Tập 02

Chương 04【Mèo Rừng Điện Giật】

Chương 04【Mèo Rừng Điện Giật】

Chương 4: 【Mèo Rừng Điện Giật】

194

Chương 4

Ngày hôm sau, trời hửng nắng rực rỡ ngay từ sáng sớm. Có ai đó đã nói rằng thời tiết là tấm gương phản chiếu tâm hồn, nhưng câu đó đúng là lừa đảo trắng trợn. Tâm trạng của tôi không thể nào là trời quang mây tạnh được.

Người tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn 「tập trung vào buổi sáng」 của Mikoto chính là Akane. Trước khi đến trường, cô ấy đã ghé qua nhà tôi đàng hoàng.

Nhanh hơn cả cô ấy là Mikoto, người đã đến từ tờ mờ sáng và hét vào tai tôi bắt dậy, giọng còn cao vút hơn cả ban nhạc metal, gào lên rằng nếu không có bữa sáng thì cút xéo ra ngoài.

「Akane-chan cũng đến rồi nè. Đáng khen, đáng khen」

Trước cửa nhà, Mikoto đang khoanh tay đứng đó. Tại sao cô nàng lại làm bộ mặt như chủ nhà hơn cả tôi thế nhỉ.

「Vậy thì đến trường thôi. Xuất phát」

Nói là xuất phát, nhưng thực ra cũng chỉ là đi học như mọi khi. Chỉ là quân số tăng lên một chút.

Trên đường đi, tôi hỏi Mikoto.

195 Chương 4

「Này, định đi đâu làm gì thế?」

「Cổng trường khu Nữ sinh. Tớ định rình Natsuru nữ ngay từ sáng」

「Mai hay kia rình cũng được mà」

「Nói chuyện nghe xa xôi quá. Nếu cô ta không đến thì sao」

「Thì có làm sao đâu. Thế còn giờ học thì tính thế nào?」

「Cúp cua một chút cũng chả sao. Tớ có quan trọng chuyện tín chỉ đâu」

Tôi thì quan trọng đấy nhé. Tiện thể nói luôn, việc nhỏ này không quan tâm đến tín chỉ là sự thật, dù có cúp học đi chơi thì chỉ cần một đêm dùi mài kinh sử là qua hết mọi bài kiểm tra. Hơn nữa thành tích luôn nằm trong top đầu, đến giáo viên cũng gọi bộ não của nhỏ là người ngoài hành tinh. Duy chỉ có số ngày đi học là thiếu, nhưng nếu bị đuổi học thì nhỏ sẽ lại vui vẻ bay nhảy khắp thế giới mất thôi.

「Cứ đứng bên ngoài quan sát là được chứ gì」

「Nhưng mà, tớ không vào được khu Nữ sinh đâu đấy」

「Bọn giáo viên với đám ủy viên kỷ luật đang đi tuần tra đó」

Như đã nói trước đây, ở đó có đám người như Gestapo, nhưng xét về độ thù dai thì còn hơn cả KGB. Thậm chí còn có truyền thuyết kể rằng họ đã truy đuổi một học sinh bỏ trốn tận đến tỉnh Ibaraki.

「Nếu không bị phát hiện thì ổn thôi. Mà có bị phát hiện thì là Natsuru nên cũng chả sao」

「Cậu cứ làm như chuyện người dưng ấy nhỉ」

196

Dù sao thì chúng tôi cũng đã vào một quán giải khát nằm cách cổng trường Nữ sinh một quãng. Đặc trưng của quán này là cà phê dở tệ và ông chủ quán có bộ mặt như đưa đám, nhưng hôm nay cà phê còn dở hơn, và mặt ông chủ trông như sắp chết đến nơi. Nơi này trước đây tôi cũng từng dùng để hẹn gặp Sakura-san. Cà phê dở và tình hình kinh doanh ế ẩm, có khi nào bị nguyền rủa rồi không.

Chiếm đóng vị trí bên cửa sổ, chúng tôi quan sát các nữ sinh đang đến trường.

Nếu bình tâm nhìn kỹ lại, con gái trường Seitetsu có rất nhiều bạn dễ thương. Chắc là do truyền thống chăng, nghe nói có những nhà cho con đi học từ rất xa. Tôi không nghĩ đồng phục hay địa điểm có gì quá tốt, nhưng chắc hẳn phải có thứ gì đó thu hút các cô gái. Hèn chi CLB Nghiên cứu Mỹ nhân của Higashida lại phát đạt đến thế.

