Episode 5: Hy vọng còn sót lại (Vol 8 - 9)
Chương 11: Chuyển Job
2 Bình luận - Độ dài: 3,196 từ - Cập nhật:
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Lúc rời khỏi nhà trọ, tôi nghe Shirley nói rằng: "Gần khu <Di tích> có rất nhiều quầy hàng bán vật phẩm chiến đấu cho các nhà thám hiểm đấy ạ!".
Đúng như cô ấy nói, dọc hai bên đường đến <Di tích> mọc lên san sát những gian hàng tạm bợ, trông giống hệt mấy quầy hàng trong lễ hội hay mấy sạp bán trang sức bạc vỉa hè. Thế là tôi tranh thủ gom sạch đống [Gem] ma pháp thuần hệ Quang, vừa đi vừa sử dụng để [Hắc Triền Sáo] liên tục hấp thụ. Phải công nhận là hiệu suất hấp thụ tốt hơn hẳn so với việc chỉ dựa vào ánh sáng mặt trời hay <Silverlight>.
"Từ nãy đến giờ anh đang làm gì vậy?"
Thấy hành động kỳ quặc của tôi, Azurite bèn lên tiếng hỏi.
"Cái áo choàng này là trang bị phần thưởng, phải cho nó hấp thụ các đòn tấn công hệ Quang thì mới kích hoạt Skill được."
"Anh có cả trang bị phần thưởng cơ á? Ngay cả khi đã có Hoàng Ngọc Mã rồi?"
"Ừ. À, cái găng tay và đôi giày bốt này cũng là trang bị phần thưởng đấy."
"...Bình thường, những người không phải là Superior Job làm gì sở hữu nhiều đến thế.…..... Không, ngay cả Superior Job mà có đến ba món cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm rồi...." Azurite nhận xét.
Nhắc mới nhớ, Marie mang Superior Job cũng chỉ có hai món thì phải. Chẳng biết từ lúc nào số lượng của tôi đã vượt qua cô ấy rồi. Chà, dù số lượng trang bị phần thưởng có nhiều hơn, nhưng khoảng cách về thực lực thì chắc chắn tôi vẫn còn xa mới dám vỗ ngực bảo là vượt mặt.
"Vậy, cần đòn tấn công hệ Quang đúng không? Trong số các Skill tấn công của tôi có Skill hệ Quang là <Laser Blade>, anh có muốn thử cho nó hấp thụ không?"
"...Chắc Skill đó có trộn lẫn cả sát thương vật lý nên thôi, xin kiếu."
Sơ sẩy một cái là rách tươm luôn cái [Hắc Triền Sáo] mất. Chưa kể, nghe cái tên là đủ thấy đầy mùi chết chóc rồi, cái Skill đó ấy.
Thế rồi, vừa trò chuyện rôm rả, chúng tôi vừa tiến sâu vào trong núi. Đi bộ chừng hơn chục phút trên con đường đã được vô số người giẫm đạp tạo thành lối mòn, lối vào của <Di tích> đã hiện ra trước mắt. Xung quanh lối vào, bóng dáng của các <Master> và Tian nai nịt gọn gàng với mục đích khám phá hiện diện khắp nơi. À, lúc chúng tôi rời nhà trọ thì đã không thấy anh Tom đâu nữa. Trong số những người đang chuẩn bị tiến vào đây cũng chẳng thấy bóng dáng, chắc hẳn anh ấy đã đi sâu vào bên trong <Di tích> rồi.
"Sắp đến lúc rồi nhỉ."
"...Ừ."
Qua lớp mặt nạ, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng của Azurite. À không, đúng hơn là... cô ấy đang gánh trên vai một áp lực nặng nề. Dựa theo những gì cô ấy chia sẻ hôm qua, cô ấy đặt cược cả sự tồn vong của Vương quốc vào cuộc điều tra lần này, nên điều này cũng dễ hiểu.... Có lẽ tôi cần phải để mắt hỗ trợ, tránh để cô ấy lại vì nôn nóng mà vội vàng hành động như lúc tấn công tôi.
"Cả hai người, chúng ta vào <Di tích> thôi."
“"RÕ."”
Cứ thế, chúng tôi tiến vào <Di tích> ở Quartierlatin.
