Vol 1 Sự Hợp Tác Và Rung Động Dưới Bầu Trời Mùa Thu

Chương 1: Sự Va Chạm Định Mệnh

Chương 1: Sự Va Chạm Định Mệnh

Tiết trời đầu thu ở Đại học Tokyo mang theo một chút se lạnh dịu dàng, nhưng khuôn viên trường thì lúc nào cũng rộn ràng sức sống. Gió heo may lùa qua những hàng cây bạch quả, rải lên lối đi những chiếc lá vàng óng xào xạc dưới mỗi bước chân. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng vàng nhạt nhảy múa trên mặt đường, hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của sinh viên.

Giữa khung cảnh nhộn nhịp ấy, tại một góc hành lang khuất, Takamiya Shinji, một sinh viên năm ba, lại nổi bật một cách lạ lùng. Không như những người bạn cùng lớp đang tụm năm tụm ba bàn bạc, cậu lặng lẽ ngồi trước khung cửa sổ lớn của phòng học, tách biệt hoàn toàn với đám đông ồn ào. Dáng người cậu cao, thon, với phong thái trầm tĩnh, và một chút lạnh lùng toát ra từ mái tóc trắng như tuyết được vuốt ngược gọn gàng.

Sự độc đáo của Shinji không chỉ đến từ mái tóc mà còn từ đôi mắt. Đôi mắt cậu màu đỏ máu, sắc bén, luôn ẩn sau cặp kính không độ gọng kim loại mảnh, khiến ánh nhìn càng thêm phần bí ẩn và sắc lạnh. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, phản chiếu trên mặt kính, tạo nên một quầng sáng mờ ảo, càng làm tăng vẻ bí ẩn cho gương mặt Shinji. Dù cậu thường mặc những trang phục tối màu, đơn giản nhưng tinh tế, lại hoàn toàn phù hợp với tính cách hướng nội và chuyên nghiệp của cậu. Chiếc máy ảnh với ống kính to bản luôn đeo trên cổ, như một phần không thể thiếu của con người cậu.

Thế giới của cậu dường như gói gọn trong màn hình máy tính, qua từng điểm ảnh chụp, từng đường nét thiết kế, hay những đoạn video được biên tập tỉ mỉ. Bạn bè cùng khoa biết cậu là một nhiếp ảnh gia, editor có tiếng, nhưng ít ai biết cậu còn là một phù thủy tạo hình ảnh trên mạng xã hội. Shinji thích giữ mình trong bóng tối, để tác phẩm của mình lên tiếng. Cậu là người tạo nên những bức ảnh có sức hút, nhưng chưa bao giờ muốn đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Nếu Shinji chọn cách chìm đắm trong thế giới riêng của mình, thì cách đó không xa, tại khoa Ngôn ngữ, Shiina Hiyori lại là một vì sao sáng chói. Cô sinh viên năm hai với mái tóc vàng nhạt bồng bềnh, được buộc đuôi ngựa một cách tự nhiên. Khi cô bước đi, mái tóc nhẹ nhàng bay theo làn gió thu, mang lại cảm giác năng động và tràn đầy sức sống.

Gương mặt thanh tú của Hiyori luôn rạng rỡ với nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, và đôi mắt màu vàng hổ phách long lanh, dường như ẩn chứa những câu chuyện vui, luôn mang đến sự ấm áp và thân thiện cho người đối diện. Khi cô cười, khóe mắt khẽ cong lên, lộ ra vẻ tinh nghịch, hồn nhiên. Hiyori sở hữu dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh, với phong cách thời trang đơn giản nhưng trẻ trung và gần gũi. Cô thường chọn những chiếc áo len màu kem, váy xòe, hoặc quần jean, khiến vẻ đẹp của cô trở nên thuần khiết và dịu dàng. Vẻ đẹp của cô đến từ thần thái, từ sự tự tin toát ra từ chính con người cô. Chính nụ cười và năng lượng tích cực từ bên trong đã giúp cô tỏa sáng mà không cần trang điểm cầu kỳ.

