Tập 1: Nơi bắt đầu (Remake)

Chương 17: Tà giáo. (Remake)

Chương 17: Tà giáo. (Remake)

“… Và hé lô mọi người. Hiện tại tôi đang ở khu rừng cấm. Nhìn đây, biển báo cấm do tôi tự viết vài giây trước. Chúng ta cùng xem có gì bí ẩn trong này không nha…”

Âm thanh chữ “nha” kéo dài gần ba mươi nhịp tim, rồi vỡ dần vào giữa những thân cây cong vẹo. Nhành cây phía trên lắc lư, cọ vào nhau phát ra vài tiếng xào xạc, khiến cho một chiếc lá khô bay đập thẳng vào trán. Từ xa xa, bầu trời phì cười trả lời bằng tiếng quạ: “À hô… à hô…”

Pierre đứng hình, xong tự giác gục xuống nền cỏ xanh. Khu rừng mới xào xạc xong giờ tự dưng im phăng phắc. Cậu chống tay ngồi dậy, phủi đi đống lá dính đầy trên người.

“Mình đang làm trò gì vậy, giả làm Youtuber à?”

Cậu ném đi cái “gậy chụp hình tự chế nhưng không gắn điện thoại” vào thẳng cái biển báo, khiến chúng kêu ra tiếng “cạch” vô duyên.

Tới giờ cậu mới chịu bước khỏi mảng rừng xanh. Vừa mới đi vài bước, bùn sình bốc mùi ngai ngái đã dính sâu dưới đế giày. Mỗi nhịp đi đều phát ra tiếng “chụt… chụt” của nền đất lún. Có thể nói là chả khác hôm trước là mấy, chỉ trừ những vùng nước đục ngầu, hôm nay chúng lặng yên như một mặt kính.

Cậu không nghe được tiếng nước khua, và cũng không thấy những cặp mắt dài lồi lên khỏi mặt đầm lầy. Pierre chợt buộc miệng:

“Lũ cá sấu đâu rồi ta?”

Cậu ném một hòn đá xuống mặt nước, và đó là thứ gợn sóng duy nhất xuất hiện. Hôm trước chưa kịp ném đá chưa chạm mặt nước nữa thì nó đã nổ tung như bắp rang rồi. Thế là một tiếng thở dài lại vang lên, trôi tuồn tuột giữa không khí.

“Mới xiên được có hơn chục con thôi mà…”

Cậu nghĩ về lúc chỉ số mình nhảy thẳng lên tầng mây vào bữa hôm qua, nhưng giờ không có quái thì làm sao tăng kinh nghiệm kiểu đó được. Với lại đây chỉ mới là lần hai cậu đi vào đây, làm gì có chuyện cậu hủy diệt cả hệ sinh thái chứ - cậu thắc mắc.

Đột nhiên một nhánh cây phía sau lưng khẽ rung. Pierre giật bắn mình, vội người nép sát vào bụi rậm gần nhất, tim đập lên đến tận cổ họng.

“Là đám Elf sao?”

Không chỉ có cá sấu, mà còn có đám “không phải Elf” trong rừng mà. Suy luận đơn giản thôi, đám cá sấu biến mất sạch thì ai là người dọn dẹp chúng? Động vật khác thì chắc chắn phải có dấu vết để lại như máu hoặc xương rồi, chỉ có loài tinh khôn mới làm một mạch mất tích sạch thôi.

Pierre siết chặt nắm tay.

“Đừng nói là bọn chúng nhá…”

Cậu thò mặt ra khỏi bụi cây, đầu gối run đến mức lá cỏ cũng lắc lư theo. Câu hỏi bây giờ là có nên đi tìm bọn Elf kia không?

Theo lý thuyết “nhân vật chính chết thế quái nào được”. Pierre nghĩ thôi thì mình cứ đi vào sâu trong rừng đi. Thế nào bọn Elf cũng xua đuổi, rồi cậu giúp bọn họ việc gì đấy, rồi làm thân, húp ngay con gái trưởng lão,… Kịch bản quen thuộc tự nhảy ra trong đầu, cậu tiếp tục dò đường đi phía trước.

