Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)

Chương 53 - Chỉ có không lần và vô số lần

Chương 53 - Chỉ có không lần và vô số lần

Ánh nắng thu muộn xuyên qua cửa sổ gỗ điêu khắc, đổ những vệt sáng hình thoi vụn vỡ xuống sàn gỗ, trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa hỗn hợp.

Lật mình trên chiếc giường mềm mại, thả lỏng chiếc chăn bị hai chân kẹp chặt, tiện tay vuốt lại mái tóc dài rối bù và những sợi tóc dựng lên.

Cảm giác trơn mượt khiến cô khựng lại, ngay sau đó mới nhận ra mình đang trong tình trạng nào, cô chống tay ngồi dậy, chăn trượt khỏi vai, để lộ xương quai xanh mảnh mai.

Hình như kể từ khi xuyên đến thế giới này, đây là lần đầu tiên cô được ngủ trên chiếc giường thoải mái đến vậy. Tấm ván giường trong căn nhà nhỏ ở thị trấn Woodcreek quá cứng, ngay cả khi còn là Julian, mỗi sáng thức dậy cậu ta đều cảm thấy đau lưng, huống chi là bây giờ.

Tiện tay vuốt tóc xong, ánh mắt Yulina rơi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh giường, nơi đó đặt một bộ quần áo mới được gấp gọn gàng.

Một chiếc áo sơ mi trắng chất liệu tuyệt vời, cổ áo thêu hoa văn chìm bằng chỉ bạc cực kỳ mảnh. Bên ngoài là một chiếc áo khoác nhung lụa màu xám, dưới cùng là một chiếc váy dài đến đầu gối, thân váy có màu đậm hơn chiếc áo choàng trước đây, nhưng gấu váy lại chuyển màu dần thành màu xanh xám trong suốt.

Và thứ bắt mắt nhất… có lẽ là bộ đồ lót màu trắng tinh và quần tất đen vô cùng nổi bật được xếp bên cạnh những bộ quần áo này.

Ánh mắt Yulina dừng lại trên bộ đồ lót màu trắng tinh và quần tất đen, hơi thở đột nhiên ngừng lại nửa nhịp.

Cô vô thức rụt vai lại, ánh mắt luống cuống rời khỏi những mảnh vải đó. Phần dưới tạm thời không nói, may ra còn có thể thay bằng đồ nam, còn phần trên… cô hoàn toàn không có kinh nghiệm gì.

“Thật sự… phải mặc sao?” Trái tim Yulina đập thình thịch, ngay cả vành tai cũng ửng lên màu đỏ không tự nhiên.

Sống với thân phận đàn ông lâu như vậy, nói rằng mình chưa từng thấy thứ này chinh là nói dối, riêng trong sách vở đã thấy vô số kiểu dáng.

Nhưng giờ phút này, những mảnh vải tinh xảo gần như chói mắt này lại bày ngay trước mắt, ren của đồ lót màu trắng tinh phát ra ánh sáng dịu nhẹ, hoa văn quần tất mịn màng đến mức có thể phản chiếu được hình người. Thật sự phải mặc sao?

Yulina cắn môi dưới, ánh mắt lại không tự chủ được mà đảo loạn. Cô nhìn chằm chằm những thứ chưa từng tự tay chạm vào này, một giọng nói trong lòng không ngừng hét bên tai cô:

“Không được mặc, mặc rồi thì không quay đầu lại được đâu!”

Hít sâu một hơi, Yulina ép mình nhìn lại đống quần áo. Ý tốt của Sylvia thì cô hiểu, nhưng cô tuyệt đối không muốn mặc chúng, mình dù sao vẫn là một người đàn ông, thân phận Yulina này chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, sau này chắc chắn sẽ có cách giải trừ.

Yulina nhìn chằm chằm mép quần tất đen, đầu ngón tay vô thức cuộn lại, móng tay như sắp hằn vào lòng bàn tay. Hít sâu một hơi, như thể sắp hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn nào đó, Yulina đưa tay nắm lấy mép đồ lót màu trắng.

“Cứ… cứ coi như là mặc một miếng băng gạc đặc biệt… chỉ mặc một lần thôi… ” Cô lẩm bẩm, tự tẩy não chính mình, lúc mặc đồ lót lên người, động tác cứng đờ như một con rối dây.

