Chương 5
Hiếm khi tôi dậy sớm thế này, vừa dậy là tôi phóng ngay đến trường. Tất nhiên là trong hình dạng đàn ông. Ngày hôm sau trời cũng đẹp đến mức đáng ngạc nhiên. Tâm trạng thì tốt đấy, nhưng hễ có việc cần làm là lại thấy vất vả. Mục tiêu của tôi, Higashida, đang vừa đi vừa ngâm nga một giai điệu lệch tông.
Tôi đến lớp sớm hơn bất kỳ ai và phục sẵn chờ đối tượng xuất hiện. Tôi túm lấy cổ áo đồng phục của gã.
「Này, tôi có việc muốn nhờ.」
「Cái gì mà đột ngột thế?」
「Chuyện là, cậu biết cách để ra vào khu Nữ sinh đúng không?」
Higashida hơi ngạc nhiên, nhưng tôi mặc kệ và nói tiếp.
「Tự nhiên cậu nói cái gì vậy?」
「Trước đây cậu chẳng phải đã nói về cái CLB hoạt động phi pháp gì mà...」
「Ủy ban Ngầm Giao lưu Nam Nữ Lành mạnh chứ gì.」
Gọi là lành mạnh mà lại hoạt động ngầm, đúng là cái tên đầy mâu thuẫn, nhưng đây là một CLB phi pháp mà ai biết thì mới biết. Học viện Seitetsu rất nghiêm khắc trong việc nam nữ tiếp xúc với nhau. Ngoại trừ một số học sinh có đặc quyền và chức vụ, việc đi lại giữa hai khu là không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, đám học sinh trung học đang tuổi xuân phơi phới lại rất nhiệt tình với chuyện yêu đương, nhiều kẻ muốn bằng mọi giá luồn lách qua tai mắt của nhà trường. Những kẻ đó đã lập ra tổ chức 「Ủy ban Ngầm Giao lưu Nam Nữ Lành mạnh」 này.
Điểm lợi hại của tổ chức này là nguồn vốn dồi dào, nghe đồn tiền kiếm được từ Lễ hội văn hóa được dùng để hối lộ cho một số nhân viên. Phương pháp liên lạc giữa khu Nam và khu Nữ cũng do họ nghĩ ra và được truyền lại như bí kíp. Nghe nói tổ chức được thành lập ngay sau khi Học viện Seitetsu chuyển sang hệ thống đồng giáo dục, và trùm sò khi đó chính là thư ký Hội học sinh.
Vì Higashida là hội trưởng của CLB Nghiên cứu Mỹ nhân, cũng là một CLB phi pháp, nên hắn có mối liên hệ với Ủy ban Ngầm Giao lưu Nam Nữ Lành mạnh.
「Tôi muốn biết thông tin về Hội trưởng Hội học sinh.」
「Tại sao Senō lại có việc liên quan đến đó?」
Higashida ngán ngẩm.
「Này. Liên lạc với Sangō-san khó lắm đấy. Vì cô ấy nổi tiếng mà.」
Theo lời tên này, có rất nhiều nam sinh nhắm đến Shizuku, bọn họ xếp hàng dài chỉ để tìm cách ngắm nhìn dung nhan cô ấy trong giờ học.
Đúng là lũ rảnh rỗi, nhưng tôi không cười được. Tôi cũng chẳng khác gì họ.
「Này, thông tin cá nhân à? Tôi không biết đâu. Mà dù có điều tra thì cậu biết tốn bao nhiêu tiền và nhân lực không...」
「Không phải liên lạc. Nói sao nhỉ, tôi muốn biết tất cả về Hội trưởng. Đặc biệt là gần đây cô ấy làm gì.」
「...」
「Với cả tôi muốn lẻn vào khu Nữ sinh.」
「Vô lý quá. Nếu bị lộ thì không chỉ bị đình chỉ học đâu.」
「Thế nên mới nhờ cậu kết nối với Ủy ban Ngầm Giao lưu Nam Nữ Lành mạnh.」
「Đến bao giờ?」
「Ngay bây giờ.」
Higashida gầm gừ trong họng một lúc.
「...Không thể nào.」
「Đừng thế chứ.」
「Chuyện xâm nhập ấy.」
「Này này. Thông tin về Sangō-san, dù có liên lạc với Ủy ban Ngầm, huy động cả các ủy viên bên khu Nữ cũng chẳng tìm ra được gì đâu. Bất khả thi.」
「Tùy trường hợp, nhưng hôm nay thì không được. Chắc chắn đã kín lịch đặt trước rồi.」
「Cậu dùng thực lực của Higashida xoay xở giúp tôi đi.」
「Thực lực hay không chẳng liên quan. Đầu tiên phải huy động ủy viên bên khu Nữ, rồi sắp xếp các bước. Không đủ thời gian đâu. Cái gì không được là không được.」
Hắn từ chối thẳng thừng. Đứng trên lập trường của hắn thì cũng phải thôi. CLB phi pháp luôn bị nhà trường và Hội học sinh coi là cái gai trong mắt. Nếu làm bừa để lộ toàn bộ tổ chức thì thiệt hại sẽ rất lớn. Nhưng bên này tôi cũng đang tuyệt vọng đây.
「Vậy thế này đi. Tôi sẽ giới thiệu cho cậu một cô em dễ thương bên khu Nữ. Cậu muốn chụp ảnh hay phỏng vấn cô ấy tùy thích. CLB Nghiên cứu Mỹ nhân cứ việc làm gì thì làm.」
Đúng như dự đoán, gã đàn ông này cắn câu ngay. Màu mắt hắn thay đổi trong tích tắc.
「Thật hả? Cậu làm gì có người quen nào bên khu Nữ.」
「Này này, nhìn tôi dạo gần đây xem. Cậu nghĩ Sakura-san đã đến tìm tôi bao nhiêu lần rồi?」
Higashida quả nhiên trầm ngâm suy nghĩ.
「Chuẩn bị kỹ thật đấy.」
Hắn hiểu lầm rằng tôi đã lợi dụng mối quan hệ với Sakura-san để tạo dựng các mối quan hệ khác bên khu Nữ.
「...Vậy thì trước hết, cho tôi biết cô em dễ thương đó là ai.」
「Được thôi. Nghĩ thế nào cậu cũng hỏi vậy, nên tôi để cô ấy đợi ở thư viện rồi. Đi theo tôi.」
Kế hoạch không phải của tôi đâu nhé.
Tôi kéo Higashida chạy vội đến thư viện. Vẫn còn dư thời gian trước khi giờ học bắt đầu. Vì mục đích này mà tôi đã đến trường sớm.
Sáng sớm ít người chui vào thư viện. Bên trong im phăng phắc.
「...Cũng không có ủy viên thư viện nhỉ.」
Higashida có vẻ thắc mắc.
「Vì bận rộn mà.」
「Là vì chúng ta đến đấy.」
「Dù không có ai sao?」
「Tạm thời là có.」
「Cái gì?」
「Ở trong bóng tối đằng kia. Cậu có mang máy ảnh không?」
Tôi ra hiệu bằng ngón tay, bảo Higashida lại đây. Hắn giơ ra chiếc máy ảnh kỹ thuật số loại mỏng.
「Chụp thoải mái. Cứ tự nhiên. Nếu cậu chụp được, thế thôi.」
Đột nhiên, một khẩu súng lục dí vào máy ảnh của Higashida.
「Yô, ngươi là Higashida hả? Ta có chút việc muốn nhờ, ngươi sẽ nghe chứ hả?」
Akane đang ngậm một que Pocky, cười nhếch mép.
Higashida tỏ ra rất hợp tác. Chà, bị một người phụ nữ lạ mặt dí súng vào đầu thì ai mà chẳng hợp tác.
Đầu tiên là thông tin về Shizuku. Mặc dù nói là hầu như không biết gì, nhưng Higashida vẫn kể cho chúng tôi những tin tức 「nóng hổi vừa thổi vừa nghe」. Theo đó, Shizuku đã lấy danh nghĩa Hội học sinh mượn một góc của tòa nhà, và không cho bất cứ ai lại gần đó. Dù chỉ là tin đồn, nhưng người ta nghi ngờ cô ấy đang giam giữ ai đó.
Đây là thông tin trúng tủ đối với tôi và Akane. Khả năng Sakura-san bị giam cầm là rất cao.
