[ 24/08/589, Quận Uzali, Catavasley, Seth ]
Sáng.
Dalen dùng trà ở hoa viên trước nhà. Một ngày nghỉ hiếm hoi, Dalen nghĩ.
Dalen ngồi dưới một cái đỉnh, bao quanh bởi dây thường xuân xanh rì mát mắt. Ngoài vườn, hướng dương được trồng thành từng hàng đều tăm tắm, vài bông nở rộ rực rỡ ánh vàng. Hồng nhung đủ thứ màu sắc chen chút nhau trong mấy cái chậu lớn đặt chung quanh cái đỉnh, tỏa hương thơm ngát.
Hai con hổ nanh kiếm, một trắng và một vàng đang nằm phơi nắng và liếm lông cho nhau bên cạnh cái hồ nước trong góc sân. Bầy chim trên tán cây trước cửa dinh thự hót om sòm. Âm thanh xe cộ, con người và cả cái loa phát thanh đằng quảng trường lớn vọng lại nghe thật nhộn nhịp.
Dalen bưng tách trà đưa lên miệng, hương thơm của thứ bạch hoa trà cao sản này đúng là quý phái. Nó thơm ngát nhưng không quá hăn mà nồng đượm như mùi đóa sen non e ấp.
Có tiếng kèn xe Cadillac vọng đến từ cánh cổng ra vào. Dalen nhíu mày một cái. “Mình không nghe gì cả”, cậu tự nhủ. Cánh cổng lớn rít lên gai người, rồi tiếng động cơ xe mỗi lúc một gần. Dalen vẫn thư thả dùng trà, cậu với tay lấy một chiếc macaron cho vào miệng nhai giòn giã. Ngọt và béo cùng một chút mùi thơm vani thoang thoảng làm Dalen thấy dễ chịu.
“Chào ngài chuẩn tướng”, Leen hồ hởi cất lời.
“Tôi không nghe gì cả, tôi đã bị điếc, thưa trung úy”, Dalen nói.
Cậu lật một cái tách khác rồi châm vào đó lưng chừng trà nóng.
Leen chỉnh lại bộ quân phục cho thẳng rồi ngồi xuống đối diện Dalen. Cô ta vớ luôn hai cái macaron rồi cho thẳng vào miệng mà nhai, trông đến là thô bỉ.
“Cái xương gãy của cô thế nào rồi?”, Dalen hỏi.
“Tôi vừa tái khám về đây, nó đã lành hoàn toàn”, Leen đáp.
“Quái vật”, Dalen liếc nhìn Leen rồi cười nhết mép một cái.
Leen giơ cánh tay lên, vừa nắn nắn bóp bóp nó vừa nói, “Mấy y sĩ cũng nói vậy, có vẻ nó liên quan đến thứ thuốc kì quái của Victor Spears”, miệng cô ta đầy bánh nên âm thanh trở nên méo mó.
Con hổ trắng ngáp một cái, thanh âm rền vang như kèn tuba.
“Ngài định xử trí hai con hổ đó thế nào?”, Leen hỏi.
“Tôi sẽ liên hệ với một người bạn để trao trả chúng về với tự nhiên”, Dalen nói.
“Ngài có vẻ biết chúng từ trước phải không?”, Leen hỏi.
Dalen bưng tách trà lên hớp một ngụm rồi đưa mắt nhìn về phía con hổ trắng. Dalen thở dài một hơi.
“Cô có biết về bạch diện thánh hổ Salan không?”, Dalen hỏi.
Leen lắc đầu.
“Vua của loài mèo”, Dalen nói, “Con hổ trắng đằng kia có thể xem là hoàng thái tử của chúng.”
“Thế nên ngài mới mang chúng về đây ư?”, Leen hỏi.
“Đúng vậy”, Dalen gật đầu, “Con hổ phun lửa trong tình báo của Paplo chính là Salan. Còn cậu nhóc này đã bị tách khỏi đàn do bị một nhóm thợ săn Rockrune tóm được trong một lần cậu nhóc tự mình kiếm ăn.”
Dalen đặt cái tách rỗng xuống bàn. Cậu tự châm cho mình một tách lưng chừng. Mùi trà ngào ngạt lại lấp đầy khoảng không.