Cái móc khóa phía sau làm thế nào cũng không cài được, ngón tay trượt trên lớp vải trơn nhẵn, vật lộn một lúc lâu mới miễn cưỡng quấn được dây quanh lưng, siết chặt khiến ngực hơi khó thở, cái của mình… hình như cũng không nhỏ lắm.

Cô cúi đầu liếc nhìn đường cong trước ngực, mặt mũi đỏ bừng, vội vàng quay đầu không dám nhìn nữa, nhưng lại vô tình liếc thấy chiếc tất đen kia.

Đầu ngón tay nắm lấy miệng quần tất, Yulina nhìn chằm chằm vào bắp chân trắng nõn của mình mà ngẩn người, lâu đến mức ngón tay bắt đầu cảm thấy mỏi, cô mới khẽ nuốt một cái.

Cắn răng, nhắm chặt mắt, dùng ngón tay căng miệng vớ rồi xỏ vào mắt cá chân, lớp vải tơ vừa dán vào da thịt, một luồng lạnh lẽo đã truyền từ bắp chân lên, sự kích thích ấy khiến Yulina khẽ run rẩy.

Ngồi xổm trên đất điều chỉnh một lúc lâu, ngón tay liên tục vuốt phẳng những nếp nhăn ở kheo chân, rồi lại kéo mép vớ đã cuộn lên đến gốc đùi xuống, cho đến khi quần tất cuối cùng cũng ôm sát đôi chân một cách ngoan ngoãn, mới chống vào mép giường từ từ đứng dậy.

Lúc quay người, khóe mắt quét qua chiếc gương soi toàn thân, cô hơi khựng lại, do dự vài giây rồi vẫn ngẩng đầu nhìn qua.

Hình ảnh phản chiếu trong gương là thứ cô từng chỉ thấy trong sách vở và truyện tranh, ren của đồ lót màu trắng làm nổi bật đường nét vai và cổ mảnh mai hơn, quần tất ôm lấy đôi chân vừa thẳng vừa mềm mại, ngay cả đường cong bắp chân cũng toát lên sự dịu dàng xa lạ.

Cô vô thức muốn quay mặt đi, nhưng ánh mắt lại như bị dính chặt không thể rời, muốn nhìn thêm hai lần, nhưng vì một sự ngượng ngùng khó tả lại muốn chuyển ánh mắt sang hướng khác.

Cắn môi dưới, đưa tay kéo dây vai đồ lót, Yulina cố gắng che đi một chút ren, nhưng lại vô tình móc vào móc khóa, “cạch” một tiếng khiến một bên dây của áo ngực bị tụt xuống

Yulina nhìn chằm chằm nửa bên đồ lót bị tuột trong gương, hai má đã đỏ bừng: “Sao thế này… vừa nãy rõ ràng đã cài rồi mà…”

Lại mò mẫm một lúc lâu giải quyết chiếc đồ lót bị tuột, mặc bộ quần áo đó vào xong, Yulina mới thở dài một hơi.

“Chỉ mặc thêm một bộ đồ lót thôi, tốc độ thay đồ đã chậm đi nhiều như vậy… Làm con gái thật là phiền phức…”

Yulina giơ tay sửa sang cổ áo khoác nhung lụa, cố gắng điều chỉnh quần áo cho thoải mái hơn một chút, nhưng cô luôn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên. Khi đi lại luôn có thể cảm nhận được lớp vải váy cọ xát vào sự trơn mượt của quần tất, và luồng gió nhẹ thoảng qua dưới váy, chỗ đó trống rỗng, luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

Ánh mắt quét qua chiếc phong bì trắng trên tủ đầu giường, một góc phong bì đè mấy đồng vàng lấp lánh ánh sáng, bên cạnh còn dựng một thanh kiếm tây đã vào vỏ, chuôi kiếm quấn dây lụa trắng mềm mại, rõ ràng là Sylvia đã để lại cho cô.

