Tập 1: Nơi bắt đầu (Remake)

Chương 8: Chế độ địa ngục ở dị giới. (Remake)

Chương 8: Chế độ địa ngục ở dị giới. (Remake)

Thử hỏi: Nếu một kẻ chuyển sinh sang thế giới khác, rồi được nữ thần trao cho quyền năng gian lận để cứu thế giới. Để rồi bị một người bình thường của thế giới đó nói: “mày yếu đến phát bực”. Bao lời chỉ trích hướng vào người, và Pierre xem nó giống như một sự sỉ nhục.

À thì ma thuật của cậu mạnh đấy, bắn chiêu ào ào như pháp sư lành nghề đấy. Nhưng năng lực thể chất thì… như cọng bún thiu. Vung kiếm chừng vài tiếng là mệt lả, chạy bộ chừng vài phút là nằm lăn ra đất.

Trong tình cảnh này thì thường người khác sẽ khuyên là nên tập trung vào thế mạnh của mình, tức là ma thuật. Nhưng Pierre thì sao? Xung quanh làm gì có ai là Ma thuật sư, làm gì có ai biết tận dụng “tài năng” ma thuật của cậu. Thế nên lão Joyce chỉ thấy được một công tử bột, và soạn ra ngay một cái giáo án bắt Lily luyện tập cho.

Dù giáo án không được đặt tên, nhưng mấy người hầu vô tình chứng kiến nó nhiều lần truyền tai nhau – gọi nó là “Cái lò luyện ngục.”

Thế bài tập nó diễn ra như thế nào mà ai cũng rén nó? Đương truyền rằng, vào một ngày mùa xuân nọ… Buổi sớm hôm ấy, sương phủ như một lớp khăn mỏng quấn quanh ngôi dinh thự. Mặt sông bên kia nằm yên lặng, xanh rì như một tấm kính. Nhìn vào chiếc cửa sổ bên kia dinh thự, hơi thở vang lên đều đặn dưới lớp chăn, hương thơm ngọt ngào thoang thoảng quấn quít nơi kẽ mũi.

“Tèn tén ten.”

Tiếng kèn xé toạc bầu yên tĩnh.

Thân người dưới chăn giật nảy, siết chặt mép chăn rồi buông ra. Đôi mắt lờ mờ mở hé, ngơ ngác dõi về phía cửa sổ, nơi hơi sương còn bám trắng trên song gỗ.

Tiếng kèn vọng lại lần nữa, kéo theo tiếng chim sẻ hoảng hốt bật cánh từ bụi cây ra ngoài ngõ. Cậu bé trong chăn khẽ nhăn mặt, thở dài, đầu rúc sâu vào gối. Giấc ngủ - đã bị xé rời, như mặt sông kia vừa bị ai đó quăng hòn đá xuống.

“Tỉnh dậy… Tỉnh dậy… Tỉnh dậy… Tỉnh dậy… Tỉnh…”

“Cô có im đi được không, Lily?! Còn Fin, tao thề mày mà thổi thêm lần nữa là ném cái kèn xuống sông đấy!” – Tiếng rên rỉ vọng lên từ tấm chăn.

Ánh lửa chói lòa bập bùng thẳng vào mặt. Pierre nheo mắt, vừa chửi vừa dụi đầu vào gối, nhưng rồi vẫn bị kéo ra khỏi chăn. Chớp mắt một cái, tầm nhìn chỉ là một khoảng nhòe, chớp thêm cái nữa, mắt quen dần với ánh sáng, khiến hình ảnh quen thuộc hiện lên: một chậu nước đầy, kế bên là khay bánh mì trắng, trứng, sữa còn bốc khói trắng.

Giọng nữ lạnh lùng vang lên, đều đặn như gõ búa:

“Thời gian ăn sáng là hai mươi phút. Sau đó, hãy gặp tôi ở sân tập.”

“Éo thích!” – Cậu nhăn mặt, vùi đầu vào tấm chăn ấm áp, mắt nhắm kín lại.

“...”

“...”

