Tập 02

Chương 02【Thỏ Đen Seppuku】

Chương 02【Thỏ Đen Seppuku】

Chương 2: 【Thỏ Đen Seppuku】

「Đỡ này!」

Chương 2

「Oái!」

Tôi nghĩ chỉ một loài thôi đã là quá đủ rồi, thế mà một cô gái, lại còn là nữ sinh cấp ba, sáng sớm ngày ra đã hét toáng lên, làm như việc gáy sáng chỉ là đặc quyền của riêng loài gà vậy. Cá nhân tôi cho rằng loài gà...

「Natsuru, dậy đi—!」

Thay cho chiếc đồng hồ báo thức đã qua đời, một giọng nói sống động nổ tung bên tai tôi. Chẳng phải là lời thì thầm ngọt ngào gì đâu. Nó cứ như pháo tép ấy. Là Tết Nguyên Đán ở Trung Quốc. Hay Tết ở Việt Nam.

「Này, muộn học bây giờ. Dậy mau!」

Bên cạnh giường, Mikoto đang đứng đó với vẻ mặt ngán ngẩm.

「Không nhanh lên là hết thời gian ăn sáng đấy. Buổi sáng mà không ăn uống đàng hoàng là cả ngày cậu sẽ cứ ngẩn ngơ cho mà xem.」

「Cái g—ì?」

Tôi dụi mắt, lầm bầm đáp lại. Xin đừng đánh đồng tôi với cái đám thanh thiếu niên mắc bệnh lười vận động hay sinh hoạt thiếu điều độ. Trông thế này thôi chứ tôi, dù chế độ ăn uống có nghèo nàn đến đâu, vẫn luôn ăn sáng đầy đủ. Chắc là nhờ công ơn bố mẹ, những người dù có chuyện gì xảy ra cũng bắt tôi phải ngồi vào bàn ăn buổi sáng.

Vừa bước xuống giường, tôi vừa nghĩ xem còn lát bánh mì gối nào không. Chợt tôi giật mình.

「Này, Mikoto! Sao cậu lại ở nhà tôi!」

「Gì mà sao với trăng! Tớ đến gọi cậu dậy còn gì.」

Thái độ của nhỏ quá tự nhiên khiến tôi suýt chút nữa không để ý, nhưng tôi đang sống một mình mà. Dù là Mikoto hay ai đi nữa, xuất hiện ở đây là chuyện lạ.

「Lỗi của tớ, được chưa.」

「Mở khóa đi.」

「Không phải chuyện đó. Cậu vào bằng cách nào?」

Mikoto bình thản nói. Tôi không nhớ là đã đưa chìa khóa cho nhỏ, chắc chắn là tự tiện mở rồi. Thật ra, kỹ thuật mở khóa của nhỏ thuộc hàng thiên tài, đến két sắt cỡ lớn dùng trong nghiệp vụ cũng mở cái một. Nhỏ bảo đó là kỹ năng cần thiết cho công việc khảo cổ học thực địa, nhưng Indiana Jones có sở hữu mấy kỹ năng kiểu đó sao?

「Tại cậu thất hứa, đã bảo cùng về mà lại bỏ bom tớ, nên sáng nay tớ mới tới.」

「Hồi tiểu học ấy, sáng nào tớ cũng qua gọi cậu dậy còn gì.」

「Giờ tôi quen tự dậy một mình rồi.」

「Không cần ngại đâu. Từ giờ tớ sẽ gọi cậu dậy.」

「Đừng có làm chuyện thừa thãi.」

Không biết nhỏ nghiêm túc đến mức nào. Chuyện hồi xưa hay gọi tôi dậy là thật, hồi tiểu học ngày nào nhỏ cũng đến. Nghĩ kỹ thì, tôi nghi ngờ mục đích chính của nhỏ là bữa sáng mẹ tôi nấu hơn là việc chăm sóc tôi, nhưng sự thật vẫn là sự thật.

「Bên dưới có cơm rồi đấy.」

「Này, cậu chuẩn bị đến mức đó luôn à?」

「Ừ. Ăn đi nhé.」

Tớ đi trước đây, Mikoto nói rồi đi xuống tầng dưới.

Xác nhận nhỏ đã đi khuất, tôi mới chộp lấy con Hổ Thắt Lưng trên bàn.

「Con nhỏ đó, đến từ lúc nào vậy?」

Con hổ độc nhãn nãy giờ vẫn giả làm thú nhồi bông bắt đầu cựa quậy, lục xục chuyển động.

「Khoảng một tiếng trước khi Natsuru-san dậy. Có tiếng vật dụng mở khóa lạch cạch.」

「Nó không chuyển nghề làm trộm đấy chứ?」

「Tôi nghĩ là cô ấy thực sự đến để gọi cậu dậy thôi. Vì sổ tiết kiệm các thứ vẫn còn nguyên mà.」

Dù có bị lấy trộm thì trong đó cũng chỉ có vài trăm yên thôi. Tôi thay quần áo rồi đi xuống bếp.

Trên bàn ăn, bữa sáng đã được bày biện tươm tất. Cơm và súp miso. Cá nục khô. Dưa muối.

「...... Mấy cái bánh mì với mứt tôi mua vài hôm trước đâu rồi?」

「Ăn thế thì thiếu dinh dưỡng lắm.」

Mikoto trả lời ráo hoảnh. Rõ ràng là trong nhà đâu có nguyên liệu. Tủ lạnh chỉ toàn nước ngọt đóng chai thôi mà.

「Đồ thừa từ hôm qua đấy, cậu chịu khó ăn tạm nhé.」

Tôi thấm thía nhìn vào mắt con cá nục.

Tức là nhỏ mang thức ăn từ nhà mình sang à.

Tạm thời tôi ngồi xuống ghế, nói 「Itadakimasu」 rồi bắt đầu ăn.

Mikoto ngồi đối diện. Nhỏ đang cười tủm tỉm.

「Sao? Ngon không?」

Không thể giương cờ trắng đầu hàng ngay được. Tôi bèn dựng lên một căn phòng bào chữa trong tâm trí: 「Tôi đâu có nhờ cậu làm bữa sáng」.

Vị không tệ. Hay nói đúng hơn là ngon. Đặc biệt là gia giảm độ mặn rất vừa phải. Không quá mặn, cũng không quá nhạt. Nhưng...

「...... Hừm.」

「Mỗi thế thôi á?」

「......」

「Hô~, có vẻ ngon miệng nhỉ.」

Gừ gừ gừ gừ. Bị nhìn thấu rồi. Để xóa tan nỗi nhục nhã này càng sớm càng tốt, tôi quyết định và lùa cơm tốc độ tối đa.

「Đúng rồi Natsuru, hôm qua tớ nghe nói này.」

Gì thế, tôi định hỏi, nhưng vì cái xương dăm của con cá nục nên không thành tiếng.

「Nghe đồn có học sinh chuyển trường đến Khu Nữ sinh đấy.」

「...... Chắc là cậu rồi.」

「Không phải tớ...... A, nhắc mới nhớ, không phải học sinh chuyển trường. Hình như là nghỉ học dài hạn vì bệnh, giờ mới đi học lại. Học sinh năm hai.」

「Khụ!」

「Aaa thật là, bẩn quá đi.」

Tôi phun cả miếng cá ra ngoài.

「C-Cậu...... nghe tin đó ở đâu?」

「Từ Masumi. Giờ ai cũng biết rồi.」

「Thế à.」

Biết rồi sao. Thế thì đáng mừng thật đấy. Làm ơn lôi kẻ nào tung tin đồn đó ra đây cho tôi. Tôi muốn dùng ma pháp nướng hắn thành than đen thui.

「Người đó là cô gái thế nào...... cậu có biết không?」

「Cái đó mới thú vị cơ.」

「...... Hô.」

Mikoto dí sát mặt vào. Từ bé nhỏ đã hay làm thế này rồi. Cái tật này, nên sửa đi thì hơn.

「Họ thì tớ không biết, nhưng tên cũng là Natsuru đấy. Đấy, ở thư viện cậu nghe thấy rồi còn gì. Là người mà Masumi đang tìm kiếm đó.」

Tôi chỉ có thể phản ứng được đến thế thôi. Lý do không cần nói cũng hiểu nhé.

「Cùng tên với cậu nhỉ.」

「Thế giới bao la mà. Người trùng tên với tôi chắc có cả triệu người ấy chứ.」

「Cậu nhả xương cá ra rồi hẵng nói. Đỡ tốn công tìm kiếm hẳn.」

「Tốt quá ha. Cái cô Natsuru-san gì đó chắc cũng vui lắm.」

Tôi nói bừa một câu. Tại sao lại vui chứ? Cuộc đối thoại chẳng ăn nhập gì cả, và bản thân tôi cũng chẳng thấy vui vẻ gì.