Nhặt thanh kiếm tây lên, Yulina nắm lấy vỏ kiếm rút ra nửa tấc —— lưỡi kiếm lấp lánh ánh bạc dịu nhẹ, bề mặt bao quanh một tia hơi lạnh khó nhận ra, khi cầm trong tay nhẹ như không.

Lại một lần nữa nhìn về phía tủ đầu giường, con dấu sáp màu xanh nhạt hình hoa anh thảo trên phong bì thu hút sự chú ý của cô. Con dấu sáp vẫn còn chút hơi ấm, rõ ràng là vừa mới để lại không lâu.

Cô bóc phong bì, giấy thư mang theo mùi mực thoang thoảng, nét chữ thanh tú của Sylvia hiện rõ trên giấy:

“Bé cưng Yulina, lúc em đọc được bức thư này thì tôi đã đi về phía thương đạo Tây Bắc để điều tra dị tượng, mấy hôm nữa sẽ quay về. Thanh kiếm kia là tôi cố ý tìm cho em, trọng lượng vừa vặn phù hợp với em. Em thử tư thế cầm kiếm trước nhé, đợi tôi về sẽ dạy em kiếm thuật nhà Thranduil. À, đừng có mong nhớ tôi nha~”

Quả nhiên, cô vẫn không quen với cách xưng hô "bé cưng Yulina" này, sự bực bội do mặc nữ trang mang lại càng tăng thêm, một góc phong bì bị đầu ngón tay cô siết chặt tạo thành mấy nếp nhăn, nhưng rồi lại từ từ buông lỏng.

“Haizzz…”

Nếu Slyvia thích, cứ để cô ấy gọi vậy đi, Bây giờ vẫn nên bắt tay vào xử lý vấn đề nội gián. Tuy Yulina bây giờ vẫn chưa trở lại thân nam, nhưng cô đã có thể quang minh chính đại hành động ở Vọng Phong Thành, không cần lo lắng bị kỵ sĩ đoàn truy bắt.

Và nhắc đến thu thập thông tin, mục tiêu hàng đầu đương nhiên là Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả.

Yulina gấp giấy thư lại nhét vào phong bì rồi nhét vào túi áo lót, cúi đầu kéo gấu váy nửa thân, rồi lại giơ tay dịch vỏ kiếm đeo ở thắt lưng ra sau lưng một chút, sợ lúc đi lại thanh kiếm tây đung đưa va vào chân.

Rời khỏi Cao Tháp, Yulina nhìn xung quanh, thấy tòa nhà mái tròn ở nửa trục đường chính phía đông, nổi bật giữa một loạt căn nhà gạch đá cao ba bốn tầng.

Đi nhanh dọc theo con phố ồn ào, dưới ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa dò xét, lại vừa đánh giá của không ít người, cô bất giác bước nhanh hơn. Càng đến gần, càng nghe thấy tiếng ồn ào truyền ra từ bên trong Hiệp Hội.

Có tiếng mạo hiểm giả đập bàn hò hét ầm ĩ, có tiếng tranh cãi về độ khó của ủy thác, còn có tiếng xu rơi xuống bàn gỗ lanh lảnh, lẫn với mùi thịt thơm và mùi khói thoang thoảng bay trong không khí, so với thị trấn Woodcreek thì càng náo nhiệt hơn, số lượng mạo hiểm giả và lính đánh thuê ra vào cũng thường xuyên hơn.

Đứng dưới bậc đá ở cửa Hiệp Hội, Yulina do dự hai giây rồi mới đẩy cửa bước vào. Trục cửa “kẽo kẹt” một tiếng, tiếng ồn ào bên trong lập tức ùa đến trước mặt.

Ánh mắt nhanh chóng quét qua bên trong, quầy bar ở nơi sâu nhất, bảng thông báo dán đầy các ủy thác bằng các chất liệu khác nhau được vây quanh bởi không ít người, còn bóng dáng người mặc đồng phục màu xanh nhạt, buộc tóc đuôi ngựa thấp sau quầy bar, khiến cô lập tức thở phào nhẹ nhõm, là Ange.

Cô vừa định bước tới, bên vai đột nhiên bị người ta va vào, một gã lực lưỡng vác rìu lớn vội vàng đi qua, chỉ lẩm bẩm một câu “xin lỗi” rồi chen vào bảng thông báo.