Không gian chợt yên tĩnh một lúc lâu, và…

“Ọc ọc ọc ọc, ọe ọe ọe ọe.” – Tiếng rên khủng khiếp đến từ cậu bé trong chăn. Đi cùng với đó tiếng bong bóng khí nổ liên tục. Pierre bị kéo lên với cái đầu ướt nhẹp, nước từ chậu rửa mặt đẩy hết vào mắt khiến chúng cay xé, mở toang ra. Cậu ho sặc sụa, nhổ hết nước trong họng ra ngoài.

Cái bàn tay đã ghì cậu xuống, giờ đặt nhẹ nhàng trên bờ vai và… bóp mạnh.

“Đau!” – Tiếng gào thét làm ầm cả dinh thự, cả đám người hầu say giấc phải giật mình tỉnh dậy. Chiếc đèn trần rung lắc dữ dội rồi rơi thẳng xuống đất. Vài chỗ trên tường xuất hiện một vài vết nứt.

Cái huyệt đạo ngay cổ trả lời bằng cơn đau thấu xương, lan ra cả cơ thể. Cậu thét vào cô gái đang đứng trước mặt, ánh nến soi sáng khuôn mặt đáng sợ của cô, hiện lên một vẻ vô cảm nhưng lại tràn đầy sát khí.

“Cô làm trò gì thế?”

“Đây là mệnh lệnh, và tôi sẽ không trả lời thêm bất kì câu hỏi nào khác. Giờ thì hãy ăn sáng và chúng ta sẽ luyện tập.”

Không chờ Lily kịp nói xong, chàng hầu gái Fin liền nhét ổ bánh mì trắng vào cổ họng cậu. Xong rồi dùng tay đè đầu và cằm cậu lại, nói chung là kiểu máy nhai bánh mì chạy bằng cơm. Pierre càng cố cựa quậy, Fin càng mạnh tay hơn, đến một lúc nào đó, cậu bỏ cuộc.

Kết thúc bữa ăn cưỡng ép, Pierre thay quần áo, rồi dạo bước ra cái hành lang đen xì, ngập trong bóng tối. Trong đầu không ngừng chửi con “Sư tử Hà Đông” kia. Đôi lúc nhìn qua cửa sổ, chỉ có vài ngọn đuốc nhỏ được đặt ở sân tập, còn lại chỉ là màn đêm kéo dài. Ở đó, cậu thấy Lily, dù không thấy rõ mặt cô lúc này.

Những dụng cụ đang được chuẩn bị, những thanh gỗ hôm trước đã được thay hết thành sắt, đựng trong một thùng gỗ. Kích thước cũng to hơn, tất nhiên là cả trọng lượng nữa.

Pierre dựa đầu vào cửa sổ, cảm nhận hơi lạnh chảy dài qua người. Lily là người chuẩn bị hết tất cả chỗ đó, nhớ lại hôm qua, rồi cả hôm kia nữa, có bao giờ cô ấy ngủ sớm hơn cậu đâu. Một người học trò ít khi nào nghĩ đến giáo viên của họ đã cực khổ thế nào, mọi thứ mệt mỏi cậu phải chịu, Lily có khi còn chịu gấp bội. Nhưng chả bao giờ cậu thấy cô ấy than thở hết, chỉ có mỗi thằng Fin là hay than vãn thôi.

Cậu hít thở một cái, hơi ấm tự nhiên tràn vào cơ thể. Cậu đứng thẳng lưng, rồi lộn nhào qua cửa sổ. Chỉ trong vài giây, cậu đã đến được sân tập luyện – trong khi vẫn đang thở gấp. Chỉ mới phấn chấn lên một tí, cậu liền nhận lại một ánh nhìn dè chừng từ Lily.

“Ai đây, trả cậu chủ đây!”

“Hỏa cầu!”

Cậu lườm Lily một phát, rồi bắn ngay quả cầu lửa vào người cô, tất nhiên là cô lách nhẹ người qua dễ dàng. Xả giận vào cái hàng rào thứ bảy chục trong tháng, Pierre mới nhẹ nhàng hỏi Lily:

“Làm việc của mình đi! Hôm nay tập cái gì?”