“Nhớ lại cảnh bị vả văng xuống vực thì tôi lại rùng mình”, Leen vừa nói vừa rút người lại, chợt cô ta mở to mắt nhìn Dalen rồi bật cười “Sao ngài biết mấy thông tin đó thế? Đừng có nói là ngài hiểu tiếng hổ hay gì đấy nhé…”
Dalen chỉ mỉm cười không đáp. Cậu chưa bao giờ công khai thân phận long chủng tối cường cho bất cứ ai khác ngoài Aron Frizt. Leen có thể không hiểu quyền năng của cậu nên có những suy nghĩ cợt nhả như vậy là điều dễ hiểu.
“Ồ ồ”, Leen đặt cái tách rỗng xuống, “Ngài biết gì chưa?”
Dalen châm thêm trà cho Leen.
“Có việc gì?”, Dalen hỏi.
“Hoàng đế kí sắc lệnh yêu cầu nguyên soái Talon Caster thanh lọc lại binh chủng không quân của con khọm già Raven rồi đấy”, Leen nói bằng giọng hả hê.
“Thích nhỉ?”, Dalen hớp một ngụm trà.
“Haha”, Leen khoanh tay vênh mặt ra vẻ tự đắt.
Dalen biết chứ, chính cậu đã đe dọa Aron Frizt ký cái sắc lệnh đó kia mà. Sau vụ bê bối hà hiếp dân lành, với bằng chứng không thể chối cãi là hai gã đàn ông bị Leen bắn vỡ mắt cá chân, Dalen không thể ngồi yên trước sự lộng hành của con quạ chết giẫm Raven Eisen nữa. Cậu đã gặp riêng Aron Frizt và ép ông ta phải kỷ luật thật nặng binh chủng không quân đồng thời thay máu cho nó. Kết quả là Raven Eisen bị đình chỉ công tác và toàn bộ không quân bị cho về quê chăn vịt. Có vẻ mãi đến hôm nay Leen mới hóng hớt được nên tức tốc chạy đến đây để khoe mẽ, Dalen thấy trợ lý của cậu thật là trẻ con đến bất ngờ.
“Tôi nghe nói có một tôn giáo mới khai sinh ở thung lũng Suvanier”, Leen cất tiếng.
“Tôn giáo ư?”, Dalen hỏi.
“Phải”, Leen gật đầu, “Ngài biết làng Oak chứ?”
“Cái làng nhỏ xíu gần chỗ cô được giải cứu đó hả?”, Dalen hỏi.
“Đúng đúng”, Leen gật đầu lia lịa, “Sáng hôm qua tôi gặp lão Gus trưởng làng. Tôi vốn chỉ định chào hỏi mấy câu tiện thể hỏi hang tình hình gián điệp ở đó thế nào. Ngài biết gì không? Lão mang đến bảy tấn gạo ra vựa để bán đấy.”
Dalen cau mày khó hiểu. Theo những gì cậu biết thì cái làng đó dân số không đến một trăm người, thiếu thốn trăm bề vì đường xá hiểm trở. Họ tự lực cánh sinh còn khó thì lấy đâu ra gạo thừa để bán.
“Cái làng bé thế lấy đâu ra lắm gạo vậy?”, Dalen hỏi.
“Lão Gus nói có một người kỳ lạ xuất hiện lập ra một cái nhà thờ ở làng của lão”, Leen đáp, cô dựa người ra lưng ghế, “Nhờ cái giáo đoàn nọ mà cái làng Oak của lão trở nên no đủ và dư ra gạo để bán đấy.”
“Victor Spears ư?”, Dalen hỏi.
“Tôi có hỏi về cái tên đó”, Leen nói, “Lão Gus nói rằng chưa nghe qua bao giờ. Tôi cũng vặn hỏi về Lance Triumph thì lão cũng đáp y chang.”
“Thế thì thật là kỳ lạ”, Dalen chau mày nói.
Cơn gió nhẹ thoảng qua cuốn mùi trà đi mất, hương hồng nhung ngào ngạt lại chiếm ưu thế. Dalen nhìn ra sân, mấy bông hướng dương từ lúc nào đã ngẩn mặt lên rất cao. Lũ ong vo ve tìm mật, bướm hồ điệp dập diều qua lại giữa những bông cúc họa mi giữa sân.
“Hai nghìn một trăm mười sáu binh sĩ trở về từ Dantu thế nào rồi?”, Dalen hỏi.
Leen giật mình một cái, cô ta làm bộ làm tịch bưng tách trà nhìn ra xa.
“Chao ôi hôm nay nắng đẹp quá, chuẩn tướng nhỉ?”, Leen nói bâng quơ.
“Khỏi có đánh trống lảng”, Dalen dựa lưng ra ghế hít sâu một hơi, “Chính cô đã mang họ về đây, giờ thì khủng hoảng quân nhu nên mới đến tìm tôi chứ gì?”
