“Chậc, đã hai tuần rồi sao?” – Pierre nằm liệt trên giường, thanh kiếm bị vứt thô bạo xuống góc phòng.
Bên ngoài hiên nhà, gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ non và hơi nước. Cậu chống tay lên lan can, nhìn bầu trời mở ra như một tấm vải khổng lồ phủ bạc. Ánh trăng bám vào mép áo, trườn qua mái tóc rối, làm gương mặt cậu sáng lên như tượng đá.
Còn phía dưới tay, vết máu khô vẫn còn đeo bám. Đôi khi nhắm mắt lại, dưới chân lại xuất hiện hai vệt cỏ. Nơi đấy, cặp thỏ xám quẫy đạp, trừng mắt nhìn cậu, như thể đang hỏi tại sao. Cậu không có câu trả lời.
Suốt từ buổi hôm đấy, cứ vào rừng là tiếng tim đập trong ngực lại vọng lên như tiếng trống báo hiệu. Thanh kiếm dù đã vào thế chém, nhưng bàn tay lại run lẩy bẩy. Con ma thú trước mặt - thở khò khè, lông dựng đứng, mắt lấp lánh trong ánh sáng lọt qua tán cây. Và khi thời khắc đến, Pierre chỉ biết đứng yên, nhìn nó lùi đi, rồi biến mất giữa đống lá.
Hết năm bảy lần rồi mà một bước còn chẳng qua. Mọi chuyến đi săn kết thúc bằng chiếc túi rỗng và cơn mệt mỏi, ê ẩm cả người.
Rồi giờ nằm đây, cậu còn chẳng thể chợp mắt.
“Bảo vệ thế giới này ư?” - Cậu bật cười khẽ, nhưng giọng nghẹn lại.
“Giết một con thỏ còn chẳng làm được kìa, ha ha.”
Ánh trăng tàn đi, đôi mắt chìm sâu vào một khoảng u tối. Để rồi, ngày mở lại đến.
Lúc mặt trời còn ẩn mình trong núi, Pierre một lần nữa leo người ra khỏi cửa sổ. Khoảng thời gian này, ngôi làng bắt đầu thức dậy - khói bếp cuộn lên, kéo theo mùi củi cháy xém, tiếng gà trộn lẫn với tiếng chim.
Đâu đó trên đỉnh núi, một nguồn ánh sáng chiếu vội qua. Cậu nắm tay, như đang muốn giữ lấy nguồn sáng. Lời hứa cũ hiện về: “Tôi sẽ trở nên mạnh hơn”.
Nhưng cùng lúc đó, tiếng lòng trả lại một vệt đau như cắt:
“Hứa thì hứa… chứ chắc gì làm được!”
Đang suy nghĩ vẩn vơ, cậu đã bước vào lãnh địa mình. Một căn chòi nhỏ - tọa lạc giữa rừng - được dựng lên bởi ma thuật đất rồi úp cỏ khô lên. Nó vốn là chỗ để trú chân tạm để đi săn, nhưng đến hôm nay thì nó ngổn ngang đầy rễ cây, thảo dược phơi dở. Nhớ lại lúc đi săn, cứ thấy cây nào có mùi thơm thơm là cậu lụm về, xem như chiến tích để quên đi vụ đi săn thất bại.
Giờ nhìn vào đống này, cậu chỉ biết cau mày, ngồi xuồng cầm từng nắm cỏ xanh ấy lên.
“Giữ hết chỗ này thì chật quá, nhưng vứt đi thì…” – Cậu lẩm bẩm, thở dài khi mùi hương cay nồng xộc vào mũi.
“Tự chế thuốc sao? Mình không biết làm. Hay là đem về nhà nhỉ? Lily sẽ chém mình mất!”
Rồi một ý nghĩ lóe lên, như tia lửa bén vào đầu. Pierre khựng lại, bím môi. Ánh mắt dần sáng lên.
“Bán chúng thì sao ta?”
Pierre chớp mắt, nhìn đống thảo dược ngổn ngang như vừa phát hiện kho báu. Cậu bật cười khúc khích, rồi tự vỗ vai mình mấy cái như khen thưởng. Trong căn chòi chật chội, mùi cỏ khô hòa với mùi đất ẩm. Cậu lấy một nắm rễ tím lên ngửi thử - cái thứ hăng, nồng, cay xé sống mũi một mùi hương – chứa đầy ma lực.
Các loại thảo dược quý thường mọc ở những vị trí có nhiều ma lực. Mà chỗ nào có ma lực là chỗ đó có ma vật, không có ma thuật thì đấm tụi ma vật bằng niềm tin. Mấy loại này kiểu gì mà chả có giá.
Cậu lục túi, tìm được mảnh vải trắng, rồi bọc lấy vài gói nhỏ nhét vào bao da. Trước khi ra khỏi chòi, Pierre ngoái lại nhìn đống cỏ còn lại: “Tao mà bán được, tụi bây khỏi nằm đây mốc meo nữa.”