Được một lúc, cái khúc đường toàn hang động quen thuộc dần hiện ra, một màu đen tối sầm dưới vùng đất thấp. Pierre đi gần đến, được tí thì khựng người lại, bởi phía trước… không còn miệng hang nào nữa. Khắp nơi chỉ là những khối đá vỡ tung nằm rải rác như vừa trải qua một trận động đất.

“Lại cái gì nữa đây? Mới hôm qua còn bình yên lắm mà…”

Cậu bật dậy khỏi bụi cây, trượt từ từ trên cỏ đến gần đống đá. Và khi cậu lỡ chạm nhẹ tay vào một hòn đá ngẫu nhiên, tay cậu tự thụt lại theo phản xạ.

“Nóng thế!”

Bàn tay rút lại đỏ ửng, còn hòn đá liền bóc lên một làn khói mỏng. Mặt đá sẫm màu, rạn nứt như vừa bị nung. Pierre tiếp tục đưa tay lại gần, chưa chạm đã cảm thấy hơi nóng phả lên như miệng lò nung.

“Núi lửa phun trào à? Mà khoan, có mùi ma thuật…”

Cậu đưa bàn tay còn lại lên, ngón tay khẽ lóe một tia lửa nhỏ, chúng tắt ngấm ngay khi chạm vào vùng không khí ẩm. Cậu thử nhìn lại những khối đá nóng hầm hập, mồ hôi chảy đều trên trán.

“...Mình bật hack còn chưa làm được như này đấy, ai làm được đến mức này chứ? ”

Pierre ngồi dậy và tiến bước, gót chân chạm vào những rễ cây trơn trượt. Trong khi đó, một mùi hương lạ kỳ len lỏi vào mũi – mùi sắt gỉ, nhưng lại giống như ở dạng chất lỏng hơn. Cậu nhíu mày, hít sâu hơn để tìm xem chỗ nó phát ra, để rồi cái mùi ấy đặc lại, như thể một đồng xu gỉ sét bị ép thẳng vào phổi.

“Khu rừng này thì đào đâu ra sắt gỉ chứ, chẳng lẽ có cả một làng Elf biết rèn sắt trong này?” – Cậu nghĩ vậy, nhưng suy luận ngay lập tức bị dập tắt.

“Mùi máu…”

Cậu quay người chạy khi nhận ra bản chất mùi hương, đôi chân chạy vội đạp lên những bụi rậm. Cỏ cây hai bên đường bị dạt sang, cong xuống thành những vệt song song. Dưới đất lộ ra những dấu chân… màu đỏ thẫm.

“Quả nhiên…”

Đây là dấu chân chứ không phải dầu giày, khoảng cách giữa từng bước dần ngắn đi và trông loạng choạng hơn trước. Đến một hồi sau thì chỉ còn từng giọt máu đỏ, chỉ là chúng vẫn kéo dài như bị quệt cọ vẽ vào vậy. Dù thế Pierre vẫn cố sức đi theo. Để rồi trong không khí đặc quánh đó… cậu thấy một cơ thể nằm nghiêng.

Gò má tròn xoe, da còn căng mịn màn như một em bé. Mái tóc vàng trùng màu cỏ trải ra trên nền đất. Hai vành tai dài vươn ra phía sau, nhọn hoắc và bất động như một bức tượng. Miệng cô ta hé mở, từ khóe môi, máu chảy xuống cằm từng giọt một.

“Cái quái gì thế này? Đây là… cô nàng Elf hôm qua.” – Giọng cậu phát ra đứt thành quãng.

