Tập 1: Nơi bắt đầu (Remake)
Chương 09: Thế giới bên ngoài không đáng sợ. (Remake)
0 Bình luận - Độ dài: 3,687 từ - Cập nhật:
Chiếc đèn trần run rẩy, ánh sáng của nó mỏng như sợi chỉ bị kéo căng. Những góc tường chìm sâu trong bóng tối, nơi bụi bay lững lờ thành từng lớp tro bụi. Trên sàn, vệt sáng lăn qua một đôi giày cũ, một cái ghế xếp, và một chiếc bàn rõ to. Chỉ cần lướt mắt nhẹ qua chúng cũng có thể thấy rõ được từng vết xước dài như dấu móng tay.
Xung quanh căn phòng, một tấm rèm cửa cũng chẳng có - kéo theo đó là sự vắng mặt của tiếng gió, tiếng chim. Nhìn đi nhìn lại, chỉ có tiếng rì rì của bóng đèn – thứ âm thanh yếu ớt dội vào tường, thảm tatami và chiếc tủ nhỏ ở góc.
Căn phòng lớn đến mức tiếng bước chân của người cậu bé vang lên như vọng lại từ đâu đó xa xôi. Cậu ngồi xuống ghế, bàn tay vuốt dọc lên cuốn sách trơn lạnh. Đầu ngón tay chạm vào một vệt rách nhỏ - cậu dừng lại ở đó, nhìn vào khoảng không như đang chờ đợi một điều gì đó.
“Ục ục ục…”
Âm thanh bật ra từ bụng cậu bé, nhỏ nhưng vang lên rõ rệt giữa căn phòng tĩnh lặng. Chiếc bàn gỗ trước mặt phản chiếu ánh đèn vàng nhợt nhạt, lạnh lẽo như mắt cá chết. Cậu chậm rãi ngẫn đầu, đôi mắt trống rỗng hệt chiếc bàn ấy, rồi bắp chân đột ngột cử động, cậu đứng phắt dậy.
Bàn chân chạm sàn chiếu Tatami, chẳng hề phát ra âm thanh. Tấm cửa kéo trước mặt tỏa ra mùi vải cũ. Khi cậu đưa tay kéo ngang, bản lề kêu “két” một tiếng, âm thanh như bị nuốt trọn ngay khi vừa thoát ra. Phía ngoài - một hành lang trải dài, xa đến mức ánh đèn cuối cùng chỉ còn là chấm sáng mờ giữa bóng tối.
Cậu khẽ nhún vai, một động tác nửa thờ ơ, nửa buông xuôi. Tấm bảng tên trên cửa nghiêng lệch, “Yatogami Ayato,” chữ cái cuối cùng run rẩy theo nhịp đóng cửa.
Ayato bước đi. Những tấm gỗ hai bên hành lang xếp đều tăm tắp, trên tường treo la liệt những thanh kiếm đã bọc kín trong vải đen. Ánh đèn phản chiếu khiến chúng lấp loáng như mắt đang nhìn theo. Dù cho chẳng có gì động đậy cả, nhưng căn phòng như đang hít thở, vừa chậm vừa đều.
Đến cuối hành lang, Ayato dừng lại trước cánh cửa mà phía trên ghi chữ “phòng ăn”. Cậu đẩy nhẹ, bản lề bật ra tiếng kêu dài, và mùi bơ sữa tràn vào – thơm và dễ chịu ở đầu mũi.
Lướt mặt nhẹ qua, cậu thấy thấp thoáng bóng hình một người phụ nữ xinh đẹp đang cúi xuống, xoa đầu một cậu bé khác. Cả hai cùng cười, ánh sáng từ ngọn đèn ôm lấy họ, để lại một vùng xám trơ trọi phía sau lưng.
“Mẹ… anh Yanagi.”
Không ai quay lại, tiếng cười của họ thật trong trẻo trong vầng sáng ấy.
Cậu ngồi xuống bàn, mắt dừng lại trên đĩa thức ăn của người anh họ: bò Kobe, trứng cá tầm, súp gà, bánh mì bơ sữa. Mùi vị tràn ngập căn phòng, chỉ tiếc là cậu chả thể cảm nhận chúng qua đầu lưỡi. Khi cúi xuống nhìn phần ăn của mình: chỉ còn cơm trắng cùng vài lát rau từ bữa ăn mười sáu tiếng trước.
