Web Novel

25 • Đối thoại một lần nữa

25 • Đối thoại một lần nữa

"Đã lâu rồi, Mika-san."

"Yub, dù chỉ mới hơn một tuần xíu? Xin lỗi chuyện hôm qua nha - tại có chuyện đột ngột quá."

Đã khoảng một tuần kể từ lần cuối tôi gặp Misono Mika.

Bọn tôi đáng lẽ phải gặp nhau ngày hôm qua, nhưng cô ấy đã liên lạc với tôi vào phút cuối, yêu cầu hoãn lại một ngày.

"Có chuyện gì xảy ra hả?"

"Hôm qua hơi mạo hiểm... tui suýt nữa bị Seia-chan bắt gặp trên đường đến đây."

"…có thật vậy không."

"Gần đây Seia-chan cằn nhằn không ngừng... Suou-chan không thấy cậu ấy xấu tính quá sao?"

…vậy là, Yurizono Seia đã biết rằng Mika liên lạc với Arius?

Tôi luôn tự hỏi về điều đó.

Trong câu chuyện gốc, Yurizono Seia là một nhà tiên tri - chứ không phải một người bình thường. Khả năng của cô ấy cho phép nhìn thấy tương lai thông qua những giấc mơ, thậm chí là trò chuyện với những cá nhân tới từ những tương lai xa đó và gây ảnh hưởng đến các sự kiện phái sinh từ họ. Một sức mạnh thực sự của lời tiên tri thông qua những giấc mơ.

Cớ sao một người thông tuệ như Seia lại có thể không nhận ra chuyển động của Mika? Yurizono Seia thực sự không biết gì về Arius sao?

Seia biết Shirasu Azusa từ Arius đang lên kế hoạch ám sát mình. Nhưng đánh giá từ phản ứng của cô vào thời điểm đó, có lẽ Seia chỉ biết bản chất thực sự của Arius - nơi huấn luyện sát thủ - ngay trước khi cuộc ám sát xảy ra.

Và khi nhắc đến Gematria, Seia rõ ràng cũng đã phải vật lộn để dự đoán nước đi của chúng.

Nói cách khác, khả năng tiên tri trông có vẻ hoàn hảo trong câu chuyện gốc thực sự có hạn chế.

Tuy nhiên, phải là loại hạn chế nào mới được? Seia có thể chọn một giấc mơ tiên tri, nhưng lại không thể kiểm soát những gì bản thân nhìn thấy - hoặc những gì không thể thấy. Nếu đúng là như vậy, thì nó giải quyết được nhiều nút thắt.

Ngay cả khi biết Arius có kế hoạch ám sát mình, cô có thể không biết Mika là đồng loã. Hoặc có thể... cô ấy thậm chí còn không biết về cuộc ám sát.

Nói tóm lại, rất có thể cô ấy cũng không biết về chúng tôi.

Điều đó có nghĩa là sau tất cả Yurizono Seia thực sự không cố hòa giải với Arius...

Vâng, tốt thôi. Điều đó có nghĩa là những "lời phàn nàn dai dẳng" mà Mika đề cập có lẽ là...

"Chắc là lỗi tại Mika-san."

"Cái gì!? Tui thậm chí còn chưa nói cho cậu biết chuyện gì đã xảy ra!"

"Chỉ là linh cảm thôi."

Vâng, rất có thể đó là lỗi của cô ấy. Chắc chắn, Seia có thể hơi sắc sảo và khó tính, nhưng... có lẽ phần nhiều vẫn là lỗi của Mika.

"Haa... nghĩ lại thì, Nagi-chan cũng nói với tui điều tương tự."

"Hahaha… cuộc sống toàn bất ngờ mà."

"Cậu là người cuối cùng nên nói câu đó đấy biết không?"

Tôi biết chứ. Gần đây tôi khá thoải mái với Mika. Cô ấy rất dễ nói chuyện - vui vẻ hoà đồng- đồng thời cũng có khía cạnh ranh mãnh riêng.

"…thế, thế nào rồi?"

Trước câu hỏi của Mika, tôi lắc đầu.

"…vậy sao."

"Tôi xin lỗi. Cao tầng không cho phép..."

