dù sao thì Akane cũng rất cứng đầu. Không chịu nhường Mikoto bước nào. Gần đây cô ấy học được chiêu này ở đâu thế nhỉ.

「Lý do không thuyết phục chút nào. Nhà tớ là được rồi.」

「Tóm lại là, Natsuru-san sẽ đi cùng em.」

「Ở trường mát hơn. Nhà của Mikoto-san...... trông giống rừng rậm, có khi còn có cả hà mã ấy chứ.」

219

「Cậu định sỉ nhục thiên nhiên hoang dã Châu Phi đấy hả!!」

Này. Có hà mã thật à?

Không hiểu sao hai người càng lúc càng nóng lên. Này, ở đây nắng chang chang nóng lắm...

「Vậy gặp rồi thì thôi nhé.」

「Natsuru có việc cần gặp tớ mà!」

「Là từ giờ cơ!」

Mikoto quay sang tôi nói "Nhỉ". Đúng là từ giờ mới vào việc chính.

Akane hỏi.

「Natsuru-san...... có việc gì vậy ạ?」

「Định vay tiền ấy mà.」

「......Dạ?」

「Tiền. Tôi đang cháy túi.」

Khuôn mặt Akane từ sự hưng phấn ngay trước đó chuyển sang vẻ tuyệt vọng.

Tôi cười trừ. Cố gắng để trông không quá thảm hại.

「Tiền...... Natsuru-san, anh thật đê tiện......」

220

Đến cả Mikoto cũng đồng tình. Cậu mà cũng là bạn thuở nhỏ à.

「Mà, nghe lại lần nữa mới thấy, tên này đúng là kẻ vô dụng thật.」

「Mikoto-san định cho vay sao ạ?」

「Biết sao được.」

「Akane-chan cũng nói nặng lời ghê nhỉ.」

「Nếu tha thứ quá dễ dàng, anh ấy sẽ ỷ lại đấy ạ......」

Tôi cũng nghĩ thế, nhưng Mikoto lại có vẻ đồng tình.

Cuộc cãi vã của hai người này tự nhiên lắng xuống. Giống như bị rút hết độc khí vậy.

「Chắc không cho vay thì hơn nhỉ.」

「Có khi không nên cho vào nhà luôn......」

Mikoto khoanh tay. Akane gật đầu.

「Đúng vậy. Lỡ bị đem đi bán ở đâu thì khổ.」

「Trên mạng chẳng hạn......」

「A, đồ lót mà bị bán thì ghê lắm.」

Mấy người tự tiện nói cái gì thế hả.

Tuy nhiên, tôi chưa từng nghĩ đến thủ đoạn bán đồ lót. Xã hội Internet đáng sợ thật.

221

「Tiền thì...」

Hai người vẫn thì thầm to nhỏ. Làm cái gì vậy. Mikoto nhìn về phía tôi.

「Natsuru, quyết định đến trường nhé.」

「Tại sao chứ.」

「Thật lòng là tệ hại quá đi. Tớ sẽ cho vay đàng hoàng. Nhưng phải đến trường đã.」

「Cần vài người làm chứng rồi mới cho vay. Tớ và Akane-chan quyết định chia đôi khoản đó.」

「Này, chuyện bắt đầu to tát rồi đấy.」

「Chịu khó đi. Vì có hai chủ nợ mà. Số tiền cũng sẽ tăng thêm.」

「Thế thì tốt quá nhưng mà...」

Có cần thiết phải làm đến mức đó không. Gió chiều nào xoay chiều ấy à.

Mikoto thở dài thườn thượt.

「Cả tớ và Akane-chan, cái tính không biết từ chối đúng là dở thật.」

Akane cũng gật đầu.

「......Sớm muộn gì vì Natsuru-san, chắc em cũng biển thủ công quỹ quá.」

Cô ấy thốt ra một câu đáng sợ như vậy đấy.

222

Kết cục là ba người cùng đi đến Học viện Seitetsu. Chỉ là quên ví thôi mà, sao lại thành ra thế này.

Trường học yên tĩnh. Lỡ Sakura-san ở đây thì sao. Nếu bị người phụ nữ hung bạo đó tấn công, tôi không tự tin có thể bảo vệ bản thân. Hơn nữa, trái tim tan vỡ của tôi biết làm thế nào.

Sau đó Akane đã kiểm tra tủ giày giúp tôi, may mắn là Sakura-san không có vẻ gì là đang ở đây. Thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ kỹ thì đang nghỉ hè nên chắc cô ấy không đến trường đâu nhỉ.

Thành ra, tôi lại đến trường, đúng là một tên ngốc hết thuốc chữa. Đến Higashida cũng không ngốc đến mức này.

「Vậy, Akane-chan sẽ tham gia họp Ủy ban Thư viện hả?」

Gần cổng trường, Mikoto hỏi.