Pierre chưa hiểu được thứ cảm xúc cuộn trào trong người mình. Dù cho trọng họng suýt nữa khạc ra những thứ chất lỏng chua chát, nhưng con tim đang đập… một cách phấn khích. Trong quá khứ, cậu không phải tên sát nhân kì quái, hay một kẻ ái tử thi, nhưng giờ thì…

Cậu gạt phăng suy nghĩ ấy đi và bước lại, không rời mắt khỏi cái xác. Tay giơ ra, khẽ đưa vào mũi cô nàng.

“Tắt thở rồi à.”

Tiếp tục chạm vào mặt, tay và cổ, hơi ấm còn lại chẳng là bao. Chỉ có vết máu là còn ướt, dính hết lên bộ sơ mi trắng của cô ta thành một lớp mỏng đỏ sẫm. Vô tình khi Pierre chạm vào cổ áo, một vật thể ánh bạc trượt khỏi nếp vải.

“Bộp.” – Nó rơi chạm mặt cỏ.

Chiếc huy hiệu bạc, hình một người đang dang tay. Sau lưng là một bóng mờ chồng lên, như linh hồn ép sát vào cơ thể.

Ngón tay Pierre run nhẹ, nhưng vẫn cố nhặt nó lên xem. Một cơn gió lạnh bò ngược từ lòng bàn tay lên tận xương sống, khiến hàm răng cậu va vào nhau lách cách.

“Xiperos…” – Cái tên hiện ra ngay trong đầu.

Giáo phái, Tà giáo hay Dị giáo Xiperos, tổ chức phản diện cuối cùng trong trò chơi. Pierre nhớ lại khung cảnh lúc mình cầm chuột, khi màn hình đang chiếu lên người dân đang hăng say cười nói dưới đồng ruộng. Đột nhiên, chúng từ trên trời rơi xuống, nói người dân là những kẻ giả mạo, rồi đưa một thứ chất nhầy đen tối vào những người ấy.

Và rồi… họ biến đổi. Không phải về mặt thể xác mà về mặt tinh thần. Tính cách thay kì lạ, hành động khác biệt, y như trở thành một con người khác. Rồi chúng tuyên bố “đây mới là con người thực sự”. Còn trong game, ô hội thoại hiện lên: “XXX đã bị ác ma hóa”.

Khỏi nói cũng biết trong rừng này có một căn cứ của đám Tà Giáo. Thử hỏi chúng có bao nhiêu Người Tai Dài ở đây, chỉ với một người thôi cũng đủ cho cậu thở Oxy rồi. Và điều đáng sợ nhất lúc này…

“Nếu tụi mày nằm đây… thì ai đã ra tay?”

Từ bàn tay buông thõng của cô ta, một vệt đỏ kéo dài, rồi tách thành cả chục nhánh. Pierre nhìn theo, tại đấy có một xác… không, là một đống xác chết. Có kẻ nằm úp mặt xuống đất, tai nhọn cắm vào bùn. Có kẻ dựa lưng vào gốc cây, cổ ngoẹo sang một bên. Máu chảy từ người này sang người khác, nhập lại thành một con đường đỏ sẫm.

Rồi ngay cuối con đường ấy, mặt đất đột ngột lõm xuống. Một cái hang há miệng giữa rừng, lớn đến mức nuốt trọn những tán cây xung quanh. Bóng tối bên trong đặc quánh, không nhìn thấy đáy. Ngay trước cửa hang, xác chết chất đầy, xếp dài như một hàng rào người – cùng nhau ngã xuống.

“Hôm nay đi rừng thế là đủ rồi…” – Pierre chắp tay, rồi quay gót.

Một bước đi vội, tiếng gió rít lên. Hai bước đi gấp, tiếng thú rừng vang ngược. Cái hang chỉ là một khoảng đen sâu hun hút, nhưng lại tỏa ra một thứ mị lực khiến cậu khó rời mắt.

“Trốn được không, hay mình vẫn phải đi thế?”

“Người chơi bỏ phiếu trắng.” – Cái màn hình mất hút nãy giờ tự dưng xuất hiện.

“Đừng có xuất hiện lúc này chứ!” – Cậu hét vào bàng hệ thống trong lúc suýt nữa đứng tim.

