Web Novel

21 • câu chuyện kể bởi "người thầy"

21 • câu chuyện kể bởi "người thầy"

Trong ba năm qua, tôi đã - à, về mặt kỹ thuật thôi - hành xử vô cùng nghiêm túc. Đóng vai một trung đội trưởng mẫu mực và hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ mà Beatrice giao phó.

Nhiệm vụ chính của tôi là thu thập thông tin tình báo, đảm bảo nguồn cung và huấn luyện những người trẻ hơn.

Cái vế cuối - huấn luyện trẻ nhỏ - thực sự là một phước lành. Tôi nghĩ rằng tôi đã giảm bớt gánh nặng tinh thần của tụi nhỏ khá nhiều. Ngay cả những tên đồng phạm cũng ít có xu hướng gây rối hơn khi biết tôi ở gần.

Đối với việc chạy tiếp tế, tôi có thể... "chuyển hướng" một số thực phẩm không nằm trong sổ sách. Nói chính xác hơn, tôi sẽ thu thập nhiều hơn chỉ tiêu - hoặc thi thoảng tự trồng trọt bên ngoài khu tự trị Arius, ngoài những vùng đất hoang nơi không còn ai sinh sống.

Với một số đất canh tác đánh sẵn trong chậu, tôi có thể trồng rau cho đến khi chúng đủ lớn để gieo lại và thu hoạch sau này. Miễn là có đủ phân bón, nó không phải là vấn đề lớn.

Có chăng nó diễn ra suôn sẻ như vậy là vì phân bón đến từ khoa học tiên tiến vô lý của Kivotos...?

Điều thực sự khiến tôi bận tâm là hệ sinh thái nơi đây - hay đúng hơn là sự khác biệt về khí hậu và giới hạn kiến thức của chính tôi. Tôi từng nghe câu, "Một cánh đồng có giun đất là một cánh đồng tốt," vì vậy tôi đã đào lấy vài con rồi ném thử vào và - vâng. Nó chẳng giống tôi tưởng tượng chút nào. Đất đai khô cằn, mọi loài sâu bọ ngoại trừ giun đất thi nhau chết, có thứ gì đó ăn mất rau và giun đất, và cuối cùng đến cả những con sâu bám trên lá rau cũng không sống nổi. Đó là một thảm họa nông nghiệp.

Có cả tỷ thứ vấn đề. Và tất cả đều chỉ cần phân bón là giải quyết được hết.

...nhưng nghiêm túc mà nói thì tại sao tôi lại làm nông ở Kivotos nhỉ?

"Đảm bảo nguồn cung" chăng? Thành thật, tài nguyên chúng tôi có đều là từ cướp bóc và trộm cắp. Tôi tự dặn lòng rằng điều đó là không thể tránh khỏi, nhưng dù có nhìn nhận thế nào đi chăng nữa, vẫn có những nạn nhân chịu ảnh hưởng bởi hành động của chúng tôi. Thốt ra câu "không thể tránh khỏi" luôn để lại dư vị đắng trong miệng tôi.

Chà, chí ít thì nền tảng của thế giới cũng khá tốt.

Vì thế mà tôi muốn giảm bớt những nạn nhân đó - bằng cách tạo ra một cái gì đó bền vững, một cái gì đó tự cung tự cấp.

Cuối cùng, tôi sẽ kết luận rằng kết quả là khá tốt. Luân phiên giữa hàng hóa ăn cắp và thu hoạch, chúng tôi đã cố gắng cải thiện bữa ăn của mọi người một chút.

Và bây giờ, đối với hiện tại—

"Trung đội trưởng?"

"Hừm? À—xin lỗi, chị đang bận nghĩ xíu."

"Xin hãy tập trung đi ạ! Chúng ta đang làm nhiệm vụ đó nhớ không?"

Đúng vậy. Tôi đang thu thập thông tin tình báo với mấy cô em gái từ tiểu đội 5 và 6.

Người đang nói chuyện với tôi lúc này là Takato Yako, đội trưởng của tiểu đội 5.