「......Không thấy đến nhỉ」

Mikoto lẩm bẩm. Đương nhiên rồi. Natsuru nữ làm sao mà đến được.

Tôi và Akane nhìn nhau. Cả hai đều biết rõ ngồi ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Giờ làm sao để chuồn êm đây.

「A, là Sakura-san kìa」

「Đâu?」

Nghe Mikoto nói, tôi phản xạ tự nhiên nhoài người ra cửa sổ.

Đúng là Sakura-san thật. Cô ấy đi học một mình. May quá. Nếu cô ấy đi cùng gã con trai nào đó, chắc tôi sốc chết mất.

197 Chương 4

Cô ấy vẫn như mọi khi. Có vẻ như đã thực sự vực dậy tinh thần rồi.

「Cậu nói cái gì thế」

「Chỉ có một mình thôi nhỉ」

「Nếu có côn trùng xấu xa nào bám theo thì rắc rối lắm」

「Lại nói mấy câu kiểu đó. Rắc rối thật à?」

「Rắc rối vãi ra ấy chứ」

Mikoto có vẻ không vui lắm, nhưng tôi vẫn chăm chú nhìn Sakura-san.

「......Biến thái」

Mikoto ngồi bên cạnh lẩm bẩm.

「Này nhé」

「Gì」

「Đừng có đánh đồng với tội phạm. Tôi trong sáng hơn nhiều」

「Cứ nhìn chằm chằm vào Sakura-san mãi. Đích thị là stalker」

「Ánh mắt tởm quá. Chắc chắn là đầu óc đen tối rồi」

Akane, người nãy giờ vẫn im lặng, bất ngờ kéo tay áo tôi.

「Cái...... A」

Tôi vội vàng nuốt lời định nói vào trong. Vòng tay Tuyên thệ đang nhấp nháy. Xung quanh không có Kämpfer nào,

198

vậy là kiểu biến thân ngẫu nhiên rồi.

「Sao thế...... Ơ kìa, cái vòng tay đó là sao?」

Mikoto tò mò ghé mắt vào nhìn, nhưng tôi đâu còn tâm trí nào mà giải thích. Đây là lần thứ hai nó nhấp nháy trước mặt nhỏ này rồi. Sao cứ phải là lúc này chứ. Tôi lao ra khỏi quán giải khát. Mặc kệ Mikoto đang la hét cái gì đó phía sau.

Việc tôi lao ra sau quán và biến thành con gái diễn ra gần như đồng thời.

Tuy nhiên, rắc rối thì vẫn hoàn rắc rối.

Thử nghĩ xem, tôi đang rình Natsuru phiên bản nữ thì Sakura-san xuất hiện, và rồi tôi biến thành con gái. Tức là sao?

Tôi quyết định liều một phen. Hình như cứ hễ trở thành Kämpfer là tôi lại gan dạ một cách kỳ lạ ở những tình huống oái oăm.

Mà cũng chẳng còn cách nào khác. Coi như đang ở bước thứ mười của tình huống tồi tệ nhất rồi. Nếu chỉ dừng lại ở mức đó thì coi như may mắn.

Tôi có thể hình dung rõ mồn một cảnh Mikoto đang hoảng loạn trong quán.

Tôi không vào trong quán nữa. Tôi đi ngang qua cửa sổ để người bên trong nhìn thấy.

Đồng phục thủy thủ của bộ nữ sinh, mái tóc dài. May mà đang trên đường đi học. Nếu là đồ thường phục thì lại càng lằng nhằng hơn.

Điều chỉnh hơi thở, tôi bước chậm rãi quay lại quán giải khát.

「Akane-chan, đến rồi đến rồi kìa」

199 Chương 4

「Mikoto-chan...... Giọng cậu......」

Không phải là tôi cố tình nghe lén đâu. Giọng oang oang của Mikoto vang vọng đến tận đây đấy.

「Cái đồ ngốc Natsuru kia đi đâu mất rồi! Uổng công người ta đã đến tận đây!」

Tôi giả vờ không quan tâm, bước về phía cổng trường Nữ sinh.

Ánh mắt của đám học sinh trước cổng rẽ đôi ra hai bên. Cứ như Moses rẽ nước vậy. Và rồi họ rồng rắn đi theo phía sau. Quả nhiên là Moses.

Ánh nhìn đổ dồn về phía tôi, đồng thời tiếng xì xào nổi lên. Mới có vài ngày mà độ chú ý đã thế này. Bút lực của Masumi thật đáng sợ.

Nhìn những người không bắt chuyện, chắc là thuộc hệ 「âm thầm dõi theo」. Tôi càng đi, tiếng đồn đại càng lọt vào tai.

