Chương 4
Bầu trời quang đãng, xanh ngắt một màu. Tôi từng nghe Higashida nói rằng kiểu trời xanh thế này được gọi là "Pee-can", bắt nguồn từ việc chiếc lon đựng thuốc lá hiệu Peace có màu xanh tuyệt đẹp y hệt vậy. Nhãn hiệu thuốc lá cũng mang lại kiến thức ra phết nhỉ. Dù tôi chẳng hút thuốc bao giờ.
Nhưng mà tình cảnh hiện tại thì thật phức tạp. Có lẽ tôi sẽ phải đau đầu về chuyện ngày hôm nay suốt cả đời mất.
Tôi đang trong hình hài nữ giới. Cá nhân tôi thì thà đi hẹn hò trong lốt đàn ông còn hơn, nhưng theo yêu cầu của đối phương, tôi đành đứng đợi trước nhà ga với vẻ bồn chồn không yên. Đồng hồ chỉ gần mười giờ. Vẫn còn một chút thời gian trước giờ hẹn.
Ngay bên cạnh tôi là Akane. Hơn nữa, lại là trong bộ dạng bình thường.
Ban đầu cô ấy ở phiên bản "chó điên". Bởi vì nếu không làm thế thì tôi không thể biến thân được. Tuy nhiên, cô ấy đã nhanh chóng trở lại bình thường.
「Sao thế?」
Dĩ nhiên là tôi phản đối. Nhưng Akane rơm rớm nước mắt và từ chối: 「Không chịu đâu……………」
「Hả?」
「Bởi vì Natsuru-san, cậu sẽ chỉ ở riêng với Sakura-san thôi……………」
「Rồi tớ sẽ lại muốn bắn cả Sakura-san cho mà xem.」
「Tớ sẽ ghét toàn bộ khoảng thời gian đó mất. Tớ sẽ gây gổ với cả con trai một cách tỉnh bơ nữa…………… Tóm lại là không đâu…………… Với lại, tớ mà biến thân thì toàn nói mấy lời thô thiển, người đời sẽ đánh giá……………」
「Không, nhưng mà này, nếu Akane-chan không giữ nguyên bộ dạng đó, tôi sẽ biến lại thành nam mất.」
Chuyện đó thì gay go lắm.
Sau đó tôi đã cố gắng thuyết phục, nhưng ý chí của cô ấy rất kiên định, rốt cuộc cô ấy vẫn giữ nguyên bộ dạng bình thường. Tôi ôm đầu sầu não.
「Làm sao đây. Đang giữa chừng hẹn hò với Sakura-san mà biến lại thành nam thì có nước độn thổ.」
「Thử cầu nguyện xem sao, biết đâu lại linh nghiệm.」
Kẻ phát ngôn câu vô trách nhiệm đó là Harakiri Tora.
Giọng điệu cứ như chuyện nhà người khác vậy. Vì nó đòi ra ngoài hóng gió thi thoảng nên tôi mới mang theo, giờ thì đang hối hận vô cùng.
「Biết đâu thần linh ở thế giới này sẽ lắng nghe lời thỉnh cầu. Chứ Moderator thì chắc chắn sẽ lờ đi rồi.」
「Trước đây tôi đã nói rồi mà, chỉ còn cách tích lũy kinh nghiệm thôi.」
「Không có thuốc hay phương pháp nào kéo dài hiệu quả sao?」
「Đã tích lũy được một ngày kinh nghiệm rồi còn gì.」
「Chừng đó thì ăn thua gì.」
「Biết rồi.」
Nó lắc đầu như muốn nói "Cậu chả hiểu gì cả". Chết tiệt.
「Thôi kệ đi. Cứ làm tới xem sao, biết đâu lại trót lọt.」
Kẻ nói câu này là Seppuku Kuro Usagi. Akane giải thích rằng con này cũng nằng nặc đòi ra ngoài nên cô ấy mới mang theo.
「Ban nãy Harakiri Tora vừa bảo là chẳng làm gì được còn gì.」
「Nếu ngay từ đầu đã nghĩ là không suôn sẻ thì mọi chuyện sẽ tệ thật đấy. Biết đâu lại giấu nhẹm được trót lọt thì sao. Hãy tư duy tích cực lên (Positive Thinking).」
Biết lắm từ ngữ vớ vẩn gớm.
Quả thực, nếu cứ lo lắng về việc biến thân bị giải trừ thì mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu. Như thế cũng thất lễ với người hẹn hò nữa. Khoan bàn đến cái vụ "tư duy tích cực" kia đã.
Akane thu mình lại, im lặng. Mỗi tay cô ấy cầm một con Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi, trông chẳng khác gì đang diễn kịch rối bụng.
「Cứ thế này mà hẹn hò với Sakura-san thôi.」
Tôi buông xuôi tất cả và nói.
「Xin lỗi nhé………………」
「Akane-chan tìm chỗ nào đó nấp dùm tôi nha.」
Cô ấy đáp nhỏ: 「Vâng………………」
Lũ thú nhồi bông thì thi nhau nói mấy câu chẳng ra đâu vào đâu như: 「Cầu cho cậu được siêu thoát sớm」 hay 「Nếu thất bại thì cũng có cái để cười」. Tôi tự hỏi trong đám người kia có bao nhiêu người rơi vào cảnh ngộ như tôi. Chắc chắn là con số không tròn trĩnh. Sáng thức dậy thấy mình biến thành con gái, làm quái gì có nhiều học sinh cao trung gặp phải chuyện đó chứ.
Tuy nhiên, có thể có Kämpfer. Dù lúc này chắc không có đâu, nhưng nghe nói bọn họ có xu hướng xuất hiện tập trung. Trong tương lai không xa, chắc hẳn sẽ chạm mặt thôi. Trên hết, có kẻ địch đang nhắm vào tôi và Akane.
Tôi giật mình quay về thực tại.
「Để cậu phải đợi lâu rồi.」
Sakura-san đang mỉm cười ngay trước mắt tôi. Mặc đồng phục đã đẹp, nhưng bộ trang phục với váy hơi ngắn và áo ngắn tay này cũng rất tuyệt. Nói thẳng ra là quá dễ thương.
「Xin lỗi nhé, cậu chán lắm phải không?」
Tôi lắc đầu. Vì có đám tùy tùng đi theo nên cũng giết được khối thời gian.
