Vann: từ giờ vann sẽ lấy thêm hình minh họa từ game, minh họa các chương đã đăng sẽ được cập nhật sau
•
"Chào buổi—...sáng, mọi người...?"
Một đêm trôi qua kể từ buổi tối đầy biến cố đó, khi mà những suy nghĩ và ý định ẩn giấu bên trong mỗi người đã được sáng tỏ.
Người vui vẻ mở cửa phòng trại bổ túc của Câu Lạc Bộ Bổ Túc là Amakawa Asiri.
"Cái quái gì đây!? Sao lại thành ra thế này!?"
"Nhanh lên! Chúng ta đi tắm thôi!"
"Ưm... ừm..."
Tuy nhiên—
"Ê, đừng kéo cánh tay tôi như vậy...!"
Đứng đó trước mặt cô, rất có thể là Azusa – đang cố kéo Koharu về phía vòi hoa sen.
"—!!"
Trong khoảnh khắc đó, bộ não của Asiri quá tải.
"Xin lỗi vì đã làm phiền!!"
"Khoan đã, nó không phải như chị nghĩ đâu!!"
Sau khi đi đến kết luận của riêng mình, Asiri xoay người theo gót chân và lao ra khỏi phòng.
•
"Vì vậy cho nên, bắt đầu từ hôm nay, chị sẽ chính thức giúp các em một lần nữa."
"…"
Koharu, người cũng đi tới hiểu lầm tương tự, nhanh chóng ngăn Asiri lại để giải thích mọi thứ.Sau một chút nỗ lực, sự nhầm lẫn đã được giải tỏa, và cuối cùng việc chuẩn bị cho buổi học cũng có thể bắt đầu.
"Tại sao các em lại trông mệt mỏi như vậy - mắt ai cũng đen xì hết cả?"
"'Em cũng vậy đó, Asiri.'"
"Ừm...!"
Asiri nhăn mặt trước nhận xét sắc bén của Sensei.
Tất nhiên, cô đã biết nguyên do.
Hifumi thức khuya để chuẩn bị đề ôn.Azusa và Hanako đã trò chuyện rất lâu.Và bản thân cô cũng... nghe lén cuộc trò chuyện đó.
"Ựm!"
Khoảnh khắc từ "nghe lén" lóe lên trong tâm trí, cô một lần nữa tự dằn vặt bản thân.
Tất cả đều là vì đại sự. Cô đã chuẩn bị tinh thần để bị buộc tội—hoặc thậm chí bị trừng phạt—nếu như ngày đó đến.Nhưng suy nghĩ đó không làm cho cảm giác tội lỗi dễ chịu hơn chút nào cả.
"'Em không sao chứ?'"
"Ah, vâng, ừm... em chỉ hơi thiếu ngủ chút..."
Hoảng sợ khi nghĩ đến việc bị thẩm vấn thêm, cô đã cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
"Tuy mọi người đều thiếu ngủ... và người duy nhất không có quầng thâm - Koharu - lại trông kiệt sức một cách bất thường[note90799]."
"…dù vậy, chúng ta không có lựa chọn nào khác!"
Trông có vẻ hừng hực khí thế một cách kỳ lạ, Hifumi bước đến phía trước lớp học và đứng bên cạnh bảng đen.
"Mọi người, hãy nhìn lên đây!"
"…?"
"Ngày hôm nay đánh dấu ngày đầu tiên của trại bổ túc câu lạc bộ chúng ta!"
Với những cử chỉ sôi nổi và giọng nói trong trẻo, tự tin, cô bắt đầu bài phát biểu của mình.
"Chúng ta có thể đang ở trong một tình huống khó khăn - một tình huống có thể khiến bất kỳ ai hoảng sợ - nhưng không cần phải suy nghĩ quá nhiều! Tất cả những gì chúng ta phải làm là vượt qua bài đặc khảo thứ hai diễn ra vào một tuần tới kể từ bây giờ!"
"Đúng vậy."
"Chính xác."
"…"
Cả nhóm gật đầu theo lời tuyên bố đầy tinh thần của Hifumi.
Thoạt nhìn, Hifumi có vẻ quá nhiệt tình - nhưng Asiri hiểu, từ những gì cô biết được vào đêm hôm trước.
