Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)

Chương 09 - Bị phát hiện!

Chương 09 - Bị phát hiện!

Julian ngồi xổm trước hũ gốm, đầu ngón tay cầm một cái muỗng gỗ, nhìn chằm chằm vào đống bột màu nâu sẫm đã vón cục trong hũ, mày nhíu lại thành một nhúm, đây đã là lần thất bại thứ mấy rồi? Bảy… không, là lần thứ tám rồi!

“Rõ ràng là nấu lửa nhỏ theo sách, sao lại thành than nữa rồi?” Cậu chọc chọc vào đống sệt sệt đen thui không biết là thứ quái quỷ gì đã cứng ngắc dưới đáy hũ, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Riel.

Đối phương đang dựa vào đống cỏ khô, băng gạc mới trên cánh tay được quấn rất gọn gàng, chỉ là trong ánh mắt mang theo chút lạnh nhạt kiểu “lại làm hỏng rồi à“, rõ ràng là bị mùi khét xộc lên đến mức không có cách nào chuyên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ánh mắt Riel dời từ hũ gốm sang cuốn《Thuật Luyện Kim: Từ Nhập Môn Đến Nhập Mộ》trong tay Julian, rồi lại cúi đầu không nói gì. Hai ngày nay Julian đã học và thử luyện kim không ít, ban ngày ra ngoài nhận vài ủy thác hái dược liệu, chạng vạng về liền bắt đầu thử tự mình luyện kim, kết quả đương nhiên đều là thất bại không còn gì để nghi ngờ.

Riel không cảm thấy thiên phú của Julian kém, cũng không cảm thấy cậu ngốc nghếch, bởi ngay cả trong giới quý tộc thì việc luyện kim cũng là một kỹ thuật nổi tiếng “tam tốn”.

Một là tốn tâm sức, tâm sức hao tổn để nghiên cứu kỹ thuật cơ bản với lượng kiến thức cực kỳ đồ sộ.

Hai là tốn thời gian, học luyện kim cho dù có dốc hết cả đời cũng không thể học hết mọi công thức hữu dụng

Ba là tốn tiền, số dược liệu quý giá tiêu tốn cộng lại gần như là một con số thiên văn, đắt đỏ đến mức muốn làm người ta phải thổ huyết.

Nhưng điều này cũng có nghĩa là một thuật sĩ luyện kim xuất sắc, bất kể đi đến đâu cũng sẽ nhận được sự tôn trọng tương xứng, cũng là nguồn nhân lực quý giá mà các thế lực và chủng tộc lớn tranh giành, đây đều là những gì Riel nghe cha kể lúc còn nhỏ.

“Mấy ngày nay xem xong, tôi cuối cùng cũng phát hiện… cái cuốn sách này sao bố cục kỳ thế nhỉ? Nhìn kiểu gì cũng thấy không thoải mái!” Julian miệng thì than vãn, nhưng tay đã nhanh nhẹn tìm một mảnh sành lót dưới hũ gốm, điều chỉnh lại vị trí tiếp xúc giữa đống lửa và đáy hũ.

Bạn hỏi Julian tại sao không dùng nguyên tố Hỏa? Đừng có đùa, chút xíu ma lực trong cơ thể đó ngay cả nhóm một ngọn lửa nhỏ cũng thấy mệt, khống chế lửa lại càng không thể làm được, lấy gì mà đòi luyện kim?

“Ấy ấy! Lại khét nữa rồi!” Julian vội vàng dội một chậu nước lên bề mặt hũ gốm đang bốc lên mùi khét, thuận tiện dập tắt luôn đống lửa bên dưới.

Nước lạnh dội lên hũ gốm, “xèo” một tiếng bốc lên khói trắng, hòa cùng mùi khét lẹt xộc lên khiến Julian ho sặc sụa. Cậu nhìn cái hũ gốm đã nguội ngắt, đầu ngón tay vẫn cầm cái muỗng gỗ không buông, lại thêm một cây Nguyệt Quang Thảo và Cỏ Cầm Máu chất lượng khá tốt nữa bị cậu lãng phí.