"Không, Suou-chan, cậu không cần phải xin lỗi. Lỗi không phải tại cậu."

…khốn kiếp.

Không phải vậy. Nếu thực sự muốn, tôi thừa sức thuyết phục Beatrice.

Nhưng tôi đã không làm vậy - vì lợi ích của kế hoạch của riêng mình.

Để bắt đầu "Vol Hiệp Định Eden", những gì sắp xảy ra bắt buộc phải xảy ra.

Có nghĩa là... tôi đang chà đạp lên thiện chí của Mika.

"Cơ mà..."

"Hửm?"

Tôi không thể dừng lại nữa. Càng không có lý do để làm vậy. Không ngoảnh lại.

Tôi làm điều này vì tôi muốn vậy.

"Việc duy trì liên lạc thân thiện giữa bọn tôi và cô bạn đã được chấp thuận. Vì thế nên, chúng ta vẫn có thể tiếp tục gặp nhau thế này..."

"…! Mừn, cậu nói đúng."

…chậc. Mẹ kiếp.

Cổ họng lại ngứa rồi. Tính trong hôm nay là lần thứ hai, sáng nay tôi đã nôn mửa một lần.

"Mà nè, không phải hai bạn kia đi cùng cậu nữa hả?"

"Hừm? À, không. Saori và Shio hôm nay có lịch huấn luyện những người khác tại sân tập."

Saori thì ổn, nhưng Shio làm tôi lo lắng. Cô gái đó thực sự không biết khi nào nên kìm hãm.

"Hiểu rồi. Vậy là hôm nay chỉ có Suou-chan. Tui cũng muốn gặp những người khác nữa."

"Hahaha... lần tới tôi sẽ giới thiệu cho cô bạn. Các em gái tôi là một nhóm khá độc đáo.

"Cô gái đó, Shio-chan, phải không? Cô ấy thực sự để lại ấn tượng sâu sắc."

"Tin tôi đi, những người khác cũng đáng chú ý không kém."

"Ngay cả khi so sánh với cô ấy...?"

"…thì đúng."

"Hừm..."

Hiểu mà, tôi cũng thực sự ngạc nhiên. Trong câu chuyện gốc, các thành viên khác của Arius hầu như phô bày bất kỳ sự hiện diện nào. Thế mà trên thực tế, chúng lại đầy những đứa trẻ từ bình dị cho đến lập dị - các loại có đủ.

"Mà Suou-chan, cậu nói vậy có thấy nhột không?"

"Guh!?"

"Tui nghe bảo cậu ép mọi người trở thành em gái cậu có đúng không?"

"Ể? Không hề ép buộc nha! Tôi tuyên bố họ sẽ là em gái tôi và sau đó biến họ thành em gái mình."

…đến cả người nói là tôi còn thấy lý lẽ của mình mỏng manh như thế nào.

Nhưng đã bao giờ tôi có sự lựa chọn ư? Một chút cấp tiến là cần thiết vào thời điểm đó.

"…thấy chưa, đó chính xác là vấn đề. Thực ra, tui nghĩ bọn họ cũng cảm thấy tương tự."

"Hahaha... đùa rất vui."

"Cơ mà tui không có đùa..."

Dừng lại thôi. Bản thân tôi sớm đã nghi ngờ điều đó. Tính cách của 'tôi' là một vấn đề.

…tạm gác chuyện đó sang một bên, có lẽ đã đến lúc đi đến điểm chính.

"Tiện nói..."

Đây là điều mà rốt cuộc tôi sẽ phải hỏi.

"Mika-san... tại sao cô bạn lại ghét Gehenna thế?"

"…? Sao hỏi tui câu đó...? Có chuyện gì sao?"

"…"

Vâng, tôi đã nghĩ cô ấy sẽ phản ứng như vậy.

"Tại sao cô bạn lại ghét học sinh của Gehenna?"

"Hừm... tại sao ấy hả... khó nói lắm. Để bắt đầu thì, chúng có sừng và đuôi, phải không? Chẳng phải trông rất thô thiển sao?"

"Cá nhân tôi nghĩ chúng khá dễ thương."

"…và bên cạnh đó, rất nhiều kẻ man di mọi rợ trong số chúng."

