Tập 10

Lời bạt

Lời bạt

Lời bạt

Xong rồi! Trọn vẹn mười tập đã hoàn thành!!

Có được thành quả này tất cả là nhờ vào sự ủng hộ và khích lệ của các bạn độc giả. Tôi xin gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng mình.

Cốt truyện của bộ truyện sẽ bắt đầu được đẩy nhanh tiến độ hơn nữa. Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ tôi trong chặng đường sắp tới.

Vậy thì, gác chuyện đó sang một bên... Xin chào! Seiichi Takayama đây. Đã lâu không gặp. Rất vui được gặp lại mọi người.

...Chết dở, tôi cạn sạch ý tưởng để viết rồi. (Toát mồ hôi.) Ờm, Chúc mừng năm mới chăng? Mặc dù đến lúc cuốn sách này lên kệ thì chắc đã là tháng Ba rồi, nên nghe có vẻ không hợp lý lắm.

Vấn đề là khi sống ở vùng thôn quê, thực sự chẳng có chuyện gì thú vị xảy ra cả. Ít nhất là không đủ thú vị để đưa vào lời bạt của một cuốn sách.

A, khoan đã! Đúng rồi, có một chuyện này.

Hiện tôi đang sống ở tỉnh Nagasaki, và hôm nọ, một trận tuyết rơi dày đặc đã phá vỡ mọi kỷ lục lịch sử tại khu vực này.

Nói là vậy chứ thực ra cũng chỉ dày tầm 15 cm mà thôi.

Tôi lớn lên ở một nơi mà tuyết phủ dày cả mét vào mùa đông chẳng phải chuyện hiếm. Thế nên dù đây là tin tức chấn động địa phương, nhưng với tôi thì lượng tuyết ấy chẳng thấm vào đâu. Nó còn tan hết chỉ trong một ngày nữa chứ. Tôi kiểu như: "Thôi nào, thế này thì ăn thua gì!"

Nhưng mà!

Lũ trẻ ở trường tiểu học của con gái tôi lại phát cuồng lên vì nó. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng thấy cảnh này mà.

Tôi nghe nói một vài ngôi trường khác trong vùng thậm chí còn phải tạm thời đóng cửa.

Trong khu phố tôi ở, người ta còn phát loa thông báo trên đường cho mọi người cùng nghe: "Đã xảy ra một số sự cố vỡ đường ống nước và đường ống chính, xin mọi người hãy hết sức lưu ý."

Các siêu thị chật cứng người đổ xô đi mua nhu yếu phẩm, còn trên Twitter thì tràn ngập hình ảnh những kệ hàng trống trơn.

Tôi chắc chắn đó là một tình huống khó khăn cho mọi người, xét đến việc họ vốn không quen với tuyết.

Ý tôi là, tôi hiểu điều đó chứ, các bạn biết không? Chỉ là...

Tôi không thể ngừng suy nghĩ: Chỉ vì 15 cm tuyết thôi sao?

Trời ạ, trải nghiệm đó thực sự làm tôi hiểu ra cảm nhận về thời tiết tuyết rơi khác biệt to lớn đến nhường nào đối với người dân ở các vùng khác nhau của Nhật Bản.

Con gái tôi và tôi trở thành những kẻ lạc loài, hoàn toàn không thể hòa nhập được với tâm trạng của mọi người xung quanh.

Được rồi, tôi đã xoay sở viết đủ số trang yêu cầu cho lời bạt rồi, giờ tôi sẽ chuyển sang phần cuối cùng.

Gửi đến biên tập viên của tôi, U-sama.

Bản thảo và những thứ khác rốt cuộc lại bị chậm trễ, tôi thành thật xin lỗi về điều đó.

Gửi đến Yukisan-sensei, cảm ơn cô rất nhiều vì những bức minh họa tuyệt đẹp và dễ thương.

Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến rất nhiều người đã tham gia vào quá trình sản xuất tập truyện này, những người đã giúp nó trở thành hiện thực.

Và trên hết, gửi đến các bạn độc giả đang cầm cuốn sách này trên tay, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất.

Cùng với đó, tôi xin tạm biệt và hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trong tập 11.

Seiichi Takayama

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!