Hiyori là một cái tên nổi bật trên các nền tảng mạng xã hội. Với vai trò là một influencer về chăm sóc bản thân, mỗi bài đăng, mỗi video của cô đều thu hút hàng ngàn lượt tương tác. Cô năng động, hoạt bát và luôn tràn đầy năng lượng, mang đến cảm giác thân thiện, dễ gần khiến ai cũng yêu mến. Thế giới của Hiyori là những câu chuyện được kể bằng lời, bằng cảm xúc, và bằng sự kết nối không ngừng nghỉ với người hâm mộ.

Hai người, hai thế giới tưởng chừng không liên quan, lại cùng tồn tại dưới một mái trường. Shinji chìm đắm trong những con số, màu sắc và bố cục, trong khi Hiyori lại bận rộn với những video vlog, những dòng bình luận và lịch trình dày đặc. Định mệnh bắt đầu đan xen khi khoa Thiết kế và khoa Ngôn ngữ cùng phối hợp thực hiện một dự án nghệ thuật lớn của trường Lễ hội Sáng tạo Mùa Thu.

Shinji được chỉ định làm trưởng nhóm thiết kế hình ảnh cho toàn bộ sự kiện, còn Hiyori, với sức ảnh hưởng của mình, trở thành gương mặt đại diện, phụ trách truyền thông và quảng bá. Cuộc họp đầu tiên giữa các nhóm trưởng diễn ra trong một phòng họp đa năng rộng lớn, với những chiếc bàn dài và ghế xếp ngay ngắn. Ánh sáng từ những ô cửa sổ lớn hắt vào, rọi thẳng lên những tấm phông nền trắng được dựng sẵn, tạo ra một không gian trang trọng nhưng cũng đầy căng thẳng.

Shinji là người đến sớm nhất, bước vào phòng với vẻ lạnh lùng thường thấy. Cậu mang theo chiếc laptop, như một tấm lá chắn vô hình, và khuôn mặt vẫn thờ ơ, vô cảm. Cậu chọn một chiếc ghế ở góc khuất, sát bên cửa sổ, cố gắng hòa mình vào không khí nhạt nhòa của căn phòng. Cậu muốn hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng, lẩn tránh mọi ánh nhìn và biến mất ngay khi có thể.

Nhưng Hiyori thì khác. Khi cô bước vào, cả căn phòng dường như bừng sáng. Nụ cười tươi tắn của cô thu hút mọi ánh nhìn, xóa tan đi bầu không khí tĩnh lặng ban đầu. Trang phục của cô hôm nay là một chiếc váy màu kem dịu dàng, tôn lên vẻ tươi tắn, rạng rỡ và thuần khiết.

Ánh mắt Shinji vô tình lướt qua Hiyori, và cậu gần như sững lại. Khác với vẻ lộn xộn của đám đông, cô mang một vẻ đẹp tinh tế, nhẹ nhàng. Mái tóc vàng nhạt của cô được buộc nửa đầu kiểu đuôi gà, nửa còn lại buông xõa bồng bềnh trên vai. Ánh sáng từ cửa sổ xuyên qua mái tóc, tạo nên một quầng sáng lấp lánh, mềm mại như tơ. Chính sự nữ tính, dịu dàng toát ra từ mái tóc ấy, cùng với nụ cười rạng rỡ, khiến cô trở nên nổi bật hơn bao giờ hết.

Khi Hiyori cất giọng giới thiệu bản thân, sự tự tin và nguồn năng lượng tích cực từ cô lấp đầy cả căn phòng. Giọng nói của cô trong trẻo, ấm áp, lan tỏa đến từng ngóc ngách. Shinji, dù không muốn, vẫn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của cô, giống như một đóa hoa rực rỡ đột nhiên xuất hiện giữa một khu vườn toàn màu xám. Nhờ có Hiyori, phòng họp đa năng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết, như một sân khấu đang chờ màn phát biểu của cô.