「Là người đó à, cái người trong vụ bách hợp ấy......?」 hay 「Nghe đâu ở bệnh viện đã ăn thịt mười cô y tá và mười sáu nữ bệnh nhân......」 rồi thì 「Lại gần có khi bị bắt thề non hẹn biển kết nghĩa chị em rồi bị làm cho có bầu đấy......」. Nhưng mà cái cuối nghe có sai sai không vậy.

Tôi cố tình đi chậm lại. Cốt là để họ đuổi kịp, và đúng như dự đoán, có người gọi với theo.

Nhìn cái cảnh người đông nghịt kéo dài đến tận tòa nhà trường học, chắc ít nhất cũng có cả trăm người đang chú ý đến tôi.

Có lẽ tốt nhất là cứ bước đi và đừng bận tâm, nhưng không thể.

「Này cô kia」

200

「Ê」

Những lời nói đầy giọng khiêu khích được ném tới. Người đuổi theo tôi trong lốt nữ chính là Mikoto. Và cả Akane đang trông có vẻ khó xử đi cùng.

「Là Senō Natsuru đúng không?」

Tôi lặng lẽ gật đầu.

Mới nãy còn ở cùng nhau, thế mà biến thân xong là hoàn toàn không nhận ra được nữa. Con người phán đoán người khác dựa vào khí chất hơn là ngoại hình (nếu không thì sao nhận ra ai đó từ phía sau được), nhưng khi trở thành Kämpfer thì ngay cả khí chất đó cũng thay đổi.

「Tôi có chuyện muốn nói, được chứ?」

Mikoto chẳng thèm nghe câu trả lời đã bước đi trước. Tôi im lặng đi theo sau. Nhìn cảnh này cứ như tôi sắp bị trấn lột tiền vậy, nhưng chắc nhỏ không bạo lực đến thế đâu.

Len lỏi qua các tòa nhà, không phải là sau kho thể dục...... mà chúng tôi đến khu nhà của các câu lạc bộ.

Nơi được dẫn đến là một trong những phòng sinh hoạt của các CLB văn hóa. Trong phòng, máy móc thiết bị bày la liệt chật chội.

Đang nghĩ nhìn quen quen thì hóa ra là phòng CLB Báo chí còn gì.

Tôi cố gắng thay đổi giọng nói, hỏi Mikoto.

「Thành viên CLB Báo chí......?」

202

「Ngồi xuống」

「Không phải. Mượn tạm chút thôi」

Chắc là mượn của Masumi chứ gì. Có mối liên kết ngầm với nhau nên chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.

Cô nàng tự tiện ra lệnh. Tôi làm theo lời cô ấy.

Tôi và Mikoto ngồi đối diện nhau. Akane đứng ở góc phòng. Cảnh tượng này giống lúc tôi bị Masumi phỏng vấn, nhưng khi đó bầu không khí còn thân thiện. Giờ thì khác. Mikoto đang trừng mắt nhìn tôi.

Chẳng có chút thiện cảm nào. Dù chưa đến mức sát khí, nhưng bới tung lên cũng không tìm thấy chút cảm xúc tích cực nào.

「Senō-san」

Mikoto mở lời.

「Cô có vẻ được con gái hâm mộ quá nhỉ」

Cái đó mà gọi là hâm mộ á. Lúc bị sờ ngực, tôi tưởng đời mình tàn rồi chứ.

「Tôi có chuyện muốn hỏi」

「......Chuyện gì?」

「Cái tin đồn cô thích con gái là thật à?」

Tôi lắc đầu. Tất nhiên là tôi thích, nhưng đó là trong trường hợp tôi là con trai. Giờ tâm hồn vẫn là đàn ông nên

203 Chương 4

câu trả lời là CÓ. Nhưng đây là tình huống phải trả lời KHÔNG. Nếu thừa nhận ở đây thì mọi chuyện lại càng rối rắm.

Cô nàng không giấu được ánh mắt nghi ngờ.

「Hừm. Theo lời thành viên CLB Báo chí thì cô chuyên nhắm vào mấy em gái dễ thương để ăn thịt đấy」

「Không phải......」

Làm gì có chuyện đó. Tôi bị ăn thịt thì có.

「Cũng có thể」

Mikoto đồng tình một cách dửng dưng.

「Masumi toàn viết tin vịt, nên tôi cũng đoán là sai rồi. Nhưng mà nhé, tôi còn chuyện khác muốn hỏi. Một tin đồn khác」

Cái gì nữa đây. Hôm qua cũng nói thế. Akane cũng lẩm bẩm điều tương tự.

