『……… ahh... chị chỉ muốn... sống một cuộc sống bình thường......』
『… Suou... phần còn lại... chị trông cậy vào bé...』
…ầy. Lại là giấc mơ đó.
Máu đỏ lạnh lẽo dính trên tay tôi. Tanh hôi bẩn thỉu.
───Mày đã giết họ.
Câm miệng.
───Chuộc tội đi.
Không nghe, không quan tâm.
───Người phải chết đáng lẽ ra là mày.
Tao biết rõ điều đó hơn bất cứ ai.
───Nhanh cứu học sinh của mày đi.
Tao đang cố. Kể từ khi trở lại đây.
───Không dựa vào ai hết. Làm tất cả một mình. Sử dụng bất cứ thứ gì, bất cứ ai mày cần phải.
...tao biết.
───Kể cả khi nó giết chết mày.
Tao biết chứ.
Tao thừa biết.
Nhưng mà nó...
…tao... mệt rồi.
Đã từ rất lâu rồi.
Sợ quá.
Đau.
Đau quá.
Ai đó, làm ơn... ai đó, cứu—
"Haah!! … Haa...! Haa...!"
…sáng rồi à? Không. Ngoài trời vẫn còn tối.
"Lại nữa, mày...!! Aaagh...!!"
Bình tĩnh. Tôi cần ổn định lại nhịp thở.
"Hựm...!"
…không, hãy đi tắm trước.
"Ứ...! bịt miệng... ho... khặc..."
…tôi còn phải tiếp tục thế này bao lâu nữa?
Đã gần mười năm rồi.
"… Haa... Fuu..."
Tôi lướt ngón tay qua mái tóc dài của mình - giờ chỉ còn chút nâu sẫm ở ngọn tóc - và nhẹ nhàng gỡ rối.
Rửa sạch chất nôn trào ra khỏi miệng, rời khỏi phòng tắm và vùi mình dưới chăn.
Một hơi thở sâu để xua đi những cơn rùng mình chạy dọc cơ thể.
Tôi lau mồ hôi lạnh trên mặt bằng mép chăn.
"……"
Trong chiếc gương bên kia phòng, tôi nhìn thấy ‘tôi’.
Mái tóc trắng bạc màu rủ xuống đầu gối, ngọn tóc nhuộm màu nâu sẫm. Tròng mắt xanh đục. Đồng tử tách biệt hai màu trắng và đen bất tương xứng.
Và một chiếc Halo hình vương miện gai hơi nứt ra.
"…ừm. ‘Tôi’ bình thường. Không có vấn đề gì cả."
Không sao cả. Sẽ đâu vào đấy thôi.
"Mình ổn."
Tôi vẫn ổn.
"Mình ổn... mình vẫn ổn."
Chính vì tôi(Ore) vẫn ổn mà ‘tôi’(Watashi) cũng ổn.
‘Tôi’ ổn mà.
Cái cần thiết không phải là ‘tôi’ lo lắng.
Không phải ‘tôi’ thất bại.
Không phải ‘tôi’ yếu đuối.
Cái cần thiết là ‘tôi’ vui vẻ, nâng đỡ người khác, cứu giúp họ.
Phiên bản người lớn của tôi.
Tôi ổn.
"…được rồi... hôm nay là ngày gặp Misono Mika."
Đã nhiều tuần trôi qua kể từ ngày tôi xác nhận sự hiện diện của sensei.
Misono Mika—thành viên hội học sinh của Trinity, Tea Party—đã có động thái liên lạc với Arius.
Và hôm nay là ngày hai bên gặp nhau.
…đã đến lúc chuẩn bị cho nó rồi.
"…dài vậy là được rồi."
Tôi đổ năng lượng thần bí vào một con dao gần đó để mài sắc nó, gom tóc ở gáy lại và cắt phăng sạch sẽ trong một chuyển động gọn gàng.
"Whoa—haa, vương vãi hết cả rồi."
Tôi mở một ngăn kệ gần đó và lấy số tóc mái đã để dành từ trước ra.
"…bây nhiêu là đủ cho cả hai. Vậy làm cái đầu trước."
Tôi dệt các sợi tóc lại, tạo thành những tấm vải nhỏ giống như khăn tay.
Sau khi làm xong vài tấm, tôi bó hết tóc chưa dùng lại và đặt vào một hộp lớn hơn.
"Thử kiểu gì giờ... ừm, không thực sự có nhiều lựa chọn..."