“Đúng cậu chủ rồi đây. À, hôm nay chúng ta sẽ tập luyện y như cũ, nhưng nâng cao cường độ hơn trước.”

“Hiểu rồi, vào bài lẹ đi.”

“Vâng.”

Bài tập bắt đầu, âm thanh kim loại va vào nhau vang lên như tiếng chuông tang.

Pierre đứng thẳng lưng trong sân tập, ánh sáng buổi sớm phản chiếu lên những vũng nước đọng thành từng vệt xám lạnh. Không khí đặc quánh hơi ẩm, mùi sắt và đất hòa vào nhau – thứ mùi khiến người ta cảm giác như đang hít phải khí độc.

“Trước tiên chúng ta sẽ khởi động.” – Lily nói ngắn gọn, giọng trơn tru, không cảm xúc.

Pierre bắt đầu xoay vai, cúi gập người, duỗi gân. Mồ hôi bắt đầu chảy dọc sống lưng dù hơi lạnh vẫn còn thổi mạnh qua người. Vài phút trôi qua, Lily ném cho cậu một thanh sắt trong cái thùng kia.

“Xong rồi, vào bài chính.”

Pierre loạng choạng bắt lấy, cảm giác nặng trĩu như đang cầm cả thế giới trên vai. Cậu siết chặt chuôi, hít một hơi rồi bắt đầu vung liên tục vào không khí. Mỗi lần thanh sắt được đưa lên rồi vụt xuống - đều kéo theo tiếng khớp kêu “răng rắc”, như thể cơ thể đang phản đối ý định này bằng mọi ngôn ngữ có thể.

Không khí rít lên “vun vút”, tiếng “rắc” được trả lại từ cơ thể cậu, lần này không phải khớp, mà là tiếng xương đang gào thét. Dù thế, cậu vẫn nghiến răng, cố vung thêm vài lên nữa. 

Tuy nhiên, khớp xương cứ “Rắc” Rồi lại “Rắc” thêm cái nữa. Mồ hôi nhỏ giọt xuống đất, như nện thẳng vào cái cơ thể yếu nhớt này. Cơ tay bắt đầu run, vai tê rần, cánh tay trái co giật theo nhịp tim. Pierre cảm thấy như mình không còn vung kiếm, mà đang cố ngăn xương cốt đừng vỡ vụn.

“Thêm hai cây nữa.” – Giọng Lily vang lên, đều đặn đến lạnh người.

“Hả?”

Câu hỏi bật ra trước cả khi não kịp nghĩ. Nhưng Lily không trả lời, chỉ đặt thêm hai thanh sắt vào tay cậu.

Pierre gần như đã khuỵu xuống ngay lúc đó, phải giữ vững đôi chân để cầm cự. Mỗi thanh nặng cũng cỡ chục cân, cộng lại chắc cũng nửa người cậu. Cái lưng bắt đầu cong vẹo thành hình vòng cung, cuối cùng đôi chân run lẩy bẩy và sụp đổ. Mắt cậu song song với bầu trời.

Lily nhìn cậu, không biểu cảm, rồi vung thử sáu thanh một lúc - sáu đường cong kim loại xé không khí, đồng thời. Âm thanh phát ra giòn tan, nhịp nhàng như một loại nhạc cụ.

“Kinh vậy mẹ!” – Cậu chửi thầm, rồi nhìn thẳng vào tròng mắt cô ta. Bảng chỉ số hiện lên dù người chơi chưa đăng nhập hệ thống.

Lily ATK: Hạng D.

Pierre ATK: Hạng E.

Cậu thở hắt ra:

“Chán thật, cách có một bậc mà sao trình độ khác xa nhau thế!”

Chưa kịp than thở hết câu, giọng Lily lại vang lên, lạnh đến mức gió cũng phải dừng lại nghe.

“Trong một tháng, ít nhất phải được như tôi.”

