Web Novel

33 • Hơi thở ban mai

33 • Hơi thở ban mai

"…Nn..."

Sáng rồi...? Tôi ngủ quên mất? Nhưng bên ngoài trời vẫn còn chập tối... và còn cả—

"Tỉnh rồi hả."

"…!?!"

Khoan đã, có người trong phòng tôi!? Đó là ai? Beatrice? Quản giáo? Hay một người khác—không, dù đó là ai, tôi cần phải cảnh giác—

"Bình tĩnh."

"…à, là em hả, Saori."

"Ngay cả khi mới thức dậy, cô cũng không cần phải căng thẳng như vậy."

"Xin lỗi... nói thật, sáng sớm mở mắt chị oải dữ lắm."

Tôi thực sự rất tệ vào buổi sáng... nhưng mà quan trọng hơn—

"Hôm qua chị ngủ quên à?"

"Nói một cách chính xác, cô ngất xỉu. Tôi không thể để cô ở nhà một mình nên đã đưa cô về nhà mình."

Nhìn quanh, tôi bắt gặp bốn thành viên của biệt đội Arius, bao gồm cả Azusa, tất cả đều đang ngủ say. Vậy là, Azusa cũng ở lại.

…à, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Mika liên lạc lại với tôi, và sau đó... tôi không thể hít thở bình thường... và ngất đi.

Vậy là rõ rồi. Bất tỉnh. Không lấy làm ngạc nhiên khi không có bất kỳ giấc mơ nào… chắc là trong cái rủi có cái may ha.

"Chào buổi sáng, Saori!"

"…haa... cô đã cảm thấy tốt hơn chưa?"

"Đúng vậy, không thể tốt hơn! Thành thật, đây có thể là cảm giác tuyệt vời nhất mà chị từng cảm thấy khi thức dậy!"

"…cô chắc chưa...?"

Cô ấy đang quan sát tôi với sự lo lắng hiện rõ trên mặt. Không ổn. Có lẽ gần đây tôi đã cho cô ấy quá nhiều lý do để lo lắng.

Như này không ổn.

"Chị nghiêm túc đấy. Cần chị ấn trán mình vào trán em xem hết sốt chưa không?"

"Thôi, khỏi cần - chờ đã, sao cô lại sán lại gần tôi thế?"

Biểu cảm của Saori cứng lại ngay lập tức, sự nghi ngờ bùng lên.

"……"

"Nói gì đó đi. Và ngừng bò về phía trước ngay. Dừng lại."

"Chị chỉ... chị chỉ muốn áp trán với em gái mình thôi! Chị muốn áp trán!!"

"Rốt cuộc cô cũng lộ bản chất thật rồi phải không...! Ở yên đó...!! Không đùa đâu, tôi bắn thật đấy!!"

"Hahaha... và đây là gì ấy nhỉ?"

"…một sợi dây...? —Chờ đã, cái gì!?"

Với phản xạ thần sầu của tôi, việc luồn sợi dây thừng tóc quanh Saori đang ngái ngủ mà không để cô ấy nhận ra dễ như ăn bánh vậy.

"Hyah!!"

Tôi siết chặt sợi dây và giật khẩu súng khỏi tay Saori.

"Cô lừa tôi!? Vậy ra từ đầu cô đã có ý đồ...!!"

"Phư phư phư... ha — HÁ HÁ HÁ HÁ HÁ!! Giờ thì, Saoriii!! Cam chịu sự quan tâm của chị c[note88309]—!!!"

"Hai người đang làm gì cái quái gì vào sáng sớm vậy..."

Misaki bước tới, khói vẫn bốc lên từ họng súng của Azusa.

"Chào buổi sáng, Misaki!"

"Đánh giá từ năng lượng đó, cô đã ổn rồi. Chắc là tôi không cần lo lắng gì cả."

"Đúng vậy! Nhưng cảm ơn em đã lo lắng cho chị!"

"…không có gì."

Mừm mứm. Nó phải thế này chứ.

Bất kể có bị đạn bắn, bom nổ hay lửa đốt, tôi sẽ luôn không hề hấn gì - bởi vì tôi là người chị hết lòng yêu các em mình. Nếu tôi tiếp tục khiến em gái mình lo lắng, thì tôi sẽ không phải là tôi.

"Cảm ơn vì đã cứu chị, Misaki..."

"…gần đây em cũng hơi bất cẩn. Em quên mất cô ta thực sự bị điên."

"Ừ... không thể sai được."

…điên á? Có lẽ là không trách được, cơ mà vẫn thật khắc nghiệt.

"Thật phũ phàng. Em không nên nói những điều như vậy với chị mình."

