LANCE TRIUMPH

CHƯƠNG KHÔNG TÊN SỐ BA

CHƯƠNG KHÔNG TÊN SỐ BA

Sáng.

Nắng sớm rọi thẳng vào cái hang đầy rêu phong trên một vách núi đá vô danh. Dalen nhíu mày tỉnh dậy. Hơi lạnh từ cơ thể rồng đồ sộ của cậu làm lũ rêu bên trong hang héo úa, bong ra thành từng mảng lớn. Dalen đã ngủ ở đây suốt hai tháng trời để tiêu hóa hết chỗ thức ăn mà cậu đã săn được sau khi được Lance cứu mạng.

Dalen nhìn cái giáo bạc dựng bên vách đá với vẻ ủ rũ.

“Hoàng tỷ…”, Dalen bất giác lên tiếng.

Cậu lẳng lặng mở cổng để cho cái giáo vào túi ma pháp. Thứ từng suýt lấy mạng cậu đã bảo vệ cái hang khỏi lũ quỷ suốt hai tháng nay, nghĩ đến đây Dalen lại bật cười một tiếng đầy chua chát.

Tiếng chim muôn hót om sòm ngoài cửa hang. Dalen nhíu mày. Cậu xếp hai cái cánh gọn lại rồi cất từng bước nặng trĩu để ra ngoài. Dalen đi đến đâu, sương giá theo đến đấy. Dalen đến cửa hang, cậu tung cánh và gầm lên một tiếng thật lớn. Lũ chim thét lên đầy kinh hãi rồi bay loạn cả bầu trời, cả khu rừng vang lên tiếng hét của đám động vật kêu la thảm thiết.

Dalen hít sâu một hơi. Thể lực đã hồi phục, ma lực cũng thế. Máu bầm bên trong cơ thể đã tan hết. Có lẽ cậu đã đủ sức để đối diện với định mệnh. Dalen lao xuống vực, đôi cánh bung rộng rồi vỗ mạnh nâng cậu lên cao. Nương theo cơn gió buốc giá, Dalen lao vụt về phía ngọn núi tuyết trước mặt.

Đâm xuyên hết làn sương này đến cụm mây khác, Dalen cũng vượt qua được khu rừng nguyên sinh để đến một hoang mạc tuyết trắng. Từ đây đi thêm vài dặm đường nữa sẽ đến chân đỉnh Opelucid, cũng là nhà của cậu. Dalen không có tâm trạng để nhìn xuống bên dưới, cậu chỉ nhằm thẳng một đường mà lao đi với tốc độ xé gió.

Cảm thấy khoảng cách đã đủ gần, Dalen chuyển hướng để bay lên cao. Tung một cầu lửa đâm thủng tầng mây dày đặc bên trên để mở đường, Dalen vượt lên không trung, cái lạnh giá buốc ở đây khiến một long chủng tối cường như cậu cũng phải lấy làm rùng mình. Dalen hướng mặt về phía Opelucid, có một cái hang đá lớn nằm trên vách đá, vượt lên trên tầng mây trắng xóa. Dalen đáp xuống khoảng sân trước lối vào, hóa hình thành nhân dạng của Lance, người duy nhất không xem cậu là một con quái vật điên dại. Quyền năng hóa thân này không hoàn chỉnh, thay vì mái tóc có màu nâu sậm thì Dalen lại sở hữu một mái tóc bạch kim ngã xanh lam, đôi mắt của Dalen vẫn giữ nguyên vẹn thứ màu ngũ sắc tuyệt đẹp như cầu vòng sau mưa.

Dalen móc từ trong túi ma pháp ra một bộ trang phục rẻ tiền từng được cậu sử dụng trong một lần rong chơi ở thế giới loài người. Hoàng tử gì chứ, Dalen nghĩ, cũng chỉ là da thịt với khối óc như nhau cả. Lúc này, bộ hoàng phục ngập ngụa trai ngọc vàng bạc kia làm Dalen thấy nặng nề quá. Trong bộ dạng hoàn toàn khác lạ, Dalen cất từng bước vào bên trong cánh cổng.

Dalen đi qua cánh cổng đá lớn, mỗi bước chân cậu đặt xuống mặt băng mang theo cảm giác chán ghét và thất vọng nặng nề. Đi hết con đường, Dalen cũng vào đến bên trong lòng núi, chính giữa nó là một cung điện dựng hoàn toàn bằng băng với vô số chi tiết sắc nhọn hình lục giác như tinh thể pha lê. Ánh sáng từ trên giếng trời rót xuống làm cả khối kiến trúc tỏa sáng rực rỡ.

Dalen tiếp tục cất những bước chân mỏi mệt. Đẩy cánh cửa pha lê ở chánh điện để đi vào, tiếng gót giày của cậu vang vọng khắp dãy hành lang dài đằng đẳng. Đường về nhà hôm nay sau mà xa quá, Dalen nghĩ. Những cột trụ pha lê này trở nên thật lạ lẫm làm sao, trong mắt cậu chúng không còn là nơi mà cậu chơi đùa lúc nhỏ, mà giờ đây hiện lên như những chứng nhân của lạnh lùng và vô cảm.