***
Thị trấn dưới chân núi đông đúc, mùi khói, mùi bánh nướng, mùi sắt gỉ lẫn vào nhau. Pierre kéo cái mũ trùm quen thuộc, đi qua con đường đầy sỏi đá. Cậu đảo mắt liên tục, dò tìm người có dáng “thương nhân” như trong những quyển sách mà cậu từng đọc – áo khoác dài, túi tiền nặng trịch, dáng đi khệnh khạng,…
Nhìn vào thực tế, cái thị trấn này bé như cái lỗ mũi. Đi lòng vòng mà chỉ thấy được vài người, mà họ thì chen chúc giữa đám đông, la hét mặc cả, đã thế cái mặt còn hốc hác hơn tưởng tượng.
Chẳng còn cách nào khác, cậu chọn bừa một người, chia ra gói thảo dược.
“Anh ơi, mua thuốc không? Loại quý đấy.”
Người đàn ông đảo mắt, khịt mũi: “Trẻ con mà cũng đi “buôn thuốc” hả? Đi chỗ khác.”
Lần hai, rồi lần ba, kết quả đều y chang nhau. Có kẻ còn cười, ném đồng xu xuống đất như cho ăn xin. Pierre nhặt đồng xu lên, giấu vào túi. Ừ, quý tộc giàu sụ đi nhặt lén từng đồng xu. Vừa hèn vừa đáng khinh nhưng cậu không nhặt không được, cứ có một con thú nào đấy trong tâm ép cậu làm vậy.
Mà đó không phải lí do duy nhất. Cậu biết nếu nói ra thân phận mình, mọi chuyện còn tệ hơn. Người ta sẽ cúi chào, gọi “thiếu gia” này, “thiếu gia” kia, rồi vờ vã khen mấy cây thuốc “quý vô giá” chỉ để lấy lòng. Không nhá, cậu muốn người thật lòng, không phải mấy kẻ bợ đỡ.
Cứ thế, sau một buổi trưa, Pierre bắt đầu đọc được mặt người: Kẻ nói nhanh thì gian xảo, kẻ cười nhiều thì “thùng rỗng kêu to”, kẻ tránh ánh mắt thì “có tật giật mình”.
Cho đến khi mệt quá, cậu vào đại một quán ăn bên đường thì quá trình mới có tiến triển. Một thanh niên tóc nâu, áo khoác trùm đầu, ngồi cúi gằm mặt trên bàn ăn của mình. Không biết vô tình hay cố ý, quán ăn này nhỏ xíu, chỉ có hai bàn bên ngoài gian bếp, hơi khói bao quanh cùng mùi súp nóng. Một nơi lí tưởng để trò chuyện.
Cậu kéo ghế, ngồi ngay phía đối diện.
“Cho một tô phở.” – Pierre gọi món, mắt vẫn nhìn thẳng người kia.
Tên thương nhân liếc lên, tỏ vẻ cảnh giác.
“Buôn bán tệ quá nhỉ?” Pierre buông một câu, giọng lí nhí như đang trêu đùa.
“Không liên quan đến thằng nhóc như mày!”
Người kia khựng lại. Tay hắn đặt trên bàn, khớp ngón tay dịch chuyển nhẹ. Pierre đứng dậy, làm ra vẻ muốn rời đi.
“Thôi, chắc tôi tìm người khác.”
Nhưng khi vừa quay lưng, bàn tay rắn chắc siết lấy vai cậu.
“Nói chi tiết đi.”
Pierre mỉm cười.
“Phải vậy chứ.”
Cậu đổi ngay tư thế, lưng hơi ngả ra sau, dựa vao ghế. Giọng cậu nhanh chóng chuyển nhẹ hẳn đi.
“Anh xem món này thế nào?”
Từ trong túi da, cậu rút ra gói vải trắng, đặt lên bàn. Cú đặt không nhẹ hều, nhưng đủ khiến chén súp của người thương gia khẽ rung, sóng nước gợn lên.
Mùi thảo dược lan ra – vừa hăng vừa mang theo hơi thở của núi rừng. Lá khô được buộc gọn gàng, thậm chí còn chẳng có vết sâu bọ tàn phá. Pierre mỉm cười tự mãn, tay vẫn xoay xoay chiếc thìa trong bát như chẳng mấy quan tâm.
“Hàng này bán được không ta?” - Cậu hỏi, vừa nói vừa nhón một miếng cơm, giọng tự nhiên đến mức giả tạo.
Người thương gia nheo mắt. “Tìm đâu ra vậy?”
Pierre khựng lại một chút, rồi ngẩng đầu cười mỉm:
“Tới đây rồi thì ai quan tâm nguồn gốc chứ. Quan trọng là có lời không?”
“Nhóc tên gì?”
“Pierre.”
