"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

Chương 21: Điệu Nhảy "Bình Thường" (2)

Chương 21: Điệu Nhảy "Bình Thường" (2)

 

 

Tùy vào ca trực, nhưng công việc của hầu nữ hoàng cung thường kết thúc khi chuông đêm điểm tám tiếng.

Sau bữa tối muộn, họ có thời gian tự do.

Vì phải dậy sớm vào lúc bình minh nên hầu hết mọi người đều đi ngủ sớm, nhưng những cô hầu nữ trẻ tuổi còn thừa năng lượng và chuyện để nói đôi khi vẫn qua lại phòng nhau để buôn chuyện.

Elma thuộc phe đi ngủ sớm, nên phòng của cô vào đêm khuya thường chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều, nhưng riêng hôm nay thì tình hình lại khác.

"Nào, Elma. Trả lời đi chứ! Cô sẽ mặc bộ váy nào đến dự vũ hội — tình bạn với tôi hay quan hệ cấp bậc với Nữ quan trưởng Gratz, cô ưu tiên cái nào hơn?"

"Thôi ngay đi, Irene. Đừng có dùng cách nói đó. Đây không phải vấn đề quan hệ con người, mà đơn giản là vấn đề gu thẩm mỹ tốt hay xấu thôi. —Đúng không, Elma?"

Trong căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp, Irene và chẳng hiểu sao cả Gerda cũng ùa vào, vây lấy Elma.

Cả hai người họ, trên tay đều đang cầm chặt những bộ váy dạ hội.

"Vâng..."

Ngược lại, Elma có vẻ bối rối — mà thực ra, do bị cặp kính dày che khuất nên cũng chẳng rõ lắm.

Bị hai người phụ nữ tấn công bất ngờ sau khi đã chuẩn bị đi ngủ, cô nghiêng đầu thắc mắc.

"Vốn dĩ là, tại sao ngay cả tôi cũng phải tham dự vũ hội đêm trước lễ đăng cơ ạ?"

Nghe câu hỏi đó, Irene và Gerda đồng thanh gắt lên.

"Cô đang nói cái gì ngớ ngẩn vậy! Nhờ ý tưởng bất chợt của Hoàng tử Tầm thường — à nhầm, Hoàng tử Felix nhân hậu, mà tất cả người làm trong cung đều được tham gia vũ hội, chẳng lẽ cô không biết chuyện đó sao!?"

"Đúng vậy đấy! Đừng nói là các cô gái trẻ hay thanh niên chưa có người yêu, ngay cả những người đã rời xa giới xã giao như ta cũng thấy hơi... không, là rất nôn nao đấy nhé."

Đúng là như vậy.

Những người được phép tham gia vũ hội nhờ sự sắp xếp của Felix và Hầu tước Clemens von Rottner, suốt mấy tuần nay đều đau đầu vì chuyện váy áo, kiểu tóc, và thời điểm xuất hiện.

Đặc biệt, hầu nữ hoàng cung có rất nhiều người là con gái của quý tộc cấp thấp.

Đối với họ, vũ hội là cơ hội ngàn năm có một để câu được "cá lớn" một cách đường đường chính chính, nên mức độ nhiệt tình của họ chỉ có thể diễn tả bằng từ khủng khiếp.

"Không, nhưng mà tôi định hôm đó sẽ giúp Bếp trưởng Georg trong nhà bếp—"

"Tất nhiên đối tượng được săn đón nhất là Nhị Hoàng tử Lucas thân thiện, người chưa có hôn ước cũng không mang thân phận Vua kế nhiệm quá cao xa. Nhưng nghe nói vì mức độ cạnh tranh quá khốc liệt, nên các thợ săn chồng lão luyện đã bắt đầu phân tán mục tiêu sang các quý tộc trung cấp và Hiệp sĩ đoàn rồi... Đã bắt đầu lưu hành bảng xếp hạng trai đẹp và danh sách các thiếu gia quý tộc, đêm nào cũng có những buổi luyện tập bước nhảy bí mật và chiến tranh thông tin... Nghe rõ chưa, Elma. Đây là cuộc chiến của phụ nữ. Tôi muốn cho cô nếm trải cảm giác chiến thắng của một người phụ nữ."

"Không, đã bảo là—"

"Đâu nhất thiết mục tiêu cuối cùng phải là câu được đàn ông ngay tại trận đâu. Nếu thể hiện được nhan sắc và khí chất đáng chú ý tại vũ hội, thì không chỉ có lợi cho chuyện hôn nhân sau này, mà vị thế trong hoàng cung cũng được nâng cao, thậm chí có thể được tăng lương nữa đấy."