Mikoto nhìn thẳng vào mắt tôi, như muốn soi mói.

「Thực ra cô có người con trai mình thích, và người đó là Senō Natsuru bên khu Nam sinh đúng không?」

Cái gì cơ!!!

Vì quá kinh ngạc, đầu óc tôi trở nên trắng xóa. Chính xác hơn là trên nền trắng xóa đó có mấy biểu tượng thiên thần của hãng Morinaga đang bay lơ lửng. Loại cũ ấy nhé.

Lần bị bảo 「Đến khu Nữ sinh đi」 tôi đã sốc rồi, nhưng lần này cũng choáng váng không kém.

Cái tin đồn quái quỷ gì thế này.

Chuyện xảy ra ở một nơi xa tít tắp, vượt ngoài tầm tưởng tượng. Tại sao tôi phiên bản nữ lại phải thích tôi phiên bản nam chứ. Tự luyến đến mức nào vậy trời.

204

Ở góc phòng, Akane đang lúng túng. Này, cô biết chuyện này à.

「Nói...... Nói dối......」

「Tin đồn này có độ tin cậy cao đấy. Vì nghe nói chính Hội trưởng Hội học sinh đã nghe được mà」

A, nguồn tin là Shizuku sao!

Ở nhà ăn cô ta có ám chỉ gì đó, thì ra là chuyện này. Con mụ máu lạnh đó, lợi dụng việc tôi không có mặt ở khu Nữ sinh để tự tiện tung tin đồn thất thiệt.

「Là tin từ Hội trưởng nên không thể là nói dối được」

「Thế nào?」

Không, đại dối trá ấy chứ.

Mikoto truy hỏi. Đầu tôi như bị búa tạ giã liên hồi, chẳng còn ở trạng thái có thể trả lời được. Chỉ có đôi môi là giật giật. Một phần não bộ còn hoạt động yếu ớt, phần còn lại đang gặp siêu bão, tạm thời đóng cửa.

「Hả, định giả ngu đấy à」

Cô nàng nhổ toẹt một câu. Là kiểu phụ nữ thích mọi thứ rõ ràng, nên chắc cô ấy ghét cái thái độ (trông có vẻ) không dứt khoát này.

「Sao nào」

「......」

「Cô cứ im lặng thế người ta lại tưởng là bách hợp thì tội nghiệp mấy cô gái kia, mà bản thân cô cũng thiệt thòi chứ」

「Cô này, nếu thích Natsuru thì cứ nói là thích đi. Nếu vậy thì cứ nói rõ ra xem nào?」

Cũng đúng. Nhưng người tung tin đồn là Masumi cơ mà.

「Cứ coi như là cô thích Natsuru đi」

Định lắc cái cổ đang kêu răng rắc để phủ nhận, nhưng Mikoto đã nói trước.

205 Chương 4

Tôi đang ở trong tình trạng không thể khẳng định cũng chẳng thể phủ nhận. Không không, đây là lúc phải phủ nhận chứ.

「......Thật ra nhé, cô có thích ai thì tôi cũng chẳng quan tâm. Chả liên quan gì đến tôi cả. Nhưng mà, Natsuru đã có cô gái mình thích rồi. Cô biết không?」

Biết chứ. Là Sakura-san.

「Tuy không thể nói là thích ai, nhưng người đó là một mỹ nhân cực phẩm. Cô cũng đẹp đấy, nhưng người đó còn ngang ngửa hoặc hơn thế nữa. Dù vậy cô vẫn có thể nói là thích Natsuru được không?」

「Hơn nữa, những cô gái thích Natsuru...... cò, còn có người khác nữa đấy」

Ai thế.

206

Chưa từng có đứa con gái nào thích tôi phiên bản nam cả. Từ giờ về sau có xuất hiện hay không còn là điều đáng ngờ.

Cậu đang lắp bắp cái gì thế. Đồ ngốc này. Nếu định chém gió thì chém cho khéo vào chứ.

「Cô...... cô gái đó là bạn thanh mai trúc mã của cậu ấy và...... mà thôi, sao cũng được......」

「Tóm lại, Natsuru có nhiều đối thủ cạnh tranh lắm. Thế mà cô vẫn chấp nhận à?」

Mặt Mikoto đỏ bừng lên. Chắc do làm chuyện không quen nên bị sốt rồi.

Đối thủ cạnh tranh cái gì, tốt hay xấu cái gì chứ. Tôi phiên bản nữ thích tôi phiên bản nam đâu phải là chuyện như thế.