Cô ấy là một trong những cô gái mà tôi không hay biết trước đây - một trong số đó, giống như Azusa, những người nằm ngoài tầm với của tôi hồi đó.

Hồi gặp nhau lần đầu cách đây ba năm... cô ấy đang ở trong một tình trạng khủng khiếp. Cơ thể đầy vết thương và vết bầm tím mà rõ ràng là do con người gây ra. Và trong mắt cô ấy - cam chịu, nghi ngờ, bất tín, thù hận... có lẽ gần giống với những gì Saori và những người còn lại từ biệt đội Arius gốc phải cảm thấy.

"Rất vui được gặp em. Đến giờ em làm tốt lắm. Không sao cả rồi. Từ hôm nay trở đi, chị sẽ bảo vệ em - chị là chị của em."

“…vậy ư. Nghe... thật tuyệt."

Cô ấy không từ chối trở thành em gái tôi. Nhưng không phải vì thật lòng chấp nhận - mà là an phận vì không còn sức mạnh để chống cự nữa.

Vì thế mà điều Yako cần nhất là sức mạnh để kháng cự.

"Ôi thôi nào, Yako! Em không muốn đánh chị một cái bằng đôi găng tay xinh xẻo đó sao!? Đó là lựa chọn của em cơ mà, hãy tự quyết định cho chính mình!"

“…thật kinh tởm."

…vâng. Phương pháp có hơi bệnh hoạn, nhưng tôi không có đủ điều kiện để kén chọn vào thời điểm đó.

"Yako nè. Có điều gì em muốn làm không?"

"Không, trung đội trưởng. Mọi thứ đều vô nghĩa, cho nên..."

"Sai rồi."

“…hả?"

"Tương lai của em chứa đựng những khả năng vô hạn. Không có gì em làm là vô nghĩa. Mỗi hành động nhỏ đều định hình con người em — nó kết nối em với con người tương lai của mình. Vì vậy mà, không, không một hành động nào là vô nghĩa cả."

“……”

"Cho nên, em thấy đấy, nói câu 'vô nghĩa' không phải lý do để không làm gì cả. Giờ để chị hỏi lại, có điều gì em muốn làm không?"

“…em không biết..."

“…một câu trả lời hay. Hãy tìm hiểu từng chút một."

Vô minh, thiếu hiểu biết - giặc dốt luôn là vấn đề nhức nhối nhất. Tất nhiên là như vậy. Yako đã bị buộc phải sống mà luôn kìm nén bản thân. Làm sao cô có thể đột nhiên biết mình muốn gì chứ?

Vì vậy mà tôi tiếp tục hỏi. Ngày này qua ngày khác, hết lần này đến lần khác.

Rồi đến một ngày nọ, hết sức nhẹ nhàng...

“…cái này..."

"Ừm hứm?"

"Món này... trong bộ manga mà chị đưa cho em, trung đội trưởng... em muốn thử nó."

Đó là điều ước đầu tiên của Yako. Điều đầu tiên cô muốn, từ tận trái tim mình.

Tôi vẫn nhớ y nguyên ngày mình nấu món đó, sử dụng mọi loại rau mà tôi có thể tìm thấy từ cánh đồng.

Và có những cô gái giống như Yako. Không phải một hay hai - mà là rất nhiều.

…cảm xúc dâng trào trong tôi lúc bấy giờ là sự thù hận.

Thực tế những đứa trẻ này bị bắt phải chịu đựng chỉ làm tăng thêm cơn thịnh nộ trong tôi - sự oán giận của tôi - đối với Beatrice, và biến nó thành sức mạnh.

Không phải ai cũng học cách chống trả giống như Yako đã từng... cơ mà.

"Trung đội trưởng!?"

"Ấy - xin lỗi, lại nữa rồi. Với cả không phải 'trung đội trưởng'. Mà là 'Chị cả'. Hiểu chưa?"

"Đã hiểu, trung đội trưởng-chan."

"Em giỡn mặt chị đấy à!?"

Gần đây Yako đã tươi tỉnh hơn nhiều... đủ để đùa cợt như lúc này. Chí ít, tôi hy vọng đó là một trò đùa.