Pierre ngậm miệng, cố gắng gượng dậy trong khi chuôi sắt vẫn còn trên tay. Lưng cậu ướt đẫm thành từng vệt loang. Lá phổi như một cái túi rách: hít vào không ổn, thở ra chẳng xong. Càng cố điều chỉnh nhịp vung bấy nhiêu, cơ thể càng bất tuân lệnh bấy nhiêu.

Và rồi một tiếng “chát” vang lên. Cơn đau buốt chạy dọc sống lưng. Lily đứng phía sau, vừa đánh, vừa nói rất tỉnh bơ.

“Chậm là chết, tiếp tục đi.”

Pierre quay đầu lại, nửa muốn chửi, nửa muốn khóc. Nhưng chỉ thấy đôi mắt cô lạnh, sâu, và không có lấy một tia thương hại. Sát khí từ ánh nhìn ấy khiến tay cậu tự động vung tiếp. Từng cú nặng dần, không còn là bài tập, mà là hình phạt. Mỗi lần hạ xuống, đất tung lên từng vệt bụi. Làn da dưới tay rách, chảy ra một chất nhầy màu đỏ, hòa chung với mồ hôi chảy xuống chuôi sắt.

Đến khi nắng leo lên đỉnh, cả cơ thể cậu đã rã rời như miếng vải vắt khô. Pierre ngã sấp xuống đất, hơi thở đứt quãng.

“Bài tập buổi sáng kết thúc. Làm tốt lắm.” – Lily đặt sáu thanh sắt vào lại cái thùng. Cô cúi người nhẹ xuống, chắp tay ra sau lưng rồi bước thẳng về phía dinh thự.

Pierre nằm im, cảm nhận từng hơi gió lùa qua đồng lúa bên ngoài. Mùi cỏ xanh ngọt ngào tràn vào mũi, dịu nhẹ đến mức cậu nghĩ mình đang lơ lửng. Trên đầu lưỡi, vị mằn mặn đọng lại trên từng giọt nước. Khoảnh khắc này, thế giới trông thật hiền hòa và gần gũi. Nó đáng ra phải như thế, chứ không phải là cái lò luyện ngục như bây giờ.

Rồi đột nhiên… Một tiếng “ping” khẽ vang lên.

Trước mặt, bầu trời vô tận bị chặn đứng bởi một tấm bảng đen. Những dòng chữ bạc trôi chầm chậm trên đấy:

“Người chơi đăng nhập hệ thống.”

Pierre nheo mắt.

“Cuối cùng cũng chịu vào game rồi hả ông tướng? Ở bên đấy vui quá, quên luôn thằng này rồi à!”

“Người chơi không đồng ý với bạn.”

“Ừ, làm như tao tin ấy.” – Pierre bật cười mệt mỏi, chống tay ngồi dậy.

Một mũi tên trắng lấp lánh xuất hiện, rồi chỉ thẳng vào một dãy số trên bảng.

“09:22.”

Cậu cau mày:

“Cái gì đây? Đồng hồ à?”

Nhớ lại lần trước Ayato đăng nhập, cậu lờ mờ thấy con số 20:54. Cậu ngẫm nghĩ một lát, nếu xét đúng thời gian thì không có chuyện bây giờ là chín giờ rưỡi được. Để xác minh rõ hơn, cậu bắt đầu đếm nhẩm từng giây.

“Một, hai, ba, bốn… sáu mươi.” – Con số vẫn là “09:22”, cậu liền nhếch mép:

“Thì ra là vậy.”

Nhanh chóng quay sang tấm bảng.

“Thời gian ở bên này khác bên kia, đúng không?”

“Người chơi đồng ý với bạn.”

“Thế nhanh hơn bao nhiêu lần?”

“Người chơi không có câu trả lời.”

Cậu thở dài, nằm lại xuống đất.

“Chỉ hỏi được có “Yes”, “No”, “Not Given” thôi sao, hệ thống kiểu gì vậy?”

Rồi xong, con số trên hình nhảy một mạch từ 09:22 lên luôn 09:27. Cậu nhếch mép, cười nửa miệng.