Người đàn ông gật đầu, mở gói vải ra. Ngón tay anh ta chạm vào thảo dược, lật qua từng lớp lá.
“Hàng tốt đấy. Mấy loại này chỉ mọc sâu trong vùng có ma lực cao. Bình thường chỉ lấy được thôi là khó rồi, đằng này thì chúng còn nguyên vẹn, sạch sẽ nữa.”
Pierre dừng đũa. Một thoáng kiêu hãnh vụt qua ánh mắt cậu, nhưng cậu cố giữ giọng tỉnh bơ:
“Vậy là bán được rồi!”
“Thì đúng là được… nhưng có vài gói thì ai mà mua? Phải có số lượng lớn mới gọi là làm ăn.”
Pierre chùi miệng, ngẩng lên, giọng bỗng hạ thấp như thể tiết lộ bí mật:
“Tôi có khoảng… vài trăm gói.”
Người thương gia khựng lại, nhìn chằm chằm.
“Cái quái gì cơ?”
Pierre chỉ nhún vai, như thể con số ấy chẳng đáng gì.
“Anh muốn kiểm tra từng gói không?”
Anh ta lặng đi một lúc, rồi thở dài, gập gói thuốc lại.
“Nhóc con, ta không hiểu mi tính giở trò gì, nhưng ta sạch túi rồi. Đúng là mối tốt, nhưng không có vốn thì chịu.”
Pierre nghiêng người một chút, không nói gì. Cậu gõ đầu ngón tay lên bàn, nghe tiếng tách tách như đang tính toán từng bước đi. Ngay sau đó, cậu đột ngột nhoẻn cười.
“Thế anh cứ lấy đi.”
Người thương gia ngẩng đầu.
“Không cần trả tiền?”
“Chỉ cần trả sau là được. Lần đầu hợp tác nên tôi sẽ không lấy lãi đâu.” – Pierre chống cằm, lời nói nhẹ như gió bay.
“Nếu anh bán được thì trả, còn không thì thôi.”
“Nhóc không sợ ta ôm hàng chạy à?”
Pierre gật đầu, đôi mắt ánh xanh lên một cảm giác tự tin không hợp tuổi.
“Có một cao nhân từng nói: Làm ăn mà không tin tưởng nhau được thì nghỉ đi.”
Khoé môi anh thương nhân giật nhẹ. “Nhóc ép ta đến thế à?”
Pierre nhún vai: “Nếu anh muốn nói như vậy.”
Khoảnh khắc im lặng căng như dây đàn. Rồi người đàn ông bật cười, vươn tay ra:
“Được rồi, lần đầu ta gặp một đứa gan hùm đấy!”
Pierre bắt lấy tay anh ta, siết một cái – bàn tay nhỏ bé nhưng lực đưa vào lại chắc nịt. Dứt khoát và kêu ngạo thì cậu có thừa, mặc dù nhịp tim nó sắp nhảy đến hai trăm tới nơi rồi.
Chiếc mũ trùm đầu của người đàn ông tuột xuống, để lộ khuôn mặt trẻ tuổi, sống mũi cao, đôi mắt sắc lẹm.
“Thomas Keygems. Thương nhân tự do, đến từ Ebron.”
“Pierre Snowbattler.” - Cậu nói, vô thức để lộ họ.
Thomas nheo mắt: “Snowbattler à? Cái họ nghe quen nhỉ. Với lại… dân thường thì làm gì có họ!”
Pierre cười khẽ, hất đầu ra cửa:
“Có lẽ vậy. Gặp lại tối nay ở cổng chính bên rìa. Đừng để tôi chờ.”
Cậu đứng dậy, thả lại vài đồng xu cho chủ quán. Khi cánh cửa khép lại, tiếng gió ngoài phố thổi ào qua, mang theo mùi thảo dược còn sót lại trên bàn – cay nồng, ấm áp, và đầy liều lĩnh.
“Lên rừng thôi!”
***
Sau cả buổi vật lộn với cái nhà chồi, cuối cùng Pierre cũng chui ra khỏi nó. Mới vài phút trước, mỗi bước chân lại đá tung vài cọng cỏ khô. Giờ bên trong cái chồi sạch trơn, chỉ còn mùi gỗ và đất sét trộn chung.
“Cuối cùng cũng xong rồi.” - Cậu lẩm bẩm, giọng hân hoan như vừa thắng một trận lớn.
Cậu quỳ xuống, lôi từng bó thảo dược từ gầm chòi ra. Cành, rễ, lá – mỗi thứ một dạng, mỗi thứ một mùi. Có cái trông như con rết, nhưng lại ngọt lịm như mật ong. Và cũng có thứ nhìn như hoa đồng tiền, nhưng lại ngai ngái như sắt gỉ. Pierre vừa gật gù vừa sắp xếp.
