Tập 02

Chương 05 Và rồi màn đêm buông xuống.

Chương 05 Và rồi màn đêm buông xuống.

Chương 5

222

Chương 5: Và rồi màn đêm buông xuống.

Thứ Năm, tôi nghỉ học. Không phải để chuẩn bị cho trận chiến, mà vì một lý do trẻ con là tôi chẳng muốn vác mặt đến cái trường đang ngập tràn những lời đồn đại.

Lạ lùng thay, Mikoto cũng không đến gọi tôi dậy. Cái đồ tùy hứng.

Nhưng mà, vì con Harakiri Tora cứ bô bô cái gì mà 「Chơi trói kiểu Bách Hợp (Yuri) đi」 nên tôi đã ném nó vào trong tủ âm tường. Dù đối phương có là thú nhồi bông đi nữa thì cũng không được tiết lộ bí mật chứ.

Người xưa hay nói giờ Sửu ba khắc là lúc cỏ cây cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng trong xã hội hiện đại lúc nào cũng sáng đèn suốt hai mươi bốn giờ thì chắc cỏ cây cũng chẳng có thời gian mà ngủ đâu. Tôi cũng vậy, giờ này mà còn phải lết xác ra đường.

Trên đường đến học viện Seitetsu, tôi hội ngộ với Akane. Cô ấy đã biến thân thành Kämpfer.

「Vì là ban đêm nên có thể bắn phá thoải mái ha.」

Akane ngậm một thanh Pocky trong miệng, cười hí hí.

223

「Hẹn cái giờ giấc kiểu quái gì thế này. Làm hại tôi không xem được anime đêm khuya. Phải tiễn kẻ địch về chầu ông bà để xả cục tức này mới được.」

Cô nàng này sau khi biến thân thì hở ra là muốn gây chiến. Mà cho dù có xem được anime thì kiểu gì cô ả cũng sẽ bịa ra lý do khác để đánh nhau thôi.

「Hả?...... Nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật.」

「Natsuru, cậu không biến thân sao?」

Bình thường nếu có Kämpfer ở gần thì tôi sẽ bị biến thân theo. Nhưng hiện tại thì không.

「Sao thế nhỉ?」

「Biến đổi nhanh lên đi.」

「Đừng có hối. Có phải do ý muốn của tôi đâu.」

「Nếu vào trường mà vẫn không biến thân thì tôi bỏ mặc cậu đấy nhé.」

Thế thì tôi về nhà đây.

Học viện Seitetsu là một nơi khá lý tưởng để ẩn náu. Ban ngày thì giám sát nghiêm ngặt, nhưng ban đêm lại lỏng lẻo. Tất nhiên những chỗ quan trọng thì vẫn khóa kỹ càng.

Cổng khu Nữ sinh đã đóng chặt để ngăn mấy cặp đôi vào trong khuôn viên làm chuyện mờ ám. Cái rào chắn bằng sắt lù lù đó tạo ra một áp lực im lặng đáng sợ.

224

「Phá nát nó nhé?」

Akane vẫn nóng nảy như mọi khi.

「Làm thế kiểu gì cũng bị phát hiện cho xem.」

「Vậy làm sao giờ?」

「Lẻn vào thôi.」

「Đi nhanh lên. Cảnh sát đến tôi sẽ báo cho.」

Nếu khéo léo một chút thì cũng trèo qua được.

「Chỉ báo thôi hả?」

「Yên tâm. Tôi sẽ xóa đi sự hiện diện của mình.」

Chẳng giúp ích được gì cả.

Tôi quyết định đi trước.

Dùng sợi dây thừng mang theo, tôi vất vả lắm mới vượt qua được cánh cổng. Giữa chừng trượt chân hai lần làm Akane đứng dưới chỉ tay cười ngặt nghẽo.

Đồng hồ điện tử trên tay hiển thị mười một giờ hai phút. Tôi nhìn quanh.

Tôi đã đáp xuống bên trong khuôn viên học viện Seitetsu.

Akane xâm nhập còn dễ dàng hơn tôi, cô ấy nói:

「Tiết kiệm điện đấy. Mấy đứa trong Hội học sinh bảo thế.」

「Lần đầu tiên tôi đến đây vào ban đêm, tối thật đấy.」

「Không phải rất nguy hiểm sao. Nhưng thế lại thuận lợi cho chúng ta.」

225

「Vậy thì không có lý do gì để phàn nàn nhỉ.」

Vì đã bị buộc phải đến khu Nữ sinh nhiều lần nên tôi cũng nắm được đường đi nước bước bên trong. Trước mắt cứ đi sâu vào trong đã.

「Natsuru, kẻ địch mai phục ở đâu?」

「Trong thư không viết rõ đến thế.」

「Có lẽ là......」

「Sao cơ?」

「Nhắc mới nhớ. Nghĩa là ngay khoảnh khắc bước vào đây là trận chiến bắt đầu rồi à?」

Chúng tôi thận trọng tiến bước, đến gần dãy phòng học năm nhất khu Nữ sinh.

