Sau giờ học, bên trong phòng sinh hoạt của Câu Lạc Bộ Bổ Túc.
Giữa sự yên tĩnh, tiếng sột soạt yếu ớt của bút chì cơ học vang vọng khắp căn phòng.
"Hanako, làm thế nào để giải bài toán này?"
"Bài nào thế?… à, bài đó. Việc tính toán hơi phức tạp, nhưng trong những trường hợp như thế này, cậu có thể sử dụng phép chia hết để giải quyết nó một cách gọn gàng."
"Phép chia hết... a, cái đó. Hiểu rồi. Vâng, bây giờ tớ đã hiểu."
Câu hỏi của Azusa Shirasu phá vỡ sự im lặng, và Hanako dễ dàng giải đáp giúp cô mà không có lấy chút bối rối nào trong giọng điệu.
"…"
Dõi theo cuộc trao đổi đó, Hifumi cảm thấy âu lo vơi đi nhiều. Ban đầu, cô hơi lo vì không biết mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào, ấy thế mà buổi học lại diễn ra khá suôn sẻ.
Lo lắng cũng phải, rốt cuộc thì có tới tận hai người bị Ủy Ban Thực Thi Công Lý bắt giam ngay lần đầu tiên gặp nhau. Thành thật mà nói, Hifumi đã dự trù sẽ có nhiều rắc rối hơn cơ – nhưng rõ ràng những nỗi lo sợ đó là thừa thãi.
Bây giờ, điều duy nhất làm cô bận tâm là...
"…?"
"Ừm, Koharu-chan? Em có bị kẹt bài nào không?"
"Không! Không hề!?"
Hay nói cách khác, Shimoe Koharu.
"Nhân tiện, trang mà em đang xem lần này thậm chí còn không có trong bài kiểm tra."
"Ế, sao cơ!? Đùa nhau à!?"
Xem xét rằng Koharu đã dành cả buổi để làm sai bài, tất nhiên Hifumi sẽ lo lắng. Koharu khăng khăng rằng vì mình sẽ làm bài kiểm tra năm nhất nên không có gì phải lo hết - nhưng có thực sự đúng vậy không?
"Koharu, bài kiểm tra bao gồm phần này. Hãy nhìn kỹ - chương này khác."
"Ah, chị nói đúng... chờ đã, không, tôi biết điều đó! Tôi đã hoàn toàn sẵn sàng cho bài kiểm tra lần này, tôi chỉ đang xem trước kiến thức thôi!"
"Vậy sao, thật ấn tượng... thực ra, có một câu hỏi trong chính phần đó mà chị không hiểu. Em có thể dạy chị không? Cái bài ngay đây..."
"Wha—m-mơ đi!! Tôi đã bảo là mình không đến đây để kết bạn!!"
"…tiếc thật... vậy thì nghỉ ngơi một chút thì sao? Em muốn uống gì không? Chị thấy hơi khát rồi.”
“Còn lâu tôi mới đi!!"
"…"
"…ah, ahaha..."
Sự từ chối gay gắt của Koharu khiến Azusa ủ rũ thấy rõ.
Đó cũng là một vấn đề cần quan tâm khác. Azusa tiếp tục cố gắng tìm cách hòa hợp, tiếp cận Koharu hết lần này đến lần khác - nhưng thường xuyên chỉ phản tác dụng hoặc kết thúc bằng sự từ chối thẳng thừng.
"Azusa-chan, cậu không hiểu phần nào?"
Hanako, Hifumi, và thậm chí cả Sensei bước vào để giúp đỡ, quan sát cẩn thận để đảm bảo mọi thứ không leo thang thêm nữa.
"À, là câu này..."
"Hừm? Nhưng cậu làm đúng rồi mà?"
"…!!"
"Ừ-ừm... tớ không chắc nó có đúng thật không..."
"Không vấn đề gì. Với phương pháp này, cậu sẽ không mất bất kỳ điểm nào."
"V-vâng. Cảm ơn."
"Không có gì."
Dù vậy, Hifumi có thể nói chắc rằng Koharu thực sự có động lực học tập. Có lẽ không có nhiều điều phải lo lắng. Với suy nghĩ đó, cô lặng lẽ quay lại phần bài của chính mình.
•
Một thời gian trôi qua.
"Hanako, đoạn này là gì?"
"Đó là phần mở đầu của một bài thơ sử thi cổ. Nó bắt đầu bằng câu 'Hỡi thánh thần, của cơn thịnh nộ—' và tập trung vào trận chiến cuối cùng của một cuộc chiến nào đó."