Mấy tấm ván rừng cắt vội giờ biến thành một chiếc hòm cỡ người, hơi thô nhưng khá chắc chắn. Cậu gõ thử “cộp cộp” vài cái – đủ để chở một mùa buôn.
Và khi chiếc nắp được đóng lại, mặt trời gần như núp bóng sau làn mây. Ánh cam cuối ngày rọi lên gò má dính bụi. Pierre cúi người, luồn tay dưới thùng, gồng một cái – gân guốc nổi hết lên.
“Hên quá, vẫn chưa gãy lưng.”
Lời nói đùa thốt ra giữa hơi thở đứt quãng. Cậu loạng choạng bước đi, chiếc bóng nhỏ nghiêng nghiêng giữa rừng, cái hòm gỗ khổng lồ lắc lư qua lại trên vai.
***
Lúc trời tối hẳn cũng là lúc Pierre nhìn thấy một bước tường gỗ dày. Chính giữa là một chiếc cổng lớn, có người canh gác. Xung quanh cắm không biết bao nhiêu đuốc, làm sáng hẳn cả một vùng. Kiểu này thì có chó mới trốn ra ngoài lãnh địa được… trừ khi nó đi đường rừng.
Kế bên, có nguyên một chỗ đầy xe ngựa với thương nhân. Chỉ cần liếc qua, cậu thấy cái bản mặt Thomas ngồi còng lưng trên một chiếc xe tàn tạ.
“Thomas!” - Pierre gọi lớn, giọng pha tiếng thở. “Tôi đến rồi!”
Anh ta quay lại, cau mày. “Tôi chờ lâu lắm rồi… Cái quái quái gì thế kia?”
Pierre đặt nguyên cái thùng xuống đất bằng một cú rầm khiến mặt đất rung nhẹ. Xong thì làm vài động tác duỗi vai, xoay cổ, rồi mới chỉ vào thùng.
“Đây, nguyên đống này là hàng của anh.”
Thomas mở nắp, với ánh đuốc chiếu lên bên trong – từng bó thảo dược được xếp ngay ngắn. Ngoài mấy dược liệu chữa bệnh ra thì còn có cả thuốc phiện, hay thậm chí là nguyên liệu để làm thuốc kích dục. Mắt anh ta mở lớn.
“…Tất cả… đều do cậu làm à?”
Pierre nhún vai. “Ừ, tôi rảnh mà.”
Thomas lặng đi vài giây. Bàn tay anh ta lướt nhẹ lên mấy gói thuốc, rồi bật cười ngắn, khẽ lắc đầu như chẳng tin vào mắt mình.
“Bao năm buôn bán, chưa bao giờ tôi có đơn hàng lớn thế này.”
“Thế anh tính sao?” - Pierre hỏi, hơi ngả đầu sang một bên.
“Tôi sẽ bán nhanh thôi, đợi vài tuần nữa là được.”
Cậu liền vỗ vai anh ta, sẵn tiện cấu véo với một lực khá mạnh. Đôi mắt tối sầm lại trong vài giây.
“Tin anh vậy.”
Thomas bật cười, rồi nhảy lên xe, siết chặt tay cậu nhóc.
“Được. Tôi sẽ quay lại.”
Bánh xe nghiến đất, tiếng lạch cạch xa dần – chiếc xe duy nhất rời cổng trong đêm. Pierre đứng nhìn cho đến khi ngọn đuốc của xe biến mất khỏi hàng cây, rồi ngồi phịch xuống cạnh đống củi nơi trạm gác. Quanh đây, ai cũng ngồi cạnh một bếp lửa, gần như đang chuẩn bị cho một giấc ngủ. Chắc chỉ còn mấy anh lính gác là còn tỉnh để “tám chuyện” với nhau.
“Ê, thấy cái thằng trùm đầu đi qua chưa?” – Giọng anh lính mặc áo đỏ vang lên.
“Cái thằng ngồi xe kia hả? Thấy, rồi sao? - Người kia uể oải nhấp ngụm nước.
“Nghe nói ngoài biên có vài đám cướp, mà ngài Joyce chưa kéo quân đi dẹp. Thế mà hắn dám đi không hộ vệ.”
“Kệ hắn đi, ngoài lãnh địa thì liên quan gì chúng ta.”
“Ừ nhỉ, ha ha…”
Pierre chợt ngồi dậy, đầu ngẩng ra ngay phía cánh cổng – chỉ có một màn đêm kéo dài. Một cơn lạnh chạy dọc theo sống lưng, miệng cậu khẽ run, bật ra thành tiếng:
“Thằng ngu ấy làm cái quỷ gì vậy?”
***
Bánh xe gỗ lăn nghiến trên mặt đất đầy rêu, kêu “kèn kẹt” như đang nghiến răng trong đêm. Hơi thở Thomas tan thành khói trắng, bốc ra từ lớp khăn quàng. Cả con đường chỉ có ánh trăng lẻ loi quét qua những tán cây khô hai bên.