Nếu không đủ điểm đỗ, tất cả sẽ bị trục xuất.
Và vì Hifumi là người duy nhất trong Câu Lạc Bộ Bổ Túc biết sự thật đó, nên gánh nặng trách nhiệm nghiễm nhiên đè nặng lên vai cô.
"…"
Đó thực sự là một thiết lập tàn nhẫn.
Buộc một học sinh phải tìm ra kẻ phản bội trong số các thành viên câu lạc bộ mình - bắt phải chung sống và học tập cùng nhau như những người đồng chí đồng cam cộng khổ cho đến khi kẻ đó được tiết lộ.
Giống như người ta thường hay nói: "Trinity là ổ rắn độc."
"Bây giờ... chúng ta sẽ bắt đầu với một bài thi thử!"
Thông báo đột ngột của Hifumi cắt ngang dòng suy nghĩ của Asiri.
"Thi thử à."
"Tớ hiểu rồi..."
"Chờ đã, chưa chi đã kiểm tra!? Cứ thế thôi à!?"
"Chị-chị nghĩ là mình hiểu cảm giác của Koharu... đại loại vậy..."
Asiri nao núng nhưng nhanh chóng sốc lại tinh thần, nhận ra ý định thật sự của Hifumi.
"Học tập mù quáng sẽ không mang lại hiệu quả. Để đạt được mục tiêu của mình, trước tiên chúng ta cần hiểu những gì chúng ta có thể và không thể làm - chúng ta đang đứng ở đâu. Đó là điểm khởi đầu của chúng ta!"
"Ừ... nói như vậy dễ hiểu hơn nhiều.”
"Với suy nghĩ đó, tớ đã chuẩn bị bài kiểm tra này đêm qua!"
"Ta-daa!" Hifumi nói một cách tự hào, rút một phong bì từ túi với một nụ cười đắc thắng nhỏ.
"Đây là bộ đề thi năm ngoái — và bài giải mẫu của chúng! Tuy không đầy đủ..."
Trông có vẻ hơi ái ngại, Hifumi bắt đầu lôi các tờ đề và bài giải ra.
"Ồ, phải rồi, Hifumi-chan."
"Dạ?"
"Heh heh heh... Ta-da!"
"! Đ-đây là...!"
Những gì Asiri tiết lộ là một bó dày các bài kiểm tra từ những năm trước nữa của Trinity - một số có niên đại hơn mười năm.
"L-làm sao chị có nhiều như vậy!?"
"Em đã quên rồi sao? Bọn chị là Câu Lạc Bộ Tình Nguyện! Công việc của bọn chị là giúp học sinh giải quyết các vấn đề. Thu thập đề thi là một phần của điều đó! Bọn chị đã thu thập chúng kể từ khi câu lạc bộ được thành lập!"
Asiri ngăn mình nói thêm câu ‘Dù đó không phải là lý do duy nhất’ và đưa chồng đề cho Hifumi.
"Cảm ơn chị rất nhiều! Chúng em sẽ tận dụng thật tốt... dù sao thì, hãy quay lại với bài thi thử!"
Hifumi nhét tập đề vào túi và tiếp tục giải thích.
"Nhờ sự giúp sức của Sensei, tớ đã tích hợp một bài thi thử gần giống với bài đặc khảo thứ hai sắp tới! Định dạng câu hỏi sẽ giống hệt như bài thi thật!"
Sau khi phát đề xong, Hifumi trở lại chỗ ngồi của mình.
"Được rồi, chúng ta hãy bắt đầu!"
"'Vậy thầy sẽ tính thời gian.'"
"Ah, em-em cũng sẽ giúp!"
"'Chắc chắn rồi, cảm ơn em.'"
Mọi người đã sẵn sàng.
"'Được rồi, bài thi thử đầu tiên của Câu Lạc Bộ Bổ Túc... bắt đầu!'"
"Ồ, nó thậm chí còn có cả tên chính thức..."
Và như thế, bài thi thử đầu tiên của Câu Lạc Bộ Bổ Túc đã bắt đầu.![]()
•
Kỳ thi bắt đầu, và mọi người bắt đầu di bút với tinh thần hồ hởi, cơ mà…
"…ra là vậy sao."
