Đứng ngay trước cổng, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra nhà chị Nagoshi đồ sộ hơn hẳn so với lúc nhìn từ xa.
Đó là một căn biệt thự ba tầng mang kiến trúc phương Tây. Cửa chính nằm ở tầng một, còn phía bên phải là một chiếc cửa cuốn lớn đang đóng kín mít. Có lẽ đó chính là garage.
Chị Misuzu không chút do dự nhấn chuông cửa. Chỉ vài chục giây sau, chị Nagoshi trong bộ đồng phục học sinh ló đầu ra.
"Misuzu đấy à? Ơ... sao lại mọc đâu ra hai gương mặt hiếm thấy thế này?"
Chị Nagoshi tròn mắt nhìn tôi và Sosuke, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Mí mắt chị trông hơi sưng, bộ dạng uể oải cứ như vừa mới ngủ dậy.
"Cái tổ hợp quái gì đây?"
Thấy chị Nagoshi nghiêng đầu thắc mắc, chị Misuzu liền chỉ tay vào cái garage đang đóng kín bên cạnh lối vào.
"Cho mượn bộ trống điện tử đi. Nhóc này sẽ tập trống, mà lần nào cũng ra studio thì cháy túi mất."
Chị Misuzu vừa dứt lời, mắt chị Nagoshi đã mở to tròn vo.
"Asada mà chơi trống á~!? Haha, tay chân mảnh khảnh thế kia thì gõ nổi không đấy?"
Chị Nagoshi vừa cười khanh khách vừa bước ra khỏi cửa. Rồi "Bốp!", chị vỗ mạnh vào tay tôi.
"Nào, lên thôi."
Chị lách qua người tôi và Sosuke, rồi rầm rập kéo cửa cuốn lên.
"Lâu lắm không dùng nên chắc bụi bám đầy đấy. Trước khi dùng thì dọn đi nhá~"
Giọng điệu của chị nghe nhẹ tênh, như thể việc để người khác sử dụng đồ đạc của mình chẳng phải vấn đề gì to tát.
"Ano... có được không ạ? Bọn em tự nhiên dùng nhờ thế này..."
Tôi ái ngại hỏi, nhưng chị gật đầu ngay tắp lự.
"Được chứ, để nó mục nát ra còn phí hơn."
Thấy chị chẳng có vẻ gì là suy nghĩ sâu xa, tôi lại càng thấy lo lo.
"Chị đồng ý dễ dàng vậy sao... Với lại, có khi bọn em sẽ phải đến làm phiền định kỳ đấy ạ..."
"Cái đó cũng chẳng sao. Đến mỗi ngày cũng được mà? Có phải là vào phòng tôi đâu."
Nói đến đó, chị Nagoshi bỗng khựng lại một nhịp.
"...Không được vào trong nhà đâu đấy nhé?"
"D-Dạ, em biết điều đó mà!"
"Thế thì được. Garage cũng coi như ngoài đường thôi."
Chị vừa cười hì hì vừa bước vào garage, ấn công tắc trên tường. Khi ánh đèn màu ấm áp sáng lên, toàn bộ khung cảnh bên trong hiện ra trước mắt.
Phải nói sao nhỉ... không gian này đậm chất Mỹ.
Có một quầy bar, phía trước đặt bốn chiếc ghế tròn chân cao có in dòng chữ 'Coca-Cola' trên mặt ghế — gọi là ghế bar stool nhỉ? Trên tường dán đầy poster của các bộ phim và ban nhạc Âu Mỹ... và ở tận cùng bên trong, một bộ trống có kích thước hơi nhỏ đang nằm im lìm ở đó.
Hẳn đó là thứ được gọi là... trống điện tử.
"...Tuyệt quá."
Tôi khẽ lẩm bẩm. Chị Nagoshi hừ mũi một cái rồi bảo: "Sở thích của bố mẹ tôi đấy."