「May quá. Tớ cứ phân vân mãi chuyện quần áo, suýt nữa thì muộn. Buổi hẹn hò đầu tiên với Natsuru-san, không thể xuề xòa được đúng không.」
Cũng không đến mức không được đâu. Tôi cũng mù tịt về mấy chuyện này mà. Tiện thể thì tôi cũng đau đầu về chuyện quần áo lắm.
Sakura-san ngắm nghía bộ đồ tôi đang mặc.
「Tớ mới chỉ thấy cậu mặc đồng phục, hóa ra mặc đồ thường cũng hợp lắm. Ngầu thật đấy.」
Để đề phòng, tôi đã nhờ Akane mang theo quần áo cho mình. Chà, hẹn hò kiểu này hồi hộp đến thót tim. Nếu cứ giữ nguyên bộ dạng này thì tốt, nhưng nếu lỡ biến lại thành trai thì chắc tôi phải vứt bỏ tất cả mà tính đường trốn khỏi Nhật Bản mất. Hẹn hò ngày nghỉ mà mặc đồ thủy thủ thì kỳ quặc quá. Thế nhưng, mặc thế này thì lúc giải trừ biến thân sẽ không biết ra làm sao.
Tôi đang áp dụng một phương pháp rắc rối là biến thân xong mới cởi đồng phục ra và thay đồ khác. Chọn đồ khổ sở vô cùng vì kích cỡ ngực và vai hoàn toàn không vừa. Quần denim thì chật ních ở mông. Chỉ có sợi dây chuyền là tôi năn nỉ mượn của Akane.
Đây là đồ của chính tôi. Đồ nam. Ở nhà không có lấy một bộ đồ nữ nào, mà dạo trước lại không mua được nên đành chịu. Tôi mặc quần denim thắt đai lưng bản rộng, khoác áo sơ mi mỏng. Hóa ra đeo vòng cổ bạc vào trông cũng nữ tính phết nhỉ.
Chúng tôi mua vé tàu. Tôi khẽ ngoái lại, thấy Akane vẫn cầm hai con thú bông trên tay, đang vật lộn trước máy bán hàng tự động. Ít nhất thì buông con Harakiri Tora ra đi chứ.
Trong lúc chờ tàu ở sân ga, Sakura-san cứ tủm tỉm cười suốt. Chắc hẳn cô ấy rất mong chờ những gì sắp diễn ra. Tôi cũng vui. Nếu không phải trong bộ dạng con gái thì còn vui hơn nữa.
「Trông cậu vui vẻ ghê……………」 Tôi lẩm bẩm.
「A, cậu nhận ra sao.」
Cô ấy ngượng ngùng che má.
「Tớ đã mong chờ ngày hôm nay suốt. Được hẹn hò với Natsuru-san, tớ cảm động lắm.」
Cô ấy nói những lời đó mà chẳng hề e ngại ai. Tôi vô thức nhìn quanh xem có ai đang nghĩ 「Gì thế này, hai đứa con gái với nhau ư」 hay không.
「Chúng ta đi đâu đây………………?」
Tàu trườn vào sân ga. Đợi khách xuống hết, chúng tôi mới bước lên.
Ghế ngồi chỉ kín một nửa, nên chúng tôi chọn một chỗ thích hợp rồi ngồi xuống.
「Chuyện là……………… nếu cậu không ghét, tớ muốn đi xem phim.」
Phim ảnh à. Tôi cũng không ghét.
「Bộ phim tớ mong đợi đang được công chiếu. Cậu có hứng thú không?」
Tôi gật đầu đồng ý. Nói đến phim thì tôi chỉ xem phim Hollywood và Ghibli, dạo gần đây cũng ít thuê băng đĩa, nhưng cũng không đến nỗi ghét bỏ. Thi thoảng xem cũng tốt.
Một lúc sau, cô ấy giục tôi xuống tàu. Nơi chúng tôi đến nằm hơi xa trung tâm Tokyo một chút. Khu vực này vừa được tái quy hoạch, một tổ hợp rạp chiếu phim (cinema complex) vừa mới được xây dựng.
Sakura-san kéo tay tôi.
「Kia rồi, kia rồi.」
Một tấm biển lớn được treo lên. Tiêu đề là 「Tình Yêu Của Thi Sĩ」. Phim tình cảm lãng mạn, có lẽ rất hợp cho một buổi hẹn hò.
Sakura-san trả tiền vé. Tôi thấy hơi ngại, nhưng cô ấy gạt đi: 「Vì tớ là người mời mà」.
Đưa vé cho nhân viên soát vé xong, chúng tôi bước vào trong. Nhưng không phải hướng đến phòng chiếu 「Tình Yêu Của Thi Sĩ」, mà là một cánh cửa khác. Ủa?
Bộ phim cô ấy định vào xem là một bộ phim hoạt hình có tên 「Tiến lên Thú Nội Tạng: Ngục Môn Đẫm Máu Nhai Sống」.
「Thú Nội Tạng được chuyển thể thành phim đấy.」
Sakura-san giải thích.
「Tớ đã mong chờ từ rất lâu rồi, tớ nhất định muốn xem cùng Natsuru-san. Vào nhanh thôi.」
Cô ấy kéo tay tôi – kẻ đang đứng chết lặng – đi vào.
「Thú vị thật đấy.」
Khán phòng vắng tanh. Vốn dĩ hàng lưu niệm đã ế ẩm, lại thêm cái tiêu đề nghe là muốn khiếu nại thế kia thì cũng phải thôi. Chúng tôi ngồi vào giữa, nhưng tính cả ông chú ngồi hàng đầu trông như đang ngủ gật và một gã fan cuồng lập dị nào đó, thì tổng cộng cũng chỉ có năm người. Sau đó Akane bước vào, nhưng vẫn đếm đủ trên đầu ngón tay.
Tôi xem qua tờ rơi quảng cáo mà Sakura-san mang về, thấy đầy rẫy những câu chào hàng nghe như đòn tấn công tự sát kiểu 「Cú đánh hồi sinh cho series Thú Nội Tạng không ai thèm ngó ngàng」. Cái nhà sản xuất này chắc bị tay lừa đảo nào đó dụ dỗ rồi.
Trong lúc đó, phim bắt đầu chiếu. Ngay sau khi mở màn, lại có thêm khách vào, cuối cùng số lượng khán giả cũng cần đến hai bàn tay để đếm.
