Tập 1: Nơi bắt đầu (Remake)
Chương 14: Dấu hiệu. (Remake)
0 Bình luận - Độ dài: 2,444 từ - Cập nhật:
Những cơn gió trong khu rừng lãnh địa nhà Snowbattler – lạnh lẽo như đá mài, trong khí đó, mồ hôi vẫn cứ trượt dài trên cổ Pierre. Âm thanh núi rừng quá đỗi ồn ào, tiếng lá xao xác, tiếng nhánh cây khô gãy rụng, cùng với đó… là tiếng trống lạc nhịp gõ trong lòng ngực. Cậu giữ bàn tay phải, giật nhẹ từng nhịp, như thể có một con hổ đang cắn xé bên trong.
“Không ai còn sống ở ngôi làng hoang này cả, ổn rồi…”
Từ bữa tối đẫm máu đó, Pierre đã trở lại kiểm tra ngôi làng này cả chục lần rồi. Ở đây chỉ còn vơn vởn mùi máu, hoặc dấu chân đỏ lấm loét của mấy con ma thú, chẳng còn gì khác. Tuy nhiên, cứ nhắm mắt lại là cậu lại thấy ánh mắt của gã đầu trọc ấy - ánh mắt giận dữ, đến sát khí, rồi đến van xin. Chỉ cần nghĩ nhẹ vậy thôi là cậu lại sượt chân, rơi khỏi cành cây đang đứng.
Cái cảm giác ấy… thật nhẹ bẫng, thật khoái trá. Nghĩ về lúc cánh tay nắm chặt, đâm xuyên thanh kiếm của mình vào một ai đó. Trái tim lúc đấy đập thật mạnh, nhưng chẳng phải vì sợ hãi, mà là vì… một ngọn lửa đang rực cháy ở đó.
Mỗi khi nghĩ về cảm giác này, cậu liền phải cắn răng đến mức bật máu. Tự hại bản thân đến thế cũng chỉ để tạm quên đi sự phấn khích kì quặc kia. Tại sao cậu lại thấy kích thích? Thỏa mãn khi giết người, liệu cậu có đang trở nên giống một con quái vật, hay một tên cuồng sát không? Không có câu trả lời nào bây giờ đủ để thỏa mãn những câu hỏi đang cố xé tung ngực cậu.
Rồi đến hôm nay, một lần nữa cậu mang bàn tay đỏ máu về nhà. Vừa mới vào, đã gặp một gương mặt thân quen.
“Chào cậu chủ.”
Lily đang đặt những con dao làm bếp vào một chiếc hộp nhỏ nhàu màu mỡ gà. Ánh sáng cuối ngày chiếu nghiêng qua mái tóc cô – quệt thành một màu vàng nhạt mà Pierre thường đùa là “màu lúa mì”. Hai bàn tay cô sạch đến mức bóng mượt, dù cho đang cầm nắm những vật thể sắc nhọn. Chẳng như cậu, bàn tay giật không ngừng với một màu đỏ thẫm, dù cho chẳng cầm theo thứ gì.
“Mặt cậu chủ có hơi tái ạ.” – Lily lên tiếng, lời nói có một chút dịu dàng.
Pierre liền nhăn mặt, né mắt sang hướng khác.
“Tôi không sao.”
Lily đặt hết đống dao trên tay xuống.
“Đó là lần thứ ba cậu nói vậy trong hôm nay rồi.”
“Kệ tôi!” – Cậu gắt lại, rồi đùng đùng lách qua người Lily, vượt về phía cầu thang để về phòng. Đột nhiên…
“Tránh ra!”
Tiếng hét lớn đến từ phía cầu thang, một cô nàng quản gia khác đang vấp té, cả một chậu nước nóng cứ thế lao xuống. Tiếng “trượt” đột ngột ấy va vào đầu Pierre như một thanh thép. Cậu chẳng kịp nghĩ mà xoay người, giật mạnh Lily ra khỏi nguồn nước đang bốc khói kia.
Cái chậu cứ thế đập sầm xuống sàn, nước đổ lênh láng. Khi nhìn lại, Pierre đang nắm chặt Lily vào người.
“Cậu chủ…?” - Lily nói, mặt vẫn đơ như thể chẳng có gì.