「Nếu cô nói chấp nhận, thì tôi cũng...... ừm...... ủng hộ cô. Tùy thuộc vào tình cảm của Natsuru thôi. Cậu ta lôi thôi lếch thếch lắm, nên tôi nghĩ có bạn gái thì sẽ chín chắn hơn」

Lời của Mikoto nghe như đang tự nói với chính mình vậy.

「Thế nào. Coi như là cô thích cậu ấy nhé?」

「Cô thích cậu ấy à?」

Gương mặt Mikoto ghé sát lại gần.

207 Chương 4

「......Tôi hiểu rồi」

Bị khí thế áp đảo, tôi vô thức gật đầu.

Cô ấy đứng dậy.

「Xin lỗi vì đã lôi cô đến tận đây. Tôi sẽ không làm phiền nữa」

Mikoto cứ thế đi ra khỏi phòng CLB Báo chí.

Tôi chết lặng một lúc lâu sau đó.

「Ano...... Natsuru-san......」

Akane cất tiếng gọi. Phải đến hơn mười lần gọi, miệng tôi mới cử động được.

「Chuyện quái gì thế này......」

Tuy không nhìn thấy sắc mặt mình, nhưng chắc chắn là đang tái mét.

Akane cũng tương tự.

「Em ngạc nhiên quá...... Natsuru-san...... Natsuru-san nữ lại thích Natsuru-san nam......」

「Cô biết rồi à?」

「Chỉ là tin đồn Natsuru-san nữ có người con trai mình thích thôi ạ. Không ngờ......」

Cánh tay cũng bắt đầu cử động được, tôi bèn ôm lấy đầu.

Thật là một câu chuyện bi thảm. Từ khi trở thành Kämpfer tôi chẳng gặp chuyện gì tốt đẹp, nhưng tồi tệ đến mức này thì cũng hiếm. Vốn dĩ các mối quan hệ đã rắc rối, giờ nó đã đạt đến cảnh giới hết thuốc chữa.

208

Hơn nữa, kẻ đứng giữa trung tâm lại là tôi đây. Đây là cái gọi là định mệnh sao? Tôi khóc được chưa nhỉ.

「Chuyện này, có lan truyền rộng rãi không nhỉ」

「Em nghĩ không bằng cái nghi vấn bách hợp đâu ạ...... Hội trưởng vốn không phải người thích nhiều chuyện mà」

Tôi ngẩng mặt lên. Nhắc mới nhớ, kẻ gieo rắc tin đồn này là Shizuku chứ ai. Tự nhiên thấy sôi máu lên rồi. Cái đồ khốn đó, không dám chiến đấu trực diện mà lại dùng thủ đoạn hèn hạ thế này. Đúng là đồ con gián. Một con gián xinh đẹp gớm nhỉ.

「......Mình đi đâu đây ạ?」

「Akane-chan, đi thôi」

「Phòng Hội học sinh. Đi gặp Hội trưởng」

Akane nói 「Em hiểu rồi」, và mở cửa phòng CLB. Ra đến hành lang, cô ấy quay lại nhìn.

「......Chị không đi sao?」

「Vẫn còn sốc quá chưa đi được. Cho tôi mượn một tay với」

Tôi nói một câu thảm hại với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

209 Chương 4

Đến khi tới được phòng Hội học sinh thì cơ thể đã nghe lời hơn nhiều. Nhưng đầu ngón tay ngón chân vẫn còn tê dại. Sốc đến mức đấy cơ mà.

Trước cửa, một nữ sinh đang đứng chặn đường làm nhiệm vụ gác cửa. Hình như tôi từng thấy cô này rồi.

「Hội trưởng có trong đó không?」

Tôi hỏi nhanh.

Cô gái trừng mắt nhìn lại.

「Có thì cho tôi vào」

「......Hội trưởng Hội học sinh hiện không có mặt」

「Hả? Nghỉ à?」

Shizuku mà nghỉ thì đúng là chuyện hơi bị bất ngờ. Cô ta đi học không muộn không nghỉ buổi nào là chuyện đương nhiên, hơn nữa còn sống quy củ như người máy cơ mà.

「Tôi không thể cho bất cứ ai vào」

「......Thế là có ở trỏng còn gì」

「Không được」

「Cho tôi vào đi」

「Đã bảo là coi như không có mặt rồi」

Dù có đôi co thế nào thì cô gái đó vẫn kiên quyết không cho qua.