"Tôi không phải là em gái cô."

"Tôi cũng không."

"Waaah... hai đứa lạnh lùng quá..."

Tất cả các "em gái" của tôi đều rất xấu tính...

Cơ mà... tôi rất vui. Tôi cảm thấy như cuối cùng cũng đã trở lại với con người bình thường của mình. Tôi đã nhớ lại một vài điều tồi tệ... nếu tiếp tục ở trong trạng thái đó, mọi thứ có thể trở nên nguy hiểm.

"Nhưng mà Saori, em đã gọi chị là chị cả một lần..."

"Đừng nói những điều vô nghĩa như thế... phải không, Saori?"

"… ừm... à. Phải. Misaki nói đúng. Chắc cô hoang tưởng rồi...?"

"Đùa hoài... làm gì có chuyện chị hai thừa nhận tên điên đó là chị cả!? Phải không, Saori!!"

"Hehehe. Misaki không biết rồi. Saori luôn bí mật nói nhỏ với chị rằng em ấy yêu chị nhiều như thế nào, hết lần này đến lần khác—"

"Ngừng phun ra những điều vô nghĩa đi, đồ ngốc kia!! Đủ lắm rồi!! Tôi chưa bao giờ gọi cô là chị, và tôi chắc chắn chưa bao giờ nói yêu cô!! Ngay cả việc gọi cô là "chị cả" cũng chỉ xảy ra một lần!!"

"Ô là la, nhân tiện, giờ là hai lần."

Nào nào, bình tĩnh lại nào, Saori...

"…chị vừa bảo rằng chị đã gọi Suou là chị cả sao[note88310]?"

"…á."

…em vừa để mất cảnh giác kìa.

"…vậy sao. Vậy Mika-san sẽ trở lại vào một ngày khác."

"Phải… vậy, chính xác thì cô đã nói chuyện gì với Misono Mika?"

Chúng tôi đang ăn sáng nhẹ với cả đội đã thức dậy sau vụ náo động trước đó thì Saori đột ngột hỏi tôi.

"Ừm... à, ừm, đó là..."

Tôi nuốt nghẹn miếng lương khô cứng ngắc đang nhai dở và trả lời.

"…nói một cách đơn giản, bọn chị thiết lập mối quan hệ hợp tác, chắc vậy."

"Mối quan hệ hợp tác?"

"Phải. Nếu chuyện tương tự xảy ra một lần nữa – ví dụ, nếu Beatrice ra lệnh ám sát một Tea Party khác – thì Mika-san sẽ giúp che đậy nó."

…nói thật, tôi không muốn Mika làm vậy.

"Nghe có vẻ cực kỳ nguy hiểm..."

"Chính xác, Atsuko."

Nếu sự dính líu của Mika với chúng tôi bị phơi bày, cô ấy gần như chắc chắn sẽ mất quyền lực trong Tea Party. Và hơn thế nữa, Trinity có rất nhiều học sinh tâm địa độc ác, những kẻ sẽ không ngần ngại treo cổ cô ấy bất kể hoàn cảnh.

Đó là lý do tại sao tôi phải rào trước – để đảm bảo mối liên hệ giữa Misono Mika và Arius được giữ bí mật.

…cơ mà phải nói, cảm giác thật nhẹ nhõm khi mọi thứ không thảm khốc như tôi lo sợ. Trạng thái tinh thần của Mika có vẻ ổn định hơn mong đợi. Tất nhiên, tôi sẽ không mất cảnh giác, nhưng có lẽ tôi không cần phải luôn giả định điều tồi tệ nhất nữa.

Điều quan trọng là phải nắm bắt rõ tình hình hiện tại.

"Vì thế, lúc đầu, chị định từ chối... cơ mà sau đó cô ấy bắt chị làm con tin."

"Bắt cô làm con tin? Là sao?"

"Cô ấy nói, 'Tui sẽ hợp tác theo cách riêng của mình - nếu tui bị phơi bày, cậu sẽ bị kéo xuống cùng với tui'. Gần giống vậy."

"Ehh...!? Cái đó... ừm..."

"Cô ấy đang đi trên một con đường nguy hiểm. Nếu Suou không đồng ý, cô ấy có thể đã thực sự làm vậy."

"Nhỉ? Thành thật mà nói, chị chưa bao giờ biết cô ấy sẽ làm gì, và đó là điều khiến cô ấy trở nên đáng sợ."

Phân loại mối đe dọa thuộc loại bất ngờ. Giả như cô ấy tung ra lá bài tẩy đó, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo... cơ mà nếu tôi thực sự không đồng ý, thì cô ấy sẽ làm gì nhỉ?