Nhưng rồi cậu cũng siết chặt tay, thở ra một hơi dài.

“Kệ nó, đi thì đi.”

Thanh kiếm “Sắc Lam Lộng Lẫy” xuất hiện trên tay, chân cậu quay gót lần hai. Bóng tối dần chạm vào da thịt, để lại một cái lạnh đủ để nổi da gà. Càng bước đều sâu, mùi đất ẩm dần lấp đầy phổi.

Ban đầu, mặt đất còn lổn nhổn đất đá. Mũi giày vấp phải một cạnh cứng, suýt nữa té sấp mặt. Thế mà lúc sau, mặt đá dưới chân bỗng nhiên bằng phẳng lạ thường.

Pierre dừng lại dậm một phát mạnh, tiếng “lạch cạch” vang đi, rồi trở lại nguyên vẹn. Cậu làm thêm cái nữa, âm thanh vẫn giống hệt, không hề lệch nhịp. Thế là cậu bước nhanh hơn, dần dần hai vách hang bớt gồ ghề. Những đường thẳng bắt đầu xuất hiện giữa lớp đá, đến mức nhìn rõ từng góc vuông.

Hai vách đá giờ nổi lên những viên gạch xếp khít nhau. Những khối tinh thể pha lê gắn vào trần, phát ra một thứ ánh sáng xanh hời hợt. Đây không phải một cái hang tự nhiên, mà là một hành lang do con người cây nên. Khả năng cao là căn cứ của Tà Giáo Xiperos.

Mặt Pierre dần biến sắc khi âm thanh vọng lại từ tiếng chân ngắn đi. Chỉ trong chớp mắt, một cánh cửa sắt đứng sừng sững đấy, chặn kín lối đi. Bề mặt nó xám xịt, dày đến mức mép cửa nhô ra thành một khối nặng nề.

“Hết đường đi rồi sao?”

Cậu thử gõ vào cục sắt dày cộp trước, rồi mới dám sờ vào tay nắm. Khi đẩy mạnh một chút, nó trượt đi nhẹ nhàng theo đúng khớp kéo có sẵn.

“Không khóa sao?”

Cánh cửa khép lại sau lưng Pierre bằng một tiếng “cạch”. Bóng tối phía trước còn dày hơn cả hành lang vừa rồi. Cậu đứng yên một nhịp, để mắt quen dần, rồi mới nhấc chân lên sau. Lần này, đế giày chạm xuống nền mà chẳng phát ra tiếng.

“Xin lỗi vì đã làm phiền.” - Giọng cậu mỏng đến mức chính cậu cũng không chắc mình có nghe thấy hay không.

Thế mà căn phòng trả lại ngay một tiếng “tách”.

Con tim Pierre đứng cứng ngắt, và rồi…

Ánh sáng bùng lên như màn trời. Màu xanh nhợt, cắt thẳng vào mắt như từng đợt kiếm. Pierre hít thở mạnh, nhưng phản xạ có hơi ngu người. Cậu nhắm tịt mắt và lao thẳng về phía trước.

“Rầm!”

Âm thanh kết thúc cùng một cục u trên trán. Một lực dội ngược khiến cậu ngã chúi xuống đất, xong rồi cả người bị chôn vùi trong một tràng đổ sập. Bụi mịn bốc lên thành khói, toàn là bụi gỗ chọc thẳng vào mũi.

“Không đau, nhưng mà…”

Pierre thử nhúc nhích người. Một chiếc thùng kẹt chặt phía trên vai, nhưng không đè xuống quá nặng. Những thùng gỗ khác ngã chồng lên nhau, tạo thành một khoảng trống vừa đủ cho một ai đó co người lại. Pierre đưa tay sờ cục u trên trán, nhưng không dám rên.

Còn bên ngoài kia…

“Nguyên liệu đã đủ, điện áp cũng đầy rồi.”