"Thì tại chị nhỏ quá mà, trung đội trưởng."

"Gừ—!"

Đúng vậy. Chiều cao của tôi tương đương với Hiyori[note85959] – hoặc thực ra là ngắn hơn chút chút. Đó là phẩm giá của người chị… là phẩm giá của tôi...!

"Chuẩn! Trung đội trưởng nhỏ thật mà!"

Giọng nói vui vẻ đó thuộc về Fushinuki Yose, đội trưởng của tiểu đội 6 – ơ khoan từ từ.

“…đội trưởng tiểu đội 6? Cậu đáng ra không nên ở đây mới phải chứ?"

Giọng điệu của Yako trở nên lạnh lùng khi cô trừng mắt nhìn Yose.

"Tôi chán quá!!"

…chờ chút. Tiểu đội 6 đáng lẽ phải ở trạng thái chờ cho đến khi bọn tôi di chuyển mà phải không?

"Yose, nghe kỹ này. Đó không phải là chán - nó được gọi là thời gian chờ."

"Ê này, Yose! Cậu có biết có bao nhiêu người có thể gặp nguy hiểm vì hành động lỗ mãng của cậu không!? Hả!? Tớ không quan tâm đến kế hoạch của con quỷ cái đó, nhưng với tư cách là đội trưởng tiểu đội 6, cậu nên..."

"Đếch quan tâm!!"

“…BÀ GIẾT MÀY!!"[note85960]

…thực sự, dạo gần đây Yako đã trở nên khá sôi động.

…tốt hơn hết là không nên gây thù chuốc oán với cô ấy.

"Y-Yako à? Vậy là đủ rồi ha."

"Hử? Mày có vấn đề g—ơ, trung đội trưởng ạ. Xin lỗi, dạ vâng, chị nói đúng."

"Yako-chan lúc nào mềm mỏng với trung đội trưởng!!"

“Tất nhiên, ai lại đi so sánh trung đội trưởng với một người như đội trưởng tiểu đội 6 phù phiếm, thiếu chín chắn và chẳng để tâm tới công việc của tiểu đội mình."

"Ầu kấy...? Xin lỗi nhưng tôi không nhận mấy lời khó nghe!"

“…hhhhhhảảảảảảả!!"

"Y-Yako? Bình tĩnh nào, hít thở sâu, hít thở sâu..."

…Yose vẫn không thay đổi chút nào.

Cô ấy cũng trở thành "em gái" của tôi trong chuỗi ngày chỉ huy sau khi tôi lên chức trung đội trưởng — nhưng thành thật mà nói, Yose không phải là người thông minh cho lắm.

Còn tại sao cô ấy lại là đội trưởng tiểu đội 6 ấy hả? Đơn giản vì cô ấy mạnh mẽ một cách lố bịch. Yose thậm chí có thể cho Saori một trận ra trò.

…ban đầu, tôi cứ nghĩ tâm trí cô ấy sắp tan vỡ, cơ mà rõ ràng tính cách của Yose vốn đã như vậy từ đầu. Một cô gái cứng cỏi. Cô ấy hầu như không bao giờ cần tới sự hỗ trợ của tôi.

"À, ừm, Yose này? Em có nhớ chi tiết nhiệm vụ hôm nay không?"

“Có chứ!! Trinh sát hội học sinh liên bang phải không!! Tôi nghe đâu Kivotos dạo này loạn hết cả lên!"

"Đúng rồi. Em nhớ giỏi lắm - bé ngoan, bé ngoan."

"Ehehe~"

“…!”

Gần đây, Kivotos đã bị ném vào một mớ hỗn loạn. Điện dân dụng bị cắt, tỷ lệ tội phạm tăng vọt...

Cứ như thể người duy trì trật tự đã biến mất vậy.

Trường chi nhánh Arius cũng không nằm ngoài sự hỗn loạn đó. Do đó mà ngay cả Beatrice cũng không thể ngồi yên - và là lý do chúng tôi được cử đến để điều tra nó.

"Cho nên, điều quan trọng nhất là không được để bị phát hiện. Chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu danh tính bị lộ, em nghe chứ?"

"Nghe!"

