Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)
Chương 07 - Hái thuốc
3 Bình luận - Độ dài: 2,455 từ - Cập nhật:
Trời còn chưa sáng hẳn, Julian đã rón rén đứng dậy.
Đống lửa đã sớm tàn thành tro, Riel dựa vào thùng gỗ trông có vẻ ngủ rất say, nhưng đôi mày vẫn hơi nhíu lại, chắc là mơ thấy ký ức gì đó không tốt đẹp.
Julian nhìn chằm chằm cánh tay trái quấn đầy vải thô của cậu ta một lúc, xác nhận không có dấu hiệu rỉ máu, mới hơi yên tâm rời khỏi phòng.
Động tác của cậu rất nhẹ, ngay cả tiếng cửa gỗ “két” ra khi mở cũng bị đè xuống mức thấp nhất. Đi đến đầu hẻm, Julian ngoảnh đầu nhìn lại căn nhà gỗ cũ nát kia, nơi này tạm thời an toàn, nhưng vết thương của Riel cần dược liệu tươi mới để tiếp tục, thuốc luyện chế từ cỏ cầm máu hồi phục quá chậm. Muốn hồi phục nhanh hơn, vẫn phải đi hái loại dược liệu có hiệu quả hơn để luyện chế mới được.
Giấu cái túi vải cũ lục được từ phòng tạp vật vào trong ngực, Julian men theo chân tường rảo bước tiến về phía trước. Cậu cố ý đi vòng qua hẻm nam, ở đó vẫn còn dấu vết của Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield, hôm qua cậu nhìn thấy từ xa hai tên lính đánh thuê đang tra hỏi một người bán hàng rong, trong lòng thầm tính toán. Có lẽ nên thử đến một nơi mà dị giới nào về cơ bản cũng sẽ tồn tại…
“Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả!” Julian gật gật đầu, khi đi được nửa đường thì thấy trước bảng thông báo ở góc phố có mấy người đang vây quanh. Julian đi ngang qua liếc nhìn một cái, tim bỗng đập hẫng một nhịp.
Trên đó dán một tờ đơn ủy thác đã ố vàng, người ủy thác ẩn danh, treo thưởng hai đồng bạc để hái mười cây Nguyệt Quang Thảo, còn cố ý ghi chú “cần tươi mới không hư hỏng”.
Julian dừng bước, đầu ngón tay lặng lẽ siết chặt túi vải, đây chẳng phải là nhiệm vụ vừa dễ làm lại vừa kiếm được nhiều tiền sao? Nhưng mà… sao lại trùng hợp đến thế?
“Này, cậu cũng muốn nhận ủy thác này à?” Một người nông dân trồng thuốc gánh hàng rong bên cạnh liếc Julian một cái, giọng điệu đầy vẻ khinh thường, “Thứ này không dễ hái đâu, trong vườn cây ấy có ma vật chạy lung tung, không an toàn chút nào, hơn nữa dạo này Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield cứ lảng vảng quanh đó, tôi khuyên cậu đổi cái khác đi.”
Julian không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm nét chữ trên đơn ủy thác, bút pháp ngay ngắn, mực còn mới, không giống chữ của nông dân bình thường viết. Cậu thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng lại thật sự không nỡ bỏ qua hai đồng bạc kia. Có tiền, không chỉ có thể mua cho Riel ít băng gạc sạch sẽ, mà còn có thể mua thêm ít thuốc đẩy nhanh tốc độ trị thương, vấn đề thức ăn cũng có thể được giải quyết.
“Cảm ơn ý tốt, nhưng tôi vẫn phải nhận.” Cậu xé đơn ủy thác xuống, xoay người rời đi, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của người nông dân trồng thuốc.
Vườn cây ăn quả bỏ hoang ở phía tây thành lúc này đâu đâu cũng là tường đá đổ nát và giàn cây bị gãy, dây leo bò đầy trên bức tường gãy, tấm biển gỗ ở cửa đã mục nát từ lâu.
