Chương 2 【Top Kuro Usagi】
Chương 2
70
「Oẹ, buồn nôn quá.」
Đã quá bảy giờ tối. Dù đang là mùa hè nhưng bên ngoài trời đã tối đen. Lũ ve sầu nhầm lẫn thời gian vẫn đang ra rả kêu. Tôi nằm vật ra giữa phòng theo hình chữ Đại. Cảm giác như món cà ri đang chực trào ngược từ dạ dày lên. Nhưng chuyện đó giờ sao cũng được.
Như các bạn đã biết. Bây giờ trong cơ thể tôi toàn là cà ri, đến một giọt nước cũng không còn chỗ chen chân. Hôm nay, ngay từ sáng sớm tôi đã bị Mikoto lôi đến tận Gunma. Ở đó, tôi bị bắt ăn cà ri, và rồi...
「Chết mất. Mùi cà ri nồng nặc. Không xong rồi. Kiếp sau đầu thai chắc chắn mình sẽ làm người Ấn Độ.」
「Cậu làm gì mà ồn ào thế?」
Từ trên bàn, giọng nói của "Shizuka-chan đời trước" vang lên.
Đó là một món đồ chơi độc lạ. Tuy nhiên, những kẻ nghĩ nó "độc lạ dễ thương" có lẽ chỉ có mỗi nhà sản xuất mà thôi. Dòng sản phẩm "Thú Nội Tạng" (Zōmotsu Animal) được một hãng đồ chơi nào đó phát triển với hy vọng kiếm chác lớn. Con thú nhồi bông hình con hổ đeo băng bịt mắt đang nói chuyện. Đó là Harakiri Tora thuộc series Thú Nội Tạng.
71
Lẽ ra nó không thể bán chạy được. Bởi vì nội tạng lòi cả ra khỏi bụng thế kia mà. Ngay cả trên mấy trang web nổi tiếng về lịch sử đồ chơi, dường như chỉ có bọn chúng là không được nhắc đến. Và Harakiri Tora biết nói. Không phải vì nó có chức năng thoại, mà bởi vì nó là một sự tồn tại như vậy. Giải thích thêm thì phiền phức lắm nên tôi sẽ bỏ qua.
Tôi vẫn nằm ngửa, chỉ cử động cái cổ.
「Tôi đang đau đớn đây, cứu với.」
「Đừng có kỳ vọng vào thú nhồi bông chứ. Có mùi cà ri nhỉ.」
「Ăn cho cả một đời luôn rồi mà.」
Tôi giải thích qua loa cho Harakiri Tora. Những tai nạn kiểu này, quả nhiên phải than thở ra mới được. Để còn bảo toàn trạng thái tinh thần nữa.
「Đó quả là một trải nghiệm vất vả một cách tẻ nhạt nhỉ.」
「Đừng có bảo là tẻ nhạt.」
「Thì là cà ri mà. Sao có thể gọi là hào nhoáng được.」
Ừ thì đúng là vậy.
Tuy nhiên, bỏ qua chuyện cà ri, tôi đã bị Mikoto nói là "đang hẹn hò", hơn nữa lại còn làm cả chuyện đó. Đúng là một trải nghiệm kinh hoàng.
72
「Tôi sẽ không bao giờ ăn cà ri nữa.」
「Nhưng trong tủ lạnh chắc vẫn còn nhiều lắm đúng không?」
「Đông lạnh hết rồi. Để được khá lâu đấy. Tôi cũng chẳng có ý định rã đông đâu. Cứ để nguyên như thế là được.」
「Tôi không cần bộ sưu tập đó đâu nhé.」
「Cứ như là nhà sưu tập cà ri ấy nhỉ.」
Phải nhắc lại nhiều lần, tôi không thích cà ri đến mức này. Nếu nói thích hay ghét thì là thích, nhưng chuyện này đã vượt quá phạm trù đó rồi.
Tôi có điện thoại di động, nhưng vì pin đã hỏng nên tôi thường tắt nguồn. Vì vậy, tôi chủ yếu sử dụng điện thoại bàn. Ống nghe được đặt ở tầng một, và gần đây tôi cũng đặt một cái trong phòng này.
「Nhắc mới nhớ, ban ngày có điện thoại đấy.」
「Cậu không nhấc máy đấy chứ?」
「Không đâu. Tôi chỉ nhìn số thôi.」
「Của ai vậy?」
「Akane-san đấy.」
「Hả?」
73
Akane ở đây là Mishima Akane. Cậu ấy cũng là một Kämpfer giống tôi, cứ hễ biến thân là lại trở nên hung bạo.
「Có việc gì thế?」
「Tôi không biết.」
「Vậy sao.」
「Nếu thực sự có việc thì chắc cô ấy sẽ gọi lại thôi.」
Đúng là vậy.
「Dù sao thì, dạo trước vừa mới rủ đi công viên giải trí xong. Akane-san hay gọi điện cho Natsuru-san thật đấy.」
「Chắc là thích điện thoại thôi.」
Người đời, đặc biệt là phụ nữ rất thích điện thoại. Có rất nhiều người chẳng có việc gì cũng gọi điện buôn chuyện hàng giờ. Nếu thích đến thế thì kết hôn quách với cái điện thoại cho rồi.
「Tôi không nghĩ cô ấy thích cái điện thoại đâu.」
Chịu trả cước phí mà thích thì đúng là khổ dâm hạng nặng.
「Vậy thích cái gì? Tiền điện thoại à?」
「Tôi nghĩ là thích người ở bên kia đầu dây đấy chứ.」
Bên kia đầu dây à. Thế giới bên kia chứ gì. Chắc Akane muốn nhìn xuống vực thẳm của cái chết đây mà. Một câu chuyện đáng sợ.
74
Harakiri Tora đang cười nham hiểm. Thực ra nó không cười, nhưng trông có vẻ như thế. Tôi cũng đã hoàn toàn có khả năng đọc được cảm xúc của con thú này rồi.
Piroriroriro. Đang nói chuyện thì điện thoại reo. Nhìn vào màn hình hiển thị... là Akane.
「Đấy, gọi đến rồi kìa.」
「Im đi.」
Thật không có gì bực mình bằng việc phải thừa nhận ý kiến của một con thú nhồi bông. Tôi nhấc ống nghe.
「A lô?」
(A, Natsuru-san.)
Qua đầu dây bên kia, tôi có thể cảm nhận được Akane đang thở phào nhẹ nhõm.
「Có chuyện gì thế?」
(Nói là có chuyện gì thì... ban ngày cậu không có nhà.)
「À, tôi đi ra ngoài ấy mà.」
(Vậy sao. Ừm... cậu đi đâu...)
「Gunma. Với Mikoto.」
Tạm thời tôi cứ nói sự thật. Bởi vì tôi đâu có làm chuyện gì mờ ám.
75
Kết quả là...
(Vớ... Với Kondō-san...)
Giọng cô ấy nhỏ dần. Chết cha, có khi nào cô ấy ngất xỉu rồi không.
「A lô?」
(Tại sao lại hai người...)
Sau đó là bàng hoàng.
「Hả?」
「Tại sao á, thì vì được rủ nên đi thôi.」
(Ý mình không phải thế...)
Giọng Akane nghe như sắp đứt hơi. Giống như ngọn lửa sinh mệnh đang lụi tàn vậy. Có ổn không đấy?
「Ơ kìa, cậu không sao chứ?」
(Na, Natsuru-san. Bây giờ mình sẽ qua đó.)