Đột nhiên, có tiếng 「Soạt」 vang lên.

Có ai đó ở đây.

Vì là nơi vắng vẻ lúc đêm khuya nên tiếng động vang vọng rất lớn. Không phải gió.

「...... Ra mặt rồi đấy à.」

Akane vung tay. Một khẩu súng quân dụng thô kệch xuất hiện. Sau đó cô ấy làm động tác như xua đuổi chó.

「Natsuru, tránh xa ra một chút.」

Chết tiệt. Nhưng cô ấy nói đúng, nên tôi lùi lại giữ khoảng cách với Akane.

「Chưa biến thân thì vô dụng thôi. Vướng víu lắm.」

Cô nàng ở chế độ "Chó điên" đang cảnh giác quan sát xung quanh. Tôi cũng thử nhìn xem nhưng...

226

Ngoài tiếng động ban nãy thì không thấy gì khác.

「Ở đâu......」

Trong bụi cây phía bên phải tay phải chăng? Tiếng động lúc nãy nghe như tiếng lá cây cọ vào nhau. Khả năng cao là ở đó. Akane dường như cũng nghĩ vậy nên đang chăm chú nhìn về hướng đó.

Khuôn viên trường tranh tối tranh sáng. Chỉ cần cách xa một chút là không nhìn thấy gì nữa. Tuy nhiên trời không tối đen như mực nhờ có ánh sao đang lấp lánh trên đầu.

Bất chợt, ánh sao vụt tắt.

「...... Bên trên!」

「Thằng khốn!」

Tôi hét lên với Akane. Khoảnh khắc tiếp theo, có thứ gì đó đáp xuống giữa hai người chúng tôi.

Tôi tưởng là mây, nhưng không phải. Thứ đó đã núp trong bóng tối.

Một thân hình nhỏ nhắn mặc đồng phục thủy thủ của Học viện Seitetsu. Bao trùm quanh người đó là sát khí và kỹ năng dùng súng.

Chiếc vòng tay phải sáng rực màu đỏ. Là Kämpfer của địch.

Akane quay người lại. Đồng thời nổ súng.

Ả đàn bà phe địch nhảy lùi lại. Tôi nằm rạp xuống đất. Trúng đạn lạc thì có mà chết.

Tiếng súng nổ liên hồi. Akane là một kẻ nghiện mùi thuốc súng (trigger happy), càng bắn càng hưng phấn. Chắc chắn bây giờ adrenaline đang tuôn trào trong người cô ta.

227

「Hự.」

Phản công của kẻ địch. Dù không bằng Akane, nhưng ả cũng bắn trả kha khá nhằm chặn chuyển động của chúng tôi.

Bất ngờ, ả quay sang phía tôi.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Ả đạp mạnh xuống đất, lao thẳng về phía tôi.

Tôi lồm cồm bò dậy định bỏ chạy, nhưng đối phương nhanh hơn. Tốc độ của Kämpfer khiến tôi bị bắt kịp ngay lập tức. Cổ áo bị túm lấy, tôi bị ép quay mặt lại một cách thô bạo.

Ánh mắt kẻ địch sắc lạnh y như lần trước. Khác với Akane, đây là gương mặt của loài chó săn hung dữ.

「...... Chưa biến thân sao.」

「Thì sao nào.」

「...... Từ chối chiến đấu.」

Họng súng của gã đang gửi lời chào "Hello" đến tôi.

「...... Ừ. Nên là tha cho tôi đi.」

Thật thảm hại, nhưng không có vũ khí, tôi còn yếu hơn cả một học sinh trung học bình thường.

「Ngươi có biến thân hay không, không liên quan.」

Tên Kämpfer địch tuyên bố với vẻ lạnh lùng ngang ngửa Shizuku.

「Khoan...... Khoan đã.」

228

Thấy ngón tay ả đang siết dần cò súng, tôi vội vàng nói.

「Lần trước cô bảo không rảnh để đánh nhau mà?」

「Thì sao?」

Vô lý đùng đùng. Bình thường tôi đã than thân trách phận rồi, giờ lại còn thế này.

「Sao bây giờ lại gửi thư thách đấu, mà còn định giết tôi lúc chưa biến thân nữa!」

「Đó là vì......」

Ngạc nhiên thay, mặt cô ta đỏ lên.

「...... Sao thế?」

「Im đi!」

Kẻ địch đá tôi một cú trời giáng.

「Tình hình thay đổi rồi. Ta không tha thứ cho ngươi đâu. Chuẩn bị tinh thần đi!」

「Khoan khoan! Ít nhất cũng cho tôi biết lý do chứ. Sao hả, trả thù cho Shizuku à!?」

「Con ả đó để sau ta sẽ giải quyết.」

Người phụ nữ này gọi đồng minh Shizuku là "con ả đó" sao? Tại sao chứ?