"Ngoan, không được tự mình hành động, được chứ? Và hãy luôn báo cáo với chị em trước! Hiểu chưa?"

"Ấu kầyyy!"

Tốt, tốt. Cô ấy là một đứa trẻ ngoan.

Chỉ cần giải thích mọi thứ đúng cách là cô ấy sẽ chăm chú lắng nghe.

"Được rồi, giờ về lại vị trí của em đi."

"Trung đội trưởng."

"Ừm hứm, sao thế Yako?"

"Em hiểu hết các mệnh lệnh và đang hành động dựa theo chúng."

"Ờ... ừm, đúng, thế thì tốt quá...?"

“…điều đó có nghĩa là em đang thực hiện nhiệm vụ của mình tốt hơn nhiều so với con bé to mồm kia."

"À—vậy ra đó là ý của em..."

Nói cách khác, Yako vẫn bướng bỉnh hơn bao giờ hết. Cô ấy không thể thừa nhận thích được đối xử như em gái tôi.

…nhưng phải nhắc lại, Yose chưa từng có một ai để dựa dẫm vào trước đây.

Nếu điều này giúp cô ấy cảm thấy ấm lòng hơn dù chỉ một chút - giống như tình cảm gia đình - thì điều đó không là gì với tôi hết.

"Bé ngoan, bé ngoan."

"Hehe~"

"Yako-chan thích làm em gái chị mà phải không?"

"Điều đó không đúng. Trung đội trưởng là trung đội trưởng."

"Thật là một cô gái thiếu trung thực mà? Mà kệ đi, Yose, hãy quay lại vị trí của mình đi nào."

"Ấu kầyyy!"

Và sau khoảnh khắc đời thường bình dị đó, chúng tôi chuẩn bị bắt đầu nhiệm vụ—

『Suou-san!! 』

Đột nhiên, một giọng nói gấp gáp vang lên trong hệ thống liên lạc.

"Mai? Có chuyện gì vậy?"

『Ừm, một cuộc ẩu đả vừa nổ ra gần vị trí đóng quân, và đội trưởng Yose đã chạy đi đâu mất, và—kyaaa!! 』

“...đội trưởng tiểu đội 6. Cậu..."

"Hả? Không phải tôi?"

“…rửa lỗ tai mà chờ bài thuyết giáo của trung đội trưởng đi."

"Ế!? Nghe đáng sợ quá, không muốn đâu!!"

Một trận chiến à... vậy là rốt cuộc vẫn phải vận động tay chân.

"Xác định các thế lực thù địch chính."

『Ui da, một trong thất ngục nhân—Kosaka Wakamo[note85961]!! Và băng mũ bảo hiểm!! Những kẻ còn lại tớ không nhận ra!』

"──hiểu rồi. Giờ chị đến đó ngay."

『Ế...? 』

"Yako, Yose. Chị sẽ để khu vực này lại cho hai đứa."

"Hả?"

Không đợi câu trả lời, tôi đá khỏi mặt đất - và tăng tốc.

"Áp lực gió—waaah!?"

"Y-Yako-chan!!"

Chạy. Chạy. Chạy. Chạy đi.

Đừng suy nghĩ gì hết.

Lý do hơi thở của tôi nặng nề ngay bây giờ - không phải vì đang chạy.

Nhanh.

Nhanh, nhanh, nhanh, nhanh nữa lên!!

"Đường truyền đột ngột bị cắt... khoan đã, đó là—Suou-san!?"

“…haaa... để em phải chờ rồi, Mai. Wakamo đâu?"

"Nhanh quá!? Cậu có biết từ đấy sang đây là bao nhiêu km không!?… hít-hà, bình tĩnh lại! Ở đằng kia!"

"Tốt. Mọi người, hãy ở yên tại chỗ. Chị sẽ xử lý việc này."

"Đ-đã rõ, nhưng mà..."

Tôi lẻn vào chiến trường, giữ thấp trọng tâm và kiểm tra xung quanh.

Một chiếc xe tăng—Crusader Mk.I.

Một học sinh cao lớn trong bộ đồng phục thủy thủ màu đen - Hanekawa Hasumi[note85962].