Julian cầm một cành cây khô nhặt được trên đất, cẩn thận gạt đám cỏ dại cao đến nửa người ra. Nguyệt Quang Thảo là loại dược liệu cơ bản nhất cần thiết cho thuật luyện kim, đồng thời cũng có hiệu quả trị thương nhất định.
Vì lá cây giống như trăng lưỡi liềm, ban đêm sẽ phát ra ánh sáng trắng yếu ớt, nên rất dễ nhận ra trong bụi cỏ. Tiếng kêu quái dị truyền đến từ cách đó không xa khiến Julian thấy hơi sởn gai ốc, động tác trên tay bất giác nhanh hơn một chút.
Đột nhiên cuối con đường truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, Julian lập tức nín thở, vội vàng trốn sau một gốc cây khô. Qua khe hở của thân cây, cậu nhìn thấy hai người mặc đồng phục Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield cưỡi ngựa đi qua, thanh đao bản rộng bên hông lắc lư khiến người ta hoa cả mắt.
Một trong hai người ghì ngựa lại, chỉ về phía vườn cây ăn quả nói gì đó, người kia lắc đầu, cười nói: “Ở đây chỉ có mấy con ma vật nhỏ không đáng nhắc tới thôi, mày sợ cái quái gì?”
Mãi đến khi tiếng vó ngựa biến mất, Julian mới thở phào, sau lưng đã vã mồ hôi lạnh. Cậu cúi đầu nhìn cây Nguyệt Quang Thảo trong tay, lá cây không hề bị hư hỏng, nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm. Hai tên lính đánh thuê vừa rồi hình như là cố ý tuần tra khu vực này, lẽ nào có người cố tình dẫn bọn chúng đến đây?
Cậu không dám nán lại lâu, tăng tốc hái đủ dược liệu mà ủy thác yêu cầu, lại hái thêm một ít cỏ cầm máu và Nguyệt Quang Thảo, mới giấu túi vải vào ngực rồi quay về. Khi đi ngang qua một tiệm rèn hẻo lánh, là địa điểm giao nộp ghi trên đơn ủy thác, Julian cố ý quan sát nửa ngày, xác nhận xung quanh không có bóng dáng lính đánh thuê, mới nhanh chóng đẩy cửa đi vào.
Trong tiệm rèn sặc mùi mạt sắt, một ông chú đeo mặt nạ ngồi trong góc, nhìn thấy túi vải trong tay cậu, bèn cẩn thận kiểm tra dược liệu một lượt, xác nhận không có vấn đề gì thì đưa qua hai đồng bạc, chỉ nói một câu: “Không ngờ thật sự có người dám nhận”, rồi xoay người đi vào gian nhà trong.
Julian nắm chặt đồng bạc, nỗi nghi ngờ trong lòng càng nặng nề hơn. Giọng của người này rất xa lạ, nhưng lại toát ra một cảm giác áp bức quen thuộc, như đã từng nghe thấy ở đâu đó.
Hơn nữa, câu “thật sự có người dám nhận” mà ông ta nói là có ý gì? Lẽ nào gã này cố ý gài bẫy người khác?
“Thôi kệ, quan tâm nhiều làm gì, tiền trao tay là được rồi.”
Lúc quay về nhà gỗ thì Riel đã tỉnh, đã khôi phục dáng vẻ người sống chớ lại gần, đang lau chùi thanh đoản kiếm. Thấy Julian đi vào, ánh mắt cậu ta dừng lại trên túi dược liệu trước, rồi lại lướt qua ống quần dính đầy bùn đất của Julian, nhíu mày: “Cậu đi đâu đấy?”
“Hái thuốc.” Julian đặt túi vải xuống đất, móc hai đồng bạc ra huơ huơ trước mặt Riel, giọng điệu có chút đắc ý, “Còn nhận được một nhiệm vụ cấp ‘hời’ vừa đơn giản lại nhiều tiền, tối nay muốn ăn gì nào?”
