Web Novel

38 •『Cô gái』— Câu chuyện chưa biết

38 •『Cô gái』— Câu chuyện chưa biết

Đây không phải là lần đầu tiên chuyện này xảy đến với "anh".

“…sensei."

Cảm tưởng như thể anh đang tồn tại trong một chiều không gian hư ảo nằm giữa giấc mơ và hiện thực - một cảm giác trôi nổi, lênh đênh như thể đắm mình trong một giấc ngủ bình yên trên mặt biển, nơi mà ngay cả nhận thức về sự tồn tại của chính anh cũng trở nên mờ nhạt.

Không có suy nghĩ rõ ràng. Tất cả những gì anh có thể làm là lắng nghe lời tự sự của cô gái trước mặt.

Tính từ lần đầu anh đến Kivotos... và cũng là lúc anh gật đầu đồng ý giúp một cô gái lạ mặt trong cuộc gặp gỡ đầu tiên, đến bây giờ mới lại có cảm giác như thể có ai đó, ở đâu đó, đang nói chuyện với anh như lúc này.

"Đến một lúc nào đó thầy sẽ nhận ra, rằng câu chuyện sắp xảy ra sẽ chẳng mấy dễ chịu. Đó có lẽ không phải là câu chuyện mà thầy sẽ thích nghe."

Nhưng không. Đó không phải là người anh gặp khi đó. Rõ ràng là không.

Cô gái trước mặt anh là một người khác với cô học sinh tóc xanh đó.

"Khổ đau, buồn tủi, u sầu... thứ khiến cho con người ta phải cau mày khi nhắc tới..."

Nhưng vì anh không có miệng để nói lên những cảm xúc đó và đồng thời cũng không có lông mày để nhíu lại, tất cả những gì anh có thể làm là lặng lẽ tiếp tục lắng nghe.

"Nghi ngờ nhân sinh, nghi ngờ tiền đề, nghi ngờ giả định của chính mình, nghi ngờ chính sự thật..."

Giả như "cô gái" không tồn tại ở đây có mặt, cô ấy sẽ thất vọng vì những lời giống hệt như vậy. Cô gái tên Yurizono Seia thuật lại chính xác như "cô gái" biết cô biết.

"Và cho đến cuối cùng, con người ta đều chỉ hành động vì bản thân, cố gắng chịu đựng mọi thứ một mình. Bởi vì họ không thể tin tưởng bất kỳ ai khác."

Và bây giờ, nó đã thay đổi. Một câu chuyện mà "cô gái" không biết sắp sửa bắt đầu.

"Vì thế, nó sẽ khiến thầy cảm thấy khó chịu, bất an và đầy nỗi buồn... và cuối cùng, chẳng đọng lại gì ngoài thứ dư vị đắng chát."

Tuy nhiên, không nhận thức được sự thay đổi đó, cả hai tiếp tục nói theo những gì "cô gái" biết.

"Nhưng đồng thời, nó cũng là sự thật, một sự thật không thể chối cãi hay phủ nhận. Dù rằng... phần này vẫn còn chỗ để tranh luận. À, đừng bận tâm. Cuối cùng thầy sẽ hiểu mà thôi."

Ý thức của anh bắt đầu trồi lên.

Màn sương mù trôi dạt của giấc ngủ mờ dần. Dần dần, dần dần nổi lên hướng tới sự minh mẫn.

“Em xin thầy, xin đừng quay lưng, cũng đừng rời mắt khỏi nó... em muốn thầy dõi theo nó cho đến giờ phút cuối cùng… a, rốt cuộc thì em vẫn nói ra điều tương tự như đã từng với cô ấy. Chà, không có vấn đề gì cả. Bởi dù sao thì..."

Những câu chữ bắt đầu mờ nhạt.

"Sensei… đây là『con đường』mà thầy đã chọn. Đó, là nghĩa vụ của thầy. Và tương tự đối với cô ấy, người không biết『con đường』phía trước có gì..."

────và sau đó.

“…hả?"

"Sensei!? Giờ không phải là lúc để ngủ gật!!"[note88698]

"Ế...?… à thầy không..."

Anh tỉnh dậy và thấy mình đang nhìn chằm chằm vào chồng tài liệu trước mặt, đầu vùi vào tay.

"Xin chào, Sensei. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau như thế này, phải không?"

Trên sân thượng nhìn ra Trinity, bên kia chiếc bàn được chuẩn bị cho cuộc họp là một cô gái với mái tóc dài màu vàng bạch kim.