「Bọn tớ thì làm gì đây?」

「Ưm, chuyện cho vay tiền ấy ạ. Em sẽ hỏi cô bạn thân trong ủy ban xem có chịu làm nhân chứng không.」

「Vậy bọn tớ đợi nhé. Ở thư viện được không nhỉ? Chỗ đó chưa sửa xong mà?」

「Một phần tầng một đã có thể sử dụng được rồi ạ.」

223

Cấm sử dụng toàn bộ thì bất tiện quá, nên nghe nói họ đã thuê thợ tập trung sửa chỗ đó. Quả là người biết lo xa.

Vì vậy chúng tôi đến thư viện, tôi và Mikoto ngồi trên chiếc ghế dài tạm thời. Thường ngày trường này rất gắt gao chuyện nam nữ, nhưng nghỉ hè thì sự giám sát cũng lơi lỏng. Nghe nói trong các câu lạc bộ thể thao, đây là lúc các mối quan hệ nam nữ bắt đầu nảy nở.

「......Này.」

「Gì cơ?」

Chúng tôi chẳng có việc gì làm. Chỉ biết ngắm nhìn tấm bạt nhựa căng ở phía trong.

Người mở lời trước là Mikoto.

「Chỉ có hai người nên tớ mới hỏi...... Chuyện ở Gunma ấy.」

Hiếm khi thấy cô nàng ấp úng thế này. Gì đây?

Chuyến du lịch cà ri à. Giống chương trình ẩm thực của đài TV Tokyo ghê.

「Gì cơ? Gì là gì?」

「C, cậu...... không thấy gì sao?」

「Thì là...... chuyện xảy ra như thế rồi mà. Th, thực ra tớ, thấy xấu hổ khi gặp mặt lắm...」

224

「Cũng đúng.」

Cô ấy cúi gầm mặt. Nhìn kỹ thì gáy cô ấy đỏ bừng.

Thật là ngây thơ. Tôi còn chưa kịp thấy ngượng thì đã thấy cảm phục rồi. Shizuku hôn xong mặt vẫn tỉnh bơ. Nhờ thế mà cảm giác của tôi cũng bị chai sạn đi. Đây mới là phản ứng bình thường sao.

Sống ở vùng hẻo lánh lâu quá nên khả năng giao tiếp với bạn cùng trang lứa trở nên khó khăn... chắc không phải đâu nhỉ.

「Sau đó mọi người cùng đến trường còn gì.」

Mikoto ngậm miệng lại. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành nói.

「Tại đánh nhau với Sakura-san nên tôi chẳng còn tâm trí đâu để ý chuyện đó nữa.」

「Quá đáng! Sao lại nói thế hả!」

「Đừng giận mà. Có để ý thì cũng làm được gì đâu.」

Mikoto quay ngoắt lại nhìn tôi.

「T, tớ thì để ý đấy. Đã quyết tâm rủ cậu đi mà.」

「Cà ri ấy hả......」

「Hôm đó hẹn hò là chính, cà ri là phụ thôi!」

225

「Trên đồi cậu cũng toàn nhớ đến chuyện ăn cà ri còn gì.」

「Tại ăn nhiều quá thôi.」

「Do cậu sắp đặt cả mà!」

Phải làm gì đó sao, tôi đâu phải nhân viên kinh doanh bị điều chuyển công tác đâu.

「Biết làm sao được, không làm thế thì cậu chẳng chịu làm gì cả.」

Thực ra nếu đối phương là Sakura-san thì tôi cũng sẵn lòng, nhưng sau chuyện đó thì khó rồi.

Câu chuyện nghe cứ như phải tích cực chủ động lắm ấy, sao lại đòi hỏi tôi đến mức đó.

Mikoto hiếm khi lầm bầm trong miệng.

「Tại vì......」

「Cậu chậm tiêu quá......」

「Tại cái gì?」

「Cậu định dùng cái đó để tống tiền tôi hả?」

「Chụp cả ảnh rồi......」

Nói gì thế. Định sỉ nhục tôi, người được mệnh danh là có khả năng cảm nhận nguy hiểm còn nhạy hơn cả mèo Ba Tư sao. Mới nghĩ ra câu đó thôi.

226

「Gì cơ?」

Giọng điệu nghiêm túc lạ thường. Tuy nhiên lại không rõ ràng. Có gì mắc trong họng à.

「Tớ không có ý đó đâu. Cũng không định cho ai xem...... Ờ thì......」

「Với tớ......」

Mikoto nhìn tôi chằm chằm. Nghiêm túc hiếm thấy. Sắp có chuyện gì rồi. Chiến tranh thế giới thứ ba chăng.

Bất chợt, một bóng đen che khuất tầm nhìn.

「Ảnh là cái này hả?」

Thình lình, một tấm ảnh in từ máy ảnh kỹ thuật số được chìa ra. Tôi và Mikoto nhảy dựng lên.