Đôi đũa chạm chén – âm thanh vang lên, rồi lặng đi. Hạt cơm rơi vào miệng, rồi nuốt trôi xuống dạ dày. Tất cả những người quanh bàn - bố, mẹ, dì, chú - đều quay lại nhìn cậu. Ánh mắt họ giãn nở, miệng cong lên quá mức. Nụ cười của họ đông cứng lại, rồi “rụp”, lớp da mặt trượt xuống sàn. Dưới đó, chỉ còn những khối đen ngòm như than ướt, đang nhúc nhích.
Ayato đứng phắt dậy, mặt xanh như vừa bị rút hết máu.
Những thứ đen xì kia trườn ra, kéo dài như con đỉa, mồm há to. Cậu quay lưng chạy, hành lang lại trải dài, dài mãi, ánh đèn phía cuối như đang lùi xa hơn mỗi khi cậu bước thêm một bước.
“Cứu với…” – Giọng cậu vỡ ra, cái hành lang vô tận này cũng thế, từng mảnh tường tan vào bóng tối.
Ngọn lửa trắng lóa tràn vào, trần nhà nhẹ nhàng phất vào mắt. Cậu bé giật mình, mồ hôi dính ướt cả tóc. Pierre thờ ra, bàn tay áp nhẹ lên trán.
“Nằm mơ à…”
Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn tối, không hề thấy vầng trăng. Mặt kính phản chiếu đôi mắt cậu, và bên mí mắt, vài giọt nước trượt xuống, thấm vào gối. Căn phòng tràn ngập tiếng thở, tiếng đập của nhịp tim, chẳng hề nghe thấy tiếng kèn của tên nhóc đáng ghét kia. Pierre hít sâu vào.
“Sao mình lại nhớ về thế giới cũ chứ…”
Rời khỏi chiếc giường, cậu ngồi lặng lẽ trước tấm gương – thứ phản chiếu lại ánh mắt mờ đục như làn khói. Mỗi khi chạm vào kí ức, cậu thấy mình đứng giữa căn nhà cũ – nơi khung hình các thành viên trong nhà – đúng hơn là thành viên trong gia tộc được treo kín tường. Và ở sâu trong một góc khuất tầm nhìn, tấm ảnh cậu đặt ở đấy.
Còn tấm hình ở trung tâm - nơi chụp chung của mọi người, ai cũng cười cả, dù cho có hơi gượng gạo. Chỉ có mình cậu, dù có lọt vào khung, nhưng cũng chỉ mờ nhạt như một cái bóng ma lọt nhầm vào ống kính.
Tiếng cha mẹ vọng lại trong đầu: những lời bàn bạc về “người thừa kế”, chỉ mỗi cái tên Yanagi được nhắc tới, còn cậu chỉ là tiếng thở dài xen giữa những câu nói.
Ở trường, mọi thứ cũng giống hệt. Cậu ngồi ở hàng cuối, nơi chiếc ghế sắt kêu cọt kẹt mỗi khi cậu di chuyển. Trên bảng, giáo viên gọi tên một danh sách dài, khi đến cái tên “Ayato”, bà ta ngẩng lên, khựng lại một chút, như đang cố nhớ khuôn mặt đứa học sinh ấy là ai. Có lần, cậu rời khỏi lớp ngay giữa tiết học, nhưng chẳng ai quay xuống nhìn.
Lần khác, cậu nghỉ một lúc ba ngày. Hôm trở lại, bàn ghế được phủ lên một lớp bụi mỏng, trông như lớp tro tàn của một thứ gì đó đã bị lãng quên từ lâu. Thậm chí lúc lật sổ điểm danh của lớp, cậu chẳng bị đánh vắng một buổi nào.
Thế giới đối xử với cậu như thế đấy…
Chỉ có cô ấy là khác…
“Cô ấy… là ai?” – Cậu đưa tay lên đầu, xoáy nhẹ một chút để cơn đau vơi bớt.
Cô bé thường treo ngược người trên cành cây trước nhà Ayato, mái tóc bạch kim rủ xuống như sợi dây leo vậy. “Cậu nên nhìn kĩ bản thân hơn, sao không thử vẽ lại chính mình nhỉ?” – Cô ấy thường nói thế, chất giọng nhỏ bé thường đi xuyên kẻ lá đến chỗ cậu. Cô dạy cậu pha màu, dạy cách nghe tiếng mưa, và mỉm cười trên những nét nguệch ngoạc trên trang giấy.