「Hả?」
(Mình sẽ qua đó!)
Akane thông báo xong liền cúp máy. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì, tay nắm chặt ống nghe.
「Á ha ha.」
Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng cười của Harakiri Tora.
76
「Đúng như tôi nghĩ.」
「Im đi. Tại sao lại đúng như cậu nghĩ chứ.」
「Tôi đoán được mà. Có lẽ, hỏi bất cứ ai ngoài Natsuru-san thì họ cũng đoán được thôi.」
Làm gì có chuyện đó. Thử hỏi Higashida xem. Tên đó sẽ lại lải nhải chuyện khác kiểu như "Chuyện đó quan trọng gì, cô em xinh tươi tao mới gặp gần đây mới là..." cho mà xem.
Một lúc sau, có tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi thề, một ngày nào đó tôi sẽ ném con hổ này vào thùng rác không cháy được.
Chắc chắn là Akane. Nếu là Mikoto thì cậu ta sẽ tự mở khóa vào. Shizuku cũng vậy.
Tôi vừa xoa cái bụng căng phồng vì cà ri vừa đi xuống nhà. Sao mà phiền phức thế này. Tại sao lại thành ra thế này chứ. Tôi cần thuốc dạ dày quá.
Tiếp theo là tiếng gõ cửa. Khá là vội vàng đấy.
「Rồi rồi. Mở đây.」
Tôi mở khóa và đẩy cửa ra. Bất ngờ, một vật cứng ngắc ấn mạnh vào trán tôi.
「Yo, tên rác rưởi. Người cậu toàn mùi cà ri đấy.」
Người đứng đó đúng là Akane. Tuy nhiên, là Chó Điên Nữ đã biến thân.
77
Tôi bị ném bay vào phòng. Trong suốt lúc đó, Akane vẫn nắm chặt khẩu súng.
Akane lôi tôi lên tầng hai. Đây là nhà tôi mà, tại sao quyền chủ động lại bị cướp mất thế này.
「Đừng có giỡn mặt với bà, tên kia.」
Thái độ nhút nhát thường ngày không còn một chút nào, trong đôi mắt chỉ còn sự điên loạn đang nhảy múa. Thực sự đáng sợ.
「Cậ... Cậu. Biến thân từ lúc nào thế?」
Làm thế nào mà lại ra cái tính cách này được nhỉ.
Tạm thời cứ phản bác đã. Phải nói liên tục, không là cô ta bóp cò mất.
「Ngay trước khi đến đây. Bực mình quá nên biến thành Kämpfer. Thế này dễ nói chuyện hơn.」
Tôi thì thấy kinh hoàng đấy.
Sau khi biến thân, tôi thầm gọi Akane là "Chó Điên Nữ". Cả thái độ lẫn hành động đều y hệt một con chó dữ tợn. Hơn nữa lại còn cực kỳ hung bạo. Dù là chỗ đông người hay ở đâu, hễ có sơ hở là cô ta lăm le nã đạn.
「Biến thân hay không thèm quan tâm. Quan trọng là chuyện lúc nãy.」
「Chuyện gì cơ?」
78
「Chuyện ban ngày ấy. Có thế mà cũng không hiểu hả tên rác rưởi này.」
「Đừng có gọi người ta là rác rưởi! Tại sao vì chuyện cỏn con đó mà...」
Tôi buộc phải ngậm miệng lại. Vì họng súng đang dí mạnh vào má tôi.
「Tại sao lại đi với Mikoto?」
Đôi mắt Akane rực lửa.
「......Hả?」
「Tại sao lại đi hả?」
「Thì... được rủ đi ăn cà ri mà.」
「Izumiya.」
「Đồ ngu. Ai lại cất công đến tận Gunma chỉ để ăn cà ri hả?」
Thực ra tôi cũng đồng quan điểm, nhưng sự thật nó là thế thì biết làm sao. Bên này cũng có thấy thuyết phục đâu cơ chứ.
「Nhưng đúng là đi ăn cà ri thật mà.」
「Ăn ở đâu? Nếu là thật thì phải nói được tên quán chứ.」
「Izumiya.」
「Nghe như tiệm bánh kẹo Nhật ấy nhỉ.」
「Thì là tiệm bánh kẹo Nhật mà.」
79
Khóe miệng Akane giật giật, cô ta kéo búa đập.
「Hiểu rồi. Muốn chết lắm phải không. Dám giỡn mặt với bà đây, gan to đấy.」
「Khoan khoan, đã bảo là khoan mà!」
Cứ đà này thì tôi sẽ bị găm một viên đạn chì vào đầu và lên đường sang thế giới bên kia mất. Cô ta lúc nào cũng nghiêm túc cả.
「Chuyện cà ri là thật!」
「Đừng có xạo. Trên đời này làm gì có thằng nào vào tiệm bánh kẹo Nhật để ăn cà ri!」
「Thực sự là tiệm bánh kẹo Nhật mà. Chỗ đó là họ hàng của Thủ quỹ...」
Tôi vội vàng giải thích sự tình. Tôi không muốn chết ở cái nơi như thế này. Lý do tử vong là cà ri thì thảm quá.
Akane có vẻ vẫn chưa tin lắm, nhưng đã chịu dời họng súng ra.
「Hừ. Mà thôi kệ. Bà đây đéo quan tâm đến cà ri. Quan trọng là Mikoto, tại sao nó lại rủ cậu?」
「Thì vì cà ri chứ sao.」
「Chắc chắn phải có lý do khác. Tao không nghĩ Mikoto chỉ vì cà ri mà rủ mày đi đâu.」
「Không, chỉ có cà ri thôi.」
「Đừng có nói dối.」
80
「Là thật mà!」
Nói gì thì cũng có cảm giác sắp bị cô ả này giết đến nơi. Vốn dĩ chuyện ăn cà ri là thật nên tôi không hề nói dối.
「Tên khốn này!」
Nhưng lời biện minh tuyệt vọng này lại bị mớ sợi tổng hợp trên bàn dội gáo nước lạnh.
「Trông cứ như hẹn hò ấy nhỉ.」
Họng súng lại chĩa vào tôi. Uwa, ngón tay đang dùng lực kìa. Cô ta hầu như chẳng bao giờ chịu rời ngón tay khỏi cò súng cả.
「Không phải hẹn hò!」
Tạm thời cứ chối đã.
「Nam nữ đi riêng với nhau, nếu không phải đám ma thì là hẹn hò đấy!」
「Lý lẽ kiểu gì thế. Không, thật sự chỉ đi Gunma rồi về thôi mà.」
「Ai mà tin được.」
Tiêu rồi. Akane hoàn toàn không tin lời tôi nói. Cô ta định cứ thế lao đầu theo cách hiểu của riêng mình. Không uốn nắn lại thì tương lai dễ sa đà vào mấy tà giáo lắm.
「Cái tên rác rưởi này... Dám xấc xược đi du lịch trước hôn nhân à. Với con Hội trưởng khốn kiếp kia đã mờ ám rồi, giờ lại đến Mikoto sao?」
81
「Làm gì có chuyện du lịch trước hôn nhân!」
「Đừng hòng chối là không làm gì nhé. Ép hôn hít các kiểu...」
「Đã bảo là không có mà!」
Thôi chết, lỡ miệng rồi, nhưng đã quá muộn.
