Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)

Chương 10 - Đến lúc chạy trốn rồi

Chương 10 - Đến lúc chạy trốn rồi

Mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay Julian làm cán muỗng gỗ thô trơn tuột. Năm sáu tên lính đánh thuê vây quanh theo hình rẻ quạt, đại đao lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đuốc, trong đêm tối lập lòe trông vô cùng đáng sợ. 

Kẻ cầm đầu là một gã trung niên râu quai nón vạm vỡ, bên hông treo một bầu rượu, nghe giọng chính là tên đội trưởng lính đánh thuê vừa quát mắng thủ hạ ở đầu hẻm lúc nãy, giờ phút này hắn đang liếm liếm khóe miệng có hơi khô khốc, ánh mắt như một con sói đói đang nhìn chằm chằm con mồi.

“Chạy đi chứ, sao không chạy nữa?” Tên đội trưởng đá đá hòn đá bên chân, hòn đá “lộc cộc” lăn đến bên chân Julian, “Bởi vì hai đứa chúng mày, tao và anh em của tao đã phải chịu không ít khổ cực. Không đánh gãy xương cả hai tay hai chân của chúng mày thì thật khó giải mối hận trong lòng!”

Riel bước lên một bước, chắn Julian ở sau lưng, đoản kiếm xoay một vòng trong lòng bàn tay, mũi kiếm chĩa thẳng vào tên đội trưởng. Cánh tay trái của cậu ta vẫn hơi buông thõng làm diện tích băng gạc rỉ máu lại lớn hơn một chút, mỗi lần hít thở khiến bả vai đều bất giác gồng cứng. Vừa rồi lúc bị Julian kéo chạy đã làm vết thương lại nứt ra, lúc này ngay cả tay phải cầm kiếm cũng đang run rẩy, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ không để lộ chút sợ hãi nào.

Tên đội trưởng thấy vậy cười khẩy một tiếng, vung tay ra lệnh: “Lên cho tao! Thằng phế vật nhà Elios thì đừng đánh ác quá, lúc bắt lại phải còn nguyên hình người. Đứa còn lại… chỉ cần miệng còn cử động được, có thể dùng để ép cung lấy thông tin, thì tùy chúng mày chơi đùa!”

Hai tên lính đánh thuê đi đầu lập tức xông lên, một tên giơ đao chém về phía bả vai Riel, tên còn lại thì vòng ra bên hông, định nhân cơ hội khống chế Riel.

Riel nghiêng người né tránh nhát đao chém tới, đoản kiếm thuận thế hất lên, “xoẹt” một tiếng liền chém rách cẳng tay của tên lính đánh thuê, xuyên qua cả lớp giáp da không tính là dày, máu tươi lập tức văng tung tóe lên đám lá rụng.

Nhưng động tác này cũng động đến vết thương bên cánh tay trái, cậu hừ khẽ một tiếng, bước chân lảo đảo, vừa hay tạo cơ hội cho tên lính đánh thuê bên hông, gã đó lập tức đưa tay tóm lấy cổ áo Riel.

Kết quả còn chưa tóm chặt thì chỉ nghe thấy một tiếng “chát” giòn tan, tên lính đánh thuê đau đớn rụt tay về, trừng mắt nhìn Julian mắng: “Thằng oắt con, muốn chết!” Hắn giơ chân đạp tới, Julian vội vàng lùi về sau né, nhưng không chú ý sau lưng là tảng đá lớn, phần eo đập vào đau đến mức hoa cả mắt.

Riel thấy vậy liền cố nén cơn đau dữ dội ở cánh tay trái, xoay người đâm một kiếm về phía sườn eo tên lính đánh thuê. Gã đó sợ hãi vội lùi lại, nhưng lại bị rễ cây dưới chân vấp ngã, Riel nhân cơ hội bồi thêm một cước đạp hắn văng ra xa, con đao trong tay cũng bị đánh bay đi.

Nhưng làm một loạt động tác này xong, hơi thở của Riel càng gấp gáp hơn, mồ hôi lạnh trên trán chảy dọc theo gò má xuống, nhỏ lên băng gạc trước ngực, loang ra một mảng sẫm màu nho nhỏ.

“Bình thường đứa nào đứa nấy chém gió thì giỏi, bây giờ bắt hai thằng tàn phế cũng đéo xong!” Tên đội trưởng thấy thủ hạ chịu thiệt, chửi một câu, đích thân giơ đao xông lên.