Shirasu Azusa. 43 điểm.
"…hả?"
Shimoe Koharu. 16 điểm.
"Ara ara..."
Urawa Hanako. 4 điểm.
"…"
Ajitani Hifumi. 68 điểm.
"Chị-chị cũng đã thử..."
Amakawa Asiri, đính kèm. 81 điểm.
Kết quả thật thảm họa. Ba trên bốn trượt thẳng cẳng - nó thậm chí không buồn cười.
"Đây là thực tế của chúng ta. Cứ cái đà này, sẽ không có tương lai tươi sáng nào hết..."
"E-em không cần phải bi quan vậy..."
"Không, sự thật là sự thật. Nếu chúng ta muốn đạt điểm trên 60 trong vòng một tuần tới, chúng ta sẽ phải tận dụng tối đa thời gian còn lại!"
"Ooooh..."
Lúc đầu, Asiri nghĩ rằng Hifumi chỉ đang khích lệ tinh thần - nhưng xem xét trên nhiều phương diện, đó là một bài phát biểu cần thiết.Hifumi đã cố giúp mọi người nhận ra tình hình của bản thân, tạo cảm giác cấp bách và giải thích rõ ràng những gì cần phải làm tiếp theo.
Đối với Asiri - người không thực sự giỏi nói trước đám đông - có rất nhiều điều để học hỏi từ hành động đó.
"Asiri-san! Chị có thể huy động bao nhiêu người?"
"Eh!? Ư-ừm, để xem... thành viên câu lạc bộ... ý chị là, những người thường giúp bảo trì... và trong số đó, những người thực sự có thể dạy học... ừm... bao gồm cả chị, nhiều nhất là… ba người?"
"Em hiểu rồi… vậy thì, dạy một kèm một sẽ là tốt nhất! Hãy chỉ định mỗi người một người cho Koharu-chan và Azusa-chan!"
Hifumi nhanh chóng tóm tắt kế hoạch của mình và bắt đầu đưa ra hướng dẫn rõ ràng.
"Hanako-chan, nếu chị nhớ không lầm, em đã đạt điểm khá cao trong kỳ thi năm nhất mà phải không?"
"Ơ...? Ừm, vâng, đó là sự thật..."
"Ah, chị biết mà..."
Câu nói đó gợi lại ký ức – từ ngày Asiri gặp Hanako lần đầu tiên, khi cô bị Ủy Ban Thực Thi Công Lý bắt giữ.Có một điều cô muốn hỏi lúc đó nhưng vẫn còn bỏ ngỏ. Cô buộc bản thân tập trung lại vào lời giải thích của Hifumi.
"Thật ra, chị tình cờ tìm thấy bài thi năm nhất của Hanako-chan..."
"…"
Nghe những lời đó, vẻ mặt của Hanako hơi cứng lại.
Nếu có thể, cô muốn nó không bao giờ được tìm thấy.
Hanako không muốn bất kỳ ai trượt vì mình - nhưng đồng thời, cô cũng không còn cảm thấy mình thuộc về chốn đây nữa. Dẫu cho có bao nhiêu người gọi cô là thiên tài, cô đã cạn tình cạn nghĩa với cái ổ rắn này rồi.
Không cần phải bàn cãi, ngay cả câu lạc bộ kỳ lạ này cũng chứa đầy những động cơ ẩn giấu và âm mưu chính trị thầm kín.
Thành thật mà nói, cô không thể nhắm mắt làm ngơ thêm nữa.
Cũng vì thế mà cô muốn giấu kín chuyện đó. Để có thể ẩn mình cho đến phút cuối cùng.
"Tớ vẫn đang chuẩn bị thêm các bài kiểm tra thực hành, vì vậy bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ tổ chức các bài thi thử thường xuyên để theo dõi tiến độ."
"…!"
Chìm đắm trong suy nghĩ, Hanako nhận ra mình đã bỏ lỡ một phần của cuộc thảo luận.Cô khẽ thở dài, bực bội vì sự mất tập trung của chính mình.