◇
Khác với đoạn hành lang gần lối vào còn trơ lại nền đất, chúng tôi càng vào sâu, <Di tích> càng được lát bằng một loại kim loại mang độ bóng kỳ lạ. Tại ranh giới giữa phần nền đất và phần nền kim loại, có những người đang dùng dụng cụ hoặc Skill tấn công để cạy các bức tường. Chắc hẳn trước khi bị cạy phá, khu vực gần lối vào cũng từng được lát kim loại như thế này. Đúng là loại kim loại này có thể dùng làm nguyên liệu chế tạo gì đó nên mới có người cạy mang đi, nhưng tôi không khỏi tự hỏi, liệu có cần phải bảo tồn di tích không nhỉ.
"Những thứ quan trọng thực sự nằm ở phía sâu bên trong chứ không phải ở lối vào, nên chúng ta cứ tiếp tục tiến lên thôi."
Nghe Azurite nói vậy, chúng tôi bỏ qua những người đang đục đẽo tường và tiếp tục đi sâu vào trong. Dù đã đi qua một đoạn hành lang dài trong <Di tích>, chúng tôi vẫn chưa chạm trán bất kỳ con quái vật nào. Tuy nhiên, những vết cháy xém và vết đạn hằn trên tường chứng tỏ trước đây không phải là không có quái vật.
Vì <Di tích> này không phải là một dạng <Dungeon Thần Tạo>, nên sẽ không có chuyện quái vật vô cớ hồi sinh. Có lẽ những con quái vật trú ngụ ở khu vực này đã bị những người đến thám hiểm trước chúng tôi dọn dẹp sạch sẽ kể từ khi <Di tích> được phát hiện vào ba ngày trước.
Tiếp tục tiến sâu vào trong khoảng một tiếng đồng hồ mà không xảy ra bất kỳ trận chiến nào, chúng tôi bước vào một không gian rộng lớn. Khu vực này rộng cỡ một nhà thi đấu trường cấp ba. Sàn và trần nhà cũng được làm bằng kim loại, nhưng cấu trúc thì khác hẳn so với ngoài hành lang. Ít nhất thì có vẻ như nó không dễ bị cạy phá như bên ngoài.
"Hoặc cũng có thể, từ đây trở đi mới thực sự là <Di tích>."
"Có vẻ là vậy. Cả thứ kia cũng có ở đây nữa mà."
Chính giữa không gian này là một khối pha lê khổng lồ được đặt trang trọng. Vài <Master> đã đến đây từ trước đang đứng ngắm nghía, chạm tay vào hoặc thao tác trên menu. Có lẽ đó chính là khối pha lê cho phép chuyển sang Job [Hoàng Kỵ Binh] như lời đồn. Tôi cũng từng nhìn thấy một thứ tương tự tại nhà thờ ở Vương Đô khi chuyển sang Job [Thánh Kỵ Sĩ].
◇
Vì đây là lần đầu tiên tôi chuyển Job kể từ lần đầu tiên, nên hãy điểm lại một chút kiến thức.
Vốn dĩ, lý do khiến các Job có thể nhận được lại khác nhau tùy thuộc vào từng vùng lãnh thổ (chẳng hạn như các Job độc quyền phương Tây hay phương Đông) chính là do các khối pha lê khổng lồ này.
Nếu chỉ đơn thuần là chuyển đổi qua lại giữa các Job đã nhận, thì ta có thể thực hiện tại các điểm điểm lưu hoặc bằng các [Job Crystal] nhỏ dùng một lần. Tuy nhiên, để nhận một Job hoàn toàn mới, người chơi bắt buộc phải đáp ứng đủ điều kiện của Job đó và chạm vào khối pha lê khổng lồ tương ứng. Đó là lý do vì sao Job [Thi Giải Tiên] của Tấn Vũ chỉ có thể nhận được ở Hoàng Hà, và Job [Nữ Giáo Hoàng] của Tiền bối Yêu Quái chỉ có thể nhận được ở Vương quốc.
Nhắc đến Tiền bối Yêu Quái và việc chuyển Job, lại có một câu chuyện thế này. Các khối pha lê tương ứng với nhánh Tu sĩ đều được đặt bên trong các cơ sở của nhà thờ. Hay nói chính xác hơn, nhà thờ được xây dựng bao quanh những nơi có khối pha lê tương ứng với nhánh Tu sĩ.
