Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)
Chương 25 - Đăng ký
2 Bình luận - Độ dài: 2,757 từ - Cập nhật:
Sương sớm còn chưa tan hết, Julian ngồi xổm bên đống lửa, nhìn Riel đưa qua miếng bánh rau dại cuối cùng nướng hơi cháy.
Đây là thành quả sáng sớm hai người đào được ở rìa rừng, trộn lẫn với vụn bánh mì đen còn thừa hôm qua làm thành bánh rau dại, hai vị đắng khác nhau hòa quyện lại cũng coi như có hương vị độc đáo.
“Tôi đến thị trấn dò đường, tiện thể xem có nguyên liệu luyện kim cơ bản nào không,” Julian vừa nhai bánh, vừa nói năng không rõ ràng, “Cậu đợi ở đây, nếu chạng vạng tôi không về…”
“Tôi sẽ đi tìm cậu.”
“Phụt! Khụ khụ!” Julian bị Riel làm cho sặc, vỗ vỗ ngực, vội vàng giơ tay làm động tác không được, “Bộ dạng của cậu dễ thấy như vậy, còn là người trong danh sách truy nã của nhà Warren, nhiệm vụ cần phải quang minh chính đại vào thị trấn này cứ giao cho tôi là được rồi!”
Riel nhìn Julian bị vụn bánh làm sặc, khóe miệng hơi nhếch lên, đưa túi nước qua: “Vậy cứ theo ý cậu, tôi ở đây đợi cậu về.”
Nhận lấy túi nước uống một hớp lớn, nuốt trôi bánh trong cổ họng xuống, Julian gật đầu: “Vậy tôi đi trước nhé, cậu ở đây nghỉ ngơi cho tốt, đợi tôi về.”
“Ừm.” Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn khó hiểu của Riel, Julian dâng lên một cảm giác khó tả.
Lúc mới gặp cậu ta, hình như tính tình cậu ta đâu có mềm mỏng thế này? Quả nhiên là tiến độ nuôi dưỡng của mình đã đột phá điểm ngoặt, khiến cậu ta bắt đầu ỷ lại vào mình rồi?
“Vậy thì tốt quá rồi! Sau này nếu gặp nguy hiểm, thì chẳng nhân vật chính phải sẽ trực tiếp phát điên mà đập nát bọn chúng sao?”
Vừa nghĩ đến cảnh tượng nhân vật chính vì mình bị thương mà nổi giận đùng đùng, bộc phát sức mạnh, liều mạng cứu mình, Julian cảm thấy vôi cùng vui sướng. Vì huynh đệ tốt, hai tay hai đao, không tiếc thân mình! Thật là một khung cảnh cảm động sâu sắc!
Nhưng chẳng hiểu sao, Julian luôn nghĩ đến lúc mình trong hình dạng nữ bị kẻ địch vây công, đối mặt với nguy cơ sinh tử, Riel như một anh hùng vừa vung Thánh Kiếm chém ngã mọi người, vừa dùng kiểu bế công chúa mà cứu mình với ánh mắt đong đầy thâm tình.
“Không không không không không không không, não mình chắc chắn có vấn đề rồi, đây là cảnh tượng mà con người có thể nghĩ ra sao?” Julian hít sâu một hơi, cố gắng để tâm tư mình bình tĩnh lại
“Mình e là bệnh rồi, bệnh không nhẹ, bị cái cốt truyện thay đổi quá nhiều này dọa sợ rồi.”
Xoa xoa thái dương hơi nhức, ném hết mớ suy nghĩ lung tung này ra sau đầu, Julian khẽ thở dài.
“Nếu bắt mình đối mặt với cảnh tượng đó, thì thà quay lại con hẻm nhỏ kia cùng đám lính đánh thuê kia nổ banh xác còn hơn…”
Nghĩ đến khung cảnh đó, khóe miệng Julian hơi nhếch lên. Trên đầu cậu đội cả tấn thùng thuốc nổ luyện kim, cười ha hả lao đến gần gia chủ nhà Warren, miệng hét: “Mẹ kiếp! Cùng nổ với mày!” các loại. Ừm… giống như cảnh tượng con mèo màu xanh lam không tai, thường hay cầm bom định đồng vu quy tận với đám chuột.
“Prffff!”
Julian vẫn là không nhịn được mà bật cười thành tiếng, dọa cho một ông lão đang chống gậy đi ngang qua giật nảy mình, cây gậy trong tay cũng vung vẩy nhanh hơn mấy phần.
Nhìn đường phố người qua kẻ lại lúc này, Julian đứng yên tại chỗ, ánh mắt dừng trên tấm biển gỗ treo ba chữ "Thị trấn Woodcreek".