Tôi truyền năng lượng thần bí vào các tấm vải làm từ tóc, nhét thêm một vài mảnh gỗ vụn vào bên trong rồi buộc tấm vải lại.
"Cứ bắt đầu từ những thứ cơ bản trước."
Ngâm một miếng vải trong dầu, tôi mồi lửa và liệng cả túi vào đống lửa.
Khi lửa tắt hẳn, tôi lấy nó ra.
"Quả không sai. Không một vết cháy xém nào. Giờ thì để xem bên trong thế nào..."
Mảnh gỗ bên trong còn nguyên vẹn, thậm chí không có dấu hiệu tiếp xúc với nhiệt độ cao.
"Ừm hứm. Tóc mình chắc chắn là chất liệu hạng nhất."
Phong cách chiến đấu sử dụng chất nổ để bứt tốc của tôi có sai sót.
Các quả bom khác có thể vô tình phát nổ. Trang thiết bị của tôi có thể bị hư hại.
Tạo vật này sẽ giải quyết được vấn đề đó. Bằng cách cất giữ những quả bom không sử dụng bên trong và truyền bọc túi trong thần bí, nguy cơ vô tình hao hụt vật phẩm sẽ giảm đáng kể.
"Có lẽ vì là tóc của chính mình nên thần bí luân chuyển tốt hơn..."
Tóm cái váy lại, với thứ này, việc gia tốc bằng bom sẽ không còn hạn chế nữa.
"Tiếp!"
Lần này, tôi đan thẳng các sợi tóc thành một sợi dây duy nhất.
Màu trắng với các vệt nâu.
"…trông hơi rùng rợn. Cơ mà phải chịu."
Tôi truyền năng lượng thần bí vào và dùng nó trói cả hai tay mình lại[note86012].
"Hưm!! Nnnnghh...!! Deyaaa!!… Haaaaah!!"
Không tính chuyện đã kiềm chế ngừa dây đứt, thì nó đủ mạnh để giam cầm tôi ở một mức độ nhất định.
"Được rồi, xong!…ừm, để xem... d-dây thừng... tóc[note86013]!!"
…sao ý kiến giề.
Tên gọi không quan trọng. Công dụng có rất nhiều.
Nó sẽ không bị cháy hay đứt giữa chừng — tạo nên một vật phẩm khá hữu dụng.
Có thể dùng để trói buộc, di chuyển, thậm chí có thể là phòng thủ.
Hãy hy vọng rằng nó có ích khi tôi giết Beatrice.
"Ứm, trông thô chết đi được..."
Tôi truyền sức mạnh thần bí vào một chiếc kéo và tỉa lại đầu tóc giờ đây tuyền một màu trắng của mình sao cho dễ nhìn.
"Hoàn hảo! …hở, mặt trời đã mọc rồi?"
Có vẻ như nó mất nhiều thời gian hơn tôi nghĩ.
Các sợi mỏng thật khó xử lý mà.
"Được rồi... Hít…... chị cả!! Lên đường!"
Tôi mang theo thiết bị mới của mình và vẫn như mọi khi, đã đến lúc khởi hành rồi.
•
"Chào các bé yêu—!! Chị cả Suou tới rồi đây!!"
Tôi tới gõ cửa trước căn lều cũ nát, những lỗ hổng được chắp vá vụng về bằng những tấm ván gỗ cũ.
Saori bước ra, trông hơi khó chịu.

"Cô có nhất thiết phải to tiếng sớm thế không...? Từ từ, chuyện gì đã xảy ra với tóc cô vậy?"
"Geez, lại nữa rồi... chị mới cắt tóc thôi ấy mà. À, và đây - chị có chút đồ cho mấy đứa. Không nhiều, nhưng vẫn hơn là không có gì. Có điều gì làm em phiền lòng không?"
"…cô là phao cứu sinh, như mọi khi. Hiện giờ không có vấn đề gì cả… ngôi nhà cũng đang đứng vững."
"Thì, đây cũng là lần đầu tiên chị sửa nhà, nên trông nó hơi thô chút xíu... hahaha."
"Được cái giờ ít lỗ thông gió hơn. Nhờ đó mà ít nhất chúng tôi cũng có thể vượt qua cái lạnh."
Quần áo, thực phẩm và chỗ ở. Toàn bộ đều ở mức tối thiểu.
Từ quần áo cho đến trang thiết bị được cấp phát của chúng tôi - về cơ bản chỉ có đồng phục.
