Web Novel

42 • Câu hỏi của Asiri

42 • Câu hỏi của Asiri

───Câu Lạc Bộ Tình Nguyện.

Đúng như tên gọi, đó là một câu lạc bộ chuyên về các hoạt động tình nguyện.

Các hoạt động của họ trùng lặp đáng kể với Hội Nữ Tu, và họ cũng không có nhiều thành viên.

Nhưng chính vì lý do đó, họ ít bị ảnh hưởng bởi xung đột chính trị và có thể thực hiện công việc của mình một cách tự do hơn.

Công việc tình nguyện bao hàm một phạm vi khá rộng.

Ví dụ: dọn dẹp, tư vấn học đường, phân phát bữa ăn và quản lý các cơ sở không sử dụng. Dù đã được hội học sinh cấp phép, nhưng trên thực tế, họ chỉ làm những việc mình thích.

"Cảm ơn chị đã cho phép chúng em sử dụng cơ sở này."

"Không có gì... thực ra bọn chị chỉ tự ý dọn dẹp..."

Tức là, hầu hết các hoạt động đó đều thuộc phạm vi của Hội Nữ Tu. Ngoài việc tư vấn hoặc dọn dẹp các tòa nhà không sử dụng, họ không thực sự làm được gì nhiều.

"Và chị còn giúp đỡ việc học của chúng em nữa."

"K-không có gì đâu mà... ý là..."

Khi không có việc để làm, họ lẩn trốn trong thư viện hoặc đôi khi đi lang thang khắp các nơi hoang vắng bên ngoài khu tự trị.

Do đó, không giống như Hội Nữ Tu bận rộn, họ dễ dàng tiếp cận các yêu cầu hơn.

…hay nói tóm lại.

"Cơ bản thì bọn chị... hầu như không có nhiều việc để làm..."

"…"

Câu Lạc Bộ Tình Nguyện thường được coi là... những kẻ lười biếng[note89669].

"Vậy thì... bắt đầu từ hôm nay, Câu Lạc Bộ Tình Nguyện sẽ giúp chúng ta học tập.

"Chị-chị đến với tư cách đại diện. Các em, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng hết sức nhé...?"

Lý do khu nhà phụ lẽ ra phải bị bỏ hoang một thời gian dài sạch sẽ không tì vết từ góc này sang góc nọ - là nhờ các thành viên Câu Lạc Bộ Tình Nguyện, những người đã siêng năng bảo trì nó.

"A, là bà chị lúc đó..."

"K-Koharu-chan, đã lâu rồi... chúng ta hãy cùng nhau chăm chỉ học tập một thời gian nhé...!"

"…chị Asiri. Rất mong được hợp tác."

"Ừm, Azusa-chan..."

Asiri chưa bao giờ giỏi giao tiếp. Khi còn nhỏ, cô luôn bám lấy chị gái mỗi khi nói chuyện với người khác.

"Chị không tự tin lắm, nhưng chị sẽ cố gắng hết sức..."

Tuy nhiên, là một phần của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện, cô không thể ngó lơ những học sinh gặp khó khăn.

Khi Nagisa Kirifuji đề cập đến việc muốn sử dụng khu nhà phụ, cô đã đồng ý không chút do dự. Rốt cuộc, cô không thể nhắm mắt làm ngơ trước người cần giúp đỡ.

"Chị, Asiri-san, em không biết chị thông minh như vậy đó?"

"K-không, không hẳn... n-nhưng mà, dù gì chị cũng là học sinh năm ba! Ít nhất chị cũng có thể dạy bài năm nhất và năm hai chứ...!"

"…câu nói đó không truyền cảm hứng tẹo nào... cơ mà chúng em sẽ trông cậy vào chị một thời gian."

"Ừm... vậy thì, hãy để chị giới thiệu bản thân một cách đàng hoàng!"

Asiri lùi lại, tạo một tư thế góc cạnh...

"Chị là Amakawa Asiri, chủ tịch Câu Lạc Bộ Tình Nguyện! Sở thích của chị là... đi dạo? Tóm lại là đi khắp nơi!! Ngoài ra, chị thích lắng nghe tâm sự của mọi người! Rất vui được gặp tất cả các em!"

Cô thực hiện một động tác dứt khoát đến mức trông có vẻ như một vụ nổ có thể phát ra sau lưng cô[note89670].

"…ưm, động tác vừa rồi là...?"

"Uh... uwaaaahhh!! Xin lỗi...!! Đó là một thói quen tập luyện...!!"

───chính xác thì tập luyện cho việc gì?