「Bọn tớ thì vui lắm. Vì tìm thấy rồi mà. Masumi đang hừng hực khí thế bảo nhất định phải đi gặp đấy.」

Mikoto có vẻ chẳng quan tâm lắm, lẩm bẩm: 「Thế thì gay go thật」.

Tôi đã nói đi nói lại câu này không biết bao nhiêu lần, và giờ lại phải thốt ra ở đây.

「Sao cậu lại thấy gay go? Tớ cũng muốn xem mặt Natsuru phiên bản nữ thế nào.」

Hắn đang ở ngay trước mắt cậu đây này. Đồ ngốc. Xin chia buồn.

***

Thế là tôi đành phải đi học. Tất nhiên là đến Khu Nam sinh.

Mikoto vui vẻ đi về phía Khu Nữ sinh. Có vẻ nhỏ rất mong chờ Natsuru phiên bản nữ. Sẽ không xuất hiện đâu. Dù có hộ tịch và giấy phép đi lại, nhưng thân xác chỉ có một thôi. Hôm nay là ngày của đàn ông.

Theo câu chuyện thì nữ sinh trong lời đồn đó sẽ xuất hiện vào hôm nay, nhưng tôi đâu có nghĩa vụ phải làm đúng như thế.

Tạm thời cứ đến lớp đã, rồi trêu chọc tên ngốc Higashida một chút. Tôi nhẹ nhàng bước qua cổng Khu Nam sinh.

「Xin thất lễ.」

Bỗng nhiên, cơ thể tôi bị ai đó giữ chặt.

Hai người đang kẹp chặt hai bên nách tôi. Bên cạnh huy hiệu trường và lớp, họ đeo huy hiệu hình hai thanh kiếm bắt chéo. Là nam sinh của Hội Học sinh.

「Gì thế này, này!」

「Đi lối này.」

Họ chơi bóng bầu dục hay sao mà người ngợm đô con kinh khủng. Tôi bị lôi đi cứ như người ngoài hành tinh bị FBI bắt giữ vậy. Cứ đà này, điểm đến chắc là phòng giải phẫu quá.

Nơi bị đưa đến, đáng tiếc thay không phải là Khu vực 51, mà là sân sau. Và ở đó, Men in Black - Shizuku đang đứng đợi.

Sau khi thả tôi ra, đám tay sai Hội Học sinh như MIB cúi chào một cái rồi bỏ đi. Cũng chẳng có lấy một lời cảm ơn hay khen ngợi nào cho đám cấp dưới.

Đương nhiên rồi, mục tiêu của cô ta là tôi. Như mọi khi, cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

「Senō-kun, cậu không sang Khu Nữ sinh sao?」

「Tôi là con trai mà.」

「Tôi đã làm thẻ học sinh cho cậu rồi còn gì.」

Tôi thử ra oai một chút.

「Phải thành con gái mới dùng được chứ. Với cả tôi đâu có tự mình biến thân được. Để nguyên dạng con trai mà mò sang đấy thì bị giáo viên tóm cổ cho lên ghế điện ngay.」

「Không tiện nhỉ.」

「Ái chà chà. Không thể tự mình trở thành Kämpfer, đúng là bất tiện thật.」

「Nếu đã bất tiện thì đành chịu sự bất tiện vậy, tôi sẽ giúp cậu biến thân.」

Khóe miệng Hội trưởng khẽ nhếch lên.

Vòng tay trên cánh tay phải của tôi rực sáng. Không kịp rên một tiếng. Trong nháy mắt, tôi đã trở thành hình dáng con gái.

Bên trong mái tóc đen, những tia sáng lấp lánh hiện ra. Shizuku đã trở thành Kämpfer từ trước, và cơ thể tôi đã bị phản ứng lây theo.

「Thế này là được rồi chứ. Mời cậu sang Khu Nữ sinh.」

「Được cái khỉ mốc! Việc biến thân của tôi là ngẫu nhiên, tôi cũng chẳng biết cách trở lại đâu. Nếu đang trong giờ học mà biến lại thành con trai thì làm thế nào!」

「Chuyện cỏn con đó, cậu tự vận dụng sự sáng tạo của mình mà xoay xở đi.」

Shizuku vẫn lạnh lùng đến cùng.

「Cậu là Kämpfer mà.」

Đã bảo là không phải tôi muốn mà được đâu.

***

Nào, Khu Nữ sinh.

Khu Nữ sinh khác với Khu Nam sinh, có nhiều tòa nhà được xây dựng riêng biệt. Khối mười, mười một, mười hai đều tách biệt hẳn hoi, đúng là đỉnh cao của sự xa hoa hay nói cách khác là lãng phí chi phí xây dựng. Nơi tôi đến là Lớp 2-4. Vườn địa đàng của nữ giới.

Đây là lần thứ hai tôi bước vào đây dưới hình dáng con gái. Hay là lần thứ ba nhỉ? Tóm lại, điểm khác biệt so với trước là lần này tôi vào một cách hợp pháp.

Hiệu lực của tấm giấy phép thông hành Shizuku đưa cho thật đáng nể, tôi qua cổng dễ dàng. Qua cổng xong thì vẫn là cùng một khối lớp như khi tôi là con trai.

Khoan đã, Lớp 2-4 ư?

Tôi có dự cảm chẳng lành. Hình như người quen của tôi học lớp 4 thì phải. Mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra.

Bước chân nặng trĩu, tôi tiến về tòa nhà của học sinh năm hai. Tại đây, tôi gặp nữ giáo viên chủ nhiệm. Dù nghĩ thế nào cũng thấy bất tự nhiên, nhưng người phụ nữ trông như vừa mới tốt nghiệp đại học cách đây không lâu này chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi bảo 「Lối này」. Chắc bị Shizuku dặn dò rồi nên không truy cứu gì cả. Đáng sợ thật Hội trưởng Hội Học sinh, vươn tay dài tới tận giáo viên.

Lớp 2-4 ồn ào khủng khiếp. Tiếng ồn vang ra tận hành lang. Khác hẳn bọn con trai nhỉ. Cứ như một bầy động vật nhỏ vậy.

Hơi căng thẳng một chút, tôi theo chân cô giáo bước qua cửa lớp. Tiếng nói chuyện im bặt.

Mọi ánh nhìn đều tập trung vào tôi. Trong số đó, có một cô gái ngạc nhiên đến mức há hốc mồm thành hình chữ O. Cơn giận sôi lên sùng sục. Con nhỏ Shizuku đó, biết thừa mà vẫn tống tôi vào Lớp 2-4.

Cô gái đang kinh ngạc tột độ kia là Akane. Đây là lớp của Akane.

Tôi cũng suýt nữa thì lộ ra biểu cảm y hệt, nhưng nhờ huy động toàn bộ tinh thần lực, tôi chỉ bị giật cơ má chút xíu.

Cơn bão mang tên "cú sốc" cuốn phăng đi cây cối trong tâm hồn, để lại một vùng đất hoang vu. Chắc chắn cô ta xếp tôi vào lớp này vì cái lý do kiểu như 「Nhìn mặt cậu lúc ngạc nhiên chắc buồn cười lắm」 cho mà xem.

Suy nghĩ bình tĩnh lại thì, khó có khả năng cô ta dàn dựng một kịch bản như tấu hài thế này. Nhưng lúc đó, tôi chẳng thể nghĩ được gì khác.

Cô giáo gõ gõ ngón tay lên bảng đen.

「Nào, sinh hoạt chủ nhiệm. E hèm, đây là em Senō Natsuru, học sinh vừa đi học lại trường ta từ hôm nay.」

Tạm thời tôi cúi đầu chào.

「Các em không được lấy đầu ô chọc vào Senō, không được coi em ấy là sinh vật lạ rồi lấy kính lúp soi mói, hay làm rung bàn rồi hô động đất đâu nhé. Ngoài ra, vì sức khỏe của Senō yếu nên em ấy hay nghỉ học, có khi lại nghỉ tiếp đấy. Ừm, chỗ ngồi thì......」

Cô giáo vừa ngáp vừa nhìn quanh lớp.

「Thôi, cứ ngồi đại đâu đó đi.」

Một người phụ nữ vô trách nhiệm kinh khủng. Đây thực sự là giáo viên sao? Không phải game thủ đấy chứ? Tôi không có ý bảo tất cả game thủ đều vô trách nhiệm đâu nhé.

Đám con gái im lặng. Những ánh nhìn châm chích như kim châm.