Và dĩ nhiên, số lượng các khối pha lê tương ứng với nhánh Tu sĩ là có hạn. Chính vì vậy, Tiền bối Yêu Quái đó không chỉ đơn thuần là đang xây dựng nhà thờ, mà bả còn đang yêu cầu: "Nhượng lại mấy cơ sở của Quốc giáo cho ta được không?".
Bởi vì nếu chỉ xây dựng một nhà thờ trên một mảnh đất trống thì nó cũng chỉ là một cái vỏ rỗng không có ruột. Thế là, Tiền bối Yêu Quái dần dần thâu tóm thêm nhiều cơ sở như một hình thức đòi đền bù từ phía chính quyền.... Nói đúng hơn là bả đang thâu tóm quá mức. Nếu cứ đà này, cuối cùng bả sẽ độc quyền toàn bộ nhánh Tu sĩ, và nguy cơ cao sẽ dẫn đến tình trạng "Muốn làm Tu sĩ thì phải gia nhập giáo phái".
Trong thế giới <Infinite Dendrogram> nơi tồn tại ma pháp hồi phục, nhà thờ giống như một sự kết hợp giữa tổ chức tôn giáo và cơ sở y tế. Vì vậy, những gì Tiền bối Yêu Quái đang làm chẳng khác nào việc thay thế toàn bộ bệnh viện ở Nhật Bản bằng các bệnh viện trực thuộc một giáo phái cuồng tín.
Đối với quốc gia, và đối với những người hiểu rõ sự đáng sợ của các giáo phái cuồng tín, điều đó là không thể chấp nhận được. Thế nhưng, bất chấp cuộc xâm lược tôn giáo đang diễn ra sờ sờ trước mắt, Quốc giáo của Vương quốc lại chẳng mảy may bận tâm. Thậm chí, họ còn chào đón điều đó. Lý do là vì, nếu tóm tắt ngắn gọn giáo lý của Quốc giáo Vương quốc, thì đó là "Dùng Skill của nhánh Tu sĩ để chữa lành cho mọi người". Thế nên, dù các cơ sở nhà thờ và khối pha lê chuyển Job có rơi vào tay <Nguyệt Thế Hội>, họ vẫn nghĩ rằng:
"Chỉ cần số lượng [Tu Sĩ] chữa lành cho mọi người tăng lên thì chẳng có vấn đề gì cả."
"Tuy số lượng cơ sở giảm đi, nhưng bù lại chúng ta có thể tập trung nhân lực cho các viện điều trị và trại trẻ mồ côi còn lại. Dù sao thì từ sau vụ [Gloria] và chiến tranh, chúng ta cũng đang thiếu hụt nhân lực trầm trọng mà."
"Từ nay về sau, vì mọi người, đôi bên cùng cố gắng nhé."
...Thậm chí họ còn có vẻ vui mừng. Không biết nên gọi đây là thuyết tính bản thiện, hay bản chất của những người này quá đỗi trong sạch nữa.
Mặc dù lẽ ra Quốc giáo phải là bên chịu thiệt thòi nặng nề nhất từ những hành động mờ ám của Tiền bối Yêu Quái, nhưng họ lại phản ứng như vậy đấy. "Chắc giới thượng tầng của Vương quốc đang đứng ngồi không yên lắm nhỉ", khi tôi mang chuyện này ra nói với Azurite — người có vẻ như có liên hệ mật thiết với giới thượng tầng Vương quốc — cô ấy đã đáp lại bằng một câu "Anh nói đúng lắm..." đầy thấu cảm. Nhìn vào thái độ hôm qua của cô ấy, có vẻ như cô ấy và người chủ nhân của mình đang phải điêu đứng không ít vì Tiền bối Yêu Quái.
◇
"Giờ thì."
Chạm tay vào khối pha lê khổng lồ, tôi mở menu lên. Trong danh sách các Job có thể chuyển sang, tôi nhanh chóng tìm thấy [Hoàng Kỵ Binh]. Trước khi chọn nó, tôi lướt qua một lượt các Job khác. Trong danh sách còn có sự xuất hiện của những Job mang nét đặc trưng của Dryfe như [Thợ Máy], [Kỹ Sư] hay [Phi Công].... Xem ra, sự tồn tại của khối pha lê này có lẽ còn mang ý nghĩa chiến lược to lớn hơn cả những món cổ vật xuất thổ từ <Di tích>.