Cảm nhận được sát khí khủng khiếp, tôi nhảy sang một bên. Một phản xạ thần tốc cả đời có một. Viên đạn bắn ra từ súng của Akane xuyên qua đúng vị trí đầu tôi vừa ở đó.
「Quả nhiên là thật sao, thằng chó này.」
Chó Điên Nữ đang điên tiết. Nghĩ lại một cách bình tĩnh thì cô ta chả có lý do gì để tức giận cả, nhưng giờ không phải lúc để phân bua.
「Loại cặn bã như nhà ngươi không thể để sống được.」
「Khoan đã, nghe tôi nói đi!」
「Im mồm! Xin lỗi bà ngay!」
「Đầu tiên là xin lỗi, tạ lỗi đi!」
「Tại sao tôi phải cúi đầu trước cô chứ!」
Thật chẳng hiểu ra làm sao. Một nam sinh cao trung bị một ả Chó Điên Nữ nghiện bóp cò truy sát, chuyện cứ như đùa.
82
「Không xin lỗi tao bắn.」
「Không xin lỗi cô cũng bắn còn gì.」
「Hiểu chuyện đấy. Vĩnh biệt.」
「U oái!?」
Ááá. Cô ta làm thật kìa. Chết mất.
Tôi tuyệt vọng tìm đường sống. Đã thế này thì chỉ còn một cách.
Dồn lực vào cánh tay phải. Ngay khoảnh khắc cảm thấy cơ thể được bao bọc trong ánh sáng, tôi lao đi.
Tiếng hét của Akane. Tôi điều chỉnh lực và phóng ra một quả cầu lửa. Đúng như dự tính, nó hất văng nòng súng lên. Viên đạn đục một lỗ trên trần nhà.
「Tên khốn này!」
Tôi gào lên. Gọi con gái là "tên khốn" có được không nhỉ. Hình như trước đây tôi cũng từng trăn trở về chuyện này rồi.
「Đương nhiên rồi. Cô định giết người ta đấy!」
「Nghĩ cái gì thế hả. Suýt chết rồi thấy chưa!」
Bộ không thấy có lỗi chút nào sao. Tuyên bố giết người dõng dạc gớm.
「Làm gì có thằng nào bị nói thế mà chết được. Nói năng lung tung...」
「Nhà ngươi đã làm những chuyện đáng chết rồi. Chết đi. Chết ngay đi.」
83
「Im đi!」
Lại chĩa súng vào tôi rồi. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Nòng súng đang run bần bật. Cô ta đang giận. Điều đó thì tôi hiểu, nhưng tại sao đối tượng trút giận lại là tôi chứ.
「Dám lén lút hẹn hò sau lưng bà, lại còn hô-hôn hít...」
「Chỉ đi ăn cà ri thôi. Hôn cũng là...」
「Định nói là tai nạn hả!!」
「Đã bảo là dừng lại đi mà!」
「Tao giết chết mày!」
Tôi phải dốc hết sức để xoa dịu cô ta. Tôi cũng không muốn chết vì chuyện lãng xẹt này.
Người khác có lẽ không nhận ra, nhưng khoảng cách giữa các nhịp thở của cô ấy đã giãn ra rồi. Tại sao tôi lại có thể phán đoán được những chuyện như thế này nhỉ.
Tôi ôm chặt cô ấy từ phía sau một lúc. Cuối cùng Akane cũng bình tĩnh lại.
Chỉ có đầu của Akane là cử động mạnh một cái.
「Tại sao lại hẹn hò hả. Hả?」
「Như tôi đã nói lúc nãy...」
84
「Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt đâu...」
「Đồ vô năng này. Sống trong cái xã hội thông tin này mà làm gì cũng không có lý do thì sống sao nổi.」
Thì cũng đúng, nhưng tôi biết đâu đấy. Cô dựng rào chắn phản biện hay gì?
「Hội trưởng với Mikoto hẹn hò được với ngươi, tại sao bà đây lại không được hả!」
「Đừng có làm quá mọi chuyện lên.」
「Không có lý do tức là ngươi không kén chọn chứ gì?」
「Cũng có thể coi là vậy.」
「Vậy thì, tôi hẹn hò với cậu cũng được nhỉ.」
「Được thôi... Hả?」
Thật bất ngờ, tôi bối rối. Không thể tin câu nói đó lại thốt ra từ miệng một cô gái trông như chó săn điên cuồng chẳng nhìn thấy gì xung quanh.
Tôi buông tay chân ra, giữ khoảng cách. Dù đã dịu đi phần nào, nhưng cơn giận vẫn đang phun trào. Cái không khí này đâu giống lời mời hẹn hò.
Akane há hốc mồm.
「Là hẹn hò đấy. Không nghe thấy hả?」
「À không... nghe thấy rồi.」
85
「Được. Đi đâu đây?」
「Cậu nghĩ cậu có quyền lựa chọn sao?」
Nòng súng chĩa về phía này. Xin lỗi, tôi không dám nghĩ thế. Sợ quá, làm ơn cất cái thứ đen ngòm bóng loáng đó đi được không.
「Hiểu rồi chứ gì. Quyết định địa điểm đi.」
「Khoan đã. Tôi đã nói gì đâu.」
「Nói đột ngột thế này thì...」
「Nhanh lên. Giờ đi luôn đấy.」
「Đi bây giờ luôn á!」
Tối rồi đấy. Mikoto cũng thế, con gái thời nay nghĩ cái gì trong đầu vậy. Vội vàng cũng phải có mức độ thôi chứ.
「Giờ ra ngoài và chọn chỗ nào làm bà đây vui vẻ lên. Nhanh cái chân lên.」
「Sao mà nghĩ ra ngay được!」
Dù có cho cả tuần chưa chắc tôi đã chọn được chỗ đàng hoàng. Kinh nghiệm hẹn hò của tôi mỏng dính à. Chuyện này phải để mấy sinh viên đại học ăn chơi sành sỏi làm chứ.
「Không làm được hả. Tao giết.」
86
Ngón tay lại dồn lực vào cò súng. Làm sao bây giờ. Tối rồi. Trời không sáng lên mà chỉ có tối thêm thôi. Chẳng lẽ nhốt cô ta vào rạp chiếu phim? Nhưng nhỡ cô ta hét lên "Chật quá" rồi xả súng lung tung thì sao. Muốn đi ăn thì bụng đã đầy cà ri rồi. Còn lại mỗi karaoke. Nhưng rạp chiếu phim gần đây cũng không có cái nào mở cửa. Có một cái trước nhà ga nhưng vừa phá sản hai ngày trước.
「Quyết định chưa hả thằng rác rưởi?」
「Ưm...」
「A lô...」
「Gì thế.」
「Chờ đã!」
「Ơ...」
Đang bí thì có tiếng nói từ hướng khác. Là Harakiri Tora.
「Tôi không muốn ra trước nhà ga đâu. Cái spa ở đó chả có kỷ niệm gì hay ho cả.」
「Nếu đau đầu thế thì cứ giải quyết ở chỗ nào gần gần là được mà.」
「Hình như gần đây đang tổ chức lễ hội Bon Odori đấy.」
87
A, nhắc mới nhớ, hình như có viết trong bảng tin khu phố thì phải.
Vào mùa hè, người ta tận dụng bãi đậu xe hoặc công viên để tổ chức Bon Odori, đó là truyền thống được truyền lại bao đời nay ở thị trấn này. Hồi nhỏ tôi cũng đi vài lần. Tôi chả mấy khi xem bảng tin mà toàn chuyển luôn sang nhà hàng xóm nên quên béng mất.