Giọng nữ vang lên, trầm và đặc, như có thứ gì đó lẫn trong cổ họng mỗi khi bà ta phát âm. Pierre xoay đầu, ghé mắt qua khe hở giữa hai tấm ván. Ánh sáng trắng xanh tràn ngập căn phòng, làm lộ ra thứ mà bóng tối đang che dấu, khiến tiếng thở Pierre bây giờ còn nặng nề hơn cả trước.

Có người, rất nhiều người ngồi trên ghế. Tay bị khóa bằng vòng kim loại, cố định bằng khung thép. Trên đầu họ là một vật tròn như cái chảo úp xuống, dây dẫn chằng chịt nối lên trần. Tất cả mọi người đều nhắm mắt như đang tận hưởng một giấc ngủ dài. Và quan trọng nhất… là bộ áo trắng… và chiếc huy hiệu bạc.

“Xiperos! Cái gì đang xảy ra vậy?”

Chưa kịp hoàn hồn, tiếng “lạch cạch lạch cạch” lại văng vãng bên tai. Một vạt áo trắng quét ngang tầm nhìn Pierre qua khe gỗ.

“Chậc, sao lại đổ hết đồ thế này?”

Vẫn là giọng già nua ban nãy, người phụ nữ ấy dần hiện rõ trong mắt Pierre.

Tai dài, và nhọn hoắc ở đỉnh. Một chiếc tăm kẹp giữa môi, nghiêng sang một bên mỗi khi bà ta nói. Làn da sẫm màu nổi bật dưới ánh đèn trắng xanh. Bà ta mặc áo blouse trắng, cổ áo cài kín, tay áo xắn lên để lộ cổ tay đầy nếp nhăn.

Bà ta dừng lại trước một hàng ghế, cúi xuống chỉnh lại thứ mũ kim loại trên đầu một người đàn ông. Sau đó thì bước sang một cái bàn dài đặt sát tường. Trên kia là giấy tờ xếp thành chồng. Bà ta cầm một xấp, lật từng trang, móng tay gõ nhẹ lên mép giấy.

Một lúc sau thì nghiêng đầu, nhổ chiếc tăm ra khỏi miệng. Từ dưới bàn, bà ta rút lên một vật hình hộp, một chiếc loa nhỏ bật ra ngay bên cạnh. Bà ta đưa nó lên ngang miệng.

“Các người… tỉnh dậy đi.”

Âm thanh từ loa lan ra, dội vào tường rồi quay lại như thể căn phòng cũng lặp lại mệnh lệnh ấy. Những cái đầu đang gục xuống đồng loạt ngẩng lên. Lưng họ thẳng dần, đồng loạt nhìn về phía trước – về phía bà ta như một đám học sinh đang chở giảng bài.

“Các người đã sẵn sàng xóa tan bản ngã chưa?”

“…”

“Sẵn sàng.”

“Sẵn sàng.”

“Sẵn sàng.”

Âm thanh không đồng đều lúc đầu, rồi tự động bắt nhịp thành một khối. Tiếng nói chồng lên nhau, đẩy không khí rung lên thành từng đợt. Miệng mồm mở rộng, hàm răng lộ ra trắng hếu dưới ánh đèn xanh. Khóe môi kéo căng đến mức như sắp rách ra.

Người phụ nữ đặt loa xuống bàn, rồi gạc một cái cần bên cạnh dãy ghế. Ngay lập tức, những chiếc mũ kim loại trên đầu họ rung lên. Một vệt sáng xanh lóe qua dây dẫn.

“Đoàng.” – Tiếng sấm chớp nổ ngay trong phòng kín.

Tia điện bắn ra từ các mũ kim loại, nhảy từ đầu người này sang người kia. Ánh sáng đánh thẳng vào mắt Pierre qua khe gỗ, trắng xóa từng nhịp như có ai liên tục chụp ảnh. Không khí bắt đầu nồng lên mùi khét lẹt. Một mảng trần nhà nứt ra, rơi xuống lả tả.