“Xin lỗi…”, Leen nói bằng giọng yểu xìu.
Dalen bưng tách trà đã nguội lên miệng hớp một ngụm lớn. Vốn dĩ cậu chưa định mang họ về vì bà Rosé hiện tại đã rất vất vả rồi, bà ấy không có đủ lực lượng để chăm lo cho cả một lữ đoàn thoi thóp. Dalen đã dạy dỗ Leen từ lúc cô ta mới nhập ngũ nên cậu thừa hiểu cô ả đến đây không phải chỉ để thưởng trà. Leen đến để xin cậu ký vào một cái quyết định mang tính chữa cháy. Cô gái này nhanh nhạy và tinh quái nhưng suy nghĩ vẫn còn nông lắm.
“Lấy ra luôn đi, giấu giếm làm gì nữa?”, Dalen nói.
Leen cười toe toét. Cô ta phóng thẳng về phía chiếc Cadillac đỗ trong sân. Chốc sau, Leen trở lại với một tờ quyết định mới in còn thoảng mùi mực. Dalen không cần đọc mà ký tên một mạch rồi đưa cho trợ lý.
“Nếu không phải cái này cần chữ ký trực tiếp thì cô đã đóng mộc luôn rồi chứ gì?”, Dalen nói bằng giọng mệt mỏi.
“Chuẩn tướng hiểu tôi nhất”, Leen vui vẻ đáp.
Leen vớ thêm mấy cái macaron nữa rồi cầm theo tờ quyết định và bước nhanh ra xe. Chiếc Cadillac đỏ mọt đô nổ máy, lùi ra con lộ lớn và hòa mình vào dòng xe cộ tấp nập.
“Thiệt tình”, Dalen cười nhẹ.
Dalen cầm cái chuông trên bàn lắc mấy tiếng. Âm thanh leng keng chói tai vang khắp dinh thự. Đến cả bầy chim trên cao cũng hoảng hốt mà tung cái bay lên nghe phành phạch. Hầu nữ trưởng Deva xuất hiện cùng một ấm trà mới trên tay, cô ấy từ trong dinh thự bước ra. Deva không hề hoảng sợ trước hai con hổ, thậm chí còn không nhìn chúng dù chỉ một cái. Cũng phải thôi, Dalen nghĩ, đến địa long còn không làm cô ta bị thương được thì xá gì mấy con mèo to xác kia.
Đến nơi, Deva nhẹ cúi người trước Dalen như lời chào, điệu bộ uyển chuyển và thuần thục như đã in sâu vào huyết quản.
“Trung úy Leen không ở lại dùng bữa trưa sao, thưa điện hạ?”, Deva vừa châm trà vừa hỏi.
“Cô ta đến để ký văn kiện chữa cháy rồi lao đi giải quyết công việc rồi”, Dalen nói, “Cô ta sẽ nhịn mấy bữa liền cho mà xem.”
“Tôi có cần mang cơm hộp cho ngài ấy không, thưa điện hạ?”, Deva hỏi.
“Phiền cô chuẩn bị nhé”, Dalen bưng tách trà lên, “Tôi sợ cô ta đang làm thì lăn đùng ra ngất xỉu vì đói.”
Deva cười khúc khích, “Tuân lệnh”, Deva đáp.
Chợt Deva đứng thẳng dậy, cô ta hướng đôi mắt xanh lam đậm đặc sát khí về một góc của hoa viên. Deva rút ba con dao găm phi thẳng về phía mục tiêu. Ba lưỡi dao dừng ngay giữa không trung, chúng từ từ đảo chiều rồi phóng ngược về phía cô ta. Deva bắt được ba cái cán dao một cách chính xác và vô cùng gọn ghẽ.
“Tôi giết tên trộm này được chứ, thưa điện hạ?”, Deva hỏi bằng giọng trầm sặc mùi sát khí.
Từ hư vô, hoàng thái tử Ariel Frizt bước ra. Anh ta mặc com lê đen đính đầy cúc vàng, mang cà vạt đỏ đậm. Dù tuổi đời chỉ mới ngoài ba mươi như gương mặt của hắn trông tiều tụy đến kỳ lạ, bọng mắt thì thâm quầng, tóc lóm đóm bạc.
“Này này… Đừng có làm như vậy chứ?”, Ariel nhíu nhẹ mài tỏ vẻ nhúng nhường.
“Mời anh về cho”, Dalen cất tiếng, “Tôi không rảnh tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền kế vị nhạt nhẽo kia.”