「Bon Odori à...」
Nghĩ lại thì thấy sao sao ấy. Dù là học sinh cấp ba, nhưng lớn tướng rồi còn đi cái đó sao. Nếu là học sinh tiểu học rủ bạn gái thân thiết đi thì còn hiểu được.
「Chỉ còn mỗi cái đó thôi. Lễ hội lớn thì còn lâu mới tới.」
Nói là lễ hội chứ cũng chỉ có mấy cái kiệu rước tồi tàn đi vòng vòng thôi, chẳng có gì to tát cả.
「Vậy đi cái đó đi. Akane, đi thôi.」
「Cậu vừa nói cái gì?」
Chó Điên Nữ ấn nòng súng vào hông tôi.
「Phải là 'Làm ơn hãy hẹn hò với tớ' chứ. Đàn ông mời phụ nữ là lẽ thường tình.」
「Hả, nhưng là cô ép tôi...」
「Định cãi à?」
88
Họng súng xoáy mạnh vào.
「Ư... V-Vâng, làm ơn ạ.」
「Nói cho tử tế vào.」
「Làm ơn hãy hẹn hò với mình...」
「Được.」
Akane tỏ vẻ hài lòng rồi cất súng đi. Thế này thì ý muốn của tôi chả có nghĩa lý gì cả. Đúng là "Shotgun Wedding" (Đám cưới chạy bầu/cưỡng ép). À không phải.
「Vậy đi thôi. Chuẩn bị đi.」
「Vẫn đi thật à?」
「Đương nhiên. Là cậu rủ đi hẹn hò mà.」
Ký ức bị ngụy tạo từ lúc nào không hay. Tôi mất hết khí thế phản bác.
Quả nhiên cái mạng vẫn quan trọng hơn.
Lễ hội Bon Odori được tổ chức ngay gần đó thật. Thực ra từ nhà tôi, nếu lắng tai nghe cũng có thể thấy tiếng nhạc đệm vọng lại.
Địa điểm là trong khuôn viên đền thần.
Nghe có vẻ vô lý nhưng hình như là vì không còn chỗ nào khác.
89
Đền Hoshiyutaka. Khuôn viên đền khá rộng nên đủ chỗ. Lễ hội cũng tổ chức ở đây rồi nên Bon Odori không cần thiết phải làm ở đây cũng được, nhưng tình hình đất đai được ưu tiên hàng đầu.
Nghe nói đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Chỗ vẫn hay dùng để tổ chức thì không dùng được nữa do xây chung cư, trôi dạt mãi mới đến được chỗ này. Tưởng yên tâm rồi ai ngờ ông trụ trì tham lam hét giá tiền thuê cắt cổ, nhưng hội đồng khu phố cũng làm giả con số trên hợp đồng, đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Trẻ con múa hát vui chơi thì vô tội, nên trong đền tràn ngập lũ nhóc mặc yukata.
「......Đúng là Bon Odori thật này.」
Thấy Akane nói vẻ chán chường, tôi phản bác.
「Đã bảo rồi mà.」
Giữa sân rải sỏi có dựng một cái tháp canh (yagura). Xung quanh là các bà các cô trong hội bảo tồn điệu nhảy Bon đang múa. Còn lại là trẻ con và mấy hàng quán vỉa hè.
「Cô chưa đến đây bao giờ à? Không nhất thiết phải là ở đây đâu.」
「Chưa. Bố mẹ nghiêm khắc lắm. Họ bảo trẻ con không được lui tới mấy chốn này.」
90
「Chỉ là Bon Odori thôi mà, có gì đâu nhỉ.」
「Không thông não được cho mấy vị quan chức cứng nhắc đâu.」
Cô ấy vẫy tay một cách yếu ớt.
Lời lẽ thì thô lỗ, nhưng cũng là Akane trước khi biến thân mà. Hừm, cô ấy bị cấm đoán mấy loại hình giải trí này sao. Có khi nào thái độ trở nên tồi tệ thế này là do xả stress không nhỉ.
「Nhờ thế mà cũng thấy lạ lẫm phết... Nhưng mà này.」
「Gì?」
「Mày đang nghĩ cái gì thế?」
Chó Điên Nữ chỉ đảo tròng mắt.
「Cái gì là cái gì. Đã dẫn đến tận đây rồi còn gì.」
Được nhắc tôi mới nhận ra. Ừ nhỉ, tôi vẫn đang ở dạng biến thân.
「Tại sao lại vẫn là con gái hả!」
「Thì...」
Dạo gần đây tôi càng ngày càng khó phân biệt giữa bản thân là nam và bản thân là nữ. Quả nhiên là đã quen rồi, cảm giác không còn thấy kỳ lạ lắm khi ở dạng nữ nữa. Cũng có thể nói là tiện lợi, nhưng thú thực là...
「Cái này đâu gọi là hẹn hò được! Đầu mày làm bằng đậu phụ khô à?」
「Không, con gái hay đi chơi với nhau cũng gọi là hẹn hò mà.」
92
「Mày đâu phải là con gái!」
Vâng, cô nói đúng. Vốn dĩ tôi là đàn ông.
「Hiểu rồi. Tôi sẽ biến lại thành nam, chờ chút.」
「Biến lại nhanh lên.」
Tôi nhìn quanh. Cần một chỗ khuất đủ cho một người trốn. Chỉ cần một thoáng thôi, bụi cây cũng được.
Nhưng nghĩ thì dễ mà tìm thì khó. Người đông quá, trốn vào đâu cũng sợ bị nhìn thấy. Có chỗ trông được được thì lại có người đang đứng gọi điện thoại.
「Nhanh lên đi chứ.」
Tâm trạng Akane lại bắt đầu xấu đi rồi. Phải tìm ra chỗ trước khi bị bắn.
Tôi nhìn thấy ngôi đền. Chỗ đó được đấy.
「Chờ chút nhé. Tôi đi một lát.」
Phía sau đền đúng là "phía sau", vắng tanh vắng ngắt. Tốt rồi tốt rồi, đằng nào cũng chỉ mất một giây.
Nói xong, tôi chạy ra sau đền. Chắc chắn chỗ đó không có đèn, nấp vào là vừa đẹp.
Sẽ quay lại ngay thôi. Tôi định dồn lực vào cánh tay phải.
93
「A rê?」
Tôi giật mình nhảy dựng lên. Có người.
Quay lại nhìn. Một gã đàn ông dáng cao nhưng mặt mũi ngu ngơ. Không phải ai xa lạ, là Higashida. Còn có mấy gã con trai khác nữa.
Ôi cái đám Đồng Hảo Hội Mỹ Thiếu Nữ. Tôi đã thấy bọn họ lúc giả làm hầu gái.
「Lâu lắm không gặp nha~」
Tôi thầm nghĩ "Biến đi cho khuất mắt" nhưng Higashida lại sáp lại gần.
「À... Chào.」
Tôi cố gắng trả lời một cách bình thường nhất có thể. Tôi đã nói chuyện với tên này nhiều lần dưới hình dạng con trai rồi, sơ sẩy là lộ ngay.
「Gì thế gì thế. Sao lại ở đây. Đi Bon Odori à. Vui không?」
「Cũng tàm tạm...」
Tôi đang nói cái quái gì thế này. Tất cả là tại Higashida. Hỏi câu ngu ngốc nên mới nhận được câu trả lời thế này đây.