Khi tôi chất vấn Higashida tại sao có tin này mà lại bảo 「không biết」, hắn nói 「định để dành bán lấy tiền」. Đúng là tên khốn.
Vấn đề là làm sao xâm nhập vào khu Nữ sinh. Higashida cũng biết cách này.
「Có một đường hầm.」
「Ở đâu?」
Akane làm động tác bóp cò mấy lần (có vẻ không phải là làm bộ, nếu tôi không ngăn lại thì cô nàng đã bắn thật rồi) mới chịu mở miệng.
「Phía sau nhà kho thể dục. Chỗ đó nằm ngay sau phòng thí nghiệm hóa học của khu Nữ. Nó thông thẳng lên dưới cửa sổ.」
「Có cái đó sao?」
「Mới thông được hai tháng trước thôi. Xử lý đất đá vất vả lắm.」
Theo lời Higashida, mấy người bọn họ thay phiên nhau đào trong giờ nghỉ rồi đem đất bỏ vào nhà vệ sinh.
「Giống phim 『The Great Escape』 (Cuộc đào thoát vĩ đại) nhỉ.」
「Y hệt đấy. Ánh sáng chỉ có nến, lại còn bị sập hầm. Có tên còn bị suy nhược thần kinh nữa cơ.」
Thời đại nào rồi vậy.
Ham muốn lẻn vào khu Nữ sinh đến mức đó cũng thật đáng nể. Dù sao thì chúng tôi bây giờ cũng y như vậy.
Akane nói với giọng ngán ngẩm.
「Làm mấy trò thú vị gớm nhỉ. Chỉ cách sử dụng đi.」
「Phía sau nhà kho thể dục có một cái vòi nước tưới cây được chôn ở đó. Tháo nguyên cái đó ra là thành đường hầm.」
「Thế thì tốt.」
「Nhưng trước tiên phải liên lạc với khu Nữ, nhờ tháo nắp đậy ở lối ra bên kia đã.」
「Làm đi.」
Sức mạnh của súng đạn thật vĩ đại. Hành động của Higashida còn nhanh hơn cả con gián bị người ta phát hiện.
Học viện Seitetsu luôn có sóng gây nhiễu điện thoại di động phát liên tục. Tất nhiên là để ngăn chặn liên lạc nam nữ. Thế này thì lúc khẩn cấp thật sự cũng chẳng liên lạc được, nhưng nghe đâu 「hy sinh một chút cũng không sao」.
Đầu tiên là kết nối với khu Nữ. Higashida, tin được không, liên lạc bằng cách bắn tên thư. Chắc vì khẩn cấp nên mới dùng thủ đoạn này. Thời Chiến quốc à.
「Lúc nào cũng dùng được. Bên kia cũng sẽ hỗ trợ dẫn đường.」
Một lúc sau có hồi âm, nội dung là 「Sẽ chuẩn bị sẵn sàng」.
「Hiểu rồi. Mượn nhé.」
「Dùng cẩn thận đấy.」
Tôi sẽ cố gắng.
Tôi ra hiệu cho Akane rời khỏi thư viện. Cứ lề mề mãi thì tôi sẽ biến thành con gái mất.
「Này Natsuru, không trả thù lao gì cho tôi à?」
「K-Không...」
「Tiền thì không có đâu.」
Higashida đảo mắt sang ngang.
「Cho tôi chụp ảnh bà chị này được không? Cái vẻ bạo lực đó tuyệt thật.」
「...Cậu là M hả?」
「Khá nặng đấy.」
Nên nói là quả nhiên sao, hơi thở hắn cũng trở nên thô hãn.
Akane cực kỳ ghét (đương nhiên rồi), cô nàng la lối 「Bà bắn nát tay chân rồi giết chết ngươi!」, nhưng tôi cũng thuyết phục được cô ấy làm mẫu ảnh. Điều kiện là không chụp từ cổ trở lên.
Dù vậy Higashida vẫn vô cùng mãn nguyện.
Thế là, tôi bỏ lại gã đàn ông đang mơ màng vì có được hình ảnh của Akane, đi ra sau nhà kho thể dục. Akane quay lại khu Nữ để đợi.
Đúng như Higashida nói, khi mở nắp sắt và nhấc một phần bê tông lên theo kiểu móc vào, một cái hố thẳng đứng hiện ra hoác miệng. Chỉ cần men theo ống nước mà xuống là được. Đường hầm ngang hẹp đến mức phải bò mới qua lọt. Đã thế còn nhớp nháp vì hơi ẩm. Vậy mà đây lại là con đường cực kỳ được yêu thích, dục vọng của đàn ông thật đáng sợ.
Khi chui qua hố đứng bên phía khu Nữ, một ủy viên của Ủy ban Ngầm Giao lưu Nam Nữ Lành mạnh đang đợi sẵn. Cô gái đó cười khúc khích và vẫy hai tay.
「Chào mừng. Tớ là ủy viên bên khu Nữ, Nishino Masumi đây~」
Chuyện này chắc chắn là tệ nhất rồi.
Cảm giác chán chường của tôi lúc này, ai hiểu cho không, chắc là hiểu nhỉ.
「Cậu là người đến từ khu Nam hả. Rất vui được gặp!」
「Oa~, trông cậu giản dị thật đấy~. Chưa có bạn gái hả~? Hú hú~」
Thật là lo chuyện bao đồng theo nhiều nghĩa.
Từ phía bên kia Akane chạy tới. Nhìn thấy Masumi, cô nàng cũng phải giật mình.
「A~, người kia là bạn gái của cậu hả~?」
Không phải. Với lại con mụ chó dữ đó là người mà cô biết rất rõ đấy.
Akane liếc nhìn Masumi một cái, rồi ra hiệu bằng mắt với tôi.
(Chuyện quái gì thế này. Định cho bà xem tấu hài hả?)
(Cô ta là ủy viên bên khu Nữ đấy.)
(Trò đùa tai hại thật. Làm sao giờ?)
(Làm sao được chứ. Tôi mà sơ sẩy là biến thân ngay tại đây đấy.)
Lúc trước là Akane chưa biến thân còn tôi đã biến thân. Giờ là tình huống ngược lại.
Masumi vẫy tay.
「Đây là vườn nữ cấm đàn ông nha~. Đừng có nghĩ đến chuyện nhìn trộm thay đồ nhé~」
Làm gì có rảnh.
「Vậy tớ sẽ hướng dẫn nhé~. Lối này.」
Masumi giục.
Khuôn viên khu Nữ rộng hơn khu Nam. Lại còn được chăm sóc kỹ lưỡng. Khu Nam thì lộn xộn, còn bên này nào hoa, nào cỏ xanh mướt, có cả đài phun nước và tượng đài nghệ thuật, cứ như thế giới khác vậy. Chuyện này bên khu Nam ai cũng biết, phong trào 「Mang lại sự tươi mát cho nam sinh」 đã được lên kế hoạch bao lần, nhưng đều bị dập tắt từ trong trứng nước.
Ở sân vận động đang bắt đầu giờ thể dục. Nhắc mới nhớ, lớp tôi cũng có giờ thể dục.
Xác định là vắng mặt. Ông thầy Nakazawa rất gắt chuyện trốn tiết.
Chúng tôi cố gắng di chuyển để không bị học sinh khác nhìn thấy.
「Nhanh lên được không.」
Tôi nói với Masumi. Nếu đang trong giờ học thì Hội trưởng cũng không thể ra khỏi lớp, nhưng đến giờ nghỉ thì phiền phức lắm. Trước đó phải giành lại Sakura-san đã.
「Cái gì cơ?」
「Được thôi. A, trông cậu quen quen nhỉ~」
「Tớ từng gặp một nữ sinh năm hai có giọng nói giống hệt cậu đấy~」
Tôi cũng từng gặp. Trong gương.
Phía sau tòa nhà khu Nữ có một tòa nhà chuyên dụng cho nghe nhìn và âm nhạc, thường gọi là Tòa nhà Chuyên môn. Hội học sinh đang sử dụng tạm thời một góc tầng ba của tòa nhà đó. Theo thông tin của Higashida, căn phòng đó rèm cửa kéo kín cả ngày, hoàn toàn không biết họ đang làm gì.
Chúng tôi lẻn vào Tòa nhà Chuyên môn.