“Yulina?” Giọng Ange truyền đến từ sau quầy bar, vẻ mặt vui mừng không thể kìm nén.

Cô ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với ánh mắt nhìn qua của Ange, cây bút ghi sổ trong tay đối phương dừng lại trên sổ cái, đôi mắt chớp chớp như những vì sao, “Sao cô lại đến đây! Tôi còn tưởng cô…”

Ange vòng ra khỏi quầy bar, nhanh chóng đi đến bên cạnh cô, đưa tay nắm lấy cánh tay cô: “Kể từ khi thị trấn Woodcreek bị tà giáo tấn công, tôi đã không còn tin tức gì của cô nữa, cô vẫn ổn chứ? Hiện đang ở đâu vậy? Và bộ trang phục mới này của cô nữa, rất hợp với cô đấy!”

“Tôi theo… sư phụ của tôi, sống trong tòa tháp cao nhất Vọng Phong Thành.” Cô lật tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Ange, ánh mắt hơi hướng về phía bảng thông báo, “Tôi đến là muốn tìm một ủy thác, tiện thể nghe ngóng chút chuyện.”

“Nghe ngóng chuyện?” Ange chớp chớp mắt, nhanh chóng phản ứng lại, kéo cô đi về phía chiếc bàn nhỏ trong góc, “Ở đây đông người, chúng ta ra đó nói chuyện.”

Ange ấn Yulina ngồi xuống ghế, quay người ra quầy bar bưng một cốc nước ấm tới, “Cô muốn nghe ngóng chuyện gì? Hầu hết chuyện của Vọng Phong Thành thì tôi đã sắp xếp xong rồi, chỉ cần không liên quan quá nhiều đến giới quý tộc, tôi trên cơ bản đều có thể giúp em.”

Đầu ngón tay Yulina vẽ vòng tròn trên thành cốc, ánh mắt quét qua những người trong đại sảnh, giọng nói đè thấp: “Nhà Serranfeth gần đây có thay đổi gì về việc phòng thủ không?”

Bàn tay Ange nắm cốc nước đột nhiên siết chặt, mép cốc chạm vào mặt bàn phát ra tiếng động nhẹ, cô ấy nhanh chóng liếc nhìn kỵ sĩ Ngân Dực đang ngồi uống rượu ở một bàn không xa, giọng nói cũng đè thấp: “Chuyện của giới quý tộc thì tôi không rõ lắm. Nhưng gần đây có một ủy thác hơi kỳ lạ, cô có thể xem qua.”

“Kỳ lạ?”

“Chỉ mới hai tháng trước, có một người ủy thác nặc danh luôn đăng ủy thác ‘hộ tống vật tư đến biên giới Tây Bắc’ vào mỗi buổi trưa hàng ngày, thù lao cao gấp đôi ủy thác thông thường, nhưng yêu cầu tuyệt đối không được nhìn vào bên trong thùng vật tư.”

Yulina nhíu mày, thủ đoạn này… chẳng phải là chiêu nhà Warren dùng ở thị trấn Woodcreek sao? Sao chuyển đến Vọng Phong Thành rồi vẫn tiếp tục dùng?

Sắc mặt Ange trầm xuống, đưa tay rút ra một tờ sổ đăng ký đã bị xé riêng ra từ ngăn kéo dưới quầy bar: “Ba tháng trước có mười hai đội ngũ quy mô lớn nhỏ khác nhau nhận ủy thác, chỉ có ba đội quay về, họ hoàn toàn không hé răng nửa lời về quá trình, nhận tiền xong liền lập tức rời khỏi Vọng Phong Thành.”

Lời của Ange dừng lại một lát, sau đó lông mày nhíu chặt hơn: “Chín đội còn lại… đều mất tích, manh mối duy nhất thì cũng chỉ có cái này thôi.” Cô ấy đưa qua một chiếc huy hiệu nhà Elios đã bị gỉ sét, thanh Thánh Kiếm trên đó bị mòn mất nửa đoạn, mép đầy vết bị vật sắc nhọn chém.

“…Sự sụp đổ của Vọng Phong Thành, hóa ra còn liên quan đến bọn họ?” Yulina thầm nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!