「Vậy đi lượn cùng bọn này không? Một mình buồn lắm đó.」
「Không có chuyện đó đâu...」
Lại tán tỉnh à. Tên này hễ đối phương là ai thì... Không phủ nhận cái tính cách không bỏ qua bất cứ cơ hội nào của hắn cũng đáng nể thật, nhưng phải biết chọn lúc chứ.
94
「Tôi có người đi cùng rồi...」
「Vậy à.」
「Ai thế ai thế? Con gái à?」
「Thì...」
「Vậy rủ cô bé đó đi cùng luôn đi? Càng đông càng vui mà.」
Vậy sao. Vậy thì tôi xin phép dẫn đường. Xảy ra chuyện gì tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé.
Akane vẫn ở chỗ cũ. Tuy nhiên, dưới chân cô nàng có mấy gã đàn ông đang nằm lăn lóc.
Tôi từ bỏ ý định biến lại thành nam, đi ra từ sau đền. Bọn Higashida bám theo ngay.
「Lâu thế... Hử?」
Ánh mắt vốn đã dữ dằn nheo lại càng thêm phần hung ác.
「Này, sao vẫn giữ nguyên dạng thế.」
「Có chút chuyện...」
「Còn cái đám đằng sau là cái gì. Bán ở đâu thế. Jusco à. Mang đi trả hàng ngay.」
「Họ muốn chơi cùng ấy mà.」
Tôi giải thích thành thật.
Mấy gã đàn ông phía sau đang chùn bước. Thì đấy, gặp phải con chó điên thế này ai mà chẳng thế.
95
Higashida bước lên. Trong hoàn cảnh này mà vẫn không quên bắt chuyện với gái, đúng là đáng nể.
「Ơ, ờ thì. Lâu rồi không gặp.」
Akane không trả lời mà chỉ lườm. Sợ quá.
Akane cực ghét mấy tên tán gái hời hợt kiểu này. Nếu là trước khi biến thân thì không nói, chứ ở dạng này thì khả năng bị bắn thủng tim là hoàn toàn có thể xảy ra.
「Không nhớ à. Anh là Higashida đây...」
「Biết rồi.」
「Vậy thì tốt quá. Nếu được thì đi cùng bọn anh...」
Sự bực bội của Akane đang tăng giá vùn vụt. Vốn dĩ cô nàng thích tốc chiến tốc thắng, dây dưa thế này có khi còn tệ hơn.
「À... mấy người đang nằm ngủ ở đây là?」
「Lũ ngu định chọc ghẹo bà đây. Đầu óc thì như con gà mà hành động còn thua cả con chim.」
Đánh cho nhừ tử rồi à. Vẫn nhanh tay như mọi khi.
96
Mặt Higashida giật giật. Bình thường ai chả thế.
「Hả, Bon Odori vui chứ nhỉ.」
「Vui cái khỉ.」
Nhưng Higashida vẫn không lùi bước. Nhớ ra rồi, tên này máu M. Chắc hắn đang tận hưởng tình huống này đây.
「Bọn anh cũng chẳng thấy vui lắm. Nhưng nếu đi cùng nhau thì chắc sẽ vui đấy.」
「Không chơi bời gì với bọn anh sao?」
「Giỡn mặt hả.」
「......」
「Tại sao tao lại phải chơi với chúng mày. Bà đây đang đợi người. Cút!」
Akane gầm lên. Giới hạn rồi. Cứ đà này thì mưa máu sẽ rơi.
「Đừng nói thế chứ. Em đang đợi ai?」
「Còn phải hỏi...」
Akane định nói gì đó rồi lại ngậm miệng. Sau đó cô nàng cười nhếch mép.
「Được rồi. Nếu nghe theo yêu cầu của tao thì tao sẽ chơi với chúng mày.」
97
Mặt Higashida sáng rực lên.
「Thật hả!」
「Ừ. Không chỉ mình tao, cả con nhỏ này nữa. Nhỉ, Natsuru.」
Này. Cái gì thế hả.
「Tôi... cả em nữa á?」
「Này, đúng không.」
「Được mà.」
Akane chả thèm nghe tôi trả lời. Tự tiện quyết định luôn. Bọn Higashida có vẻ sướng lắm.
「Được rồi, hứa nhé. Vậy, yêu cầu là gì?」
「Tao đang đợi Senō Natsuru, là con trai. Dẫn hắn đến đây cho tao.」
「Natsuru cũng ở đây à?」
「Ừ. Đến cùng nhau mà đi đâu mất tiêu rồi. Tìm hắn về đây được không.」
「Được thôi.」
Đám Higashida bỗng nhiên hăng hái hẳn lên. Có tên còn làm động tác ăn mừng chiến thắng.
Tôi thì không thể bình tĩnh nổi.
98
「Này!」
「Tôi tìm thấy thì nhớ chơi với bọn anh đấy nhé.」
「Được thôi. Khách sạn hay ở đâu bà chiều tất.」
Akane bịt miệng tôi lại khi tôi định nói "Nghĩ cái gì thế". Ưm ưm.
Higashida giờ giống hệt đứa trẻ con trước khay bánh kẹo.
「Wa ha ha.」
「Ngon rồi!」
Trong lúc tôi còn đang ngỡ ngàng, đám ngốc đó đã chạy biến đi. Akane nhìn theo bóng lưng bọn họ cười sằng sặc.
「Nhìn xem, bọn nó bán sống bán chết kìa. Cái này đến chung kết đố vui cao trung cũng chả thấy đâu.」
Tôi gạt tay cô ta ra.
「Cô làm cái gì thế! Tôi làm sao mà tìm thấy được chứ!」
Tôi cố hạ thấp giọng phản đối. Lỡ Higashida mà nghe thấy thì hỏng bét.
Akane làm mặt ngây ngô.
「Thì có sao đâu.」
「Sao là sao. Làm sao mà tìm thấy được.」
99
「Con người ta ấy mà, cứ cùng đường thì cái gì cũng làm được tất. Biết đâu lại dẫn Natsuru về được thì sao.」
「Đã bảo tôi đang ở đây rồi mà.」
「Nếu đã nói đến thế, thì mày biến lại thành con trai đi.」
「Rồi xuất hiện trước mặt Higashida là xong chuyện chứ gì. Vẹn cả đôi đường.」
「Thế thì tôi phiên bản nữ sẽ biến mất còn gì.」
「Cái đó thì dùng tài năng mà xoay sở đi.」
「Nếu bị Higashida phát hiện thì làm thế nào. Hai người không thể ở cùng một chỗ được đâu!!!」
Tài năng cái kiểu gì. Biến cái không thể thành có thể thì không phải là tài năng, mà là phép màu rồi.
「Thế nên mới bảo mày tự lo đi còn gì.」
「Cô không có ý định giúp tôi à.」
「Phải làm đến thế này thì bà đây mới hả giận được.」
Akane trông có vẻ rất hả hê.
「Được chưa, tại mày tự tiện đi hẹn hò đấy chứ.」
Có vẻ như mối thù của cô ả này còn sâu hơn cả rãnh Mariana.
100
Giờ làm sao đây. Về luôn là nhanh nhất, nhưng đám Higashida cũng tội nghiệp. Mặc dù bọn nó chắc cũng chả buồn đâu.
Nhưng tôi cần phải gặp đám Higashida với tư cách là "tôi" (nam).