Cô nâng tách trà trong tay phải lên môi, nhàn nhã thưởng thức hương thơm của nó qua một hơi thở nhẹ nhàng. Tuy nhiên, đôi mắt của cô ấy tuyệt không rời khỏi Sensei.

"Em là Kirifuji Nagisa, chủ trì của Tea Party. Và đây là một thành viên khác của Tea Party, Misono Mika."

Được nhắc nhở, Sensei hướng ánh mắt sang cô gái bên cạnh Nagisa – một cô gái tóc hồng, Halo của cô ấy lớn và có hình thù công phu đến mức hai từ "hoành tráng" dường như không có vẻ phóng đại.

Sau khi cúi chào lịch sự, anh quay lại nhìn Nagisa.

"Một lần nữa, chúng em rất vui được làm quen với thầy. Chúng em là Tea Party, hội học sinh của Trinity."

Và sau đó.

Anh cảm nhận được một cái nhìn khiếm nhã.

"Vậy ra đây là Sensei mà người ta đồn thổi. Thành thật mà nói, thầy trông không khác gì chúng em lắm."

"…"

Im lặng.

Ồ. Mika thật sự nói điều đó trong lần gặp mặt đầu tiên sao?

Sensei lắc đầu để giải tỏa suy nghĩ, giả vờ như không nghe thấy.

"Vậy sao, hừm... á, xin lỗi, điều đó thật thô lỗ, phải không?"

"…thật tốt khi cậu tự nhận ra điều đó, nhưng lần sau, tớ khuyên cậu không nên nói điều như vậy chút nào. Xin lỗi, Sensei."

"Uuuh... em xin lỗi... d-dù sao thì! Em rất mong được làm việc với thầy, Sensei!"

"Thầy cũng vậy."

Giọng điệu của Nagisa giản dị, nhẹ nhàng. Không độc đoán, nhưng đầy tính dò xét, như một mối quan hệ ngang hàng.

Hiểu rồi. Có những tin đồn ác ý về sensei, nhưng ít nhất, sensei không phải là kiểu người công khai hành động kiêu ngạo hoặc khinh bỉ cô giữa ban ngày. Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là Nagisa tin tưởng sensei... ít nhất là chưa.

"…"

"…hehe."

Không biết về sự phân tích cẩn thận của Nagisa, Mika chỉ chăm chú quan sát Sensei mà không suy nghĩ gì nhiều. Mừm, sensei có vẻ là một người tốt, khá tươm tất... mặc dù quầng thâm dưới mắt thầy khá thô ráp… và chỉ một chút, cô nuôi dưỡng cả sự thận trọng lẫn niềm hy vọng. Nếu, chỉ nếu thôi, sensei có thể...

Đó không phải là về việc ai giỏi hơn. Nhưng nếu có ai đó phù hợp để lãnh đạo Trinity, Nagisa không thể phủ nhận là câu trả lời.

"Một người từ bên ngoài Trinity được mời đến Tea Party... theo như em nhớ, Sensei, thầy là người đầu tiên. Thông thường, ngay cả học sinh của Trinity cũng không dễ dàng được cung cấp một chỗ ngồi ở đây."

"Ấy ấy—Nagisa, sao cậu làm cho nó nghe giống như... nhắc nhở- á, tui xin lỗi..."

"…ba lần."

"Ba gì cơ? Cậu đừng nói thế, đáng sợ lắm..."

"Ha ha..."

Trong cuộc trao đổi gần như hài hước của hai người học sinh, Sensei nở một nụ cười gượng gạo. Hai người họ có vẻ khá thân thiết.

"…xin lỗi, Sensei. Một lần nữa, lý do chúng em mời thầy đến đây là vì chúng em có một yêu cầu nhỏ."

"Một... yêu cầu?"

Vẻ mặt của Nagisa trở nên nghiêm túc, và Sensei ngồi thẳng lưng, chăm chú lắng nghe.

"Geez, Nagisa? Cậu lại nhảy thẳng vào chủ đề chính rồi! Trước tiên cậu cần phải phá băng trước đã, nhớ không? Kiểu như, nói về thời tiết, hỏi về sở thích, gia đình... ngay cả việc trừng mắt nhìn tui bằng đôi mắt xinh đẹp đó cũng không thay đổi được gì đâu. Những câu chuyện mở đầu nhỏ rất quan trọng! Cậu phải làm cho đúng quy trình!"