「...... Rất mong được giúp đỡ.」

Tôi tạm thời nói vậy.

Vẫn im lặng.

Một lúc sau, từ phía cuối lớp vang lên.

「...... Ngầu quá.」

Một nhịp dừng.

「Kyaaa—!」

Đám con gái lao về phía tôi với khí thế như đám bạo loạn ở Nam Phi hay cổ động viên quá khích ở Argentina.

「Ngầu quá ngầu quá!」

「Siêu mỹ nhân! Chiều cao bao nhiêu vậy!!!」

「Ngực cỡ bao nhiêu!」

「Có bạn trai chưa!! Nếu chưa thì có bạn gái không!!」

Tôi bị cuốn vào vòng xoáy của đám con gái, suýt nữa thì chết ngạt.

Cô giáo lẩm bẩm 「Mua game Playstation thôi」 rồi bỏ đi. Ơ hay, sinh hoạt chủ nhiệm thế là xong à?

Đám con gái vẫn tiếp tục ùa tới. Híc, hơi người nồng nặc quá.

「Đ...... Đợi đã!」

Cố gắng lắm tôi mới thò đầu ra được.

「Tôi...... à không, mình chỉ là một học sinh bình thường thôi. Các cậu hỏi thế thì mình biết......」

Thực ra tôi vốn là học sinh trường Seitetsu và được thiết lập là đi học lại, nhưng tôi không thể trả lời mấy câu hỏi đó. Mấy cái cớ kiểu 「Sở thích là gì」, 「Nhà ở đâu」 tôi chưa nghĩ ra cái nào cả. Mà sao trong đầu tôi lại bình tĩnh đến lạ lùng thế này nhỉ. À, chắc là do đang là Kämpfer.

「Tuyệt qu—á. Giọng khàn khàn quyến rũ ghê!」

「Như con trai ấy! Siêu ngầu luôn—」

Đám con gái vẫn bu lấy tôi. Như lũ hamster lao vào thức ăn vậy. Cứ đà này thì tôi sẽ bị chôn vùi đến hết ngày mất.

Akane cũng đang định đến chỗ tôi, nhưng bị cơn sóng người chặn lại, trông khổ sở vô cùng. Với người yếu đuối như nhỏ thì chuyện này chắc là quá sức. Còn tôi cũng sắp tắt thở đây.

Trong Lớp 2-4 Khu Nữ sinh, có ba người đặc biệt nổi bật.

Cô gái nãy giờ cứ xông xáo chọc ngoáy vào đời tư người khác này là người năng nổ nhất. Nhìn qua thì có vẻ nghiêm túc, nên tôi sẽ đặt tên là 「Lớp trưởng」.

「Senō-san sống ở đâu vậy ạ? Có khi nào gần nhà tớ không?」

「Tuyệt vời, tuyệt vời, sắp tan chảy rồi. Tớ ngửi mùi được không!!!」

Cô nàng này có độ hưng phấn kỳ quái, cứ bám chặt lấy váy tôi không buông. Trông có nét gì đó giống 「Lớp trưởng」, nên gọi là 「Lớp phó」 vậy.

「Senō-san, cậu có tin vào thần linh không? Không tin cũng không sao, hãy gia nhập giáo phái đi. Hoặc là mua cái bình này trả góp cũng được. Có thể đổi tên nữa.」

Cũng có cô gái tranh thủ lúc hỗn loạn để lôi kéo vào tà giáo. Dù chứng kiến học sinh nữ đi học lại (tức là tôi) cũng không đánh mất bản sắc của mình, nhưng nhỏ này là đứa kỳ quặc nhất lớp. Toàn nói chuyện tiền nong, nên gọi là 「Thủ quỹ」 đi.

Mấy học sinh còn lại tuy dễ thương nhưng thiếu cá tính. Hay nói đúng hơn, vì họ lao đến cùng lúc nên tôi không phân biệt được mặt mũi. Liệu có ngày nào tôi nhớ hết mặt họ không nhỉ.

Cửa lớp mở toang.

「Được rồ—i. Mọi người, dừng lại ở đó thôi.」

Tiếng vỗ tay bốp bốp. Có lẽ nhờ căn đúng thời điểm mà mọi thứ im bặt.

Người vừa đến là Sakura-san.

「Natsuru-san vừa mới đi học lại sau thời gian nghỉ. Không được làm phiền bạn ấy quá.」

「A...... ơ...... Sakura-san.」

Người rụt rè lên tiếng là Akane.

「Senō-san là học sinh lớp tớ...... Mọi người chỉ muốn kết bạn thôi mà......」

Dù đang ở chế độ yếu đuối nhưng lời lẽ lại khá mang tính công kích. Mấy cô gái khác cũng hùa theo 「Đúng rồi đúng rồi」, 「Akane nói hay lắm」, 「Bán bùa rẻ một chút cũng được mà」. Câu cuối cùng là của nhỏ Thủ quỹ.

Người lớp khác mà nói thế thì...... Sakura-san gạt phắt đi.

「Tớ không thể làm ngơ khi thấy Natsuru-san gặp rắc rối.」

「Đâu có rắc rối đâu ạ...... Sao cậu cứ như thành viên ban kỷ luật thế......」

「Tớ được Shizuku-chan nhờ chăm sóc Natsuru-san.」

「Hả...... Sao Hội trưởng Hội Học sinh lại làm thế......」

「Được nhờ là được nhờ.」

Sakura-san cưỡng ép kéo tôi, người đang chìm nghỉm trong biển nữ sinh, đứng dậy.

「Nào, Natsuru-san. Tớ sẽ hướng dẫn cậu tham quan Khu Nữ sinh. Đi lối này.」

Tôi bị lôi xềnh xệch ra khỏi lớp. Đám con gái lớp 4 vẫn tiếp tục phàn nàn, nhưng cửa đã đóng lại, họ bị nhốt bên trong.

Sakura-san quay lưng lại, tiếp tục kéo tôi đi.

Tại sao tôi lại để mặc cho cô ấy làm gì thì làm, là vì tôi chưa kịp thích ứng với sự thay đổi đột ngột của tình hình. Tôi nghe rõ cuộc đối thoại giữa Akane và Sakura-san, nhưng chỉ thế thôi. Đây là ví dụ điển hình cho việc cái đầu lạnh cũng chẳng có ích lợi gì.

Tôi bị đưa đến cuối hành lang.

「Ở đây chắc được rồi nhỉ.」

「Ở đây là hành lang mà...... Còn chuyện chăm sóc thì......」

「Chuyện đó là nói dối đấy.」

Giọng điệu của Sakura-san cứng ngắc.

「...... Natsuru-san.」

「Hả.」

「Cuối cùng...... cũng gặp được cậu rồi.」

Tôi trả lời một câu ngớ ngẩn.

Cô ấy xoay người lại. Đôi mắt ầng ậc nước. Đôi mắt của Sakura-san trông như đứa trẻ nhỏ vừa nhỏ thuốc mắt quá đà vậy.

「Tớ đã tìm kiếm cậu mãi...... Tìm hoài tìm hoài mà không thấy Natsuru-san đâu...... Lần đầu tiên tớ cảm thấy cô đơn đến thế này.」

Trái tim tôi nhói đau. Làm cho Sakura-san, người tôi thầm thương trộm nhớ, phải buồn bã thế này, tôi đúng là một gã tồi tệ. Tôi không xứng đáng là đàn ông. Cái khó xử ở đây là, việc là đàn ông cũng chẳng có mấy ý nghĩa trong tình cảnh này.

「Nhưng khi nghe Shizuku-chan bảo Natsuru-san sẽ đi học lại, tớ đã vui lắm. Vì lại có thể gặp Natsuru-san...... A, x-xin lỗi. Mới quen biết chưa bao lâu mà tớ lại trơ trẽn quá nhỉ.」

Sakura-san cúi gằm mặt xuống. Không đâu, hoàn toàn không trơ trẽn chút nào. Ngược lại còn rất dễ thương nữa là đằng khác. Vấn đề nằm ở cái con Hội trưởng Hội Học sinh đã đi rêu rao tin đó kìa.

「V...... Vậy nên là, ờm......」

Cô ấy ngập ngừng, bồn chồn. Cử chỉ trở nên đáng ngờ.

「L...... Lần hẹn hò trước...... chuyện...... tớ đã nói ấy...... cậu còn nhớ không.」

Pinh. Còi báo động vang lên trong đầu tôi. Chết dở, là chuyện tiếp theo của lần trước.