"Nhưng mà, cho dù có nhận được mấy cái Job đó, Vương quốc cũng làm gì có cơ sở vật chất để vận hành chúng cơ chứ."
"Đúng vậy."
Kỹ thuật và bí quyết không phải là thứ có thể thu thập được trong một sớm một chiều. Dù có nắm trong tay Job, Vương quốc chắc chắn sẽ cần một thời gian dài cùng với sự mài giũa không ngừng nghỉ để có thể chạm đến cảnh giới của Dryfe.
"Mà thôi, mấy chuyện đó cứ để quốc gia lo liệu đi."
Phần tôi, tôi cứ tiến hành chuyển Job như mục đích ban đầu thôi. Tôi chạm vào khối pha lê khổng lồ, menu chuyển Job hiện ra. Tôi chọn ngay [Hoàng Kỵ Binh] mà không chút chần chừ và thực hiện chuyển Job. Không có ánh sáng chói lóa hay âm thanh hoành tráng nào phát ra, bảng hiển thị Job trên menu trạng thái thu gọn mà tôi mở song song chỉ đơn giản chuyển sang dòng chữ [Hoàng Kỵ Binh] là quá trình chuyển Job đã hoàn tất. Quá đỗi đơn giản. Tôi bất chợt nhớ lại lúc chuyển sang High-rank Job là [Thánh Kỵ Sĩ], lúc đó còn có hiệu ứng phát sáng nữa cơ mà. Theo như anh hai và Marie kể, khi chuyển sang Superior Job thì hiệu ứng còn hoành tráng hơn nhiều, không biết sau này tôi có cơ hội được tận mắt chứng kiến không nhỉ?
[Do thay đổi Main Job, một số Skill đã không còn khả dụng]
Đang mải miết suy nghĩ thì một dòng thông báo vang lên.
Nhắc mới nhớ, khi chuyển Job, các Skill thuộc Job không cùng nhánh với Main Job sẽ không thể sử dụng được nữa. Tôi liền kiểm tra xem những Skill nào đã bị khóa. Về những Skill vẫn sử dụng được như cũ, đầu tiên và tất nhiên là <Cưỡi Ngựa>. Ngoài ra, <Paladin's Aegis> và <Purifying Silverlight> cũng vẫn còn nguyên vẹn. Đây là những Skill bắt nguồn từ [Thánh Kỵ Sĩ], có lẽ do [Thánh Kỵ Sĩ] dù ít dù nhiều cũng bao hàm yếu tố của nhánh Kỵ binh nên chúng vẫn có thể sử dụng được.
Tuy nhiên, toàn bộ các Skill liên quan đến ma pháp hồi phục đều đã bị khóa. Những Skill này tôi có thể học được là nhờ [Thánh Kỵ Sĩ] cũng có thiên hướng nghiêng về nhánh Tu sĩ, nhưng về bản chất chúng vẫn thuộc nhánh kỵ sĩ. Khi chuyển sang [Hoàng Kỵ Binh], do không còn điểm chung nào nên tôi không thể sử dụng chúng được nữa....
Chà, cũng đành chịu vậy. Vốn dĩ ma pháp hồi phục của tôi cũng đã trở nên khó dùng do lượng máu hồi phục quá ít, nên việc giữ lại được <Aegis> và <Silverlight> đã có thể coi là may mắn rồi.
"Chỉ là, từ nay về sau anh phải chú ý đến số lượng vật phẩm hồi phục còn lại hơn trước đấy."
"Đúng vậy nhỉ."
Gác lại chuyện những Skill không thể sử dụng, tôi kiểm tra xem có Skill mới nào được mở khóa hay không... nhưng hiện tại vẫn chưa có gì cả. Quả nhiên, cũng giống như lúc mới nhận [Thánh Kỵ Sĩ], tôi sẽ phải tăng level thì mới mở khóa được Skill mới.
"Anh xong rồi chứ?"
"Ừ. Việc của tôi xong rồi. Giờ tôi sẽ giúp cô một tay nhé, Azurite."
"Cảm ơn anh."
"Không có gì. Vậy, tiếp theo chúng ta đi hướng nào đây? Hành lang rẽ ra tận bốn hướng lận."