Mọi người đều thắc mắc, nhưng không ai nói ra. Họ quyết định tốt hơn hết là không hỏi.

Không nhận ra sự cân nhắc thầm lặng của họ, Asiri tiếp tục ôm mặt, quằn quại trong xấu hổ.

"Ừm! Vì chúng em đang mượn tòa nhà này mà không phải trả phí, nên em cảm thấy hơi khó xử vì không giúp được gì..."

"À à-không sao! Thật đấy! Dù sao thì bọn chị cũng tự ý dọn dẹp chỗ này...! Bên cạnh đó, các em còn cần phải học...!"

Không thể chịu đựng được tâm trạng khó xử, Hifumi nhanh chóng chuyển chủ đề.

"Nhưng mà, sử dụng nơi này mà không trả lại gì thì..."

"Không, không, thật mà..."

Asiri muốn họ tập trung vào việc học. Nhưng có vẻ như họ cũng cảm thấy ái ngại khi sử dụng không gian người khác quản lý mà không đáp lại gì. Và quan trọng hơn là...

"Koharu, em thích phòng nào? Cá nhân chị thấy phòng này được đó, không gian rất rộng."

"T-tại sao cô lại cho rằng chúng ta sẽ ở chung phòng!? Có rất nhiều phòng ở đây, mỗi người đều có thể ở riêng!"

…dù ở chung một nhóm, thế nhưng họ vẫn chưa thể hoà hợp với nhau. Vì cả nhóm rồi sẽ cùng nhau trải qua những khó khăn, hòa hợp với nhau vẫn là hơn. Điều đó có thể giúp ích rất nhiều cho việc hoàn thành mục tiêu chung.

Giờ thì, cô phải làm gì?

Sẽ không tốt nếu giao cho họ một nhiệm vụ quá tốn thời gian. Nhưng nếu giao nhiệm vụ quá dễ, nó cũng sẽ không giúp gắn kết mọi người.

Thế rồi, đột nhiên, Asiri nghĩ đến một nhiệm vụ hoàn hảo.

"À phải rồi, chờ đã! Nếu là vậy, có một chỗ chị cần giúp!"

"Một nhiệm vụ...?"

"Đúng! Tuy gần đây không được sử dụng, nhưng mùa hè sắp tới và nó sẽ sớm cần thiết... dọn dẹp hồ bơi!! Bọn chị đã trì hoãn vì nó cần rất nhiều nhân lực..."

Một phần chỉ là cái cớ, nhưng đồng thời đó cũng là sự thật. Ngay cả xuyên suốt ba năm hoạt động, Câu Lạc Bộ Tình Nguyện gần như không có đủ thành viên để đếm trên hai bàn tay. Họ không có người để dự phòng cho những khu vực không sử dụng.

"Em hiểu rồi! Vậy thì, có lẽ hôm nay tất cả chúng ta có thể tham gia..."

Hifumi liếc nhìn những người khác.

"…tớ không phiền. Chúng ta sẽ ở đây trong nhiều tuần, vì vậy giúp đỡ ít nhiều là đúng."

"Vâng, tớ cũng không có vấn đề gì với nó. Thậm chí là nghe khá thú vị."

"…vâng, được. Nó không lý tưởng, nhưng vì chúng ta sẽ ở đây một thời gian nên em cũng sẽ giúp."

"Vậy thì chúng ta hãy cùng dọn hồ bơi!"

Thấy mọi người đều đồng ý, Hifumi chuyển lời cho Asiri.

"Tốt quá!"

Khuôn mặt của Asiri rạng rỡ trước câu trả lời của cô.

"À, và còn..."

Ánh mắt cô trôi dạt về phía Azusa.

"Chị thực sự nghĩ sẽ vui hơn nếu tất cả chúng ta ở chung căn phòng lớn, được chứ...? Sinh hoạt hàng ngày cũng có thể thú vị hơn..."

"…ừm"

"Tại sao chứ!?"

Với một biểu cảm thành tâm! cô cố gắng nháy mắt ra hiệu, nhưng Azusa ngay lập tức cúi xuống phía sau Sensei.

"Chúng ta đã đến nơi..."

"Ừ... hồ bơi ngoài trời của nhà phụ. Tuy rằng không còn ai sử dụng nó nữa..."

Asiri nói với vẻ mặt hơi buồn.

Dù câu lạc bộ của cô vẫn định kỳ dọn dẹp nó, nhưng thực tế vẫn là không thể theo kịp tốc độ rêu mọc. Khu phụ không lớn lắm, thế mà việc bảo trì cơ sở hạ tầng lại mất nhiều thời gian hơn so với việc dọn dẹp.