“Lại hỏng rồi.” Julian lẩm bẩm, ngẩng đầu liền thấy Riel đang dựa vào đống cỏ khô, ánh mắt dừng trên đống củi bên chân cậu, không nói một lời, nhưng mày hơi nhíu lại. Julian nhìn theo ánh mắt cậu ta, mới phát hiện ra mớ củi mình vừa dùng là nhặt về lúc chạng vạng tối hôm qua, bề mặt nhìn thì khô, nhưng bên trong vẫn còn ẩm, lúc đốt lửa cứ phập phù, hèn gì không khống chế được nhiệt độ.

“Biết vậy hôm qua phơi củi cho khô…” Julian đá đá đống củi ẩm, đang định ngồi xuống dọn dẹp, bỗng một cơn gió lạnh lùa vào từ lỗ thủng trên mái nhà.

Riel vô thức quấn chặt chiếc áo choàng cũ trên người, cái đó vốn là của Julian, bị cậu lấy lý do chăm sóc thương binh mà nhét cho cậu ta. Ánh mắt Riel lướt qua cái túi thuốc nhỏ trống rỗng bên chân Julian, mấy cây dược liệu bên trong đã dùng sạch, lúc này đều đã biến thành một đống bã thuốc đen thui chất trong túi vải.

Julian xoa xoa đôi tay cứng đờ vì lạnh, nhìn chằm chằm vào túi bã thuốc mà thở dài: “Ngày mai lại phải chạy vào rừng để hái Nguyệt Quang Thảo rồi, thất bại thêm mấy lần nữa thì chắc chúng ta ngay cả bột mì cũng không có để ăn.”

Than thở thì than thở, Julian lại nhóm một đống lửa mới, lần này cố ý gác củi ẩm ở tầng dưới, chỉ để tầng củi khô bên trên cháy từ từ, đáy hũ gốm chỉ tiếp xúc với tia lửa yếu ớt. Riel dựa vào một bên, ánh mắt dừng trên gò má chuyên chú của Julian, đột nhiên lên tiếng:

“Cậu ở nhà Elios thật sự là không học được chút gì à?”

Tay Julian đang khuấy hũ gốm khựng lại, cái muỗng gỗ gõ vào thành hũ phát ra tiếng “cạch” khe khẽ, cậu nhìn chằm chằm vào ánh sáng yếu ớt do tia lửa hắt ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự giễu: “Haiz! Đừng nhắc nữa, trước đây cho dù tôi muốn học cũng có ai dạy đâu. Huống hồ cậu cũng biết đấy, tôi là một tên phế vật bất tài vô dụng mà.”

Julian vừa đè cái muỗng gỗ lên mép hũ gốm cho vững, liền nghe Riel đột nhiên nói xen vào: “Người nhà Elios đều có độ tương thích nguyên tố Hỏa và nguyên tố Quang xuất sắc, hơn nữa Thánh Hỏa Kỵ Sĩ Đoàn của gia tộc các cậu còn là hệ thống đồ sộ nhất trong Đế Quốc, nắm giữ sự thẩm phán và tín ngưỡng trong Đế Quốc. Mà thuật luyện kim… hình như ở gia tộc các cậu là môn học bắt buộc mà?”

“Nhưng việc này thì có quan hệ gì với một kẻ ‘tử mạch’, bị người người phỉ nhổ như tôi chứ?” Julian đặt muỗng gỗ xuống, đổ đống sệt sệt đen thui vừa mới ra lò trong hũ gốm đi, rồi ngửa người nằm vật xuống.

“Tôi bây giờ chỉ là một quý tộc phế vật bị đuổi ra khỏi nhà vì tội trộm cắp thôi, không dám dùng cái họ Elios cao quý đâu.” Julian nói xong còn tự giễu mà cười lạnh một tiếng, xoay người đưa lưng về phía Riel. Còn về cái biểu hiện này à, dĩ nhiên là cố ý làm cho Riel xem rồi.

Từng là một thanh niên ưu tú sinh ra trong gió xuân hiện đại, lớn lên dưới lá cờ đỏ, cậu không hề có cảm giác bản thân thuộc về tầng lớp quý tộc hay bình dân. Nếu bắt buộc phải nói, thì chắc là cảm giác kiểu phú nhị đại thích bắt nạt kẻ lang thang?