Trong đó chụp cảnh hôn nhau rõ mồn một.

Nhưng quan trọng hơn, người cầm nó là Shizuku.

「H, Hội trưởng......」

「Hai người mặc đồ thường nhỉ. Ở trong trường là không tốt đâu.」

Hội trưởng Hội học sinh mặc đồng phục, nhìn xuống tôi và Mikoto.

「S, sao lại......」

「Hội trưởng Hội học sinh ở trường thì có gì lạ sao. Hội học sinh ở ngay trên tòa nhà này mà.」

「Không phải chuyện đó, cứ như đã tính trước......」

227

「Nghe thấy tiếng nói chuyện thôi.」

Chúng tôi đâu có nói to đến thế. Tai thính như địa ngục vậy.

Tôi vẫn còn đang kinh ngạc, nhưng Mikoto thì đã nổi đóa lên.

「Sao Hội trưởng lại có cái đó!」

「Được cho. Từ một cô bé lớp 2-4.」

Nhớ ra rồi.

「Cứ thế mà nhận, hay là định dùng làm tư liệu tống tiền Senou-kun?」

「Đã cho thêm cả cổ vật hiếm rồi mà......!」

Cách tức giận có hơi khác người, nhưng mấy cô nàng lớp trưởng có tính cách như vậy đấy. Chuyên làm phức tạp tình hình.

Shizuku phe phẩy tấm ảnh.

「Chụp đẹp đấy chứ.」

「Đ, đúng rồi. Tôi đã hôn Natsuru đấy. Đã dâng hiến nụ hôn đầu đấy.」

Làm ơn sửa cái cách nói nghe như đồ cúng đền chùa ấy đi được không. Tôi chẳng ban phước lành gì đâu.

「Thế thì hơi tiếc nhỉ.」

228

「Đúng không. Nên Hội trưởng hãy từ bỏ......」

「Đúng rồi. Natsuru, cái này.」

「Đồ hấp tấp.」

「Nhà á!?」

Đột nhiên gọi thẳng tên tôi, rồi Shizuku lấy ra thứ gì đó từ trong túi.

Oa, ví của tôi.

「......S, sao Hội trưởng lại cầm ví của Natsuru!!」

Mikoto kinh ngạc tột độ. Thì cô ấy định cho tôi vay tiền mà.

「Cậu ấy để quên. Ở nhà tôi.」

「Hả!?」

「Phải. Cậu ấy đã ở nhà tôi. Đến tận đêm.」

Shizuku nhấn mạnh vào chỗ "Nhà tôi". Và Mikoto bùng nổ một cách ngoạn mục.

「Này Natsuru! Sao lại ở nhà Hội trưởng hả!」

「Không, cái đó là......」

「Đến ăn cà ri à!? Cà ri ngon nên được chứ gì!」

「Mỉa mai hả?」

「Cậu ấy đã ăn cơm ở nhà tôi. Không phải cà ri.」

Tôi không ghét cà ri, nhưng sự thật là kỹ năng nấu nướng của Shizuku giỏi hơn.

230

「Hứ. Cho ăn cơm thì có là gì. Natsuru đã hôn tớ......」

Mikoto trông rõ là đang khó chịu. Shizuku vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không rõ trong lòng nghĩ gì. Tôi cũng bất ngờ không kém.

「Cậu ấy đã tắm ở nhà tôi đấy.」

Kỷ lục thế giới được thiết lập.

Mikoto ngồi nguyên tại chỗ mà nhảy dựng lên. Nếu có giải "Vô địch nhảy Ume-ko", chắc chắn đây là kỷ lục thế giới mới.

「Nếu không thì làm sao quên ví được. Chỉ khi cởi quần áo ra mới rời nó khỏi người chứ.」

「N, nhưng mà, thế thì cũng giống như mượn toilet thôi chứ gì.」

「Natsuru đã ngủ chung giường với tôi.」

Tôi cũng không thể cười nổi nữa. Tôi cũng nhảy dựng lên y hệt. Thậm chí còn cao hơn cả Mikoto.

「Gi...... Giường á......」

「Ngủ cùng nhau đấy. Rõ ràng rồi còn gì.」

「Đang hẹn hò mà, làm thế có gì lạ đâu. Đâu phải học sinh cấp ba là không được làm.」

Sao cô ta có thể nói với vẻ mặt tỉnh bơ như thế chứ. Tôi sốc đến mức không nói nên lời đây này.

231

「N...... Natsuru...... cuối cùng đã......」

「Đó chỉ là định kiến thôi.」

Mikoto suýt nữa thì ngất xỉu. Trụ vững được thế này chắc là nhờ kinh nghiệm chiến đấu sinh tử với các tổ chức săn trộm trong rừng rậm.