Để có đủ thức ăn, chúng tôi hoặc từ những gì có thể trồng trọt được hoặc từ cướp bóc nơi khác.
Điều đó khiến cho nơi trú ẩn là một vấn đề thực sự nan giải. Hầu hết mọi người đều sống trong những tòa nhà đổ nát bị bỏ hoang. Mùa hè còn có thể chịu được, chứ mùa đông thì thật quá tàn bạo.
Ở Kivotos, các mùa chu kỳ luân phiên nhiều lần trong "một năm"[note86014].
Thật ra, khái niệm về "năm" ở đây có vẻ hơi khác với khái niệm về năm ở trái đất.
Điều đó khiến cho các biện pháp chống lạnh trở nên cấp thiết. Giải pháp là... có chút quyết liệt: sử dụng những ngôi nhà thoáng gió cho mùa hè và những ngôi nhà cách nhiệt tốt cho mùa đông.
"Tiện nói, hôm nay cô đến đây công khai như vậy có sao không?"
"Ừm hứm, không vấn đề gì. Ai hỏi chị chỉ cần bảo mình đi gặp Misono Mika."
"…đúng nhỉ, hôm nay là ngày đó. Tuy nhiên, cô vẫn nên cẩn thận..."
"Con chó cái đó - ấy lỡ miệng, Beatrice - sẽ không để ý đâu. Ả coi khinh học sinh chúng ta. Với cả... ả chẳng tin ai cả."
Tôi đã thử thăm dò vài lần, thế nhưng ả chưa bao giờ nghi ngờ gì hết.
Không phải vì ả không phòng bị chúng tôi - mà vì ả tin rằng mình có thể xử lý bất cứ vấn đề gì. Rằng sự kiểm soát của ả là tuyệt đối. Rằng không cần thiết phải thận trọng.
…sự kiêu ngạo đó - một ngày nào sẽ giết chết ả.
"Con chó cái... thật sự là..."
『Suou. Chào buổi sáng.』
Trong khi hai bọn tôi đang trò chuyện ở cửa vào, Atsuko bất thình lình xuất hiện từ đằng sau Saori.
"Atsuko, chào buổi sáng!… đừng lo lắng, không có quản giáo nào ở đây hết."
"…nghe thật nhẹ nhõm."
"Hôm nay chị sẽ đi vắng chút. Nhà có chuyện gì thì điện cái chị về ngay nhé."
"Đã hiểu. Cảm ơn."
"Ừm..."
Thêm một khuôn mặt khác ló ra từ bên trong—là Hiyori.
"Hiyori! Chào buổi sáng!"
"C-chào buổi sáng..."
Cô bé đã quen với tôi.
Ngày trước con bé sẽ ngồi chết dí trong nhà chứ không đời nào chịu ló mặt ra.
"Chị đưa đồ ăn cho Saori rồi nhé. Nhớ chia sẻ với nhau đấy nghe chưa?"
"T-thật ạ!? Vâng!!… á, nhưng Suou-san sẽ không đòi xoa đầu để đáp lại đâu phải không ạ...?"
"Chị mày chưa bao giờ nói gì như vậy cả!!"
Tôi sẽ không bao giờ làm mấy chuyện như thế.
"Bởi vì phải để các em muốn được chị xoa đầu thì nó mới có ý nghĩa chứ!!"
"Uh... haaa..."
"Suou..."
"…nói thật, nghe thật thô thiển."
"Guh...!"
"…vẫn ồn ào như mọi khi."
Misaki cũng đã tỉnh dậy.
"Chu choa, cả bọn dậy cả rồi... xin lỗi nha, chị có lỡ làm phiền giấc ngủ của em không?"
"Không sao đâu... mà nghĩ lại, chỗ này lúc nào chả ồn ào."
"Là em đang an ủi hay xỉa xói chị thế hả!?"
…không có băng quấn quanh cổ Misaki.
"Cái nhìn đó là sao? Đừng bảo là cô lại hoảng hết cả lên, không có máu đâu."
"Ừm... đ-đó là chuyện ba năm trước rồi, hãy quên nó đi...!"
Hồi đó, tim tôi gần như ngừng đập.
Thành thật mà nói, tôi nghĩ rằng cô ấy đã cố gắng tự tử.
"Sao mà chị biết được em chỉ đang bấm lỗ tai với từng đó máu chứ...!?"
Nhưng không—hóa ra đó chỉ là hiểu lầm.
Misaki chỉ vô tình trượt tay.
Chắc chắn một cô gái cứng cỏi như Misaki ít khi bị thương...