Tiếng nói chuyện, tiếng va chạm của ly cà phê và những tiếng gõ phím lạch cạch tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự kiện. Shinji ngồi ở góc phòng, nơi ánh sáng từ cửa sổ không quá gay gắt. Cậu luôn thích những góc khuất, nơi cậu có thể quan sát mọi thứ mà không bị ai chú ý.

Ánh mắt của Shinji chợt dừng lại khi Hiyori đứng dậy phát biểu. Cả căn phòng dường như bừng sáng theo từng cử động của cô. Shinji gần như quên mất mình đang ở đâu. Cậu cứ ngỡ mình đang ngồi trong một buổi diễn thuyết, và Hiyori là diễn giả duy nhất trên sân khấu. Mái tóc vàng nhạt của cô nhẹ nhàng lay động khi cô di chuyển, và chiếc váy màu kem dịu dàng tạo nên một sự tương phản bất ngờ với giọng nói đầy nhiệt huyết của cô. Hiyori không chỉ nói, cô còn tỏa sáng.

"Chào mọi người! Với tôi, truyền thông không chỉ là lan tỏa thông tin, mà còn là kể chuyện. Mỗi bức ảnh, mỗi video đều phải có một câu chuyện riêng." Giọng nói truyền cảm của Hiyori lấp đầy căn phòng.

"Vì vậy, tôi nghĩ chúng ta cần tạo ra những hình ảnh có sức hút, những video ngắn độc đáo, và một bộ nhận diện thương hiệu thật sự bắt mắt!" Cô hào hứng nói, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự nhiệt huyết.

"Chúng ta sẽ không chỉ tạo ra một lễ hội, mà sẽ tạo ra một câu chuyện, một trải nghiệm mà người tham dự sẽ không bao giờ quên."

Shinji vô thức nắm chặt cây bút trên tay. Hiyori đang nói về những thứ cậu làm hằng ngày. Về hình ảnh, về màu sắc, về bố cục. Nhưng cô lại nói bằng một cách khác. Một cách đầy cảm xúc, đầy sức sống. Đó là điều mà Shinji chưa bao giờ nghĩ tới. Cô gái này... có thể thấy được những thứ mà cậu không thấy. Cả căn phòng đang lắng nghe cô một cách chăm chú, và Shinji nhận ra rằng mình cũng không phải là ngoại lệ.

Hiyori nhấn mạnh từ "sức hút," và ánh mắt cô vô tình lướt qua góc phòng. Đôi mắt ấy chạm phải một điểm lạnh lẽo, một sự đối lập hoàn toàn với không khí rực rỡ mà cô đang tạo ra. Đôi mắt đỏ máu của Shinji đang nhìn thẳng vào cô, không chớp, không mang chút ngưỡng mộ hay thích thú nào. Đó là một ánh nhìn lạnh lùng, sắc bén, như thể cậu đang phân tích cô từ đầu đến chân.

Một cảm giác bối rối bất chợt ập đến, khiến Hiyori khựng lại trong giây lát. "Sao lại có người nhìn mình như thế?" Cô thầm nghĩ. Ánh mắt đó không giống với bất kỳ ai cô từng gặp. Hầu hết mọi người đều nhìn cô với sự ngưỡng mộ, tò mò, nhưng ánh mắt của Shinji lại trống rỗng, vô cảm, như thể cậu đang nhìn một đối tượng để phân tích, chứ không phải một con người. Hình ảnh đôi mắt đỏ máu ấy vẫn in đậm trong tâm trí cô, như một điểm nhấn kỳ lạ và bí ẩn giữa một bức tranh toàn màu sắc.

Sau buổi họp, tiếng ồn ào bắt đầu lắng xuống. Tiếng ghế dịch chuyển, tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi tắt hẳn. Từng người một rời đi, để lại căn phòng họp đa năng rộng lớn trở nên trống rỗng và tĩnh lặng. Hiyori cố gắng xua tan hình ảnh của Shinji ra khỏi đầu, nhưng không thể. Cô muốn biết người con trai bí ẩn đó là ai, và tại sao ánh mắt của cậu lại có thể tác động mạnh mẽ đến cô như vậy.