“Chỉ cần qua hết khu rừng này…” – Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Phía trước, phương Bắc vẫn còn xa – thành phố Crytalize còn cách hơn hai ngày đường. Chỉ có đúng một hy vọng để anh bán lô thuốc này, trước khi mùa đông đến siết chặt mọi con đường.
Tối nay, gió thổi lạnh hơn mọi khi, đập vào mặt như những chiếc kim nhỏ. Mỗi khi lùa qua, anh co người, kéo tấm áo vải sát người hơn. Trong thùng hàng phía sau, mùi thảo mộc lan ra, cay nồng nhưng ấm áp đến lạ. Cảm giác như cơ thể trở nên nóng nổi, còn đống lá khô kia thì đang thì thầm: “Cố lên.”
Rồi bỗng chốc, ánh trăng vụt tắt, khu rừng tối sầm lại một mảng đen tuyền. Tiếng bánh xe biến mất, chỉ còn tiếng ngựa khịt mũi. Thomas giật tay nắm lấy bộ dây cương, siết chặt lại, kể cả con ngựa cũng bước chậm rãi hơn, như thể cũng đang cảm nhận được điều không lành.
“Cạch!”
Một nhánh cây gãy. Và một tiếng cười khẽ từ đâu đó trên cao, khiến tim anh đập như một cái máy.
“Đừng nói là…”
Những bóng đen nhảy toạc ra, rơi xuống đầy trước mặt. Áo choàng lật tung, kim loại chiếu sáng. Chỉ trong chớp mắt, con đường đã bị chặn kín. Ánh mắt Thomas co lại, bắt đầu ngấn lệ. Một nụ cười lóe lên – trơ trẽn hơn cả tuyệt vọng.
“Số mình… còn chẳng bằng con chó!”
Thanh kiếm đầu tiên chạm vào ánh trăng, nghiêng nhẹ như vệt sáng bạc. Thomas giơ hai tay lên, cả người ướt đẫm.
“Các anh muốn gì? Lấy hàng, cứ lấy, tôi…”
Chưa kịp ngắt lời, tiếng thép xé gió tạt ngang qua vùng cổ. Một đường sáng lập lòe lia qua không khí. Cảm giác đầu tiên không phải là đau – mà là lạnh - lạnh như gió mùa Đông Bắc thổi qua da trần. Thomas nhìn xuống, thấy vệt đỏ đang loang nhanh trên vành áo. Cổ họng nghẹn lại, mắt anh nhìn lên, thấy vầng trăng vẫn treo đó, bình thản soi xuống như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Rồi cơ thể anh đổ xuống, cảm giác nhẹ tênh. Tiếng gió kéo anh xuống đất, hòa vào tiếng bánh xe vẫn còn lăn. Và nó chậm dần… cho đến khi dừng hẳn. Bên cạnh con đường, máu lan ra giữa vài nhánh lá, tạo thành một vệt tím sẫm dưới ánh trăng.
***
“Mày trốn đâu mất rồi hả, thằng kia?”
Gió rít qua ngọn cây như đáp lại từng cú quét tay của Pierre. Cậu đứng trên một gò đất, mắt nhắm nửa, lòng bản tay mở toang để cảm nhận luồng không khí – những luồng gió mang theo cả thính giác: tiếng lá sột soạt, tiếng suối xa xa, tiếng bước chân mờ nhạt. Đôi lúc, cậu huýt một tiếng sáo nhỏ, rồi một cơn gió nhỏ đáp lại như một la bàn vô hình, hé lộ những vệt chuyển động mơ hồ trong rừng.
Trên không trung, một tấm bảng đen lơ lửng – vuông vức, lạnh lùng. Pierre ngước mặt, giọng thầm nhưng rõ ràng:
“Chỉ đường cho tôi.”
Tấm bảng nhấp nháy:
“Người chơi đồng ý với bạn.” – Rồi một mũi tên dài hiện ra, chỉ về một hướng cây cối rậm rạp.
Chẳng cần suy nghĩ, cậu bật dậy, buông một loạt cơn gió như dây phanh, thân hình vụt đi như một cái bóng, lao theo mũi tên. Các ngọn cây như thưa ra trước mặt cậu, cả khu rừng mở một con đường hẹp đen tối.
“Đi thôi…” – Cậu bước ngay vào.
Giữa lối mòn, ánh trăng hất lên một vật nằm lẻ loi: một chiếc mũ trùm tối màu, mép bẩn dính đất, cạnh đó là một người nằm sấp.
Nhưng… kế bên anh ta là… một loại chất lỏng bầy nhầy. Chúng phảng phất mùi sắt gỉ - chảy vào nền đất – không nhiều mà cũng đủ để tạo ra vài bông hoa hồng đen trên đất đá.
Không có dấu hiệu xe ngựa quanh đó, vết cào, dấu gươm cũng gần như là không thấy. Cảm giác như ai đó đang che phủ mọi vết tích.