Cô bạn thuở nhỏ của tôi nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu.

「Cậu, hôn tớ rồi mà lại làm chuyện đó......」

「Nghĩ cái gì thế hả!?」

「Đồ ngốc, bình tĩnh lại đi.」

「Để quên cả ví lại, bình tĩnh cái gì!!!」

「Có lý do mà. Chuyện đó là......」

「Natsuru-san, anh đã làm gì vậy ạ!?」

Một tiếng hét lớn không thua gì Mikoto vang lên từ ngay phía sau. Quay lại thì thấy Akane đang đứng đó.

Đằng sau cặp kính mắt cũng đỏ ngầu, người run bần bật. Lại nữa à. Sao toàn mấy cô gái thế này.

「V, vừa nghe thấy là lên giường với Hội trưởng......!」

「Thế nên nghe tôi nói đã. Mà sao Akane-chan lại ở đây?」

「Đang họp, nhưng tôi gọi đấy.」

232

Shizuku giải thích.

「Tôi muốn cô ấy nghe. Dù sao thì chuyện giữa tôi và Natsuru cũng không thể giấu mãi được.」

Cô ta nở nụ cười ngạo nghễ. Khốn kiếp, cô ủ mưu hả.

「Không, giấu đi.」

「Ái chà. Vậy là cậu thừa nhận quan hệ với tôi rồi nhé.」

「Không phải thế.」

「Natsuru! Đồ phản bội!」

「Đã hôn nồng nhiệt với tớ như thế mà......」

Tay Mikoto vươn ra. Định siết cổ tôi.

Không được, không phải lúc nói chuyện đó. Cứ đà này tôi bị giết mất.

Nồng nhiệt là nói cái món cà ri ấy hả. Gia vị thì nồng thật, nhưng khác với nồng nhiệt nhé.

Akane hét lên. A, lại thêm một rắc rối nữa.

「Vậy chuyện hôn nhau là thật sao!」

「Chờ đã. Chuyện đó cũng có lý do...」

「Bằng chứng ở đây này.」

Shizuku lại giơ tấm ảnh ra. Nước mắt trào ra trong đôi mắt Akane.

233

「Quá đáng...... Không chỉ Hội trưởng, mà cả Kondo-san cũng......」

「Ý chí của tôi không có bao nhiêu trong đó đâu.」

「T, thế này chẳng phải chỉ mình em bị ra rìa sao.」

Ra rìa cái gì. Tôi muốn cho Shizuku ra rìa mà cô ta có chịu đi cho đâu.

「Không, nghe kỹ này. Đến nhà Hội trưởng là thật, nhưng không có làm gì cả đâu.」

「Đã tắm còn gì. Có khi còn tắm chung......」

「Tôi thề có trời đất chứng giám, chưa chạm vào một ngón tay!」

「Làm gì có chuyện đó!」

「Thế nên mới để quên ví đấy!」

「Tình thế nguy hiểm lắm, nhưng tôi đã chạy thoát!」

Nghe bình tĩnh lại thì thấy lời thoại thảm hại thật, nhưng chỉ còn cách đó để chứng minh sự trong sạch.

「Nhưng cái giường......」

Shizuku thoáng làm vẻ mặt cay đắng một chút. Mikoto và Akane có vẻ nhẹ nhõm được một nửa.

「Là thật sao ạ......?」

「Natsuru, thật không?」

「Không nói dối đâu.」

234

Lần này Mikoto mới thực sự yên tâm vuốt ngực. Tôi cũng thở phào vì thoát khỏi nguy cơ mất mạng.

Nhưng Akane thì lại làm vẻ mặt như vừa quyết tâm điều gì đó.

「V, vậy thì. Kondo-san và Hội trưởng, chỉ mới hôn thôi đúng không ạ.」

「À, ừ thì đúng, nhưng...」

「Vậy thì so với em cũng không khác biệt lắm nhỉ.」

「......?」

「......Hả?」

Khác biệt là sao.

Ngay khoảnh khắc định hỏi câu đó.

Trước mắt tôi tràn ngập khuôn mặt của Akane.

Môi bị môi chặn lại. Làn da run rẩy truyền sang tôi.

Phải mất một lúc tôi mới nhận ra mình bị Akane hôn. Đến khi đầu óc bắt đầu hoạt động trở lại thì cô ấy đã rời ra.

Dù là cô gái hễ biến thân là thành chó dữ, nhưng giờ đây toàn thân cô ấy đỏ bừng.

「Th...... Thế này là điều kiện như nhau rồi ạ.」

Cô ấy không dám nhìn thẳng vào tôi mà cúi gằm mặt xuống.

「E, em cũng là nụ hôn đầu. Em đã trao cho Natsuru-san rồi.」

235

「Ơ......」

Tôi trả lời một cách ngớ ngẩn. Nhưng biết nói gì khác đây. Đến Mikoto cũng đang há hốc mồm còn hơn con cá chép đòi ăn, còn Shizuku không hiểu sao lại đứng im bất động.