"…ồ, ra là vậy. Hiểu rồi."
Rõ ràng, Azusa đã chuyển từ toán học sang văn học cổ điển.
"Hanako, còn cái này thì sao?"
"Đó là một bản dịch kép của một văn bản cổ. Cậu sẽ cần một từ điển để nắm bắt đầy đủ bản gốc… chờ tớ một chút."
"Ồ, thì ta là như thế. Vậy thì ở đây hẳn phải là Gaudium et Spes - 'Niềm vui và hy vọng', phải không?"
Nghe câu trả lời, Hanako chớp mắt ngạc nhiên nhẹ.
"Ừm... vâng, có vẻ như vậy. Nó đến từ Đệ Nhị Hội Đồng... nhưng mà chờ đã, Azusa-chan, cậu có thể đọc ngôn ngữ cổ sao?"
"Vâng. Tớ đã quen mặt chữ từ khá lâu. Không theo bất kỳ nghĩa chính thức nào, cho nên tớ sẽ không nói rằng mình giỏi nó."
Azusa có thể đọc các ngôn ngữ cổ, nhưng lại phải vật lộn với các câu hỏi cổ điển của Nhật Bản. Nói cách khác, cô ấy chỉ đơn giản là không biết làm thế nào để trả lời cho đúng cách.
Trong toán học, khoảng cách đó khá mờ nhạt - nhưng khi nói đến văn học, nó nổi bật rõ ràng.
"Tớ hiểu. Sau đó, chúng ta hãy làm dựa trên các phương pháp giải quyết vấn đề. Đầu tiên, cậu..."
•
"Có vẻ như mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp ha. Nào, uống chút gì đó đi mấy đứa."
"Ah, cảm ơn thầy rất nhiều."
Hifumi nhận đồ uống mà Sensei mang đến và đặt chúng ngay ngắn trên bàn.
"Vậy thì, vâng! Hanako-chan rất tuyệt...! Và Azusa-chan cũng rất ham học hỏi! Ngay cả thói quen học tập của cậu ấy cũng không tệ lắm... và về phần Koharu-chan, em nghe nói em ấy đang che giấu thực lực."
Ngay cả khi đang nói với sự nhiệt tình, giọng điệu của Hifumi vẫn mang một luồng lo lắng mờ nhạt.
"Với tốc độ này, họ thậm chí có thể vượt qua kỳ thi đầu tiên mà không gặp bất kỳ trở ngại nào...!"
"Vậy sao..."
Sensei, dù còn hoài nghi, vẫn đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.
"Em rất vui... em thực sự đã rất lo..."
"Em lo là phải. Mặc dù có tới ba cơ hội, và bài đặc khảo đầu tiên sắp diễn ra..."
"Vâng, nhưng vẫn còn chuyện... thực ra, Tea Party đã ra thông báo, 'Nếu có người trượt kỳ thi đầu tiên, cả câu lạc bộ sẽ phải vào trại bổ túc[note89597].'"
"Trại... bổ túc?"
Đó là tin mới đối với Sensei. Cả Nagisa và Mika đều không hề đề cập đến bất cứ điều gì tương tự, và cũng không có thông báo chính thức nào được đưa ra.
"Đúng vậy... và nếu chúng ta trượt đến bài đặc khảo thứ ba... Ahh..."
"Sẽ có chuyện tồi tệ xảy ra...?"
Dự cảm chẳng lành mà anh cảm thấy trước đó có thể không phải là không có cơ sở. Có thể họ sẽ bị buộc phải thực hiện một số yêu cầu thái quá.
"K-không, không có gì cả... e rằng những lo lắng của chúng ta sẽ trở nên vô căn cứ. Ủ rũ vậy là đủ rồi - điều quan trọng là, giúp mọi người làm tốt trong kỳ thi!"
"Thật vậy. Đó là điều tốt nhất."
Rõ ràng Hifumi vừa đánh lạc hướng câu hỏi.
Câu trả lời không được nêu ra, tức hoặc nó không nghiêm trọng lắm - hoặc Hifumi đã được bảo không được nói về nó. Bất kể trường hợp nào đều đáng để bận tâm.
"Tiện nói... Hanako-chan có vẻ khá giỏi. Vậy tại sao cậu ấy lại thi trượt?"
"Em nói thầy mới để ý, điều đó thật kỳ lạ."
Sensei gật đầu đồng tình với thắc mắc của Hifumi.