Akane lườm tôi như nhìn thấu tâm can. Rồi rồi, tại tôi tự tiện đi hẹn hò, là lỗi của tôi. Lại còn hôn hít nữa chứ.
Lúc với Shizuku cũng thế, toàn là cưỡng ép hoặc đột ngột. Chẳng có chút cao trào nào. Chẳng khác gì tai nạn giao thông.
Tôi lén sờ lên môi để Akane không phát hiện. Cảm giác vẫn còn đọng lại... làm quái gì có. Vốn dĩ có cảm nhận được gì đâu.
Dạo gần đây toàn gặp rắc rối kiểu này. Gọi là rắc rối thì hơi quá, nhưng nếu là với người không phải Sakura-san thì...
「......Mỉa mai đấy à, này.」
Akane vẫn lườm và nói.
「Sờ môi làm cái gì thế thằng tự luyến kia. Hôn Mikoto sướng đến thế cơ à.」
Giật mình. Bị nhìn thấy rồi. Quả nhiên là khả năng quan sát đáng nể. Nghe nói mấy đứa bắn súng giỏi mắt thường rất tinh.
「Có sướng gì đâu.」
101
「Vậy thì là gì. Tao chỉ thấy mày đang trêu ngươi tao thôi.」
「Đã bảo không phải rồi mà. Sao cô cứ kiếm chuyện thế hả.」
「Không phải kiếm chuyện. Là do cơn giận của tao chưa nguôi thôi.」
「Giận cái gì.」
「Tao giết mày bây giờ. Đầu mày chứa cái gì mà phải nói toẹt ra mới hiểu hả.」
Cái loại ám chỉ mập mờ là nhiều nhất. Tôi đâu phải nhà ngoại cảm. Đến giờ dậy ngày mai tôi còn chả biết nữa là.
Akane vò đầu bứt tai. Tại sao động tác lại thô bạo thế này.
Tôi chợt tỉnh ra, thấy mình thiếu lãng mạn quá. Mà khoan, đám Higashida tính sao đây.
「Định bỏ mặc bọn họ à.」
「Mày muốn tao làm gì!」
「Bọn họ đang tìm tôi đấy!」
「Nếu đã nói đến thế, thì mày tự đi mà giải quyết đi.」
「Tại mày không chịu biến lại thành con trai đấy.」
Chịu thua. Tôi không cảm thấy mình có thể thắng lý lẽ với cô ta. Mà giả sử có thắng thì đạn cũng bay tới tấp.
Tôi ngập trong cảm giác phi lý. Chết tiệt, muốn cãi lại một câu quá.
102
Đột nhiên, bóng đèn trên đầu tôi bật sáng.
「Vậy tôi đi tìm đây.」
「Hả?」
「Tìm đám Higashida ấy. Gọi là tìm chứ thực ra là đi để bị tìm thấy.」
「Mày đang là con gái mà.」
「Thì đã sao.」
Không đợi thêm lời nào, tôi rảo bước rời khỏi đó.
Giả vờ đi tìm, tôi đi đến một nơi khác hẳn chỗ Higashida và Akane. Chính là phía sau ngôi đền lúc nãy. Lần này không có ai. Kiểm tra lại lần nữa cho chắc. Tốt.
Được bao bọc trong ánh sáng trắng, tôi trở lại nguyên dạng.
Tôi nhảy qua bụi cây, ra phía sau đền. Hình như ở đây có cửa hàng quần áo thì phải.
Vấn đề là bộ đồ này. Mặc y nguyên thế này thì dù thế nào cũng bị nghi ngờ.
Có rồi. Đèn vẫn sáng nghĩa là vẫn mở cửa. Bình thường giờ này đóng cửa rồi, chắc họ mở để đón khách đi xem múa. Dù tôi không nghĩ sẽ có khách mua quần áo, nhưng biết đâu có người như tôi.
Tôi chọn đại một bộ, nhờ họ bỏ vào cái túi to. Rồi quay lại sau đền thay đồ. Bận rộn thật đấy.
103
Rồi lại chạy.
「Ơi, Higashida!」
Tôi gọi từ xa, và tên đó phản ứng lại ngay.
「Senō, tìm cậu nãy giờ.」
Hắn chạy về phía tôi. Cả đám Đồng Hảo Hội Mỹ Thiếu Nữ cũng đi cùng.
「Tìm tôi á?」
「Ừ, người đi cùng cậu đang tìm đấy.」
「Hừm. Người đi cùng à. Đang ở đâu thế?」
Higashida không mảy may nghi ngờ câu thoại giả ngây của tôi.
「Đằng này.」
Tôi ngoan ngoãn đi theo Higashida.
Akane đang khoanh tay đứng ở chỗ cũ. Thấy tôi, cô ả trố mắt ngạc nhiên.
「Cậ... Cậu...!」
「Dẫn đến rồi đây.」
Được Higashida giục, tôi làm ra vẻ như mới gặp lần đầu.
104
「A rê? Sao cậu lại ở đây?」
Akane làm mặt khó hiểu.
「Sao là sao...?」
「Tôi không biết cậu cũng đến Bon Odori đấy.」
Tất cả mọi người đều làm mặt không hiểu chuyện gì. Tôi mặc kệ, nói tiếp.
「Cũng không có bạn trai đi cùng... Chắc không phải cậu định sĩ diện hão nói là tôi cũng đi cùng đấy chứ.」
Tôi nhấn mạnh vào chữ "sĩ diện", Akane lộ vẻ mặt "A".
「Tên... tên...」
「Thằng khốn này.」
「À, cậu nhờ Higashida đi tìm tôi hả. Cũng có nét đáng yêu đấy chứ. Ha ha ha.」
Tôi vỗ bồm bộp vào vai cô nàng. Mặt Chó Điên Nữ đen lại.
「Tôi thì không gặp cũng được, nhưng nếu cậu đã muốn thế.」
Cánh tay phải của Akane cử động. Chắc định rút súng bất chấp địa điểm đây, nhưng còn lâu nhé.
Đáng đời. Đám Higashida nghe tôi nói xong chắc đang nghĩ "Có khi nào con nhỏ trước mặt này là một đứa khá đáng thương", và Akane cũng không thể cãi lại được. Chuyện cô ta nhờ tìm tôi là sự thật mà.
105
「Nhắc mới nhớ, lúc nãy tôi thấy Akane-chan đấy.」
「......Cái gì?」
「Akane-chan ấy. Mishima Akane. Higashida, cậu biết đúng không.」
Bị hỏi bất ngờ, Higashida lúng túng.
「Cô bé thủ thư đó hả.」
「Đúng đúng. Đằng nào cũng thế thì chơi chung đi. Tôi nghĩ cậu ấy ở gần đây thôi.」
Tôi vừa nói vừa cười hề hề. Trông có vẻ ngu ngốc, nhưng kệ.
Đột nhiên, Chó Điên Nữ kéo tôi lại.
「Tên kia... định làm cái trò gì thế.」
Tất nhiên là nói nhỏ rồi.
「Gì là gì.」
「Tìm thì tìm đi. Biết đâu lại thấy đấy.」
「Akane là tao! Tao tìm tao kiểu gì được!!」
「Thằng chó này, định trả thù hả.」
Tôi tuyên bố: 「Vậy mọi người cùng tìm nhé.」
「Không không, không phải chuyện gì to tát đâu.」
106
「Mày liệu hồn mà dừng lại đi, không tao tung hê chuyện mày với con Natsuru nữ là một đấy.」
「Thế thì tôi cũng đi rêu rao thân phận thật của cô là Mishima Akane.」
「Mày nghĩ làm thế mà được tha thứ à.」
「Không đâu. Còn cô?」
Vị thế ngang bằng nhau. Trước giờ toàn phải sợ khẩu súng của cô ả, hóa ra cũng có cách này.