Lần đó do Shizuku mà mọi chuyện trở nên mơ hồ, nhưng vẫn chưa giải quyết xong. Vì tôi chưa trả lời. Nhưng lần này thì không trốn được nữa.

Không phải là lần trước tôi không có ý định 「Từ chối quách cho xong」, nhưng khi đứng trước mặt Sakura-san thì tôi lại chẳng biết phải làm thế nào.

Nếu chuỗi combo 「Từ chối -> Tổn thương -> Ghét bỏ」 kích hoạt thì tôi thực sự không biết phải làm sao.

Hơn hết, tôi không muốn bị Sakura-san ghét. Tôi (phiên bản nam) muốn được cô ấy thích. Dù có sự khác biệt về giới tính, nhưng nhu cầu và nguồn cung vẫn khớp nhau, chỉ có điều...

Sakura-san đang định nói tiếp. Nguy rồi, giờ chỉ còn cách dùng Nhẫn thuật Trì hoãn thôi.

「B...... Bây giờ đang trong giờ học mà.」

「Tiết một hôm nay là sinh hoạt chủ nhiệm. Lớp tớ xong rồi. Không sao đâu.」

Cái gì cơ. Cái trường này nghĩ gì vậy. Phải bắt học sinh học đến chết chứ.

Sakura-san mỉm cười.

「Chỉ có tớ...... và Natsuru-san thôi.」

Tích cực quá. Tôi biết cô ấy từ hồi cấp hai, nhưng chưa bao giờ nghĩ cô ấy lại chủ động trong chuyện tình cảm đến mức này. Thậm chí người ta còn bảo 「Sakura Kaede mù tịt chuyện yêu đương」 cơ mà.

À, ra là thế. Với con trai thì chậm tiêu, nhưng với con gái thì khác. Thế thì cũng đáng lo ngại thật.

「Chuyện đó...... câu trả lời của cậu...... cho lần trước......」

Gyaaa. Tim tôi chắc chắn vừa nhảy vọt ra khỏi miệng rồi. Hết cách rồi. Không còn đường lui. A, Thần linh ơi, Đức Phật ơi. Lúc này thì tà giáo cũng được, làm ơn hãy cứu con với.

Lời cầu nguyện của tôi đã thấu tận trời xanh.

Vòng tay đột nhiên rực sáng.

「...... A!」

Sakura-san cũng làm vẻ mặt ngạc nhiên.

「Ơ kìa...... Natsuru-san, có cái gì sáng......」

Sự cứu rỗi của trời cao, tôi cứ tưởng thế nhưng không phải. Cái này chẳng phải là dấu hiệu biến trở lại thành đàn ông sao.

Tôi vội vàng nhìn quanh. Ngoài Sakura-san ra không có ai. Ánh sáng nhấp nháy nhanh hơn. Không có thời gian để do dự.

Tôi co giò bỏ chạy.

「...... Natsuru-san!」

「Cái......」

Sakura-san đang kinh ngạc. Oa, liệu có cơ hội nào để xin lỗi không đây.

Tôi chạy xuống cầu thang xuống tầng một. Ra ngoài, tôi chạy băng qua bãi cỏ, hướng về phía thư viện. Phải làm sao đó để đến được Khu Nam sinh. Nếu biến lại thành đàn ông ở đây thì sẽ bị bảo vệ tóm cổ mất.

Ánh sáng từ vòng tay đang lan ra toàn thân tôi. Híc, vẫn đang ở trong Khu Nữ sinh mà.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng tắt ngấm.

Đồng thời, một tiếng súng vang lên.

Đất dưới chân tôi nổ tung. Tôi chúi người về phía trước, lăn một vòng như động tác lộn mèo.

Khác rồi. Tiếng súng này không phải của mụ chó điên. Lần đầu tiên tôi nghe thấy.

Là kẻ địch, Kämpfer của phe địch!

Tiếng súng vẫn tiếp tục, viên thứ hai, thứ ba cày xới mặt đất. Tôi nằm ngửa ra.

Có ai đó đang ở trên cây. Tôi chỉ lờ mờ nhận ra bộ đồng phục thủy thủ, nhưng khuôn mặt thì bị ngược sáng. Kẻ đó đang chĩa súng ngắm vào tôi.

Tia lửa đầu nòng lóe lên. Tôi theo phản xạ chĩa ngón tay về phía kẻ địch.

Zauber!

Thế này là được chưa nhỉ, vừa nghĩ xong thì quả cầu lửa xuất hiện. Vũ khí của tôi, ma pháp đã được kích hoạt. Nó bay thẳng về phía Kämpfer địch.

Ngay trước khi trúng đích, kẻ địch nhảy xuống. Quả cầu lửa làm gãy ngọn cây. Tôi nhổm người dậy, lao vào bụi cây gần đó.

Vừa nấp vừa đảo mắt quan sát. Con ả đó đi đâu rồi.

Mất dấu rồi. Không có đòn tấn công nào tiếp theo. Nhưng không được lơ là. Chắc chắn nó đang ở đâu đó.

Kẻ này e rằng chính là chủ nhân của khí tức hôm trước. Hôm đó chỉ là thăm dò, còn giờ thì đã khiêu chiến thực sự rồi đấy.

Tôi chờ đợi động tĩnh từ phía bên kia. Căng thẳng làm sống lưng tôi lạnh toát.

Nhưng sau đó, không có gì xảy ra nữa.

Cuộc tấn công thực sự đã dừng lại. Chơi trốn tìm một mình thế này trông tôi như thằng ngốc vậy. Chẳng lẽ xong rồi sao.

「Ano.」

Tiếng sột soạt phát ra từ bụi cây. Kẻ địch hả!?

Oái!

Tôi quay lại, người ở đó là Akane.

「Natsuru-san?」

「A...... giật cả mình. Là Akane-chan à.」

「Có chuyện gì vậy ạ?」

Cô ấy trông có vẻ thắc mắc. Tôi tóm tắt ngắn gọn những gì vừa xảy ra. Khi nhắc đến Sakura-san, vẻ mặt Akane lộ rõ vẻ khó chịu. Tuy nhiên, cô ấy có vẻ rất ngạc nhiên về kẻ địch, cứ nhìn dáo dác xung quanh.

「Đâu, kẻ địch đâu rồi ạ!?」

「Biến mất rồi.」

「...... Biến mất rồi sao?」

「Ừ. Chắc là do thấy Akane-chan đấy.」

Không còn khí tức nữa. Rõ ràng là đã hoàn toàn lẩn trốn.

「...... Hắn định làm gì nhỉ.」

「Tôi không biết, nhưng chắc chỉ là đòn chào hỏi thôi. Lần trước chỉ quan sát, lần này thì đánh thử một chút. Vì thế nên mới rút lui dễ dàng vậy.」

「Vậy thì, lần tới......」

Đầu tôi bắt đầu đau. Vốn đã lắm chuyện phiền não rồi, giờ lại thêm kẻ địch mới nữa. Không cần nói cũng biết. E là trận chiến thật sự sắp bắt đầu. Lần tới liệu hắn có nương tay không đây.

「...... Nhưng là kẻ địch thì...... chắc là đồng bọn của Hội trưởng nhỉ.」

Akane buột miệng nói nhỏ.

「...... Đúng ha.」

Nổi hết da gà. Nếu thế thì tôi cũng hiểu tại sao cô ta lại tống tôi vào Khu Nữ sinh. Nhận lệnh bí mật xử lý tôi ngay trong trường chẳng hạn.

Chắc chắn vòng tay của kẻ địch là màu đỏ. Nếu không thì đã chẳng tấn công.

Đối thủ là Shizuku, một mình tôi và Akane hợp sức lại đã chật vật lắm rồi, thế mà giờ lại thêm một đứa nữa à.

Tất nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi. Là cái con Hội trưởng đó, có lý do khác cũng chẳng lạ.

Cơn đau đầu ngày càng dữ dội. Có Seirogan không nhỉ? Hình như thuốc đó trị đau bụng mà.

「Sao Akane-chan lại ở đây?」

À phải rồi, tôi bị Sakura-san bắt đi mà.

「...... Tớ đuổi theo Natsuru-san.」

Tiếng chuông reo. Giờ nghỉ giải lao à. Hay là trốn vào đâu đó nhỉ. Toilet chẳng hạn.

「Natsuru-san, cậu định quay về Khu Nam sinh sao?」

Đó là vấn đề đấy. Khả năng biến thân của tôi là ngẫu nhiên. Không biết khi nào sẽ thành con gái, lại càng không biết thời điểm trở lại làm con trai. Dù ở Khu Nam hay Khu Nữ thì độ nguy hiểm cũng như nhau. Dù ở đâu thì cuộc đời cũng như đi trên dây thôi.