Nhưng chính vì thế nên tôi mới hoảng sợ...!!
…miếng băng bó trên tay trái - vết sẹo ở đó có lẽ sẽ không bao giờ phai mờ.
"…? Có chuyện gì thế?"
"…không, không có gì cả!"
Tôi sẽ phải để ý hơn, đảm bảo mọi thứ không đi chệch hướng thêm một lần nào nữa.
"Vậy thì, chúng ta sẽ di chuyển..."
"Chị hai không cần phải lo lắng quá nhiều. Cứ để mọi thứ cho em khi chị đi vắng... hãy cẩn thận khi ra ngoài."
"…Ừm! Tụi chị đi lát rồi về!"
"Bọn chị đi đây."
•
"…vậy, không phải chúng ta nên đi gặp Misono Mika sao?"
"Ừ, nhưng chị vẫn phải phát thức ăn cho các em khác... và đừng quên, Shio cũng sẽ đi cùng làm người đại diện, nhớ không?"
"… Shio... đội trưởng tiểu đội 7 hả."
Đội trưởng tiểu đội 7, Sakadaki Shio.
Một cô gái khác đã trở thành "em gái" của tôi sau khi tôi trở thành trung đội trưởng.
Thật ra, hầu hết tiểu đội trưởng đều là những cô gái mà tôi chỉ gặp sau khi đảm nhận vai trò này.
...chỉ điều đó thôi đã cho thấy quá trình huấn luyện của họ khắc nghiệt như thế nào.
"…Shio à... không phải còn người khác để cử đi sao?"
"Ý em là cấp bậc hở?"
Chắc chắn so với tôi, một trung đội trưởng, và Saori, đội trưởng tiểu đội 8 và đồng thời là đội trưởng biệt đội Arius thì vị trí của Shio không bằng...
"Không, đó không phải là ý tôi... chẳng phải đội trưởng tiểu đội 5 – Yako – sẽ phù hợp hơn về mặt tính cách sao?"
"…Yako cũng khá là… theo một cách riêng... và rõ ràng là Yose không ổn... còn với tiểu đội từ 1 đến 4, chị không thể tự tiện gọi một người đi thay được, mỗi em ấy đều có nhiệm vụ riêng..."
…chà, quản giáo phụ trách mấy đội đó về mặt kỹ thuật cũng là đồng phạm của chúng tôi.
Nó rất mạo hiểm, nhưng nếu không làm vậy... mọi thứ sẽ kết thúc giống như trong bản gốc.
"Đội trưởng của tiểu đội 1 đến 4 à... tôi nghe nói họ đều là những nhân vật khá là đặc biệt."
"Chị sẽ giới thiệu cho em sau. Thế đó, Shio là lựa chọn ổn định nhất. À, chúng ta đến nơi rồi!"
Bọn tôi dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ.
Tôi với tay vào cửa để mở nó ra.
"…chào buổi sáng—chờ đã, Suou Onee-chan...!?"
"Chào buổi sáng, Shio. Em không quên kế hoạch hôm nay đó chứ?"
"Ế, không, tất nhiên là không... nhưng, ừm, mà... tại sao Jomae Saori lại ở đây...?"
"Chuyện là..."
"Tao là em gái duy nhất của Onee-chan...!! Đừng hòng cướp Suou-oneechan khỏi tao...!!"
…ờ ừm. Vẫn như mọi khi.
"Shio, điều đó không đúng. Không đúng chút nào. Chị là Onee-chan của tất cả mọi người."
"Em - em biết, nhưng mà... không, em vẫn không thể chấp nhận nó...! Onee-chan là Onee-chan của em...!!"
"Đừng cho nói như thể tôi là em gái cô thế!! Aaaa, thế nên từ đầu tôi mới bảo là... má nó...!"
Shio là... không nghi ngờ gì nữa, người có trạng thái tinh thần tồi tệ nhất.
Shio lúc mới gặp đang trên bờ vực tan vỡ, thậm chí còn không thể giả vờ vâng lời quản giáo.
Cô ấy có kỹ năng lãnh đạo, nhưng lại quá bất ổn để nói chuyện trực tiếp với người khác.
Chỉ cần nhìn thấy ai đó thôi cũng khiến cô thở hổn hển, khóc lóc và la hét dữ dội.
Chấn thương đã đốt cháy sâu trong cô.
Những gì cô gái này cần không phải là vũ lực, mà là khoảng cách.