Cốt truyện thì lộn xộn hết chỗ nói. Một loại "Sổ tay bắt cướp" kể về việc Thú Nội Tạng giáng lâm xuống thời Edo, vừa lòi nội tạng ra ngoài vừa trừng trị kẻ ác. Nhưng nội dung đó đã bay biến đi đâu mất chỉ sau năm phút đầu, thay vào đó là tinh thần "cái gì lên hình đẹp thì cho xuất hiện tất", từ người ngoài hành tinh, xe tăng cho đến quái thú khổng lồ (Kaiju).
Thế nhưng Sakura-san vẫn dán mắt vào màn hình.
Tôi không thể thốt lên câu "Thế á".
「Chà, cũng được một chút………………」
Trên màn hình, những con quái vật không rõ hình thù được gọi là 「Chiến đấu cơ Nội Tạng」 đang bay vèo vèo. Cái thứ đang lôi theo đống ruột già kia là máy bay Zero đấy à?
「Đúng không. May quá, hiếm có người hiểu được cái hay của Thú Nội Tạng lắm. Tớ vui vì Natsuru-san thích nó.」
Chắc còn lâu tôi mới thích nổi.
Cốt truyện ngày càng đi chệch hướng, chuyển sang chuyện Thú Nội Tạng cứu thị trấn Edo bằng bóng chuyền. Kẻ địch là một đoàn bác sĩ phẫu thuật đang cố nhét ruột gan vào lại trong cơ thể. Nghĩ thế nào thì phe bác sĩ mới là phe chính nghĩa chứ.
Góc nghiêng của Sakura-san, dù trong bóng tối, vẫn rất xinh đẹp. Chỉ có điều, cô ấy dường như nhập tâm vào phe Thú Nội Tạng, nên mỗi lần cú đập bóng của bác sĩ ghi điểm, cô ấy lại tỏ vẻ tiếc nuối.
Lại có ai đó bước vào rạp. Cũng lắm kẻ lập dị ghê. Trên màn hình, Thú Nội Tạng và các bác sĩ chẳng biết từ lúc nào đã giảng hòa, cùng nhau hút LSD như một dấu hiệu làm lành. Màu sắc trở nên ảo giác (psychedelic), các nhân vật được xử lý kỹ xảo CG bắt đầu méo mó vặn vẹo. Toàn đổ tiền vào mấy chỗ này không hà.
Bất chợt tôi nhìn xuống tay. Tim tôi nhảy dựng lên. Chiếc vòng tay đang phát sáng.
Này này, nguy to rồi. Đó là dấu hiệu biến thân sắp bị giải trừ. Nếu đột nhiên trở lại nguyên hình, Sakura-san sẽ sốc không nói nên lời mất. Bởi vì khi đèn bật sáng, ngồi bên cạnh cô ấy lại là một thằng con trai. Có khi bị gọi cảnh sát cũng nên.
Tôi xác định vị trí của Akane, rồi vội vàng vẫy tay ra hiệu. Nhưng cô ấy đang dán mắt vào màn hình nên không nhận ra. Chết tiệt, đến cả chỗ này cũng có fan của Thú Nội Tạng sao. Tốc độ nhấp nháy nhanh dần. Eo ôi, đùa không vui chút nào đâu. Ngay khoảnh khắc tôi định lao ra ngoài thì ánh sáng ngừng nhấp nháy. Tôi hoảng hốt kiểm tra cơ thể, nhưng vẫn là con gái. Vẫn chưa biến lại thành nam.
Thoát khỏi nguy cơ trong gang tấc, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mà, tại sao lại vô sự nhỉ? Đúng như Harakiri Tora nói, tôi đâu có đủ kinh nghiệm để kiểm soát nó. Tôi ngồi lại vào ghế, thả lỏng người. Bộ phim đã đến hồi cao trào, một đứa trẻ chưa từng xuất hiện lấy một giây từ đầu phim đến giờ bỗng hét lên: 「Thú Nội Tạng, bắt được rồi!」.
Rốt cuộc mày là thằng nào.
Bộ phim kết thúc, tôi và Sakura-san bước ra ngoài. Cô ấy liên tục nói: 「Hay quá đi mất. Hồi hộp toát cả mồ hôi tay luôn」. Đúng là thế thật, đoạn các con Thú Nội Tạng vừa gào lên 「Tuyệt kỹ, Hoán Đổi Gia Súc (Cattle Mutilation)!」 vừa tráo đổi nội tạng cho nhau khiến tôi toát mồ hôi hột sống lưng.
Mồ hôi tay của tôi thì chảy vì lý do khác. Suýt chút nữa thì biến thân bị giải trừ. Dù không hiểu sao lại ngăn chặn được, nhưng không thể lơ là.
「Đi ăn cơm nhé.」
Sakura-san ôm bụng.
「Đằng kia là tiệm Pasta nổi tiếng đấy. Mình đến đó thử đi.」
Đó là một nhà hàng Ý treo biển màu xanh lục. Chưa nghe tên bao giờ, chắc không phải chuỗi cửa hàng.
Đang là giờ ăn trưa nhưng khách không đông lắm. Nhờ vậy chúng tôi có bàn ngay. Chúng tôi gọi món một cách qua loa. Sakura-san gọi spaghetti nấm hương và trứng cá tuyết. Tôi gọi món gì đó như pasta bỏ vào súp.
Akane cũng đi vào và gọi món gì đó. Vẫn cầm khư khư đám thú bông. Nhân viên quán nhìn với vẻ mặt cực kỳ kỳ quặc, nhưng có vẻ được đào tạo tốt nên không nói gì.
「Vui thật đấy.」
Sakura-san nói.
「Được hẹn hò với Natsuru-san cứ như là mơ vậy. Tớ chưa từng làm chuyện này bao giờ nên………………」
Cô ấy ngượng ngùng cúi mặt xuống.
Ồ. Sakura Kaede nổi đình nổi đám mà cũng chưa có kinh nghiệm hẹn hò sao. Nhưng con gái với nhau thế này cũng gọi là hẹn hò à.
Món ăn được mang lên. Chúng tôi ăn trong im lặng một lúc.
Tôi là người ăn xong trước.
「Ừm……………… chuyện là………………」
Cuối cùng cũng đến.
Cô ấy ngừng ăn.
「Natsuru-san……………… hiện tại có đang hẹn hò với bạn nam nào không……………?」
Tôi chậm rãi lắc đầu phủ nhận. Vì tôi không phải gay.
「Vậy sao……………… may quá………………」
Sakura-san thở phào nhẹ nhõm ra mặt.
「Chuyện là…………… tớ……………… ngay từ lần đầu nhìn thấy Natsuru-san, tớ đã không thể nào quên được. Tối qua tớ còn thấy cậu trong mơ nữa………………」
Cô ấy vẫn cúi đầu, nói rành rọt.