“Tao thề, chưa được hai phút nữa mà mày nhảy lên tận năm phút luôn hả!” – Cậu muốn cầm cây sắt đập luôn cái màn hình cho đỡ tức. Tuy nhiên sức lực còn chút nào đâu mà đập nó.

“Vậy thời gian không ổn định đúng không?”

“Người chơi đồng ý với bạn.”

“Ừ, thế là được rồi.” – Pierre ngáp một cái, rồi khẽ nhắm mắt.

Trong lúc đó, hệ thống thao tác liên tục. Từ mở túi đồ, kiểm tra chỉ số, sử dụng thuốc hồi phục. Rồi cuối cùng là bật lên “Ước Nguyện” để gacha. Mà kết quả thì cũng chỉ toàn Protein thôi. Pierre cũng chỉ có thể cười khô khốc khi mở mắt nhìn kết quả.

Cậu nằm im, mặc cho ánh nắng xuyên qua bảng hệ thống, chiếu loang trên mặt. Tiếng gió lùa qua sân tập, kéo theo mùi sắt rỉ, mùi mồ hôi, mùi đất. Một thế giới khắc nghiệt, tàn nhẫn, nhưng vẫn lấp lánh một thứ gì đó khiến người ta chưa thể bỏ cuộc. Trong bóng tối mi mắt, con số 09:27 vẫn nhấp nháy, như một nhịp tim của hai thế giới đập lệch nhau.

***

Buổi chiều nắng đỏ lửa.

“Đến giờ tập rồi!!” – Tiếng Lily nổ tung giữa trưa, trong khi Fin hăng hái phụ họa bằng chiếc kèn đồng.

Âm thanh đó giống như một con dao nhọn xuyên thẳng vào màng nhĩ. Pierre vừa mới nuốt miếng bánh mì cuối cùng, chưa kịp thở đã thấy cả đầu ong ong như có ai đang đánh trống trong hộp sọ.

“Dừng lại! Dừng cái kèn giùm cái, cha nội!” – Cậu hét, vừa nói vừa cố bịt kín hai tai. Nhưng tiếng kèn vẫn cứ chọc sâu, từng đợt sóng âm như đâm xuyên qua cả ngón tay đang ngăn chặn âm thanh ấy.

Trưa hôm nay, trời như cái lò nung. Ánh nắng rót xuống thành dòng lửa, mặt sân đá dần chuyển sang màu nâu xám, hơi nóng bốc lên nhấp nhô như sóng biển. Pierre bị ép đứng giữa trung tâm sân tập, bộ đồ bó sát ướt đẫm mồ hôi.

Ở phía bên kia sân, Lily và Fin cũng được trang bị cho một bộ đồ y hệt. Từng cử động khiến vải căng ra, phác họa lên đường nét cơ thể gọn gàng, nhưng lại toát lên một vẻ nguy hiểm đến kì lạ. Nếu Pierre muốn nhận xét thì… đường cong của hai người này còn thẳng hơn cây sắt cậu vung hồi sáng.

Cả hai bắt đầu khởi động bằng những động tác xoay cổ tay, chuyển trọng tâm, rồi đột ngột lao vào loạt quyền cước nhẹ nhàng. Chuyển động của họ vừa mềm vừa dứt khoát, nhịp thở đồng đều. Pierre nhìn theo, cố ghi nhớ động tác vào đầu, sẵn tiện làm mấy bài tập giãn cơ trước.

Một lát sau, Lily xoay người lại, mũi thương trong tay chĩa thẳng vào cậu. Ánh kim của nó hắt vào mắt khiến Pierre phải nheo lại.

“Chiều nay, chúng ta sẽ thực chiến cơ bản. Một chọi một.”

Pierre nuốt nước bọt:

“Biết rồi.”

Cậu cầm thử mũi thương – thứ vũ khí nặng trịch cài vào bên hông, rồi khuỵu gối hạ thấp trọng tâm. Nhịp tim đập dồn dập trong lòng ngực, đẩy máu lưu thông đến cực hạn. Từ làn da, khói nóng bắt đầu tỏa ra quanh người, ma lực rò rỉ theo từng nhịp căng cơ.