“Ngài đừng lạnh lùng như vậy chứ”, Ariel nói.
Ariel vừa thuyết phục vừa chà sát hai lòng bàn tay vào nhau, điều đó làm Dalen chướng mắt. Cái kiểu xu nịnh này chắc chắn được học từ Joseph Holze chứ không đâu khác. Trông cái dáng vẻ vừa nói vừa gật gù kia đến là khúm núm và hèn hạ.
“Nếu anh muốn ngôi báu thì hãy tự mình chứng minh bản thân xứng đáng”, Dalen nói, “Anh chỉ là con kiến nhỏ bé nếu so với một con voi như Aron Frizt về sức mạnh thao lược thôi, Ariel. Anh nghĩ đi đêm với tướng lĩnh thì có thể lật đổ cha mình hay sao? Tôi tự hỏi kẻ ngu xuẩn nào đã mớm cho anh ý tưởng dốt nát đó vậy?”
“Ngài…”, Ariel cất tiếng.
“Tôi sẽ xem như cuộc gặp này chưa từng xảy ra”, Dalen cắt lời, “Giờ thì xéo đi cho mát trời.”
“Chỉ là một chuẩn tướng mà dám ăn nói xấc xược với bổn thái tử ta đây…”, Ariel có vẻ đã cay cú, “Cẩn thận cái mạng của ngươi…”
Dalen chỉ bưng tách trà lên miệng không trả lời. Cậu nghe rõ mồn một cái tạch lưỡi đầy uất ức của Ariel trước khi hắn biến mất vào cơn gió.
“Ngu dốt làm sao?”, Deva cảm thán.
“Thật”, Dalen gật gù.
Deva đặt cái tách bẩn của Leen bên cạnh cái ấm đã cạn. Deva lật một cái tách khác lên và châm một tách trà lưng chừng như đang phục vụ cho một vị khách khuất mặt. Deva cúi người trước Dalen và cái ghế trống rồi cầm theo cái ấm cùng tách trà rời đi.
Mãi khi Deva khuất dạng vào cánh cửa lớn của dinh thự thì Dalen mới bưng cái tách của mình lên.
Một con gió mạnh thổi ngang.
Aron Frizt hiện thân. Anh ta ngồi ngay ngắn trên cái ghế đối diện Dalen. Aron Frizt vận quân phục đen và đeo lon chuẩn tướng trên vai. Không như Ariel, Aron hoàn toàn sung mãn, tóc đen nhánh, da trơn lán và ngời ngời sức sống.
“Hầu nữ của cậu đúng là ghê gớm”, Aron Frizt cất lời.
“Nhờ Deva mà tôi mới không bị ám sát trong lúc ngủ đấy”, Dalen cười khẩy một cái.
Dalen đã biết Aron Frizt xuất hiện ở đây ngay từ đầu để quan sát màn đi đêm của hoàng thái tử. Cậu cố ý nhấn mạnh pha ví von kia, một phần cũng để chọc tức Aron Frizt đang đứng một bên nghe lén.
“Ai không biết còn tưởng anh đang lợi dụng thái tử để kiểm tra lòng trung thành của tôi đấy”, Dalen mỉa mai.
Aron bật cười, “Cậu vốn không trung thành với tôi nên có kiểm tra cũng vô dụng.”
Cái kiểu nói nước đôi màu mè này của Aron làm Dalen vừa thấy tức, vừa thấy bất lực vì không cãi lại được. Anh ta nói không sai, Dalen không trung thành với Aron. Cậu trung thành với lý tưởng nhân đạo và Aron là người cho phép cậu được làm điều mình muốn. Nói đúng hơn thì Dalen và Aron là quan hệ bình đẳng hợp tác đôi bên cùng có lợi. Dalen có thể đoán được một phần suy nghĩ của Aron nhưng không hoàn toàn hiểu được anh ta đang nghĩ gì.
“Anh định sẽ xử trí thái tử mưu phản thế nào?”, Dalen hỏi.
“Chỉ là một đứa nhóc đòi quà thôi, không đáng quan tâm”, Aron đáp rồi bưng tách trà đưa lên miệng.
Nắng dữ dội ngoài sân hắt ánh sáng gắt gỏng vào cái đỉnh. Hai con hổ đã chui vào bóng râm, thè lưỡi thở khì khì. Gió lại nổi lên mang hương hoa ngào ngạt tràn vào. Vài cánh chim trắng dang rộng chao liệng trên bầu trời xanh trong cao vút.
0 Bình luận