「Nếu cậu không phiền, cậu có thể hẹn hò với tớ được không………………?」
Sau lưng tôi sóng biển cứ như đang vỗ ầm ầm giống logo của hãng phim Toei vậy. Được Sakura Kaede tỏ tình. Trên đời này còn vận may nào hơn thế nữa không?
Nhưng mà, người được tỏ tình lại là "tôi phiên bản nữ" thì thế nào nhỉ.
Tôi nhìn Sakura-san đầy thấu cảm. Cô ấy cứ bồn chồn như không biết giấu mình vào đâu.
Xung quanh bàn ăn im phăng phắc như thể có rào chắn vô hình bao bọc. Không phải người khác nghe thấy chuyện vừa rồi đâu, nhưng cảm giác là vậy. Chà chà, tôi biết làm sao bây giờ.
Trước hết, việc được con gái tỏ tình bản thân nó đã là trải nghiệm đầu tiên rồi. Tôi cứ nghĩ chuyện này chỉ có trong game hay tiểu thuyết thôi. Kiểu được gọi ra dưới gốc cây to nào đó, 「Natsuru-kun, tớ thích cậu」, 「Tớ cũng thích cậu」 rồi qua lại vài câu, thế là yêu nhau. Tôi nghĩ mấy chuyện đó với trò đùa chỉ cách nhau một tờ giấy.
Nhưng khi thực sự được tỏ tình, đầu óc tôi trống rỗng. Tôi cứ phân tích như chuyện của ai khác, đơn giản vì không thể tin đây là hiện thực. Bằng chứng là mắt tôi cứ dán chặt về phía trước, không nhúc nhích.
Sao cũng được. Quan trọng hơn là Sakura-san đang đỏ bừng cả người chờ câu trả lời. Giờ đến lượt tôi ném bóng lại.
Điều gây sốc là vẻ mặt không quan tâm đến giới tính của cô ấy. Gọi cái này là gì nhỉ. Yuri hay Les? Vì giờ tôi đang là con gái. Cô ấy muốn tôi hẹn hò với cô ấy. Sakura-san không có hứng thú với tình yêu khác giới, điều đó khiến tôi vừa vui lại vừa buồn.
Tôi cố gắng hạ thấp tông giọng hết mức có thể.
「Tại sao lại là tôi………… tớ?」
「………………Vì cậu rất tuyệt.」
Vẫn cúi mặt, Sakura-san trả lời.
「Natsuru-san vừa mạnh mẽ, vừa ngầu, ít nói và lạnh lùng nhưng giọng lại rất khàn…………… Tớ đã luôn ngưỡng mộ một người như vậy.」
「X-Xin lỗi. Con gái với nhau thì có lẽ hơi kỳ cục. Nhưng tớ, đối với Natsuru-san thì………………」
Giờ làm sao đây.
Ít nói là để khỏi bị lộ thôi mà. Dù biến thành nữ thì giọng vẫn giữ nguyên. Đã thế phải trả lời thế nào đây. Cô ấy mời tôi đi hẹn hò vì mục đích này mà. Nếu không đáp lại tấm chân tình của cô ấy thì không phải đàn ông. Dù bề ngoài đang là đàn bà.
Câu trả lời rất đơn giản. Chỉ có 「Có / Không」. Ngày xưa từng thấy phiếu khảo sát in lỗi thành 「Có / Tốt」, tôi đã nghĩ cả hai đều là khẳng định à, nhưng đây là nói miệng nên không có chuyện lỗi in ấn. Yes hay No.
Cá nhân tôi muốn được tỏ tình khi đang là con trai. Thế thì câu trả lời không thể là gì khác ngoài Yes. Dĩ nhiên hẹn hò trong lốt nữ cũng có thể được, nhưng không biết bao giờ mới biến lại, và bản chất tôi vẫn là đàn ông. Nhưng từ chối thì cũng...
Tôi hít sâu một hơi chậm rãi. Có hai lựa chọn. Làm sao đây.
Tôi quyết định chọn con đường thứ ba.
「………………Chờ chút nhé.」
Tôi đứng dậy. Tôi đi vào nhà vệ sinh. Tạm thời trì hoãn câu trả lời để ổn định lại tâm trí.
Nơi góc tầm nhìn, có một nhân vật cũng đang đi về phía nhà vệ sinh giống tôi. Tôi lờ đi và bước vào trước.
Nhà vệ sinh nữ. Có cảm giác sạch sẽ hơn bên nam một chút. Đối với tôi đây là vùng đất chưa được khai phá. Lúc nãy tôi suýt nữa định mở cửa bên nam, may mà hoảng hốt đổi sang hướng có ký hiệu màu đỏ. Một chiếc bồn rửa tay đẹp đẽ đập vào mắt. Đứng đợi một lúc, cánh cửa từ từ mở ra, Akane cầm thú bông bước vào. Dù sao cũng là nhà vệ sinh nên biết cũng chỉ đến thế, nhưng đúng là trải nghiệm đầu đời. Hồi hộp theo nhiều nghĩa.
「Akane-chan………………」
Tôi nói ngay không rào đón.
「Tôi được tỏ tình rồi. Làm sao bây giờ?」
Kẻ trả lời là con thú bông bên tay trái.
「Uhihihihi. Quả nhiên là vậy. Này Natsuru, đúng là có những chuyện lực bất tòng tâm ha.」
Seppuku Kuro Usagi có vẻ rất khoái chí. Cứ coi như chuyện người khác đi.
「Mấy cái đó chỉ là an ủi thôi. Rồi sao, tính thế nào?」
「Im đi. Tư duy tích cực đâu rồi?」
Chính vì thế nên mới rắc rối đây.
Tôi lờ con Seppuku Kuro Usagi đi, hỏi Akane.
「Trong trường hợp này, trả lời rõ ràng thì người ta sẽ vui hơn nhỉ?」
「Đồng ý thì sẽ vui hơn chứ?」
Akane trả lời có vẻ thiếu tự tin.
「Cái đó…………… chắc là vậy.」
「……………Nếu bị nói 'Không' thì buồn lắm………………」
Câu trả lời rất ra dáng con gái. Con trai chắc cũng thế thôi. Không riêng gì chuyện yêu đương, bị phủ nhận thì chẳng mấy khi thấy dễ chịu cả.