Ống nước, dây điện và ty tỷ loại hệ thống khác... để mặc thì chúng vẫn sẽ hoạt động thôi, nhưng không phải là kiểu hoạt động trơn tru không gây ra sự bất tiện nào khi mà cơ sở hạ tầng đang dần xuống cấp.

Ngay cả với sự giúp sức của Mayumi - người đang theo học tại Millennium sở hữu công nghệ tiên tiến nhất Kivotos - việc bảo trì đơn giản là quá sức đối với số lẻ thành viên của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện.

Do đó mà hồ bơi, thứ hiếm khi được sử dụng, chỉ được làm sạch mỗi năm một lần.

"Thực sự chị cũng muốn giữ cho nơi này sạch sẽ hơn... cho nên, các em đã giúp, giúp chị rất nhiều. Cảm ơn...! Sau khi chúng ta xong việc, vì đã mất công tới đây rồi thì sao chúng ta không chơi ở hồ bơi cùng nhau nhỉ?"

"N-Như vậy có ổn không ạ...? Chúng em ở đây với tư cách là một phần của Câu Lạc Bộ Bổ Túc..."

"Chị nghĩ không sao hết mà phải không? Tất cả các em đã học tập chăm chỉ cho đến bài thi đầu tiên, đúng chưa? Đôi khi con người ta cũng cần nghỉ xả hơi."

Và sau đó, Asiri - cùng với những người khác ngoại trừ một người - thay sang bộ đồ bơi nhà trường và bắt đầu chuẩn bị dọn dẹp. Thì đột nhiên—

"…chờ một chút... tại sao Sensei cũng ở đây...?"

“Thầy cũng sẽ giúp một tay."

"Ồ ra vậy, em hiểu rồi... khoan đã, không, có gì đó không ổn, không phải sao!? Mọi người đều đang mặc đồ bơi...!"

"…?"

"Tại sao thầy lại làm vẻ mặt như thể 'vấn đề là gì' thế?"

Tại Kivotos, các lớp học thường được giảng dạy thông qua các băng ghi hình hoặc sổ tay dày cộp chứa đầy các ghi chú kỹ thuật. Tất nhiên cũng có giáo viên, nhưng không ai thường xuyên có mặt trực tiếp – và chắc chắn không có ai trông giống như Sensei.

Điều đó có nghĩa là... đối với học sinh Kivotos, việc có một người lớn - đặc biệt là một người đàn ông trưởng thành - trông thấy họ trong bộ đồ bơi thực tế là điều chưa từng có.

Và vì điều đó—

"Hff...!"

"…Hff?"

"Thật khiếm nhã!!"

Trí tưởng tượng bay cao bay xa của Asiri trở nên điên cuồng.

"Ế?"

"Ông đang săm soi cơ thể gợi cảm của chúng tôi rồi nghĩ bậy bạ phải không!! Tôi biết đấy nhá!!"

"Không, đó không phải..."

"Koharu-chan!! Em có nghĩ giống chị không!!?"

"Ế?"

Đột nhiên bị kéo vào, Koharu nói không thành lời.

Chỉ trong một khắc ngắn ngủi, cô do dự.

Nhưng cũng trong một khắc đó, cô mau chóng ghép lại kết luận mà Asiri muốn và—

"T-tất nhiên là không được!! Tử hình!!!"

"Đúng không!?"

Phản ứng dây chuyền tồi tệ nhất có thể xảy ra mà không thể ngăn chặn.

“Thầy sẽ không bao giờ nhìn học sinh của mình theo cách đó."

"Ồ, ra là vậy[note89671]... từ từ, không, như vậy vẫn không được!!… A! Đừng có bảo là – ông cũng sẽ ngủ cùng phòng với bọn tôi nhá!? Tôi có nói ở chung phòng lớn sẽ rất vui, nhưng tôi không có nói ông!!"

"Thật ra, đó cũng là dự định của thầy..."

"Ơ-ơ thế hả, thì-thì ra là như vậy... em xin lỗi... n-nhưng mà!! Ông vẫn không thể dọn dẹp với bọn tôi!!"

Sự hoảng loạn tìm lối thoát của Asiri chỉ làm sâu sắc thêm bầu không khí bối rối trong mọi người. Đúng vậy, là mọi người... ngoại trừ một người ra.

Nhận ra chuyện này sẽ sớm vượt khỏi tầm kiểm soát nếu để yên, Hanako bắt đầu nghĩ cách để đưa mọi thứ trở lại trong tầm kiểm soát.