“Làm vầy giống trong game chưa nhỉ?”

Đáp lại cậu chỉ là một tiếng cười.

“Bữa nay chưa cần kỹ thuật gì đâu.” – Lily nói, vác thương lên vai, dáng đứng hờ hững.

“Cứ đánh theo bản năng đi, tôi rèn kỹ thuật của cậu sau.”

Pierre lia nhanh mắt qua sân tập, chỉ là một mảng phẳng lì, không chướng ngại vật. Thế thì mục tiêu cần phải để ý chỉ có Lily, không cần quan tâm những thứ khác. Cậu giữ chặt thanh sắt, không hề cử động dù cho tín hiệu bắt đầu đã được triển khai.

“À, tính chơi thủ sao?” – Lily nhướn mày, vẫn giữ cây thương chặt lên vai, gần như chỉ có tay phải được di chuyển tự do.

“Cô chấp một tay à?” – Pierre hỏi lại, cố tỏ ra bình thản.

“Ai biết!” – Cô cười nhẹ, rồi hạ thương xuống, rôi lao lên. Chuyển động thẳng tắp, nhanh và không lắc léo theo kiểu “zig zag”.

Gió rít ngay bên tai Pierre, và ngay khoảnh khắc, cậu thấy một bàn tay giờ lên – nhắm thẳng vào má phải mình. Cậu phản xạ đưa cây thương lên đỡ.

“Keng!”

Tiếng kim loại va nhau chói cả tai. Một vết lõm nhỏ xuất hiện trên cây thương, nơi bàn tay Lily vừa chạm đến. Pierre nhìn vào vết ấy, mồ hôi đổ đầm đìa, miệng không đóng lại được.

“Má ơi, tay không đấm gãy luôn cây thương kìa!”

Chưa kịp hoàn hồn, Lily trượt tay, xoay cổ tay ngược lại tung ra một cú vào bụng. Pierre chỉ kịp nghiêng người, đưa tay trái lên chắn lại. Trong tầm nhìn cậu, một mũi tên nhỏ màu trắng sáng giữa không trung – hướng dẫn trực giác chiến đấu. Pierre đưa tay theo mũi tên, một tay chắn cú đấm kia, một tay chĩa ngọn thương về trước mà chẳng thèm nhìn.

Và rồi…

“Rắc!”

Kim loại nó không kêu như này đâu, đây là tiếng xương gãy. Pierre chết lặng, tay trái của cậu chùn xuống như con rối mất dây.

“Đau quá!” – Tiếng hết làm vang vọng cả dinh thự. Mấy sinh vật nhỏ li ti hoảng hốt chạy khỏi chỗ trú ẩn, mấy cái hàng rào cháy đen đổ sụp xuống đất. Lily bịt tai lại, rồi lùi một bước, mắt vẫn dửng dưng.

“Đỡ đòn tốt đấy, nhưng chưa đủ!” – Cô lại lao lên.

““Khoan, khoan đã! Tay tôi gãy rồi!” – Pierre hét, giơ cánh tay ra như bằng chứng.

Nhưng khi mắt cậu nhìn lên cánh tay mình, nó thẳng băng, không có cong vẹo như lúc nãy. Cơn đau cũng tự dưng biến đâu mất tiêu, cậu thấy mình khỏe như trâu vậy.

“Ủa… cái gì đây?”

 Trước mặt cậu, một bảng sáng bật lên.

“Người chơi sử dụng Protein.”

“Người chơi sử dụng Carbos.”

 “Người chơi sử dụng Thuốc hồi phục.”

“Dùng thuốc hồi phục chi hả cha nội.” – Cậu trừng mắt chửi thầm trong đầu. Nhưng chưa kịp chửi xong, cái bóng của Lily đã lướt xuyên qua tấm bảng ấy. Gương mặt cô hiên rõ – mái tóc vàng ánh lên đôi mắt vô hồn, và cánh tay đang kéo lùi lại để tung thêm một cú đấm nữa.