Chị đưa ngón trỏ quệt một đường lên chiếc Hi-hat làm bằng cao su của bộ trống. Rồi nhìn vào đầu ngón tay đen sì, chị nhăn mặt.
"Uầy, bẩn hơn tôi tưởng. Chờ tí, tôi đi lấy xô với giẻ lau."
Nói rồi, chị Nagoshi rảo bước ra khỏi garage và chui tọt vào trong nhà.
"...Chị ấy cho phép dễ dàng thật đấy."
Nghe tôi nói vậy, chị Misuzu chỉ cười khổ đáp lại.
"Lisa không quan tâm đến người khác đâu. Không cần phải để ý."
"Nhưng mà... chị ấy bảo là sở thích của bố mẹ... Dùng mà không xin phép hai bác thì có ổn không ạ..."
Trước câu hỏi lí nhí của tôi, chị Misuzu thoáng im lặng, vẻ mặt có chút khó xử. Rồi chị... buông một câu nhẹ tênh.
"Lisa sống một mình đấy. Nên là không sao đâu."
"Dạ?"
"Hiện tại, bố mẹ cậu ấy không còn ở đây nữa."
"...Ra là vậy ạ."
Cảm giác như không thể hỏi sâu thêm, tôi chỉ gật đầu một cách mơ hồ.
Sống một mình trong căn nhà to thế này sao?
Cái garage tựa như căn cứ bí mật này khiến tôi choáng ngợp, nhưng chính lớp bụi phủ dày và việc chị sống một mình trong căn nhà thênh thang này... tất cả đều dấy lên trong tôi một cảm giác bất an khó tả. Cảm giác như khi biết được một góc khuất trong cuộc sống của chị, những bí ẩn về chị lại càng sâu thêm.
Nhìn sang Sosuke, cậu ấy đang im lặng, chăm chú nhìn vào một điểm trong căn phòng.
Đó là những cái giá đỡ dùng để dựng Guitar và Bass mà tôi từng thấy ở studio. Tuy nhiên, trên đó chẳng đặt gì cả. Chỉ có những chiếc giá đỡ... đứng trơ trọi ở đó, như một minh chứng thầm lặng rằng nơi đây từng hiện hữu một thứ gì đó quan trọng.
Cạch, tiếng cửa mở vang lên khiến chúng tôi quay đầu lại.
Chị Nagoshi đã quay lại garage với một cái xô đầy nước và giẻ lau.
"Tạm thời lau bằng cái này đi. Xong xuôi thì cứ dùng thoải mái. Việc cài đặt giao cho Misuzu nhé."
"Rõ rồi."
Chị Misuzu gật đầu, cắm dây nguồn của bộ trống điện tử vào ổ điện trên tường.
Tôi nhận lấy xô nước và giẻ lau từ chị Nagoshi rồi cũng tiến lại gần bộ trống. Nhìn gần mới thấy, đúng là bụi tích dày đến mức có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.
"Thế tôi về phòng đây~. Xong việc thì nhớ kéo cửa cuốn xuống nhé."
"Khoan đã ạ!"
Sosuke vội vàng gọi giật lại khi chị Nagoshi định quay vào nhà.
Không hiểu sao tim tôi đập thót một cái. Trong giọng nói của cậu ấy chứa đựng một sự thiết tha đến lạ.
"Ô, sao thế?"
Chị vẫn trả lời bằng giọng đều đều như mọi khi rồi quay lại.
Sosuke ngập ngừng vài giây, rồi như đã hạ quyết tâm, cậu ấy nói:
"Chuyện là, tụi em... định lập một ban nhạc biểu diễn tại Hậu Dạ Tế của Lễ hội văn hóa."
"À, thế là Asada bắt đầu chơi trống vì vụ đó hả. Rồi sao?"
"Chuyện là... vị trí Bass... em muốn chị Nagoshi--"
"Không làm."
Câu trả lời của chị nhanh như chớp. Trước khi Sosuke kịp nói hết câu, chị đã lắc đầu quầy quậy.
"Dạ......"
