Tập 21

MỞ ĐẦU

MỞ ĐẦU

PROLOGUE

“Giờ chúng ta sẽ tổng tấn công trực diện vào Glaðsheimr,” Nobunaga tuyên bố ngay khi vừa xuất hiện trước mặt các tướng lĩnh đang tề tựu tại buổi họp bàn chiến lược.

Tuyên bố về cuộc tổng tấn công toàn diện khiến ngay cả những vị tướng dày dạn trận mạc của Hỏa tộc cũng phải sững sờ. Chỉ mới một ngày trôi qua kể từ khi Hỏa tộc mất đi hai trong số Ngũ Đại Tướng Quân: Vassarfall Fáfnir và Ran, gia thần trung thành nhất của Nobunaga. Dù trong thoáng chốc họ ngỡ ngài ấy đang đùa, nhưng chỉ cần liếc nhìn biểu cảm của Nobunaga là đủ hiểu ngài hoàn toàn nghiêm túc, khiến gương mặt ai nấy đều cắt không còn giọt máu.

“X-Xin hãy khoan đã, thưa Đại Vương! Dựa trên những trận chiến trước đây, rõ ràng Glaðsheimr là một pháo đài bất khả xâm phạm, xứng danh với tên gọi của Cương tộc. Nếu cứ cưỡng ép tiến quân vào thành phố đó, thương vong của chúng ta sẽ tăng lên khủng khiếp. Chắc hẳn ngài đã chuẩn bị sẵn một diệu kế rồi phải không?” Một vị tướng bước lên và mạnh dạn chất vấn.

Cho đến thời điểm này, Nobunaga tuy táo bạo nhưng luôn cực kỳ thận trọng, ngài luôn chờ đến khi đã nắm chắc phần thắng trong tay mới lâm trận. Ở cương vị của mình, vị tướng kia hiểu rõ điều này hơn ai hết. Nếu là bình thường, ông ta sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ việc Nobunaga đã có sẵn kế hoạch. Tuy nhiên, ngay lúc này đây, dường như Nobunaga đang bị cơn thịnh nộ nuốt chửng.

“Kế hoạch ư?” Nobunaga hỏi lại.

“V-Vâng. Thần thiết nghĩ cần phải xác nhận lại cho chắc chắn,” vị tướng đáp, giọng run rẩy. Câu trả lời của Nobunaga chứa đựng sự khó chịu rõ rệt.

“Chẳng có thứ gì như thế cả. Chúng ta cứ dùng sức mạnh áp đảo mà đánh thẳng vào thôi,” Nobunaga quả quyết tuyên bố.

“Hả?!”

Lần này, vị tướng kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Như ông ta đã nhận định, cố chiếm Glaðsheimr bằng vũ lực đơn thuần là một hạ sách của kẻ ngu. Ông ta thậm chí không dám tưởng tượng tổn thất sẽ lớn đến mức nào. Hơn nữa, Hỏa tộc đã mở rộng lãnh thổ quá nhanh trong vài năm qua. Khó có thể khẳng định những vùng đất mới đã hoàn toàn quy phục Hỏa tộc. Thực tế là chúng chỉ bị kìm kẹp bởi sức mạnh quân sự áp đảo của bộ tộc mà thôi. Nếu Hỏa tộc tổn thất quá nhiều binh lực, những kẻ ủng hộ các cựu vương rất có thể sẽ nổi dậy làm phản, đe dọa nghiêm trọng đến lãnh thổ của Hỏa tộc. Quá mạo hiểm. Ông ta cần phải can gián Nobunaga và thuyết phục ngài cân nhắc lại.

“Ư... Hộc...!”

Tuy nhiên, dù trong lòng đầy e ngại, ông ta lại không thể ngẩng đầu lên nổi. Miệng cứng đờ không cử động được. Ngay cả việc thở thôi cũng tốn quá nhiều sức lực. Dù là một lão tướng đã phụng sự Nobunaga suốt mười năm, ông chưa bao giờ thấy chủ nhân của mình phẫn nộ đến nhường này. Khí thế thường ngày của Nobunaga tựa như một loài mãnh thú hoang dã—nhưng bá khí của kẻ chinh phạt mà ngài đang tỏa ra lúc này khiến cái khí thế kia chẳng khác nào một cơn gió hè hiu hiu. Vị tướng chỉ còn biết co rúm lại như con ếch trước mặt rắn hổ mang, mồ hôi tuôn như tắm. Thật là một bộ dạng thảm hại, nhưng ông ta vẫn còn khá hơn nhiều người khác.

Xung quanh vị tướng vang lên những tiếng thịch thịch khi vài chỉ huy ngã gục dù đang ở trước mặt Tộc trưởng. Tất cả đều ôm chặt lấy ngực, mặt mày tím tái vì thiếu oxy. Nỗi kinh hoàng đã khiến họ rơi vào tình trạng thở gấp, bất chấp sự thật rằng tất cả những người có mặt ở đây đều là những chiến binh dạn dày sương gió từng vào sinh ra tử trên vô số chiến trường đẫm máu.

“Thiếu ngủ à? Chậc. Yếu đuối quá thể.” Nobunaga tặc lưỡi rồi rút thanh kiếm bên hông ra. Nobunaga ghét nhất là sự lười biếng và thiếu nỗ lực. Đối với ngài, việc các chỉ huy ngã gục ngay trước mặt Tộc trưởng chỉ chứng tỏ rằng họ đang thiếu đi tinh thần cảnh giác.

Không, không phải vậy—vị tướng muốn nói thế, nhưng những âm thanh duy nhất thoát ra khỏi miệng ông chỉ là tiếng thở khò khè. Ý thức của ông dần trôi tuột đi. Khí thế mà Nobunaga tỏa ra không còn là của một con người nữa. Hình bóng đang đứng đó là một vị thần—không, là một Ma Vương—đang bị ngọn lửa căm hờn thiêu đốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!