Tuy nhiên tôi muốn, nói sao nhỉ, một câu trả lời kiểu như "giải quyết tất cả" ấy. Không làm tổn thương Sakura-san, tôi không cần phải hẹn hò trong lốt nữ, và nếu có thể thì thân thiết với nhau trong lốt nam... Đòi hỏi hơi quá đáng nhưng tôi đang bị dồn vào thế bí mà.
「Hahaha. Làm gì có giải pháp hoàn hảo.」
Harakiri Tora lên tiếng.
「Để lựa chọn một thứ, cậu phải hy sinh một chút gì đó chứ. Đối phương là một mỹ thiếu nữ như vậy mà cậu lại muốn có tất cả thì tham lam quá đấy.」
Thì cũng đúng. Nhưng tại sao tôi lại phải nghe một con thú bông thuyết giáo chứ. Tại mày biến tao thành con gái nên mới ra nông nỗi này đấy.
「Có cách hay đây.」
「Cách gì?」
「Biến lại thành nam và bước ra ngoài. Bảo là Natsuru nữ đã về trước rồi.」
Trong thoáng chốc, nghe có vẻ là một giải pháp tuyệt vời. Nhưng ngay lập tức, tôi túm lấy đầu con Harakiri Tora.
「Ngu à. Làm thế Sakura-san sẽ thất vọng, với lại tôi mà bước ra thì không tự nhiên chút nào.」
「………………Được rồi.」
「Chứ cậu cũng đâu còn cách nào khả thi hơn đúng không?」
Không gì chọc tức người ta bằng lý luận đúng đắn. Huống hồ lại là ý kiến của một con thú bông. Tôi lại rơi vào cảnh sầu não.
Thay cho sự quyết tâm, tôi mở vòi nước rửa mặt.
「………………Cậu sẽ trả lời à?」
「Quay lại bàn thôi.」
「Không, không trả lời đâu. Tôi sẽ nói đại khái gì đó để trì hoãn.」
Tôi bảo với Akane như vậy. Rốt cuộc vẫn là trì hoãn. Cứ lằng nhằng thế này bảo sao không được con gái thích.
Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Đã tốn khá nhiều thời gian. Có khi bị hiểu lầm rồi cũng nên.
Trong quán khách đã vắng hơn lúc mới vào. Nhờ vậy tôi tìm thấy chiếc bàn chúng tôi ngồi ngay.
Nhưng Sakura-san không còn ở đó. Thay vào đó,
「Mừng trở lại. Lâu quá nhỉ.」
Hội trưởng Hội học sinh Shizuku đang mỉm cười điềm nhiên.
Tôi giật thót mình.
Trong tích tắc, tôi tưởng mình nhầm bàn nhưng không phải. Shizuku đang ngồi ngay chỗ Sakura-san ngồi lúc nãy. Đĩa pasta đã được dọn đi, chỉ còn lại cốc nước.
「Ngồi đi chứ. Đứng nói chuyện cũng kỳ.」
Tôi rón rén ngồi xuống.
「Có vẻ như dùng bữa xong rồi nhỉ. Vừa khéo.」
Mái tóc Shizuku đen tuyền như dòng suối chảy, nhưng lại lấp lánh tỏa sáng ở đâu đó. Trước mặt cô ta đặt một con thú bông. Cái gì đây. Series Thú Nội Tạng à?
「Tôi có việc cần gặp cô, Senō Natsuru-san.」
Đôi mắt cô ta sáng lên dao động. Rõ ràng là đã nhìn thấu thân phận của tôi.
Tôi lại kinh ngạc lần nữa. Tại sao cô ta biết tôi? Giờ tôi đang là con gái mà.
「Đừng ngạc nhiên thế. Tôi biết rõ cô là ai. Không phải từ trước đâu nhé. Từ lúc cô biến thành bộ dạng đó là tôi đã nhận ra rồi.」
Sống lưng tôi lạnh toát. Lúc biến thành bộ dạng đó, chẳng lẽ là...
Shizuku chậm rãi xắn tay áo bên phải lên.
「Phải. Tôi cũng là Kämpfer. Kẻ thù của cô.」
Chiếc vòng tay giống hệt tôi đang tỏa sáng. Có điều màu sắc là màu đỏ.
Cơ thể tôi phản xạ ngay tức thì. Tôi đá ghế, định nằm rạp xuống sàn. Tinh thần Kämpfer đang tự động phản ứng.
「Đừng vội.」
Shizuku nói. Tôi khựng lại khi vừa nhổm người lên.
「Tôi không có ý định đánh nhau ở đây. Yên tâm đi. Nếu làm được thì tôi đã làm từ trong rạp chiếu phim rồi.」
「………………Cô đã bám theo?」
Đúng hơn là không thể lơ là được. Tôi hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của cô ta. Chẳng trách cô bạn thuở nhỏ cứ hay bảo "Natsuru toàn lơ đễnh".
Cô ta ra hiệu ngồi xuống, nên tôi làm theo.
「Cả cô kia nữa, mời ngồi.」
Akane, người nãy giờ đứng sau lưng tôi, giật mình.
Chúng tôi lại mặt đối mặt y như lúc ở phòng Nghiên cứu Điện ảnh cũ. Có điều lần này sát khí đằng đằng hơn nhiều.
「Tôi đã mời Kaede rời đi rồi. Cô bé đó chắc sẽ không hiểu được câu chuyện ở đây đâu.」
「……Hội trưởng.」
「Gọi Shizuku là được rồi.」
「Tôi.」
Tôi đổi giọng không chút khách sáo.
「Cái gì?」
「Shizuku-san, cô là ai?」
「Đã bảo rồi. Kämpfer thuộc phe đối địch với các người. Thế nên vòng tay mới màu đỏ.」
「………………Kẻ tấn công bọn tôi ở thư viện cũng là cô?」
Ngay lập tức, sát khí bùng lên từ bên phải tôi.
Trong nháy mắt, cơ thể Akane biến đổi. Người phụ nữ chó điên đó đã hiện diện. Tôi biến thân thì tốn thời gian, nhưng con nhỏ này thì còn nhanh hơn cái chớp mắt. "Nhanh không kịp nhìn" chính là đây.
「Hô…………… thú vị đấy. Kẻ gây sự với bà đây là mày sao?」
Akane vung tay. Một khẩu súng lục xuất hiện.
「Nhờ ơn mày mà ruột gan bà nóng rực như xe cứu hỏa đây. Bà đang muốn kiểm tra xem não của Hội trưởng có màu gì lắm rồi đấy.」
Cô nàng đang lên cò súng. Chẳng hề kiêng nể đây là nhà hàng hay gì cả. Con nhỏ này lúc nào cũng nghiêm túc thái quá. Nó vẫn còn để bụng vụ ở thư viện.
