Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)

Chương 78 - Ma Huyết Nhuộm Thành, Thánh Hỏa Thiêu Đêm (3)

Chương 78 - Ma Huyết Nhuộm Thành, Thánh Hỏa Thiêu Đêm (3)

Ngày thứ tư Ma Tộc công thành, Julian nhìn những thương binh không ngừng được đưa xuống từ đầu tường, khẽ nhíu mày.

Mấy ngày nay cậu vẫn luôn chạy ngược chạy xuôi trong xưởng luyện kim của gia tộc Elios, thu thập những thuốc luyện kim có thể dùng được nhét vào túi vải của mình.

Lúc này đường phố thành Vọng Phong vô cùng vắng lặng, không còn vẻ ồn ào và phồn hoa như lúc mới vào thành, tất cả người thường và quý tộc đã sớm rút đến gần cổng đông để lánh nạn, lính đánh thuê và mạo hiểm giả của Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả phần lớn đã chọn rời khỏi thành Vọng Phong, chỉ có một số ít ở lại phối hợp với kỵ sĩ tập sự Ngân Dực duy trì trật tự, bảo vệ dân thường.

“Tại sao bàn tay vàng của mình lại là biến thành mình mỹ thiếu nữ, mà không phải là cái ma pháp nguyên tố Không chứ!”

Julian không ngừng oán thầm trong lòng, cứ nghĩ đến tên có khả năng sử dụng dịch chuyển tức thời kia có thể đánh lén hạch tâm ma pháp trận bất cứ lúc nào, cậu lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Cảm giác bị dắt mũi này quả thực khiến người ta nổi nóng, nhưng lại không có thủ đoạn nào để khắc chế hắn ta.

Ma pháp nguyên tố Không, nguyên tố có tính thực dụng cực cao, độ hiếm cũng cực cao trong thế giới này, cho dù là ở giai đoạn sau của cốt truyện cũng rất ít khi gặp. Ngay cả các đạo cụ liên quan cũng được miêu tả vô cùng thận trọng, nghĩ đến chắc là sợ thiết lập quá mạnh dẫn đến việc nó biến thành sự tồn tại như hack game.

Cũng chính vì vậy, nguyên tố Không này thực ra có một nhược điểm rất dễ khắc chế, đó là bọn họ không thể dịch chuyển nhiều lần đến cùng một vị trí trong phạm vi nhất định trong thời gian ngắn.

Nếu ma lực xung quanh quá hỗn tạp, yếu tố gây nhiễu quá nhiều, phạm vi hạn chế cũng sẽ mở rộng theo, chỉ có giai cấp đủ cao mới có thể dần dần giảm bớt ảnh hưởng tiêu cực này.

“Nhưng thành Vọng Phong lớn thế này, biết điều này thì có tác dụng gì chứ!” Julian vò đầu bứt tai, tâm trạng có chút bực bội, nhưng vẫn buộc phải cố gắng thuyết phục bản thân bình tĩnh lại.

Hiện tại bên phía tường thành có Riel và Clyce trấn thủ, trong thời gian ngắn tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề, Liệt Dương Thánh Chiếu của Riel thuộc loại ma pháp nguyên tố Quang và Hỏa, có cường độ cực kỳ gần với Hạt Giống Thánh Hỏa, lực khắc chế đối với Ma Tộc cực kỳ lớn.

Cộng thêm việc cậu ta vốn đã rất hiểu rõ Ma Tộc, trong cốt truyện cũng chính nhờ trận chiến này mà có chút danh tiếng trong Đế Quốc, phối hợp với Clyce và nhiều kỵ sĩ như vậy thì việc giữ vững tường thành là thừa sức.

Nghĩ đến đây, Julian sờ viên tinh thể truyền ảnh khắc hình thiên sứ hai cánh trong lòng bàn tay, sau khi truyền ma lực vào, ánh sáng màu xanh nhạt dần hiện ra.

“Sao vậy? Cậu bị thương à?”

Vừa mở miệng, Riel đã lập tức quan tâm đến cậu, điều này khiến Julian có chút ngượng ngùng gãi đầu, cười gượng: “Không có không có, tôi sao có thể bị thương được. Ấy! Bây giờ không phải lúc nói chuyện này!”