Con ả đó?

Thắc mắc ấy chỉ thoáng qua trong đầu. Họng súng đen ngòm thích hợp với màn đêm lại một lần nữa nhắm thẳng vào tôi.

「Này này, dừng lại đi!」

230

「Đừng có cầu xin kẻ địch.」

「Không, cô không dừng lại thì tôi chết mất.」

「Tên đó tuy vô dụng nhưng dù sao cũng là cộng sự của ta. Hạ súng xuống.」

Từ phía sau kẻ địch, giọng nói đanh thép của Akane vang lên.

Khẩu súng lục của Akane đang nhắm vào đầu kẻ địch. Ở cự ly này, trước khi ả kịp quay họng súng đang chĩa vào tôi sang Akane, búa đập sẽ hạ xuống.

「Tự nhiên im re là không xong với bà đâu nhé.」

Có vẻ người phụ nữ kia đã bỏ cuộc, bàn tay cầm súng thả lỏng ra. Nhưng...

Đột nhiên, một khẩu súng khác xuất hiện trên tay trái ả.

「Hai tay hai súng......」

Kẻ địch không hạ khẩu súng đang chĩa vào tôi xuống, mà dùng tay kia nhắm vào Akane. Gần như đồng thời, ả bóp cò.

「U oái.」

「Híccc.」

Người trước là tôi. Người sau là Akane. Viên đạn sượt qua đầu tôi và làm lệch nòng súng của Akane. Có lẽ ả cũng hoảng nên bắn trượt, mạng tôi vẫn còn giữ được. Nhưng việc bắn trúng vào thân súng thật đáng sợ.

231

Akane vặn người, dùng chân trái đá vào vai người phụ nữ. Một khẩu súng rơi xuống.

「Chạy thôi!」

Nữ chó điên hét lên. Tôi cắm đầu chạy không dám ngoái lại, chẳng mấy chốc đã chạy song song với Akane.

「Chết tiệt. Tôi chưa từng nghe vụ hai tay hai súng đấy.」

「Bình thường một khẩu là đủ rồi!」

「Bộ cậu chỉ dùng được một khẩu thôi hả?」

Nghĩ lại thì Shizuku cũng dùng hai thanh đoản kiếm. Chắc cũng có trường hợp như thế này.

Chúng tôi lao vào tòa nhà năm nhất. Cửa đã khóa, nhưng Akane bắn bay cả ổ khóa lẫn bản lề.

Nghe thấy tiếng kẻ địch đuổi theo từ phía sau. Cánh cửa không dùng làm khiên được, nên chúng tôi quyết định chạy lên tầng hai.

Khu Nữ sinh là tòa nhà ba tầng. Mỗi tầng chỉ có bốn phòng học. Hơn nữa, chỉ có hai phòng là thường xuyên sử dụng, hai phòng còn lại làm phòng thay đồ, đúng là xa xỉ. Bên khu Nam sinh thì cả đống lớp bị nhồi nhét vào cái tòa nhà cũ kỹ.

Tôi ngoái lại nhìn một chút.

「Nó đuổi theo kìa.」

「Nguy to rồi.」

232

Chúng tôi lao vào một phòng học gần nhất. Lớp 1-3. Nghe quen quen nhỉ. Bàn ghế sắp xếp chẳng khác gì lớp 2-4 của tôi. Có cảm giác hơi non nớt, chắc vì đây là lớp của bọn đàn em.

「...... Sao lại phải trốn chứ?」

Tôi nói khi chúng tôi nấp vào một góc khuất.

「Với trình độ của cậu thì xử lý được mà nhỉ?」

「Tại cậu vô dụng quá đấy!」

Akane chửi thầm.

「Hỏa lực chênh nhau gấp đôi lận. Nếu có ma pháp của cậu thì còn xoay sở được, đằng này cậu cứ trơ ra hình dạng đàn ông.」

「Ai mà biết được mấy chuyện đó.」

Đúng là thế thật, nhưng tôi cũng đâu hiểu lý do tại sao không biến thân được.

「Đừng làm ồn. Bị phát hiện bây giờ.」

「Chậc, tôi muốn bắn nát đầu cậu trước cho hả giận quá.」

233

Nhưng Akane có vẻ không định bỏ mặc tôi, cô ấy không hề nói 「Đi chỗ khác đi」. Lý do này tôi cũng chẳng hiểu rõ. Nếu thế thì làm quách cho xong đi. Lúc nãy ai là người bảo nếu không biến thân thì sẽ bỏ mặc hả.

Có vẻ ả ta đã kiểm tra xong lớp bên cạnh, lại nghe thấy tiếng lạch cạch.

「...... Đừng có qua đây nha.」

「Nó qua đấy.」

「Này Natsuru, dùng lại chiêu hồi trước không?」

Akane kiểm tra súng của mình.