Nếu được hỏi xem ai đúng, đó sẽ là Asiri. Đó là, nếu người ta bỏ qua sự thật rằng Sensei là, ừm, Sensei.

Nhưng nếu cố gắng thuyết phục, Asiri sẽ chỉ tranh cãi lại, giống như ngày hôm trước.

Và quan trọng hơn, bản thân Hanako bị gắn mác "học sinh hư". Cô không thể đứng về phía Asiri về "những điều không đứng đắn là xấu".

… điều đó có nghĩa là—

"Koharu-chan nè. Cụ thể thì có vấn đề gì vậy?"

───Koharu, người không hề tỏ ra khoan nhượng, chính là chìa khóa.

Đánh giá rằng đây là nước đi tốt nhất, Hanako hỏi bằng giọng trêu chọc thường thấy.

"Rất vấn đề là khác!? Rõ ràng bất cứ thứ gì khiếm nhã đều sai trái!!"

"Vậy chính xác thì điều gì khiến nó trở nên khiếm nhã? Nếu chỉ vì đồ bơi, chúng ta đang ở hồ bơi. Đó không phải là trang phục thích hợp nhất ở đây sao?"

"Đ-đó là...!"

"Hay em coi đồng phục học sinh là khiếm nhã? Điều đó có nghĩa là em đang nhìn mọi người mỗi ngày và cảm thấy những suy nghĩ khiếm nhã."

"T-tất nhiên là không!!"

"Vậy thì vấn đề là gì?"

"Uuugh...!!"

Tóm lại, đây là một lập luận hai lớp về việc "em là người làm cho nó khiếm nhã bằng cách nêu ra", một lập luận đơn giản cơ mà lại có hiệu quả tàn khốc đối với Koharu.

"K-không có gì sai cả!! Thích làm gì thì làm đi!!"

───thành công mỹ mãn.

"Asiri-chan. Koharu-chan nói không sao, vậy chẳng phải là ổn rồi sao?"

"Guh...!"

Tại thời điểm đó, số phiếu là ba chọi một. Asiri gần như không thể tiếp tục kháng cự.

Và mặc dù Hanako không nhận ra nhưng tự Asiri cũng biết mình có xu hướng mất kiểm soát. Điều đó có nghĩa là - nếu cô thấy mình là ý kiến thiểu số trong tình huống này...

"…t-tốt... em đã nhầm..."

Asiri không có lựa chọn nào khác ngoài việc nhượng bộ.

Và như vậy, việc dọn dẹp hồ bơi cuối cùng cũng bắt đầu.

"Nhìn kìa! Cầu vồng! Là cầu vồng!"

"A!? Chờ đã, Hanako-chan, lạnh quá!"

"Wah...! Đẹp quá...! …á, chúng ta đang lấy nước từ đường ống, nhưng hãy cố đừng phí phạm nhé? Nó không thực sự để làm vậy..."

"Hiểu rồi!"

"Mảng này đã hoàn thành. Chúng ta sẽ chuyển sang phần tiếp theo ngay lập tức."

"Azusa-chan, chúng ta đã mất công tới đây thì sao không vui vẻ chút nhỉ...? Nhìn cái này đi! Chúng ta thậm chí còn có cả súng nước!"

"Súng nước...?"

"Lạnh!? Ê này, em làm gì thế hả!!"

"Ah, em bắn nhầm... xin lỗi..."

…nói một cách đơn giản, họ đã có nhiều niềm vui nhất có thể.

Cái cớ "dọn dẹp hồ bơi" đã hoàn toàn bị lãng quên, và mọi người đã bắt đầu lấy dụng cụ ra và chơi đùa.

Tất nhiên, hồ bơi đang dần được làm sạch, và vì được bảo trì thường xuyên nên có vừa làm vừa chơi thì nó vẫn sẽ được hoàn thành trong ngày.

"…được rồi! Đủ rồi mấy đứa! Chúng ta hãy đổ đầy nước vào!"

Nước đổ vào hồ bơi, tỏa ra mùi clo đặc trưng.

"…hồ bơi... đây thực sự là lần đầu tiên."

"Eh!? T-thật sao!?"

"Ừ. Tớ đã được huấn luyện dưới nước, và tớ biết hồ bơi là gì, nhưng trường cũ của tớ không có..."

"Cậu học ở trường nào vậy...?"

!!

Vẻ mặt vui vẻ của Asiri lúc nãy đột nhiên tối sầm lại.

Trường cũ của Azusa. Nếu suy đoán của Asiri là đúng, đề cập đến nó có thể gây bất tiện cho cả Azusa và bản thân cô.

Cô phải giả vờ không để ý.