Tôi không thể thúc đẩy từ bên cạnh. Tôi phải đợi cô ấy tự mình tiến lên.
"À lô đầu đàm gọi cuối đàm! Là Onee-chan của em nè!"
"…một cuộc gọi đàm khác... cút đi."
Và như thế, chúng tôi bắt đầu nói chuyện từng chút một thông qua các cuộc gọi đàm. Qua các cuộc điện đàm, Shio có thể giao tiếp với mọi người.
…phải mất tròn một năm vừa rồi, cô ấy mới có thể nói chuyện trực tiếp với người khác ngoài tôi.
"Quân số đã đông đủ... chúng ta đi gặp Mika ngay thôi chứ...?"
"Ừm, đúng vậy. Di chuyển thôi."
"Tao không hỏi mày, Jomae Saori... tao đang hỏi Onee-chan...!!"
"Nào! Không được đối xử với lòng tốt của người khác như thế. Saori trả lời vì em hỏi."
"…em xin lỗi..."
"…tôi đã bảo từ đầu mà cô không nghe...!"
Chuyện là thế đó, cô ấy đối xử với tôi như chị em gái ruột thịt... nhưng có lẽ vì thế mà Shio khá khắc nghiệt với các chị em khác.
Điều đó cho thấy, cô ấy cũng là người mà tôi dễ thuyết phục nhất.
"Mừm, chúng ta không có nhiều thời gian... đi thôi!"
•
Một học sinh với mái tóc hồng, bận trên mình bộ trang phục xa xỉ, đôi cánh trắng muốt được chăm chút kỹ càng đính đầy phụ kiện.
Cô ấy thực sự tới mà không có lấy một vệ sĩ nào - phải chăng là vì sức mạnh áp đảo vốn có?
"Rất vui được gặp mấy cậu☆ Tui không biết mấy cậu là ai, cơ mà… chắc mấy cậu là học sinh Arius ha?"
"Yub, rất vui được gặp cô bạn... hôm nay thực sự là một ngày đẹp trời!! Thật yên bình quá phải không nào."
"Ahaha! Tui cũng nghĩ tương tự! Hừm, cậu thực sự hoạt ngôn hơn tui tưởng đó nha?"
…Misono Mika.
Sự liên can của cô với Saori trong câu chuyện gốc là tia lửa khiến mọi thứ chuyển động - sự khởi đầu của vol Hiệp Định Eden.
Cuối cùng. Cuối cùng chúng tôi đã đến được điểm cơ sở này.
Bằng cách bẻ cong và bóp méo câu chuyện gốc, chúng tôi đã đi xa đến tận mức này.
Tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Từ đây, tất cả phụ thuộc vào cuộc trò chuyện này diễn ra như thế nào. Mà sẽ quyết định hoàn toàn kế hoạch tương lai.
"Vậy Misono Mika. Việc cô bạn đây muốn nói với bọn tôi là gì?"
"Ỏ, đi thẳng vào vấn đề luôn sao? Cá nhân tui muốn phá băng trước cơ..."
"Phá băng...? Phá băng gì cơ...? Onee-chan, nó có nghĩa là gì vậy...?"
"Ừm—nó có nghĩa là khởi động trước, để mở đầu cuộc trò chuyện! Ừm hứm, tôi đồng ý hai tay hai chân với quan điểm đó."
"Phải vậy chứ! Nhưng nói chuyện phiếm về thời tiết thì chán lắm... vậy chúng ta nên nói gì giờ?"
"Ừn... sở thích thì sao...?"
"Cảm giác cứ như đi xem mắt ấy nhỉ...?"
…đây là nơi nó bắt đầu.
Từ đây trở đi, là thời điểm Arius can thiệp vào Hiệp Định Eden.
Thất bại không phải là một lựa chọn.
Để giết Beatrice.
Để cứu tất cả mọi người.
Cuộc trò chuyện đầu tiên này phải được chuyển hóa thành một cái gì đó có ý nghĩa.
"Sở thích à... hưmm, phải đến mức nào thì mới gọi là sở thích nhỉ?"
"Điều đó phụ thuộc vào từng người... nhưng ít nhất, bất cứ điều gì cô bạn làm ngay cả khi nó không cần thiết - đó là cái tôi gọi là sở thích."
"À, ra vậy, tui hiểu rồi! Vậy thì sở thích của tui sẽ là..."
…bất kể chúng ta tuân theo phiên bản nào của kế hoạch. Tôi sẽ đảm bảo rằng nó thành công.
4 Bình luận