「Chiêu gì?」

「Cái hồi dùng vòi phun nước cứu hỏa ấy.」

Lúc đấu với Shizuku, tôi đã dùng cách đó. Dùng lượng nước lớn để làm chậm chuyển động của đoản kiếm.

「Tôi không có bật lửa.」

「Cũng đủ dọa nó sợ đấy.」

Không có mồi lửa thì vô nghĩa. Tôi hiện giờ đến cái ví còn chẳng mang, hoàn toàn tay trắng.

Akane tặc lưỡi rõ to.

「Đồ vô dụng.」

234

「Xin lỗi nhé.」

「Hết cách rồi, nếu nó vào thì tôi bắn. Trúng thì cho nó xuống địa ngục luôn.」

Sự im lặng bao trùm.

Nữ chó điên chĩa súng ra cửa.

Một lúc lâu không có gì xảy ra. Cảm giác còn lâu hơn cả chờ úp mì ly.

Cánh cửa khẽ động đậy.

「Chết đi!」

Akane khai hỏa. Cô định bắn xuyên qua cánh cửa. Chẳng cần kiêng nể gì sất. Tiếng ồn khủng khiếp vang lên, phòng học lớp một như biến thành cái máy làm bỏng ngô.

Cánh cửa thủng lỗ chỗ, lung lay rồi đổ ập xuống.

Không gian lại trở nên tĩnh mịch.

「Chết chưa?」

「Không......」

Tôi rón rén quan sát tình hình. Tối quá không nhìn rõ, có ai nằm đó không nhỉ?

Nheo mắt lại, tôi từ từ tiến lại gần theo trực giác.

Ngoài hành lang, chỉ có cánh cửa đổ nát.

「Không có ai!」

235

Khoảnh khắc tôi hét lên, bộ đồng phục thủy thủ lao vào. Hai tay hai súng.

Akane nổ súng. Người phụ nữ hạ thấp trọng tâm, một tay bắn trả, tay kia chĩa về phía tôi. Ơ kìa, tôi tay không mà.

Tôi vội đá cái bàn học làm khiên chắn. Không đỡ được đạn nhưng cũng che được tầm nhìn. Từ trong ngăn bàn, từ điển, sách giáo khoa và giấy tờ rơi lả tả. Nhìn kỹ thì trên tờ giấy có ghi tên Kondō Mikoto. Hóa ra là lớp của nhỏ đó à.

「Ra ngoài thôi Natsuru!」

Akane vừa bắn vừa lao ra hành lang. Tôi cũng vội vã chạy theo sau.

Nhưng trước khi kịp làm thế, kẻ địch đã chặn đường.

Nguy rồi. Ả ta đã chia cắt tôi và Akane. Chắc là đã nhắm ngay từ đầu. Hèn gì nãy giờ chỉ bắn cầm chừng.

「Này, Natsuru!」

「Đứng im.」

Akane quay lại hét lên.

Cảnh cáo gửi đến cả tôi và nữ chó điên cùng lúc. Tuy nhiên, cả hai khẩu súng đều đang chĩa vào tôi.

「Không thoát được đâu.」

Giọng nói trầm thấp đáng sợ. Eo ôi, nghe như vọng về từ địa ngục ấy.

236

「Vì ta rất hận.」

「Liên quan gì.」

「Ta sẽ tiễn ngươi về thế giới bên kia...... Chuẩn bị đi.」

Bị tiễn đi kiểu đó thì ai mà chịu nổi. Tôi giơ hai tay lên đầu, cố gắng vớt vát chút sự sống.

「Đừng bắn. Tôi không có vũ khí.」

「Không, có liên quan đến tôi mà. Sao cô cứ nhắm vào tôi mà giết thế hả?」

Nói toẹt ra luôn rồi.

Ngoài hành lang, Akane đang gào lên: 「Mày lải nhải cái gì tao chẳng nghe thấy gì cả!」. Kẻ địch có vẻ không định giải thích cho cô ấy nghe.

Tôi chẳng nhớ mình làm gì để bị hận cả. Không nợ nần, không bắt nạt ai. Tuần trước có cho con chó hoang cây xúc xích, nhưng cái đó là làm phước chứ.

「Không, ngươi phải biết chứ.」

Người phụ nữ nói.

「Tại ngươi mà một người đã bị tổn thương. Ta sẽ trả thù cho người ấy.」

「Hả!! Tôi đã làm gì cơ!?」

「Ngươi đã làm. Người ấy đã bị sốc.」

Ánh mắt ả càng thêm dữ tợn, nghiến răng ken két.

237

「Hả!!」

「Ngươi...... Vì ngươi nói ngươi có chàng trai mình thích, nên Kaede-san đã bị tổn thương......!」

...... Hả?