210

Akane kéo tay áo nên tôi đành bỏ cuộc, để lại một câu 「Nhắn với hội trưởng là đi chết đi」 rồi bỏ đi. Bọn Hội học sinh toàn một lũ đầu cứng nhắc.

「......Tại sao thế nhỉ」

「Hội trưởng, cô ta đang trốn đấy」

Akane lẩm bẩm.

「Chắc làm chuyện mờ ám chứ gì」

Tuy nói vậy nhưng không có chuyện cô ta không chịu ra mặt vì điều đó đâu. Chắc chắn là có lý do gì đó. Dù tôi chẳng đoán ra được là gì.

「Aaa, làm sao bây giờ」

Làm sao cái gì, chỉ còn cách về lớp 2-4 khu Nữ sinh thôi.

「Natsuru-san...... vẫn chưa tự biến trở lại được ạ?」

「Chịu thôi」

「Ế......」

Thi thoảng tôi cũng thử, nhưng cái vòng tay bên phải chẳng phản ứng gì sất. Harakiri Tora cười bảo 「Vòng tay Tuyên thệ là đồ trái tính trái nết mà」, nhưng làm gì đến mức như mày chứ.

Đạt đến trình độ như Akane thì có thể biến thân bất cứ lúc nào mình thích. Ghen tị thật đấy.

「Về lớp thôi. Mọi chuyện tính sau」

211 Chương 4

Chúng tôi cùng nhau đi về phía dãy phòng học năm hai. Tại lớp học, một vụ ồn ào khác đang chờ sẵn.

Đám bạn cùng lớp bị mờ mắt vì tiền thì vẫn thế, nhưng đám con gái nhắm vào tôi thì đang xôn xao.

「Senō-sama, quá đáng lắm. Sao lại bỏ rơi em để chạy theo đàn ông chứ!」

「Chị chán con gái rồi sao!?」

「Thư của em chị không đọc à!」

Cứ như đi khiếu nại với quan lớn hay đình công vậy. Các cô gái đồng loạt rưng rưng nước mắt, làm tôi hoảng hồn.

「Tin đồn Senō-san có người con trai mình thích đã lan rộng rồi」

「Phản bội trái tim thiếu nữ thì phải chịu cảnh này thôi」

「Tuy kiếm được tiền đấy nhưng mà」

Vừa rồi là bộ ba kia. Akane ghé tai tôi nói nhỏ, bọn họ đã kích động đám đông rằng 「Senō Natsuru chạy theo đàn ông rồi, nhưng vẫn còn cơ hội」.

Tất cả là tại Shizuku. Muốn đổ vạ thế cho xong nhưng giờ không có cách nào thoát khỏi tình cảnh này.

212

Làm sao bây giờ.

「Chờ đã」

「Tán tỉnh chị ấy là không thể tha thứ!」

「Senō-san bị lừa rồi!」

「Gã đàn ông đó là thằng nào vậy」

Tôi phiên bản nam làm gì có gan đó. Dù đối phương có là tôi đi nữa.

Cơn giận dữ của các cô gái đang dâng cao. Cứ đà này thì sắp xảy ra bạo động đập phá mất. Phải trấn an họ trước đã.

「Không phải là tôi phản bội......」

Tôi dang rộng tay, làm động tác trấn an.

Aaa trời ơi, sao tôi phải nói những lời này chứ.

「Cũng không phải là tôi thích đàn ông......」

Tôi không phải là gay. Nhưng nói thế thì trong bộ dạng này cũng không muốn nhận là thích con gái. Nhưng mấy cô nàng này lại tin sái cổ như thế.

「Tin được không đấy!?」

「......Ừ」

Các cô gái lấy lại khí thế.

213 Chương 4

「Vậy thì chị hãy làm chị gái của em nhé!」

「Natsuru-chan sẽ làm em gái của tớ!」

「Tóm lại là cho sờ đi. Ngực ấy!」

Lũ bạn cùng lớp thì có vẻ không định phát huy tài năng sắp xếp đám con gái này đâu, bọn nó đang cá cược xem tôi sẽ ra sao. Nhà cái vẫn là bộ ba kia.

「Senō-san, chịu đựng thêm chút nữa đi. Tỷ lệ cược đang tăng đấy」

「Tớ đặt cược vào cửa thua rồi, nên cậu cứ để bị làm thịt đi nhé」

「Muốn cứu thì đưa thù lao đây」

「Hiểu rồi......」

Gọi là quỷ hay ác ma cũng chẳng sai. Bọn nó là thế đấy. Vô thường và phù du đang nắm tay nhau nhảy múa đây này.