"Không làm đâu. Tìm người khác đi~"
Chị Nagoshi nói bằng giọng nhẹ tênh. Tuy nhiên, trong lời nói đó ẩn chứa một áp lực vô hình khiến người ta không thể chối cãi.
Vẫy vẫy tay chào, chị đi thẳng vào trong nhà.
Sosuke đứng chết lặng tại chỗ, vẻ mặt bàng hoàng.
"Sosuke, mày nghĩ cái gì vậy hả? ...Đương nhiên là không được rồi."
Chị Misuzu lên tiếng từ phía sau lưng cậu ấy. Sosuke quay lại, nhìn chị với vẻ mặt đầy cay đắng.
"Chị Misuzu không thấy gì sao khi chị Nagoshi không còn chơi Bass nữa à...!"
Nghe Sosuke nói vậy, chị Misuzu nở nụ cười khổ.
"Đừng có giận cá chém thớt với chị chứ."
"Nhưng mà...!"
"Chị cũng thấy phí chứ bộ."
Câu trả lời của chị Misuzu khiến Sosuke hít vào một hơi thật sâu.
"Nhưng... đó là quyết định của người ta. Người ngoài như mình có nói gì cũng bằng thừa thôi."
Chị Misuzu mỉm cười tự giễu. Sau đó, chị nhìn sang tôi, biểu cảm đã hoàn toàn trở lại vẻ bình thường như mọi khi.
"Xin lỗi nhé, nhưng lau giúp chị chỗ này trước được không? Bụi kinh quá."
"A... vâng ạ."
Tôi vội vàng lau phần bảng điều khiển mà chị chỉ vào.
Sosuke thở dài, ngồi phịch xuống chiếc ghế bar màu đỏ. Cậu ấy lắc lư cái mặt ghế xoay qua xoay lại với vẻ bực dọc. Tôi không biết phải nói gì với cậu ấy, chỉ đành cắm cúi lau chùi bộ trống.
"Được rồi. Cài đặt thế này là ổn. Nào, đeo tai nghe vào."
Chị Misuzu chụp chiếc tai nghe được nối với bảng điều khiển lên đầu tôi, rồi ấn tôi ngồi xuống ghế.
"Giờ gõ y như lúc nãy ở studio thì âm thanh sẽ vang lên trong tai nghe đấy."
Nghe vậy, tôi gõ thử vào mặt trống Snare, bên tai vang lên tiếng "Tách". Ra là vậy, tôi thầm nghĩ.
"Rồi, ấn chỗ này thì máy đập nhịp (Metronome)... tức là cái âm thanh giữ nhịp làm mẫu ấy sẽ phát ra. BPM... à, tốc độ nhịp, chỉnh ở đây."
Chị Misuzu vừa bấm các nút vừa hướng dẫn tôi cách sử dụng. Chị ra lệnh cho tôi hôm nay tạm thời cứ tập điệu 4-beat và 8-beat theo nhịp điệu mà chị đã cài sẵn.
"Mà, chi tiết hơn thì đợi tập được kha khá rồi chị dạy tiếp. Tạm thời, trao đổi liên lạc cái đã."
"Dạ? Liên lạc ạ?"
"Ừ. Chị sẽ giao bài tập dần dần, cứ tập từng cái một thì hết kỳ nghỉ hè cũng ra ngô ra khoai đấy."
"À, ra là vậy... Em hiểu rồi."
Trong lúc tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, chị đã bật mã QR để kết bạn trên ứng dụng nhắn tin. Tôi dùng camera quét mã, thế là xong.
"Tốt", chị lẩm bẩm rồi quay sang phía Sosuke.
Cậu ấy vẫn đang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó vẻ đăm chiêu trong khi lắc lư chiếc ghế.
"Sosuke."
Bị chị gọi tên, người cậu ấy giật nảy lên. Có vẻ cậu ấy đã quá chìm đắm vào suy nghĩ của mình.
"Dạ?"