"Đây có lẽ là kế hoạch tốt nhất mà chúng ta có ngay bây giờ... hãy cố gắng hết sức! Nếu tất cả chúng ta cùng cố gắng, tớ chắc chắn rằng chúng ta có thể cùng nhau vượt qua!"
"…vâng. Hiểu rồi. Tớ sẽ theo sự dẫn dắt của cậu."
"H-hiểu rồi..."
"H-Hifumi-chan...! Em thật tuyệt vời...!"
Sau đó, nhận thấy ánh mắt của Asiri, Hanako nhận ra phản ứng của cô đã được chú ý. Cô thở dài một hơi qua mũi, cố gắng che giấu sự xấu hổ.
"Vâng, thực sự tuyệt vời. Cậu đã chuẩn bị tất cả những thứ này tối qua sao?"
"Ah, không, không, Sensei cũng có giúp..."
"Vậy sao, ra là Sensei."
Lấy lại bình tĩnh, cô quay về phía Sensei.
"'Thầy không làm được gì nhiều. Tất cả là nhờ sự nỗ lực của Hifumi.'"
"Không, không hề! V-và thực ra, tớ cũng đã chuẩn bị một phần thưởng! Ừm... đây!"

"A! Aah!! Đó là Momo Friends!!"
"…!"
Trong số tất cả, Asiri là người phản ứng nhanh nhất với những món đồ chơi nhồi bông nằm trên bàn.
"Đúng vậy! Bất cứ ai đạt điểm đỗ sẽ nhận được một trong những ngài thú nhồi bông của Momo Friends!"
"G-giờ chị ước gì mình đã trượt bài kiểm tra..."
Đó là một lời nhận xét khá thô lỗ, cơ mà Asiri nói với đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào giải thưởng.
"Momo Friends...?"
"…đó là cái gì?"
"‘…?’"
"…!!"
Hai người đã hoàn toàn mất dấu khỏi cuộc trò chuyện.
"H-hả...? Đó là Momo Friends đang thịnh hành! Cậu không biết sao...?"
"Chờ đã, Hifumi-chan, có phải là Momo Friends đó đó không? Không đời nào có người không biết, phải không Koharu-chan?"
"Đ-đúng vậy...! Chắc là em nghe nhầm thôi!"
Asiri và Hifumi ngại ngùng nhìn nhau với một tiếng cười khó xử.
Chắc chắn là nó rất phổ biến — nhưng chỉ ở một mức độ nhất định, và cũng có một phần nhỏ hâm mộ theo kiểu sùng bái.Nó có khả năng bùng nổ thành xu hướng vào một ngày nào đó, cơ mà hiện tại hầu hết mọi người đều chỉ đơn giản là chưa từng nghe nói về nó.
"Giờ nhìn kỹ thì, tớ nghĩ tớ đã nhìn thấy nó ở đâu đó... có lẽ từng liếc thấy?"
"Eh—!? C-chỉ liếc thấy thôi sao!?"
"Liếc thấy?!"
Lời bình luận thản nhiên của Hanako khiến cả hai hét lên đồng bộ hoàn hảo.
"Dù sao thì cái này là cái gì? Lợn? Hoặc có thể là hà mã...?"
"Không! Peroro-sama là một con chim! Hãy nhìn vào đôi cánh hùng vĩ đó! Cái mỏ kiêu hãnh đó!"
"Hùng vĩ...? P-Peroro-sama cơ à! Trong số những người hâm mộ, có những cuộc tranh luận về việc ngài thực sự là loại chim nào! Một số người thậm chí còn nói rằng ngài đang biến hình — hoặc có thể không thuộc về thế giới này chút nào!"
"…đôi mắt đó thật đáng sợ. Và cái tên nghe có vẻ... hơi thô thiển."
"T-thô thiển...? Pero... ro... U-ugh! Tớ không nghe nữa đâu!!"
"E-em tán thành với điều đó sao!?"
Bất chấp sự hỗn loạn, cả hai đồng bộ một cách kỳ lạ.
Và ngay lúc đó, cả hai đều ngộ ra cùng một chân lý.
Không có nghi ngờ gì về điều đó.Người đứng trước mặt ta lúc này… là một fan hâm mộ chân chính của Momo Friends.
"Vậy, ừm, Asiri-san, chị cũng là một fan hâm mộ của Momo Friends sao?"