Thị trấn Woodcreek lớn hơn Thị trấn Redwood rất nhiều, dân số không chỉ là gấp mấy lần, nhà cửa trong thị trấn cũng từ tường gạch tường đất lợp mái ngói biến thành dùng gạch đá xây tường lợp mái, đã là một thị trấn lớn có mấy con phố ra dáng.
Nếu nói Thị trấn Redwood là một thôn trấn đúng nghĩa, vậy thì Thị trấn Woodcreek đã có vài phần hương vị của một đô thị.
Trong cốt truyện gốc, lúc Riel đến đây thì mình đầy thương tích, cộng thêm phần lớn nhân thủ của nhà Warren đã rút đi, cùng với việc địa phận nơi đây không thuộc quyền quản lý của bọn chúng, do đó đã cho cậu ta cơ hội nghỉ ngơi dưỡng sức, trưởng thành phát triển.
“Nhưng giờ cậu ta không bị thương, nhà Warren cũng để lại đủ nhân thủ tiếp tục truy sát mình và Riel, vậy nơi này…” Julian ngẩng đầu nhìn tấm biển Thị trấn Woodcreek, có hơi ngẩn ngơ.
“Cốt truyện đã bị thay đổi như vậy, còn có thể coi là an toàn không?”
Julian lắc đầu, chuyển ánh mắt sang tòa kiến trúc có lối trang trí vô cùng quen thuộc ở phía xa trên đường, lại ngẩng đầu nhìn trời, hiện giờ đang là sáng sớm, cũng chính là lúc thị trấn chuẩn bị náo nhiệt.
Suy nghĩ về tính khả thi của ý tưởng trong đầu, Julian đi đi lại lại trước cổng lớn của thị trấn, lúc thì gật đầu lúc lại lắc đầu, rồi lại vì nghĩ đến điều gì đó mà dừng bước. Cuối cùng, cậu ngẩng đầu, đi thẳng về phía Hiệp hội Mạo hiểm giả ở đằng xa.
…
Bên trong Hiệp hội Mạo hiểm giả, ngón tay của Ange gõ nhẹ lên quầy gỗ sồi đã mòn nhẵn bóng, góc quầy còn dính vết bia lúa mạch do một tên lính đánh thuê nào đó làm đổ hôm qua. Lẽ ra cô nên lau sạch nó, bởi đó là công việc của nhân viên quầy như cô.
Nhưng tiếng trò chuyện đứt quãng bên tai như một cục bông ướt, khiến cô chẳng có hứng thú làm việc.
“…Chúng mày biết tin chưa? Thủ Vọng Trường Thành bị đánh thủng rồi! Nghe nói quy mô tấn công của đám Ma Tộc lần này lớn chưa từng có!” Người đàn ông vạm vỡ mặc giáp da đập cốc bia xuống góc bàn, khiến bọt bia lúa mạch văng đầy bàn.
“Còn nữa, mấy hôm trước ở bên Thị trấn Redwood đã chết không ít lính đánh thuê! Một tên đội trưởng của Greenfield hình như cũng đi đời rồi!”
Tên lính đánh thuê cao gầy bên cạnh tạch lưỡi, mắt liếc ra cửa, dường như đang cảnh giác điều gì: “Biên giới vốn đã loạn, giờ càng không thể ở được nữa. Thôn làng quê tao tháng trước giá lương thực tăng gấp ba lần, gấp tận ba con mẹ nó lần đấy! Một cái bánh bột trắng mà giá tận ba xu đồng! Mẹ kiếp, tao đi một chuyến hộ tống mới kiếm được mấy đồng chứ?”
Ange cụp mắt nhìn chằm chằm vào vân gỗ trên quầy, lòng cũng nặng trĩu. Cha mẹ cô vẫn còn ở thôn nhỏ phía tây trồng khoai tây, lần trước viết thư nói trai tráng trong thôn đều bị người của nhà Warren kéo ra tiền tuyến, chỉ dám lén lút trồng trọt vào ban đêm.
Nhiệm vụ của Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả hai tháng nay cũng ít đến đáng thương, hoặc là vận chuyển vật tư đến khu vực nguy hiểm, hoặc là giúp người trong thị trấn tìm gia súc bị mất hay hái thảo dược luyện vài lọ thuốc đơn giản, không ai muốn nhận việc có rủi ro cao hoặc thù lao thấp.
Dù sao mạng mất rồi, thêm nhiều tiền boa cũng vô dụng. Cô thậm chí bắt đầu nghĩ, có nên dành dụm đủ tiền rồi về nhà luôn không, mình cũng đã lâu không gặp cha mẹ rồi.