Lời khuyên rất cụ thể của Mika khiến Nagisa khựng lại - Mika nói có lý.

…nhưng điều đó chỉ áp dụng trong những trường hợp bình thường.

Ngay bây giờ, Nagisa không có thời gian hay tinh thần cho việc đó.

"…cậu đã đưa ra một quan điểm hợp lý, nhưng chúng ta không có thời gian. Cậu không phải là chủ trì ngay bây giờ, vì vậy hãy làm theo sự dẫn dắt của tớ."

"… Nagisa... nếu cậu muốn thuyết phục ai đó, tui không nghĩ đó là câu nên nói đâu...?"

──con ngốc này thực sự dám tranh luận. Ngay cả sau khi được thông báo rằng không có thời gian.

Nagisa cảm thấy như thể hai hoặc ba mạch máu trong đầu vỡ ra, nhưng cô đã kiềm chế được, không để cơn giận bùng nổ.

"…vâng, chúng ta sẽ thảo luận về điểm đó vào một ngày khác. Tất nhiên là trong hòa bình."

"N-Nagisa...? Tĩnh mạch của cậu đang bật lên... khuôn mặt xinh đẹp của cậu đã bị hủy hoại..." 

"Cậu nghĩ đó là lỗi tại ai...!"

"Ừm... hai em là hội học sinh của trường Trinity, đúng không?"

Cảm thấy sự căng thẳng sắp xảy ra, Sensei vội vã chuyển chủ đề.

"Ôi xem kìa, Nagisa! Sensei đang đọc bầu không khí và chuyển hướng cuộc trò chuyện!? Thấy chưa, đây là cách ngoại giao của người lớn! Các cuộc trò chuyện ngắn thực sự quan trọng!"

"…vâng. Đúng như vậy. Chúng em là hội học sinh của Học Viện Trinity."

"À, ừm, Nagisa? Cậu giận hở?"

"'Chúng em', số nhiều, nghe có vẻ lạ lẫm... nói một cách đơn giản, hội học sinh của Trinity trong lịch sử được điều hành bởi nhiều thành viên.

"Nè, Nagisa, cậu đang phớt lờ tui hở? Đừng phớt lờ tui thế chứ? Nèèèè?"

Nagisa quyết định rằng việc đáp lại những trò hề của Mika là vô nghĩa và tiếp tục lời giải thích của mình.

Trong lúc này, Nagisa gần như đã mất hết kiên nhẫn và muốn nhét ngay một chiếc bánh cuộn vào miệng Mika để bịt miệng cô ấy lại... nhưng cuối cùng, cô đã tự ngăn mình lại được và giải thích lịch sử của Trinity cho Sensei.

"…bây giờ thì. Hãy chuyển sang điểm chính. Những gì chúng em yêu cầu ở thầy rất đơn giản."

"Đơn giản, nhưng quan trọng."

"Vâng, chính xác."

Đồng ý với lời xen vào ủng hộ của Mika, Nagisa hít một hơi và cuối cùng cũng truyền đạt yêu cầu.

"…thầy sẽ trở thành cố vấn cho câu lạc bộ bổ túc chứ?"

"…câu lạc bộ bổ túc?"

Một câu lạc bộ mà anh chưa bao giờ nghe nói đến.

Nagisa nhanh chóng làm rõ.

"Vâng. Nói cách khác, chúng em muốn thầy giúp đỡ những học sinh có nguy cơ đúp lớp. Về mặt kỹ thuật, đó là một 'câu lạc bộ', nhưng lần này, có lẽ thầy sẽ giống như một 'giáo viên chủ nhiệm' hơn là một cố vấn.

À, bây giờ thì hai từ ‘bổ túc' đã có nghĩa.

Sensei gật đầu thấu hiểu và lắng nghe Nagisa tiếp tục.

"Học viện Trinity có lịch sử lâu đời ở Kivotos với tư cách là một ngôi trường coi trọng cả học thuật và thể thao. Tuy nhiên, vì một lý do nào đó mà vào thời điểm này, chúng em có tới bốn học sinh có thành tích thiếu hụt nghiêm trọng..."

Có lẽ, họ đang yêu cầu anh kèm cặp những học sinh đó.

Sensei chuẩn bị tinh thần, mở danh sách những cái tên được trao cho mình ra xem.

Một vài cái tên trông có vẻ quen thuộc.

Ajitani Hifumi.

Urawa Hanako.

Shimoe Koharu.

…và sau đó.

"Ư-ừm..."

Híc... híc...