Nếu trừ đi lối vào thì còn ba hướng.
"Theo thông tin tôi nhận được, con đường dẫn xuống lòng đất nằm sau cánh cửa kia."
Azurite vừa nói vừa chỉ tay về phía một cánh cửa đang chắn ngang một trong những hành lang. Nhìn qua thì có vẻ đó là cửa tự động, các <Master> và Tian đang tấp nập ra vào qua cánh cửa đó. Dựa vào kích thước của cánh cửa, có thể ước tính trần của hành lang cao hơn 5 mét và bề rộng cũng rất khá.
"Nếu là hành lang đó thì chắc không sao đâu, Silver."
Tôi lấy Silver từ trong hòm đồ ra và leo lên lưng chú ngựa. Đây là lần đầu tiên tôi cưỡi Silver kể từ khi trở thành [Hoàng Kỵ Binh], nhưng hiện tại tôi vẫn chưa thấy có gì khác biệt.
"Biết đâu lại liên quan đến Skill của [Hoàng Kỵ Binh], nên tôi sẽ di chuyển trên lưng Silver nhé."
"Cũng được thôi nhưng..."
Hử? Có chuyện gì vậy nhỉ.
"Ư-ừ thì.... Nếu anh không phiền... l-lát nữa a-anh cho tôi cưỡi ké được k-không? Từ lâu tôi đã ao ước được cưỡi bản gốc một lần, nhưng buồn một cái là sư phụ lại không bao giờ cho tôi mượn cả........" Azurite bắt đầu nói.
À thì, nghe nói con [Gold Thunder] mà ngài Langley từng sử dụng là bảo vật quốc gia cơ mà, làm sao mà cho người khác mượn tùy tiện được? Hoặc cũng có thể do ông ấy có một lý do nào khác nữa.......
"Vậy cô ngồi phía sau nhé? Tuy là lúc đụng độ quái vật và phải chiến đấu thì cô sẽ phải xuống ngựa, nhưng trước lúc đó thì ngồi trên này chắc cũng không vấn đề gì đâu."
"...Có được không?"
"Được chứ."
Mà khoan, nãy giờ có gì sai sai không nhỉ?
"Vậy thì ta ngồi ở đâu hử? Chẳng nhẽ ngồi đằng trước anh à?" Nemesis phàn nàn
À, ra là vậy. Thì ra vấn đề là chỗ ngồi của Nemesis.....
"Ừm. Hay là cô biến luôn thành vũ khí luôn đi."
"Hừm. Dù sao thì chúng ta cũng đang ở trong mê cung, chẳng biết thứ gì sẽ nhảy sổ ra, nên ta cứ tạm thời hóa thành dạng Phủ Thương để đề phòng trạng thái bất thường vậy."
Nói rồi, Nemesis biến hình thành Phủ Thương. Tôi cũng kéo mũ trùm của [Hắc Triền Sáo] lên để đề phòng bị đánh lén vào đầu. Sau đó, Azurite e lệ buông một câu "Thất lễ nhé" rồi ngồi xuống phía sau tôi. Nghĩ kỹ lại thì, hai con người cộng thêm một vũ khí hạng nặng như Nemesis thì cũng nặng phết đấy, vậy mà Silver, một Hoàng Ngọc Mã, vẫn sải bước một cách nhẹ nhàng. Chúng tôi lao đi vun vút qua các hành lang của <Di tích> trong sự êm ái đến bất ngờ.
"Đúng là Hoàng Ngọc Mã có khác! Cứ cái đà này thì chúng ta sẽ đến được sâu bên trong nhanh hơn dự kiến đấy!" Azurite thốt lên.
"Chuẩn luôn!" Tôi đồng tình.
Vừa cẩn thận để không va phải những người đang há hốc mồm ngạc nhiên vì Silver, chúng tôi vừa nhắm thẳng tiến vào sâu bên trong <Di tích>.
◇◇◇
Cũng trong ngày hôm đó, giữa những người đang khám phá <Di tích> bắt đầu râm ran một lời đồn đại: "Tôi vừa thấy một thứ gì đó đỏ đen nhớp nháp vung vẩy lá cờ màu tối, cùng một con mụ kỳ quái đeo mặt nạ, cưỡi trên một con ngựa bạc chạy loạn xạ khắp nơi".[note92490]
2 Bình luận
Tfnc