「Ở lại Khu Nam sinh có khi tốt hơn......」

「Nhưng giờ tôi đang là con gái mà. Cũng chẳng biết giữ bộ dạng này đến bao giờ.」

Akane rón rén lại gần.

「V...... Vậy thì, tớ sẽ ở cùng cậu. Tớ biết tình hình rõ hơn Sakura-san nên sẽ ổn thôi.」

Ổn cái gì thì không rõ, nhưng thà có người quen còn hơn là người lạ hoắc. Trông thế này thôi chứ tôi hay ngại người lạ lắm. Thậm chí bắt chuyện với mèo hoang tôi còn do dự nữa là.

「Khi nào cậu trở lại là con trai, thì cứ đến thư viện là được. Chỗ đó dùng chung cho cả nam và nữ, với cả, Sakura-san cũng...... s-sẽ không đến đâu......」

Mặt cô ấy đỏ bừng. Chắc là do đã nhọc công lo lắng cho tôi.

Tôi cảm động quá. Cô ấy đang lo cho tôi. Akane sau khi biến thân thì đúng là mắc bệnh cuồng súng và bệnh chó dại, nhưng bình thường lại dịu dàng thế này đây.

Có điều, điểm trừ là cô ấy ghét Sakura-san.

Sự thật không thể chối cãi là cô ấy là thần tượng của trường Seitetsu, mặc dù đúng là có chút kỳ lạ khi phải lòng tôi phiên bản nữ. Chuyện này phải làm gì đó mới được. Sớm muộn gì cũng phải khiến cô ấy thích tôi phiên bản nam.

Tôi biết Sakura-san từ hồi cấp hai cơ mà. Mấy giai thoại về cô ấy thì nhiều đến mức viết đầy Wikipedia cũng không hết. Đồng tính luyến ái thì đã sao chứ.

「Được rồi. Mình ở cùng nhau nhé.」

Gương mặt Akane rạng rỡ hẳn lên.

「Nhân tiện đang giờ nghỉ, nói chuyện chút đi. Tớ sẽ kể cho cậu nghe những điểm tuyệt vời của Sakura-san.」

「...... Ơ, Akane-chan?」

Tuy nhiên, Akane lộ vẻ thất vọng, quay ngoắt đi. Lủi thủi bước về phía tòa nhà trường học.

「Tớ sẽ kể hết, từ hồi năm nhất trung học cơ sở luôn.」

Không thèm quay lại nhìn tôi lấy một cái. Tự nhiên bị lãng tai đột xuất à.

「...... Tớ về đây......」

Cũng chẳng thèm nghe tôi nói. Cứ thế đi về một mình.

「Này...... còn chuyện ở cùng nhau thì sao......?」

「Akane-chan......?」

「Này—」

Mới học lớp mười một mà có khi đã mắc chứng hay quên nặng rồi. Ghét Sakura-san đến mức đó cơ à.

Thế là tôi quay lại Lớp 2-4. Akane đã về trước rồi, nhưng tôi nói gì nhỏ cũng không trả lời.

Hừm, xem ra bệnh tình khá nặng đây. Bị bỏ lại bơ vơ, tôi không khỏi lo lắng cho sức khỏe của cô ấy.

Tôi vẫn đang trong hình dạng con gái, nên ngoài việc học ở Khu Nữ sinh ra thì chẳng còn lựa chọn nào khác. Nguy cơ đột nhiên trở lại thành đàn ông luôn thường trực, nhưng nếu chuyện đó xảy ra thì chỉ còn biết cầu nguyện thôi. Hay nói đúng hơn, tôi cầu nguyện ngay từ bây giờ. Làm ơn, xin đừng để Vòng tay Thề nguyện phát sáng trong giờ học. Tôi xin kiếu cái cảnh tượng như vừa nãy.

Và rồi, Thần linh gì đó có vẻ đã nghe thấu lời cầu nguyện của tôi, giờ học kết thúc êm đẹp, và cứ thế lặp đi lặp lại vài lần.

Từ cửa phía hành lang, những cái bóng cứ nhìn chằm chằm vào lớp học. Không phải một hai người, mà là mười, không, chắc phải hai mươi người. Sau mỗi giờ nghỉ giải lao, con số đó lại tăng lên.

Hơn nữa, tất cả ánh nhìn đó đều hướng về phía tôi.

Tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra và quay sang hỏi ý kiến Akane. Nhân tiện thì chỗ ngồi của tôi ở ngay bên cạnh Akane. Bà cô chủ nhiệm bảo 「Ngồi đại đâu đó」, nhưng chắc cái này cũng là do Shizuku sắp đặt.

「Này, chuyện gì thế nhỉ.」

「Oái.」

「Mấy bạn nữ đang nhìn tôi kìa......」

Akane có vẻ không nghe thấy. Bệnh nặng thật rồi.

「Senō-san, cậu đang bị theo dõi đấy.」

Đột nhiên có tiếng thì thầm ngay sau lưng, tôi giật bắn mình.

「C...... Cái gì......」

「Ái chà quả nhiên là thế, giọng khàn khàn như con trai.」

Người đang cười tủm tỉm là Lớp trưởng.

「Tớ đưa ra lời khuyên thôi. Cậu đang bị nhắm đến đấy.」

Đúng là tôi, một Kämpfer, luôn đặt mình vào tình thế nguy hiểm. Đến mức muốn viết câu đối 「Ta thường ở nơi chiến trường」. Nhưng câu nói của Lớp trưởng, dù thế nào đi nữa chắc cũng không phải ý đó.

「Bị nhắm đến?」

「Khu Nữ sinh ít trò vui lắm.」

Tại sao tiếng nói lại phát ra từ dưới chân thế này. Nhìn xuống thì thấy Lớp phó đang nằm lăn lóc ở đó. Tưởng làm trò gì, hóa ra là đang cọ má vào tất chân của tôi như mèo.

「Nên là hễ có người mới đến là loạn hết cả lên. Một thời gian mọi người sẽ chỉ bàn tán về người đó thôi. Nhất là nếu đó lại là một mỹ nhân nữa, nhỉ.」

「Chuyện đó sao có thể......」

「Không đâu, ở đây là thế đấy.」

「Tức là Senō-san, cậu đang là người của công chúng.」

Người nói thẳng thừng là Thủ quỹ. Nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy cái mặt giống nhân viên giao dịch hối đoái. Già dặn, hay nói đúng hơn là thiếu cảm giác thực tế.

「Giờ này chắc không chỉ khối mười một đâu, mà tin tức lan ra toàn trường rồi. Mỹ nhân trong lời đồn là người thế nào, muốn nhìn thử một lần âu cũng là lẽ thường tình.」

Tôi nhìn ra cửa lần nữa. Lại tăng thêm rồi.

「...... Đến ngắm tôi á?」

「Đúng vậy.」

Ba người đồng thanh.

「Có tin đồn thế này này.」

「Giờ này chắc tin đồn lan sang cả Khu Nam sinh rồi đấy.」

Chắc là thế.

Tôi hiểu là ít trò giải trí. Không phải là thiếu phương tiện vui chơi, mà là khao khát sự kích thích. Tuổi mười mấy thì bao nhiêu chuyện vui cũng chẳng đủ. Nếu không thì làm sao cả trai lẫn gái đều bất chấp nguy hiểm để vượt qua ranh giới chứ. Lý do thằng Higashida đỏ mắt đi chụp ảnh cũng là vì thế.

Nhưng mà này, đối tượng giải trí là tôi thì là sao chứ.

「Đúng đúng. Có khi ảnh chụp lén đã được phát tán rồi cũng nên.」

「Phufufunofu.」

「Như thả miếng thịt tươi vào bầy cá mập ấy.」

「Thế này thì không ra ngoài được rồi nhỉ.」

「Phufufunofu.」

Sao bọn này trông vui thế nhỉ. Tiếng chuông báo hết giờ nghỉ giải lao vang lên. Đồng thời, đám con gái dính chặt ngoài cửa cũng rút đi như thủy triều rút.

Tạm thời tôi thở phào nhẹ nhõm.

「Yên tâm cũng vô ích thôi. Mọi người ai cũng hứng thú với Senō-san cả mà.」

「Không chỉ có con gái đâu.」

「Phufufunofu.」

Không nghe thấy không nghe thấy. Thực tế là nghe hết nhưng coi như không nghe thấy.

Nhưng tôi không có ý định gia nhập công ty giải trí Yoshimoto hay Shochiku đâu. Chỉ riêng việc làm Kämpfer đã quá sức chịu đựng rồi. Tôi không cần thêm đặc điểm nhận dạng nào khác nữa.