Cảm giác như vừa sở hữu một vũ khí mới.
Higashida chẳng biết gì lại hỏi.
「Này Natsuru, cậu ở đâu thế?」
Tôi chỉ đại một hướng.
「Chắc là đằng kia?」
「Nhắc mới nhớ, Natsuru nữ cũng ở đó mà, cậu không biết à?」
「Chắc về rồi.」
Đang ở đây chứ đâu, nhưng cứ cho là về rồi thì tiện hơn.
Tìm cũng chẳng thấy đâu, mà cứ lượn lờ thế này cũng mất thời gian và chán chết.
Cần thêm một cú hích nữa.
Higashida nhìn dáo dác xung quanh.
107
「Chắc là ở đâu đó thôi, có khi lại ở gần đây...」
「......Không thấy Akane-chan đâu cả.」
Akane giật mình một cái, nhưng tôi mặc kệ.
「Senō thân với cô ấy à? Tôi thấy hai người ở thư viện cùng nhau.」
「Thân thì cũng thân. Cũng hay nói chuyện lắm.」
「Cô bé đó ấy... nói sao nhỉ, hơi trầm tính. Hai người nói chuyện gì thế?」
「Chuyện phim Yakuza các thứ.」
「Cái gì cơ.」
Higashida tưởng tôi nói đùa. Ừ thì đùa thật, nhưng tôi nói bằng giọng như thật.
「Mặt mũi thì thế, nhưng hung bạo phết đấy. Hơi tí là mở mồm ra là chết đi với giết. Lại còn bắt chước Yakuza định đi xăm mình nữa chứ.」
「Này này. Con gái đấy.」
「Không phải hình xăm trái tim hay hoa hồng đâu. Rồng bay lên hẳn hoi. Thêm cả hoa mẫu đơn nữa. Nghĩ kiểu gì cũng là dân anh chị đúng không.」
Akane im lặng, nhưng người cứ giật giật. Chắc trong người đang sôi sục đủ thứ đây. Tôi mặc kệ, nói tiếp.
108
「Làm gì có chuyện xăm trổ. Đi bể bơi thì làm thế nào.」
「Thế mới bảo là dân nghiệp dư. Đó là loại hình xăm chỉ hiện lên khi cơ thể nóng đến mức độ nhất định. Mùa hè có nóng mấy, xuống bể bơi là lạnh ngay đúng không. Nên ở bể bơi không nhìn thấy được.」
「Hả, ra là thế.」
Bọn Higashida trầm trồ thán phục. Tôi cũng phục cái tài chém gió của mình. Cứ như lời nói dối tự tuôn ra khi thở vậy. Đúng là con buôn.
「Nhưng mà xăm mình hả. Cũng phải suy nghĩ lại đấy.」
「Đúng không. Nhưng con gái dạo này toàn thế mà. Giống như kiểu vẽ hoa lên kẽ ngón tay thôi.」
「Nhưng mà rồng thì...」
「Đứng lại ngay!」
Không chịu nổi nữa, Akane hét lên.
「Nói năng lung tung cái gì đấy! Trên đời này làm gì có đứa thủ thư nào xăm mực tàu lên người!」
「Này này, thôi đi. Tôi đang nói chuyện về Mishima Akane-chan chứ có phải cô đâu.」
Tôi dùng giọng điệu như thể bó tay rồi.
「Cô có quan hệ gì với Akane-chan đâu? Đã bao giờ nhìn thấy hình dáng thật của Akane-chan đâu.」
109
「Đ... Đương nhiên là có rồi.」
Akane rít qua kẽ răng. Tôi cười khẩy.
「Hê, thế nào?」
「Cô ấy... hiền lành hơn nhiều, mấy chuyện quá khích đó không hợp đâu.」
「Nói cứ như nhìn thấy thật rồi ấy nhỉ.」
「Thấy cái gì mà thấy...」
「Biết đâu lại là cùng một người cũng nên.」
Cả đám phía sau cười ồ lên. Ai cũng bảo "Làm gì có chuyện đó".
Má Akane ngày càng giật mạnh.
「Đ, đừng có nói xấu Mishima Akane nữa thì hơn đấy.」
「Có nói xấu gì đâu. Trước đây cô ấy từng bảo muốn người ta biết con người thật của mình mà. Kiểu như, cái phần bạo lực ấy...」
Akane gượng cười tiến lại gần tôi.
「Na, Natsuru... đến thế thôi chứ nhỉ.」
「Sao thế. Sắc mặt kém quá đấy.」
110
「Mày ghét tao đến thế cơ à.」
「Cũng không hẳn là thế, nhưng nghe nói Natsuru nữ mà sơ sẩy là bị lôi vào khách sạn đấy.」
「Đùa thôi mà.」
「Thì cùng tên Natsuru với nhau, không thể bỏ qua lúc Natsuru gặp nguy được.」
Chó Điên Nữ có vẻ không biết trút giận vào đâu. Đuôi mắt giật giật. Nghĩ kỹ thì tôi làm gì biết chuyện khách sạn, nhưng thôi cứ chém đại theo đà.
「X, xin lỗi... Tao trông thế này nhưng cũng là con gái. Đừng có bắt nạt quá.」
「Trông có vẻ yếu đuối nhỉ.」
「Yếu đuối... cũng có thể chứ.」
「À, nhắc mới nhớ, thực ra cô cũng là một cô gái thích đồ ngọt Nhật Bản, hễ hoa rung rinh trước gió là giật mình thon thót nhỉ.」
「Tên kia, dám gộp bà mày với con ranh chết tiệt đó...」
「Này, Natsuru!」
Giọng Higashida căng thẳng vang lên. Hử? Tông giọng khác hẳn lúc nãy.
111
「Cái gì!!」
Nhìn về phía trước. Một đám đàn ông với ánh mắt, thái độ và kiểu tóc bất thường đang dàn hàng ngang. Nghĩ kiểu gì cũng không phải bầu không khí bình thường. Là cái đám cho rằng nhổ nước bọt xuống đất là oai lắm đây mà.
Một gã to con bước ra. Đám Higashida cũng phải lùi lại. Nhìn kỹ thì thấy có người mất ngón út kìa? Ủa ủa?
「Gì... Gì thế?」
「Yo, cô em. Lúc nãy đám trẻ được cô chăm sóc kỹ quá nhỉ.」
Hóa ra là vậy, thảo nào thấy quen quen, là cái đám nằm đo ván dưới chân Akane lúc nãy. Có vẻ chúng gọi người quen có máu mặt trong giới bạo lực đến.
「Bọn tao xin phép đáp lễ. Qua đây nào.」
Tôi vẫn bình tĩnh. Mũi dùi không chĩa vào tôi là một chuyện, nhưng nói thẳng ra số lượng này thì Akane cân tốt. Kämpfer khác với người thường. Chắc cô ả sẽ vừa làm vẻ mặt chẳng thú vị gì vừa tẩn cho bọn chúng một trận rồi xong chuyện.