Shinji vẫn ngồi yên, từ từ thu dọn laptop và bản thảo. Cậu không vội vàng, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong suy nghĩ. Bỗng, một giọng nói trong trẻo, tự tin vang lên bên cạnh.

"Chào bạn, Takamiya-san đúng không?"

Shinji ngước lên. Hiyori đang đứng đó, nụ cười tươi tắn như ánh mặt trời buổi sớm, xua tan đi sự u ám trong góc phòng. Mái tóc vàng óng của cô khẽ lay động theo từng cử động, và đôi mắt hổ phách nhìn cậu với vẻ thân thiện, không một chút e dè hay kiêu ngạo. Shinji cảm nhận được một luồng năng lượng tích cực lan tỏa từ cô, khác hẳn với sự lạnh lẽo mà cậu thường mang theo. Cậu khẽ gật đầu.

"Shiina."

Giọng nói trầm khàn của Shinji vang lên, đầy sự trầm tĩnh. Shinji vốn dĩ là người ít chủ động nói chuyện với người lạ, nhưng vì công việc nhiếp ảnh, cậu đã gặp gỡ và làm việc với nhiều người nổi bật, từ người mẫu đến các nghệ sĩ, nên cậu không hề cảm thấy xa lạ hay bối rối khi đối diện với sự tỏa sáng của Hiyori.

"Tôi rất ấn tượng với những ý tưởng về hình ảnh mà bạn đã đề xuất trong buổi họp." Hiyori tiếp lời, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. Cô khẽ nghiêng đầu, để lộ một bên mái tóc vàng óng.

"Tôi tin rằng sự hợp tác giữa khoa ngôn ngữ và khoa thiết kế sẽ tạo ra những điều tuyệt vời cho lễ hội."

Shinji im lặng một lát, đôi mắt đỏ máu vẫn nhìn thẳng vào Hiyori, như đang đánh giá một bố cục ảnh. Mái tóc vàng óng, chiếc váy màu kem, nụ cười rạng rỡ... tất cả tạo nên một tổng thể hoàn hảo. Hiyori không hề biết rằng, chỉ trong vài giây, Shinji đã "chụp" hàng trăm bức ảnh về cô trong tâm trí.

"Đó là công việc của tôi." Cậu đáp, giọng nói trầm khàn, thiếu đi sự nhiệt tình nhưng vẫn đầy sự chắc chắn. Cậu khẽ siết chặt chiếc laptop trong tay, như một hành động vô thức để giữ lấy sự bình tĩnh. Hiyori mỉm cười, cảm nhận được sự chân thành từ câu nói của Shinji. Cô đã quen với nhiều kiểu người, và cô cảm nhận được rằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một người có năng lực, một người chỉ thể hiện bản thân qua công việc.

"Vậy…" Hiyori bắt đầu, giọng nói nhỏ lại, một chút ngập ngừng. Cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, một hành động cho thấy cô đang khá bối rối.

"Chúng ta có thể trao đổi thêm về mặt hình ảnh cho các bài đăng trên mạng xã hội của tôi được không?"

"Tôi muốn những hình ảnh quảng bá phải thật sự chất lượng và thu hút." Hiyori nói tiếp, ánh mắt cô đầy nhiệt huyết.

"Tôi nghĩ chúng ta có thể làm việc riêng để biến những ý tưởng của bạn thành hiện thực, tạo ra những bức ảnh không chỉ đẹp mà còn có hồn."

Shinji khẽ nhướng mày. Anh không ngờ cô lại chủ động như vậy. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Hiyori, một chút tò mò hiện lên trong ánh nhìn lạnh lùng.

"Được thôi." Shinji khẽ gật đầu, giọng nói trầm khàn. Trong lòng cậu, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Hiyori, với nụ cười và năng lượng tràn đầy, giống như một thứ ánh sáng chói lòa, và cậu, như một bóng đen đứng im, đang bị ánh sáng đó thu hút một cách mạnh mẽ.