"…không có khí độc hay gì cả... mình cởi mặt nạ ra nhé...?"

…Shirasu Azusa.

"Xin lỗi. Trước khi chúng ta náu ở đây, em đã sử dụng hơi cay. Có lẽ đã bị rò rỉ đôi chút."

"Ế-ế...!? E-em phải nói trước chứ... bảo sao mắt chị chảy nước mắt..."

"Dùng cái này. Và cái này cũng vậy. Ăn uống sẽ giúp làm dịu tâm trí."

Bên cạnh cô, Amakawa Asiri đi cùng như một phần đính kèm.

"Cảm ơn... ừm... tại sao chuyện này lại xảy ra...!"

"Không thể trách được. Ngay bây giờ, tất cả những gì chúng ta có thể làm là chống cự hết mức có thể."

"Chị đang cố gắng giải quyết mọi thứ một cách hòa bình...!"

Đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Tình cờ, hai người phát hiện ra một vụ bắt nạt... và không một ai trong cả hai có thể nhắm mắt làm ngơ.

Từ cuộc gặp gỡ tình cờ ấy, xuất phát từ ý thức công lý của họ, giờ đây họ đang chạy trốn cùng nhau.

Mặc dù lý do khiến cả hai phải chạy trốn là vì Shirasu Azusa đã bắn một trong những thành viên của Ủy Ban Thực Thi Công Lý trong lúc phản kháng.

"Uuuugh...! Chị phải giải thích điều này với các thành viên câu lạc bộ thế nào đây...!"

"…thành viên câu lạc bộ?"

"Đã quên rồi!? Này, em quên chị rồi phải không!? Là chị này!! Asiri!! Từ máy bán hàng tự động!!"

"…em không nghĩ rằng chúng ta đã giới thiệu bản thân. Ngoài ra, hãy hạ giọng chị xuống. Chúng ta vẫn chưa chuẩn bị xong."

"Á... thế thì, chúng ta hãy giới thiệu lại bản thân... tên chị là Amakawa Asiri. Chị là người đứng đầu câu lạc bộ tình nguyện..."

Kìm nén cảm giác khó chịu kéo dài, Asiri tiếp tục tự giới thiệu bản thân.

"Shirasu Azusa. Em không liên kết với bất kỳ câu lạc bộ nào... không, sai rồi. Câu lạc bộ bổ túc."

"Câu lạc bộ bổ túc...? Như chị từng nghe đâu rồi..."

"Tôi biết hai người đang ở đó!! Ngừng kháng cự ngay lập tức và bước ra ngoài!!"

"Éc!"

Ah. Sao lại thành ra thế này?

Nghiến răng, Asiri nguyền rủa số phận của chính mình.

Ban đầu, cô dự định liên lạc lại sau khi chuẩn bị kỹ hơn.

Cô thậm chí còn không biết cô gái kia là người như thế nào—hay đúng hơn, tình hình của Arius là chưa rõ.

Và, đối với vấn đề đó... cô thậm chí không chắc liệu 'cô gái' đó có còn sống hay không.

"…"

Nếu cô ấy còn sống...

Thì sau đó, tất cả những chuẩn bị mà họ đã bỏ công bỏ sức sẽ không vô ích.

"…hửm? mà chuẩn bị gì cơ? Chờ đã, em định làm gì đó?"

"…đây là thuốc súng. Chúng ta hoàn toàn bị bao vây. Lối ra duy nhất là cánh cửa đó, và nó đã bị chặn. Nói cách khác, nếu chúng ta muốn trốn thoát, thì cửa sổ kia là lối thoát duy nhất. Giữ thật chặt[note88699]."

"…hả? Chờ đã, cái gì, cái gì-cái gì không..."

Với một tiếng BOOM, thế giới trở nên tối đen như mực.

Cảm giác lơ lửng trong không trung. Không khí xung quanh nóng lên mau chóng, cô nắm chặt tay Azusa bằng tất cả sức lực của mình.

"Waaahhh!! Mình không muốn thế này nữa đâu!!"

…và như vậy, câu chuyện mà 'cô gái' không biết đã bắt đầu.

Quyển Hiệp Định Eden cuối cùng đã bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vann: tiếng bé nợn gọi dậy chạy deadline
Vann: tiếng bé nợn gọi dậy chạy deadline
[Lên trên]
Azusa đang cố bắt chước trò xài bom tăng tốc của Suou
Azusa đang cố bắt chước trò xài bom tăng tốc của Suou