Quyển 1: Gặp gỡ, hợp tác, chạy trốn! (Hoàn thành)

Chương 47 - Đệ Nhị Thánh Hỏa

Chương 47 - Đệ Nhị Thánh Hỏa

“Để cho các ngươi thấy thế nào mới là thanh tẩy thật sự!”

Julian giơ ngang hai tay, toàn bộ ma lực bắt đầu hội tụ về lòng bàn tay, nhanh chóng hóa thành một luồng xoáy ma lực khiến người bên cạnh cảm thấy áp lực khó hiểu, bùng phát ra nhiệt độ cao đủ để thiêu đốt mọi thứ.

Khi ngọn lửa đỏ rực dần chuyển thành màu trắng kim chứa đựng hơi thở thánh khiết, cuối cùng dần ngưng tụ thành hình, hóa thành một cây trường thương khổng lồ rực cháy ngọn lửa trắng kim, không gian xung quanh nó bị biến dạng vì nhiệt độ cao, không ngừng phát ra hơi nóng kinh người.

“Đệ Nhị Thánh Hỏa – Phá Trời Phán Định Thương!”

Khoảnh khắc trường thương thoát khỏi tay, không gian xung quanh dường như bị rút hết mọi âm thanh và ánh sáng, chỉ còn tiếng lạch tách vụn vặt do ngọn lửa trắng kim lưu chuyển trên thân thương và ánh sáng chói lòa lướt qua không khí.

“Đó là… Thánh Hỏa… là Thánh Hỏa chân chính…”

Khoảnh khắc trường thương va chạm với mặt đất, thời gian như thể ngừng lại một giây. Ngay sau đó, mặt đất đột nhiên bắt đầu chấn động dữ dội. Lấy điểm trường thương rơi xuống làm trung tâm, những đường vân ma lực hình mạng nhện nhanh chóng lan rộng, trong chớp mắt đã hóa thành một cơn bão ma lực cuồng nộ, không ngừng xé rách cơ thể bọn chúng.

Chưa đợi đám người áo đen hoàn hồn khỏi cơn đau dữ dội do ma lực hỗn loạn, đợt xung kích thứ hai đã ầm ầm ập đến. Không khí xung quanh điểm rơi của thương bị đốt cháy không ngừng biến dạng, trường kiếm và áo giáp kỵ sĩ còn sót lại trên mặt đất bị thiêu cháy thành chất lỏng, thậm chí cả phụ kiện kim loại đeo ở thắt lưng và lưỡi liềm cùng xích sắt trong tay người áo đen cũng mềm đi, biến dạng một cách rõ rệt bằng mắt thường.

Cuối cùng, những lưỡi liềm đoản kiếm cùng với áo giáp và kiếm đeo trên người con rối đều tan chảy thành từng vũng nước sắt đỏ rực, ngay cả phiến đá xanh trên mặt đất cũng bị nung đến mức hóa thành dạng thủy tinh bán trong suốt.

Giây tiếp theo, một cột sáng trắng thẳng đứng đột nhiên vọt lên từ mặt đất mà xuyên phá trời cao, ngọn lửa vàng kim bao quanh cột ánh sáng bùng phát dữ dội, hoàn toàn bao trùm toàn bộ khu vực phía sau xe ngựa.

Đám người áo đen phát ra tiếng kêu la thảm thiết, hai tên trong số đó chỉ vừa tiếp xúc với rìa cột sáng, nhưng ngay cả thời gian giãy giụa cũng không có, quần áo lập tức bị Thánh Hỏa cháy, da thịt bị cacbon hóa, bong tróc trong nhiệt độ cao, cuối cùng hóa thành một nắm tro tàn.

Cột sáng kéo dài vài giây rồi mới từ từ tan biến, chỉ còn lại một cái hố đen sâu không thấy đáy, vách hố còn phát ra ánh sáng đỏ rực vì quá nhiệt độ quá cao. Còn Julian lúc này đã không thể chống đỡ nổi cơ thể, hai tay đập mạnh xuống đất mới miễn cưỡng không quỳ xuống.

Ngực cậu ta phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh trên trán chảy dọc theo má, cái giá của việc ma lực suy kiệt lúc này đã biểu hiện ra, ngay cả nhúc nhích một ngón tay cũng là một điều xa xỉ.

Nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt, không chỉ những kỵ sĩ kia, cả Riel và Clyce lúc này cũng đứng sững sờ tại chỗ, vẻ mặt như thấy quỷ nhìn Julian.

Chỉ có Riel nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng đỡ Julian ngồi xuống ghế xe ngựa. Vừa đỡ cậu ta ngồi xuống ghế xe ngựa, Julian liền không nhịn được ho khan hai tiếng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu.

“Cậu… lẽ nào đã đạt tới Siêu Giai… không, uy lực này e là đã gần Thánh Giai rồi?!” Riel hỏi ra vấn đề trong lòng tất cả mọi người trong thùng xe.

Julian đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, nhưng đầu ngón tay run rẩy lại không thể nào kiềm chế được. Ma lực hao tổn quá mức khiến cậu ta ngay cả giơ tay lên cũng phải dùng hết sức lực, ánh mắt rơi trên đống đổ nát cháy đen bên ngoài thùng xe mới từ từ mở miệng:

“Đây là ma pháp bản nguyên của tôi.”

“Ma pháp bản nguyên của cậu?” Riel cúi đầu trầm tư, lại nhớ lại lúc ở trong rừng, ngọn lửa trong tay Julian vô cùng ngoan ngoãn, không hề có vẻ hung hãn, quả thật khác biệt so với nguyên tố Hỏa thông thường. Nhưng mà…

“Đệ Nhị Thánh Hỏa?” Clyce lặp lại cái tên này, miệng lẩm bẩm điều gì đó: “Đệ Nhị… Thánh Hỏa… lẽ nào có liên quan đến Hạt Giống Thánh Hỏa?”

Julian dựa vào lưng ghế, không thèm để ý đến lời bàn tán của Clyce và các kỵ sĩ nữa, khẽ nói với Riel: “Đợi đến Vọng Phong Thành tôi sẽ từ từ kể cho cậu nghe.”

“Ừm.” Riel gật đầu đáp lại, không hỏi thêm gì nữa, sự tin tưởng của cậu ta đối với Julian bây giờ gần như không còn giữ lại gì.

Cậu ta không cho rằng Julian có chuyện gì bất lợi cho mình mà cố tình che giấu, những việc Julian đã làm đã khiến Riel cởi bỏ khúc mắc, không còn bất kỳ nghi ngờ nào đối với cậu ta. Cậu ta muốn nói thì nói, nếu không muốn nói, cậu ta tự nhiên cũng sẽ không truy hỏi.

Đệ Nhị Thánh Hỏa, đây không phải là cái tên do Julian tự nghĩ ra, mà là cái tên cậu ta mới dần nhớ lại gần đây, cũng là cái tên vẫn luôn lặng lẽ co lại trong một góc chưa được phát hiện trong đầu sau khi mảnh sao chổi kia lóe lên.

Đồng thời còn có mấy ma pháp nghe có vẻ rất kinh khủng. Phá Trời Phán Định Thương này chỉ là một trong năm ma pháp mà đấy thôi, những cái còn lại cậu ta còn chưa đi sâu vào nghiên cứu, và tạm thời cũng không cần thiết, đòn đánh hôm nay chỉ là để thử uy lực, và những gì đã thể hiện là nằm ngoài mong đợi của cậu.

Vốn dĩ chuyện Vọng Phong Thành cậu ta có hơi không tự tin, dù sao nếu muốn dựa vào cốt truyện gốc và chút sức lực nhỏ bé này của mình để cứu vãn sự diệt vong của một thành phố. Thật lòng mà nói thì đấy quả thực là chuyện viển vông.

Nhưng sự kiện Vọng Phong Thành cũng không phải là không có bất kỳ chuyển biến nào.

Sự xóc nảy của xe ngựa khiến Julian khẽ dựa vào ghế, nhắm mắt nhưng không hề có chút buồn ngủ nào, trong đầu toàn là mấy chữ “quản sự nhà Serranfeth”, như một đám sương mù lờ mờ, không nắm được hình dáng cụ thể.

Miêu tả về tên nội gián này trong sách quá sơ sài, chỉ nhắc đến một câu “quản sự nhà Serranfeth, ngấm ngầm chuyển giao bản đồ phòng thủ thành trì cho Tế Thế Hoang Tinh”, không nhắc đến tên, cũng không nhắc đến hình dáng.