Pierre giật mình, chợt buông tay Lily ra, để lại một vệt đỏ trên cổ tay cô. Còn chính cậu, đốt ngón tay đã trắng bệch từ lúc nào.
“Đừng quan tâm!” – Giọng Pierre đứt đoạn như có ai đó bóp nát.
Lily vẫn đứng đó, nhìn cậu với đôi mắt có chút nhăn nhúm. Nó không giống như sợ hãi, mà giống dạng lo lắng hơn. Đôi mắt ấy – khiến tim Pierre đứng lại một nhịp, nhưng dù thế, cậu vẫn phải bước đi, chạy thẳng về phòng.
“Có gì xảy ra thế!” – Tự dưng từ đâu ra một tiếng nói vội vã. Và rồi…
“Rầm!”
Ai đó chạy từ ngoài vườn vô như một con báo, chỉ để đâm sầm vào cái tủ đồ - cái chỗ mà Lily cất cái hộp dao. Thế là cái hộp bay phất phới, lật ngược, làm cả đống dao kéo rơi sạch xuống sàn. Hiện trường giờ là đống dao nhúng nước sôi, và một tên nhóc mặc đồ hầu gái úp mặt vào tủ.
“Em làm trò gì thế Fin?” – Lily trơ mặt ra, ánh nhìn khinh bỉ lóe rõ trên đôi mắt ấy.
“Hóng chuyện tí thôi mà…” – Fin cố trả lời, rồi tách mình ra khỏi cái tủ, mặt vẫn tỉnh bơ như chưa có chuyện gì.
Chỉ để ngay sau đó… cậu ta té vào vũng nước sôi.
“Nóng!” – Giật dậy chạy khắp nơi, cậu ta lại đập mặt xuống đất, nơi đống dao nằm rải rác.
“Đứt lưỡi rồi!”
Tiếng than vãn, tiếng lê dép, tiếng dao va nhau… kéo dài suốt nửa giờ.
***
Cánh cửa phòng bật vào khung gỗ với một tiếng “rầm” bắn ngược âm vang lên trần nhà. Pierre bước thẳng vào, dập tay vào chiếc đèn đang cháy, rồi nằm trượt lưng xuống mép giường. Cậu áp trán vào chiếc chăn bông, ngón tay cấu sát vào từng sợi vải. Chúng run nhỏ nhẹ giật vào cánh tay, như thể đang truyền vào người.
“Tại sao hả?” – Cậu nằm ngửa ra đất, mặt đối diện với trần nhà.
“Tao đã giết người đấy!” – Cậu siết chặt tay, và thanh kiếm lam ánh bạc dần xuất hiện để cậu nắm lấy.
“Tao không muốn giết người! Tao muốn giết người! Tao không muốn giết người…” – Vừa nhìn vào sắc xanh, cậu vừa lăn lộn đến mức té sầm xuống đất, đập đầu liên tục vào tường, đến mức vầng trán để một vết tr đỏ.
“Tao đã làm đúng mà! Hưng phấn trong trận chiến thì có gì sai hả?” – Răng cậu nghiến thành những tiếng “khít” chói tay.
“Tao ổn mà…” – Những giọt nước bắt đầu đọng lại trên mí mắt.
“Tao… đang dối lòng, đúng không?”
Pierre trở lại tư thế nằm yên, một tiếng thì thầm vụn vỡ vang lên trong đầu. Cậu nhắm mắt thật kĩ, chỉ để thấy lại ngọn lửa lúc ấy, cùng đám cướp say rượu, cùng thanh kiếm lao vào người đàn ông. Cái âm thanh ngọt lịm của lưỡi kiếm cắt qua da thịt, mùi cỏ cháy, mùi sắt gỉ xộc lên khoang mũi.
“Không được nghĩ đến nó nữa!”
Pierre ôm đầu mở mắt thật nhanh, chỉ để thấy một mảng tối đen trước mặt. Bóng tối trùm lên những món đồ quen thuộc, biến chúng thành những hình dáng méo mó chồng lên nhau.
“Trời tối rồi sao?”
Cậu chậm chạp đứng lên, loạng choạng tới cửa sổ. Rồi kéo cái rèm vải sang một bên, bên ngoài là bầu trời tím thẫm, rắc vài điểm sáng nhỏ như đang co cụm lại vì giá lạnh. Trong khung kính, một ánh lửa phản chiếu một ánh vàng, yên tĩnh đến mức ai cũng phải chú ý.