"Vụ Bass tính sao? Tìm người khác nhanh hơn đấy."
Nghe chị Misuzu nói vậy, nét mặt Sosuke thoáng sầm lại, cậu lắc đầu.
"...Em vẫn chưa bỏ cuộc đâu."
Lời nói và biểu cảm của Sosuke toát lên sự quyết tâm sắt đá. Chị Misuzu thở dài thườn thượt.
"...Mà, chị cũng không cản mày. Cùng lắm thì để chị cho mượn người bên CLB Nhạc nhẹ của chị. Tên đó khéo lắm, chắc nhớ bài hát nhanh thôi."
"Em cảm ơn, nhưng em xin từ chối."
"Từ chối sớm thế. Đã bảo là 'cùng lắm' cơ mà. ...Thú thật nhé, chị nghĩ là vô vọng thôi."
"Dù vậy, em cũng không muốn bỏ cuộc."
Chị Misuzu im lặng vài giây rồi buông một câu: "Vậy à. Thích làm gì thì làm~".
Rồi chị vươn vai một cái "Ư ~~~".
"Thế nhé, về thôi~. Sosuke, về cùng đi."
Mặc kệ tôi vẫn đang ngồi trên ghế trống, chị bắt đầu thu dọn đồ đạc. Sosuke có vẻ vẫn muốn nói gì đó, nhưng cũng đứng dậy khỏi ghế.
"Ơ... còn em...?"
Tôi hỏi, chị Misuzu liếc mắt nhìn tôi.
"Yuzuru tập thêm chút nữa đi. Bao giờ trong đầu chỉ toàn nghĩ đến 4-beat với 8-beat thì hẵng về."
"H-Hả... Bị bỏ lại một mình ở nhà chị Nagoshi thế này..."
"Ổn mà ổn mà, con nhỏ đó chắc không xuống nữa đâu. Thế nhé, cố lên! Có gì không hiểu thì cứ nhắn tin cho chị bất cứ lúc nào."
"Ehh~...?"
Nói xong những điều cần nói, chị Misuzu xách đồ đi thẳng ra khỏi garage. Sosuke nhìn theo bóng lưng chị một lúc, rồi vội vàng bước nhanh về phía tôi, ghé tai thì thầm:
"Nếu có cơ hội nói chuyện với chị ấy, Yuzuru cũng nhờ giúp tớ một tiếng nhé."
"Ư-Ừ... Tớ sẽ thử nói xem sao."
"Với cả! Nếu thấy chị ấy lại rạch tay thì ngăn lại nhé."
"...Ừm......"
"Thế nhé, vất vả rồi."
Sosuke giơ một tay lên chào rồi vội vã chạy đuổi theo chị Misuzu. Nhìn bóng lưng cậu ấy nhỏ dần, tôi buột miệng thở dài.
...Tuy đã gật đầu đồng ý, nhưng tôi cảm thấy mình chẳng có lời nào đủ sức nặng để thuyết phục chị Nagoshi chơi Bass, cũng chẳng có tư cách gì để khuyên chị ấy đừng rạch tay nữa.
Như chị Misuzu đã nói... nếu đó là sự lựa chọn của chính chị ấy, thì tôi lấy tư cách gì để xen vào đây.
Tôi chẳng hiểu gì cả.
"...Tập thôi."
Cứ ngồi một mình suy nghĩ mãi về những điều không hiểu cũng chẳng giải quyết được gì. Trước mắt, đã bị bỏ lại thế này rồi thì chỉ còn cách tập luyện hết mình thôi.
Tôi nắm chặt dùi trống và bắt đầu gõ.
Âm thanh vang lên ngay bên tai cảm giác hơi kỳ cục... nhưng nhờ có tiếng Metronome đều đặn, tôi nhận ra rõ ràng hơn những chỗ mình bị trật nhịp so với lúc nãy.
Cảm nhận ánh mặt trời đang dần tắt nắng, tôi điên cuồng gõ lên bộ trống điện tử.
"Oa... vẫn còn tập cơ à."