Rồi đến một ngày, trên cành cây chỉ còn lại tiếng gió phà, hoặc vài nét màu vẽ bừa đi vòng từ gốc đến tận ngọn. Cậu ngồi lại, nhìn lên bức tranh dang dở trên giá vẽ - còn nửa khuôn mặt chưa hoàn thành. Cậu tiếp tục vẽ, nhưng màu nào pha cũng ra chỉ ra được xám, cho dù có đổ bao nhiêu sắc trắng vào.
Cô gái với mái tóc bạch kim hoàn toàn tự nhiên, khác hẳn với những cô gái người Nhật ở xung quanh. Dù cho có là người nước ngoài thì cũng khó để mà tìm được màu tóc ấy. Càng vẽ, bức tranh cô gái càng mờ đi, như một bóng ma ký ức do chính cậu tạo nên.
Và rồi năm tháng trôi qua, cậu rời nhà. Thành phố đón cậu bằng biển người, ánh đèn, và nỗi lạc lõng không kém gì ngôi nhà cũ. Cậu thường vẽ ở góc công viên, chơi đàn ở quán cà phê, kiếm từng xu để sống qua ngày. Buổi tối, cậu về căn phòng thuê – cái thứ nhỏ đến mức chỉ cần giơ tay là chạm cả hai bức tường. Trên bàn, chỉ có cây đàn, vài ống sơn, và đôi khi là những trang giấy trắng.
Cậu ít ra ngoài, mỗi lần mở cửa là thấy người ta cười nói – cậu bèn rụt tay về. Trong đầu, tiếng cười ấy hòa với tiếng cha mẹ, tiếng bạn học, thành một điệp khúc chế giễu. Nhiều lần như vậy, cậu thôi không thử nữa. Căn phòng trở thành thế giới duy nhất, và chiếc gương – là khán giả duy nhất.
Và bây giờ, khi đã sang thế giới khác rồi.
“Lần này… mình có nên bước ra ngoài không?” - Cậu co người lại, thụt đầu vào gối.
“Keng!” - Âm thanh kim loại va nhau vang lên như một mũi dao nhỏ cắm thẳng vào đầu Pierre. Cậu khẽ nhăn mặt, lờ đờ đi vào giường, nằm bệt xuống gối thêm một nhịp. Tuy nhiên tiếng gõ vẫn tiếp tục, kiên trì đến mức lạnh lùng. Cho đến khi tiếng “keng” của kim loại biến đổi thành thứ khác.
“Tèo tèo teo! Tèo téo teo!”
“Mày cất cái kèn được không hả!”
Tiếng hét vọng ra ngoài, và tiếng gõ cửa được trả lại.
“Đến giờ luyện tập rồi cậu chủ.”
“Biết rồi. Và kêu thằng Fin dừng cái kèn lại ngay!”
Giọng cậu trượt ra khỏi môi, khô khốc như mảnh giấy bị vò nát. Cậu chống tay ngồi dậy, chăn rơi khỏi người, hơi lạnh trườn lên da. Một ngày khác, và một buổi tập khác, việc đếm ngày sống trong địa ngục giờ chẳng còn quan trọng nữa.
Pierre bước ra phòng ăn, chiếc đĩa đầy ắp bánh mì cùng những chén súp. Cậu lướt tay ngang một phát, chiếc đĩa trống trơn. Bữa sáng cậu ăn không phải vì ngon, mà là do cần năng lượng để chịu đựng buổi tập hôm nay. Rồi cậu bước ra sân, nơi sương sớm dày đến mức hơi thở cũng biến mất. Pierre xoay vai, giãn cơ, mỗi khớp xương đều kêu “răng rắc”, nhưng chẳng còn cảm giác đau đớn nữa.
Cậu ngáp một phát, tiếng bước chân từ xa, nhẹ và dứt khoát vang lên khiến cậu quay đầu lại. Chẳng thấy cái bộ áo bó sát người như mọi hôm nữa, Lily xuất hiện với một chiếc áo nâu, khoác thêm một chiếc áo xanh bên ngoài – mọi thứ đều hòa quyện với màu cây cỏ.