「Đây là phòng Hội học sinh đã mượn nè~. Nhưng mà...」
Masumi nghiêng đầu.
「Các cậu có việc gì vậy~?」
Kể ra cũng được, nhưng chắc cô nàng chẳng tin đâu. Rằng Sakura-san bị bắt cóc, thủ phạm là Hội trưởng, và chúng tôi là Kämpfer.
Đôi mắt Masumi tràn đầy sự tò mò.
「Nè nè, cho tớ biết đi.」
Thay cho tôi đang lúng túng, Akane lên tiếng.
「Bà nói cho mà biết nhé.」
「Tuyệt quá~」
「Đằng kia.」
Akane chỉ tay ra sau lưng Masumi.
「Hả~?」
Bốp.
Khi Masumi vừa quay lại, Akane giáng báng súng vào sau gáy cô bé. Masumi kêu lên 「Kyuu」 một tiếng rồi gục xuống.
「Này, làm thế có được không vậy?」
「Chính đáng phòng vệ thôi.」
Cách dùng từ đó sai hoàn toàn.
Dù sao thì kẻ cản đường cũng không còn. Chúng tôi cố gắng không gây tiếng động, leo lên tầng ba. Lúc này Tòa nhà Chuyên môn không được sử dụng nên rất vắng vẻ.
Cơ thể tôi trắng toát. Nhờ sức mạnh của Akane, tôi biến thân thành Kämpfer.
Thấy Akane định lao đi, tôi vội vàng ngăn lại.
「Nguy hiểm đấy. Đừng để lộ người ra cửa sổ.」
Hành lang ở đây đối diện với Tòa nhà số 1. Dù có khoảng cách, nhưng từ phòng Hội học sinh có thể nhìn thấy được. Có lẽ vì lợi thế này mà Shizuku mới mượn chỗ này.
「Cứ giao cho bà.」
Akane khom người, ép sát vào tường hành lang, di chuyển thận trọng như mèo vào điểm mù của cửa sổ. Có vẻ cô nàng không chỉ biết lao đầu vào như chó đâu.
「Này, cô cũng lại đây.」
Tôi vội vàng làm theo.
Cuối cùng cũng đến phòng. Tôi đưa tay chạm vào nắm cửa. Từ từ xoay.
「Ồ, không khóa.」
「Mở nhanh lên.」
Chẳng cần nhắc. Tôi mở toang cửa, lao vào như Tom Cruise trong 『Nhiệm vụ bất khả thi』.
「Sakura-sa...n!」
Bên trong trống rỗng.
Không ghế, không bàn. Chỉ có một cây lau nhà và một cái xô. Tất nhiên cũng không có bóng dáng Sakura-san.
Cả tôi và Akane đều há hốc mồm.
「Này, làm quái gì có ai đâu.」
Akane nhổ toẹt một câu.
「Tên khốn Higashida đó đưa tin vịt à?」
「Hắn tung tin vịt... thì chắc nhiều đấy, nhưng lúc đó hắn không nói dối đâu.」
「Nhìn trước mặt đi. Có ai đâu.」
「Mắt của Higashida là mắt của kẻ si tình. Không có nói dối.」
「Đừng có giỡn! Bà đây không có hứng thú với trai M.」
Tôi nghĩ ngoài M ra thì chẳng có gã đàn ông nào hợp với cô nàng này đâu. Tóm lại, sự thật là Sakura-san không có ở đây. Bị đưa đi đâu rồi, hay thực sự là tin vịt?
Đột nhiên, có tiếng động từ phía sau.
「Cho hỏi...」
Một nữ sinh đang ngó vào.
「Các cậu đang làm gì vậy? Giờ này làm gì có tiết học...」
「Đúng lúc lắm.」
「Hả...?」
Akane xăm xăm bước tới.
「Này, chỗ này là phòng Hội học sinh mượn đúng không. Lẽ ra phải có một cô gái ở đây, có biết đi đâu rồi không?」
「Nói mau.」
Nữ sinh kia ngơ ngác. Akane sau khi biến thân có thể gọi là mỹ nhân, nhưng thái độ và bầu không khí thì cực kỳ thô lỗ. Người lạ gặp là bị áp đảo ngay. Tôi kéo Akane ra.
「Này dừng lại đi. Cô bé sợ kìa.」
「Im đi. Này, nói nhanh lên.」
「A... Cái đó... Chỗ này người của Hội học sinh không có mượn...」
Trước mặt tôi và Akane đang ngẩn tò te, nữ sinh kia vừa run rẩy vừa nói.
「Chỗ này không được sử dụng. Chỗ Hội học sinh mượn là tầng bốn...」
Chưa nghe hết câu, chúng tôi đã lao đi.
Tầng bốn cũng có cấu trúc tương tự. Phòng nằm ở cuối hành lang. Cả hai cùng chạy nước rút đến đó.
Chẳng cần ẩn nấp gì nữa. Cứ lề mề là hết giờ mất. Chúng tôi chạy lên cầu thang.
「Bị khóa rồi!」
Tôi tiếp cận trước.
「Tránh ra.」
Một khẩu súng lục xuất hiện trên tay Akane. Cô nàng nã đạn không thương tiếc vào ổ khóa và bản lề.
Cánh cửa tự động mở ra.
Bên trong mờ tối do rèm cửa. Chỗ này có cả bàn ghế, và được giữ gìn sạch sẽ như thể thường xuyên được dọn dẹp.
「Sakura-san!」
Sakura-san đang bị bắt ngồi ở giữa phòng. Có vẻ bất tỉnh, đầu cúi gục. Lần này tôi lao tới thật. Tay bị trói bằng dây thừng. Sakura-san, Sakura-san, hiệp sĩ của cô đến cứu cô đây. Hãy yêu tôi đi. Ý là phiên bản nam ấy.
Nhưng, ngay khoảnh khắc đó.
Một thanh đoản kiếm gắn xích đâm xuống ngay trước mắt tôi.
「Ây chà. Mang tiếng là Kämpfer mà cư xử thiếu lịch sự quá.」
Khi quay lại, Shizuku đang đứng đó.
Bất giác, tôi lùi lại. Trận đấu là ngày mai kia mà, tại sao Shizuku lại ở đây? Hơn nữa bây giờ đang là giờ học.
Cô ta vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.
「Học sinh ưu tú mà trốn học thì mang tiếng lắm, nên tôi giả vờ bị ốm. Với lại nhé, nữ sinh ở bên dưới là người của Hội học sinh đấy.」
Ra là đã có liên lạc.
「Cơ mà.」
Vị Hội trưởng cau mày.
「Ngày đấu là ngày mai. Đến trước một ngày thế này, tôi không ấn tượng lắm đâu.」
「Nói lời hay ý đẹp cái gì. Thắng là được chứ gì.」
Akane chửi. Về điểm này thì tôi đồng ý.
「Tất nhiên!」
「Phải ha. Kaede cũng từng nói về Natsuru-san. Có vẻ cô ấy thích phiên bản nữ của cậu.」
「Bắt con tin thì còn chẳng ấn tượng bằng đâu. Cộng sự của bà mê mệt Kaede. Đến đòi lại là cái chắc.」
Quả nhiên là thích phiên bản nữ. Niềm vui giảm đi còn một phần mười.
Ngón tay Shizuku cử động. Thanh đoản kiếm rút khỏi sàn nhà, bay trở lại tay cô ta. Như ảo thuật hay người điều khiển rắn vậy.
「Hôm nay về đi. Trận đấu vẫn là ngày mai. Tôi sẽ bỏ qua cho.」
Sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Có vẻ cô ta rất tự tin vào chiến thắng. Tôi nghĩ rút lui cũng là một phương án, nhưng con mụ chó dữ bên cạnh thì khác.
「Ai thèm nhận sự thương hại của kẻ thù chứ.」
「Ara. Vậy muốn làm luôn ở đây sao?」
Akane chĩa súng vào Shizuku.
Trong một động tác dứt khoát, cô nàng bóp cò. Tiếng nổ vang lên, viên đạn chì được khạc ra từ nòng súng. Nó lao thẳng về phía Hội trưởng Hội học sinh ở cửa ra vào.
「Đằng này.」
Ngay trước khi trúng đích, bóng dáng Shizuku biến mất. Sợi xích uốn lượn hơn cả rắn và mũi đoản kiếm hướng về phía tôi và Akane.