Ban đầu khi lật đến trang này cảm thấy cũng chỉ là một vai phụ nhỏ, căn bản không để ý đến loại nhân vật cốt truyện này, bây giờ nghĩ lại quả thực hối hận muốn đứt ruột.

Một gia tộc quý tộc có rất nhiều quản sự.

Quản kho, quản nhà, quản hạ nhân, quản nô lệ, quản cái này quản cái kia một đống người, đây còn chỉ là trong lãnh địa của một quý tộc nào đó. Mà loại lãnh địa này ở Vọng Phong Thành e là có đến hàng trăm.

Nhìn ánh nến lung lay trên thành xe ngựa, trong đầu Julian như bị nhét vào một mớ bòng bong.

“Nên bắt đầu từ đâu thì tốt nhỉ…”

Có lẽ chuyện này cũng có liên quan đến Tế Thế Hoang Tinh Giáo thì sao?

Như thể đã nắm được điều gì đó, Julian khẽ nhíu mày, tiếp tục suy nghĩ về chi tiết cốt truyện này trong sách gốc.

Tế Thế Hoang Tinh Giáo là phản diện hạng nặng xuất hiện ở giai đoạn giữa và cuối của cốt truyện gốc.

Không chỉ gây ra một đống rắc rối cho nhân vật chính đang học trong học viện, suýt chút nữa còn làm Clyce và một thành viên khác của đội nhân vật chính mất mạng, kết quả là châm ngòi cơn giận của Riel, tại chỗ bạo phát sức mạnh chém tên thủ lĩnh giáo đoàn kia thành thịt băm.

Nhưng trong sách có nhắc đến Tế Thế Hoang Tinh Giáo còn tàn dư ở những nơi khác, nhưng mãi sau đó không có tin tức gì nữa, chi tiết này dường như đã bị lãng quên.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Giọng Riel vang lên, khiến hàng lông mày nhíu chặt của Julian dần giãn ra, nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú của Riel.

“Xảy ra nhiều chuyện quá, tôi đang sắp xếp lại suy nghĩ…”

Nhéo nhéo ấn đường, Julian thở dài, nhận lấy cốc nước ấm Riel đưa qua rồi nói lời cảm ơn: “Vũ khí mới dùng có quen không?”

“Rất tốt. Nhẹ nhàng, sắc bén, dẻo dai, hơn nữa tiện mang theo bên mình, tôi rất thích.” Riel xoa xoa chiếc nhẫn trên ngón trỏ, bất giác cười khẽ một tiếng: “Hơn nữa đây còn là cậu tặng tôi mà.”

Julian ôm cốc nước ấm, sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay được xua đi một chút. Cậu nhìn chiếc nhẫn lấp lánh ánh bạc trên ngón tay Riel, trên mặt ửng lên một chút màu hồng, rồi nhanh chóng biến mất, ho khan hai tiếng: “Khụ ừm, cái đó…”

“Hai người cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Cho dù có ma pháp trận tăng tốc, xe ngựa này muốn đến Vọng Phong Thành cũng phải mất một tuần, dù sao cũng chở nhiều người như vậy.” Clyce nốc cạn một lọ thuốc trị thương hạ giai, thở phào một hơi, quay đầu nhìn Julian đang nằm nghiêng ở mép xe ngựa và Riel đang ngồi bên cạnh cậu.

“Một tuần? Giữa đường… có nghỉ ngơi không?”

Phải biết rằng tuy Julian từng là một người đàn ông cứng cỏi ngồi ghế cứng tàu hỏa suốt bốn mươi chín tiếng thì chân cũng không hề mềm đi. Nhưng một tuần… cũng quá dài rồi.

“Có.”

Chỉ một chữ đơn giản này, khiến Julian như trút được gánh nặng, lại tiếp tục nằm xuống.

“Phù~ Vậy thì tốt rồi, tôi ngủ một giấc đây, đợi đến tối canh gác thì các tôi dậy nhé.” Julian nhìn Riel, được đối phương gật đầu đồng ý rồi nhắm mắt lại. Ma lực tiêu hao quá mức khiến cơ thể cậu đã rất mệt mỏi, vừa chạm vào đệm ngồi tạm coi là mềm mại đã ngủ say.