Chị Nagoshi ló mặt vào garage khiến tôi giật mình nhận ra trời đã sẩm tối hẳn. Tôi lấy điện thoại ra xem giờ... đã gần 7 giờ tối rồi.
"Em xin lỗi! Muộn thế này rồi. Em về ngay đây ạ."
Tôi luống cuống đứng dậy khỏi ghế, nhưng chị Nagoshi vừa cười vừa xua tay.
"Kệ đi, không sao đâu. Cần thì ngủ lại cũng được. Tôi cho mượn toilet với nhà tắm."
Chị vừa cười vừa ngồi xuống chiếc ghế bar trước quầy.
"Cơ mà, không ngờ cậu lại chơi trống đấy. Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra được."
Nghe vậy, tôi chỉ biết cười khổ.
"Em là người thấy chuyện đó khó tin nhất đây ạ..."
"Haha, bị ép buộc chứ gì. Vẫn tốt bụng như ngày nào nhỉ."
Chị Nagoshi nheo mắt lại thành hình bán nguyệt nhìn tôi.
"Maa~, từ giờ mà ngày nào cũng tập thì đến Lễ hội văn hóa chắc cũng ra dáng đấy chứ? Asada có vẻ là người cần cù mà."
"Không biết được đâu ạ... Em còn chưa nắm được chữ cái đầu tiên của phần cơ bản nữa."
"Cái đó thì ngày đầu tiên đương nhiên là thế rồi~. Vừa nghĩ là 'không làm được', vừa tập đến tận giờ này thì tôi mới bảo là cần cù đấy chứ."
Chị Nagoshi nói xong, khóe môi hơi dãn ra, chị nghiêng đầu hỏi:
"Trống... có vui không?"
Giọng nói ấy khiến tôi bất giác thấy tim mình hẫng một nhịp.
Khó mà diễn tả cụ thể là ở đâu... nhưng tôi cảm giác nhiệt độ trong lời nói của chị khác hẳn với mọi khi.
"Em chưa biết là trống có vui hay không... nhưng được làm điều gì đó mới mẻ thì vui thật."
Tôi trả lời, chị bật cười: "Cách trả lời phiền phức ghê", rồi xoay tròn cả người cùng với mặt ghế bar.
"Bộ trống điện tử kia chắc cũng vui vì được gõ hơn là bị phủ bụi đấy. Không cần xin phép đâu, cứ đến lúc nào thích rồi về lúc nào muốn. Tự nhiên mà làm~"
"Không thể thế được ạ. Dù sao thì khi đến em cũng muốn báo trước..."
Nghe tôi nói, chị Nagoshi nhếch mép cười ranh mãnh.
"Đã tự tiện xông vào nhà người ta, lại còn đòi xin phương thức liên lạc nữa hả. Cậu cũng gian xảo gớm nhỉ."
"K-Không phải em có ý đó..."
"Biết rồi biết rồi. Này, đây."
Chị lấy điện thoại từ túi váy ra và hiển thị mã QR. Tôi tiến lại gần và quét mã.
"Nhắn tin thì được, nhưng chắc tôi không trả lời đâu nhé~"
"Chỉ cần hiện 'đã xem' là được rồi ạ. Với cả, hôm nào không được thì chị nhắn lại cho em nhé."
"Tôi nghĩ chẳng có hôm nào là không được đâu."
Vừa nói, chị bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay tôi bộp một cái. Sự đụng chạm cơ thể quá đường đột khiến tôi bối rối tột độ.
"G-Gì vậy ạ?"
"Uầy. Bắp tay căng cứng hết cả rồi này. Hôm nay tập thế thôi."
Chị vừa nói vừa nhìn xuống cánh tay tôi.
"Hôm nay đừng có ngâm bồn, chỉ tắm vòi sen thôi. Thế thì tay mới nhanh hết đau."
"A... dạ, em cảm ơn. Em sẽ làm thế."