「X-Xin lỗi ạ! Là người này bảo tôi làm đấy ạ!」
Nhưng Akane hét lên một tiếng nhỏ, rồi chỉ tay vào tôi.
112
「Khác!」
「Là mày hả.」
Đó là tiếng thốt lên của gã trông như Yakuza và tôi cùng một lúc. Akane đang run rẩy như một con cún con.
「Tại... là một cô gái thích đồ ngọt Nhật Bản, hễ hoa rung rinh trước gió là giật mình thon thót mà.」
Lại còn thế nữa.
「Hơn nữa, không phải là em làm đâu. Đồ súc sinh... Người này, từ phía sau dùng hung khí đập mạnh...」
Nói dối. Tôi phủ nhận ngay lập tức. Đừng có điêu. Trong lúc tôi không biết thì cô đấm bay bọn nó còn gì. Tôi còn chưa chạm vào một ngón tay nhé.
Tuy nhiên, các quý ngài Yakuza và đồng bọn đồng loạt quay sang phía tôi.
「Gan nhỉ.」
「Không phải! Này, giải thích cho đàng hoàng đi.」
「Người này bảo, nếu không đấm mấy kẻ tán tỉnh thì biết tay đấy...」
Chó Điên Nữ (giả) lắc đầu yếu ớt.
「E-Em... không làm được chuyện đó đâu.」
Bây giờ tôi không phải là Kämpfer. Đánh nhau với dân chuyên nghiệp bạo lực thì thắng làm sao được. Hơn nữa bên kia còn bị động chạm đến sĩ diện, xin lỗi cũng chả giải quyết được gì.
113
「U hi...」
Không biết có phải là ám hiệu hay không, đám Yakuza và những người bạn đồng loạt lao vào tôi.
Tại Akane mà tôi bị đám Yakuza và những người bạn đuổi chạy té khói. Bên này chưa biến thân nên chỉ còn nước chạy bán sống bán chết, mãi mới cắt đuôi được.
Sau đền. Tôi thở hồng hộc. Đúng là mùa hè. Dù là buổi tối nhưng mồ hôi tuôn ra như suối.
「A, mệt quá.」
Muốn nằm vật ra hình chữ Đại quá. Nhưng quần áo bẩn giặt phiền lắm nên thôi.
「Yo.」
「Vất vả nhỉ.」
Ai đó bước ra từ bụi rậm. Giật cả mình, là Akane.
Trông cô ả có vẻ rất vui. Lúc nãy còn đang cáu kỉnh, đúng là con người bận rộn.
「Vất vả cái khỉ. Sợ vãi linh hồn đấy!」
「Đừng có cáu thế. Bọn nó tao dọn dẹp xong xuôi rồi.」
Akane khoe khẩu súng lục trong tay.
114
「Này. Đừng bảo là nổ súng nhé.」
「Không, chỉ cho xem dọa chút rồi tẩn cho một trận thôi. Tao dồn chút lực vào rồi, bọn nó không dám bén mảng lại gần đây nữa đâu.」
「À thế à. Lần đầu tiên trong đời tôi phải chạy thục mạng thế này đấy.」
「Thế là hòa nhé. Mày nói dối tao mà. Nhỡ có tin đồn thủ thư Mishima đeo hình xăm trên lưng thì làm thế nào.」
「Hết nghỉ hè tôi sẽ đính chính.」
「Hẹn hò hả.」
Vốn dĩ định thế. Vẫn còn thời gian đến lúc học kỳ mới bắt đầu mà.
「Đám Higashida sao rồi.」
「Đứng xem tao tẩn bọn kia. Còn vỗ tay nữa cơ.」
Thần kinh đám đó cũng thô thật. Thế này thì chắc không sao.
「Chết tiệt. Gặp toàn chuyện kinh khủng. Vốn dĩ chúng ta đến đây làm gì cơ chứ.」
Đến nhảy múa còn chả được chứ đừng nói là mua đồ ăn vặt.
「Thôi kệ. Cũng là kỷ niệm mùa hè.」
Kỷ niệm tồi tệ thì có. Tiếng nhạc Bon Odori nhỏ dần. Đằng kia cũng kết thúc rồi.
「Về thôi, Akane.」
「Gì thế. Không kiếm thêm hai ba đứa nữa gây sự à.」
「Thôi đi, về. Tôi tiễn cô về.」
「Ai mượn!」
115
Akane ngơ ngác trước câu nói của tôi.
「......Tiễn tao về á.」
「Thì phép lịch sự. Cô mạnh hơn tôi, nên chắc đi giữa đường tôi quay lại thôi.」
「Nửa vời vãi... À, mà này.」
Akane nói cộc lốc.
「Về thế này thôi à, không làm gì nữa sao?」
Là gì. Quét dọn sân đền à. Tôi đâu phải ban cán sự khu phố hay tình nguyện viên đâu mà phải làm.
Cô nàng bắt đầu hơi cáu kỉnh.
「Thằng này kém tắm thật đấy. Hôn, là hôn đấy.」
116
「Hả!!」
Ở chỗ này á. Tại sao?
Tôi muốn hôn Sakura-san cơ. Đối tượng là cô á?
「Hôn Hội trưởng với Mikoto rồi còn gì. Tiếp theo là tao.」
「Vấn đề thứ tự à?」
「Đúng thế.」
「Nhưng mà...」
「Im mồm. Mày đã bịa đặt chuyện hình xăm các kiểu rồi. Ít nhất cũng phải để tao làm thế này chứ.」
Lý lẽ chẳng ra đâu vào đâu, lại còn dùng áp lực đe dọa. Ép mua à.
「Nhắm mắt lại nhanh lên.」
「Nhắm thì nhắm!」
Bị quát, tôi vội vàng nhắm mắt lại.
Bóng tối bao trùm hoàn toàn. Gió đêm vuốt ve đôi má. Từ xa vọng lại tiếng cười đùa của lũ trẻ trên đường về nhà.
Tôi cảm nhận được Akane đang đến gần.
「Natsuru...」
Giọng nói ngọt ngào không thể tin nổi là của chế độ Chó Điên. Và rồi.
117
「Gụ bô!」
Tôi buột miệng hét lên. Một khẩu súng lục đã được nhét vào trong miệng tôi. Vội mở mắt ra, tôi thấy Akane đang điên tiết.
「Dám làm thế với bà, thế này là đủ rồi!」
「Nghe cho rõ đây, lần sau còn dám nhờn với tao, tao bắn thật đấy. Không thật tao cũng bắn. Đây là cảnh cáo cuối cùng. Tao đã nhịn lắm rồi đấy.」
「Mư ga, mư ga.」
「Mư ga ga.」
「Loại như mày, quỳ xuống hôn họng súng là vừa.」
Khẩu súng được rút ra. Tôi ngã phịch xuống đất.
Akane lạnh lùng nhìn xuống.
Cứ làm thế đi. Tôi mệt mỏi và sốc đến mức rụng rời tay chân, chắc chưa đứng dậy nổi ngay đâu.
「Tao về đây. Không cần tiễn đâu. Đi giữa đường lỡ tay tao bắn mày thật đấy.」
Chó Điên Nữ không có ý định giúp đỡ. Đúng là kẻ lạnh lùng.
Akane định quay lưng đi. Ngay trước đó, cô đưa khẩu súng lại gần môi, hôn chụt một cái.
「......Gián tiếp hôn. Giờ tạm thế đã.」
118
Rồi cô nàng nhanh chóng bỏ về.
0 Bình luận