「Oái oái oái!」
Tiếng hét này là của tôi. Thanh đoản kiếm xé toạc một phần quần áo.
Shizuku chẳng biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng, đứng thẳng trên bàn. Dáng vẻ điều khiển kiếm tự tại đẹp đến kinh ngạc.
「Đừng có mà ngẩn người ra! Chuồn thôi!」
Akane đá tôi một cái.
「Địa điểm không thuận lợi!」
「Không đánh hả?」
Chúng tôi lăn lộn thoát khỏi phòng. Mấy lần đoản kiếm sượt qua người tôi. Tôi chợt nhận ra.
「Quên mất Sakura-san rồi!」
「Kệ xác cái con mụ gu thẩm mỹ tệ hại đó! Tại sưu tập mấy cái Thú Nội tạng nên mới gặp chuyện thế này đấy!」
Nói xấu Sakura-san thì không tha thứ được, nhưng cái khoản gu thẩm mỹ tệ hại thì khó mà phản bác. Cứ coi như là nhà sưu tập hàng hiếm đi.
Không phải lúc nghĩ chuyện đó. Phải cứu cô ấy.
「Quay lại thôi!」
「Để sau đi, hạ Shizuku trước đã!」
Mang tiếng là chó điên đâm đầu vào tường, nhưng cô nàng lại bình tĩnh bất ngờ. Cô ấy liên tục nhìn ra sau kiểm tra.
「Có đuổi theo không!?」
「Không thấ...」
「Đến rồi!」
Sợi xích và đoản kiếm "xin chào" ngay trước mắt.
Từ tầng bốn xuống tầng ba. Rồi tầng hai.
Akane dừng lại. Tôi đâm sầm vào lưng cô ấy.
「Đau quá! Nhìn đường đi chứ!」
「Bị chặn rồi! Vào lớp học nào đó đi!」
「Tại cô dừng đột ngột chứ bộ!」
Cầu thang xuống dưới đã bị cửa thoát hiểm chống cháy chặn lại. Chỉ còn cách quay đầu.
Lại chạy dọc hành lang tầng ba. Lần này lao vào phòng học gần nhất.
Đó là phòng nghe nhìn. Rèm chắn sáng màu đen được kéo kín, tối om.
「Uwa, chả thấy gì cả.」
Con mụ chó dữ kêu lên. Tôi cũng thế. Mắt chưa kịp thích nghi.
「Ra ngoài đi. Ở đây không chiến đấu được đâu.」
Tôi giục Akane. Tôi thò đầu ra hành lang nhìn trái phải. Tốt. Không thấy Shizuku.
Khoảnh khắc cả hai cùng bước ra, một âm thanh khủng khiếp vang lên như bê tông bị phá hủy. Đoản kiếm cắm phập vào khắp nơi từ hành lang đến trần nhà, cày xới tung tóe. Người nắm giữ đầu xích là Hội trưởng Shizuku.
「Bị bắt kịp rồi!」
「Natsuru, tại ngươi cứ lề mề đấy!」
Tại tôi á?
Cả hai nằm rạp xuống sàn. Tốc độ điều khiển đoản kiếm của Shizuku nhanh khủng khiếp, trông như có hàng chục thanh kiếm. Chúng tôi vừa nằm bò vừa lùi lại từng chút một.
Bụi đất mù mịt. Không, ở trong tòa nhà thì phải gọi là bụi bặm. Chủ yếu là bột bê tông, nhưng nếu có lẫn amiăng thì tương lai đen tối lắm đây. Nhắc mới nhớ Seppuku Kuro Usagi cũng từng nói câu tương tự.
Chẳng còn cách nào khác, tôi nấp vào một chỗ hơi lõm vào trên hành lang. Chắc chỗ này từng để bình cứu hỏa. Giờ chỉ còn lại cái móc treo.
「Đừng có lo mấy chuyện vớ vẩn, nấp vào đâu đi! Con ả đó vẫn đang ngắm bắn đấy!」
「Dậy nhanh lên! Đây không phải khách sạn Imperial đâu!」
Nghe tiếng chửi bới quen thuộc, tôi vội vàng bật dậy.
Phía sau một chút là Akane, người nãy giờ vẫn đang gào thét. Cô nàng bắn không tiếc đạn, góp phần tạo nên đám bụi mù mịt.
「Natsuru. Đừng có trốn ở đó! Không thấy bóng dáng con mụ khốn kiếp kia đâu cả!」
「Tránh ra coi tránh ra! Muốn lưng bị đục lỗ hả!」
Rõ ràng là cách nhau một đoạn, thế mà cứ như đang hét vào tai tôi vậy. Có vẻ tôi đang chắn tầm nhìn, Akane lại gào lên. Giọng cô nàng khàn khàn mà âm lượng to kinh khủng.
Tôi chịu không nổi cãi lại.
「Đừng có gào lên nữa! Cô có vũ khí tầm xa thì cứ bắn vào trong đám khói là được chứ gì!」
「Cái gì cơ!」
「Chính cô bảo nấp đi còn gì?」
「Bởi vì ngươi đang nằm trên đường đạn nên bà không bắn được!」
「Thế thì lại đây.」
「Thế thì bà sẽ bị nhắm bắn!」
「Thế tôi bị nhắm bắn thì được chắc! Cô thả ả ta đi còn gì!」
Vừa ra khỏi chỗ nấp, Akane đã chạy tới. Cô nàng không trượt về phía đám bụi, mà trượt đến chỗ tôi.
Người phụ nữ này, trớ trêu thay, lại dí súng vào đầu tôi.
「Dám nói mấy câu bố láo hả. Bà cắt đầu ngươi gửi DHL sang Guam bây giờ.」
Sợ gì chứ. Mạng tôi cũng đang bị đe dọa đây.
「Nói cái gì thế hả. Đồ Otaku anime đêm khuya cuồng thiếu nữ. Seppuku Kuro Usagi bảo cô đêm nào cũng dán mắt vào tivi đấy.」
「Muốn từ biệt thế giới này thật hả?」
「Nếu cắt đứt được duyên nợ với cô thì từ biệt cũng được.」
「...Tên khốn này!」
Akane dồn lực, ấn nòng súng vào trán tôi. Tiếng rào rạo vang lên bên trong hộp sọ.
「Nói hay lắm, giọng thì như Horie Yui bị viêm họng ấy. Trước tiên phải dịu dàng với tôi đã chứ.」
「Nói chuyện với cộng sự kiểu gì đấy. Phải hòa nhã với bạn bè, phim Ghibli cũng nói thế rồi còn gì.」
「Hòa nhã với kẻ mê mệt cái con mụ khốn Kaede đó thì xuống địa ngục mất. Phải hối lộ Diêm Vương đấy. Biết chưa.」
「Nói dối! Với lại đừng có nói xấu Sakura-san!」
Vút. Cùng với tiếng xé gió, thanh đoản kiếm bay qua giữa chúng tôi. Cảm thấy đau nhói ở má, tôi đưa tay lên kiểm tra. Có máu.
「Nguy rồi.」
「Đừng có ngẩn người ra Natsuru!」
「Chuyển động của ả nhanh lắm. Trong vòng hai giây không ra khỏi đó là tim ngươi vui mừng ngừng đập đấy.」
Akane đã đổi chỗ từ đời nào. Cô nàng đang nấp sau cánh cửa phòng nghe nhìn hé mở.
「Nói sớm đi!」
Xin kiếu. Tôi hét trả lại rồi đạp chân xuống sàn. Xác định vị trí của Akane, tôi lao đầu về phía đó.
「Natsuru, thấy Shizuku chưa?」
「Chưa. Mắt tôi tốt lắm nhưng mà...」
「Móc ra dán giấy bạc vào đi.」
Đoàng.
Akane bắn ra ngoài cửa. Tiếng nổ và tiếng đạn va chạm vang lên không ngớt. Cô nàng bắn như không quan tâm đến số lượng đạn, nhưng vũ khí của Kämpfer thì không bao giờ hết đạn.
Akane ngừng bắn. Xung quanh trở nên tĩnh lặng.
「...Không có sao.」
Cô nàng lẩm bẩm.
「Không thể nào. Con ả kiếm sĩ đó chắc chắn đang nhắm vào chúng ta.」
「Quan trọng hơn là tránh ra đi.」
Tôi nói. Akane đang đè lên người tôi để bắn.