Pierre rít một hơi, biết rằng lần này không kịp đâu.

“Thôi xong.” – Cậu nhắm mắt, cười khổ. Ba phần bất lực, bảy phần như ba.

“Thọc!”

Không khí trong phổi bị nến lại, ép ra ngoài chỉ với một cú đấm duy nhất. Pierre nghe tiếng “phụt” ớn lạnh từ hơi thở mình, rồi cơn đau lan từ ngực xuống bụng. Dạ dày quặn lại, thứ chất lỏng nóng rát trào lên cổ họng. Cậu nhắm mắt, vừa tận hưởng lực tác động vào bụng, vừa tận hưởng phút giây thoải mái trên không trung. Cơ thể nhẹ tênh, nước mắt nước mũi nước ói trào ra ngoài. Và khi đã chạm đất, bờ vai cảm giác như bị đá va vào, tấm lưng ngắn ngủn bỗng chốc cảm thấy mặt đất đang cấu xé mình. 

Và lúc Pierre ngồi dậy, cả người chẳng còn một vết xước nào, chỉ riêng bảng hệ thống dài ra thêm một dòng nữa.

Lily đứng đó, cái bóng khổng lồ che khuất ánh mặt trời. Cây thương rơi xuống đất, giọng phẳng lì.

“Vẫn còn ổn nhỉ, tiếp tục đi.”

“Cứu mạng.”

Cứ như thế, mặt trời dần trôi xuống sau dãy núi, để lại một vệt đỏ dài quét ngang bầu trời, như một vết thương hở vẫn còn rướm máu. Sân tập im ắng trở lại  chỉ còn Pierre nằm sõng soài giữa nền đất.

Cơ thể cậu run lên từng đợt, phổi co thắt như bị ai bóp nghẹt. Mồ hôi rịn ra rồi khô lại thành lớp trắng trên da. Mỗi lần cậu cố ngẩng đầu, cơ cổ lại kêu răng rắc như gỗ mục.

 “Xong rồi…?” – cậu rên khẽ, mắt lim dim nhìn lên bầu trời.

Bên trên, mấy đám mây đã chuyển thành màu cam cháy, ánh sáng đọng trên vành tai, làm cả thế giới trông như đang tan chảy. Tiếng ve cuối ngày lẫn với hơi gió thổi qua đồng lúa xa xa - thứ mùi ngai ngái của thiên nhiên, trộn lẫn mùi sắt, mồ hôi và máu, tạo nên một hỗn hợp lạ kỳ mà Pierre chẳng biết nên gọi là gì.

“Mùi của… sự thỏa mãn chăng?”

Cậu cười nhạt, cố lăn người qua một bên. Cả cơ thể rã rời như bùn, nhưng đầu tóc lại nhẹ tênh. Bên góc sân, bảng hệ thống lơ lửng giữa trời, Ayato vẫn đang kiểm tra thông số nhân vật.

“Người chơi muốn bạn ngừng hoạt động mạnh.”

“Người chơi muốn bạn nghỉ ngơi.”

“Người chơi thông báo: Thuốc hồi phục còn ba lọ.”

Pierre giơ ngón giữa vào tấm bảng vô tri, lẩm bẩm:

“Mày cũng biết tử tế với tao à?”

Cậu gác tay lên trán, nhắm mắt lại, để yên như vậy một lúc. Lần đầu tiên trong ngày, cậu nghe được âm thanh - tiếng gió, tiếng cỏ xào xạc, tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong rãnh đất. Thế giới này… đôi khi cũng biết im lặng.

***

Khi trời ngả tối hẳn, Pierre lê cái thân xác tàn tạ của mình về phòng ăn. Căn phòng sáng lên bằng vài ngọn đèn dầu treo trên trần. Mùi canh hầm xương bay ra từ bếp, lẫn mùi bánh mì cháy cạnh – khiến bụng cậu réo lên dữ dội.