“Cô ăn mặc kiểu gì đấy? Còn Fin đâu rồi?”
“Bài tập hôm nay là đi săn nên chúng ta sẽ mặc đồ như này. Còn Fin, em ấy vừa làm vỡ cái bình yêu thích của ông chủ, chắc giờ đang giấu bằng chứng.”
Cô quăng cho Pierre một bộ đồ y hệt, mùi vải mới và gỗ thông vẫn còn đọng lại.
“Thay đi, mười lăm phút nữa gặp nhau trước cổng.”
“Rõ.” – Pierre trả lời với giọng điệu hời hợt, rồi khẽ nhún chân. Cậu bật lên tường, bám vào mép lan can, chạy men theo bề mặt trắng muốt của dinh thự. Ánh sáng phản chiếu mờ trên bước chân, rồi biến mất khi cậu nhảy vào cửa sổ phòng mình. Vào được bên trong, cậu trút hết hơi thở ra ngoài. Con đường này tuy kì quặc, nhưng nhanh hơn cầu thang nhiều.
Cậu thay đồ, tay run nhẹ khi khoác chiếc áo lên người. Từ sau gương, hình ảnh chín mình nhìn ngược lại – thân hình mảnh khảnh, vẻ mặt xám xịt, đôi mắt thâm quầng chẳng khác gì nước đọng. Khi cánh cửa sổ bật lên lần nữa, cậu phóng qua, đáp nhẹ xuống mặt đất rồi chạy về cổng chính.
Lily đã ở đó. Cạnh cô là một con ngựa nâu cao lớn, mắt đen như viên than. Nó khịt mũi, hơi thở phả khói trắng ra ngoài.
“Có an toàn không vậy?”
“Bé này khỏe lắm, nhưng nó không cắn người đâu.”
“Hình như ngựa có cắn người đâu, nó toàn đá người ta mà. Đúng không nhỉ?”
Tim cậu co lại một nhịp.
“Sẽ ổn thôi!” – Cậu tự nói với chính mình, rồi leo lên yên. Lily ngồi ngay sát sau lưng. Con ngựa “hí” lên một phát, và sải bước ra ngoài.
Ánh sáng bình minh vỡ ra trên đường, trải dài qua cánh đồng còn khói rạ. Hương cháy trộn mùi đất ẩm len vào mũi. Ở xa xa, rừng xanh cuộn lên như một làn sóng. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, tầm mắt của Pierre không còn những bước tường trắng muốt nữa.
Khi tới rìa rừng, Lily kéo dây cương ngựa.
Cậu nhảy xuống, nép vào một góc nhà nhỏ, lảng tránh ánh mắt người đi đường. Lily đưa ngựa cho một lão nông dân, trao cho lão vài đồng tiền nhỏ. Người nông dân gật đầu, rồi dẫn ngựa về chuồng. Trong lúc đó, Pierre chỉ cúi mặt, đôi mắt dán dính xuống đất.
Từng cái bóng in hằng trên mặt đất lướt qua tầm nhìn của cậu, để lại tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa không ngớt. Khi cậu ngẩng đầu lên một chút, trái tim liền thắt lại. Mỗi gương mặt, nụ cười đều méo mó, như thể lớp da sắp rơi xuống. Cậu nhắm mắt lại, những cái bóng đen cười khẩy lại hiện ra trong tấm trí. Mồ hôi bắt đầu rịn ra ở cổ, bàn tay run cầm cập.
Mọi âm thanh xung quanh bị bóp méo, kéo dài như đang nghe phải chất độc. Cậu ép mình thở chậm, nhìn sang chỗ khác, đếm từng giây cho đến khi Lily trở lại.
“Đi thôi.” – Cô nói, giọng điệu dứt khoát.
Pierre liền gật đầu, nép sát theo cô vào rừng. Bóng cây bắt đầu trùm xuống, ánh sáng lốm đốm như những mảnh vỡ. Mùi rêu, đất, tiếng lá khô kêu rào rạo dưới chân. Cậu đã có thể hít thật sâu, rồi thở ra lại đều đặn trở lại. Cả hai di chuyển sâu vào bên trong, cho đến khi bóng tối lấp đầy những mảnh sáng lốm đốm.
Lily bỗng đưa tay ra, chặn đường tiến của Pierre, rồi rút một thanh kiếm ngắn đặt vào tay cậu.