"Thế đó, chị sẽ báo cáo chuyện này với Beatrice sau." 

"Lần này cô không định giấu giếm sao?"

"Không. Thành thật, không có cách nào để giấu nhẹm vụ này. Chúng ta có thể sẽ lại liên lạc với Mika-san, vì vậy tốt hơn hết là nên dập khung nó như thể chúng ta đã lôi kéo cô ấy về phía chúng ta ngay từ đầu. Hiyori, ăn thêm đi em."

Tôi đưa cho Hiyori phần ăn thừa, vẫn còn trong lon.

"Eh, thật ạ!? Cảm ơn chị rất nhiều...!"

"Cô ăn thế thôi à?"

"Ừm. Chị thường không ăn nhiều vào buổi sáng."

Đổ một lượng đồ uống nhất định vào bát gỗ đựng súp rau, tôi nhấp một ngụm và thở ra một hơi chậm.

"…haa."

Món súp ấm áp lan tỏa qua dạ dày yếu ớt của tôi.

Hương vị được pha loãng nhạt thếch, nhưng chỉ cần có một cái gì đó ấm áp để ăn đã mang lại điều kỳ diệu cho cả thể xác lẫn tinh thần. Một cơ thể lành mạnh và tâm trí lành mạnh đều xuất phát từ một bữa ăn lành mạnh.

Đốt lửa đã quá dễ dàng với đạn dược trong tay, và bằng cách sử dụng thêm thần bí, ngọn lửa sẽ tồn tại lâu hơn nhiều - dù chúng cũng cháy nóng hơn nhiều.

…cơ mà thật sự.

Cảm giác như đã lâu rồi tôi không có một buổi sáng yên bình thế này.

Tất nhiên, một khi tôi đi báo cáo với Beatrice sau, nó sẽ kết thúc. Nhưng mà bây giờ...

"……"

Thức dậy và thấy bọn nhỏ quanh mình.

Trò chuyện nhàn rỗi trong khi chuẩn bị thức ăn.

Cùng nhau dùng bữa sáng ấm cúng.

"……hehe..."

"…? Suou, có gì vui hả?"

"…không, không có gì."

Tôi không thể ở đây mãi được... nhưng chỉ hôm nay thôi. Chỉ hôm nay, có lẽ ở đây lâu hơn một chút cũng được.

"À phải rồi, Hiyori. Em sẽ phải trả giá[note88311]. Đổi lại để chị xoa đầu em. Và gọi chị là onee-chan, hehe[note88312]..."

"Hả!? K-không đời nào... uwaaaahhh...!!"

"Ê-ê này!! Không phải trước cô bảo nó sẽ chỉ có giá trị nếu ai đó tự nguyện để cô xoa đầu sao? Thật kinh tởm!"

"Khoan đã, Suou, chị có nói vậy hả?"

"À... Azusa không có mặt lúc đó. Ừm, độ[note88313] tháng trước."

"……ưm."

"Ừ… chị cũng hơi ngạc nhiên. Suou... đôi khi hơi mất trí."

"Không phải đôi khi. Cô ấy luôn điên rồ."

…tôi biết đó chỉ là một trò đùa vô hại, nhưng phản ứng này không phải hơi gay gắt sao?

Chà, rốt cuộc, nó luôn quay trở lại kết luận này. Cơ mà... thế này cũng không quá tệ.

"…hahaha."

"U-uuuu...!! O-onee... o-onee-... cha... aaahh...!"

"Em không cần phải nghe lời cô ta! Còn Suou, ngừng có đe dọa Hiyori bằng nụ cười đó ngay!"

"Ế?"

Há? Tôi thậm chí còn không cố làm vậy...?

"…vậy đó, sự hợp tác của Mika-san đã được báo cáo lên theo dây chuyền."

"Ừm hứm, ấu kay! Điều đó có nghĩa là Suou-chan cũng chính thức công nhận tui rồi phải không?"

"…thành thật mà nói, tôi mong cô bạn không dây vào thì hơn."

Vài ngày sau đó, Mika lại tiếp cận Arius một lần nữa.

"Mika-san hiện đang được coi là sử dụng sự hợp tác trong âm mưu giết Seia-san làm đòn bẩy cho các mối đe dọa. Nếu như có bất trắc xảy đến trong tương lai, hãy diễn giải câu chuyện sao cho phù hợp."

"Tui hiểu rồi... đã tiếp thu. Mặc dù tui không chắc mình sẽ có cơ hội gặp cấp trên của Suou."

"…nếu có thể, cô bạn có thể không làm vậy được không?"