Thanh đại đao của hắn rộng hơn nửa tấc so với lính đánh thuê bình thường, lúc chém xuống còn mang theo tiếng gió bị xé rách, Riel chỉ có thể miễn cưỡng giơ kiếm lên đỡ.

“Keng”

Đoản kiếm của Riel bị chấn động mà kêu lên “ong ong”, khửu tay phải lập tức tê rần, suýt nữa không cầm nổi chuôi kiếm.

“Riel!” Julian chứng kiến mà tim như vọt lên cổ họng, đột nhiên nhớ ra trong túi đeo vẫn còn một nắm bã thuốc chưa ném hết. Cậu vội vàng kéo ba lô ra, vốc bã thuốc ném thẳng vào mặt tên đội trưởng, hét lớn: “Tên chó săn nhà Warren! Ăn Thiên một chiêu Nữ Tán Hoa của tao!”

Bã thuốc mang theo vụn than li ti, lập tức bay vào mắt tên đội trưởng, làm gã ôm mắt gào lên: “Khốn nạn! Lát nữa tao nhất định phải chém chết mày!!!”

Tên đội trưởng la thảm lùi lại, hai tay múa loạn xạ, đại đao rơi xuống đất, làm văng lên một đám đá vụn. Đám lính đánh thuê xung quanh bị hắn ta tông vào làm rối loạn đội hình, có hai tên còn suýt chém trúng nhau.

“Chính là lúc này!” Julian chớp lấy cơ hội, kéo cổ tay Riel chạy sang bên cạnh. Nhưng vừa chạy được hai bước, liền nghe thấy tiếng gầm giận dữ của lính đánh thuê phía sau:

“Chặn bọn chúng lại! Đừng để bọn chúng chạy thoát!” Ba tên lính đánh thuê còn lại đã phản ứng kịp, cầm đuốc đuổi theo, ánh đuốc soi rõ mồn một đường chạy trốn của hai người.

Thể lực của Riel đã sắp đến giới hạn, vết thương bên cánh tay trái đau như lửa đốt, mỗi bước chạy đều như có hàng chục cây kim đâm vào cơ bắp, hơi thở gấp gáp như muốn ho cả phổi ra ngoài.

Cậu ta quay đầu nhìn lại, phát hiện lính đánh thuê ngày càng gần, một tên trong đó còn giơ cả nỏ ngắn lên, mũi tên lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh lửa, đang nhắm thẳng vào bắp chân hai người.

“Cẩn thận!” Riel đột ngột đẩy Julian sang bên cạnh, còn bản thân thì ngã về hướng ngược lại. Mũi tên từ nỏ ngắn cầm tay “vút” một tiếng bay ra, sượt qua vạt áo Julian rồi cắm phập vào một cái cây, đuôi tên vẫn còn hơi run rẩy. Mà lúc Riel ngã ra, cánh tay trái của cậu đập mạnh vào đá, băng gạc lập tức bị máu thấm đẫm, làm cậu đau đến mức co quắp trên mặt đất, nửa ngày không gượng dậy nổi.

Thấy Riel ngã gục, Julian xông về muốn đỡ cậu ta dậy, nhưng lại thấy tên lính đánh thuê cầm nỏ kia lại định lắp tên. Trong lúc cấp bách trong đầu chợt lóe lên một ý, Julian vớ lấy một hòn đá trên đất ném qua, hòn đá không ném trúng tên lính đánh thuê, nhưng lại vừa hay ném trúng cây đuốc trong tay đối phương, cây đuốc rơi xuống đám lá rụng, tia lửa bắn lên, mang theo dầu mỡ trên đuốc lập tức đốt cháy đám cỏ trên mặt đất.

“Cái đ*t!” Đám lính đánh thuê la lên, vội vàng dập lửa, tạm thời không rảnh đuổi theo bọn họ. Julian nhân cơ hội đỡ Riel dậy, phát hiện cánh tay trái của cậu ta đã không nhấc lên nổi nữa, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi cũng không còn chút máu.

“Có đi được không?” Giọng Julian run rẩy.

Riel gật gật đầu, dựa vào người Julian, dùng chút sức lực còn sót lại nắm chặt đoản kiếm.

Hai người dìu nhau, loạng choạng chạy về phía con dốc đứng cách đó không xa. Ánh lửa sau lưng ngày càng sáng, tiếng chửi rủa và tiếng bước chân của lính đánh thuê cũng ngày càng gần.

Trên con dốc đứng toàn là lá rụng trơn trượt và đá vụn, Julian vừa đặt bước chân đầu tiên đã suýt trượt ngã, cậu vội vàng tóm lấy cành cây bên cạnh, ổn định lại cơ thể, sau đó dìu Riel từ từ đi xuống.