Julian lắc đầu, thay đổi vẻ mặt nghiêm túc: “Khụ ừm, Riel, chiến sự bên các cậu bây giờ thế nào rồi?”

Riel trong hình ảnh không nói gì, chỉ dịch chuyển vị trí viên đá quý, kẹp vào cúc áo trước ngực, trực tiếp cho cậu xem tình hình trên tường thành lúc này.

Trên tường thành không còn cảnh tượng hỗn loạn như mấy ngày đầu mới khai chiến nữa, Ngân Dực Kỵ Sĩ và kỵ sĩ bình thường đang luân phiên có trật tự. Một đội Ngân Dực Kỵ Sĩ xách vũ khí dính máu đi xuống cầu thang, huy hiệu thiên sứ sáu cánh trên giáp vai tuy dính ma huyết, nhưng vẫn kiên cường.

Một đội kỵ sĩ khác lúc này đang vác thùng tên mới để bổ sung vào vị trí, xếp gọn gàng những mũi tên xuyên giáp to như cánh tay vào rãnh tên, động tác nhanh nhẹn, không hề chậm trễ chút nào.

Tuy thế công của Ma Tộc vẫn liên tục không ngừng, nhưng có Liệt Dương Thánh Chiếu của Riel, thi thể Ma Tộc chất đống đều bị thiêu thành tro đen, khiến chúng không thể mượn xác đồng loại để leo tường nữa, điều này khiến áp lực phòng thủ thành giảm đi lần nữa, thậm chí giúp các kỵ sĩ được thay ca có thời gian nghỉ ngơi.

Hình ảnh trong tinh thể truyền ảnh vẫn đang chuyển động, Julian nhìn thấy các kỵ sĩ được thay xuống dựa vào lỗ châu mai, người hầu hậu cần liên tục đưa cháo trắng nóng hổi và khăn sạch tới, một kỵ sĩ trẻ tuổi trong số đó tuy trên người có mấy vết thương đáng sợ, nhưng hiệu quả hồi phục do thuốc trị thương mang lại khiến cậu ta không hề sợ hãi, ngược lại còn nghiến răng.

“Chỉ là... vết thương nhỏ thôi! Lát nữa tôi phải chém thêm hai con nữa!”

Lời vừa dứt, liền thấy Clyce đi tới từ ngoài tầm nhìn, đưa tay vỗ vai kỵ sĩ kia, giọng nói truyền qua tinh thể: “Có chí khí, nhưng bây giờ phải dưỡng thương cho tốt đã. Đợi cậu hồi phục rồi, đừng nói là hai, mười con Ma Tộc cũng đủ cho cậu chém.”

“Cảm, cảm ơn đại nhân Clyce!”

Kỵ sĩ ngượng ngùng gãi đầu, nhận lấy thuốc trị thương người hầu đưa tới, ngửa cổ uống cạn. Ống kính của Riel lặng lẽ di chuyển xuống dưới tường thành, đống xác chết vốn nên chất cao như núi nhỏ, nay chỉ còn lại một lớp bụi đen mỏng, lẫn với đầy đất máu ma chất đống ở góc tường thành.

Thấy lồng ngực Riel phập phồng hơi kịch liệt, Julian khẽ thở dài: “Cậu cũng phải chú ý nghỉ ngơi, tiền tuyến bây giờ toàn dựa vào cậu duy trì cục diện chiến đấu, đừng có ép bản thân quá mức.” Thấy Riel cầm viên tinh thể lên, gật đầu với cậu, khóe miệng Julian hơi nhếch lên.

“Đừng liều mạng quá, nếu không tôi sẽ đau lòng đấy.”

Câu nói đùa này, kết hợp với khuôn mặt có đường nét ngày càng mềm mại của Julian hiện tại, khiến Riel ngẩn người, ho khan hai tiếng rồi lại gật đầu lần nữa.

“Cảm ơn đã quan tâm.”

Julian nhìn dáng vẻ có chút lúng túng của Riel trong tinh thể không nhịn được bật cười thành tiếng, đầu ngón tay gõ nhẹ lên tinh thể ngắt kết nối hình ảnh.