Fin ngồi ở đầu bàn, đầu vẫn dính lấy cây kèn quái quỷ kia. Thấy Pierre bước vào, cậu ta ngẩng lên, cười khẩy.

“Cậu chủ sao rồi, mà còn đi được thì chắc vẫn ổn nhỉ?”

Pierre ngồi phịch xuống ghế, giọng lạc đi:

“Tao mà ổn á? Khổ chết đi được!”

Fin phá lên cười, nhưng ngay lập tức bị mấy cô hầu gái véo má kéo ra chỗ khác. Bàn ăn của quý tộc mà dám leo lên ngồi thì xứng đáng “trừ một người hầu” đấy, dù cậu không quan tâm lắm.

Đợi một lúc, âm thanh của những người hầu khác vang lên:

“Bàn ăn đã sẵn sàng, thưa cậu chủ.”

Trên bàn được bày ra vài ổ bánh mì trắng, một đĩa cơm trộn trứng và một chén súp xương hầm. Pierre vội vàng xới lấy xới để từng thìa cơm nhét vào miệng, giờ này mà lễ nghi quý tộc gì nữa, no bụng trước cái rồi tính. Thế là đĩa cơm bay màu trong một nốt nhạc, bánh mì cùng chén súp cũng là tương tự. Mỗi miếng nuốt xuống là một chút cơn đau tan đi, cùng lúc đó, mắt cậu thấy ươn ướt.

“Ngon vãi… Thêm chén nữa.” – Cậu nói mơ hồ, không rõ đang khen hay than thở.

Không khí quanh bàn ăn dần lắng xuống. Tiếng muỗng va vào chén, tiếng gió lùa qua khe cửa. Ở góc phòng, chiếc đồng hồ cũ kêu “tách tách”, mỗi nhịp đều nhắc rằng hôm nay đã kết thúc. Cậu ngã người ra sau ghế, tính chợp mắt một chút.

“Đi tắm cái rồi ngủ nào.”

Chưa thả lỏng được bao nhiêu, bóng người quen thuộc bước vào phòng ăn. Cậu chợt mở mắt, tất cả người hầu gần như biến mất trước sự hiện diện ấy.

Tiếng giày gõ xuống sàn đều đặn, âm thanh nhẹ mà rắn rỏi. Cánh cửa khẽ mở, ánh đèn đổ dài theo bóng của cô gái bước vào - mái tóc vàng óng gọn gàng, khuôn mặt không chút cảm xúc, vẫn là giọng nói trơn tru, lạnh lẽo và lịch sự đến đáng sợ:

“Thời gian thực chiến buổi tối đã đến, mời ngài đi theo tôi ạ.”

Pierre trợn mắt nhìn Lily, hàm rớt xuống gần chạm bàn.

“Khoan… cái gì cơ?” – Cậu lí nhí, như không tin vào tai mình.

Lily cúi đầu nhè nhẹ, vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt nhẽo của một người đang báo tin tử. Pierre nuốt nước bọt, liếc sang Fin – thằng đấy đang bị bắt ở một góc tường, giả vờ nhìn lên trần nhà, huýt sáo.

“Thằng khốn nạn!”

Cậu quay sang bảng hệ thống, chắp tay cầu xin Ayato cho một gợi ý để thoát khỏi cảnh này. Cậu ta chắc đã trải qua chuyện như này rồi, có thể sẽ có cách để thoát khỏi tình huống này chăng? Đôi mắt long lanh đi xuyên qua tấm chắn giữa hai thế giới.

“Người chơi đăng xuất hệ thống.”

“Thằng phản bội!”

Cổ áo ngay lập tức cảm nhận được một chút hơi lạnh, khiến cả người run bần bật. Cả người Pierre bị xách lên như thể cậu vừa bị một con thú săn mồi bắt vậy. Cậu cựa quậy – chẳng ăn thua, cậu la hét – chẳng ai nghe thấy. Chớp mặt một cái, cậu đã đứng giữa sân tập.

“Game ơi, có lựa chọn tự sát bằng kiếm không? Khổ lắm rồi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!