Elma cố gắng bình tĩnh ngắt lời nhưng lại bị hai người kia chặn họng từ hai phía.

Cô hiểu rõ cả Irene và Gerda đều khuyên cô tham gia vì ý tốt.

"Ừm, nhưng mà vũ hội đâu bắt buộc tham gia, và bản thân tôi cũng không nhắm đến chuyện hôn nhân hay tăng lương nên—"

"Chính là chỗ đó!"

Vừa định lịch sự từ chối thì cô bị chỉ thẳng vào mặt.

Ngẩng lên, cô thấy Irene đang nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt mèo xanh lục đầy nghiêm túc.

"Một người có năng lực như cô, lại còn sở hữu nhan sắc không thể tin nổi... tại sao lại phải từ bỏ giấc mơ chứ? Có trong tay tố chất mà Thượng đế ban tặng, không có lý do gì mà không nhắm đến đỉnh cao của phụ nữ cả!"

Giá trị quan đậm chất hiếu chiến.

Có vẻ như cô nàng đã nhìn thấy mặt mộc của Elma hôm nọ, và từ đó cứ kiên trì mời mọc kiểu "Tại sao lại giấu đi, cô không muốn dùng tư cách phụ nữ để áp đảo người khác sao, không được, hãy nhắm đến đỉnh cao phụ nữ đi!".

Đã bảo là không phải mà, Elma định giải thích lại lần nữa thì bị nắm chặt tay.

"Không cần nói hết đâu, Elma. Tôi... thực ra tôi biết hết rồi."

"Hả?"

"Cô... chắc là lớn lên như một tiểu thư khuê các trong một tu viện cực kỳ nghiêm khắc đúng không?"

"...Hả?"

Cô không hiểu tại sao xuất thân của mình lại được bổ sung thêm cái thiết lập đó.

Thấy Elma câm nín, Irene gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Cái từ 'Shaba' (thế giới bên ngoài/trần gian) mà cô hay nói ấy. Hình như nó ám chỉ cõi tục nhỉ. Tức là cô đã sống trong môi trường cách biệt với cõi tục. Lại còn là môi trường có trình độ giáo dục cao, có nhiều Đạo sư nữa chứ."

Và rồi, cô nàng phán một câu xanh rờn với vẻ mặt đắc thắng.

"Nhan sắc quá mức sẽ dẫn đến sắc dục. Nên việc bị dạy phải giấu đi cũng dễ hiểu thôi. Thái độ ngây ngô với đời một cách kỳ lạ. Sự khiêm tốn thái quá đôi khi bộc lộ ra. Nghe nói ở vùng biên giới có những tu viện bị giải thể vì giáo dục nữ tu và trẻ mồ côi khắc nghiệt như ngược đãi. Chắc chắn rồi — cô xuất thân từ cái tu viện đó đúng không?"

"À..."

Sai bét nhè, nhưng mà so với xuất thân nhà ngục thì cái này có vẻ dễ chấp nhận hơn.

Nhìn sang, thấy Gerda đang ra hiệu bằng mắt liên tục "Cứ tạm nhận thế đi".

Thế là Elma gật đầu mơ hồ.

Mà, "khuê các" (hakoiri) với "nhà đá" (butabako) thì cũng là cái hộp cả thôi, coi như đúng đi.[note88909]

"...Vâng ạ. Đại loại thế."

"Biết ngay mà!"

Ngay lập tức, Irene vỗ tay cái bốp.

Sau đó, cô nàng nắm chặt lấy bộ váy một lần nữa.

"Vậy thì, Elma. Tôi muốn nói với cô ngàn lần rằng. Những giáo điều về trinh tiết và khiêm nhường bị nhồi nhét ở đó là quá mức cần thiết. Tài sắc trời ban, đem ra sử dụng mới là quy luật của thế gian. Tài sắc của cô, giờ chính là lúc để nở rộ...!"

"Ta không ép buộc, nhưng ta cũng đồng ý kiến đấy, Elma. Nếu năng lực và sự tồn tại của bản thân cháu được công nhận, thì dù người ta có nói gì về 'xuất thân' của cháu, đó cũng sẽ trở thành tấm khiên bảo vệ cháu."

Ta đã bảo không được tùy tiện cho người khác xem mặt, nhưng dùng nó làm con át chủ bài vào lúc quan trọng thì có vấn đề gì đâu.

Đến cả Gerda cũng thêm vào như vậy.

Bản thân Elma không thấy có gì đen tối về việc xuất thân từ nhà ngục, nhưng nhìn phản ứng của Gerda thì có lẽ trên đời này, việc lớn lên trong tù là điều nên giấu đi thật.