"Cô bạn nói vậy, nhưng Trinity cũng đầy những kẻ mưu mô và hai mặt."

"Mưu… mưu mô...?"

Được rồi, có lẽ tôi đã quá lời.

"Đó không phải là ý tôi. Cô bạn không có thêm... lý do cụ thể nào đó chẳng hạn?"

"...hổng có. Tui chỉ không thích chúng. Ghét ai đó có cần lý do không?"

Thực tế câu nói đó thậm chí còn được nêu ra có nghĩa là... ừ.

Đúng như Yurizono Seia nói, sâu thẳm trong lòng Mika có lẽ cảm thấy mình nên có lấy một lý do.

…cơ mà, thành thật thì.

"Thành thật mà nói, tôi nghĩ không sao hết."

"…hả?"

"Không vấn đề gì cả. Kể cả khi cô bạn không có lý do cụ thể."

"T-thật sao?…tui cứ nghĩ cậu sẽ mắng tui như Seia-chan. Khoan đã, đừng bảo cậu cũng ghét Gehenna giống tui nha Suou-chan?"

"Không, hoàn toàn ngược lại. Tôi thực sự khá thích những bé tiểu quỷ tinh nghịch."

Gehenna có đủ thể loại ‘tự do’, mỗi cá nhân đều có những điều kỳ quặc riêng. Tôi nhớ mình từng nghĩ rằng nó có rất nhiều học sinh thực sự thú vị.

"…vậy sao."

"Ồ, nhưng tôi cũng thích Trinity nữa. Chỉ là... đôi khi có những người mà chúng ta không thể hòa hợp, cô bạn cũng biết mà? Kiểu như, 'Ừm, tui không ưa con nọ'. Không phải sao?"

"K-kể cả thế thì... cậu không thấy nó hơi cực đoan sao? Không thích ai đó mà không có lý do..."

Đúng, chính xác. Chỉ cần tâm trí không nghĩ nó là cực đoan, con người ta thậm chí sẽ không thèm bận tâm.

Sự ghét bỏ Gehenna đó. Cần phải có một lời biện minh để xóa bỏ nó. Dựa trên nhận thức rằng Arius có thể là sức mạnh để biến điều đó thành hiện thực.

Nó không phải là về việc cái nào đến trước.

Mika chỉ tình cờ nuôi dưỡng sự ghét bỏ vô căn cứ đối với Gehenna - đó là ác ý của cô.

Mika chỉ tình cờ muốn hòa giải với Arius mà không có lý do - đó là thiện chí của cô.

Và tình cờ, hai cảm xúc đó đan xen vào nhau.

Hòa giải với Arius trở thành lý do để cô xóa sổ Gehenna.

Xóa sổ Gehenna trở thành lý do để cô hòa giải với Arius.

Thiện chí và ác ý của cô chỉ đơn thuần tình cờ vướng vào nhau — để rồi chúng đưa đẩy Mika vào vị trí mà cô có thể đảm nhận nhiệm kỳ chủ trì Tea Party của Seia.

Một nơi mà cả lòng tốt và sự tàn nhẫn của cô có thể hình thành. Suy nghĩ nông cạn, tâm tính ngây thơ để tin vào chúng chỉ vì nghĩ rằng bản thân có thể.

Do đó, những gì tôi đang muốn nói là—

Mika thực sự chỉ là một cô gái bình thường.

Chỉ là do thời đại, môi trường, chuỗi sự kiện... và ác ý của Beatrice đã lợi dụng cô.

"Đó là điều bình thường, thật đấy. Chuyện thấy không hợp cạ ai đó là chuyện hết sức bình thường, cô bạn không sai."

"…vậy là cậu cũng ghét ai đó sao, Suou-chan?"

"…có. Có chứ. Đó giờ vẫn vậy."

…ai ấy nhỉ? Giờ tôi còn chẳng nhớ nổi tên cúng cơm hay mặt mũi người đó tròn méo thế nào nữa. Kiểu… người mà tôi biết rất rõ.

Người đó - tôi ghét nó. Tôi khá chắc mình của quá khứ nghĩ như vậy.