Shizuku dường như chẳng bận tâm.
「Người đâu mà bạo lực. Cùng là Kämpfer mà thấy xấu hổ thay.」
Dưới gầm bàn, có thứ gì đó lóe sáng.
Là dao găm. Con dao găm gắn xích đang nhắm thẳng vào bụng Akane từ dưới khăn trải bàn.
「Thử xem súng của cô và kiếm của tôi, cái nào nhanh hơn không?」
Shizuku cũng liếc mắt về phía tôi. Một con dao găm khác nãy giờ vẫn đang nhắm vào tôi.
「Natsuru-san cũng đừng làm gì dại dột nhé.」
Tôi không có ý định đó, nên nếu cô thu lại thì tôi biết ơn lắm.
「Tôi không định chiến đấu ở đây nên cứ yên tâm. Chỉ là muốn gặp mặt một chút thôi.」
Trái ngược với mong muốn của tôi, cô ta vẫn để nguyên con dao găm và bắt đầu nói chuyện.
「Ở trường gặp bao nhiêu chả được.」
Akane nói giọng hằn học.
「Tôi muốn nói chuyện kỹ càng hơn. Bộ dạng biến thân của các người, hôm qua tôi đã quan sát rồi. Lúc ba người đi bộ cùng nhau ấy. Trông cũng ra dáng đấy chứ.」
Tôi đáp trả.
「Hội trưởng trông có vẻ như chưa biến thân nhỉ.」
「Đang biến thân đấy.」
Cô ta vuốt mái tóc dài. Mái tóc bạc chảy xuống mượt mà. Hóa ra chỉ có lớp tóc bề mặt là màu đen, còn bên trong đã chuyển sang màu bạc.
「Biến thân cũng có nhiều loại và mức độ khác nhau. Có loại thay đổi giới tính, có loại thay đổi tính cách. Tôi thì không thay đổi nhiều lắm.」
Chà.
Tôi nói.
「Đây là điều tôi chưa biết, nhưng nghe giải thích cứ như chuyện đương nhiên vậy.」
「Kämpfer có xu hướng xuất hiện tập trung……………… Cái này chắc các người biết rồi chứ.」
「Thế nên việc tôi xuất hiện trước mặt các người cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả.」
「Đột ngột bị tấn công thì ngạc nhiên là cái chắc.」
「Tôi trở thành Kämpfer từ hai năm trước. Theo tôi thì các người mới là kẻ đến sau đấy.」
Chuyện này tôi mới biết. Trong cái ngành này thì cô ta là tiền bối sừng sỏ rồi. Mà chả biết có gọi là "ngành" hay không.
Akane có vẻ chán ngắt:
「Vậy tiền bối của bọn này mò đến đây chỉ để ngắm cái mặt bọn này thôi sao?」
「Cũng có ý đó, nhưng còn việc khác nữa.」
「Nói nhanh đi. Bà đây ghét cái mặt như mặt nạ kịch Noh của người lắm. Nhìn là muốn móc mắt ra.」
「Chà chà, ăn nói mới thiếu văn hóa làm sao.」
Kẻ phát ra giọng kim chói tai không phải chúng tôi. Là con thú bông đặt trên bàn. Đồ vật của Shizuku, hình như là Kanden Yamaneko (Mèo Rừng Điện Giật). Lông lá dựng ngược lên như bị sét đánh, đó là điểm nhấn. Bị điện giật mà nội tạng vẫn lòi ra, đúng là sự cố chấp của nhà sản xuất.
Akane rất rành về anime. Nhớ lại thì nó từng bảo Seppuku Kuro Usagi là 「Tamura Yukari mồm mép độc địa」.
「Cái gì cơ, con thú bông thối tha kia. Giọng thì như Mizuki Nana mà cũng to mồm gớm.」
「Ohoho. Dám ăn nói kiểu đó trước mặt Shizuku-sama, chưa kẻ nào được yên thân đâu ạ.」
「Câm mồm, cái thứ hàng tồn kho bị lỗi kia. Tao ném vào bếp ga bây giờ.」
「Làm được thì cứ thử xem.」
Shizuku túm lấy con Kanden Yamaneko, quay ngược nó lại.
「Thất lễ nhé. Là đồ Kaede tặng, nhưng mồm mép hơi tệ.」
「……………Thú bông của Sakura-san nhất định sẽ trở thành tay sai của Moderator sao?」
「Ai biết. Tôi không hứng thú đến mức đó.」
Hội trưởng chậm rãi vào đề.
「Việc chính là về chúng ta, những Kämpfer.」
Shizuku lảng tránh câu hỏi của tôi một cách nhẹ nhàng.
「Chắc các người cũng biết, Kämpfer là tồn tại để chiến đấu. Chia làm hai phe đánh bại lẫn nhau. Nhưng các người có biết tại sao phải chiến đấu không?」
Tôi lắc đầu. Đã hỏi Harakiri Tora mấy lần nhưng nó không chịu nói.
「Tôi cũng không biết. Con này...」
Cô ta ấn mạnh ngón tay lên đầu con Kanden Yamaneko. Con thú bông kêu lên: 「Cũng có nhiều điều em không biết mà, Shizuku-sama」.
「Hỏi đứa bé này nó cũng chẳng chịu nói. Có lẽ nó cũng không được dạy bảo gì.」
Mặt khác, Akane xua tay như thể chả quan tâm.
「Sao cũng được. Kämpfer đâu cần lý do.」
「Cô chiến đấu vì cái gì?」
Một kẻ chủ nghĩa chiến đấu xấu tính. Loại người này chắc chắn sẽ gây ra xung đột khắp nơi trên thế giới. Mà nói chứ, hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng nhút nhát ban đầu.
「Để xả súng chứ sao. Tìm thấy kẻ địch. Bằng. Thế là hết chuyện. Dễ hiểu đúng không.」
「Phải. Đơn giản nhưng cũng có lý. Còn cô thì sao?」
Mũi dùi chĩa về phía tôi.
Tôi suy nghĩ một lát. Ừ nhỉ, tại sao phải chiến đấu nhỉ. Không được cho biết lý do nhưng vẫn phải làm. Trước đây tôi cũng từng trăn trở nhưng vẫn chưa có kết luận.
Shizuku cười khẽ.
「Có vẻ không biết nhỉ. Tôi cũng thế. Đứa bé này...」
Lại chọc vào con Kanden Yamaneko.