「Làm gì. Định so sánh cô gái yếu đuối như bà với con khỉ đột Thủy quân lục chiến Mỹ hả.」
「Nếu kia là kiếm sĩ thì cô là kẻ cuồng chiến. Bắn súng ầm ầm ngay trên đầu người ta, ồn ào chết đi được.」
「So với ngươi thì lính thủy đánh bộ cũng thành người theo chủ nghĩa Gandhi thôi.」
Chúng tôi vừa chửi nhau vừa lắng nghe. Không một tiếng động. Sự im lặng đáng sợ đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
「Đi đâu rồi.」
「Sao mà biết.」
「Không ổn!」
「Chắc là chơi trốn tìm rồi. Bên trong là học sinh tiểu học đấy. Natsuru, thò đầu ra cửa một chút đi.」
「Làm mồi nhử hả!」
「Biết đâu ả chém tới.」
「Hả? Thế tôi chết thì làm sao!」
「Bà sẽ dâng hoa lên mộ và khóc cho. Chắc Kaede cũng khóc. Tốt quá ha.」
Bất ngờ trên đầu tối sầm lại. Không một tiếng động, có ai đó đang đứng.
Không kịp xác nhận, chúng tôi nhảy lùi lại phía sau. Lưỡi kiếm lướt qua chỗ chúng tôi vừa đứng. Chỉ cần lơ đễnh một chút là thân trên và thân dưới đã chia ly rồi. Hình như tôi ngửi thấy mùi thép.
「Natsuru, lùi lại nữa đi!」
「Biết rồi!」
Chúng tôi di chuyển vào giữa phòng nghe nhìn.
Nhìn kỹ thì có vẻ vừa nãy có giờ học. Trên bảng đen viết đầy nội dung bài học. Tôi buột miệng than thở.
「Ban ngày thì học, đang đánh nhau cũng học. Giờ nghỉ là khi nào đây.」
「Tưởng nói thế là hay ho lắm hả.」
Chúng tôi đứng tựa lưng vào nhau. Akane chĩa súng sang trái phải.
「Lại không thấy đâu nữa rồi.」
「Tệ thật.」
「Có khi nào bị dồn vào đường cùng rồi không.」
Phòng học này chỉ có hai cửa ra vào. Ngộ nhỡ cả hai đều bị chặn thì hết đường chạy.
「Có thể. Vụ này chắc phải chuẩn bị tinh thần rồi.」
「Tôi mong đây là giấc mơ. Càng sớm càng tốt.」
Tôi than vãn.
「Đang là một học sinh cấp ba bình thường, tự nhiên lại suýt bị giết cùng với một cô nàng mồm mép chua ngoa. Tỉnh lại giùm cái.」
「Chết cùng mỹ nhân như bà đây thì người ta tưởng là tự sát vì tình đấy. Tốt quá ha.」
「Đùa cũng vừa phải thôi.」
「Hự!」
Bóng tối dao động. Có cái gì đó đang lao tới.
Akane vừa nhảy tránh vừa nổ súng. Ánh lửa đầu nòng lưu lại tàn ảnh trên võng mạc. Cô nàng liên tục nhả đạn.
Tôi cũng nhảy lên. Váy tung bay. Ra là thế, những lúc này sẽ nhìn thấy quần lót sao.
Chắc tại nghĩ vớ vẩn nên cú nhảy bị nửa vời, tôi đâm đầu vào cái bàn.
「Đau quá.」
「Đừng có kêu mấy tiếng thảm hại thế. Ngươi có phải con gái không hả!」
「Tôi đâu phải con gái...」
Lời nói của tôi bị át đi. Tiếng súng và tiếng kiếm va chạm biến phòng học thành buổi biểu diễn nhạc rock.
Cuối cùng cũng thấy bóng dáng Shizuku. Ở gần cửa ra vào. Vì ngược sáng nên không thấy rõ biểu cảm.
「Natsuru, dùng phép thuật đi!」
Mụ chó dữ vẫn tiếp tục bắn mà không thèm nhìn tôi.
「Bà chặn đoản kiếm (Schwert). Ngươi tặng cho ả một cú vào đầu đi!」
「...Tôi không biết cách phát động!」
Đúng vậy. Akane có thể triệu hồi súng tùy ý, nhưng tôi không biết cách. Tôi chỉ dùng được đúng một lần. Mà lại là tình huống bộc phát. Lúc ở thư viện tôi cũng lo chuyện này.
「Cái gì cơ thằng này! Làm thế nào giờ!」
Chỉ có thể nói là bó tay.
「Tôi nghĩ là tùy cơ ứng biến thôi chứ.」
「Tập trung, là tập trung đấy! Dùng cái bàn tay đần độn của ngươi, cứ như đang nắm cứt chó ấy, làm thử xem nào!」
Cách ví von kiểu gì vậy.
Nhưng tôi cũng cố tập trung khí lực vào lòng bàn tay. Không nghĩ đến cứt chó. Thả lỏng, chỉ tập trung tinh thần.
Đầu ngón tay chuyển sang màu đỏ. Khoảnh khắc tiếp theo.
Một quả cầu lửa xuất hiện, bay thẳng một đường về phía Shizuku.
Hội trưởng Hội học sinh né được trong gang tấc. Có vết cháy trên bức tường phía sau. Wow.
「Làm được rồi kìa!」
Akane vỗ lưng tôi bồm bộp.
「Cứ thế mà phát huy. Biến cái con Hội trưởng kiêu ngạo đó thành quả dưa hấu vỡ đi. Bà đây ghét cay ghét đắng cái bọn Hội học sinh. Giết sạch bọn chúng.」
Mụ chó dữ có vẻ vui sướng. Tôi không định hùa theo sở ghét cá nhân của cô nàng, nhưng biết cách tấn công là một lợi thế lớn. Thế này là ngang sức, không, hai đánh một thì lợi thế tuyệt đối. Nhưng Shizuku vẫn điềm nhiên như vậy, là sao chứ.
「Lâu lắm rồi mới gặp Kämpfer hệ Ma pháp (Zauber). Bắn thử xem nào?」
Cái kiểu ung dung này là sao.
「1580 độ. Đó là nhiệt độ nóng chảy của sợi xích này. Liệu ngọn lửa của cậu có làm tan chảy được không?」
Con ả này, còn nói ra cả con số cụ thể nữa chứ.
Tôi do dự, nhưng Shizuku không hề phòng thủ, phơi mình ra đó. Có thể làm được.
Tôi đẩy lòng bàn tay về phía trước. Ngọn lửa thiêu đốt hóa thành cầu lửa, lao tới Hội trưởng. Shizuku gạt ngang thanh đoản kiếm.
Bốp.
Chỉ với động tác đơn giản đó, quả cầu lửa tôi bắn ra bị hất văng, rơi xuống sàn. Shizuku nhếch mép cười. Như tảng băng đang cười vậy.
「Chẳng có gì ghê gớm. Thế này thì cả đời cũng không đánh bại được tôi đâu.」
Chuyển động của cô ta còn nhanh hơn trước. Hai thanh đoản kiếm thậm chí còn để lại tàn ảnh. Cứ như tua nhanh video vậy. Phim "Người đàn ông sáu triệu đô" cũng có cảnh giống thế này.
「Đồ vô dụng!」
Akane nói câu không nên nói nhất.
「Bắn quả cầu yếu xìu. Nước đái ông già còn mạnh hơn!」
「Làm gì có chuyện người mới hay không! Đĩa DVD của ×××××× bán hạ giá ở tiệm thuê băng còn vô dụng hơn! Cái thứ chỉ bán được ×××× bản ấy!」
「Tôi là người mới mà! Dịu dàng chút đi!」
「Ồn ào quá!」
「Dám nói thế hả!」
Máu dồn lên não tôi. Dù không rành anime đêm khuya, nhưng tôi biết mình đang bị chế giễu.
「Chuyện nội bộ để sau đi nhé.」
Đoản kiếm bay tới. Chen vào giữa tôi và Akane.
「Chuồn thôi!」
Akane hét lên rồi bỏ chạy. Tôi cũng đuổi theo, rời khỏi phòng nghe nhìn. Ngoài hành lang, tôi hét lớn.