Tôi quyết định giương cờ trắng.

「Tôi sẽ nghe lời mọi người」

「Vậy thì hãy nhận cái này đi ạ!」

Các cô gái hét lên sung sướng.

「Cả em nữa!!」

Quà và thư được chìa ra tới tấp. Số lượng này có khi làm nhân viên bưu điện ở Bưu điện Tân Tokyo cũng phải giật mình.

214

Chỉ trong nháy mắt tôi đã bị chôn vùi đến tận cổ trong biển quà và giấy.

Kin koong kan koong. Chuông báo giờ học bắt đầu vang lên. Ủa, hay là hết giờ nhỉ?

「Quà của em, nhất định chị phải mở ra nhé」

「Em chờ hồi âm của chị」

Các cô gái nhao nhao nói rồi rút lui như thủy triều xuống.

「Có...... có sao không, Natsuru-san」

Akane rẽ đám thư ra, kéo tay tôi. Mấy đứa cùng lớp khác đang cá cược xem mất bao nhiêu giây để giải cứu. Cửa đặt nhiều nhất là 45 giây.

Lúc được kéo ra, đồng hồ đã điểm đúng 1 phút 5 giây.

「Xuống phòng y tế...... không?」

「Tưởng...... chết rồi chứ」

Tuy không có vết thương ngoài da nào, nhưng chắc xuống nằm giường nghỉ chút vậy. Nếu xuống phòng y tế thì chắc lại bắt đầu vụ cá cược 「bao giờ quay lại lớp」 cho xem.

Định cất thư vào bàn, tôi chợt để ý. Những lá thư nhận được đều nằm trong phong bì dễ thương, dán niêm phong cũng rất cầu kỳ. Nhiều cô xin 「trao đổi địa chỉ mail」, nhưng tôi chỉ có điện thoại dùng cho lúc là con trai, nên phương thức liên lạc kiểu cũ chiếm đa số.

Soạt một tiếng, một lá thư rơi xuống trước mặt. Là do một cô gái dúi vào.

215 Chương 4

「Chưa xong đâu」

Nhưng cái này thì khác. Một phong bì trắng trơn vô vị, niêm phong chỉ là một dấu gạch chéo bằng bút bi. Không có tên. Lật mặt trước lên, tôi giật mình. Trên đó viết hai chữ to đùng 「Thư Thách Đấu」.

「Sao thế ạ......?」

Tôi len lén đưa cho Akane xem để bạn cùng lớp không nhận ra.

「Không biết từ lúc nào mà có cái này」

「......Gì thế nhỉ......」

Cô ấy cũng tròn mắt ngạc nhiên.

「Mở ra chưa ạ?」

Ở đây thì không tiện. Nếu để lọt vào mắt Ủy viên trưởng thì lại biến thành công cụ kiếm tiền mất.

Tôi bảo Akane 「Lát nữa qua nhà tôi」 rồi cất lá thư vào túi.

Rốt cuộc tôi dành thời gian còn lại của buổi học ở phòng y tế. Không ló mặt về lớp mà đi thẳng về nhà. Nghe Akane kể lại thì quả nhiên ở lớp 2-4 lại nổ ra cá độ, và cô Thủ quỹ đặt cửa 「Hôm nay không quay lại」 đã trúng đậm.

Đêm đến, Akane qua nhà tôi, và cuộc họp bàn về thư thách đấu lập tức được tiến hành. Thành phần tham dự gồm tôi, Akane, Harakiri Tora, Seppuku Kuro Usagi.

Nội dung bên trong viết trên giấy viết thư, viết bằng bút bi nhưng chữ rất đẹp. Tôi đã trở lại hình dạng con trai. Lấy dao rọc giấy cắt phong bì ra.

「Đọc nhanh lên nào」

Harakiri Tora có vẻ rất thích thú. Seppuku Kuro Usagi cũng hùa theo 「Mồi nhậu đây rồi. Đọc đi đọc đi」. Mày có uống rượu đâu mà nhậu.

Nội dung ngắn gọn súc tích.

Nghe thấy từ Kämpfer, Akane nín thở.

「Để xem nào...... Ta gửi lời thách đấu với tư cách là một Kämpfer」

「Hẹn mười một giờ đêm thứ sáu tới, tại tòa nhà trường nữ sinh Seitetsu. Nếu vi phạm giao ước, tai họa sẽ giáng xuống người yêu của ngươi...... Hết rồi」

Tôi đưa tờ giấy cho Akane. Cô ấy cũng đọc rất kỹ.