“Cái tên này cuối cùng cũng chịu yên tĩnh rồi.” Clyce sáp lại gần, hơi hạ thấp giọng, trong tay vẫn cầm nửa chiếc bánh mì trắng chưa gặm xong, tay kia đưa ra trước mặt Riel, chiếc bánh còn lại vẫn đang nóng hổi.

Riel chần chừ một chút, vẫn nhận lấy chiếc bánh mì trắng còn nóng.

“Hai người… rất thân?” Clyce cắn một miếng bánh mì, ngồi đối diện Riel hỏi.

“Ừm, cậu ấy là… người bạn vô cùng thân thiết của tôi.”

“Bạn bè?” Clyce nhíu mày, nhìn Julian đang ngủ say, rồi lại nhìn Riel: “Tính cách hai người khác nhau đến vậy, sao lại trở thành bạn bè?”

Riel nắm chặt chiếc bánh mì trắng còn nóng trong tay, ánh mắt rơi trên khuôn mặt Julian đang ngủ say cũng khẽ nhíu mày, giọng điệu tỏ ra rất dịu dàng: “Cậu ấy đã cứu mạng tôi, không chỉ một lần. Tôi cũng chẳng có gì có thể báo đáp cậu ấy.”

Động tác nhai bánh của Clyce đột ngột khựng lại, nửa chiếc bánh trong tay suýt chút nữa rơi xuống đùi: “Cứu mạng cậu? Cái tên này?? Cái tên này á???” Cậu ta vô thức nhìn về phía khuôn mặt gầy gò của Julian, rồi lại nhìn Riel. Liên tưởng đến việc Julian nói dối không chớp mắt, lại nghĩ đến kỹ năng chiến đấu xuất sắc của Riel lúc đó.

Clyce không muốn thừa nhận lời tên nhóc này nói có thể khiến mình mất chút cảnh giác, cũng thật khó tưởng tượng ra cảnh cậu ta cứu Riel, người còn mạnh hơn cả chính mình.

“Chi tiết thì tôi không muốn nói nhiều. Nhưng… cậu ấy sẽ là người bạn tốt nhất, và là người duy nhất tôi hoàn toàn tin tưởng sau này. Cho dù đôi khi có chút không đáng tin cậy, nhưng cậu ấy luôn thực hiện lời hứa của mình. Dù phải mất thêm bao nhiêu thời gian đi nữa, cậu ấy cũng sẽ hướng đến mục tiêu đó mà nỗ lực.”

Clyce im lặng một lát, lại nhìn về phía Julian, không nhịn được hỏi: “Tên kỳ quặc này thật sự tốt như cậu nói sao?”

“Không phải là tốt, mà là tốt nhất.”

Clyce lại rơi vào im lặng. Lần này, cậu ta không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng, im lặng nhìn Julian, không biết đang nghĩ gì.

Gió bên ngoài xe ngựa dần trở nên dịu nhẹ, xe ngựa đã sớm rời khỏi khu rừng xung quanh Thị trấn Woodcreek, phóng nhanh trên thảo nguyên bao la vô tận. Ánh nắng xuyên qua khe hở rèm xe chiếu lên mặt Julian, lặng lẽ xoa dịu những nếp nhăn giữa hai hàng lông mày cậu ta.

“Clyce Serranfeth.”

Riel ngẩng đầu nhìn thanh niên tóc vàng trước mặt, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Đấy là tên của tôi. Đợi sau khi vào Vọng Phong Thành, sớm muộn gì chúng ta cũng có lần hợp tác chiến đấu tiếp theo, lúc đó tôi không hy vọng cậu dùng tóc vàng hay tên gọi nào khác để gọi tôi.”

Im lặng một lát, Riel nhìn Clyce, do dự rất lâu mới gật đầu, thản nhiên đáp: “Riel, không có họ.”

“Vậy sau này tôi sẽ gọi cậu là Riel.”

Hai người đồng thời nhìn Julian đang ngủ say, không biết thiếu niên đang mơ thấy điều gì, lông mày hoàn toàn giãn ra, khóe miệng còn lén lút nhếch lên, không biết đang lẩm bẩm điều gì: “Độ hảo cảm đầy rồi… đội nhân vật chính…”

Nghe những lời lẩm bẩm kỳ lạ của Julian, hai người đều bất giác đồng thời bật cười, khiến các kỵ sĩ bên trong thùng xe đều lộ ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía hai người.

Hai người này… nhìn người ta cười cái gì vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!