“Lily, cô vào đây làm gì?”
Cô gái đứng bên cạnh cửa, tay cầm chiếc đèn dầu. Ánh sáng từ ngọn lửa nhỏ làm đôi mắt cô sáng rực lên một thoáng, rồi dịu lại khi nhìn Pierre. Nhưng tuyệt nhiên cô không bước vào, chỉ đứng đó, giữ khoảng cách để cho Pierre phải dán ánh mắt vào mình.
“Cho tôi xem bàn tay cậu!” – Giọng nói cứng nhắc, và cũng thật nhẹ nhàng.
Khoé môi Pierre nhếch lên thành một nụ cười ngắn, và cũng thật mong manh.
“Có gì phải xem chứ, tôi ổn lắm. Cô nên tự xem chính mình đi, lúc nãy có dính nước sôi gì không?”
Lily nhăn mặt ngay, chẳng có cơ sở nào để tin là Pierre vẫn ổn, nhất là cánh tay run rẩy kia.
“Cậu cứ nói ổn, nhưng bàn tay còn chẳng cầm nổi kiếm sao?”
Pierre giật thót tim, thanh kiếm liền tuột khỏi tay, đập mạnh xuống sàn. Cậu nhìn xuống, quả nhiên là đôi tay đang tê dại, như thể một sự bất an đang bò lên cột sống.
“Cậu có thực sự ổn không?” – Giọng Lily chỉ như tiếng sáo, nhưng vang sâu thẳm trong đầu cậu.
Pierre hít sâu vào, cậu muốn nói ra, muốn ói hết cái tảng đá kẹt sâu trong thực quản. Tuy nhiên lúc môi chỉ vừa hé ra… một hình ảnh liền giật ngang trong tầm mắt. Chiếc mũ trùm đen dính đầy bùn đất… và một màu đỏ đọng lại.
Cậu quay mặt về cửa sổ nhanh như cắt, hơi thở giật liên hồi.
“Tôi chỉ hơi mệt thôi, đừng làm phiền nữa!”
Lily nhìn lưng cậu, rồi bước đến. Từng bước chân như một nhịp trống, thật chậm, và thật đều, như thể đang tiếp cận một con thú hoang – một con thú bị thương, đang co người lại vì sợ hãi.
“Cậu chủ!” – Cô nói, và chạm nhẹ vào tay áo.
“Cậu đừng giả vờ nữa, tôi thấy hết mà.”
Pierre đứng cứng như tượng khắc. Môi cậu trắng bệch, đường nứt nhỏ xuất hiện ngay khóe miệng.
“Không!” – Giọng cậu đặc quánh. “Cô không biết gì hết!”
“Biết cái gì cơ?” - Lily hỏi, tiếng nói chạm nhẹ vào bóng lưng căng cứng của cậu.
“Biết cái cảm giác giết người!” – Cậu cuối cùng cũng chịu gào lên, vài giọt nước mắt chảy xuống má. Mặt mũi đỏ hết cả, lòi ra cả gân xanh. Cậu cắn môi, cho đến khi mùi kim loại nhàn nhạt lan qua lưỡi.
“Tôi biết giết người là không sai… nhưng…” – Giọng Pierre đến đây đứt mạch, không thể phát ra tiếng nữa.
Một luồng gió lùa vào phòng, quét nhẹ qua rèm cửa rồi trượt qua tóc Lily. Những sợi tóc vàng nghiêng sang một phía, chạm vào ánh lửa trong chiếc đèn dầu, khiến nó sáng lên một thoáng như lớp mật ong chảy. Cô khẽ mở môi.
“Cậu đã làm gì… trong rừng, phải không?”
Pierre chỉ lặng lẽ gật đầu, cả người thả lỏng hết ra. Vai cậu xỏa xuống xuống, dựa lưng vào vách tường. Hơi thở dần trở nên nhẹ nhàng, thông thoáng, tay chân nhẹ tênh, trái tim đập chậm rãi. Cảm giác như nơi mở đầu vết thương đang được chạm đến.
“Tôi… làm thứ tôi phải làm.” – Cậu ngập ngừng, mỗi từ đều nặng như một tảng đá.