「V, với lại Natsuru-san từng nói em là mẫu người anh thích, nên thế này là có lợi hơn......」

「......Cái gì thế hả!」

Người hét lên đầu tiên là Mikoto.

「Akane-chan làm cái gì vậy? Tự tiện quá đấy!」

「Không có tự tiện đâu ạ. E, em và Natsuru-san đã được định đoạt là sẽ thành đôi rồi.」

「Bởi vì ở hồ bơi anh ấy đã hứa sẽ cho em làm bạn gái!」

「Nostradamus ở đâu ra vậy. Định đoạt cái gì chứ!」

Sao có chuyện vô lý thế được. Ở hồ bơi đúng là có chuyện tỏ tình hay gì đó, nhưng đó là trò phạt của Higashida mà.

Akane-chan dễ thương thật, nhưng tự nhiên thành bạn gái là sao.

Akane đeo kính bình thường yếu đuối, nhưng hôm nay lại mạnh bạo lạ thường.

「Đã hôn rồi. Nụ hôn được ghi đè rồi. Nên Natsuru-san sẽ hẹn hò với em!」

「Ái chà, vậy sao.」

236

「......Ưm!」

Shizuku vừa nói dứt lời thì tóm lấy cằm tôi.

Môi lại bị chặn lại.

Sau khi bị khuấy đảo chán chê, cuối cùng cô ta mới buông ra. Á, lưỡi tôi, lưỡi tôi.

「Thế này là ghi đè rồi nhé.」

Người phụ nữ này vừa nói một điều đáng sợ với vẻ mặt tỉnh bơ. Nhìn xem, Akane sắp ngất xỉu rồi kìa. Mắt Mikoto thì tròn vo.

「Của tôi rồi nhé.」

「Đến cả Hội trưởng...... Vậy thì tớ cũng!」

「Khoan đã nào!」

Mấy người coi tôi là cái gì vậy. Tôi đứng dậy định bỏ chạy, nhưng vừa định lao đi thì bị Mikoto ôm chặt lấy.

「Tớ sẽ ghi đè lại!」

Mikoto hôn tới. Không có vị cà ri.

Còn đang nghĩ cái quái gì thế này thì cái lưỡi rụt rè tiến sang. Không điêu luyện như Shizuku nhưng lại lướt qua kẽ răng tôi. Híiii.

237

Mikoto vẫn ôm chặt tôi, chỉ tách khuôn mặt ra.

「Thế nào. Giờ người hôn cuối cùng là tớ đấy nhé.」

「Cũng chưa chắc đâu.」

Shizuku vươn tay ra, cưỡng ép tôi quay sang ngang rồi lại hôn.

「Rồi, giờ tôi là cuối cùng nhé.」

「C...... Cả em nữa!」

Lần này tay Akane vươn tới từ hướng ngược lại. Do lúng túng nên không kiểm soát được lực, bẻ cổ tôi quá mức cần thiết.

「Đau đau đau...... ưm.」

「Natsuru-san......」

Chụt. Không còn rụt rè như lúc nãy, nhưng vẫn là nụ hôn run rẩy.

「Đừng có tự tiện thế chứ!」

「Là của em rồi......」

Lại đến lượt Mikoto hét lên, kéo Akane ra rồi ấn môi vào. Đau đấy, này.

Chuyện quái quỷ này cứ lặp đi lặp lại. Ba người này, chẳng ai chịu nhường ai. Với tôi thì giống như ăn mì wanko-soba bằng nụ hôn vậy, nhưng cơ thể chịu không nổi.

238

Cảm nhận lại thì, nụ hôn của Mikoto mang tính bạo lực hơn là nồng nhiệt. Kiểu nhiệt tình thái quá. Còn Shizuku thì mang tính kỹ thuật, nhưng cô ta biết canh thời gian và cách thức. Sự thật là cũng hơi sướng. Akane thì run rẩy, có sự ngây thơ. Cũng có thể nói là mới mẻ. Tuy nhiên tôi cũng chẳng có kinh nghiệm gì nên chắc họ nghĩ tôi đang "sợ hãi" cũng nên.

「Phù.」

Cuối cùng tôi cũng thở dốc.

「Làm cái gì thế hả trời!」

「Hôn đấy. Không hiểu à, cậu điên rồi sao?」

Mikoto nói giọng như chuyện đương nhiên.

「Không phải, mấy người coi tôi là cái gì!」

「Thế nên mới hôn đấy.」

「Xoay vòng ba người, ý chí của tôi......!」

「......Mà, đúng là cũng hơi chán thật. Mãi chẳng phân thắng bại.」

「Thắng bại hả......」

「Vậy, thế này thì sao.」

239

Mikoto vẫn đang ôm tôi. Cô nàng nắm lấy tay tôi, đưa xuống hông mình.