「Cô nói Sakura Kaede-san bị tổn thương á!」

Ả đang hét cái gì thế? Cái quái gì vậy!? Chuyện của Sakura-san, tại sao người phụ nữ này lại...?

Ngạc nhiên thay, trong mắt người phụ nữ trước mặt đang đẫm lệ.

「Kaede-san thích phiên bản nữ của ngươi. Thế mà ngươi, lại nói mình thích bản thân lúc là nam...... Thật không thể chịu nổi khi thấy người ấy bị tổn thương......!」

「Này này, tôi chả hiểu gì sất!! Sao cô lại......」

「Chuyện về người mình yêu, ta đương nhiên phải điều tra!」

À ờ...... Vậy là ả này, mê Sakura-san sao!

Cánh tay cô ta run rẩy. Chắc là do giận dữ. Gương mặt căng thẳng, nhìn tôi trừng trừng như ác quỷ. Con người ta không chỉ giận cho bản thân, mà còn có thể giận thay cho người khác đến mức này sao.

Đứng trên lập trường của tôi mà nói, chuyện này quá ư là vô lý.

「Kaede-san là một người tuyệt vời. Nếu người ấy hạnh phúc, ta cũng mãn nguyện. Vì vậy ta không định nói gì về chuyện của ngươi. Nhưng nhìn dáng vẻ đau khổ, bị xoay như chong chóng ấy, ta không thể tha thứ được!」

238

「Cô ấy chắc đã vui vẻ trở lại rồi mà.」

「Trong tim vẫn còn vết sẹo. Cô ấy chỉ đang cố nén đau thương để tỏ ra vui vẻ thôi, nhưng ta thì không thể chịu đựng được nữa!」

「Ngươi biến mất đi là tốt nhất!」

「Cô chịu đựng tiếp dùm tôi đi!」

「Đừng có nói nhảm!」

Hai họng súng áp sát. Vì quá giận dữ nên dường như ả quên cả bóp cò.

「Kaede-san...... Ngươi có quyền gì mà làm Kaede-san bất hạnh chứ.」

「Tôi có làm cổ bất hạnh đâu. Thật đấy!」

Ngay cả tôi, nếu có kẻ nào làm tổn thương Sakura-san, tôi cũng sẽ nổi giận. Nhưng trong trường hợp này, chẳng phải giống như tai nạn sao.

Tôi tính xem có sơ hở nào để chuồn êm không, nhưng hoàn toàn không có. Chỉ cần tôi hơi rùng mình một cái, họng súng đã phản ứng ngay.

「Đừng hòng chạy. Nếu ngươi chạy...... Ta sẽ giết người yêu thực sự của ngươi.」

「Ai cơ......」

「Đừng giả ngu. Con ả ngoài hành lang ấy.」

「Sai bét!」

239

Akane ấy hả, không đời nào. Tôi không có hứng thú với loại chó điên đó đâu. Chỉ vì đứng gần nhau một chút mà cô hiểu lầm cái gì thế hả.

Tên Kämpfer địch có vẻ cực kỳ không tha thứ cho tôi. Ả hoàn toàn bỏ ngoài tai lời thanh minh nghe như tiếng kêu thảm thiết của tôi.

「Ta sẽ hạ ngươi tại đây......」

Ả chĩa súng vào giữa trán tôi.

Cái gì?

「Làm thế sẽ giải phóng trái tim Kaede-san...... Shizuku thì để sau.」

Chút thắc mắc vừa nhen nhóm trong đầu tôi lập tức tan biến khi thấy ngón tay trên cò súng của ả run lên. Này này này, nguy hiểm thật rồi đấy.

Bất chợt, lòng bàn tay tôi nóng lên.

Chính xác hơn không phải bàn tay. Mà là vùng cổ tay. Cũng không hẳn là nóng. Cảm giác như sức mạnh đang được nạp đầy. Dần dần sức mạnh trào dâng.

Khoảnh khắc kẻ địch siết cò cũng là lúc tôi dồn sức vào cổ tay và phóng ra phía trước.

Ánh chớp và tiếng nổ vang rền trong phòng học.

Khi ánh sáng dịu đi, tôi đã trở thành một Kämpfer.

Tôi chẳng làm gì khó khăn cả. Chỉ đơn giản là muốn trở thành Kämpfer. Và rồi ma pháp kích hoạt, hất văng viên đạn. Chỉ có thế thôi, tôi đã nắm được cách tự mình biến thân.

240

「Natsuru, cúi đầu xuống!」

Hả......

Tôi phóng cầu lửa. Ả không phản công mà chạy về phía cửa sổ. Hai tay bắt chéo, lao mình qua cửa kính.

「Chạy mau!」

Tiếng hét của Akane. Tiếp theo là tiếng đạn xé gió. Trúng vào hai vai kẻ địch, mỗi bên một phát.

Ả nghiến răng chịu đựng. Tưởng ả lùi lại, ai ngờ lại lao vọt ra ngoài.