Lily bước gần lại một bước, nắm lấy người Pierre, áp sát vào người mình. Động tác ấy thật nhẹ, vừa đủ để Pierre không giật mình mà dựa vào người cô.
“Điều cần thiết… đôi khi cũng đau đớn lắm.” – Cô nói, để rồi nhận lại một tiếng cười méo mó.
“Ừ, đau chết đi được.”
Pierre dựa vào người Lily – chỉ cảm nhận được sự vững chãi của một bức tường. Cậu đưa hai bàn tay ra trước mắt, chúng gầy gò những đường gân xanh. Dù trí óc có là người trưởng thành, nhưng đôi tay vẫn quá bé để nhận lấy gánh nặng thế giới.
Cậu khẽ cười:
“Nhưng đau ở đâu chứ?”
Lily nhìn đôi bàn tay ấy rất lâu, Pierre cảm giác như cô đang nhìn xuyên lớp da, xuyên qua lớp máu đã được rửa sạch. Có thể là nhìn thấy thứ gì đó sâu tận xương tủy.
“Cậu có thể kể tôi nghe không?”
Pierre lắc đầu, nghẹn lại giữa câu nói:
“Tôi không muốn nhớ lại… nhưng…”
“...”
“Cô nghĩ từ “giết” có ý nghĩa như thế nào?”
Lily liền căng mắt ra, rồi nhìn vào bàn tay Pierre. Mùi sắt gỉ như đang ám nặng vào đôi tay ấy. Và rồi bàn tay của cô, cũng bắt đầu rung lên, tương tự như Pierre. Với cô, đây có thể là chuyện nhìn thấy mỗi ngày, nhưng với một đứa trẻ thì sao? Cô phải nắm chặt bàn tay này lại, không thể để nó bùng nổ.
“Giết sao? Đó là thứ sẽ xảy ra, phải xảy ra! Đừng nên cảm thấy tội lỗi về một chuyện hiển nhiên. Rồi chúng ta sẽ không còn cảm thấy tội lỗi nữa.”
Một hơi thở dài thoát ra khỏi ngực Pierre, nhưng đó giống như đang thở ra một nỗi thất vọng hơn.
“Không, ý tôi không phải thế.” – Giọng nói bình thản đến mức nực cười, Pierre chỉ nhăn trán một chút, rồi chạm tay vào người Lily, chỉ một cú chỉ tay nhẹ nhàng thôi.
“Ơ!” – Lily thét lên một tiếng nhanh như cắt, cả cơ thể tự chuyển động, nhảy ngay một nhịp khỏi ngón tay đầy ma lực kia. Trái tim của cô như đã bị bóp nát theo đúng nghĩa đen, và bây giờ, nó đang đập với một lực khủng khiếp. Nếu cô chậm đúng một nhịp, có thể xác cô đã nằm gọn xuống đất rồi.
“Cậu tính làm gì vậy!” – Cô hốt hoảng hét lại, tay đã tra vào cán dao dấu bên dưới chân. Phản chiếu trong mắt cô là một điệu cười… mang theo đường cong lệch lạc. Nó đưa ra một sự phấn khích tột độ - cơn khoái cảm của việc giết chóc.
“Là thế đấy! Cái cảm giác chết tiệt này… Ha ha… Sao nó lại hạnh phúc đến thế?” – Giọng nói biến thành một điệu cười điên loạn, Pierre vụt ngón tay thêm vài phát nữa. Chẳng còn tí ma lực nào đâu, nhưng Lily vẫn phải lùi bước, cho đến khi tấm lưng chạm vào cửa phòng.
Cứ thế, Pierre bước đến, vẻ mặt không hề biến sắc.
“Liệu tôi có trở thành người xấu không?”
Lily im bặc, bàn chân rệu rã dựa vào cánh cửa. Pierre chỉ đẩy nhẹ cô ra khỏi phòng, giọng nói bình thản như không.
“Cút đi, cô chẳng hiểu gì về tôi hết!”
Tiếng sầm cửa phát lên ngay sau đó, Lily gần như chỉ có thể thở dốc ở bên ngoài. Từ trước đến giờ đã có nhiều người bị căng thẳng khi lần đầu giết người, nhất là chỗ ở cũ của cô. Nhưng tình huống này, lần đầu tiên cô gặp phải, cứ như thể… cô đang gặp phải một kẻ tâm thần.
0 Bình luận