Giữ Mika ở lại với chúng tôi là quá mạo hiểm. Thành thật, tôi muốn cô ấy trở lại Trinity ngay lập tức.

"Ah, lại nữa hở? Tui không có ý định dừng lại đâu."

"Cơ mà nó khiến cô bạn gặp nguy hiểm..."

"Thế thì..."

Ngay lập tức, biểu cảm của Mika trở nên nghiêm túc.

"…thế thì Suou-chan, tại sao cậu lại mạo hiểm... để cứu Seia-chan?"

"…hả?"

"Sẽ rất nguy hiểm nếu cậu bị phát hiện, tui nói đúng không? Bởi vì cấp trên của cậu. Vậy tại sao lại làm đến mức đó vì Seia-chan, người mà cậu thậm chí chưa bao giờ gặp?"

"……"

Bởi vì đó là những gì một người lớn phải làm.

Bởi vì tôi không thể bỏ rơi một người có thể được cứu ngay trước mặt tôi.

Bởi vì nó cần thiết cho kế hoạch.

Vô vàn lý do xuất hiện trong tâm trí.

Tuy nhiên, tôi không thể nói chúng ra thành lời. Bất cứ câu trả lời nào đều có thể kéo Mika vào mối nguy hiểm lớn hơn.

"…tôi không muốn giết bất cứ ai. Chỉ vậy thôi."

"…thật sự, chỉ vậy sao?"

"…!"

Tôi không biết Mika đang nghĩ gì.

Có lẽ cô ấy đang thăm dò suy nghĩ của tôi. Ít nhất, Mika mà tôi biết sẽ chấp nhận câu trả lời vừa rồi của tôi.

"…chà, không sao cả. Nhưng bất kể lý do là gì... Suou-chan, cậu đã không giết Seia-chan. Vì thế, đây là cách tui đền đáp lại ân huệ đó. Lời cảm ơn của tui. Cũng giống như cậu, tui sẽ mạo hiểm vì những gì tui muốn."

"…haa... tôi không thể tranh cãi với điều đó."

Tôi đã nghĩ đến việc buộc Mika dừng lại… cơ mà xem ra bất khả thi rồi.

Tôi không thể hành động liều lĩnh và mạo hiểm gây căng thẳng cho trạng thái tinh thần của Mika.

…kế hoạch ám sát Yurizono Seia.

Cuối cùng tôi đã vượt qua một điểm mốc của cốt truyện Hiệp Định Eden ban đầu — duy chỉ một, nhưng nó rất quan trọng.

Sẽ có nhiều điểm mốc hơn ở phía trước, và nhiều điểm mốc quan trọng hơn. Tất cả chúng đều cần phải được xử lý cẩn thận.

Để giết Beatrice, để cứu tất cả mọi người. Đó là mục tiêu cuối cùng.

'Còn về kế hoạch của cậu - tốt hơn hết là đừng nói về nó. Nó là điều tất yếu không thể tránh khỏi; đó không phải là lỗi của bất kỳ ai cả. Điều không thể vẫn hoàn không thể."

Những lời của Yurizono Seia vang vọng trong tâm trí tôi.

Seia đã nhìn thấy tương lai như thế nào?

Dựa trên cơ sở nào mà cô ấy tuyên bố kế hoạch của tôi là tất bại?

"…"

Điểm mốc tiếp theo có thể là cuộc tấn công của Kirifuji Nagisa.

Và điều đó sẽ ảnh hưởng đáng kể đến việc kế hoạch của tôi thành công hay thất bại.

Vì đại sự... có sự hợp tác của Misono Mika thực sự có thể có lợi khi nhìn vào bức tranh tổng thể.

Nhưng tôi không có ý định sử dụng Mika chỉ vì lý do đó.

"…Mika-san."

"Yub?"

"…hãy cùng cố gắng hết sức nhé."

"!…vâng!"

…hiện tại, không có bất kỳ điểm mốc lớn nào. Trong thời gian này, Mika thậm chí có thể chọn ngừng hợp tác.

Tôi phải tập trung vào những gì tôi có thể làm để đạt được mục tiêu cuối cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vann: mẻ ăn đạn
Vann: mẻ ăn đạn
[Lên trên]
Vann: Misaki đang cảm thấy như bị phản bội ;’))))
Vann: Misaki đang cảm thấy như bị phản bội ;’))))
[Lên trên]
Vann: you will pay Hiyori the platypus
Vann: you will pay Hiyori the platypus
[Lên trên]
Vann: ”cuoi”
Vann: ”cuoi”
[Lên trên]
vann: chưa tày đâu ”mixi”
vann: chưa tày đâu ”mixi”