“Nhanh! Hai thằng chó đó chạy xuống dưới rồi!” Giọng tên đội trưởng truyền đến từ đỉnh dốc, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng “xoạt”, là một tên lính đánh thuê đứng không vững, trượt ngã thẳng xuống con dốc, con đao trong tay múa loạn xạ suýt nữa chém trúng chân Julian.

Julian vội kéo Riel né sang bên cạnh, tên lính đánh thuê đó đâm sầm vào một cái cây, lập tức ngất xỉu.

Đám lính đánh thuê phía sau thấy vậy cũng không dám trượt xuống một cách mạo hiểm nữa, chỉ đành đứng trên đỉnh dốc chửi bới, bắt đầu đi vòng sang hai bên.

Riel thở hổn hển, nhét thanh đoản kiếm dính đầy máu của cậu ta vào tay Julian: “Cầm lấy, lỡ như… lỡ như tôi không chống cự nổi, cậu cứ tự mình chạy đi.”

“Đừng nói bậy!” Julian siết chặt thanh đoản kiếm vừa lục được từ trên người tên lính đánh thuê, hít sâu một hơi, “Cậu chết rồi tôi còn bảo vệ ai nữa!” Julian dìu Riel dậy, tiếp tục đi xuống con dốc, đá vụn không ngừng lăn xuống từ bên chân, rơi trúng cành cây bên dưới phát ra tiếng “lách tách”.

Cuối cùng thì hai người cũng trượt xuống đến chân dốc, ngã vào một đống lá rụng thật dày. Julian bò dậy, ngay lập tức kiểm tra tình trạng của Riel, cánh tay trái của cậu ta đã hoàn toàn không cử động được nữa, băng gạc bị máu thấm ướt đẫm, ngay cả hơi thở cũng trở nên yếu ớt. Xung quanh là bụi rậm um tùm, vừa hay có thể che đi bóng dáng hai người.

“Trước… trước mắt cứ trốn ở đây đã.” Riel dựa vào một gốc cây, nhắm mắt thở hổn hển một lúc lâu, mới miễn cưỡng lên tiếng: “Lính đánh thuê không dám tùy tiện đi xuống, bụi rậm ở đây quá dày, cây độc cũng rất nhiều.”

Julian gật đầu, móc từ trong túi ra mẩu băng vải sạch cuối cùng, định giúp Riel băng bó lại vết thương, lại phát hiện vết thương đã rỉ máu rất nghiêm trọng, băng vải vừa áp lên đã bị nhuộm đỏ. Cậu đành xé cái áo choàng cũ của mình thành dải, cẩn thận quấn lên cánh tay trái của Riel, cố gắng siết chặt để cầm máu.

“Đau không?” Giọng Julian rất khẽ.

Riel lắc đầu, mở mắt nhìn cậu, khóe miệng lại hơi nhếch lên: “Kỹ thuật… ném của cậu, đúng là tệ thật…”

Julian sững sờ, rồi cũng bật cười, vừa rồi cậu còn tưởng mình và Riel đều sẽ toi mạng ở đó. Vốn dĩ trước khi xuyên sách cậu cũng chưa từng trải sự đời, càng đừng nói đến việc đối đầu với một đám lính đánh thuê cầm mã tấu y như thổ phỉ, giờ hoàn hồn lại mới phát hiện hai chân mình đã mềm nhũn.

Julian cười xong, mới phát hiện mình không chỉ mềm chân, mà tay cũng đang run. Cậu nhìn theo ánh mắt Riel xuống dưới, ống quần mình bị dây leo ở chân dốc móc rách một mảng, bên trên dính mấy giọt dịch màu xanh đậm, ghé sát vào ngửi còn có mùi chua nhàn nhạt.

“Cẩn thận.” Riel đột nhiên đưa tay, dùng ngón tay phải không bị thương chỉ chỉ vào dây leo trên đất, “Đây là Suy Đằng, dịch của nó có hiệu quả tê liệt rất mạnh…” Cậu ta không nói hết, nhưng vẻ nghiêm trọng trong ánh mắt đã nói rõ hậu quả.

Julian vội vàng rụt chân về, giũ giũ chất dịch dính trên quần, lúc này mới chú ý thấy trong bụi rậm xung quanh quấn đầy loại dây leo này, mép lá ánh lên màu đỏ sẫm, trong đêm tối như một con rắn độc đang ẩn mình.