Tôi bắn cầu lửa, nhưng đã kìm hãm uy lực. Trong gang tấc, bóng dáng kẻ địch biến mất vào sân trường đêm tối. Tiếng 「Xoảng」 vang lên.

Cô ta không rơi ra ngoài, mà ngã vào phía trong cửa sổ này. Ngất xỉu vì cầu lửa. Sợi xích quấn quanh cổ chân, đúng nghĩa đen là kéo chân ả lại. Vì thế mà không thoát được.

Sợi xích này tôi có ấn tượng. Kämpfer hệ Schwert (Kiếm). Người sử dụng đoản kiếm có xích.

「Để xổng mất thì phiền phức lắm nhé.」

Hội trưởng học sinh Shizuku đang đứng ở cửa phòng học, buông một câu lạnh nhạt.

Tôi và Akane không hề thả lỏng. Ngược lại còn cảnh giác hơn, đối đầu với Shizuku.

241

「Đừng làm bộ mặt đáng sợ thế. Tôi không có ý định chiến đấu đâu.」

Hội trưởng học sinh nhếch mép cười nhẹ.

「Cô đến đây làm gì?」

「Tôi có việc với cô bé đó.」

Akane chĩa súng vào.

「Nhìn cho kỹ nhé. Biến thân sắp giải trừ rồi.」

Cơ thể cô gái bao trùm trong ánh sáng nhạt. Dần dần khuôn mặt thay đổi.

「Đây là......」

「Không nhớ sao?」

「Là đồng minh mà.」

「Một cô bé khá tiện lợi trong nhiều việc. Những gì được bảo đều làm chính xác, tiếc thật đấy.」

Tôi đã gặp vài lần. Là cô bé năm nhất đứng trước phòng Hội học sinh. Hình như tên là Kuzuhara.

Tôi hỏi Shizuku. Cô bé này là Kämpfer mang vòng tay đỏ.

「Đúng vậy. Nhưng có vẻ cô bé không hài lòng với những việc tôi làm. Luôn giám sát và báo cáo lại. Thật vướng víu.」

「Báo cáo? Cho ai?」

242

「Moderator.」

Tôi im lặng. Là kẻ chủ mưu đã biến chúng tôi thành Kämpfer dù chẳng ai nhờ vả.

「Vì thế tôi muốn cô bé rời khỏi cuộc chơi. Nhưng tôi không thể tự tay hạ đồng minh được đúng không. Nên tôi mới nhờ các cậu.」

「Có ai nhận lời đâu.」

Akane nói.

「Kết quả cũng như nhau thôi.」

「Hừ. Ra là vậy, việc ép Natsuru vào khu Nữ sinh, rồi tung mấy tin đồn kỳ quặc. Là vì chuyện này sao.」

「Nếu tôi khẳng định thì có vẻ sẽ rắc rối nhỉ.」

「Cái chuyện Natsuru nữ thích Natsuru nam, cũng là để làm con bé lẳng lơ mê gái kia dao động và lôi nó ra chứ gì. Có sai không?」

「Thành viên Hội học sinh mà yêu đồng giới thì cũng... Tôi chỉ nhắm mắt làm ngơ một chút thôi.」

Shizuku quyết không để lộ sơ hở trong lời nói.

Cô ta kéo cô gái đang bất tỉnh dậy, cõng lên lưng. Khỏe thật đấy.

「Cảm ơn nhé. Chuyện dọn dẹp sau đó cứ để tôi lo.」

Tôi hỏi.

「Cô bé đó, sẽ ra sao?」

244

「Vẫn sống.」

「À.」

「Giờ làm sao đây?」

「...... Nhắc mới nhớ, cậu không biết Kämpfer bại trận sẽ thế nào nhỉ?」

「Sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới này. Một cách sạch sẽ.」

Tôi và Akane chìm vào im lặng.

Giọng Shizuku không có vẻ gì là đùa cợt. Là sự thật. Kämpfer thất bại sẽ không được phép tồn tại nữa sao.

Chuyện quái gì thế này. Biến mất mà không hiểu lý do chiến đấu là gì. Việc tôi còn đứng được ở đây, chỉ là may mắn thôi sao.

Shizuku khẽ đổi giọng.

「À phải rồi, Senō-kun. Từ giờ hãy cứ đến khu Nữ sinh nhé.」

「Gì cơ?」

「Nghĩa là không cần trả lại thẻ học sinh đâu.」

Hội trưởng học sinh cứ thế cõng cô gái ung dung bước ra khỏi phòng học.

Tôi ngã phịch xuống sàn, mất hết sức lực.

「Aaaa...... Bị lợi dụng rồi.」

245

Việc bị bắt đến khu Nữ sinh, bị xoay như chong chóng bởi tin đồn nhảm nhí, bị bắt phải chiến đấu, tất cả đều nằm trong tính toán của Shizuku. Đẹp mặt thật đấy.