「......Chỉ thế này thôi ạ?」

「Ừ. Chẳng có gì khác bên trong cả」

217 Chương 4

「Thư thách đấu từ Kämpfer...... lần đầu tiên em thấy đấy」

Tiếng thở dài của Akane không rõ là thán phục hay ngán ngẩm. Thâm niên làm Kämpfer của cô ấy hơn tôi nửa năm. Vậy mà cũng là lần đầu trải nghiệm.

「Cái này, không phải của Hội trưởng đâu nhỉ......」

「Tôi nghĩ là không」

Shizuku sẽ không làm mấy trò phiền phức thế này đâu. Nếu làm thì cô ta sẽ đường hoàng xưng danh rồi lao vào đánh luôn.

「Có khi nào là cô gái đã đánh nhau vài lần không」

「Em cũng nghĩ thế」

Kẻ địch đã tập kích vài lần là có khả năng cao nhất. Tên cũng không biết, trong thư thách đấu cũng không ghi, nhưng ngoài ra chẳng nghĩ được ai khác.

「Thứ sáu, tức là ngày kia à......」

「Vội vàng thế」

「Sao lại là đêm khuya nhỉ」

「Ai biết......」

Nếu được thì tôi muốn bỏ qua vụ này. Thế này thì khỏi xem chương trình Tamori Club mất.

「Mình có đi không ạ......?」

「Để xem nào」

218

Harakiri Tora đảo đảo con mắt.

「Người yêu đó là ai thế?」

「Làm sao tao có được」

「Thế rốt cuộc là nói về ai?」

「Biết thế quái nào được」

Kẻ gửi thư này chắc hiểu lầm gì rồi. Người trong mộng là Sakura-san, nhưng rất tiếc là tôi phiên bản nam và cô ấy không phải là lưỡng tình tương duyệt.

Akane lại chăm chú nhìn lá thư thách đấu.

「Không lẽ, người yêu là......」

Cô ấy lẩm bẩm.

「Là Natsuru-san nam......」

「Làm gì có chuyện đó」

Hẳn phải biết tôi trước khi biến thân chứ.

Thấy Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi ngơ ngác, tôi giải thích sơ qua về cái tin đồn kia. Nghe xong, bọn chúng cười phá lên.

「Uwahahaha! Natsuru, mày được thần giải trí nhập rồi!」

219 Chương 4

Không, là Satan nhập thì có. Vớ vẩn hết sức.

Chỉ riêng nghi vấn bách hợp đã đủ đau đầu rồi, giờ lại thêm cái tin đồn vô căn cứ rằng tôi thích chính tôi phiên bản nam nữa. Đã thế lại còn thư thách đấu. Tình hình này thì khó mà lờ đi được.

「Tai họa sẽ giáng xuống người yêu」. Chẳng biết người yêu là ai, nhưng nếu đối phương là Kämpfer, thì kiểu gì tôi cũng phải chiến.

Tôi quyết định.

「......Đi thôi」

「Hả......」

「Trường học ban đêm mà, có đánh nhau to cũng không làm phiền ai. Đằng nào cũng phải giải quyết dứt điểm một mối lo. Akane-chan giúp tôi nhé」

Cô ấy đã đồng ý. Tạ ơn trời đất. Có đồng đội thật vững tâm.

「Nhưng mà, chuyện Natsuru-san nữ thích Natsuru-san nam thì tính sao đây ạ......」

Lũ thú nhồi bông lại cười rộ lên.

「Nghĩ kiểu gì thì chuyện đó quan trọng hơn hẳn!」

「Hay là công khai hẹn hò luôn đi!」

Nhưng chuyện này thì bó tay rồi. Nếu chỉ đơn giản phủ nhận thì lại quay về là bách hợp.

Tôi cũng từng trải qua rồi, nhưng sao đụng chuyện người khác bọn này lại vô trách nhiệm được thế nhỉ.

220

「Đúng thế thật......」

「Khu Nữ sinh thì cứ kệ đi」

「Em không biết đâu......」

「Không biết bọn khu Nam sinh có biết không nhỉ」

「Mà thôi kệ. Bọn nó biết tôi thích Sakura-san nên chắc không tin đâu. Thiệt tình, người ta một lòng một dạ với Sakura-san thế mà......」

Akane im lặng. Chắc đang tập trung cho trận chiến ngày kia. Phải học tập mới được.

Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi vẫn đang cười hô hố. Không cần rượu mà vẫn sung thế này thì tiết kiệm thật đấy.

Trận chiến là đêm thứ sáu. Tôi cầu mong trời đừng mưa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!