Riel chống đống cỏ khô từ từ ngồi thẳng dậy, vết thương bên cánh tay trái bị kéo căng, cậu ta vô thức ấn lên băng gạc, đốt ngón tay trắng bệch, nhưng không rên một tiếng, chỉ nhìn chằm chằm bóng lưng đang cuộn tròn của Julian mà lên tiếng:

“Gia chủ nhà Elios nổi tiếng là bao che khuyết điểm, cho dù cậu thật sự là ‘tử mạch’, dựa vào thân phận con trai thứ của cậu cũng sẽ không vì một tội trộm cắp quèn mà đuổi cậu ra khỏi Thành Rilun. Trừ khi cái gọi là tang vật đó có liên quan đến thứ mà gia tộc các cậu đã bảo vệ từ đời này qua đời khác.”

Tia lửa từ đống lửa bắn lên vạt áo Julian khiến cậu khẽ động đậy, nhưng không quay đầu lại. Riel lại nói thêm một câu, giọng nói trầm hơn lúc nãy:

“Đây là quá khứ của cậu, nếu cậu không muốn nhớ lại cũng không sao, tôi sẽ không hỏi nhiều. Nhưng với tư cách là đối tác. Tôi vẫn phải nhắc nhở cậu một câu, một nhánh phụ nho nhỏ như nhà Warren, tuyệt đối không thể có bản lĩnh lớn đến mức tính kế con cháu của tam đại quý tộc. Có lẽ… đằng sau bọn chúng còn có kẻ khác sai khiến.”

“Có lẽ vậy.” Julian xoay người lại, né tránh ánh mắt của Riel, “Nhưng lúc này nghĩ mấy cái đó cũng vô dụng, hái Nguyệt Quang Thảo cho ngày mai về mới là điều cần làm.”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài nhà kho đột nhiên truyền đến một tiếng chó sủa chói tai, ngay sau đó là tiếng quát tháo của lính đánh thuê, khoảng cách gần hơn tối hôm qua. Julian bật dậy dập tắt đống lửa, trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của hai người.

“Bọn chúng đang lùng sục khu rừng phía đông.” Giọng Riel đè xuống cực thấp, đầu ngón tay đã đặt lên chuôi kiếm, “Tiếng chó sủa vừa rồi là của chó săn bên Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield, nơi này sắp không còn an toàn nữa rồi.”

“Không thể đợi đến trời sáng được.” Julian đột nhiên lên tiếng, nương theo ánh trăng lọt qua mái nhà mò mẫm tìm cái hũ gốm, nhét đống cỏ khô còn lại và vài thứ có thể hữu dụng vào trong túi vải, “Chúng ta phải đi ngay, tiếp tục men theo đường nhỏ đi sâu vào rừng. Ở đó có một căn nhà gỗ nhỏ bỏ hoang đã lâu, xung quanh còn mọc một ít Nguyệt Quang Thảo, chỉ là hơi xa trấn, sau này muốn quay về có lẽ sẽ tốn nhiều thời gian hơn.”

Riel hơi nhướng mày, rõ ràng là không ngờ Julian còn có địa điểm dự phòng, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ chống tường từ từ đứng dậy, cánh tay trái hơi buông thõng, tránh để vết thương tiếp xúc với vật cứng.

Hai người men theo vách nhà kho di chuyển về phía cửa ngầm, vừa đẩy hé ra một khe hở, liền nghe thấy tiếng bước chân của lính đánh thuê bên ngoài, còn có người đang chửi: “Đội trưởng đã nói phải lùng sục hết khu rừng gần đây, thằng nhóc đó bị trọng thương chạy trốn nhiều ngày như vậy, nếu không chết ở góc nào đó thì cũng đã hết sức để chạy rồi! Tối nay nhất định phải có kết quả!”

“Đội trưởng, cái tên nhà Elios đó…”

“Chát!”

Chỉ nghe một tiếng vang truyền vào tai hai người, ngay sau đó là tiếng quát mắng của người vừa rồi: “Ai cho phép mày nhắc đến nó! Lắm mồm ít thôi, đi làm việc đi!”

Riel nghe vậy liếc mắt nhìn Julian đang căng thẳng và cảnh giác.

Đầu ngón tay Julian đột ngột siết lại, sợi dây gai của chiếc túi vải hằn lên lòng bàn tay cậu một vệt đỏ.

Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield tuy là chó săn của nhà Warren, nhưng bọn chúng thuộc nhóm cấp thấp nhất, thông tin biết được cũng không nhiều. Thế mà gã đội trưởng này dường như biết chút nội tình, lúc nhắc đến Julian Elios còn rất căng thẳng.

Tại sao chứ?

Trong nguyên tác, Julian Elios chỉ là một tên phế vật không có bất kỳ thiên phú nào, mở đầu cũng không gây ra uy hiếp gì cho nhân vật chính, chết một cách rất qua loa. Nhưng vào lúc này, dường như vì cậu không bị nhân vật chính và người của đoàn lính đánh thuê chém chết, nên cốt truyện đã bắt đầu xuất hiện hiệu ứng cánh bướm.

“Rốt cuộc là sai lệch ở đâu…” Julian chống cằm, vắt óc suy nghĩ nhưng không thể nghĩ ra bất kỳ tình tiết nào có khả năng liên quan. “Lẽ nào trí nhớ của mình nhanh như vậy đã không dùng được nữa rồi? Thôi rồi… về sau phải làm sao đây?”

Riel chú ý đến tình trạng của Julian, bàn tay khẽ đặt lên vai cậu, dọa cho Julian giật nảy mình.

“Cậu sao thế?”

Julian bị cảm giác trên vai dọa cho giật nảy mình, chiếc túi vải trong tay suýt nữa tuột khỏi tay rơi xuống đất. Cậu ngẩng phắt đầu lên, trông thấy đối phương vẫn đang cau mày, cánh tay trái vì động tác giơ tay vừa rồi mà hơi căng cứng, mép băng gạc đã rỉ ra vết máu đỏ nhạt, rõ ràng là đã động đến vết thương, nhưng trong mắt lại không có chút đau đớn nào, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngẩn ra của đồng bạn.

“Không, không có gì, ha ha…” Julian vội vàng dời mắt, vô thức giấu lòng bàn tay ra sau lưng, vệt đỏ do dây gai của túi vải siết vào vừa rồi vẫn còn rõ mồn một, chỉ sợ sẽ bị Riel gặng hỏi.

Julian trấn tĩnh lại, đè thấp giọng nói: “Chỉ là đang nghĩ… tại sao tên lính đánh thuê đó lại không cho nhắc đến tôi, mục tiêu của bọn chúng hình như từ cướp đoạt huy hiệu của cậu đã cộng thêm cả bắt tôi, hoặc là… mục đích giết tôi gì đó.”

Ánh mắt Riel lướt qua lòng bàn tay đang giấu đi của cậu, không vạch trần sự bối rối đó, chỉ lúc rụt tay về đã cố ý thả nhẹ động tác, tránh lại động đến vết thương.

“Bây giờ đoán gì cũng vô dụng.” Riel siết chặt chuôi đoản kiếm, ghé tai lắng nghe động tĩnh xung quanh, “Rời khỏi đây trước, đợi đến nơi an toàn rồi hẵng nói, cậu mau dẫn đường đi.”

Julian lập tức siết chặt quai túi vải, nương theo ánh trăng lọt qua mái nhà, dẫn Riel chui vào con hẻm hẹp sâu bên trong cửa ngầm. Vách hẻm mọc đầy nấm mốc, trong khe hở của phiến đá dưới chân đọng lại nước bẩn, lúc giẫm lên làm cho nước đọng màu đen trong khe hở văng ra, khiến cả hai không khỏi nhíu mày.

Tiếng chó sủa sau lưng đột nhiên vang lên, thậm chí có thể nghe thấy tiếng lính đánh thuê gân cổ hét lớn: “Ở bên này! Có phát hiện!”. 

Julian cắn răng, đột nhiên nhớ đến bã thuốc luyện kim thất bại trong túi vải, vội vàng dừng lại: “Lùi lại!” Cậu nhanh như chớp mở túi vải, vốc ra một nắm bã thuốc cháy khét trộn lẫn vụn của Nguyệt Quang Thảo, ném tung tóe về phía đầu hẻm sau lưng. Ngay khoảnh khắc bã thuốc rơi xuống đất, một mùi ngọt khét kỳ quái lan ra, vừa hay át đi mùi của hai người.