Phải rồi, là gã đó. Đứa ngồi vô tư húp mì ống sùn sụt.

À vâng, giờ tôi nhớ ra rồi. Không sao cả. Tôi nhớ rồi. ‘Tôi’ vẫn là tôi.

"… vậy hả… hửm, Suou-chan?"

"—ừm? Suou-chan đây."

"Sao thế? Cậu nhìn xa xăm quá."

"Xin lỗi. Chỉ là chút ký ức cũ."

Từ mười bảy năm trước, và thậm chí còn không phải từ thế giới này.

"Vậy là đến cả Suou-chan cũng không ưa nổi ai đó sao."

"Đúng thế. Ghét cay ghét đắng là khác."

…dù thành thật mà nói, người duy nhất tôi thực sự không thể hòa giải ngay bây giờ là Beatrice.

"Thế, cậu đã làm gì?"

"Hả?"

"Khi có một người mà cậu ghét... Suou-chan đã làm gì?"

…tôi đã làm gì sao? Thành thật thì cũng không có gì đặc biệt.

"Tôi nói chuyện với họ. Cứ cho khoảng một tháng. Nếu như vẫn không được, tôi sẽ cắt đứt quan hệ."

"Ế—cậu nói chuyện với người mà cậu không thích á?"

"Tất nhiên. Bởi vì... chúng ta không thực sự biết cho đến khi tiếp xúc."

"Ý cậu là gì?"

"Đôi khi, sau khi thực sự nói chuyện, chúng ta nhận ra rằng người chúng ta ghét hóa ra không tệ đến thế."

"Nhưng không phải cậu vừa nói..."

"Đúng. Phần lớn nó không hoạt động. Nhưng nếu không bao giờ thử thì sẽ chẳng thay đổi được gì, tôi nói đúng không? Biết đâu nói chuyện xong cả hai lại thành bạn bè thì sao."

"…cũng có lý."

…nói chuyện với Mika như thế này – có lẽ cũng là cơ hội để thay đổi cô ấy.

Giả như Mika chưa bao giờ ra lệnh tấn công Seia... có lẽ cô ấy vẫn có thể quay đầu. Có lẽ cô ấy sẽ không bị tổn thương.

Vì thế mà - tôi không thể trả lời sai. Mỗi lựa chọn tôi đưa ra đều có thể thay đổi tương lai.

"Trong giáo lý của bọn tôi, có một thứ gọi là vanitas."

"Vani...?"

"Tôi không nhớ cả câu - dài lắm - nhưng về cơ bản, nó có nghĩa là mọi thứ đều vô nghĩa."

"Nghe mơ hồ quá, nó có phải đức tin của cậu không...?"

"Vâng, gần như thế. Dù sao thì tôi cũng ghét học thuyết đó."

Thực ra tôi nhớ. Nhưng khi đối mặt với Beatrice, tôi cần phải là chính tôi - là watashi.

"Bởi vì nếu từ bỏ việc cố gắng chỉ vì cảm thấy vô nghĩa, thì chúng ta sẽ không bao giờ có thể làm bất cứ điều gì, cô bạn thấy sao? Nói mọi thứ đều vô nghĩa không phải là một cái cớ. Đó không phải là lý do để dừng lại."

"…đó là một cách suy nghĩ sâu sắc."

"Haha... cảm ơn. Tôi nghĩ nó cũng tương tự với các cuộc trò chuyện. Nếu ta bỏ cuộc trước cả khi cố gắng, chúng ta sẽ mất đi những người mà mình có thể thực sự thân thiết sau này. Vì thế mà chí ít tôi vẫn cố gắng kết nối trước."

"Cậu tuyệt thật, Suou-chan... tui không bao giờ có thể suy nghĩ thuần khiết như vậy."

…bốc đồng, tham lam... đôi khi tự hủy hoại bản thân. Hệt như Seia đã nói.

Mika có đạo đức đúng đắn, và cô ấy không ngu ngốc - nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy luôn có thể kìm hãm bản thân.

Cô ấy đã được ban phước với quá nhiều thứ đến mức cô ấy có thể từ chối những khuyết điểm mà người khác mang — và điều đó chỉ khiến cô ấy căm ghét bản thân mình hơn.