「Chỉ là không đối đầu thôi, chứ cứ nghe theo lời cô ta thì có khả năng gặp rắc rối to đấy.」

「Có lẽ vậy.」

Akane cũng hùa theo phàn nàn. Chức vụ thì không nói, chứ độ tin cậy của Shizuku thì tôi đồng quan điểm. Lần này may mắn là...

「Thế nên cái chức Hội trưởng mới không tin được. Tôi ghét con mụ đó từ trước rồi.」

「Quan trọng hơn là cậu, cậu đã tự biến thân được rồi à?」

Akane nói. Tôi nhìn cánh tay phải của mình. Có cảm giác độ bão hòa màu sắc của chiếc vòng tay đã thay đổi đôi chút.

Muốn trở lại bình thường, tôi dồn chút lực vào cánh tay. Lập tức ánh sáng bao trùm, khi tan đi thì tôi đã trở lại là nam.

「Thế thì biết làm sao được. Cậu tự giải trừ xem nào.」

「Làm được kìa.」

「Thật luôn.」

Tôi vô thức ngắm nhìn cơ thể mình một cách đầy cảm thán. Dáng vẻ nam nhi không ai có thể chê trách.

Không sai vào đâu được. Tôi đã làm được theo ý muốn của mình.

246

「Làm được rồi ha.」

「A......」

「Vui thì vui thật...... nhưng mà học được nhanh thế này sao?」

「Nhanh hơn tôi nhiều đấy.」

Harakiri Tora cũng từng nói, lẽ ra phải tích lũy kinh nghiệm mới đúng. Tôi là trường hợp đặc biệt chăng?

Mà thôi kệ. Cái rắc rối biến thân không kiểm soát đã được giải quyết. Giờ thì có thể yên tâm ngủ ngon rồi. Nhất là trong giờ học.

Cảm thấy nhẹ nhõm, tôi đứng dậy.

「Bớt được một nỗi lo rồi.」

「Thế thì tốt quá nhỉ. Nhưng mà tin đồn về cậu vẫn chưa tan đâu nhé.」

「Đã là Lesbian, lại còn tin Natsuru nữ thích Natsuru nam nữa chứ.」

「A......」

Tôi cảm thấy choáng váng, lại một lần nữa trượt ngã cái phịch xuống sàn.

247

Tuần sau.

Sáng thứ Hai, người đến nhà tôi không phải là Mikoto mà là Akane.

Chủ nhật, nhân tiện ghé thư viện, cô ấy đã qua xem khu phòng học năm nhất khu Nữ sinh.

「Chẳng có gì xảy ra cả.」

Cô ấy báo cáo lại.

「Đúng như Hội trưởng nói. Không còn dấu vết trận chiến.」

Shizuku giữ lời hứa ở những chuyện này rất chắc chắn. Chỉ là không biết cô ta xử lý kiểu gì, điểm đó mới đáng sợ.

「Natsuru-san thế nào?」

「Tôi thử vài lần rồi. Suôn sẻ cả.」

Việc biến thân hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Còn chuyện có Kämpfer khác ở gần thì sẽ ra sao, vẫn chưa thể nói trước được.

Harakiri Tora chêm vào một câu thừa thãi.

「Cậu ta làm trước gương đấy ạ.」

「Cứ biến thành con gái rồi lại gật gù. Natsuru-san cũng tự luyến ghê lắm cơ.」

Tôi túm lấy con Harakiri Tora, ném vào thùng rác rồi lấy cuốn tạp chí đậy nắp lại. Thế này thì có nói gì cũng chẳng nghe thấy nữa.

248

Ngoài cửa có tiếng động.

「Natsuru ơi. Đi học thôiii.」

Là Mikoto. Lại tự tiện vào nhà người khác. Cửa phòng tôi bật mở.

「Dậy chưa!? ...... A, Akane-chan. Hay gặp cậu ở đây ghê nhỉ.」

「V...... Vâng.」

Akane hơi co rúm người lại. Mikoto không bận tâm lắm, nói:

「Tớ ăn rồi. Akane-chan làm cho tớ đấy.」

「Tớ làm cho cậu rồi đấy, mau ăn nhanh đi.」

Có vẻ thấy ngại nếu đến tay không nên cô ấy đã mang nguyên liệu theo. Tài nấu nướng của Akane không thua kém gì Mikoto, rất ngon.

Mikoto lộ vẻ không ngờ tới. Akane cúi đầu như tạ lỗi, lí nhí: 「Xin lỗi......」.

「M...... Mà cũng được. Có người khác nấu cho thì tớ cũng đỡ mệt.」

「Cậu cũng không cần đến nhà tớ mỗi sáng nữa, tha hồ mà ngủ nướng nhé.」

「Đ, đúng vậy. Tớ sẽ ngủ nướng cho xem.」

Tự nói xong cô ấy lại tự gật đầu lia lịa.