「Nghe nói trở thành Kämpfer và chiến đấu sẽ được ban cho quyền lực to lớn, nhưng tôi không ngốc đến mức tin sái cổ đâu. Moderator chắc chắn phải có mục đích gì đó khi bắt chúng ta chiến đấu.」
「………………Lý do gì cơ?」
「Đó là điều tôi muốn biết. Tại sao thứ gọi là Kämpfer lại tồn tại và buộc phải chiến đấu. Dù sao cũng là Hội trưởng Hội học sinh, biết những chuyện đó cũng quan trọng.」
Quả không hổ danh Shizuku. Có vẻ cô ta cũng bị cuốn vào và trở thành Kämpfer, nhưng suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều.
Đúng là cứ cắm đầu chiến đấu thì thật khó chịu. Còn bị đối xử tệ hơn cả võ sĩ giác đấu thời La Mã. Ngay cả đám nô lệ cởi trần chém giết nhau cũng còn biết lý do mình chiến đấu.
「Trong hai năm qua, cô cũng đã chiến đấu với các Kämpfer khác?」
「Khá nhiều đấy. Tôi hạ gục cũng kha khá rồi.」
Cô ta trả lời tỉnh bơ. Cảm giác thật đáng sợ.
「Tôi nghĩ rằng, nếu cứ tiếp tục chiến đấu, biết đâu sẽ nhìn thấy lý do nào đó. Nếu cứ thắng mãi, rồi cũng sẽ lọt vào mắt xanh của Moderator thôi. Lúc đó, có thể sẽ hiểu được tất cả.」
Gương mặt Shizuku khi nói điều đó trông như một triết gia vậy.
Vị Hội trưởng này thi thoảng cũng để lộ nét ưu tư. Cùng là học sinh cao trung mà tuổi đời tinh thần cảm giác cao hơn hẳn, đó là lý do cô ta được những chàng trai khổ dâm (M) và những kẻ thích phụ nữ lớn tuổi ưa chuộng. Mà thôi, tôi chỉ một lòng một dạ với Sakura-san.
Cô ta chợt mỉm cười.
Nói ra một điều khiến người ta kinh ngạc. Tuy nhiên chỉ có mình tôi ngạc nhiên, còn Akane thì cười khanh khách:
「Thế nên, tôi sẽ chiến đấu với các người cho đến khi phân thắng bại.」
「Ô hô, thú vị đấy. Nhào vô.」
「Khoan, chờ chút đã.」
Tôi vội nói.
「Lúc nãy cô chẳng bảo là không biết lý do chiến đấu còn gì. Thế mà vẫn đánh á!」
「Tôi cũng đã bảo là sẽ tiếp tục chiến đấu mà.」
「Nhưng mà, không cần phải cố quá đâu. Nói sao nhỉ, tôi mới trở thành Kämpfer thôi, là tay mơ.」
「Cô và Akane-san cứ việc hai đánh một. Tôi không ngại đâu.」
「Chấp handicap luôn à, khá đấy. Natsuru, cứ việc giết không tha đi.」
Con đàn bà chó điên này có vẻ thích thú lắm. Nhưng tôi thì không thế được. Vị Hội trưởng này nhìn thế nào cũng ở đẳng cấp khác.
Lý do chiến đấu còn là ẩn số mà bị hạ gục thì đúng là chuyện không đâu vào đâu.
「Không muốn đánh à?」
「Vậy tôi đưa ra một lý do nhé. Kaede đang ở chỗ tôi.」
Đây mới là cú sốc lớn nhất trong ngày. Bắt cóc Sakura-san!!! Hội trưởng ư? Người phụ nữ vừa hẹn hò với tôi lúc nãy á?
Shizuku vẫn không hề đổi sắc mặt.
「Người trong mộng của cô đúng không. Cô bé đó chưa về nhà đâu. Đang ở trong tay tôi.」
「………………Hội trưởng bắt cóc?」
「Sakura-san chẳng phải là bạn của Shizuku-san sao.」
「Phải. Còn tặng thú bông nữa, là người bạn quan trọng. Làm chuyện thế này, ngực tôi đau lắm.」
Đáng sợ là trông cô ta chẳng có vẻ gì là đau đớn cả.
「Tôi tự thấy mình cũng ác độc thật.」
「Nhưng tôi nghĩ phải làm thế này cô mới chịu đánh. Đánh với tôi xong, tôi sẽ thả người. À, tôi đã bịa lý do với bố mẹ Kaede rồi nên cứ yên tâm. Còn lại tùy thuộc vào quyết định của cô.」
「………………Thời gian và địa điểm?」
Tôi hạ quyết tâm.
「Tối ngày kia. Địa điểm thì cô chọn đi.」
「……………Vậy thì, gần đây có cái công viên đấy. Ở đó được không?」
「Định hẹn hò với Kaede ở đó hả?」
「Vì nó rộng, nên buổi tối có ồn ào một chút cũng không sao.」
「Được đấy. Là học sinh gương mẫu, phải cố gắng không gây phiền toái cho xã hội chứ.」
Cô ta đứng dậy. Chỉ một cử chỉ bình thường thôi mà cũng toát lên vẻ tao nhã.
「Tiền ở đây tôi sẽ thanh toán. Tôi rất mong chờ tối ngày kia.」
Tôi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng ung dung rời đi, còn Akane thì nhổ toẹt một câu: 「Làm bộ làm tịch」. Buổi hẹn hò kết thúc một cách thảm hại, hay đúng hơn là theo cách không ai ngờ tới, nên tôi cùng Akane quay trở về nhà tôi. Dĩ nhiên là kèm theo hai con Thú Nội Tạng.
Đám thú bông to mồm là thế, nhưng có vẻ cũng bị Shizuku áp đảo.
「Người phụ nữ đó không phải dạng vừa đâu.」
「Chứ sao, tôi sợ vãi linh hồn. Này Natsuru, hay là quỳ xuống xin lỗi đi?」
Tại sao lại phải xin lỗi chứ.
Mục đích của Shizuku là chiến đấu. Hành động xin lỗi chẳng có ý nghĩa gì. Cô ta sẽ vừa chửi tôi là đồ hèn vừa ép buộc tôi chiến đấu thôi. Kinh nghiệm thực chiến võn vẹn một lần, lại còn là nằm rạp xuống đất, liệu tôi có cửa thắng không đây.