Ngay lúc này, chuông gió bằng đồng ở cửa “leng keng” một tiếng, mang theo cơn gió sớm mai đặc trưng thổi vào đại sảnh, cắt ngang cuộc bàn luận của đám lính đánh thuê, cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của Ange.
Cô vô thức ngẩng đầu chuẩn bị nở nụ cười nghiệp vụ, nhưng hơi thở lại khựng lại nửa nhịp sau khi nhìn rõ người đến.
Người bước vào mặc một chiếc áo choàng màu xám nhạt, mũ trùm che đi phần lớn khuôn mặt, mái tóc bạc mượt mà lộ ra dọc theo mép áo choàng, dưới ánh sáng mờ ảo của hiệp hội như phủ một lớp tuyết mỏng.
Tuy không nhìn rõ mặt dưới lớp áo choàng, nhưng tầm mắt cô dời xuống, dừng ở đôi chân trắng nõn lộ ra, Ange khẳng định người đến là một thiếu nữ.
Trong hiệp hội lập tức im lặng vài giây, ngay cả đám lính đánh thuê ồn ào lúc nãy cũng quên cả nói chuyện, ánh mắt bất giác liếc về phía người đó.
Ange cũng nhận ra mình nhìn chằm chằm người ta như vậy là quá thất lễ, vội vàng cúi đầu, giả vờ sắp xếp sổ đăng ký trên bàn, nhưng đầu ngón tay lại không cẩn thận chạm vào lọ mực, suýt nữa làm đổ mực ra ngoài.
“Xin chào, tôi muốn đăng ký thân phận mạo hiểm giả.”
Ange đột ngột hoàn hồn, đầu ngón tay vội vàng đỡ lại lọ mực suýt đổ, mực loang ra một vòng đen nhỏ trên mặt quầy, như một vệt bóng tối chưa lau sạch.
Cô đẩy sổ đăng ký về phía trước, ngòi bút dừng trên giấy một chút mới dám ngẩng đầu, vừa hay đối diện với đôi mắt dưới mũ trùm. Đôi mắt màu xanh xám kia không có thần thái gì, nói là lạnh lùng thì thích hợp hơn, giống như giọng nói thanh lãnh của thiếu nữ.
Lúc Ange đưa bút qua, đầu ngón tay vẫn còn dính chút ẩm ướt lúc đỡ lọ mực, giọng nói còn mang theo một tia hoảng loạn: “Mời điền tên, lai lịch và kỹ năng sở trường, sau này nhận nhiệm vụ sẽ cần dùng đến.”
Thiếu nữ nhận lấy bút, ngòi mực dừng ở cột tên nửa giây, ngay sau đó nhanh chóng viết xuống ba chữ “Yulina” với phông chữ tao nhã. Viết rất dứt khoát, nhưng đốt ngón tay cầm bút lại gồng đến trắng bệch, như đang nắm chặt thứ gì đó không dám buông.
“Lai lịch… một lữ khách lang thang bên ngoài, được tính không?”
Ange lắc đầu, từ chối thiếu nữ. “Xin lỗi, cô Yu… Lina, đây là thông tin bắt buộc phải có để đăng ký.”
“Ừm… vậy thì, thôn Clearwater đi.” Thiếu nữ trầm tư một lát, sau đó viết hai chữ “Thôn Clearwater” vào cột lai lịch. Thôn làng này sớm đã bị ma thú bạo động phá hủy mấy tháng trước, bên ngoài đều cho rằng ở đó không còn người sống sót, ngay cả một thi thể cũng không có.
Lời này vừa dứt, gã vạm vỡ mặc giáp da bàn bên cạnh liền dùng khuỷu tay huých gã cao gầy, giọng đã đè rất thấp, nhưng vẫn vang vọng trong đại sảnh yên tĩnh:
“Thôn Clearwater? Chẳng phải nơi đó đã bị ma thú bạo động tàn sát cả thôn sao? Còn cái mái tóc bạc kia… cũng không phổ biến ở toàn cõi Đế Quốc đâu! Lẽ nào là Tinh Linh (Elf)? Chẳng phải Tinh Linh thích suốt ngày đội mũ trùm với áo choàng chạy lông bông khắp nơi à?”
Gã cao gầy kia trầm tư một lúc, cũng đè thấp giọng: “Nói mới nhớ, tóc bạc… hình như vụ náo loạn ở Thị trấn Redwood hôm qua cũng là do một người tóc bạc gây ra.”
Ngòi bút của Yulina đột ngột khựng lại, một chấm mực loang ra ở cột “Kỹ năng”. Cô nhanh chóng viết xong chữ rồi đặt bút về quầy, tay lén siết chặt mặt trong áo choàng. Nơi đó giấu con dao găm cô dùng nguyên tố Băng huyễn hóa ra, dùng để đề phòng tình huống bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Ange cũng nghe thấy tiếng bàn luận, lúc ngẩng mắt lên vừa hay bắt gặp vẻ hoảng hốt thoáng qua trong đáy mắt Yulina. Chút cảm xúc đó không lộ ra bao lâu, đã bị cô đè nén về vẻ lạnh lùng màu xanh xám, như sương sớm đóng băng mặt nước.