「Nhảy qua cửa sổ xuống dưới đi.」
「Ngươi muốn làm trò hề cho thiên hạ xem hả. Bị lộ thì nguy to đấy.」
「Đánh ở đây bất lợi lắm.」
「Chịu thôi. Tức là cô ta đã tính toán cả rồi.」
Tóm lại là chúng tôi đã dính bẫy của Hội trưởng. Bị một mỹ nhân thông minh lừa thì cũng được, nhưng cảm giác cứ khó chịu sao ấy.
Chạy dọc hành lang. Phía sau là những thanh đoản kiếm uốn lượn. Đáng lẽ phía trước phải có cầu thang xuống dưới, nhưng đã bị cửa thoát hiểm chặn lại.
「Được rồi, mở rồi này!」
Akane vừa bắn vừa chạy xuống. Tôi cũng xuống theo.
「Này Akane, ra ngoài sẽ bị lộ đấy!?」
「Ai bảo ra ngoài. Tầng một là giảng đường lớn. Đến đó.」
「Thì sao?」
「Giảng đường lớn đang sửa chữa, không có bàn ghế gì cả. Nếu là nơi rộng rãi thì súng của bà có lợi thế. Bà sẽ kết liễu ả ở đó.」
Người phụ nữ này, trong tình huống thế này mà vẫn cười được. Vui sướng vì được chiến đấu đến thế cơ à. Đúng là đầu óc có vấn đề.
Bỏ qua tầng hai, xuống thẳng tầng một. Mở cánh cửa tiếp giáp với cầu thang, chúng tôi vào giảng đường lớn.
Cũng tối om.
「Chả thấy gì cả. Natsuru, có công tắc không.」
Tôi dò dẫm tìm công tắc. Thường thì nó nằm ngay gần cửa ra vào.
「...Không sáng.」
Có rồi, ấn.
「Có ấn đàng hoàng không đấy!?」
「Ấn rồi. Chắc bị cắt dây điện ở đâu đó rồi.」
「Chậc, mở rèm cửa ra vậy.」
Akane đi về phía cửa sổ.
Tôi phát động ma pháp. Ngọn lửa thiêu đốt tấm ván, những mảnh cháy rơi xuống sàn.
「...Này, không phải rèm cửa. Là ván gỗ đóng đinh mà!」
Ánh nắng lọt qua khe hở.
Tôi và Akane cùng rên rỉ.
Bên trong giảng đường lớn, đồ đạc chất đống. Không phải bàn ghế. Tủ locker, bồn rửa, dụng cụ bóng chày (tại sao?), cứ như nhà kho vậy.
「Đúng rồi. Vì là nhà kho mà.」
Giọng Shizuku vang lên. Ở cửa ra vào, một nửa người cô ta lộ diện.
Lời cô ta không sai. Thông thường, căn phòng lộn xộn như mê cung thì người chạy trốn có lợi thế áp đảo. Nhưng với đoản kiếm truy đuổi của Shizuku có thể xâm nhập bất cứ đâu, thì đó chỉ là lợi điểm cho cô ta. Ngược lại, chúng tôi không thể sử dụng vũ khí của mình như ý muốn.
「Khu Nữ đang sửa chữa. Chỗ này được dùng làm kho thay thế. Đối với tôi bây giờ, đây là sân khấu tuyệt vời.」
「Đừng có giỡn!」
「...Con đàn bà nham hiểm. Dồn bọn này vào đây hả!」
「Là các người tự chạy vào đấy chứ.」
「Người phụ nữ sủa như chó cũng không phù hợp với trường ta đâu.」
「Cái cách nói chuyện đó của ngươi, từ trước bà đã ghét rồi!」
「Vốn từ vựng cũng nghèo nàn nữa.」
Cơ thể Hội trưởng bật lên.
Dáng vẻ khi nhảy lên đó thật ngầu. Nhưng cảm nghĩ đó chỉ thoáng qua trong tích tắc, sau đó tôi chỉ biết cắm đầu chạy trốn.
「Hự!」
「Đau quá!」
Hai thanh đoản kiếm (Schwert) do Shizuku điều khiển tấn công tự do từ bốn phương tám hướng. Ma pháp của tôi và súng (Gewehr) của Akane gặp khó khăn trong việc ngắm bắn do đống đồ đạc cản trở.
Bộ đồng phục thủy thủ của Akane bị xé rách. Lộ cả ngực. Ồ, áo lót màu trắng. Mang tiếng là phiên bản chó dữ, nhưng lại theo phong cách ngây thơ nhỉ.
「Nhìn cái gì mà nhìn!」
Ngay trước khi tiếng súng vang lên, tôi vội nấp sau thùng các tông. Chữ quýt Ehime trên thùng bị đục lỗ lỗ chỗ. Con mụ này bắn thật. Tim tôi sắp đóng cửa rồi đây.
Không phải lúc nội bộ lục đục. Đoản kiếm lao tới như thể có hàng chục thanh. Tốc độ nhanh khủng khiếp. Lại còn chính xác. Dù có trốn ở đâu cũng bị tìm ra ngay. Dù dùng ma pháp và súng để phòng thủ, nhưng chỉ là vấn đề thời gian.
Đang nghĩ ngợi thì vai tôi bị lưỡi kiếm chém trúng. Thỉnh thoảng Akane cũng gào lên, nhưng chắc trường hợp của cô nàng chỉ là do tức giận thôi.
Tệ thật. Đã thế còn khát nước và đói bụng. Tôi lục túi xem có kẹo cao su không, nhưng làm gì có.
Thay vào đó, ngón tay tôi chạm phải vật gì đó.
Trong lúc ẩn nấp, tôi im lặng một lúc.
「Này Akane.」
「Gì hả tên dê xồm. Giết xong Shizuku thì tới lượt ngươi.」
「...Đòn tấn công của Hội trưởng, có né được không?」
「Đồ ngu, không là cái chắc. Lúc nãy thì còn xoay xở được. Giờ ả nghiêm túc rồi. Chắc sắp đến giờ nghỉ nên định giải quyết dứt điểm.」
「Cảm giác thanh đoản kiếm đó nhanh thật nhỉ.」
「Ừ. Thế nên Shizuku mới nghiêm túc. Cái gọi là nhanh không kịp nhìn thấy ấy.」
「Vậy làm sao đánh bại?」
「Làm sao là làm sao.」
「Biết thế quái nào được. Mẹ kiếp. Coi thường bà đây. Tóm lại không giết được ả thì bà không nuốt trôi cục tức này.」
Đôi mắt cô nàng đỏ ngầu. Chắc là điên tiết lắm rồi. Không phải Akane (Hồng Âm) mà là mắt đỏ (Akame) luôn rồi.
「Thế thì theo kế hoạch của tôi đi.」
「Kế hoạch gì?」
「Làm chậm chuyển động của Hội trưởng và tốc độ đoản kiếm. Nhân cơ hội đó mà xử lý.」
Tôi nói ra kế hoạch vừa nảy ra. Nghe xong, Akane làm vẻ mặt như nhân viên giám sát kẻ trộm đồ siêu thị khó tính.
「...Có thành công không đấy?」
「Ai biết. Đây là canh bạc. Chỉ có chơi hay không chơi thôi.」
「Tiền cược là gì?」
「Thua thì đi chầu ông bà. Thắng thì... cũng chẳng có gì tốt đẹp lắm.」
「Thằng khốn này. Đua ngựa còn có tỷ lệ cược ngon hơn.」
Thế rồi cô nàng cười toe toét.
「Được rồi, chơi luôn!」
Tôi phóng cầu lửa, kiềm chế những thanh đoản kiếm đang lao tới. Akane cũng bóp cò. Nhưng nơi cô nàng đục lỗ là trần nhà.
Cô ấy nhảy lên nóc cái tủ locker rỉ sét.
「Natsuru, lên đây!」
「Đừng có làm tôi ngã đấy!」
Tôi đạp chân xuống sàn. Dùng thùng các tông làm bệ phóng, nhảy lên tủ locker rồi đặt chân lên vai Akane.
「Ngươi mới là đừng có ngã đấy!」
Dồn hết sức bình sinh nhảy lên. Trần giảng đường lớn rất cao, nhưng chiều cao của tủ locker cộng với nữ sinh là đủ để chạm tới.
Tôi móc ngón tay vào cái lỗ Akane đã bắn thủng.