Ánh mắt Riel dừng lại trên đồng bạc một chút, rồi lại dời sang tay Julian, đôi tay đó dính không ít bùn đất, trên khớp ngón tay còn có rất nhiều vết xước nhỏ li ti, chắc là bị gai cào phải lúc hái thuốc. Trong lòng dâng lên cảm giác khó tả, nhưng cậu vẫn lạnh giọng nói: “Không sợ gặp phải lính đánh thuê à?”
“Sợ chứ.” Julian ngồi xổm xuống sắp xếp dược liệu, giọng điệu thoải mái, “Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn vết thương của cậu trở nặng được? Cậu mà phế rồi thì giao dịch của chúng ta biết làm sao đây?”
Lời này vẫn thẳng thắn như trước, nhưng lại không khiến Riel thấy chói tai như lần trước. Cậu nhìn dáng vẻ Julian chăm chú phân loại dược liệu, lông mi thiếu niên này rất dài, lúc cụp mắt xuống sẽ khiến đường nét bên sườn mặt cũng dịu đi rất nhiều.
Riel không ngừng tự nhủ, chỉ là quan hệ trao đổi lợi ích, khi giao dịch kết thúc, thì hai người đường ai nấy đi, không ai nợ ai. Ngoại trừ… tối hôm qua.
Riel siết chặt thanh đoản kiếm trong tay, cậu ta vẫn không nói lời mềm mỏng, chỉ đặt thanh đoản kiếm bên chân, nhỏ giọng nói: “Lần sau ra ngoài thì nhớ gọi tôi dậy.”
Julian sững sờ, ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Cậu còn chưa lành vết thương, muốn ra ngoài làm gì?”
“Tôi có thể canh gác giúp cậu.” Giọng Riel rất kiên định, nhưng ánh mắt lại có hơi không tự nhiên mà né tránh ánh nhìn của Julian, “Không thể để một mình cậu mạo hiểm được.”
Julian nhìn dáng vẻ gượng gạo của cậu ta, không nhịn được bật cười: “Được thôi, nhưng cậu phải dưỡng cho lành vết thương trước đã.” Cậu cầm một cây cỏ cầm máu lên, đưa đến gần chóp mũi ngửi ngửi, “Tối nay dùng chỗ dược liệu này đắp lên vết thương cho cậu, chắc là có thể mau lành hơn một chút.”
……
Chạng vạng tối, Julian dùng một cái hũ gốm nhặt được, làm theo một cuốn sách nhỏ mua ở sạp ven đường để sắc thuốc, mùi thuốc đắng chát lan tỏa khắp căn nhà gỗ.
Riel dựa vào đống lửa, nhìn động tác thỉnh thoảng lại khuấy dung dịch thuốc của thiếu niên, trong lòng lại đang nghĩ đến chuyện ban ngày.
Julian ra ngoài cả nửa ngày, lúc về không chỉ mang theo dược liệu, mà còn lấy được đồng bạc, rốt cuộc tên này đã nhận ủy thác gì? Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield dạo này đang tuần tra ở phía tây thành, lẽ nào có liên quan đến bọn chúng?
Hay là tên này thực ra đã bị gia tộc gọi về, bây giờ là đang lợi dụng lòng tin của mình, định trói mình lại để giao nộp?
Những ý nghĩ này xoay một vòng trong đầu, nhưng cậu ta không hỏi ra miệng. Riel từ nhỏ đã được cha dạy dỗ là đừng bao giờ dễ dàng tin tưởng người khác, đặc biệt là sau biến cố lần đó, cậu ta càng khắc sự cảnh giác vào tận xương tủy.
Nhưng hành động của Julian lại hết lần này đến lần khác cố gắng phá vỡ phòng tuyến tâm lý của cậu ta. Sắc thuốc lúc đêm khuya, mạo hiểm hái thuốc, chừa lại đồ ăn duy nhất cho mình, những điều này đều không giống việc mà một người chỉ coi trọng lợi ích sẽ làm.
“Thuốc được rồi.” Julian nhấc hũ gốm ra khỏi đống lửa, dùng vải thô lót tay, cẩn thận rót dung dịch thuốc ra. Dung dịch thuốc màu hổ phách sóng sánh trong bát, hơi nóng mang theo mùi đắng chát bay về phía Riel.