Hơn nữa, bàn tay tôi chạm vào đường cong mềm mại đó.

「Này này!」

「A......」

Mặt Mikoto đỏ bừng, nhưng trông hệt như một thiếu nữ vừa làm chuyện tinh nghịch.

「Bị sờ mông rồi nhé. Tớ còn chưa từng bị sàm sỡ bao giờ đấy.」

「C, cậu......!」

「Cái này gọi là gì nhỉ? Có khi Natsuru cũng là lần đầu tiên ấy chứ.」

Đừng có tỏ ra tinh nghịch thế. Mà lại còn đoán trúng nữa chứ. Toàn thân tôi từ trên xuống dưới đều thuần khiết đấy nhé. Học sinh cấp ba thế là được rồi.

Mikoto làm vẻ mặt đắc thắng. Bình thường đã thô lỗ và thái độ lồi lõm, giờ còn trang bị thêm cả sự to gan lớn mật nữa.

「Thế này là dẫn trước một bước rồi nhé. Dù là Hội trưởng đi nữa......」

Chưa để nói hết câu, Shizuku đã bước tới chỗ tôi.

Kéo mạnh tay tôi, ấn vào ngực mình. Oa, ngực. Ngực của Shizuku.

240

Đã thế còn lồng tay vào ngón tôi, cưỡng ép tôi xoa bóp nữa chứ.

「Thế này được chưa.」

Cô ta tỉnh bơ kìa. Người đỏ mặt là tôi đây này.

Mikoto há hốc mồm. Akane cũng làm động tác y hệt. Hai con cá vàng. Còn tôi thì sắp chết vì thiếu oxy.

「Nói trước để đề phòng, đây không phải lần đầu của Natsuru đâu. Cậu ấy sờ ngực tôi mấy lần rồi.」

「Mất nết quá đi!」

Mikoto hét lên.

「Tôi không muốn bị Kondo-san nói câu đó nhé.」

「Mông thì có thể là nhầm lẫn, chứ ngực thì không cố tình không làm được đâu.」

「Kondo-san cho sờ mông là cố tình còn gì?」

「Tớ là lần đầu nên không sao!」

「Tôi cũng là lần đầu bị con trai chạm vào đấy.」

Cuộc cãi vã bắt đầu vì một chuyện không đâu.

Hết thuốc chữa rồi. Sao bọn họ lại cãi nhau vì chuyện này chứ. Đứa nào bảo đây là thiên đường thì thử đặt mình vào vị trí của tôi xem. Chẳng khác gì địa ngục cả. Giống hệt ngôi làng không có sức kháng cự bị lũ cướp tấn công vậy.

241

「Rút lui đi!」

「Hội trưởng!」

「Không thích. Kondo-san từ bỏ đi?」

「Tớ là bạn thuở nhỏ đấy!」

「Tôi là đối tượng nụ hôn đầu của Natsuru.」

「Đã bảo tớ là bạn thuở nhỏ......」

「Kondo-san cũng hôn rồi còn gì.」

「Sao lại gọi trống không thế hả.」

Cái vòng luẩn quẩn gì thế này.

Tôi chẳng hiểu tại sao họ lại cãi nhau như thế nữa. Vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của tôi bay tới tầng khí quyển rồi. Chắc sẽ bay vào quỹ đạo mặt trăng rồi hạ cánh thôi.

Shizuku và Mikoto vẫn đang lời qua tiếng lại. Akane bị bỏ lại một mình, nhưng khuôn mặt bỗng trở nên nghiêm túc như vừa quyết định điều gì.

「Natsuru-san......」

「Gì cơ?」

「Cho em mượn tay một chút.」

242

Được bảo thế, tôi lỡ đưa tay trái ra.

「E, em...... không thấy xấu hổ đâu ạ!」

Nói như hét lên, rồi đột nhiên cô ấy định đưa tay tôi vào trong váy mình.

Tôi hét lên rồi rụt tay lại.

「Được mà. Không xấu hổ đâu ạ!」

「Akane-chan, không được, cái đó không được!」

「Dù gì đi nữa thì cũng quá đà rồi!」

Shizuku và Mikoto cũng ngừng cãi nhau quay sang nhìn. Đương nhiên rồi. Lơ mơ là bị gọi cảnh sát chứ chẳng chơi. May mà không có khán giả nào khác.

Mikoto dỗ dành.

「Akane-chan, đây là trường học đấy.」

Akane xụ mặt.

「Kondo-san và Hội trưởng đều làm rồi mà.」

「Em không phục. Chẳng phải chỉ mình em bất lợi sao......」

「Cái đó thì...... nhưng phải biết quý trọng bản thân hơn chứ.」

Vẫn xụ mặt, lại còn có vẻ buồn bã. Cũng thấy tội tội, nhưng mà cho tay vào trong váy thì tôi xin kiếu.