Trong lòng cô đột nhiên mềm nhũn, nhớ lại năm ngoái lúc mình trốn tránh đám quý tộc nhà Warren cũng là nắm chặt vạt áo trốn trong phòng chứa củi không dám lên tiếng.
Đầu ngón tay Ange lén siết chặt dưới quầy, đột nhiên cao giọng cắt ngang cuộc bàn luận của đám lính đánh thuê:
“Thôn Clearwater đúng là đã gặp phải thảm họa diệt vong, nhưng nghe nói trước đó có dân làng đi theo đoàn buôn trốn thoát được, vị tiểu thư này có lẽ là một trong số đó.” Ange nói xong, nhanh chóng chỉ vào cột kỹ năng: “Sở trường của cô là gì?”
Thiếu nữ gật đầu, đầu ngón tay khẽ nâng, trên ngón tay thon như ngọc ngưng tụ ra một thanh kiếm băng chỉ to bằng đốt ngón tay.
“Sở trường…”
Yulian dừng lại, nhớ lại lúc mình chiến đấu với gã đàn ông mặc giáp đen, dùng trường kiếm ngược lại rất thuận tay.
“Kiếm thuật.”
Ánh mắt Ange dừng lại trên thanh kiếm băng phiên bản thu nhỏ trên đầu ngón tay thiếu nữ một lát rồi gật đầu, vừa ghi lại thông tin của cô vào sổ, vừa giải thích:
“Cảm ơn cô đã tin tưởng hiệp hội, việc đăng ký sẽ nhanh chóng hoàn thành. Do cô là mạo hiểm giả thiên về chiến đấu, tôi cần biết đẳng cấp của cô.”
Cô nâng một quả cầu màu trắng lạnh lên, đặt lên quầy, một tinh thể dùng để kiểm tra ma pháp.
“Mời cô đặt nhẹ tay lên bề mặt, truyền ma lực của mình vào đó.”
Đầu ngón tay của Yulina dừng trên quả tinh thể màu trắng lạnh nửa giây, ánh mắt nhanh chóng quét qua xung quanh, gã vạm vỡ mặc giáp da kia vẫn còn đang lén lút liếc cô, chuông gió bằng đồng ở cửa thỉnh thoảng rung lên, luôn khiến cô nghi ngờ là có người khác đến.
Cô hít sâu một hơi, đặt nhẹ tay lên bề mặt tinh thể, đầu ngón tay vừa chạm vào cảm giác lạnh buốt, quả cầu liền tản ra ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Ange nhìn độ sáng của tinh thể, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Trung giai.
Ở nơi nhỏ bé như biên cảnh của Đế Quốc, thiên phú này đã được coi là vô cùng xuất sắc. Nhưng so với Cao Giai, Siêu Giai, thậm chí là Thánh Giai ở trên cao nữa, thì vẫn còn kém quá xa.
“Ma pháp bản nguyên Trung Giai, kết hợp với kiếm thuật, rất thích hợp để nhận mấy nhiệm vụ hộ tống hoặc dọn dẹp ma thú cấp thấp.” Ange nhanh chóng ghi “Trung Giai” vào sổ đăng ký, cố ý cao giọng nói cho đám lính đánh thuê xung quanh nghe.
“Nhưng trên bảng thông báo cũng có nhiệm vụ hái thảo dược ít rủi ro, nếu cô muốn làm quen trước thì cũng có thể xem qua.”
Yulina vội vàng rụt tay về, hơi lạnh trên đầu ngón tay vẫn chưa tan, cô siết chặt nắm đấm đè nén ma lực còn sót lại: “Đăng ký… hoàn thành rồi sao?” Giọng điệu ẩn giấu vẻ vội vàng không dễ phát hiện.
“Đúng vậy, mời cô ba ngày sau quay lại hiệp hội, khi đó sẽ chuẩn bị giấy chứng nhận thân phận cho cô, đồng thời còn có một bài kiểm tra vô cùng đơn giản, nếu cô có thể vượt qua…”
“Không cần đâu, ba ngày sau tôi sẽ quay lại lấy giấy chứng nhận thân phận.” Tiếng nói vừa dứt, Yulina kéo mũ trùm thấp hơn một chút, rời khỏi hiệp hội như thể chạy trốn trong ánh mắt hoặc nghi hoặc, tham lam của những người xung quanh.
2 Bình luận