"Có lẽ đã có chuyện gì đó - giống như em không thể tham gia kỳ thi? Kiểu như vậy..."
"…"
Trong trường hợp của Hifumi, cô ấy đã tự nguyện bỏ bài kiểm tra để tham dự sự kiện của Peroro-sama – vì vậy đem so lý do của cô với những người khác nếu có thì hơi thiếu tôn trọng.
Gác chuyện đó sang một bên, Sensei rơi vào trầm tư.
Hifumi đã nói rằng không cần phải lo lắng, nhưng anh không cảm thấy mình có thể lạc quan như vậy.
Đúng vậy, khi nói đến Hanako và Hifumi, có lẽ không có gì đáng để lo lắng.
Nhưng vấn đề thực sự nằm ở Azusa và Koharu.
Vấn đề của Azusa là sự mất cân bằng cực độ giữa điểm mạnh và điểm yếu. Địa lý và sinh học đặc biệt thảm họa.
Mặc dù cô đã có một nền tảng vững chắc trong các môn học khác, nhưng hai môn kể trên hoàn toàn là những trang trắng trống rỗng. Liệu chúng ta có thể bù đắp khoảng trống chỉ trong thời gian ngắn không?
Và Koharu – rất có thể, em ấy chỉ đơn thuần là không giỏi học tập. Ngay cả sau những bài kiểm tra và giải thích thường xuyên, ấn tượng mà Sensei có được là cô ấy đang phải vật lộn với những điều cơ bản.
Do đó, khi nói đến việc liệu hai người họ có thể vượt qua kỳ thi hay không, tỷ lệ sẽ rơi vào khoảng năm mươi năm mươi.
Tuy nhiên, thất bại ở đây cũng sẽ là một loại trải nghiệm. Rốt cuộc, vẫn còn hai cơ hội nữa. Anh muốn tất cả cùng làm việc và thành công trước thời hạn đó.
Đặc biệt là khi Azusa và Koharu vẫn chưa thể thiết lập được một cuộc trò chuyện mang tính xây dựng với nhau. Vào thời điểm câu lạc bộ bổ túc giải tán, anh hy vọng ít nhất hai người họ có thể xây dựng được một số hình thức giao tiếp.
Anh sẽ hỗ trợ khi cần thiết - nhưng anh muốn họ dựa vào sức của riêng mình nhiều nhất có thể. Xét cho cùng, trường học không chỉ là nơi dành cho việ học.
Và cứ thế, trong khi những suy nghĩ đó đọng lại trong tâm trí anh, màn đêm lặng lẽ buông xuống sâu hơn.
•
Ngày công bố kết quả bài đặc khảo đầu tiên đã đến.
"Đầu tiên, Hifumi. 72 điểm - đậu. Em đã rất cố gắng, làm tốt lắm."
"Ah, cảm ơn thầy rất nhiều! Đó là một điểm số bình thường, nhưng em rất vui! Sau đó, tiếp theo là..."
Hifumi quay về phía Azusa, đôi mắt cô sáng ngời với sự mong đợi.
"…Azusa. 44 điểm - trượt. Vẫn còn một đoạn đường nhỏ để đi, nhưng chúng ta hãy hướng tới con đường tiếp theo."
Lúc đó, Hifumi đóng băng tại chỗ.
"…hả!?"
Tiếng hét của cô xé toạc không khí như tiếng xé vải.
"Tch, suýt nữa là được rồi."
"Chờ một chút—'suýt nữa'!? Câụ ấy thậm chí còn không gần đủ điểm đậu!! Thiếu tận gần 30 điểm!!"
Bỏ qua sự bùng nổ của Hifumi, tiếp theo là kết quả của Koharu.
"Koharu. 16 điểm - trượt. Em đang thiếu một vài kiến thức cơ bản, vậy nên hãy bắt đầu từ đó. Chúng ta sẽ cùng nhau cải thiện."
"E—eh!?"
"Koharu-chaaaan!? Chuyện gì đã xảy ra với năng lực tiềm ẩn của em rồi!? Không phải em che giấu thực lực để chờ bùng nổ sao!? Đừng bảo với chị là em lại làm bài thi năm hai thay vì bài thi năm nhất nữa nhá—hay chờ đã, có khi nào là bài thi năm ba!?"
Hết cú sốc này đến cú sốc khác ập xuống.
Vẫn còn quay cuồng vì sự ngạc nhiên trước đó, giọng nói của Hifumi run rẩy khi cô thốt ra một câu hỏi thô lỗ.