Và rồi khi ánh sáng dịu xuống…

Một người trên ghế… bắt đầu co giật, rồi đột ngột ngẩng đầu. Tai anh ta kéo dài ra sau, da căng lên như bị ai nắm kéo từ bên trong, đầu tai nhọn dần rồi cứng lại. Ở hàng bên kia, tóc một cô gái dựng đứng. Hai chỏm tóc tách khỏi đỉnh đầu, cong thành hình tam giác, rung nhẹ như tai mèo vừa tỉnh giấc.

Trong lúc đó, từng hạt sáng bay khỏi cơ thể họ. Khi va vào tường – tường cháy xém. Khi va vào ghế - chúng đỏ dần lên. Khi lỡ đập sàn, những vết đen xuất hiện như vừa bị nung chảy trong lò than.

Pierre hé mắt, những con số “Hệ Thống” bật lên loạn xạ hết mắt.

“0”.

“0”.

“0”.

“C”.

“B”.

Rồi một cái vọt thẳng lên trời.

“A+”

Pierre nuốt nước bọt, góc nhìn của cậu chớp nhẹ. Cả phòng này, chỉ còn mỗi cậu có chữ “E” lơ lửng trên đầu. Cậu siết chặt răng.

“Thế này thì… Ăn gian quá rồi…” - Âm thanh rò rỉ khỏi kẽ môi trước khi cậu kịp nghĩ. Cậu lập tức bịt miệng lại… nhưng có lẽ đã quá trễ. Người phụ nữ trong áo blouse chậm rãi quay mặt về phía đống thùng gỗ.

“Ai ở đó?”

Bàn tay bà ta giơ lên. Một quả cầu điện tụ lại trong lòng bàn tay, xoáy tròn như một cơn bão thu nhỏ. Tia sét bò quanh cổ tay, cắn vào da thành những vệt sáng trắng xanh. Quả cầu dần to lên, đủ để bao trọn cả một con voi. Lúc đó, bà ta quăng nó đi.

Tiếng “rít” kéo một phát dài qua không khí, để một một vệt sáng cong veo.

Pierre ép sát mặt xuống sàn.

Không chắc có phải do trời độ không, mà đòn đánh bay sượt qua tóc cậu, lệch khỏi mấy cái thùng gỗ. Và cuối cùng đập thẳng vào bức tường ngay phía sau.

“Bùm!”

Căn phòng rung lên, gạch đá bật tung. Riêng nơi va chạm với quả cầu thì bị cháy thụt sâu cả chục mét, khiến cho bụi mù cuộn xuống sàn thành từng lớp. Ngoài ra còn có đá nóng rợi lộp bộp quanh chỗ Pierre nằm. Đòn này chắc có cả chục con khung long lao ra đỡ đòn mới sống được.

Cậu lại nín thở, giờ có bỏ chạy hoặc bỏ mọe thôi. Cậu thử lắng nghe con tim, nó đập thình thịch từng đợt. Nhưng đầu óc cậu vẫn tỉnh táo sắp xếp bước đi kế tiếp.

“Chạy… Bắt buộc phải chạy!”

Tay phải cậu khẽ mở ra, ma lực rịn đỏ theo từng kẽ móng, tụ lại thành một khối nhỏ bằng nắm đấm. Chỉ cần ném xuống đất, khói mùi sẽ phủ kín cả căn phòng. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thì thầm.

“Một…”

“Hai…”

“...”

“Ngươi phát hiện ra ta sao?” - Pierre bị ngắt lời bởi một giọng nói khác.

Nó không đến từ phía người phụ nữ. Cũng không đến từ chỗ những kẻ trên ghế điện. Nó vang lên như thể căn phòng mới là thứ đang nói.

Pierre khựng tay lại, nhìn theo luồng không khí méo mó trước mặt. Ban đầu chỉ là một gợn sóng nhỏ, như mặt nước gợn sóng.