Một học sinh tóc xanh navy hai bím nhỏ nửa đuôi cong - Hayase Yuuka[note85963].

Một học sinh đeo kính đeo băng tay Ủy Ban Kỷ Luật - Hinomiya Chinatsu[note85964].

Một học sinh tóc trắng với tóc đuôi ngựa một bên - Morizuki Suzumi[note85965].

Tất cả bọn họ... đều là những gương mặt quen thuộc từ Kivotos.

Và ở đằng phía trước bọn họ – là Kosaka Wakamo đang lặng lẽ di chuyển về phía một tòa nhà gần đó.

Rất có thể là văn phòng SCHALE.

“…!!! Tìm thấy rồi...!!"

Và theo sau đó - theo sau bóng hình thú nhân cáo bước vào văn phòng - là một người đàn ông trưởng thành.

"Sen... sei...!!"

Sensei của SCHALE.

Sensei.

Người mà tôi đã tìm kiếm suốt thời gian qua.

Tôi đã bắt đầu tin rằng không có Sensei trên thế giới này - rằng Sensei sẽ không bao giờ đến. Nỗi sợ hãi đó đã gặm nhấm tôi quá lâu.

Tôi đã rất sợ. Cảm giác đó thật bất lực.

Và bây giờ, chính Sensei đó - đang đứng ngay trước mắt tôi.

Nếu là Sensei... thì chắc chắn—

"Không... không phải vậy...!!"

Đó không phải là cách mọi chuyện đã định.

Tôi mới là người phải hành động.

Người được cho là sẽ cứu tất cả mọi người.

Đó là lời thề của ‘tôi’.

Sensei... chỉ là một phần phụ của kế hoạch đó.

Một phần nhỏ không đáng kể.

Bởi vì tôi—tôi vẫn ổn mà không phải sao?

“…đúng thế... chưa được..."

Gặp Sensei ở đây quá nguy hiểm.

Ít nhất, tôi có thể cứu tiểu đội 5 và 6 ngay lúc này.

Nhưng sau đó thì sao? Còn những người khác thì sao?

Bên cạnh đó, để duy trì danh tính, tôi cần tiếp tục thu thập thông tin.

Và từ những gì đã thấy, tôi hiểu tường tận những gì đang xảy ra, nó không khác gì câu chuyện tôi biết.

Chủ tịch hội học sinh liên bang đã mất tích. Hệ thống điều khiển trung tâm của

Kivotos - Tháp Sanctum[note85966] - đã mất khả năng hoạt động.

Để khắc phục điều đó, Sensei dự định sử dụng Oopart được gọi là Shittim Chest[note85967] để khôi phục toàn quyền của Hội đồng.

Theo thời gian, sự hỗn loạn nhấn chìm Kivotos sẽ lắng xuống.

Nhưng đó là kiến thức từ câu chuyện gốc.

Tôi không thể để Beatrice phát hiện ra rằng tôi đã biết bất kỳ điều gì trong số này.

Tôi phải tiếp tục thu thập thông tin tình báo cùng với những người khác... và sau đó quay trở lại.

“………hẹn gặp lại, Sensei."

Nuốt xuống cơn đau dâng lên trong lồng ngực, tôi quay đi - và rời khỏi hiện trường.

Sau khi Kirihana Suou rời đi và trận chiến cuối cùng cũng kết thúc, nhờ nỗ lực của Sensei, cuộc đại khủng hoảng nhấn chìm Kivotos đã bắt đầu lắng xuống.

"Làm tốt lắm, các em."

Từ đó, các sự kiện diễn ra đúng như Suou đã dự đoán.

Kosaka Wakamo, bị Sensei mê hoặc ngay từ cái nhìn đầu tiên, mau chóng lẩn khỏi hiện trường.

Những phần tử cực đoan còn lại cũng nhanh chóng bị khuất phục, nhờ vào năm học sinh dưới sự chỉ huy của Sensei.

"Đây là lời tạm biệt cho hiện tại, nhưng thỉnh thoảng hãy ghé thăm Học Viện Tổng Hợp Trinity nhé, Sensei."