Pierre cúi xuống, bàn tay cậu thẳng tắp, cử động gọn gàng. Chiếc mũ trùm được kéo ra khỏi cái xác, quét theo một mẫu tóc ra khỏi vầng trán kia. Thomas – đôi mắt mở hé,... và vô hồn. Cậu đặt một tay dưới vai anh, cố kéo đi, rồi xoay người mang cái xác vào một rìa cây rậm. Việc chôn cất thì để sau, giờ đây cậu chỉ gập người, hít một hơi thật sâu rồi nhả ra.
“Sao nó lại thành ra như này?”
Bỗng chốc, một tiếng ngáp dài vang lên từ phía xa xa.
“Mé, bọn nó toàn để mình dọn dẹp hiện trường.”
“Rồi giờ sao? Tính cãi lại đại ca hay gì?”
“Cãi được bằng mồm thì tao cãi lâu rồi.”
Bọn chúng, kẻ cầm xẻng kẻ cầm búa – bước dần ra từ bóng tối, rồi khựng lại ngay tức khắc.
“Khoan đã, cái xác đâu?” – Chúng đảo mắt qua lại, gần như là nín thở. Cho đến khi chúng thấy một cái bóng ngọ nguậy phía bên kia.
“Ngươi là ai?” – Tên cầm búa hét lên, siết chặt chiếc búa vào thế thủ… chỉ để thấy một đường sáng xẹt ngang mắt.
“Cái… gì… đấy!”
Tên cầm xẻng, trợn ngược mắt về phía tia sáng – đứng yên như một kẻ thất thần. Trên tay hắn, chiếc xẻng rơi “cạch” xuống đất, và sau đấy là người hắn. Thanh kiếm bạc – đâm sâu vào trán, khiến máu chảy dọc xuống đất.
“Quái vật!” – Tên cầm búa hét lên, chỉ để nhận ra cơ thể mình đã tê cứng, cùng với đó… là một hơi lạnh. Hắn cố cựa quậy, nhưng có thứ gì đó tràn lên người, ngăn chặn hắn di chuyển.
“Băng tạo hình: lưới nhện.” – Âm thanh phát ra từ cói bóng đang ngọ nguậy kia, và rồi nó đứng dậy. Chiếc mũ trùm đầu chỉ che nửa mặt, nhưng hắn nhận ra cái mái tóc đỏ kia.
“Đám quý tộc, sao chúng lại ở đây?”
Cậu nhóc ấy không trả lời, mà nhẹ nhàng tiến đến. Hắn la hét, hắn ngọ nguậy, nhưng cái lớp băng lạnh lẽo cứ lan rộng ra. Chúng bao lấy tay, chân, rồi siết chặt vùng cổ. Đến cuối cùng, nó siết chặng miệng, đến cả hú hét thì lớp băng kia cũng chẳng cho.
Tên nhóc ấy, di chuyển chậm rãi, nhẹ nhàng rút gọn thanh kiếm khỏi trán tên nằm dưới đất. Còn hắn, hắn chỉ còn có thể nhìn thứ ánh sáng phản chiếu từ thanh kiếm kia.
Và rồi chỉ một tiếng “phập”, hắn chẳng còn cơ hội để nhìn nữa.
“Chỉ số của bạn đã tăng!” – Bảng hệ thống vọt lên, chữ trắng xếp chồng lên nhau.
“Ê, mở bản đồ đi, chỉ tao chỗ bọn cướp. Nhanh!”
“Người chơi đồng ý với bạn.”
Lần này, tấm bản đồ hoàn chỉnh hiện lên, không còn là những mũi tên như trước nữa. Pierre ngước mắt, những chấm đỏ như kiến lửa hiện lên rồi ghim vào giữa rừng. Ở đấy hiện lên một vùng đất gồm vài mái nhà mục nát, hoặc vài vết đen mờ ảo – một ngôi làng bỏ hoang.
Pierre chạm vào vị trí đỏ, lòng bàn tay rực lên cảm giác lạnh như thép. Không do dự, cậu lao như một luồng gió ngược lên, thân mình phóng qua tán cây, bám lấy cành, bật lên rồi trườn lên ngọn. Từ trên cao, cậu nhìn xuống: lửa trại nhảy múa, những bóng người quây quanh, tiếng cười ríu rít, tiếng chai lọ va nhau – một điệu khúc hỗn loạn của kẻ đang no nê chiến lợi phẩm.
Chiếc xe hàng bên kia bị lật tung, vải bao xé rách, hòm gỗ mở toang, và những bó thảo dược bừa bộn. Mấy tên cướp ngồi quanh, mặt áo loang lỗ, miệng lấm la lấm lét, chỉ biết thốt ra những câu nói vô nghĩa. Chỉ tiếc là, chúng không nhìn lên cây, không nghe thấy tiếng gió đang nhìn bằng cặp mắt đỏ ngầu.