Ghét nhất là hít xà đơn nhưng lúc này phải chịu đựng. Lấy cái bật lửa trong túi ra, châm lửa, đưa sát vào thiết bị báo cháy.
Thiết bị báo cháy phát ra âm thanh như cái chậu kim loại lăn xuống dốc. Dù không có hỏa hoạn nhưng nó vẫn gào lên là cháy rồi đây. Vòi phun nước tự động vỡ ra, trút nước như thác xuống khắp ngõ ngách phòng học.
Hai thanh đoản kiếm của Hội trưởng đang lao về phía tôi. Chỉ một chút nữa, một chút nữa thôi.
Đây chính là mục tiêu.
「Akane!」
Cùng với tiếng hét của tôi, mụ chó dữ lao đi. Mục tiêu là Shizuku đang án ngữ ở cửa ra vào. Sở trường đoản kiếm không hoạt động tốt nhờ màn nước. Điều đó tỷ lệ thuận với độ dài của sợi xích.
Akane luồn qua mũi đoản kiếm. Sợi xích vẫn uốn lượn, nhưng cầu lửa của tôi đã thổi bay nó.
Con chó dữ lao vào lòng Hội trưởng Hội học sinh. Mượn cơn giận dữ đè ngửa cô ta ra. Nòng súng ấn thẳng vào giữa trán.
「Chết đi con khốn!」
Đoàng.
Tiếng súng nổ.
Viên đạn đục một lỗ trên sàn nhà, ngay sát đầu Shizuku.
「Natsuru... Tên khốn này.」
Người đỏ mặt vì giận dữ là Akane.
Quả cầu lửa đã kiềm chế uy lực của tôi đã làm chệch nòng súng.
「Xin lỗi.」
「Tại sao lại cản đường.」
「Đừng có làm chuyện khiến mình mất ngủ chứ.」
「Ngươi mất ngủ hay không mặc xác ngươi. Đã bảo rồi, bà không giết ả thì không chịu được.」
Tôi tiến lại gần hai người. Đôi mắt của Shizuku đang bị đè xuống vẫn bình tĩnh, nhưng đồng thời cũng ánh lên vẻ khinh miệt tôi.
「Không phải lòng thương hại. Là giao dịch.」
「Tốt nhất đừng thương hại kẻ thù.」
Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh Shizuku. Đầu ngón tay vẫn còn nóng.
「Giao dịch. Kämpfer là sự tồn tại để đánh bại kẻ thù.」
「...Hừm. Cậu cứu tôi sao?」
「Tại tôi không có máu chiến như cô nàng này.」
「Nếu cô chấp nhận.」
「Điều kiện là gì.」
Tôi nhìn thẳng vào cô ta và nói.
「Thả Sakura-san ra.」
「Thả Sakura-san ra, và đừng động đến cô ấy nữa. Đó là điều kiện.」
「...Giỡn mặt hả!」
Người phản đối đầu tiên là mụ chó dữ. Đã đoán trước rồi, nhưng làm gì có chuyện thương lượng ở đây.
「Kệ xác cái con Kaede ngớ ngẩn đó. Không xử lý con ả này ngay bây giờ là bọn mình nguy đấy.」
Akane làm súng biến mất.
「...Có vẻ không thống nhất ý kiến nhỉ.」
「Im đi. Hội trưởng, Yes hay No.」
「Mấy cái đó bỏ qua đi. Chọn cái nào.」
「Tôi chọn Yes.」
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
「Akane, bỏ súng ra.」
「Đừng có đùa.」
「Được rồi mà!」
Tôi trừng mắt với giọng điệu mạnh mẽ đến mức tự mình cũng ngạc nhiên. Akane tặc lưỡi rồi quay mặt đi.
Shizuku từ từ ngồi dậy. Đoản kiếm đã biến mất.
「Tôi đã nói là Yes. Là tôi thôi nhé.」
「Tôi tin cô là người giữ lời.」
「...Làm thế này, cậu sẽ hối hận đấy.」
Cô ta nhấn mạnh một cách không cần thiết. Có lẽ đang ám chỉ rằng ngoài cô ta ra còn có những Kämpfer mang vòng tay màu đỏ khác.
「Sẽ hối hận đấy.」
Shizuku tiếp tục: 「Nhanh quay lại đi. Sắp hết giờ học rồi, xe cứu hỏa cũng sắp đến rồi đấy.」
「Đúng đúng. Natsuru-san, cậu đã ngăn tôi bị bắn, nhưng nếu cứ để thế thì sao?」
「Tôi không nói cậu ngây thơ. Nhưng mà, thương lượng kém quá... Yên tâm, tôi sẽ giữ lời. Kaede được thả rồi.」
「Cậu chẳng biết gì cả.」
「Thì, chết rồi...」
Tôi định nói là chết rồi thì chẳng biết gì nữa, nhưng Hội trưởng ngắt lời tôi, khóe miệng nhếch lên.
「Cậu nghĩ là sẽ trở nên thế nào?」
「Tôi nghĩ như vậy cũng là một kiểu hạnh phúc.」
Cô ta cứ thế biến mất khỏi giảng đường lớn.
Một lúc lâu sau, bóng lưng xinh đẹp đó vẫn in trong võng mạc tôi.
「...Này Akane, câu cuối cùng Hội trưởng nói, rốt cuộc là...」
Chưa kịp nói hết câu, má tôi đã ăn trọn cú đấm. Tôi quay nửa vòng rồi ngã vào đống bàn ghế.
「Đừng có giỡn mặt.」
Akane xoa xoa bàn tay vừa đấm tôi.
「Làm ra vẻ người tốt để Shizuku chạy thoát. Muốn giao dịch thế thì vào công ty chứng khoán mà làm.」
Tôi ôm cái đầu đang choáng váng, ngồi dậy.
「...Không làm thế thì sao cứu được Sakura-san hả.」
「Cứ mặc xác con Kaede đó là được rồi.」
「Thế thì sẽ hối hận... Không chỉ vì tôi thích cô ấy đâu. Nếu bỏ mặc ở đó, tôi có cảm giác thứ gì đó quan trọng của một Kämpfer sẽ biến mất.」
Tôi phát tín hiệu đỏ. Tại sao thì tôi không biết. Vốn dĩ tôi chưa từng nói lời nói dối đao to búa lớn nào như 「với tư cách một Kämpfer」. Đó là lý do tôi ngăn Akane ngay trước khi cô ấy nổ súng. Có phải thứ gì quan trọng không thì tôi cũng không tự tin lắm. Tôi cũng chẳng định làm đèn giao thông.
「Bà đây chả cảm thấy cái quái gì cả.」
「Chắc chỉ có tôi thôi.」
「...Hừ, làm màu.」
「Cất cái thứ quan trọng đó vào két sắt ngân hàng đi. Bà về đây. Chuyện của Kaede thì ngươi tự lo liệu. Nhưng mà.」
Akane ngáp một cái thật to, tiện thể vớt nước từ vòi phun rửa mặt. Uống được không nhỉ.
「Kế hoạch vòi phun nước cũng khá đấy.」
Cô nàng dừng bước chân định rời đi.
「Lần sau không có chuyện đó đâu.」
Akane cười toe toét. Con nhỏ này, cười lên trông cũng dễ thương phết.
Việc dọn dẹp sau trận chiến là cả một vấn đề. À không phải tôi dọn đâu nhé. Tôi đi cứu Sakura-san, nhưng cô ấy đã được thả khỏi phòng học rồi. Shizuku đã giữ lời hứa.
Sau đó, Sakura-san được đưa vào phòng y tế trong tình trạng 「ký ức mơ hồ」. Cô ấy không nhớ gì về những sự kiện trong vài ngày qua. Thế buổi hẹn hò với tôi thì sao. Về mặt sức khỏe thì không có vấn đề gì.
Tòa nhà Chuyên môn náo loạn cả lên. Thì chuông báo cháy reo, vòi phun nước hoạt động cơ mà. Giáo viên khu Nữ cố gắng hướng dẫn sơ tán, nghe nói có tới năm xe cứu hỏa chạy đến. Người duy nhất bị phát hiện là Masumi đang ngất xỉu ở cửa ra vào. Tôi và Akane trà trộn vào đám học sinh sơ tán tạm thời ra ngoài trường nên thoát nạn. Nghe đâu Shizuku lại là người hướng dẫn học sinh. Quả là cao tay.