"Tuyệt vời!" Hiyori phấn khởi hẳn lên, hai tay cô khẽ vung lên, làm điệu bộ diễn tả một sự sôi nổi.

"Vậy, bạn đã có ý tưởng cụ thể nào để bắt đầu chưa?" Hiyori không thể giấu được sự háo hức. Cô đã quen với những người hợp tác chỉ nói về tiền bạc và lợi nhuận, nhưng Shinji lại khác. Cậu im lặng, trầm tĩnh, như một cuốn sách chưa được mở ra. Và cô muốn là người đầu tiên lật từng trang.

"Về mặt hình ảnh..." Hiyori bắt đầu, ánh mắt cô đầy sự khao khát.

"Tôi muốn những bức ảnh thể hiện được tinh thần sáng tạo, trẻ trung và năng động của lễ hội. Có lẽ chúng ta có thể chụp ở những địa điểm đặc trưng của trường, kết hợp với một vài concept nghệ thuật độc đáo. À, tôi cũng rất thích cosplay, có lẽ chúng ta có thể lồng ghép yếu tố này vào một vài bộ ảnh quảng bá thì sao?"

Ánh mắt của Shinji khẽ dao động khi nghe đến từ cosplay. Cậu đã từng thấy những bức ảnh cosplay trên mạng, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội chụp chúng. Hàng triệu ý tưởng về ánh sáng, góc chụp và màu sắc bỗng ùa về trong tâm trí cậu. Cậu nhìn Hiyori kỹ hơn. Khác với những người cậu từng làm việc, cô không chỉ nói về công việc, mà còn chia sẻ về đam mê của mình. Đôi mắt hổ phách của cô long lanh, toát ra một thứ ánh sáng mà Shinji chưa từng thấy. Cậu chợt nhận ra, Hiyori không phải là một gương mặt đại diện đơn thuần, cô là một cá thể độc đáo với những ý tưởng riêng, những đam mê riêng.

"Cosplay..." Shinji lặp lại, âm điệu trầm lắng, như thể đang cân nhắc một điều gì đó rất quan trọng.

"Bạn có nhân vật cụ thể nào muốn hóa thân không?" Nụ cười của Hiyori càng rạng rỡ hơn khi thấy Shinji có vẻ hứng thú. Cô tiến lại gần một chút, sự thân thiện của cô lan tỏa.

"Tôi có vài ý tưởng rồi! Hay là chúng ta tìm một quán cà phê nào đó gần đây để cùng nhau thảo luận chi tiết hơn nhé? Coi như là... làm quen với nhau?"

Lời đề nghị của Hiyori khiến Shinji khựng lại. Đây là lần đầu tiên một cô gái chủ động mời cậu đi đâu đó. Một cảm giác kỳ lạ, khó tả khẽ lay động trong lòng cậu. Đó là sự tò mò, một chút ngạc nhiên, và một chút bối rối nhẹ nhàng. Cậu không hề bối rối trước vẻ đẹp của cô, mà là trước sự thẳng thắn và sự ấm áp mà cô mang lại.

"Được." Shinji đáp, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, đủ nhanh để Hiyori không kịp nhận ra.

"Đi thôi."

Và thế là, dưới ánh nắng nhạt của buổi chiều thu, hai con người đến từ hai thế giới khác biệt cùng nhau bước ra khỏi phòng họp. Mỗi bước đi của Shinji đều đầy mục đích và trầm tĩnh, trong khi Hiyori bước đi với một chút nhún nhảy trong bước chân, như thể cả thế giới là của cô. Cuộc sống của Shinji, vốn chỉ có màu xám của những con số và bố cục, dường như đã được tô điểm thêm một chút màu sắc. Cậu nhìn theo bóng lưng của Hiyori, và trong lòng cậu, một cánh cửa mới đã từ từ mở ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!