Pierre hít vào một hơi, để cho khí lạnh xộc vào phổi - cảm giác sôi sục, bừng sáng nơi đáy mắt. Thay vì lẩn khuất, cậu nhúc nhích chân, nhẹ nhàng nhảy từ cành xuống giữa khoảng trống, lưỡi kiếm lóe ra khỏi vỏ như tia bạc. Thanh kiếm đưa trọn vào đống lửa, sắc đỏ bùng lên hàng vạn hạt sáng sục sôi, nhưng thứ ánh sáng ấy chẳng thể xuyên qua chiếc mũ trùm đầu của cậu.
“Xin chào bọn cướp. Sẵn sàng xuống địa ngục chưa?”
Tên cướp ở gần đống lửa trại nhất dính phải vài hạt sáng và té nhào ra đất, mắt mở tròn.
“Thằng óc tiêu này từ đâu ra vậy?” - Hắn lắp bắp.
Pierre nhếch môi, tiếng đáp chỉ vang trong đầu: “Tôi bảy tuổi rồi, gọi là ốc tiêu hơi quá đấy.” Chưa kịp nói ra, cậu co chân, một cú sút ngắn gọn vào đỉnh đầu tên đó – hắn gục như bị kéo cổ, đôi mắt nhạt đi, chất lỏng chảy ra từ cổ.
“Cái quái gì vậy?”
“Giết nó!”
Đồng bọn hắn lao đến, cầm theo đủ các loại vũ khí, mùi mồ hôi và rượu bốc lên nóng hổi. Pierre cúi người, bước đều như bản năng. Một tên đầu trọc ngã úp sau một cú khóa đơn giản; một tên mặt sẹo bị vặn tay, lăn ra đất. Tiếng la, tiếng đứt hơi, rồi dần dần là im lặng rụt rè của kẻ thua cuộc. Chỉ duy nhất một tên khổng lồ, cơ bắp đen xì - đang ngồi xổm cạnh đống than, nâng niu chén rượu đổ hết vào ngọn lửa.
Hắn đứng lên, bước ra với cái nhìn đầy sát khí.
“Thằng nhóc này khỏe đấy.” Giọng hắn như cứng đá, khỏi nói cũng biết vị trí của hắn trong băng cướp này.
Pierre không buồn trả lời, chỉ nhẹ nhàng khoanh kín mục tiêu.
Trong lúc đó, hắn ch3 biết xông đến – đi cùng một cú chém đầy uy lực, nhưng cũng thật vội vàng.
“Chết đi thằng nhãi!”
Cậu đẩy nhẹ tay một cái, chỉ tí lực thôi là cái cơ thể khổng lồ kia loạng choạng, lưỡi đao xẹt ngang rồi đâm sầm vào một cành cây.
Nhìn cảnh đó, cậu chỉ lau nhẹ mép áo. Rồi một câu nói khẽ tuôn ra, cụt ngủn:
“Yếu đuối!”
Lời mỉa khiến mặt hắn đỏ cả lên, tiếng gào thét lại hướng về phía cậu. Nhưng lần này, tay hắn ở vị trí khá thấp. Cậu dồn ma lực xuống chân, đè xuống đất như một cột trụ.
Còn hắn, một tay vung kiếm, nhắm vào bụng, tay còn lại - chọn chân làm điểm đến cuối cùng.
Va chạm chỉ tạo ra một tiếng “tách” như dây thừng vừa bị đứt. Pierre vẫn đứng, dù ho ra một màu hơi sẫm. Thanh kiếm đi xuyên bụng, một chút máu chảy ra. Còn tên khổng lồ, chỉ còn biết nằm la hét đau đớn. Cái tay mà hắn dùng để chặt chân Pierre - văng xa gần mười mét. Tay còn lại - vẫn giữ chặt thanh đao đâm vào bụng, nhưng không thể buông nó ra được.
“Yếu đuối!”
Cậu nắm lấy bàn tay khổng lồ cầm kiếm kia, rồi bóp mạnh.
Tiếng “rắc rắc” đi cùng với tiếng gào đau đớn của tên kia. Cậu lại kéo, kéo cho đến mức cán kiếm đang đâm xuyên người mình phải bật ra – đến mức thanh thép vuột khỏi tay tên kia mà bay vào đống lửa. Hắn chỉ có thể chùn lại, mở trợn to.
Trong ánh mắt ấy, đường máu trên người Pierre dần khép lại. Hắn chớp mắt cái nữa, vết máu lúc ấy… không cánh mà bay.
“Quái vật!”
Về phía Pierre, Dòng chữ nhỏ lơ lửng bên rìa tầm nhìn, trắng như tro cốt: Người chơi sử dụng thuốc hồi phục.
Cậu mím môi, thì thầm: “Cảm ơn nhé,” rồi hít một hơi sâu như kéo thêm sức. Rồi, cậu hướng đôi mắt về phía tên cướp.