“Vung kiếm ổn rồi chứ?”
“Tất nhiên.”
Pierre liền nhảy phạch ra, múa một vài đường. Lưỡi kiếm xé đôi không khí, để lại vài tiếng “rít”. Lily chỉ nhìn, môi nhếch nhẹ.
“Thôi đủ rồi. Múa thêm tí nữa bọn thú chạy hết mất.”
Pierre cười nhạt, nhét kiếm vào bao. Giữa những tán lá, một con thỏ trắng nhảy ra, gặm lấy vài ngọn cỏ ven rừng. Tai nó khẽ giật, chỉ một chiếc lá rơi thôi là nó liền nhảy bật sang vị trí khác. Ở một cái bụi, Pierre nín thở, không khí như dừng lại, chỉ còn nhịp tim đập sát bên tai.
“Rồi, thử xem nào. Áp dụng kiếm thuật vào thực chiến đi.”
Pierre khẽ giật, đốt ngón tay trắng hết lên khi siết vào chuôi kiếm. Hơi thở dồn dập nhưng vẫn cố nén lại.
“Hít vào, giữ lại, thở ra… chầm chậm thôi.”
Trước mặt, con thỏ ngẩng đầu, tai dựng đứng lên như đang chú ý đến thứ gì đó. Không gian tưởng chừng như im phăng phắc, nhưng khi tiếng gió lướt qua ngọn cỏ, con thỏ liền nhảy bật đi. Pierre khom người, mắt quét theo tán lá, dự đoán hướng chạy của nó.
“Lúc này!” – Cậu thì thầm và lao thẳng ra.
Lưỡi kiếm xé toạc không khí, rít lên trong một khoảng trống. Vệt lông trắng lướt ngang, rồi biến mất vào bụi cây. Cậu khựng lại, hơi thở vỡ ra thành những tiếng ho.
“Chết tiệt.”
Lily không nói gì ngay. Cô bước lại gần, ánh mắt thoáng chốc mềm đi, rồi gật đầu.
“Không sau đâu, mới lần đầu mà. Tiếp tục đi!”
“Vâng.”
Họ di chuyển sâu hơn vào rừng. Mặt trời dần trèo lên, ánh nắng gắt gỏng không thể đi xuyên qua lớp bóng tối thành từng đốm trên mặt đất được nữa. Mồ hôi rịn sau gáy, dính đầy quần áo, thậm chí là cả chuôi kiếm. Pierre vẫn thử đi thử lại, lần hai, rồi lần ba – nhưng thanh kiếm chỉ để lại vài vết cắt nông trên những cánh cây cổ thụ.
Tới trưa, tiếng côn trùng gào điếc cả tai. Pierre cúi gập người, vai ướt đẫm, thanh kiếm cắm sâu xuống đất. Lily khoanh tay nhìn, môi mím lại.
“Về thị trấn thôi.”
Pierre ngẩng lên, chóng mắt giãn ra.
“Sao cơ?”
“Chứ không lẽ ở đây chờ thỏ nướng sẵn? Cậu chưa săn được gì, nhưng chúng ta vẫn cần phải ăn chứ.”
“Không được!” – Giọng Pierre khàn như bị xước, cậu ôm đầu lùi dần về phía gốc cây.
“Không được là sao?” - Lily bước đến, bàn tay nắm lấy cổ áo cậu, nhấc bổng lên. Gương mặt cô chỉ cách vài gang tay, mắt xanh ánh lên như lưỡi dao phản sáng.
“Sợ thị trấn lắm à?”
Cổ họng Pierre khép lại, hơi thở kẹt trong lòng ngực. Chỉ còn phần đầu là gật lia lịa.
Lily thở ra, một hơi dài. Bàn tay cô buông xuống, nhưng ánh nhìn vẫn chắc như đinh ghim. Cô quay đi, rồi dừng lại, giọng đổi sang lạnh lùng hơn:
“Dù sao cũng phải ăn. Vào thị trấn ngay, cấm cãi.”
Pierre đứng yên, mũi kiếm chạm đất, đầu cúi thấp. Cánh rừng vẫn im bặt, nhưng trong tai cậu, âm thanh ồn ào đã bắt đầu trở lại - tiếng bước chân tưởng tượng, những tràng cười, những gương mặt đen xì với chiếc mặt nạ như sắp rơi ra khỏi người.