Theo sự dẫn dắt của Hasumi, Suzumi cúi chào lịch sự.

"Em sẽ trở về để báo cáo các sự kiện ngày hôm nay cho Trưởng Ủy Ban Kỷ Luật. Nếu sau này thầy định đến thăm Học Viện Gehenna, hãy liên lạc với chúng em."

"Có ghé qua Trường Khoa Học Millenium thì chúng ta có thể gặp lại nhau, Sensei! Thầy nhớ đến đấy nhá![note85968]"

Hệt như một cuộc đấu giá tại phiên chợ đen, mỗi người trong số họ đều cố gắng thu hút sự chú ý của Sensei – lời nói của họ là sự pha trộn của âm mưu, sự ngưỡng mộ và tình cảm thuần khiết.

───cho đến thời điểm này, câu chuyện vẫn trùng khớp chính xác với những gì Suou nhớ.

"Đúng vậy, Sensei! Hãy đến với Trường Khoa Học Millenium! Tuyệt hảo! Thầy thích gì cứ bảo em chế cho, thầy bảo em làm gì cũng được tuốt[note85969] - hack lấy số đo ba vòng của mấy bạn trường T thì sao[note85970]?"

"...haaa... và chính xác thì tại sao cậu lại ở đây?"

"Tất nhiên! Tớ là trưởng phòng Hỗ Trợ An Sinh! Nơi đâu có người cần giúp đỡ, nơi đó sẽ có bổn cô nương xông pha, hội học sinh liên bang cũng chỉ đến thế thôi!"

“Xin đừng. Mọi khi cậu đã giúp sức nhiều rồi, cơ mà lần nào cũng liều lĩnh..."

"Yub, công lý không dành cho kẻ yếu! Tự do muôn năm!"

"...Sensei, xin đừng để ý đến cậu ấy."

"Haha..."

Sensei cười khô khan, mệt mỏi.

"Thôi nào, chúng ta đi thôi."

"Ể—c-chờ đã, khoan! Tớ vẫn còn điều muốn nói với Sensei—waaah!? Đừng kéo tai tớ thế Yuuka!"

"Cậu còn định kéo tụt danh tiếng của Millennium xuống bùn lầy thêm nữa hả!? Có biết những trò hề của cậu đã gây ra bao nhiêu rắc rối không..."

Và cùng với đó, ‘Chương mở đầu’ của Sensei cuối cùng cũng kết thúc.

Điều mà Suou chưa biết là trong số các học sinh có mặt trong chương truyện, có một người không hề tồn tại trong ký ức của cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vann: bộ nông nghiệp đang khóc
Vann: bộ nông nghiệp đang khóc
[Lên trên]
Vann: Hiyori cao 155cm, vâng hẳn là thấp hơn “một chút”
Vann: Hiyori cao 155cm, vâng hẳn là thấp hơn “một chút”
[Lên trên]
Vann: thật quen thuộc…
Vann: thật quen thuộc…
[Lên trên]
Vann: ”wakamo”
Vann: ”wakamo”
[Lên trên]
Vann: ”hasumi”
Vann: ”hasumi”
[Lên trên]
Vann: ”yuuka”
Vann: ”yuuka”
[Lên trên]
Vann: ”chinatsu”
Vann: ”chinatsu”
[Lên trên]
Vann: ”suzumi”
Vann: ”suzumi”
[Lên trên]
Vann: tòa tháp bí ẩn nắm quyền kiểm soát Kyvotos do GSC điều hành
Vann: tòa tháp bí ẩn nắm quyền kiểm soát Kyvotos do GSC điều hành
[Lên trên]
Vann: chắc ở đây trans eng ghi lộn thành code:box(tên event game)
Vann: chắc ở đây trans eng ghi lộn thành code:box(tên event game)
[Lên trên]
Vann: bé nợn gạ tôi T.T
Vann: bé nợn gạ tôi T.T
[Lên trên]
Vann: Ê
Vann: Ê
[Lên trên]
Vann: thầy tán thành, triển ngay thôi em
Vann: thầy tán thành, triển ngay thôi em