“Đừng có lại đây!” – Hắn gào, rồi lại tiếp tục gào lên. Rồi hắn lại cố chộp lấy những thanh gỗ, thanh kim loại của thuộc hạ ném về phía cậu.
Pierre cứ bước đến, hơi thở tỏa ra một màu trắng xóa. Những thanh kim loại cũng phải rung rẫy mà tự nó rẽ hướng khác. Cậu thì chẳng quan tâm, chỉ đưa bàn tay trống rỗng lên.
"Người chơi trang bị: Sắc Lam Lộng Lẫy ( 5 sao)"
Thanh kiếm cực hiếm đầu tiên cậu kéo ra được trong hệ thống Gacha - tỏa sáng một màu lam nhạt trên tay cậu.
“Giết! Giết! Giết!” – Pierre nói chậm rãi, rồi ném kiếm - không phải ném cẩu thả mà là một cú phóng hoàn hảo, bàn tay xoay đủ, lực đi thẳng tắp. Kim loại lao qua không khí, chạm vào lồng ngực hắn. Hắn kêu lên một tiếng ngắn, xong rũ người, rồi im bặt.
Ngọn lửa trại sáng lên trên mặt đất, phản chiếu qua cây cối, chiếu vào khuôn mặt Pierre. Xung quanh im ắng - tiếng thở của đám cướp còn lại, tiếng than lặng từng khắc. Pierre thở chậm, thu kiếm vào vỏ, nhìn đống hàng giống như người canh giữ hơn là kẻ chiến thắng.
Lửa từ ngôi làng hoang hắt lên những bức tường gãy, nhuộm cả khu rừng bằng màu đỏ như than lửa sắp tắt. Pierre không quay đầu lại – đúng hơn là không cần. Trong bóng tối ngoài rìa ánh lửa, tiếng lá động khe khẽ báo hiệu lũ ma vật đã bắt đầu đến gần. Mùi tanh trong không khí đủ để dẫn đường cho chúng.
Cậu rời đi… thật nhẹ nhàng. Bàn tay từng run lên trong lúc chiến đấu giờ cứng như bị gió đêm đông đóng băng. Thậm chí một tiếng thở dài còn chẳng có, để lại một màn đêm im lặng kéo dài - im lặng đến mức cảm giác như nó đang gặm mòn trái tim cậu từ từ.
Dưới lớp cây dày đặc, cậu chợt mở miệng:
“Giết người… nhẹ nhàng đến mức này sao?”
Một ý nghĩ lướt qua, không phải sự hối hận mà là sự giác ngộ. Sâu trong tim, có thứ gì đó nhói lên - một tia cảm giác lạ lẫm, không hẳn là niềm vui, khoái cảm thì lại càng không. Cậu cảm thấy… rất tỉnh táo.
Cậu đi tới nơi đã giấu xác Thomas. Ánh trăng chảy xuống khu đất trống như một tấm khăn trắng. Pierre quỳ xuống, bàn tay xúc đất từng lớp một. Đất ẩm, rêu xanh dính chặt vào móng tay cậu.
Khi cái hố đã đủ sâu, cậu đỡ lấy thân thể của Thomas - nhẹ đến mức đáng sợ - rồi đặt anh xuống đáy. Chỉ một hơi thở dài như để đặt dấu chấm hết cho cả cuộc trò chuyện dang dở giữa họ.
Pierre lấp đất lại, dùng vài phiến đá mỏng xếp thành một cái bia vụng về. Trên đó, bằng một thanh đá nhọn, cậu khắc chữ Thomas Keygems – từng nét thật cẩn trọng, như sợ chỉ cần viết sai một đường là xúc phạm đến người đã khuất. Sau khi hoàn thành, cậu đứng thẳng dậy. Hai bàn tay chắp trước ngực, mắt nhắm lại. Một mong ước lặng lẽ được gửi vào gió, như hạt bụi rơi vào đêm.
Gió thổi nhẹ qua lạnh buốt. Đôi mắt Pierre mở ra không đỏ hoe như lần trước. Ở đó chỉ còn lại sự trong vắt… và một chút gì đó chai sạn.
“Mình có đang làm đúng không?”
1 Bình luận
Cái "bíp bíp" con game này. Mày hành tao thế mày có hài lòng không hả? Đừng có bảo là tao xui nhé. Xui cái "bíp bíp" ấy. Có thằng nào xui cái độ vừa lệch nát người vừa nổ trễ không hả? Nó sẽ là bình thường nếu mày cho tao lệch ở các pity khác nhau. Đằng này mày cho tao 1 quả Triple 88. TRIPLE 88 PITY VÀ KHÔNG TRÚNG RATE! "BÍP BÍP" MI CHÓ, "BÍP BÍP" GENSHIN, "BÍP BÍP" CẢ HỌ NHÀ MÀY.