Ánh sáng màu xanh nhạt tan đi, trên đường phố chỉ còn lại ánh đèn ấm áp của đèn đá ma thuật, tiếng nỏ hạng nặng lờ mờ truyền đến từ tường thành phía xa êm dịu hơn trước rất nhiều, không còn dồn dập khiến người ta thót tim như mấy ngày trước nữa.

Xem ra việc phòng thủ tường thành tạm thời đã ổn định rồi, trong thời gian ngắn mình không cần phải lo lắng quá nhiều nữa.

Lúc này đã là chạng vạng tối, đầu đường yên tĩnh đến mức có chút quỷ dị, khiến Julian đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

“Sao đột nhiên...”

Chưa đợi cậu lẩm bẩm xong, tiếng xích sắt ràn rạt đột nhiên vang lên bên tai, mang theo tiếng kim loại va chạm, một lưỡi liềm bay ra từ trong bóng tối, chém thẳng vào mắt cá chân Julian.

Đồng tử cậu co rút mạnh, theo bản năng lăn về phía sau, lưỡi liềm chém mạnh vào mặt đất nơi cậu vừa đứng, lưỡi liềm sượt qua ánh sáng đèn đá ma thuật chiếu trên mặt đất, cày ra một rãnh sâu trên phiến đá.

Vừa mới chống người dậy, mấy bóng người khoác áo choàng đen đột nhiên lao ra từ trong bóng tối, nhưng không tấn công tiếp, chỉ vây cậu vào giữa theo hình tam giác.

Nhìn đám người này, Julian dùng ngón chân nghĩ cũng biết đối phương là ai.

Tế Thế Hoang Tinh Giáo? Các ngươi làm sao đột phá...”

Lời còn chưa dứt, một luồng ánh bạc chói mắt đột nhiên lóe lên, một bóng người mặc giáp kỵ sĩ màu huyết sắc chậm rãi bước ra từ trong đó, khoảnh khắc kẻ đấy giẫm lên mặt đất, ánh bạc biến mất, để lại một vòng sương mù màu trắng bạc nhàn nhạt trên mặt đất.

Kỵ sĩ huyết sắc kia giơ tay tháo mũ trùm xuống, để lộ một chiếc mặt nạ có hoa văn chỉ bạc.

Đó là kiểu dáng điển hình của vũ hội giả trang, một nửa được khắc hoa văn gai góc chia cắt theo đường chéo, chỉ để lại hai khe hẹp ở hốc mắt, sau khe hẹp đó, là đôi mắt màu đỏ rượu còn thâm sâu hơn cả bộ đồ kỵ sĩ trên người hắn, như mã não ngâm trong máu tươi, lạnh lẽo vô cùng, nhưng lại mang theo một tia vui sướng khi nhắm trúng con mồi.

“Các ngươi là một tổ chức tà giáo, sao ăn mặc như người huấn luyện thú trong rạp xiếc thế?”

Ánh mắt Julian chạm với đôi mắt màu đỏ rượu kia, nắm chặt tay phải.

Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt đối phương đang xuyên qua khe hở mặt nạ, quét qua từng tấc trên cơ thể cậu, giống như đang xác nhận trạng thái của con mồi, khiến người ta rợn tóc gáy.

Kỵ sĩ mặt nạ không tiếp lời, chỉ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên chuôi kiếm, hoa văn sao và mặt trời đan xen trên bộ đồ kỵ sĩ huyết sắc theo đó sáng lên.

Đám người áo đen vây quanh đột nhiên chuyển động, động tác đều tăm tắp như con rối dây, lưỡi liềm trong tay đồng thời chém về phía tứ chi của Julian.

Julian không dám đỡ đòn tấn công của mấy người bọn chúng, vừa nghiêng người né tránh, đồng thời mấy quả cầu lửa cùng lúc bay về phía đám người áo đen và đèn ma thuật bên đường.

Khoảnh khắc quả cầu lửa trúng vào người áo đen, ngọn lửa lập tức đốt cháy áo choàng của bọn chúng, nhưng bọn chúng lại như không hề biết đau, chỉ khựng lại trong nửa giây ngắn ngủi, lưỡi liềm đột nhiên đổi hướng tấn công, vung từ dưới lên trên về phía cơ thể cậu.