"Fufu. Cựu quản lý CLB bóng đá nên tôi rành về cơ bắp lắm đấy."
Chị Nagoshi cười tinh nghịch, tay phải giơ lên làm dấu "V-sign".
Từ "CLB bóng đá" khiến tôi buột miệng phản ứng.
"CLB bóng đá... chị nghỉ rồi đúng không ạ?"
Tôi hỏi, chị Nagoshi gật đầu như không có chuyện gì.
"Ừ."
"Tại sao vậy ạ?"
Trước câu hỏi của tôi, đôi mắt chị hơi nheo lại. Nhưng ngay lập tức, một nụ cười giả tạo lại được dán lên gương mặt chị.
"Vì chán."
Tôi lờ mờ nhận ra đó không phải là lời nói thật lòng. Tuy nhiên, tôi không còn muốn hỏi thêm gì nữa. Gương mặt chị như đang viết rõ chữ "đừng có hỏi".
"Thôi, tôi đóng garage đây. Từ mai cứ tự nhiên nhé. Lúc nào rảnh tôi sẽ ghé xuống xem."
Chị vừa nói vừa đi phăm phăm đến bên cạnh bộ trống điện tử và rút phích cắm ra. Sau đó, chị đi ra cửa garage và vẫy tay gọi tôi.
Tôi vội vàng cất dùi trống vào túi và bước ra ngoài.
Kéo cửa cuốn xuống rầm rầm, chị Nagoshi thở hắt ra "Phù".
"Ano..."
Dù biết sẽ bị khó chịu, nhưng tôi vẫn còn một điều nữa muốn hỏi bằng được.
"Gì?"
"Em nghe Sosuke kể là... chị từng chơi Bass."
"À... ừ."
Chị Nagoshi đáp lại bằng một tiếng đệm khó đoán biết cảm xúc.
"Sosuke bảo là cậu ấy thực sự mê tiếng đàn Bass của chị."
"À, thế hả. Rồi sao?"
"...Tại sao, chị lại bỏ vậy ạ?"
Câu hỏi của tôi khiến đôi mắt chị nheo lại sắc lẹm. Ánh mắt chị găm thẳng vào tôi. Khóe miệng tuy vẫn nhếch lên cười, nhưng tôi có cảm giác như mình đang bị trừng mắt nhìn vậy.
"Biết chuyện đó để làm gì?"
"Dạ không... cũng không làm được gì cả, nhưng mà..."
"Thích soi mói quá khứ người khác vì tò mò là không hay đâu nhé, thiếu niên Asada."
"...Em xin lỗi."
Bị nói thẳng mặt như vậy, tôi chỉ còn biết cúi đầu.
Quả nhiên người này hoàn toàn không có ý định mở lòng mình ra. Hay đúng hơn là... vốn dĩ quan hệ giữa tôi và chị cũng chưa thân thiết đến mức có thể kể những chuyện như vậy.
Bầu không khí lúc này khiến tôi không thể nào mở miệng nói lại câu "hãy chơi Bass đi" thêm một lần nào nữa.
"Cảm ơn chị đã cho em mượn trống ạ."
Tôi cúi đầu cảm ơn, chị Nagoshi lẩm bẩm "Nghiêm túc ghê nhỉ", rồi dùng ngón trỏ chọc nhẹ vào trán tôi.
"Maa, tập luyện chăm chỉ nhé~"
Chị nói rồi vẫy tay chào.
Tôi cúi đầu thật sâu một lần nữa rồi rời khỏi nhà chị.
Bước đi một mình trên con đường ruộng sao mà cô đơn... Tôi quay đầu nhìn lại nhà chị Nagoshi một lần duy nhất.
Cánh cửa cuốn và cửa chính đều đã đóng kín... Ngôi nhà ấy đứng trơ trọi giữa khoảng không, chẳng thể hòa nhập vào cảnh sắc xung quanh, cứ đứng đó một cách lạc lõng và cô độc, hệt như lúc tôi mới đến vậy.
0 Bình luận