Dalen dừng lại, cậu vô thức đặt tay lên vết mẻ trên cái cột trụ ngay lối đi dẫn ra khuôn viên.

“Mi vẫn còn ở đây ư?”, Dalen như tự nói với bản thân mình, “Xin lỗi nhé, có vẻ sau hôm nay ta sẽ không thể gặp lại mi nữa…”

Một cơn gió kỳ lạ thổi ngang, Dalen bất giác đặt tay lên vai rồi khẽ gật đầu mấy cái, vẻ mặt bỗng ngậm ngùi và lạnh lẽo.

“Thời gian phát ra điệu nhạc, qua những lần đổi thay…”, Dalen cất tiếng hát, “…Vài nhịp trễ không còn buồn, và lời ca cũng đã đong đầy… Tôi bỗng thấy tôi lang thang vô định trong thập kỷ cuồng điên…”

Tiếng hát của Dalen trầm rền vang dội khắp cung điện.

Vừa đi vừa hát, Dalen bỗng thấy con tim treo lửng lơ đã nhẹ đi một chút.

“Đừng giết chết tôi bằng... Im lặng…”

Lời ca cuối cùng vang lên rồi dứt hẳn thì Dalen cũng đến nơi. Cậu bước qua cánh cửa pha lê chạm trổ hình rồng vô cùng cầu kỳ để bước vào sảnh chính.

“Mới về đến nhà đã om sòm”, vương phi Lissandra cất giọng mỉa mai.

Bà ta cùng long vương, cả hai đều trong dạng rồng, đang âu yếm nhau trên đống vàng thỏi đồ sộ đặt ngay chính giữa cung điện.

“Tôi đã về, thưa cha”, Dalen nói lớn, “Tôi cứ nghĩ loài người mới có dịch vụ gái làng chơi chứ?”

“Ngươi…”, Lissandra chòm đầu đến.

“Anh về đây làm gì?”, long vương Polnapat cắt lời vương phi.

Polnapat không nhìn Dalen mà chỉ chăm chú vuốt ve viên ngọc trước mặt. Một trong bốn căn nguyên của Aron Frizt, nó có hình cầu tròn hoàn hảo và tỏa ra ánh sáng cầu vòng tuyệt sắc.

“Anh đã gây họa gì rồi hay sao?”, Polnapat hỏi với giọng trầm ồm, lão chỉ liếc nhìn Dalen một cái rồi ngay lập tức trở lại với viên ngọc.

“Thưa cha”, Dalen cất tiếng.

Polnapat làm thinh, lão vẫn chăm chú vào viên ngọc.

“Thưa cha…”, Dalen gằn giọng.

Dalen thấy Polnapat nhíu mày một cái nhưng vẫn không đáp lời.

Dalen hít một hơi thật sâu. Cậu lấy cái giáo từ trong túi ma pháp ra rồi găm thẳng nó xuống mặt băng.

“Thưa cha…”, Dalen gọi nhưng âm sắc nặng nề và dữ dội hơn hẳn.

Lần này, Polnapat đã ngoi đầu dậy để nhìn thẳng về phía Dalen.

“Tôi muốn nói với cha một điều…”, Dalen nói.

“Anh có việc gì?”, Polnapat hỏi.

“Cha có biết cái giáo này không?”, Dalen hỏi.

Polnapat quan sát cái giáo một lượt, lão nói “Miridiana đã cho anh mượn nó sao? Đừng có giết chóc bừa bãi đấy nhé”, dứt lời lão lại hạ mình xuống với viên ngọc quý như thể rời nó một chốc cũng sẽ khiến lão chết vì nhung nhớ.

“Không”, Dalen nói lớn, “Tôi không có mượn nó từ ai cả.”

Polnapat dừng lại, lão lại ngoi đầu dậy nhìn Dalen.

“Tôi đã bị người ta ám sát, thưa cha”, Dalen nói bằng giọng bình thản.

“Ai mà giết được ngươi?”, Lissandra chế giễu.

“Không đến lượt hạng gái điếm lên tiếng ở đây”, Dalen nói, đôi mắt vẫn hướng về long vương.

Long vương nhìn chằm chằm cái giáo, chợt lão to mắt nhìn Dalen.

“Chẳng có lẽ…”, Polnapat cất tiếng.

“Đúng vậy, thưa cha”, Dalen nói, “Có vẻ hoàng tỷ không biết chuyện này nhưng quả thực phò mã đã ra tay với tôi…”

“Anh có muốn một cuộc đối chất không?”, Polnapat hỏi.

Dalen lắc đầu, đáp “Tôi sẽ rút lui khỏi cuộc tranh giành vương vị, thưa cha, ngay từ đầu tôi đã không có hứng thú với nó…”

Dalen cảm thấy bản thân đang bị một cặp mắt không hề thiện ý liếc dọc liếc ngang.

“Tôi nghĩ mình sẽ sống như một người bình thường ở Seth”, Dalen nói, “Tôi về đây để thông báo cho cha hay trước khi rời khỏi nơi này mãi mãi.”