249

Ba chúng tôi cùng nhau đến trường. Vì giám sát của nhà trường lượn lờ khắp nơi, cộng thêm cổng trường khác nhau nên rốt cuộc giữa đường cũng phải chia tay, nhưng mà thôi kệ.

Trời nhiều mây. Vẫn đỡ hơn là mưa. Bớt đi được một nỗi lo duy nhất thôi cũng đủ để tôi tha thứ cho thời tiết rồi.

「Natsuru này......」

Mikoto bắt chuyện.

「Cậu đào hoa phết nhỉ.」

「Hả? Cậu nói cái gì thế?」

「Được con gái hâm mộ lắm đấy.」

「Tớ biết cậu từ nhỏ, không ngờ lại trở thành người đàn ông đào hoa đến mức này.」

Nói hươu nói vượn. Toàn nói linh tinh. Akane cũng đang ngơ ngác kia kìa.

「Làm gì có.」

「Có mà. Một người cực kỳ xinh đẹp đang để ý cậu đấy. Người đang nổi đình nổi đám ấy.」

Cái đó là...... nói về tôi phiên bản nữ chứ gì.

Cái này sao gọi là đào hoa được. Cùng lắm là hành vi tự luyến ái kỷ. Không nói ra được mới tức chứ.

250

「Có gì xấu đâu.」

「Tớ cứ tưởng người có hứng thú với cậu chỉ có mình tớ thôi chứ......」

「Đúng thật. Chỉ có cậu là làm cái việc kỳ quặc như đánh thức tớ mỗi sáng thôi. Đến chỗ tớ với cảm giác như đi xem thú trong sở thú ấy. Đừng có coi người ta là thú lạ chứ.」

「...... Ngay cả chuyện nấu cơm cũng có đối thủ cạnh tranh rồi.」

Cô ấy liếc nhìn Akane. Cô nàng thủ thư nhút nhát giật mình thu người lại.

「Lại còn thêm vụ cậu cứ Sakura-san, Sakura-san suốt nữa chứ.」

Gần đây gặp bao nhiêu rắc rối, nhưng tình cảm của tôi dành cho Sakura-san không hề thay đổi. Tôi sống là vì cô ấy.

「Chẳng thay đổi gì cả. Sakura-san quan trọng thì lại chỉ xem cậu là bạn.」

「Không sao. Một ngày nào đó cổ sẽ hiểu thôi.」

「Gần đây có tin đồn là cổ có người mình thích rồi đấy.」

Là tôi đấy. Phiên bản nữ ấy.

Đến giờ Sakura-san vẫn mê mệt tôi phiên bản nữ, nhưng lại chẳng hứng thú gì với tôi phiên bản nam. Nhưng không sao.

Tôi tin một ngày nào đó sẽ có chuyển biến. Tuy vì mưu kế của Shizuku mà tôi lỡ làm tổn thương cô ấy, nhưng có vẻ cô ấy đã vui vẻ trở lại.

251

Với lại, phiên bản nữ của tôi đang trong tình trạng nghỉ học vì bệnh, là một sự tồn tại đột ngột xuất hiện. Gần như không có điểm chung nào với tôi phiên bản nam.

Về cơ bản, chuyện tôi phiên bản nữ thích tôi phiên bản nam, nếu bình tĩnh suy nghĩ sẽ thấy rất kỳ quặc. Tôi muốn Sakura-san nhìn lại và suy nghĩ kỹ hơn. Cả Mikoto nữa.

Sắp đến học viện Seitetsu rồi. Học sinh cũng đông dần lên.

「Vậy Natsuru-san, tôi đi đây......」

「Gặp lại sau nhé, chàng trai đào hoa.」

Đã bảo không phải đào hoa mà lỵ.

Tôi vẫy tay chào hai người họ đang đi về phía cổng Nữ sinh, nhưng động tác khựng lại giữa chừng.

Bởi vì có một nữ sinh đang chạy chậm về phía này, đi sầm sập về phía tôi.

Cô ấy là Sakura-san. Cô ấy đi một mạch về phía tôi.

Và dừng lại ngay trước mặt tôi.

Cô ấy nhìn chằm chằm. Tôi bối rối quá.

Gì thế này. Tỏ tình à? Trước đây cũng từng có tình huống thế này, nhưng hoàn cảnh lúc đó khác. Akane và Mikoto đang nhìn, những học sinh khác cũng có mặt ở đây.

Cô ấy hít một hơi thật sâu.

「Natsuru-san......」

「V...... Vâng.」

252

「Người ấy là của mình. Mình sẽ không thua cậu đâu!」

Nói rồi cô ấy quay lưng bỏ đi.

Quả là cú chốt hạ.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là thế kỷ tồi tệ nhất.

Tôi há hốc mồm, đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!