Trái tim tôi u ám. Nghĩ lại thì, trong đời chưa bao giờ tôi được con gái chú ý đến thế này, nên cũng có thể coi là chuyện đáng mừng. Nhưng sự chú ý kiểu này thì xin kiếu, tính tổng lại thì vẫn là điểm trừ.

Mấy cô nữ sinh này bụng dạ đen tối thật. Cứ như thể họ đoán trước được những chuyện sắp xảy ra vậy. Bọn họ đang nghĩ cái quái gì mà sống thế không biết. Có khi chẳng nghĩ gì cả, nhưng với tôi thì chắc chắn là tai họa.

Thế là giờ nghỉ quý giá bị cướp mất. Trả lại đây.

Tiếp theo là Ngữ văn. Tiết học của bà cô để lại câu 「Mua game thôi」 rồi biến mất lúc nãy. Không biết quay lại từ lúc nào, mua được chưa nhỉ.

Bà cô này chép bài lên bảng với vẻ chán đời, một tay cầm sách giáo khoa.

「...... Thế, ông chồng nhìn theo bà vợ bỏ đi này, rốt cuộc đang mang tâm trạng gì. Em nào trả lời xem.」

Trước lời của giáo viên, đám con gái trong lớp đồng loạt cúi gằm mặt xuống. Cứ nhìn chằm chằm lên bảng đen như lũ ngốc.

Bà cô cười khẩy.

「Hừ. Phản ứng chậm chạp quá nhỉ. Vậy thì Natsuru-chan! Trả lời đi.」

Bà cô khoanh tay, vẻ mặt cực kỳ trơ tráo. Mụ này nghĩ cái gì vậy. Oa, gọi là chan luôn. Thân là giáo viên mà thái độ thế có được không.

「Nếu không trả lời được, bài kiểm tra tới cô sẽ cho điểm liệt không cần lý do!」

「Hả!?」

「Mà, bỏ qua cũng được. Nhưng để được thế thì cần có cái gì đó đi trước. Cụ thể là hối lộ.」

「Qu...... Quá đáng.」

Đây là giáo viên sao. Trên đời này làm gì có giáo viên chủ nhiệm nào đòi tiền học sinh.

「Cô hết tiền rồi. Mua đĩa game với rượu xong là ví rỗng tuếch. Em không thấy thuế rượu cao khủng khiếp sao?」

Em chưa uống bao giờ nên biết thế quái nào được.

Xung quanh vang lên tiếng xì xào 「Tại phản ứng chậm chạp đấy」, 「Gà mờ ghê」. Gà mờ cũng được. Tôi làm gì có tiền mà trả.

「Thưa cô......」

「Chịu thua rồi hả.」

「Không ạ, em muốn trả lời câu hỏi.」

Cái quái gì thế này.

「Trả lời sai là nộp tiền phạt đấy.」

「Hả......?」

「Nếu không muốn nộp tiền, thì hãy khai ra một bí mật nào đó đi.」

「Kiểu như ngày xưa từng bị đàn ông đá, bị đàn ông bỏ rơi, hay bị đàn ông lừa gạt ấy. Cô cần cái gì đó nhắm rượu được trong một tuần.」

Muốn nói là "làm gì có" lắm, nhưng thực ra là có. Không phải chuyện bị đàn ông đá, mà là chuyện tôi là Kämpfer. Ngoài ra thì chẳng có bí mật nào ra hồn, nhưng riêng cái này là tệ nhất.

「Sao thế. Không khai mau là điểm liệt đấy.」

Giáo viên tin chắc vào chiến thắng của mình. Chết tiệt.

Nói ra ở đây là xong phim. Sẽ bị bêu riếu là đỉnh cao của biến thái. Mà tại sao tôi lại phải gặp cái cảnh này chứ. Con ngốc Shizuku đó định làm gì khi tống tôi vào lớp 4 vậy hả.

「Em không muốn nói cũng được.」

Tôi đã nghĩ bà ta là một con người vô dụng chỉ thích game và rượu, nhưng tôi đã lầm. Chuyện điểm liệt chắc chắn cũng là nói dối. Ồ, quả nhiên là cô giáo. Sẽ không làm mấy chuyện dồn học sinh vào đường cùng đâu.

「Ngồi xuống đi.」

「Bí mật của Natsuru-chan, cô đã nhờ em khác lo hộ rồi.」

Bà cô chủ nhiệm dạy Văn mở toang cửa lớp.

「Chà—o, em đến từ CLB Báo chí đây ạ!」

Người nở nụ cười tươi rói đó chính là Masumi.

Quả nhiên cái lớp này là ác mộng.

***

Tôi bị Masumi lôi đi. Đang trong giờ học mà cái kiểu gì thế này. Nhỏ này thì làm cái mặt như thể chuyện đương nhiên, còn đám trong lớp thì đồng loạt vẫy tay chào nữa chứ. Bà cô chủ nhiệm nhét cái gì đó vào túi, chẳng phải là xấp tiền giấy sao. Ác quỷ à.

Tôi bị đưa đến phòng CLB Báo chí. Tôi cứ nghi ngờ Masumi nói nhảm, ai ngờ nhỏ là thành viên thật.

「...... Sao lại là CLB Báo chí.」

「Em tham gia nhiều CLB lắ—m. Khoảng hai mươi cái.」

Bộ tính sưu tập chứng chỉ hay sao hả nhỏ này.

Tôi bị ấn ngồi xuống ghế. Trước đây tôi từng dùng phòng CLB Nghiên cứu Điện ảnh của đám con trai. Chỗ đó bẩn kinh khủng, nhưng CLB Báo chí của nữ sinh thì sạch sẽ. Hơn nữa có vẻ được đầu tư tiền bạc, máy móc trông rất đắt tiền. Cái máy ảnh lăn lóc trong góc kia hình như là Nikon F gì đó. Đắt lắm đấy.

Masumi nhìn tôi chằm chằm, vẻ phấn khích lộ rõ trên mặt.

「Vậy thì bắt đầu phỏng vấn thô—i!」

Ra là phỏng vấn chứ không phải bắt cóc à. Giờ mới biết đấy.

「Ờm đây là bài viết: Cuộc truy đuổi lớn về học sinh đi học lại, vạch trần đời tư được bao phủ bởi bức màn bí ẩn. Sẽ đăng trên số báo tới. Chị cứ mong chờ nhé—」

Mong chờ cái khỉ mốc. Định vạch trần cái gì của tôi chứ. Vừa xâm phạm đời tư, tiêu đề lại còn nghe sặc mùi bịa đặt. Đã thế Masumi dường như chẳng mảy may nghi ngờ việc mình đang làm dù chỉ một milimet.

「Hôm nay.」

「Thế tại sao Natsuru-san lại nghỉ học?」

「Hả—? Hôm nay mới bắt đầu đi học lại ạ?」

Con nhỏ này, đầu óc nhanh nhạy ở mấy chỗ kỳ cục thật.

Những gì Masumi nói là sự thật. Đúng là ở giai đoạn đó tôi chưa có tên trong danh sách Khu Nữ sinh. Vì lúc đó tôi vẫn định làm con trai mà. À không, giờ tâm hồn tôi vẫn là con trai nhé.

「Lúc trước em gặp chị rồi còn gì. Lúc đó chị đã ở trường rồi, sao lại...」

「Hỏi thẳng luôn nhé, bí mật không thể nói với ai của Natsuru-san là gì vậ—y?」

「Có khi nào chị nghĩ nói ra rồi thì sẽ không còn là bí mật nữa không?」

Nói thế quái nào được. Có đấy, nhưng nói ra thì đúng là không còn là bí mật nữa. Cô là nhà ngoại cảm à.

Masumi cười tủm tỉm. Có thể là cười hề hề, nhưng với tư cách là người phỏng vấn thì biểu cảm đó không tốt chút nào. Cứ như thể nhìn thấu tâm can đen tối của người khác vậy.

「...... Không có gì......」

Tạm thời cứ phủ nhận đã. Khẳng định với loại người này là chết chắc.

「Nghỉ học từ bao giờ ạ?」

「...... Bệnh.」

Chỉ có thể nói thế thôi. Vì tôi chưa từng nghĩ đến tên bệnh. Shizuku cũng chẳng chuẩn bị kỹ đến mức đó cho tôi.

「Là bệnh gì thế ạ—?」

Mồ hôi hột bắt đầu tuôn ra. Masumi tỏa ra cái mùi giống tên Higashida. Có làm bạn hay làm kẻ thù cũng đều phiền phức cả. Chắc chắn lại sắp bịa chuyện cho xem.