Cùng lúc đó, đèn ma thuật bên đường bị cầu lửa đập trúng, loảng xoảng rơi xuống đất, ánh sáng vụt tắt, con phố chìm vào bóng tối, chỉ có ánh lửa từ tường thành phía xa thỉnh thoảng lướt qua, động tác của mấy tên áo đen khẽ lại khựng lại một chút, cho Julian một khe hở để thở dốc.

Rút thanh trường kiếm bên hông ra, Julian một kiếm đâm xuyên tim một tên áo đen, giẫm lên cơ thể hắn né tránh nhát chém của lưỡi liềm của hai tên còn lại, hai phát cầu lửa nện thẳng vào mặt bọn chúng.

Tuy nhiên động tác của bọn chúng vẫn không dừng lại, hai tên đột nhiên cùng lúc tung quyền tấn công vào phần dưới của Julian, tốc độ nhanh đến mức suýt chút nữa khiến cậu không phản ứng kịp, cơ thể miễn cưỡng né được đòn tấn công đồng thời vừa định thi triển cầu lửa lần nữa.

“Thứ tử phế vật nhà Elios, vậy mà lại thức tỉnh được ma pháp bản nguyên?”

Giọng nói lạnh cứng như kim loại ma sát truyền đến từ sau chiếc mặt nạ kia, không có chút gợn sóng cảm súc, như đang trần thuật một chuyện vặt vãnh không liên quan đến mình. Không có chế nhạo, cũng không có kinh ngạc, càng không có châm biếm.

Đồng tử Julian đột ngột co rút, có lẽ câu nói này đã kích thích phần ký ức nào đó của Julian Elios nguyên bản, tay cầm kiếm của cậu đột ngột dùng sức, nhưng vì cơ thể chưa lấy lại thăng bằng, bị hai tên áo đen giơ chân quét một cái, trúng ngay ngực cậu, cả người bay ngược ra ngoài.

Phun ra một ngụm máu tanh ngọt, cơ thể Julian đâm gãy một cột đèn ma thuật, cơn đau dữ dội truyền đến từ lưng và ngực khiến cậu há to miệng, nhưng đau đến mức muốn hít thở cũng phải cẩn thận từng chút một.

Nhưng cậu vừa mới thở được một hơi, một sợi xích đã bay ra từ phía trước, quấn chặt lấy cổ cậu, kéo cả người cậu đi.

“Tiếp theo, ta hỏi, ngươi trả lời.”

Tên kỵ sĩ huyết sắc lại mở miệng, gõ nhẹ hai cái lên thanh rapier bên hông, giọng điệu nhẹ nhàng: “Julian Elios, ngươi đã thức tỉnh ma pháp bản nguyên kiểu gì?”

Julian liếc nhìn hai tên đang kéo xích bên cạnh, ánh mắt đối diện với kỵ sĩ huyết sắc trước mặt, cười nói: “Hừ, không biết!”

Lời vừa dứt, chân phải của cậu liền bị thanh rapier xuyên thủng.

Trong đôi mắt màu đỏ rượu kia không có chút gợn sóng nào, thanh rapier lại vặn vào trong thêm nửa tấc, tiếng kim loại ma sát với xương cốt nghe mà ê răng.

“Thiếu nữ tóc bạc đã cứu ngươi ở Thị trấn Redwood lúc trước, bây giờ đang ở đâu?”

Nghe thấy lời này, tim Julian thót một cái.

Đám người này đã bắt đầu nghi ngờ mối liên hệ giữa cậu và Yulina rồi sao? Cái tinh thể truyền ảnh của Grey lúc trước, rốt cuộc đã ghi lại bao nhiêu thứ vào trong đó?

“Sao thế, đó là mẹ ruột thất lạc nhiều năm của ngươi à? Gấp gáp tìm như vậy...!” Lời còn chưa nói hết, chân trái của Julian cũng bị xuyên thủng.

“Ta không muốn nghe lời thừa thãi. Câu hỏi tiếp theo, nếu ngươi còn dám trả lời sai trọng tâm...” Mũi kiếm của kỵ sĩ huyết sắc đặt lên mi tâm Julian, giọng điệu hắn vẫn lạnh lùng và không chút gợn sóng như cũ:

“Ta không ngại cho ngươi nếm thử sống không bằng chết là cảm giác gì.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!