Lily nắm nhẹ cổ tay cậu, kéo đi như một bao tải. Bước chân cô đều và nhanh nhẹn, tiếng ủng đập lên đất “thình thịch”, còn Pierre thì loạng choạng theo sau, từng bước khép nép như bị trói.
Canh rừng thưa dần, những mái ngói đỏ, mái lá cây đầu tiên nhô lên ở đường chân trời. Ngọn gió mang theo mùi cỏ ẩm biến mất, để những cơn gió khác bay đến – mang theo mùi khói bếp, mùi con người. Pierre khựng lại, cổ tay bị kéo giật, nhưng đôi chân vẫn dính chặt xuống đất.
“Nhanh lên.”
“Không… đừng mà!”
Lily cứ thế kéo mạnh thêm. Mắt đất dưới chân dần đổi thành đá lát. Tiếng chân người chen vào sự yên tĩnh trước đó. Rồi tới tiếng bánh xe lăn, tiếng rao hàng, tiếng cười đùa. Mọi âm thanh hòa vào nhau thành một thứ ồn ào rỗng rễnh, đâm thẳng vào tai.
Một người đi qua, rồi hai người, ba người, mười người. Tất cả bọn họ đều quay lại, ném cho cậu một ánh nhìn kinh tởm. Ít nhất, Pierre cảm thấy như vậy. Ánh mắt bọn họ - từng đôi mắt sáng lên, nặng như dán chặt vào da cậu. Họ mỉm cười, từ nụ cười của bà lão bên sạp bán rau, đến ông thợ rèn bên cạnh. Đến cả đứa trẻ lang thang bên đường cũng cười.
Chỉ cười và cười – đến khi không còn gương mặt nào giữ nguyên hình dạng nữa. Những hàm răng kéo dài, khóe miệng rách đến tận mang tai. Pierre đi giật lùi, lưng đập vào người Lily. Cậu bịt tai, miệng há rộng mà chẳng có âm thanh nào thoát ra được.
“Đủ rồi! Mình không thể… Mình không thể… Mình không thể!”
Lily quay lại, hạ thấp giọng:
“Bình tĩnh, chẳng có ai nhìn cậu đâu.”
Pierre vẫn bịt tai, chỉ nhìn được môi cô chuyển động. Những thứ âm thanh ngoài kia phình to, như tiếng sóng đập vào tai. Cậu ngồi sụp xuống, ôm chặt đầu. Trên mặt đường, những bóng người méo mó kéo dài, hòa vào nhau thành một vệt đen nhầy nhụa.
Lily khuỵu xuống cạnh bên, đặt tay lên vai, siết mạnh.
“Nhìn tôi này, tên kia!” – Cô chuyển tay mình lên mắt cậu, kéo giãn, mở toang đôi mắt ấy.
“Tên ngáo kia, nhìn thẳng vào mắt tôi này!”
Gương mặt đen xì kia tan biến, chỉ còn mỗi Lily – thật gần và cũng thật nghiêm nghị. Hơi thở dồn dập như một con thú bị dồn vào góc tường. Cậu nhìn ra xung quanh, rồi nhận ra… dù cho tay cậu có để xa bao nhiêu… cũng chẳng thể chạm vào những người ấy. Bọn họ - chỉ là người qua đường bình thường.
Gió lại thổi qua, lần này mang theo mùi bánh mì mới nướng, mùi thịt xông khói vừa ra lò. Cậu chậm rãi thả tay khỏi đầu, trong khi từng ngón tay vẫn run rẩy.
“Thấy chưa?” – Lily nói nhỏ, giọng dịu đi – “Chẳng ai nhìn cậu hết.”
Pierre im bặt, đôi mắt lại lần nữa hướng về đôi chân mình, bụi đường lấm lem hết cả chiếc quần. Một giọt nước từ cằm rơi xuống, chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt.
“Giờ thì đi ăn thôi.”
“Vâng…”
Cậu thả lỏng người, đầu vẫn chưa thể ngẩng lên, để mặc cho Lily kéo đi. Bên kia con phố tiếng chuông nhà thờ vang lên – “leng keng, leng keng”. Cậu chỉ rùng mình nhẹ, nhưng lần này, đôi tay thả lỏng xuống mặt đường.
0 Bình luận