「Chị nói tên bệnh đi chứ—. Không là em viết bừa đấy!?」

「Ung thư...... không phải.」

Hết cách, tôi đành nói bừa.

「Cũng không phải viêm gan...... không phải kiết lỵ...... không phải tả...... không phải tiểu đường...... không phải viêm phổi...... cũng không bị cảm.」

Đến tôi còn muốn tự hỏi tôi: thế rốt cuộc là bệnh gì. Chỉ liệt kê tên bệnh nảy ra trong đầu rồi phủ nhận, hoàn toàn vô nghĩa. Nhân tiện, không bị cảm là thật. Mấy năm nay tôi khỏe mạnh một cách lãng phí.

「Nhiều lắm.」

「Chẳng bị gì cả đúng không ạ—. Vậy em sẽ đi sâu vào đời tư hơn nhé.」

Có vẻ trong đầu nhỏ không có khái niệm tôn trọng quyền riêng tư của người khác.

「Chị có đang hẹn hò với ai không—?」

Đến rồi.

Tôi nín thở.

「Mẫu người chị thích là?」

Nhanh lên cho tôi nhờ.

「Có......」

Một người có thể nói chuyện được.

「Sở thích của Natsuru-san là gì thế ạ—?」

Không có. Cùng lắm là xem mấy chương trình hài kịch, tóm lại là xem tivi thôi.

「Chị không có thú nhồi bông nào sao?」

Cái này thì không, nhưng Masumi lại hỏi với vẻ tò mò. Bằng chứng là nhỏ trông rất vui vẻ. Là lần phỏng vấn đầu tiên nên chắc muốn làm cho người được phỏng vấn bớt căng thẳng chăng? Lẽ ra phải hỏi mấy câu nhẹ nhàng kiểu 「Mẫu người yêu thích」 thôi chứ. Tự nhiên hỏi 「Đang hẹn hò với ai」.

「A—, không lẽ là Thú nội tạng chứ ạ—. Mấy con đấy vừa kinh dị vừa tởm, đâu phải thứ con gái mua đâu ạ—」

Đánh giá về dòng Thú nội tạng cũng có phần đúng. Thực ra tôi hầu như đồng ý, nhưng lòng tự trọng của tôi không cho phép chê bai series mà Sakura-san thích. Dù đúng là tởm thật.

「Như con Hổ Thắt Lưng ấy, gu thẩm mỹ lệch lạc quá đi mất—. Em nghĩ người muốn sở hữu mấy thứ đó chắc thần kinh có vấn đề đấy ạ—」

Nếu tôi bảo không phải tôi muốn có, liệu nhỏ có tin không nhỉ.

Masumi cắm cúi viết chì. Có máy ghi âm IC không vậy. Nghe bảo ngày xưa phóng viên báo chí dù bị cấm ghi chép vẫn lén đút tay vào túi quần dùng bút chì mòn và sổ tay để ghi tốc ký, không lẽ nhỏ đang bắt chước cái đó.

「Vậy câu hỏi tiếp theo ạ.」

Đôi mắt trong veo như trẻ mẫu giáo chưa vướng bụi trần đang nhìn tôi.

「Thế nào ạ?」

「...... Không có gì đặc biệt.」

Tôi cố trả lời cộc lốc nhất có thể. Không đang hẹn hò với ai là sự thật. Người mình thích thì có, nhưng giải thích ra thì lằng nhằng lắm.

「Hư—m.」

Mắt nhỏ sáng lấp lánh.

「Vậy đã từng được tỏ tình chưa!?」

Có. Nhưng không thể trả lời thành thật được. Liên quan đến danh dự theo nhiều nghĩa.

Masumi cười gian xảo. Hừm. Không lẽ nhỏ biết gì rồi sao.

「Natsuru-san xinh đẹp thế này mà—. Cảm giác thuộc tuýp người được con gái hâm mộ ấy!? Không lẽ, chị được con gái tỏ tình rồi sao?」

Mồ hôi túa ra sau lưng.

Nhỏ này, sao lại có vẻ quả quyết thế nhỉ. Chuyện giữa tôi và Sakura-san, ngoài Akane, Shizuku và lũ thú nhồi bông ra, làm gì có ai biết. Thế thái độ này là sao. Chỉ là đòn gió thôi à.

「Sao ạ—?」

「...... Chuyện gì cơ.」

Tôi suýt nữa thì buột miệng hỏi 「Cái gì」, nhưng kịp kìm lại. Chỉ đang thăm dò thôi.

「Có người nhìn thấy Natsuru-san đi cùng một cô gái đấy ạ.」

Chắc chắn là vậy. Chính bản thân mình còn tự lừa dối, đúng là kẻ nói dối thượng thừa.

Đòn gió. Chắc chắn là thế. Buổi hẹn hò với Sakura-san không bị ai nhìn thấy cả. Mà nghĩ kỹ thì, tôi (nữ) đi cùng con gái cũng đâu có gì bất thường.

「Cô gái đó, hình như là học sinh năm hai.」

「Natsuru-san cũng học năm hai nhỉ—. Nếu bị người trong lớp biết được thì gay go lắm đúng không ạ!?」

Chắc là gay go rồi. Lớp trưởng, Lớp phó, Thủ quỹ, ai cũng có vẻ bụng dạ đen tối. Chắc chắn sẽ chọc ngoáy vào điểm yếu, còn giáo viên chủ nhiệm thì lộ rõ bản chất vòi vĩnh tiền nong. Đồng minh thì chỉ có mỗi Akane đang ở chế độ yếu đuối.

Dễ dàng tưởng tượng ra vận mệnh của mình, nhưng nói oang oang ra cũng chẳng khôn ngoan gì.

「Không có đâu.」

「Hả—, với giọng nói khàn khàn đó, chắc chắn chị được hâm mộ lắm mà—」

「Thật thế sao—. CLB Báo chí bọn em định làm chuyên đề về đồng tính nữ, chị hợp tác nhé—」

Báo thì là báo, nhưng báo chỗ nhỏ này là báo lá cải thể thao à.

Mà tự nhiên bắt đầu chuyên đề đồng tính luyến ái làm cái gì. Lại còn bắt tôi hợp tác, chả hiểu ra làm sao. Nếu chuyên đề về học sinh đi học lại bí ẩn và chuyên đề đồng tính luyến ái được đăng cạnh nhau, thì tôi sẽ thành người nổi tiếng trong nháy mắt mất.

「Không được.」

「Hiện giờ, ở Seitetsu đang rộ lên phong trào đồng tính luyến ái đấy ạ—. Gọi là Bách hợp ấy, mấy cô gái xinh đẹp lao vào con đường biến thái được ưa chuộng lắm ạ.」

「...... Phong trào?」

「Phong trào do CLB Báo chí khởi xướng ạ. Bọn em sẽ đăng liên tiếp mười kỳ về mấy cô nàng có vẻ bách hợp. Chuyện về học sinh đi học lại bí ẩn Natsuru-san, bọn em sẽ đăng ba kỳ liên tiếp nha—」

Tự biên tự diễn à. Bịa đặt trắng trợn.

「...... Chị không có bạn gái hay hẹn hò với ai cả.」

Nhưng nếu thân phận Kämpfer bị lộ thì làm thế nào. Hình phạt...... tôi chưa nghe nói có hình phạt nào, nhưng đến Siêu nhân Perman nếu lộ danh tính còn bị biến thành đồ ngớ ngẩn cơ mà. Chuyện gì xảy ra cũng chẳng lạ.

Tóm lại là dù thế nào cũng không thể để bị đăng lên báo trường được. Nếu bị đăng lên trang nhất, lỡ bị bắt mua khoảng một tấn thú nhồi bông dòng Nội tạng thì sao.

Hơn nữa, việc tôi bị cho là đồng tính luyến ái hay bách hợp cũng rất tệ. À không, Sakura-san có khi lại thấy nhẹ nhõm. Đằng nào nhỉ.

Masumi lại di di bút chì.

「Chị không trả lời thì thôi ạ—. Em sẽ viết bừa đấy.」

「Bịa đặt sao......」

「Ơ kìa—, bài em viết sẽ trở thành sự thật đấy ạ—」

Vẫn như mọi khi, đôi mắt nhỏ trong veo, không chút nghi ngờ việc mình làm.

「Vậy thì, em sẽ viết là vì cơ thể cứ nóng rực lên không kìm chế được nên chị mới đi học lại sau thời gian dưỡng bệnh nhé—」

Được cái khỉ mốc. Cơ thể nóng rực là cái quái gì. Tạp chí tuần san phụ nữ à.