Hifumi là người đầu tiên hỏi.
"Một người hâm mộ... ừm, có lẽ... chắc cũng tính là vậy...?"
"Hả?"
Ánh mắt của Asiri trôi dạt về phía túi xách khi ký ức về chị gái cô nổi lên.
"Móc khóa đó... có lẽ nào là Pinky Paca-sama? Tuy nhiên, nó trông khá cũ..."
"Ừ... là Pinky Paca-chan."
"Khoan đã, rốt cuộc là '-sama'? Hay là '-chan'? Nó là gì?"
"…"
"…"
"Này! Nó là cái nào!?"
Phớt lờ sự bùng nổ của Koharu, Asiri chìm đắm trong ký ức về người chị quá cố của mình.
"Này, này, Asiri! Nhìn đi! Rùng rợn-dễ thương!"
"C-cái gì vậy...? Dễ thương...? Rùng rợn... Không, đáng sợ... rùng rợn-đáng sợ...?"
"Sao từ 'dễ thương' mất rồi!?"
À, phải rồi. Ban đầu mình cũng nghĩ rằng chiếc móc khóa này trông xấu chết đi được, phải không nhỉ?
Ký ức thời thơ ấu đó - không, ký ức bị niêm phong đó - mình suýt chút nữa đã lãng quên nó.
Nó vẫn chưa được giải quyết. Nó vẫn sẽ không phai mờ. Những ngày đó... khoảng thời gian đó.
"Xem chị tìm được gì này! Tadaa! Tận hai cái!"
"Whoa!?"
"Sao em lại hét như thể bị thú dữ tấn công thế!?"
Những ngày vui vẻ đó sẽ không bao giờ quay trở lại.
"D-dù sao thì! Đây, chị sẽ cho em một cái!"
"Hả...? K-không cần đâu ạ, cảm ơn..."
"Không, hãy cầm lấy đi! Làm ơn! Đó là yêu cầu duy nhất cả đời của chị em!"
"T-Thôi được rồi... nhưng sao đột nhiên lại...?"
"Đ-đó là bởi vì..."
…không, đó không phải là cách nó diễn ra, phải không?
"Asiri, em đã trải qua rất nhiều điều vì chị, em biết gì không... nhìn này. Em luôn ở một mình bất cứ khi nào chị không ở bên..."
"Em ổn, thật."
Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Thậm chí không có thời gian cho những thứ xa xỉ nhỏ nhoi như vui chơi hay sở thích. Ấy thế mà tuổi thơ của mình vẫn tươi sáng hơn hầu hết bạn bè đồng trang lứa.
Nhưng còn chị... còn chị thì sao? Từ lúc nhận nuôi mình, chị đã phải trở thành một người chị. Chị không thể chỉ là một đứa trẻ nữa.
"…vì thế! Hãy hứa với chị!"
"Hả?"
"Miễn là còn giữ chúng - không, ngay cả khi để mất chúng! Bất kể chúng ta ở đâu, bất kể khi nào, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau! Chúng ta mãi mãi là chị em!"
"…!"
Dẫu vậy, chị luôn đối tốt với mình. Luôn ở bên cạnh mình.Đối với Asiri, chị cô là cả thế giới.
Và mặc dù Asiri chưa bao giờ nhận ra, nhưng chính cô cũng là nguồn cứu rỗi của chị gái cô.
"Và một ngày nào đó, chắc chắn! Hai chúng ta sẽ... ừm, chúng ta nên làm gì cùng nhau ta?"
"Điều đó... nghe có vẻ không truyền cảm hứng lắm..."
…thế nhưng thế giới đó—
"Ừ..."
—đã không còn nữa.
"Miễn là chúng ta có thể sống cùng nhau, thế là đủ đối với em rồi, được chứ?"
"A-Asiri! Chị yêu em!"
"Ugh - chặt quá...! Trời ạ, chị hai!"
Thế giới của cô đã biến mất.
"Asiri-san?"
"Hả? Ơ, vâng?"
Giọng nói của Hifumi kéo cô trở lại hiện tại.
"C-chị không sao chứ? Trông chị thẫn thờ quá..."
"Ơ-ơ, k-không... không có gì cả."