243

「Akane-chan, dù sao cũng phải có giới hạn chứ.」

「Đến tớ cũng không dám làm hơn thế......」

「Kondo-san là người làm trước mà.」

「Tôi thì có vượt qua giới hạn bao nhiêu cũng chẳng sao.」

「Hội trưởng, đừng có nói thừa!」

Mikoto định bịt miệng Shizuku.

「Kiểu này...... ơ, nếu thành cuộc chiến thể xác thì Hội trưởng có lợi nhất rồi!」

「Cái đó phải hỏi Natsuru chứ.」

「Dáng chuẩn lại còn xinh đẹp thế kia, kiểu gì chả xiêu lòng trước Hội trưởng.」

「Ư...... V, vậy em là bất lợi nhất......」

Akane chìm dần vào tuyệt vọng. Tôi bị kẹt giữa cuộc chiến của phụ nữ nên chẳng nói được gì.

Shizuku thì cứ tỉnh bơ. Câu chuyện đang chuyển sang hướng nhạy cảm, gợi dục thế này mà sao sắc mặt cô ta không thay đổi chút nào vậy.

「Nếu là Natsuru thì làm gì tôi cũng không sao hết.」

244

「Cả đời này tôi không lấy chồng cũng được.」

Trước phát ngôn đáng sợ đó, Mikoto vừa lao tới vừa phản bác.

「T, tớ cũng, c, cơ thể này, tớ đã giữ gìn trong trắng để dâng hiến cho Natsuru mà!」

「Có tin đồn lần đầu của Kondo-san là với một anh chàng người Brazil mà.」

「Tin đồn kiểu gì vậy!」

「Lúc bị trai đẹp Ý tán tỉnh tớ cũng đâu có xiêu lòng!」

Có chuyện đó nữa hả. Đi vòng quanh thế giới có khác.

Mikoto đặt tay lên ngực mình.

「Tớ là trinh nữ, hoàn toàn thuần khiết đấy nhé!」

「Tôi cũng là xử nữ.」

Sao các cô cứ nói mấy chuyện đó tỉnh bơ vậy. Tôi là con trai đang nghe đấy nhé. Văn hóa Yamato Nadeshiko truyền thống đâu phải như thế.

「Oa, người đẹp như Hội trưởng mà còn trinh thì tức thật. Làm với máy hút bụi hay gì đó đi.」

「Cô, mở miệng ra là nói mấy câu kinh khủng thật đấy.」

「Tại tức mà. Còn Akane-chan thì......」

Mikoto di chuyển ánh mắt.

「......Không cần hỏi cũng biết.」

245

「Sao lại thế...... Kinh nghiệm...... em không có đâu......」

Cái đó thì tôi cũng biết. Akane trước khi biến thân tỏa ra cái hào quang nhìn cái là biết ngay.

「Nh, nhưng mà, nếu lần đầu là với Natsuru-san thì tốt quá.」

「Akane-chan mới chỉ hôn Natsuru thôi nhỉ.」

「Thế nên, em mới......」

Lại nắm lấy tay tôi. Đoán được cô ấy định làm gì tiếp theo nên tôi rụt lại. Mikoto cũng vội vàng chen vào giữa.

「Hiểu rồi. Tớ hiểu là em nghiêm túc rồi.」

「Chỉ mình em là bất lợi......」

Akane lại ỉu xìu. Mikoto thở dài vẻ ngán ngẩm.

Shizuku chậm rãi nói.

「Natsuru, sờ cho cô ấy đi?」

「......Hả?」

Lâu lắm mới mở miệng mà lại nói câu như thế.

「Sờ đi. Mishima-san, với đà này có khi cô ấy tự sát mất.」

246

Đúng thật. Rời mắt ra là có khi cô ấy lấy dao đâm vào họng hoặc nhảy lầu thư viện không biết chừng.

「Không, nhưng mà......」

「Anh...... ghét em sao......」

Akane hỏi với đôi mắt ngấn lệ.

Là mẫu người tôi thích đấy.

「Không có chuyện đó đâu.」

「Vậy thì...... h, hãy sờ...... đi ạ......」

「......Được không đấy......?」

「Vâng......」

Cô ấy khẽ nhắm mắt, ưỡn ngực ra. Bên cạnh Mikoto nhìn với ánh mắt cay đắng, nhưng không nói gì.

Tôi chậm rãi vươn tay ra, rụt rè chạm vào ngực cô ấy.

Ưm, kích thước...... khiêm tốn thật. Biến thân xong chắc sẽ thay đổi, nhưng khác hẳn Shizuku.

Sờ lâu quá cũng kỳ, nên tôi buông ra ngay. Mặt Akane đỏ lựng.