「Bí mật của Natsuru-san thực ra là bách hợp. Từ hồi tiểu học đã là một nữ nhân huyền thoại đốn gục hàng loạt thiếu nữ xinh đẹp.」

Đốn gục hàng loạt, chị là samurai chắc.

「Sau khi vào Seitetsu thì ăn tạp bất kể đàn em, bạn đồng trang lứa hay đàn chị. Lý do nghỉ học là vì ra tay với ba nữ nhân viên văn phòng của một công ty thương mại, bị ghi hận đâm cho một nhát rồi lây bệnh luôn.」

Tôi cứng họng không nói nên lời. Masumi vừa gật gù một mình vừa ghi chép. Đây đâu phải phỏng vấn, là sáng tác văn học đấy chứ.

「Ủa? Chị không hài lòng ạ—」

「Thế này là được rồi nhỉ—」

Không phải là không hài lòng, mà là hoảng sợ đấy. Hôm nay mới đến Khu Nữ sinh, thế mà chớp mắt cái đã thành người đồng tính bí ẩn. Tôi muốn đổ tại âm mưu của Shizuku cho chuyện này quá.

「Vậy chốt thế nhé.」

「Đ...... Đợi đã.」

Tôi giữ Masumi lại khi nhỏ định ra về.

「Ơ, vẫn còn giấu gì nữa sao ạ. Đừng lo, em sẽ viết thành bài báo hết mà.」

Ý là mày sẽ bịa đặt chứ gì. Không phải thế.

「...... Đừng đăng.」

「Sao lại thế ạ?」

「Sao cũng được.」

「Làm ơn đi.」

Tôi cố gắng không lớn tiếng, khẩn khoản cầu xin. Bị lộ là con trai mới là điều tệ nhất.

「Ể—」

「Nhưng em cũng cần có bài viết mà—」

Gừ gừ gừ. Tại sao tôi phải cúi đầu để ngăn chặn tin vịt chứ. Nghĩ thế nào cũng thấy vô lý.

「Xem nào—」

Masumi làm bộ suy nghĩ một lúc.

「Nếu chị đổi bằng bí mật thật sự của Natsuru-san, thì em có thể dừng bài viết lại.」

Cái con nhỏ này. Dám mặc cả bằng chuyện này sao.

「......」

Thấy phản ứng của tôi, Masumi cười tủm tỉm.

「Quả nhiên là chị có bí mật ha—」

Mắc bẫy rồi. Nhưng tôi không còn dư dả để tự chửi rủa sự bất cẩn của mình nữa.

「Không...... bí mật gì chứ......」

「Sao đây ạ? Với em thì đằng nào cũng được—」

Với tôi thì đằng nào cũng không được. Đồng ý cũng là địa ngục. Từ chối cũng là địa ngục. Mặc kệ thì chắc cũng là địa ngục nốt. Chẳng có kết quả tốt đẹp nào chờ đợi cả.

「Sao thế ạ—?」

Mong sao tai họa này qua nhanh giùm.

「Hư—m. Chị định không nói gì sao—. Được thôi, em sẽ viết bài nữ sinh cấp ba ăn nằm với y tá bệnh viện trong thời gian nghỉ học vậy.」

Q-Quá đáng. Tôi đã định im lặng chờ Masumi mất kiên nhẫn, nhưng tính toán đó quá ngây thơ.

「Nếu không thích thì chị nói đi.」

Nhỏ dí sát mặt vào. Khuôn mặt dễ thương nhưng trông chẳng khác gì nữ cai ngục trại giam.

「Nào.」

Ngay lúc tiến thoái lưỡng nan.

Một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng CLB Báo chí mở toang.

Người bước vào là Mikoto. Đằng sau là Akane.

Mikoto lườm vào trong một cái rồi xăm xăm bước tới.

「Natsuru-san nhỉ. Tớ tên là Kondō Mikoto.」

Mikoto chào hỏi một lần rồi phớt lờ tôi luôn. Phải rồi, đây là lần đầu nhỏ gặp tôi (nữ).

「Này, Masumi.」

「Ế—, không phải tin vịt đâu. Tớ chỉ thổi phồng câu chuyện lên chút xíu thôi mà.」

「Cậu làm cái gì thế hả, lại định viết tin vịt chứ gì.」

Nhỏ nói với cô nữ sinh tống tiền. Giọng điệu không được ôn hòa cho lắm.

「Đó là tin vịt đấy. Mỗi lần cậu làm gì là danh tiếng của lớp lại xấu đi.」

「Không được trốn học. Về thôi.」

Mikoto kéo tay Masumi.

「Giáo viên Lớp 2-4 cho phép rồi mà—」

「Giáo viên chủ nhiệm lớp mình đang nổi giận đấy!」

Nói rồi, nhỏ lôi xềnh xệch Masumi đi. Masumi vẫn tiếp tục phàn nàn, nhưng tiếng nói nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vai rũ xuống.

Akane lo lắng nhìn tôi.

「...... Cậu không sao chứ?」

「Cũng tàm tạm...... Sao Akane-chan và Mikoto lại ở đây?」

「Natsuru-san bị đưa đi...... tớ không biết phải làm sao. Nghĩ chắc là đến CLB Báo chí nên tớ đến thử, thì gặp Kondō-san.」

「Hừm...... tình cờ thôi à.」

「Vâng...... Kondō-san bảo tớ 『Giúp một tay』, rồi đột nhiên mở toang cửa.」

Nóng tính thật. Đúng chất Mikoto.

Dù sao thì cũng đúng lúc. Suýt chút nữa thì tôi thành nữ chúa bách hợp hoặc bị lộ thân phận rồi, nên phải cảm ơn nhỏ mới được. Nhưng nếu cảm ơn rõ ràng quá thì lại thành chuyện lạ, nên tôi đành bày tỏ lòng biết ơn trong lòng vậy.

「Bọn họ đi đâu rồi nhỉ.」

「Chắc là về lớp năm nhất......」

Mong là họ cứ ở yên đó giùm. Dù sao thì bên này là Khu Nữ sinh, còn bị Kämpfer của đối phương nhắm vào nữa. Đã thế mà còn bị báo trường làm ầm ĩ lên thì nổi bật quá mức mất.

***

Akane lo lắng nhìn về phía này. Tôi thầm cầu nguyện các vị thần trong thế giới này cho thân phận mình được yên ổn.

「Ồn ào quá đi. Này.」

「Đau đấy Mikoto, thả tớ ra.」

Mikoto buông tay ra. Masumi xoa xoa cánh tay phải như thể vừa thoát nạn.

「Mikoto là con gái mà khỏe thế—」

「Giúp đỡ điều tra thì tự nhiên nó thế thôi.」

「Sắp thành công đến nơi rồi thế mà.」

Mikoto vỗ tay bốp bốp.

「Cậu dồn người ta vào đường cùng làm gì chứ.」

「Nhưng cái chị Natsuru đó, lần đầu tiên nhìn thấy mà đẹp thật nhỉ.」

「Đúng không. Tớ đã định đăng lên báo nghiêm túc đấy.」

「Nhưng cả họ tên đầy đủ là Senō Natsuru thì trùng hợp quá. Giống hệt tên bạn thuở nhỏ của tớ.」

「Anh Senō Natsuru bên Khu Nam sinh trông chán đời hơn nhiều ha—」

「Im đi. Thỉnh thoảng cậu ấy cũng ngầu lắm chứ bộ.」

「Chắc là thế...... nhưng tớ cứ thấy là lạ. Sao lại lấy tên là Natsuru nhỉ......」

Masumi tỏ vẻ thắc mắc, nhưng rồi vỗ tay cái bốp.

「A—. Mikoto không ưa chứ gì—」

「Đừng có nói linh tinh.」

「Nếu chị Natsuru nữ và anh Natsuru nam mà có quan hệ gì đó, thì với tư cách bạn thuở nhỏ chắc cậu không vui đâu ha—」

「Nhưng Natsuru bên Khu Nam sinh chắc không liên quan gì đâu nhỉ? Chỉ là trùng tên thôi.」

「Tin tớ đi mà. Tớ hứng thú với thân phận thật của người phụ nữ đó. Thế thôi.」

Masumi không thèm đoái hoài. Mikoto thì gầm gừ 「Ư ư ư......」 như chó con.

「Chuyện đó không quan trọng, Masumi cũng hợp tác vạch trần thân phận cô ta đi.」

「Biết rồi mà.」

「Người phụ nữ đó...... Tớ nhất định sẽ tìm ra cô ta là ai mới được.」

Mikoto lẩm bẩm, rồi siết chặt hai nắm tay đầy quyết tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!