"K-không phải vậy...! Nó - nó thực sự rất khó..."
"Nó dễ! Có câu còn dễ như cho điểm ấy!"
"Koharu-chan đừng buồn quá. Em vẫn đạt điểm cao hơn chị cơ mà. Chúng ta hãy học cùng nhau và làm tốt hơn vào lần sau."
"Cả Hanako-chan nữa, sao cậu có thể tươi tỉnh như vậy!? Ý là—lạc quan rất quan trọng, nhưng điểm số cũng thế!!"
"Ara, ara..."
Hanako trở lại với tờ đáp án trong tay, mang một biểu cảm "ừm, tốt, tớ có thể làm gì chứ".
"Ừm... vậy có nghĩa là những người duy nhất đậu là tớ và Hanako-chan...? Sau đó, những người còn lại trong chúng ta sẽ phải tập trung vào bài đặc khảo thứ hai..."
"Ồ? Cậu đang nói gì vậy?"
"Ể?"
Câu trả lời bất ngờ tuột ra khỏi miệng Hifumi với giọng ngơ ngác.
Đáp lại, Hanako thản nhiên lật tờ đáp án của mình cho Hifumi xem—
"2 điểm!? 2-2 điểm!? Không phải 20 - chờ đã, thậm chí 20 cũng không đủ! Cậu có làm đúng bài không vậy!? Mà khoan, chờ đã—Hanako-chan, cậu học rất giỏi cơ mà!?"
"Có vẻ như tớ vô tình tạo ra ấn tượng đó. Nhưng, thành thật thì... điểm số của tớ là một vấn đề hoàn toàn khác."
"Ấn tượng!? Đó chỉ là ấn tượng về sự thông minh thôi ư!? 'Hoàn toàn là một vấn đề khác' nghĩa là sao!?"
Chóng mặt, Hifumi chỉ có thể tiếp tục hét lên trong sự hoài nghi.
"Ừm..."
Tầm nhìn của cô bắt đầu mờ đi.
"Ừm..."
"Hifumi! Đừng ngất...!"
Và rồi, cuối cùng, cô hoàn toàn bất tỉnh.
•
Sau đó, Sensei liên lạc với Kirifuji Nagisa – và từ cô ấy, anh đã biết được rất nhiều điều.
Rằng có một kẻ phản bội trong Trinity, âm mưu phá hoại Hiệp Định Eden.
SCHALE đã bị lợi dụng để loại bỏ kẻ phản bội này.
Cứ đà này, cả bốn học sinh sẽ bị đuổi học.
Và... rằng anh được giao trọng trách tìm ra kẻ phản bội.
Tất nhiên, ý tưởng về việc cả bốn người bị trục xuất là điều mà Sensei không bao giờ có thể chấp nhận.
Nhưng đồng thời, việc cho phép Hiệp Định Eden bị phá hoại cũng không thể chấp nhận được.
Đó là lý do tại sao anh đã nói với Nagisa rằng anh sẽ xử lý theo cách riêng của mình.
Dẫu vậy, Nagisa đã ngụ ý rằng cô ấy có thể sẽ không để họ làm bài kiểm tra tử tế.
Nói cách khác - bất kể điều gì xảy ra, kẻ phản bội sẽ phải bị loại bỏ. Đó là thông điệp mà cô muốn làm rõ.
Bất kể thế nào, tất cả những gì Sensei có thể làm bây giờ là tập trung vào những gì nằm trong khả năng của mình.
Và vì vậy, như đã hứa, các thành viên của câu lạc bộ bổ túc sẽ phải vào trại bổ túc.
"Cuối cùng chúng ta cũng đến nơi. Đây là nơi chúng ta..."
"Vâng, chỗ ở của chúng ta trong thời gian ở trại. Cuối cùng cũng tới... whew..."
Bốn con người bình thường mang theo túi xách tập trung trước khu nhà phụ sẽ được sử dụng làm trại bổ túc.
"…ừm, làm ơn chăm sóc nơi này, được chứ...?"
Ấy thế nhưng trong số họ lại có thêm một học sinh mặc đồ mỏng - một người không
thuộc câu lạc bộ bổ túc.
"Vậy thì... Sensei... em sẽ trông cậy vào thầy, bắt đầu từ hôm nay..."
Vẫn với dáng vẻ lúng túng thường thấy, Asiri chào Sensei.
14 Bình luận
🟦🟦🟦🟦🟦
🟦🟦🟦🟦🟨