Nhưng rồi các đường sáng trong phòng bị bẻ cong quanh một điểm vô hình. Ngay tại điểm đó… hình thành tiếng bước chân. Bóng tối tụ lại, đặc dần thành một hình người. Tà áo trùm đầu đen sạm hiện ra trước tiên. Mép áo chạm đất, không hề lay động theo gió. Bên trong mũ trùm chẳng thể thấy mặt. Nhưng lại có hai điểm sáng đỏ thẫm – màu đỏ của nguyệt thực – thứ ánh sáng bị che khuất nhưng vẫn rỉ ra.

“Cái quái gì thế này?”

Trên đầu hắn không hề xuất hiện chỉ số sức mạnh, nhưng màu mắt đã thay “Hệ Thống” trả lời.

“Đôi mắt đỏ… Ngươi là…”

Bà Dark Elf lùi bước, như thể đang muốn chạy trốn.

“Sợ hãi sao?” – Giọng nói của kẻ mặc đồ đen, trong trẻo như một làn nước. Có thể tưởng tượng ra bên trong là một cô gái, hoặc là trẻ con.

“Đáng ghét. Cầu sấm sét.”

Quả cầu sét bay đến, kẻ mặc áo đen vụt tay nhẹ nhàng là nó bị hất văng đi. Nó bay vào chỗ những kẻ vừa hóa Elf hóa thú xong, để lại một vụ nổ hết văng đám người đấy.

“Ngươi! Con dân của ta.”

Bà ta gào thét, rồi cầm kiếm lao đến chỗ tên áo đen. Nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên.

“Đứng yên đó.”

Giọng nói gần như là vô cảm, bà ta đứng khực lại như bị một bàn tay vô hình nắm lấy. Hắn đẩy tay đi, bà ta bay một phát thẳng vào đống ghế điện nằm thành đống trên sàn.

“Đừng! Đừng mà!”

Bà Dark Elf người phụt ra đầy máu, nước mắt chảy dài theo dòng máu thấm xuống sàn. Trên đầu bà ta, một ma pháp trận lóe sáng lên, bao trọn lấy toàn bộ những kẻ bị biến đổi cơ thể vừa rồi.

“Hủy diệt.”

Một tia sáng lóe lên, chỉ đúng một tia thôi. Toàn bộ bọn chúng, tan biến thành tro bụi.

Pierre hoàn toàn chỉ có thể trơ mắt nhìn, tay chân cứng đơ hoàn toàn sau cú đó.

“Kẻ này, hắn không được nhắc đến trong game. Nhưng một kẻ mạnh đến mức này… liệu có phải là một đồng minh không?”

Pierre lỡ nhích một ngón tay, hắn ta liền bẻ đầu lại. Ánh sáng từ mắt hắn chiếu rọi cả người cậu. Đến mức này thì còn trốn bằng niềm tin ấy. Chân cậu rệu rã, đầu quên mất là mình đã chuẩn bị bom khói.

Âm thanh trẻ con kia lại vang lên, nhưng nó trầm như kiểu mấy bé gái tự bẻ giọng mình lại cho ngầu hơn.

“Ngươi… Không phải Tà Giáo… Không phải mục tiêu…” – Hắn ta nói lớn, rồi lại quay người đi.

Cơn gió lúc này lại quấn xung quanh hắn, chiếc áo choàng phất phới dần mờ đi, rồi cả người hắn biến mất. Pierre vẫn ở tư thế nằm sấp mặt. Dưới quần ướt nhẹp mùi amoniac, cậu siết chặt tay mình.

“Hắn ta là ai? Sao lại có kẻ mạnh đến mức này chứ?”

Một hồi im lặng kéo dài, ánh sáng xanh lại bao trọn thanh kiếm của cậu.

“Không quan tâm… Mình phải mạnh hơn nữa. Dù hắn có phải đồng mình hay không...”

Cậu ngắt một quãng dài.

“Vì “Cứu Thế”, ta sẽ giết hết những kẻ cản đường.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!