Cô thậm chí còn không biết tình trạng hiện tại của ngôi trường mà cô ấy đang tìm kiếm... Trường Chi Nhánh Arius. Tại sao hay làm thế nào mà Azusa có thể đến đây vẫn là điều chưa biết.

…có ba giả thuyết.

Một: Trường Chi Nhánh Arius đã sụp đổ.

Hai: Azusa đã trốn thoát khỏi Trường Chi Nhánh Arius.

Ba: Azusa là gián điệp từ Trường Chi Nhánh Arius.

Bất kể là vế nào, Azusa vẫn là một nguồn tin quan trọng. Asiri không được phép hành động bất cẩn và đánh mất manh mối.

"BÙM!!"

"Ối!?"

"Kya!? Chờ đã, chị làm gì vậy!"

"Hehe... không tranh thủ là ông mặt trời sẽ lặn mất đấy! Cố mà thưởng thức trước khi trời lạnh đi chứ...?"

"…em hiểu rồi, chị nói có lý."

Ngay sau đó, Hifumi và Koharu nhảy vào theo, theo sau là Asiri, và sau đó là Hanako.

"Đi thôi nào, Azusa-chan!"

"…A, t-tớ tới đây."

Tay trong tay với Hanako, Azusa nhảy xuống hồ bơi.

"…lạnh quá."

"Hồ bơi mùa này về đêm lạnh lắm… nên chị mới bảo tranh thủ... chị nghĩ đây là lần đầu tiên nó được sử dụng trong hơn mười năm. Mừng là không có trục trặc gì..."

Quả thật vậy, Asiri lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Giả như có sự cố gì, nó sẽ là một vấn đề lớn.

"…"

"…?"

Cô liếc nhìn Azusa và một lần nữa nhận ra: thế hệ của bọn cô có thể là những người đầu tiên sử dụng nó... rằng bọn cô không thể bỏ mặc nó được.

"Hơn mười năm... vì sao chị lại duy trì một cơ sở như vậy?"

"À, thì là..."

Cô ngập ngừng. Cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Azusa. Rốt cuộc, bọn cô chỉ thu thập được vài mẩu thông tin nhỏ về Trường Chi Nhánh Arius.

"…một phần là vì câu lạc bộ thường rảnh rỗi... nhưng cũng bởi vì một ngày nào đó nó có thể được sử dụng. Nó có thể vô nghĩa... nó có thể là một nỗ lực vô ích... nhưng chị nghĩ rằng chúng ta không nên bỏ cuộc ngay từ đầu, vì vậy mà bọn chị đã chuẩn bị rất nhiều. Cũng vì thế mà bây giờ chị đang rất vui... rằng có ai đó đang thực sự sử dụng nó."

"…em đồng ý. "Vanitas vanitatum." Nhưng không có lý do gì để bỏ cuộc ngay từ đầu. Chị gái em, ừm... một cái gì đó giống như chị gái em, cũng từng nói điều đó."

"…?"

"Dạ...?"

"…!"

Tuyên bố đó đã xác nhận sự nghi ngờ của Asiri.

Đó là một cụm từ quen thuộc. Một thứ gì đó mà cô đã từng được dạy.

Mọi thứ đều vô nghĩa.

…trở lại hồi còn ở Trường Chi Nhánh Arius.

Một quản giáo đặc biệt nghiêm khắc đã nói câu đó.

"Một câu nói cổ xưa: 'Tất cả đều là phù phiếm — vanitas vanitatum.' Nhưng những gì tiếp theo đó là..."

"Là lời chị gái em nói...?"

"…không. Không phải chị ruộ

t em. Nhưng mà..."

Azusa cẩn thận chọn từ ngữ của mình.

"…đó là một câu nói quan trọng. Nó là câu nói được trao cho em."

…Asiri không khỏi càng nghi ngờ tình trạng hiện tại của Trường Chi Nhánh Arius hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vann: Asiri mà là main thì chúng ta sẽ có tiêu đề là ‘[Blue Archive] Tôi trở thành kẻ lười biếng của Trinity’
Vann: Asiri mà là main thì chúng ta sẽ có tiêu đề là ‘[Blue Archive] Tôi trở thành kẻ lười biếng của Trinity’
[Lên trên]
Vann: insert cảnh cháy nổ siêu nhân biến hình
Vann: insert cảnh cháy nổ siêu nhân biến hình
[Lên trên]
Vann: trong phút chốc t đã định để ‘thì ra thầy là gay’, tội lỗi quá ;’)))))
Vann: trong phút chốc t đã định để ‘thì ra thầy là gay’, tội lỗi quá ;’)))))