Của Shizuku thì đàn hồi cực tốt, còn Akane thì...... ơ, tôi đang nói cái quái gì thế này.

248

「Thế này là bình đẳng rồi nhỉ.」

Shizuku nói. Có thể là vậy, nhưng cô đang nghĩ cái gì thế.

Mikoto gật đầu với vẻ mặt cau có.

「Mà, cũng đã hôn và sờ soạng hết cả rồi. Đúng là bình đẳng thật.」

「Có điều, tớ sốc sắp chết rồi đây.」

Đổ lỗi cho người khác là không tốt. Mấy người nắm tay tôi quay như chong chóng còn gì.

「Im đi. Tại cậu cứ lề mề không quyết định nên mới ra nông nỗi này đấy.」

Quay mòng mòng thế thì quyết định thế quái nào được.

「Hay là cậu quyết định xem sẽ hẹn hò với ai đi? Thế cho nhanh.」

「Cái đó thì miễn đi.」

Shizuku nói.

「Cạnh tranh tự do đi. Vì tôi sẽ hẹn hò với Natsuru.」

「Tôi không nhớ là có ký hiệp định đó nhé.」

「Hội trưởng! Định chạy trước hả?」

249

「Chấp chút đi. Hội trưởng lợi thế quá còn gì!」

「Tại sao tôi phải từ bỏ lợi thế của mình chứ. Kondo-san cũng sắp hết là bạn thuở nhỏ rồi đấy nhỉ.」

「A...... em thì......」

Lại cãi nhau. Lần này là ba người nên loạn hết cả lên. Tôi tiến thoái lưỡng nan, nếu có cái xẻng ở đây chắc tôi đào hố mà thoát thân mất. Nhạc nền phim "The Great Escape" tôi thuê hôm nọ đang vang lên trong đầu đây này.

「Tản ra!」

Shizuku là người phản ứng đầu tiên. Cô ta ngừng nói, lập tức biến thân và lôi vũ khí ra.

Đang nghĩ sao mình lại khổ thế này, thì nghe thấy tiếng xé gió ở đâu đó. Gì vậy?

Ở lối vào thư viện có ai đó.

「Được đấy, cứ giữ nguyên như thế đi.」

Là Sakura-san. Không phải là người trong mộng của tôi, mà là kẻ mang nỗi đáng sợ không rõ danh tính giống như lúc giao chiến.

「Thân thiết nhỉ. Nghe thấy hết rồi đấy.」

「......Có việc gì?」

250

「Ara, mình là người giúp việc cho Hội học sinh mà. Nên định đến chơi thôi.」

Cô ấy cười khúc khích.

「Có vẻ đang bận nhỉ.」

「Nếu muốn chiến, tôi sẽ tiếp chiêu.」

Shizuku vừa thủ thế đoản kiếm, vừa nói đầy cảnh giác. Ngược lại, Sakura-san không cầm vũ khí gì cả.

「Ở đây thì không. Để sau đi. Mình muốn tận hưởng kỳ nghỉ hè thêm chút nữa.」

「Kaede, cậu có ý đồ gì. Chỉ muốn phá đám bọn tôi thôi sao?」

「Đúng thế. Tại vì...」

Sakura-san khẽ lè lưỡi.

「Natsuru-san đã từng thích mình mà.」

Nói xong câu đó, Sakura-san quay người bỏ đi.

Không thể đuổi theo. Tiếng bước chân xa dần ngay lập tức.

Shizuku giải trừ biến thân, trở lại bình thường.

「Phù......」

「Lơ là quá. Không ngờ lại ở gần đến thế.」

251

「Sao nó lại xuất hiện nhỉ.」

Mikoto thu thanh kiếm Nhật lại. Chẳng biết từ lúc nào, nhỏ này cũng đã biến thân.

「Cảnh cáo gì chăng. Nhưng cô ta, nếu muốn thì đã có thể đánh úp bất cứ lúc nào rồi. Nếu đánh thật thì nguy to.」

「Quả nhiên là tại tên này.」

Akane nói. Đến cô ấy cũng đang ở chế độ chó dữ. Chỉ có mình tôi là chưa biến thân hả.

Nòng súng chọc vào mạn sườn tôi.

「Mãi mà không chọn được con nào nên mới ra nông nỗi này. Làm bà đây toát cả mồ hôi hột.」

Thì đúng là vậy. Không thể phủ nhận việc mọi chuyện đang xoay quanh tôi. Thay vì than vãn, chắc tôi cũng phải tự mình làm gì đó thôi.

Như là, quyết định chọn một cô gái chẳng hạn.

「......Này, Akane.」

「Gì?」

「Dù có thành kẻ địch, người đó vẫn ngầu thật.」

「Tôi vẫn còn vương vấn Sakura-san lắm.」

Akane không trả lời. Cô ấy chỉ im lặng, tát tôi một cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!