Riel đưa tay không bị thương ra nhận lấy bát. Dung dịch thuốc rất nóng, nhưng lại ấm đến mức đầu ngón tay cậu ta cũng thấy tê rần. Cậu ta cúi đầu uống một ngụm, vị đắng chát lan ra đầu lưỡi, nhưng lại không cảm thấy khó nuốt như lần trước.
Julian ngồi đối diện cậu ta, nhìn cậu ta uống xong thuốc, mới lên tiếng: “Ngày mai tôi còn phải đến phía tây thành một chuyến, nhận thêm ủy thác để đổi ít băng gạc và đồ ăn.”
Động tác của Riel hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn Julian: “Phía tây thành có lính đánh thuê.”
“Tôi biết,” Julian cười cười, “Nhưng tôi có cách tránh bọn chúng. Cậu cứ yên tâm, mạng tôi cứng lắm, không chết được đâu. Hơn nữa tôi đã nói rồi, những thứ tôi biết nhiều hơn cậu rất nhiều, nội dung giao dịch hình như cậu cũng quên rồi, tôi đã nói là sẽ bảo vệ cậu sống sót đến ngày không ai có thể uy hiếp được cậu nữa.”
Riel không nói gì nữa, chỉ đưa cái bát trống không cho Julian. Ánh lửa hắt lên giữa hai người, sự im lặng lại không hề lúng túng như trước. Riel nhìn bóng lưng Julian đang thu dọn hũ gốm, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, có lẽ Julian không phải như cậu ta nghĩ, rằng sẽ chỉ lợi dụng mình.
Mà Julian vừa dùng vải thô lau chùi hũ gốm, vừa thầm tính toán trong lòng.
Ủy thác hôm nay quá kỳ quặc, người ủy thác không rõ thân phận, Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield lại đang tuần tra ở phía tây thành, giữa hai việc này liệu có liên quan gì không? Cậu phải đến tiệm rèn một chuyến nữa, xem có thể tìm thêm manh mối gì không. Nhưng những lời này không thể nói cho Riel, để cậu ta khỏi lo lắng, dù sao bây giờ Riel cần nhất là dưỡng thương.
Đêm dần khuya, đống lửa cũng lụi dần. Julian trải cỏ khô ra, lại đắp cho Riel một tấm da thuộc đã được hơ khô cả ngày, mới dựa vào tường nhắm mắt lại.
Nhìn dáng vẻ Riel lúc ngủ, dưới mắt thiếu niên vẫn còn quầng thâm, chắc là dạo này mệt mỏi quá rồi, ngay cả lúc ngủ cũng giữ tư thế cảnh giác, chỉ sợ gặp phải tình huống đột ngột gì.
Julian cúi đầu, nhìn đống lửa lách tách, giọng nói của người trong tiệm rèn cứ văng vẳng bên tai, gã đó rốt cuộc có lai lịch gì? Trong cốt truyện gốc có nhắc đến nhân vật này không? Hay là mình lo xa quá rồi? Mấy tháng nay chạy trốn riết bị hoang tưởng à?
“Haizz, đầu óc loạn quá…” Vò vò mi tâm, sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn loạn. Julian thở dài, nhìn Riel đang dựa vào tường ngủ say, “Thôi… không nghĩ nữa. Nhiệm vụ cấp bách là dưỡng cho Riel lành vết thương, như vậy mới có thể xem xét kế hoạch ‘nuôi lớn’ nhân vật chính bước tiếp theo. Đợi nuôi cậu ta đủ lớn để biến thành nhân vật chính thật sự, là mình có thể về hưu dưỡng lão, thoát ly cốt truyện mà về quê trồng rau rồi.”
Nghĩ đến đây, Julian còn cười ngây ngô một cái, khiến Riel vừa mới chợp mắt giật nảy mình, không dám quay đầu lại nhìn biểu cảm của cậu.
“Chắc là… nghe nhầm rồi.”
3 Bình luận