“Đi!” Julian nắm lấy cổ tay Riel, lao về phía khu rừng ở cuối hẻm. Riel bị kéo lảo đảo, nhưng có thể cảm nhận được bàn tay của đối phương đã cố ý thả nhẹ lực, sợ nắm đau cậu ta, cũng sợ động đến cánh tay trái của mình.

Khi đã chạy được vài bước, liền nghe thấy tiếng chó săn phía sau đột nhiên sủa loạn xạ, nhưng âm thanh lại dần hỗn loạn, rõ ràng là bị mùi bã thuốc làm nhiễu loạn khứu giác.

Ngay khoảnh khắc chui vào rừng, gió lạnh mang theo hơi ẩm của lá cây ập đến. Julian đi chậm lại, Riel lập tức căng cứng người, đoản kiếm ra khỏi vỏ nửa tấc, ánh mắt quét qua bụi rậm xung quanh.

Hai người nép mình sau một gốc cây cổ thụ, vừa nín thở, liền nhìn thấy một vệt đuốc sáng lướt qua ven rừng, là một tên lính đánh thuê đi lẻ, đang vừa chửi bới vừa đá vào gốc cây: “Con chó ngu này, ngay cả mùi cũng không ngửi ra!”

Đợi tên lính đánh thuê đó đi xa, hai người mới dám tiếp tục tiến về phía trước. Lần này Riel chủ động đổi vị trí, đi ở mé ngoài Julian, cánh tay trái hơi nâng lên, tránh nguy cơ bị cành cây quẹt trúng.

Lại đi thêm khoảng nửa giờ nữa, phía trước cuối cùng cũng xuất hiện bóng dáng của một căn nhà gỗ nhỏ. Julian vừa định thở phào, ánh mắt lại dừng lại trên hai bóng người vừa lướt qua bên cạnh nhà gỗ.

“Chờ đã, có người!” Julian đột ngột dừng lại, kéo Riel trốn sau một tảng đá lớn.

Chỉ thấy cỏ dại trước cửa nhà gỗ bị giẫm nát, trên cửa còn dính dấu bùn mới, rõ ràng là có người vừa đến. Ánh mắt Riel lập tức lạnh đi, siết chặt đoản kiếm: “Là người nhà Warren? Hay là đám lính đánh thuê kia?”

Julian lắc đầu, vừa định thò đầu ra xem tiếp, liền nghe thấy tiếng “loảng xoảng” từ trong nhà gỗ truyền ra, như có ai đó làm đổ thùng gỗ bên trong.

Hai người nhìn nhau, Riel khẽ đẩy Julian: “Cậu ở đây chờ, tôi qua xem thử.”

“Không được! Vết thương của cậu vẫn chưa lành!” Julian lập tức kéo Riel lại, móc cái muỗng gỗ thô nhặt được lúc nãy từ trong túi vải ra, “Để tôi đi, cậu cứ ở đây cảnh giác, gặp phải tình huống đột ngột gì thì chạy ngay lập tức.”

Riel nhìn dáng vẻ Julian siết chặt cái muỗng gỗ, ánh mắt nghiêm túc, khóe miệng hơi cong lên một cách gần như không thể nhận ra, rồi im lặng gật đầu.

Thấy Riel không nói thêm gì, Julian khom lưng, cố gắng hết sức rón rén đi về phía nhà gỗ. Vừa đến bên cửa sổ, liền nghe thấy có người nói chuyện bên trong, là một giọng đàn ông khàn đục: “Tiểu thiếu gia đã nói rồi, thằng nhóc nhà Elios chắc chắn sẽ dẫn thằng nhóc có huy hiệu kia đến đây, cứ canh giữ là được, đừng kinh động bọn chúng…”

Tim Julian như muốn ngừng đập, quay đầu kéo Riel lùi lại: “Chúng ta không thể vào được, mau quay lại…” Cậu vừa xoay người, liền nghe thấy tiếng cành cây gãy sau lưng, một đội lính đánh thuê khác đã vòng ra sau hai người, thanh đại đao không có vỏ đeo bên hông phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đuốc.

“Chào buổi tối! Hai con chuột cống tụi mày đúng là làm bọn tao thật vất vả mà!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!