Cô nhanh chóng cố gắng che đậy nó, xấu hổ vì đã chìm vào dòng hồi tưởng giữa cuộc trò chuyện. May mắn thay, Asiri đã sớm quen với loại câu hỏi này.
"Chiếc móc khoá đó... là chị hai đưa cho chị. Cho nên, nó không thực sự là của chị. Chị biết đến Momo Friends cũng là nhờ nó."
"E-em hiểu rồi...! Đừng lo, dù lý do là gì, chị vẫn là một fan hâm mộ đáng tự hào của Momo Friends, Asiri-san!"
"Hehe... cảm ơn em."
Không cần phải đề cập đến việc chị cô đã qua đời và phá hỏng tâm trạng.
Quan trọng hơn, Azusa cũng ở đây.
Asiri tin tưởng Azusa - nhưng cô không thể để lai lịch của mình bị bại lộ qua những lời nói bất cẩn.
"Hừm?"
Bây giờ mới để ý - Azusa đâu rồi nhỉ? Em ấy đã không nói gì được một lúc rồi.
Với suy nghĩ đó, Asiri quay về phía Azusa.
"À, Azusa-chan...?"
"Có chuyện gì không...?"
"…th-"
"Th?"
Có lẽ em ấy đã bị nghẹt thở vì điều gì đó?
Lo lắng, Asiri nghiêng người để kiểm tra—
"THẬT DỄ THƯƠNG!!"
—chỉ để được đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.
Đó là một biểu cảm sáng sủa, không thể đề phòng đến nỗi Asiri khó có thể tin rằng nó đến từ Azusa điềm tĩnh.
"Quá dễ thương...! Đây là cái gì... sinh vật tròn trịa, lông tơ này...!! Có thể nào là... ngực đuôi dài nổi tiếng!?"
Không bị phân tâm bởi sự bối rối của Asiri, Azusa hoàn toàn chìm đắm trong sự ngưỡng mộ.
Cũng chính sinh vật - thứ bị người gọi là "chị cả" Suou xem là đáng sợ, hoặc "khá đáng yêu" nếu nói giảm nói tránh, và chắc chắn không là trang nghiêm - mà đối với Azusa lại là sự hoàn hảo thuần túy.
"Đôi mắt đó! Khuôn mặt khó đọc đó! Bạn không thể biết nó đang nghĩ gì chút nào...!"
"A-Azusa-chan...?"
"Đúng như mong đợi từ Azusa-chan! Cậu đã nhận ra sức hút thực sự của Peroro-sama! Đúng vậy! Sự bí ẩn đó chính xác là điều khiến cô ấy trở nên đáng yêu!"
"Wave Cat có thể không phải là nhân vật tớ yêu thích nhất, nhưng trong số những người hâm mộ Momo Friends, không có thứ bậc...! Azusa-chan, nắm lấy tay tớ...!"
"Chị gái tự xưng của tớ gọi nó là đáng yêu... nhưng... thật đáng yêu...!"
"…"
Từ đáng yêu, kết hợp với chị gái, khiến Asiri chột dạ một chút. Tuy nhiên, cô không thể không suy nghĩ—tất nhiên.
Cái gọi là chị gái, thứ gì đó giống như chị gái, sử dụng giọng điệu giản dị đó - gọi Momo Friends là đáng sợ.
Thật khó tin rằng một người được nuôi dưỡng và uốn nắn bởi những kẻ cực đoan đó lại nói như vậy.
Một lần nữa, Asiri tái khẳng định niềm tin của mình: tìm hiểu thêm về người chị cả tự xưng là chìa khóa để hiểu chính Arius.
"Vậy, ừm, Azusa-chan—còn cái này thì sao?"
Tuy nhiên, điều đó sẽ phải để sau. Hiện tại, cô cần duy trì mối quan hệ của mình với Azusa.
"Cái này là gì...? Cổ của nó dài quá...! Và nó có màu hồng...? Biểu cảm u sầu đó - thật đáng yêu...!!"
Nói cách khác, đối với Asiri ngay bây giờ, việc giữ ứng cử viên người hâm mộ mới trước mặt cô ấy là một tình huống đôi bên cùng có lợi.
6 Bình luận