Do đó mà cô hối hận về hành động của mình, coi thường bản thân và cố gắng khép mình lại.

Nhưng thực sự, hành động theo sự bốc đồng - chẳng phải đứa trẻ nào cũng thế sao?

Misono Mika... đối với tôi, là một đứa trẻ được nuông chiều mà lại nghiêm khắc với bản thân. Một đứa trẻ ngoan bình thường, một đứa trẻ hư bình thường. Đó là con người của cô ấy.

Có nghĩa rằng những gì cô gái này cần là... khẳng định và phủ nhận.

"Nói vậy không đúng. Mika-san, cậu là người cố liên lạc với bọn tôi mà phải không?"

"Đó là vì tui nghĩ mình có thể, chúng ta có thể, hòa hợp với nhau..."

"Đối với tôi cũng vậy. Tôi chỉ nói chuyện vì tôi nghĩ có lẽ chúng ta có thể hòa hợp. Đừng lo lắng - cô bạn cũng có lòng tốt như vậy."

"……"

Nhưng thực tế là cô ấy không làm điều tương tự với Gehenna có nghĩa là...

"Có lẽ, Mika-san... cậu chỉ không muốn hòa hợp với Gehenna chút nào, phải không?"

"…ừm, chắc vậy."

"Nó... ừm, thật khó để gọi là điều tốt. Miễn là nó chỉ ở bên trong cô bạn, không sao cả. Nhưng vì cô bạn có sức mạnh, và được hưởng lợi từ nó, cô bạn cần phải nhớ... trách nhiệm đi đôi với quyền lực."

"……"

…chính vì lẽ đó.

"Cho nên, hãy suy nghĩ cẩn thận. Ngẫm. Hãy nghiền ngẫm về điều đó. Nếu không, một ngày nào đó... một thứ gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra."

"… ahaha... cậu bắt đầu nghe giống Seia-chan rồi đó."

"...tôi có làm cô bạn khó chịu không?"

"…không biết nữa. Hồi nghe Seia-chan thực sự khiến tui lo lắng, còn ngay bây giờ thì... không nhiều lắm."

Vậy là, vẫn có đôi chút.

…còn về Seia thì - ừm, cách Seia nói quá vắn tắt, hoặc đôi khi là diễn đạt sai cách...

"…xin lỗi nha, chắc hẳn nghe giống thuyết giáo lắm."

"Không, không sao đâu. 'suy nghĩ cẩn thận' à... ừm, tui sẽ ghi nhớ."

"Nói cho sang mồm vậy chứ tôi chả có gì đáng để mà khoe mẽ cả... haha."

Thành thật, giả như tôi thực sự có thể tự mình làm hết mọi thứ, tôi đã cứu được mọi người rồi.

"…vậy thì, chúng ta sẽ giữ liên lạc, thấy sao?"

"…ừm. Tôi mong chờ lắm đó nghen, được chứ?"

"Ừm hứm, tui cũng vậy!… vậy thì, hẹn gặp lại tuần sau."

…có những thứ tôi có thể thay đổi. Và có những thứ tôi không thể.

Tôi thực sự có thể thay đổi bao nhiêu sự kiện?

Tôi cũng không biết nữa. Nhưng có một điều chắc chắn - Yurizono Seia phải bị cho là đã chết, và Kirifuji Nagisa chấp nhận đó là sự thật.

Đó là điều không thể thay đổi.

Nagisa trở nên nghi hoặc, hành động để trục xuất những kẻ phản bội bên trong Trinity. Để làm được điều đó, cô ấy phải sử dụng tới quyền lực của SCHALE... có nghĩa là mời Sensei tới Trinity.

Đó là lý do tại sao cuộc ám sát Yurizono Seia phải xảy ra.

"…vâng. Tuần sau gặp."

Ấy thế nhưng người bóp cò không nhất thiết phải là Misono Mika.

Cô ấy không cần phải là một kẻ giết người. Cô ấy không nhất thiết phải là một phù thủy.

"Bái bai!"

"...tạm biệt."

Cho nên, tất cả những gì tôi có thể làm là cầu nguyện – rằng trước khi đó, Misono Mika sẽ thay đổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!