“Hèn gì lính đánh thuê không dám xuống.” Julian lẩm bẩm, nhích lại gần Riel, cách xa đám dây leo kia một chút, trong lòng cũng thấy yên tâm hơn. Cậu vừa ngồi yên, liền nghe thấy trên đỉnh dốc truyền đến tiếng “xoạt”, là tiếng lính đánh thuê dùng đao chém bụi rậm, ngay sau đó là tiếng gầm giận dữ của tên đội trưởng:

“Một lũ phế vật! Ngay cả một con dốc đứng cũng không xuống được? Tìm gậy dài, vạch đám cỏ bên dưới ra, tao không tin bọn chúng có thể độn thổ!”

Ánh mắt Julian lập tức tối sầm lại, cậu nhìn Riel vịn thân cây muốn đứng dậy, nhưng lại vì cơn đau dữ dội ở cánh tay trái mà ngã khuỵu xuống, lông mày nhíu càng chặt hơn: “Không thể trốn nữa rồi, nếu bọn chúng trượt thẳng xuống, trước khi thuốc tê có tác dụng là đã có thể chém chết chúng ta rồi.”

Hai người vừa định đứng dậy, trên đỉnh dốc đột nhiên bay xuống một hòn đá to bằng nắm tay, “bịch” một tiếng nện vào đống lá rụng cách bọn họ ba bước chân, đá vụn văng lên sượt qua đầu gối Julian, đau đến mức cậu phải kêu lên. 

“Tìm thấy rồi! Ở ngay bên dưới!” Bên trên truyền đến tiếng hoan hô của lính đánh thuê, ngay sau đó lại có mấy hòn đá nữa ném xuống, một hòn trong đó sượt qua bả vai Riel, đập vào thân cây lõm cả một mảng.

“Chạy!” Julian không do dự nữa, nửa dìu nửa ôm xốc Riel dậy, cố gắng để trọng lượng của cậu ta đè lên người mình, tránh vết thương bên cánh tay trái. Lá của dây leo bình thường quẹt vào cánh tay để lại mấy vệt đỏ ngứa ngáy, nhưng cậu không dám dừng chân, chỉ đành nhìn chằm chằm vào bụi cây thấp phía trước, bước thấp bước cao mà đi.

Riel dựa vào người cậu, hơi thở ngày càng nặng nề, nhưng vẫn không quên nhắc nhở: “Bên trái… có một dây leo, đừng đụng vào.” Julian vội vàng né sang trái, quả nhiên nhìn thấy một sợi Suy Đằng to bằng cổ tay vắt ngang giữa đường, dịch của nó ánh lên vệt sáng bóng loáng dưới ánh trăng, nếu mà vấp phải thì không dám tưởng tượng hậu quả.

“Phía trước…”

Julian lập tức ngẩng đầu, một khoảng đất trống nhỏ được bụi rậm bao quanh hiện ra trước mắt, ánh trăng xuyên qua kẽ lá rải xuống thảm cỏ vàng khô, lại có vài phần hương vị của một vùng đất báu trong rừng.

Hai người loạng choạng đi vào khoảng đất trống, Julian dìu Riel dựa vào một gốc cây gãy, gốc cây đủ to, có thể che được tầm nhìn từ trên đỉnh dốc. Riel thở dốc kịch liệt, cánh tay trái buông thõng bên hông, dải vải áo choàng mới quấn lại rỉ máu. Julian ngồi xổm bên cạnh, vơ ít cành khô phủ lên xung quanh, che đi bóng dáng hai người.

Tiếng la mắng trên đỉnh dốc đã yếu đi một chút, nhưng không hề biến mất. Julian siết chặt đoản kiếm, đầu ngón tay vẫn còn run, nhưng vẫn ghé sát vào bên cạnh Riel khẽ nói:

“Nghỉ một lát đã, trước khi trời sáng sẽ di chuyển tiếp.” Riel nhắm mắt gật đầu, ánh trăng rọi lên khuôn mặt trắng bệch của cậu ta, ngay cả hơi thở cũng toát ra vẻ mệt mỏi. Nắm chặt sự an toàn ngắn ngủi trộm được này trong lòng bàn tay, đầu óc Julian vận hành hết tốc lực, cố gắng tìm ra một cách phá cái cục này.

Sờ sờ cuốn《Thuật Luyện Kim: Từ Nhập Môn Đến Nhập Mộ》đang buộc trước ngực, ánh mắt Julian liếc về phía đám Suy Đằng quấn quanh bốn phía, đôi mắt đột nhiên sáng lên.

“Có lẽ… có thể lợi dụng một chút.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!