Chả quan trọng lắm, nhưng Higashida có vẻ đang hăng hái làm chuyên đề về 「Mỹ nữ miệng lưỡi độc địa nhưng dễ thương」 và 「Mỹ thiếu nữ lạnh lùng bắt gặp trong thị trấn」 trên bản tin của CLB Nghiên cứu Mỹ nhân. Không khéo tôi phải xử lý gã này thật.
---Chuyện là thế đó, tôi giải thích với Harakiri Tora. Con thú nhồi bông bằng sợi hóa học kêu lên hô hô hô như Mito Komon.
「Vất vả thật đấy.」
「Hơn cả vất vả ấy chứ.」
Trong phòng riêng, tôi vừa gặm khoai tây chiên vừa nói.
「Cứu được Sakura-san là tốt rồi, nhưng nếu phải đấu với Hội trưởng lần nữa, tôi không tự tin thắng được đâu.」
「Nhưng dù Natsuru-san nói dừng lại, đối phương cũng không dừng đâu.」
「...Nghĩa là chỉ còn cách chiến đấu thôi sao.」
「Đó là định mệnh của Kämpfer.」
Harakiri Tora nói với vẻ nhẹ tênh, nhưng lời thoại lại hàm chứa nhiều ý nghĩa. Tại sao Kämpfer phải chiến đấu, và nếu bị đánh bại thì sẽ ra sao. Tôi hoàn toàn không biết gì cả.
「Đừng có làm cái mặt đưa đám thế. Xõa đi, xõa đi nào.」
Seppuku Kuro Usagi ồn ào vui vẻ. Con này không biết thích cái gì mà cứ ba ngày lại đến nhà tôi một lần.
「Thắng rồi thì tốt chứ sao. Vui lên đi.」
「Chả có cảm giác thắng chút nào.」
「Đồ ngốc. Đối phương rút lui rồi. Là thắng đấy. Trong sách cổ cũng có ghi rồi còn gì. 『Thắng trận được năm phần là tốt』 đấy.」
Có hả ta.
Người mang Seppuku Kuro Usagi đến tất nhiên là Akane. Cô nàng đặt con thú nhồi bông lên đùi, đang ăn bánh quy.
「Nhưng mà, mọi người không bị thương là tốt rồi.」
Cô nàng có vẻ nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Thế mà cứ biến thành Kämpfer là lại 「Chết hết đi」, đúng là phụ nữ thật khó hiểu.
「Đúng vậy ha.」
「Hử?」
「Thân phận học sinh cấp ba, ai mà muốn trở thành kẻ giết người chứ.」
Akane có được năng lực biến thân đã nửa năm. Trong thời gian đó, cô ấy đã từng đánh bại kẻ thù nào chưa. Hình như có trận hòa thì phải.
「Đã trả lời Sakura-san chưa nhỉ.」
「Được tỏ tình là muốn hẹn hò mà...」
「A... Đúng rồi. Chưa trả lời.」
Tất nhiên, hay nói sao nhỉ, tình cảm của tôi chưa xác định. Lúc chưa kịp Yes hay No thì sự việc đã cuốn đi mất rồi. Vẫn còn đang treo lơ lửng.
Bây giờ chỉ cầu mong Sakura-san quên chuyện đó đi.
Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi bắt chước nghệ sĩ hài nào đó rồi cười hô hố. Nhờ tivi và internet, kiến thức văn hóa của bọn này tăng lên nhanh chóng. Nếu ném con Kanden Yamaneko của Shizuku vào đây thì sẽ thế nào nhỉ.
「Mà nè.」
Akane vừa đưa cái tách trà rẻ tiền lên miệng, vừa nhìn quanh quất.
「Natsuru-san sống một mình nhỉ.」
「Không có anh em à?」
「Không. Có người coi như anh em nhưng... giờ chắc đang ở nước ngoài.」
「Hả. Là con gái à?」
「Phải... Này, dừng lại. Thú nhồi bông làm sao mà uống được!」
Tôi giật lấy chai nhựa từ tay Harakiri Tora đang định uống Coca. Lại còn tóm cổ con Seppuku Kuro Usagi đang định chôm khoai tây chiên, dọa 「Tao bứt tai mày giờ」.
Harakiri Tora nhảy nhót vui vẻ, làm náo loạn cả lên một lúc. Nhờ vậy mà Seppuku Kuro Usagi nói 「Ồ, bắt chước Akane biến thân hả? Mồm mép ngươi cũng độc địa rồi đấy」, rồi bắt đầu cãi nhau với tôi, kẻ đang định bứt tai nó thật. Akane phải vội vàng can ngăn.
Chúng tôi cười đùa vui vẻ.
Tôi hoàn toàn không nhận ra điện thoại di động của mình đang reo cho đến khi nó tắt hẳn.
---
「...Thiệt tình, gọi bao nhiêu lần cũng không nghe máy.」
Cô gái bực bội, chửi đổng vào cái điện thoại di động đã trở về màn hình chờ. Cô gập máy lại, nhét vào túi. Rồi bắt đầu bước đi với những bước chân nhẹ nhàng.
「Kệ đi. Có gọi lại cũng không thèm nghe đâu nha.」
Khung cảnh xung quanh thật hoài niệm. Chỉ là khu dân cư bình thường không có gì đặc biệt, nhưng đối với cô, đây là nơi cô sinh ra và lớn lên. Vì lý do nào đó mà phải đi nước ngoài, nhưng quả nhiên quê hương vẫn là tuyệt nhất.
Điện thoại reo. Tưởng là hắn, nhưng hóa ra là người khác.
「Alo xin chào... Lâu rồi không gặp~」
「...Ừ, thủ tục chuyển trường xong rồi. Học cùng trường đấy. Hôm nào lại đi chơi nhé.」
Giọng nói tự nhiên trở nên vui vẻ. Không phải hắn, nhưng là từ một người bạn.
Đầu dây bên kia là một cô gái khá hoạt bát.
「Hả? Có người tuyệt vời lắm sao?」
Chết thật, có bạn trai rồi à?
「...Không phải đâu. Là một chị năm hai.」
Hả, có sở thích đó từ bao giờ thế.
Rồi cô cười ha hả.
「Gớm, đùa thôi đùa thôi. ...Ra là vậy. Giới thiệu cho tớ nhé.」
Cô gật đầu vài lần.
Từ giờ sẽ lại sống ở đây. Sẽ nhờ hắn chỉ bài cho. Không, khéo khi mình phải chỉ cho hắn ấy chứ. Trước đó phải bắt hắn đi mua sắm cùng mới được. Lâu rồi mới gặp mà, chừng đó có sá gì.
「Ừ.」
「Ừ, biết rồi... Vào trường rồi nói chuyện kỹ hơn nhé. Bye bye, Masumi.」
Cô tắt điện thoại. Nhận được cuộc gọi từ người bạn tiểu học ngay khi vừa về nước thật là vui hết biết. Đã báo tin về nước quả là quyết định đúng đắn.
Đang cười tủm tỉm thì một bà cô trung niên bắt chuyện.
「Ô kìa, chẳng phải bé Mikoto sao. Về rồi đó hả.」
Cô cúi đầu chào.
「Lâu rồi không gặp cô ạ. Cháu mới về hôm qua.」
「Nhớ quá đi mất. Bố mẹ cháu đâu?」
「Vẫn còn ở nước ngoài ạ. Cháu về trước một bước.」
「Ra là vậy... Nhắc mới nhớ, cháu biết con trai nhà Senō đúng không.」
Cô vô thức kiểm tra cái túi đựng điện thoại di động.
「Bố mẹ thằng bé chuyển công tác xuống Kyushu rồi. Hình như đang sống một mình đấy.」
「...Thật ạ?」
「Con trai mà, chắc vất vả lắm. Cháu để ý giúp đỡ nó nhé.」
「Vâng. Cháu sẽ làm thế.」
Cô cúi đầu chào lần nữa. Ra là Natsuru đang cô đơn một mình sao. Được rồi, vậy thì đích thân tôi đây sẽ bất ngờ đến thăm và làm cậu ta giật mình chơi. Chắc chắn là không có hơi hướng đàn bà nào đâu. Cậu ta sẽ ngạc nhiên lắm cho xem.
Vừa nghĩ ngợi lung tung, Kondō Mikoto vừa hăng hái bước đi.
0 Bình luận