Dứt lời, Dalen quay bước rời đi, không ngoảnh mặt nhìn lại dù chỉ một lần.

***

Chiều.

Dalen ngồi thu lu một góc trên tường thành bên mạn Jahirr. Vẫn bộ trang phục may bằng vải lanh rẻ tiền đó, vẫn đôi mắt ngũ sắc tuyệt đẹp và mái tóc bạch kim ngã xanh lam đầy bí ẩn như vậy. Dalen phóng cái nhìn xa xăm nhìn về phía kinh đô Catavasley bên dưới.

“Và hồn tôi…Từ đó là khúc ca vang trong ngần…”, Dalen lại hát.

Khu rừng xanh rì bên cạnh kia đô kia là nơi cậu gặp Lance. Chẳng biết cậu ấy bây giờ đang ở đâu hay làm gì, Dalen nghĩ rồi bất giác thở một hơi dài.

Lạnh.

Dalen rút người lại. Mấy cơn gió thu quái ác cứ lùa qua vùn vụt như muốn đẩy Dalen về phía vực thẳm. Từng cơn, từng cơn lạnh lùng và tàn nhẫn nối tiếp nhau ập lên vách đá của tường thành. Dalen nheo mắt. Cậu chấp hai bàn tay lại rồi thổi mấy hơi cho ấm.

Có tiếng bước chân vọng lại. Dalen quay đầu nhìn một cái rồi lại phóng tầm mắt xuống kinh đô phía dưới.

“Hoàng tử điện hạ làm sao thế?”, Aron Frizt đưa cốc cà phê nóng còn nghi ngút khói cho Dalen, “Thất tình hay sao?”

Dalen đón lấy cái cốc, “Cảm ơn anh, Aron.”

Aron ngồi xuống bên cạnh. Anh ta mặc quân phục đen và đeo cái lon chuẩn tướng trên vai.

Dalen hớp một ngụm cà phê, mùi thơm nồng đượm và ấm nóng của nó làm Dalen bớt cảm thấy lạnh lẽo.

“Thật lòng tôi giận anh, Aron”, Dalen nói.

“Sao thế?”, Aron tròn mắt hỏi, “Cà phê dở hay sao?”

Dalen lắc đầu. Cậu cầm cái tách bằng hai tay rồi đưa lên miệng hớp một ngụm nữa. Thứ cà phê này đắng nhưng chẳng thế nào đắng bằng thứ cảm xúc cậu dành cho quê hương Elyndor của cậu ngay lúc này. Chẳng biết vô tình hay cố ý mà Aron đã mang đúng thứ đặc sản quê hương để mời một kẻ vừa từ bỏ chính cái nơi chô nhau cắt rốn của mình như Dalen.

“Căn nguyên của anh đã hủy hoại gia đình tôi”, Dalen nói bằng giọng bình thản, “Cha tôi đã không còn nghe thấy tôi nói gì nữa rồi…”

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”, Aron hỏi.

Dalen lắc đầu không đáp. Cậu nhìn xuống kinh đô bên dưới, phố xá đông nghẹt người, xe cộ tấp nập hối hả. Khắp nơi, người ta treo cờ thêu họa tiết hoa hồng đỏ thẫm trên nền đen tung bay trong gió.

“Căn nguyên của anh có gì để người ta lú lẫn vì nó vậy?”, Dalen hỏi.

“Hừm…”, Aron ra vẻ nghĩ ngợi, “Ma lực vô hạn và bất lão bất tử…Có lẽ vậy…”

“Đúng là cám dỗ thật…”, Dalen cười chua chát.

Aron không nói gì, chỉ ngồi lặng yên bên cạnh Dalen.

Đằng trời tây, nắng chiều đã ngã màu cam ấm áp. Mây trên cao được ráng vàng tô vẽ trông hệt vảy của loài cá chép vàng cao quý. Dalen ngẩng mặt lên trời hít sâu mấy hơi liền. Phổi của cậu đã bắt đầu cảm nhận vài cái nhói nhẹ.

“Anh biết không Aron”, Dalen cất tiếng, “Tôi đã cắt đứt quan hệ với hoàng tộc Alexandre.”

Dalen nhìn Aron thì thấy đôi mắt mở to không giấu được sự kinh ngạc của anh ta.

Dalen mỉm cười, tiếp “Tôi nghĩ mình sẽ sống ở đây một thời gian…”

“Nè nè, Dalen”, Aron lên tiếng, anh ta chọt nhẹ ngón trỏ lên vai Dalen trong lúc nói, “Tư lệnh lục quân của tôi vừa từ chức, cậu có muốn ngồi vào cái ghế đó không?”

“Tôi không có hứng thú ngồi vào cái ghế cao như vậy đâu, thưa hoàng đế”, Dalen đáp.

Dalen đủ thân thiết với Aron để biết không có một tư lệnh nào vừa từ chức cả. Hoặc là Aron sẽ ép người đó từ chức, hoặc là ám sát trực tiếp.

Dalen bưng cốc cà phê đưa lên miệng. Mắt cậu hướng về phía xa, dõi theo đôi chim đang tung cánh hướng thẳng về phía chân trời sáng rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!