「Không có cửa đâu.」
Tôi lỡ miệng nói ra. Nói thẳng là tôi chẳng cảm thấy mình thắng nổi.
「Akane.」
「Gì?」
「Đúng thật. Thắng nổi con mụ đó không nhỉ.」
Thái độ của Akane khiến cây Pocky trông y hệt điếu thuốc lá. Akane nói với giọng khàn khàn. Cô ấy đang ngậm thanh Glico Pocky mua ở cửa hàng tiện lợi. Theo lời khổ chủ thì những lúc thế này không kẹp cái gì vào mồm là không chịu được.
「Đừng có làm như chuyện người khác thế chứ. Không thắng thì sao cứu được Sakura-san hả.」
「Cảm giác không thắng nổi chứ gì.」
「Thế mới bảo là phải nghĩ cách để thắng.」
「Hê. Thế có cách gì hay không?」
Đó mới là vấn đề.
Không biết cô ta có ý đồ gì, nhưng Shizuku đã cho thời gian hoãn binh đến ngày kia. Phải tận dụng thời gian này để nghĩ ra phương kế hay ho.
「Vũ khí của Hội trưởng, là cái gì thế?」
「Kiếm (Schwert) chứ gì. Gắn xích vào dao găm rồi điều khiển tự do ấy mà.」
「Có điểm yếu nào không nhỉ?」
「Làm gì có. Nó sẽ bay vèo vèo từ ngoài tầm nhìn vào xiên cho một phát. Đang mải suy nghĩ là bị "xử" ngay.」
「Nếu không cầm trên tay, thì chắc yếu trong cận chiến nhỉ?」
「Biết đâu đấy. Tốc độ thu dao về nhanh kinh hồn.」
Tôi rên rỉ, lăn ra sàn. Chẳng nghĩ ra được gì sất. Cứ thế này mà đi đánh nhau thì chỉ tổ bị vũ khí của Shizuku xiên thành xiên thịt nướng thôi. Bố ơi mẹ ơi, cuộc đời của con trai bố mẹ xem ra ngắn ngủi hơn dự tính rồi.
Akane thì nói:
「Nghĩ ngợi cũng chẳng ích gì. Cứ tấn công trực diện đi.」
「Hai đứa mình cùng lao vào, tao "bằng", mày đang đánh thì tao vòng ra sau "bằng" tiếp. Thấy sao?」
Sao trăng cái gì.
Kỹ thuật điều khiển đó không tầm thường đâu. Cô ta sẽ tấn công nhẹ nhàng như thể có mắt sau lưng vậy. Chắc chắn cô ta cũng có biện pháp đối phó rồi.
「Chính mày giải thích vũ khí của Hội trưởng còn gì. Có hai con dao găm đấy. Mày nghĩ vòng ra sau lưng dễ thế à.」
「Đừng có soi mói chi tiết. Chính vì lo lắng nên mới sợ đấy. Bắn trước khi nghĩ đi.」
Hành động trước khi suy nghĩ là một trong những thủ thuật thuyết phục của bọn đa cấp đấy nhé.
Tôi vẫn nằm ườn ra, vung vẩy tay chân. Sao cũng được nhưng tôi vẫn đang là con gái. Cái váy cứ quấn vào đùi khó chịu ghê. Ai phát minh ra cái thứ này thế không biết.
「Ano~, xin phép có ý kiến ạ.」
Harakiri Tora bắt đầu lên tiếng.
「Vì Kaede-san bị bắt nên Natsuru-san mới chiến đấu đúng không?」
「Chứ sao.」
「Vậy thì chỉ cần tìm ra và giải cứu là được mà.」
「Hả?」
「Thì đấy, cứ kệ xác Hội trưởng, chỉ cần cứu Kaede-san thôi. Như thế thì sẽ cho mụ ta leo cây ở chỗ hẹn quyết đấu, con tin cũng trở về, vẹn cả đôi đường.」
Seppuku Kuro Usagi nghe thấy thế liền cười phá lên: 「Được đấy. Làm đi làm đi」, hùa theo một cách vô trách nhiệm.
「Nếu không chiến đấu thì việc làm ăn của các ngươi cũng ế ẩm còn gì.」
「Có ai bảo đánh nhau quanh năm suốt tháng đâu. Dùng thủ đoạn hèn hạ cũng được mà.」
Tôi định bảo đừng có nghĩ chuyện ngu ngốc, nhưng lại im bặt. Hừm. Phương pháp này cũng không tồi. Đối phương chắc chắn cũng đang lơ là. Tuy nhiên.
Nếu làm thì phải là ngày mai chứ không phải ngày kia. Chiến đấu trực diện thì quá sức, nhưng nếu chỉ cứu Sakura-san thì có vẻ khả thi. Phe ta cũng đâu có lý do gì bắt buộc phải đường đường chính chính đấu kiếm đâu.
「Làm sao điều tra được Sakura-san đang ở đâu và ra sao?」
「Cái đó thì, nhờ vào sự sáng tạo và nỗ lực của con người thôi.」
Harakiri Tora ngưng một chút rồi bồi thêm: 「Đừng bỏ cuộc nhé, mang tiếng là con người mà còn thua cả thú bông」.
「Sáng tạo với nỗ lực mà xong chuyện à? Hội trưởng là người theo chủ nghĩa bí mật. Đến nhà riêng còn chả biết ở đâu.」
Dữ liệu mà Hội Nghiên cứu Mỹ nhân đăng trong bản tin hầu hết là phỏng đoán và ước lượng. Shizuku hầu như không chia sẻ chuyện đời tư. Chiều cao cân nặng, số đo ba vòng dĩ nhiên không nói, đến sở thích, trường cấp hai hay nhà riêng cũng là điều bí ẩn. Hỏi trực tiếp thì kiểu gì cũng bị chém một câu: 「Trước khi quan tâm đến người khác thì hãy tự trau dồi bản thân đi」, và chẳng hiểu sao nhà trường cũng không công khai.
「Thằng khốn này, tao đốt bây giờ.」
Tôi lục túi. Cái bật lửa tìm thấy lúc trước vẫn còn đây.
「Khoan đã.」
Bất ngờ thay, người lên tiếng lại là Akane. Rõ ràng là chỉ đang gặm Pocky thôi mà.
「Cái đề xuất của Harakiri Tora, theo đi.」
Mày ăn phải cái gì hả?
「Tao mới nghĩ ra cái này hay lắm.」
Vẻ mặt của Akane lúc này y hệt như trùm mafia vừa đánh hơi được một phi vụ béo bở.
0 Bình luận