Thấy Elma im lặng một chút như ngầm đồng ý, Irene và Gerda càng hăng hái bắt đầu màn thuyết trình váy áo.

" —Vậy nên, để áp đảo những người khác trong Đại hội Vũ lâm... à nhầm, Vũ hội Thiên hạ Đệ nhất này, tôi nghĩ bộ váy đuôi cá màu đỏ thẫm này là tuyệt nhất. Nó rất hợp với làn da trắng của cô, và Điện hạ Lucas về cơ bản cũng thích những phụ nữ rực rỡ, nên là chuẩn bài luôn."

"Non nớt quá đấy, Irene. Nghe này. Đàn ông ấy à, là sinh vật tìm kiếm sự quyến rũ toát ra thoang thoảng từ trang phục thanh tao cơ. Vì vậy ta đề cử bộ váy kiểu Empire màu trắng ngà này. Thoạt nhìn thì là phong cách ngây thơ không trang điểm, nhưng lưng lại khoét sâu tạo sự tương phản. Chính điều đó sẽ bắn hạ trái tim ngài Lucas."

"Không, khoan đã, tại sao lại lôi Điện hạ vào đây...?"

Cặp kính của Elma lóe lên vẻ bối rối.

Cô hiểu hai người họ cho rằng thái độ của cô là do e ngại nên cố tình muốn làm cô nổi bật.

Tuy nhiên, tại sao một hầu nữ bình thường lại phải nhắm đến đối tượng là Hoàng tử một nước chứ.

Khi cô nói ra thắc mắc đó, Irene thở dài ngán ngẩm.

"Cái gì chứ, chính chủ mà không biết là sao? Được cựu Vương phi yêu quý, toàn năng về mọi mặt. Ra biển thì câu được cá ngừ, gặp Hiệp sĩ thì chữa lành vết thương, khuôn mặt thật được bao bọc trong bí ẩn, Elma bí ẩn biết đi, giờ cô nổi tiếng lắm đấy biết không. Nghe nói Điện hạ Lucas cũng bắt đầu để ý đến cô rồi."

"Hả."

"Các tiểu thư quý tộc thượng lưu ghen tuông còn kinh khủng hơn chúng tôi nhiều, nên tôi cũng đã cố gắng để tin đồn không lan truyền quá nhiều trong giới quý tộc rồi. Nhưng mà cô đấy, hôm nọ chẳng phải được Điện hạ bế về ký túc xá hầu nữ sao? Hình như cảnh đó xui xẻo thế nào lại lọt vào mắt một tiểu thư Bá tước gia. Cô ta rất giỏi khiêu vũ và đang đặt cược tất cả vào vũ hội lần này, nên có thể cô ta sẽ huy động cả đám tùy tùng để quấy rối cô đấy."

Chắc là nhớ lại bản thân ngày xưa, Irene làm mặt khó đăm đăm.

"...Tôi lo cho cô lắm đấy. Muốn cô nhắm đến đỉnh cao là thật, nhưng hơn cả thế, tôi muốn cô kiềm chế, hay đúng hơn là đá bay bọn họ đi. Cho họ thấy họ không có cửa so với cô. Chà... một người từng quấy rối cô như tôi nói thì có thể không đáng tin lắm, nhưng mà."

"Ơ... Cô từng quấy rối tôi à?"

"............Chúng ta hãy bắt đầu nói chuyện từ chỗ đó nhé."

Irene thõng vai xuống thấy rõ.

Thấy điệu bộ đó, Elma chợt nảy sinh một mối nghi ngờ, nên cô quyết định hỏi cho chắc.

"Xin hỏi một câu không liên quan lắm, nhưng việc giấu kim dưới sàn nhà hay trong giày, không phải là hành động khích lệ kiểu 'Cố gắng may vá nhé (thả tim)' sao ạ?"

"Hả!? Đó là ví dụ điển hình của quấy rối đấy!"

"Vậy thì, việc đi đến đâu cũng bị nước dội xuống đầu bất ngờ, cũng không phải là hành động ấm áp kiểu 'Hôm nay trời nóng nên tôi tưới nước mát cho nè (thả tim)' sao ạ?"

"Hành động làm nản lòng người ta đấy! Sao cô suy nghĩ tích cực thế hả!"

Nghe Irene hét lên kinh hoàng, Elma gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

"...Ra là vậy, hóa ra tôi đã bị quấy rối rồi."

Kim thì cô thu lại để tận dụng, nước thì cô dùng chậu hoặc xô gần đó hứng lấy để tưới cây, nên cô hoàn toàn không nhận ra đó là hành động quấy rối.

Tạm thời hiểu rằng lo lắng của hai người không phải là vô căn cứ, Elma đổi hướng câu hỏi.

"Tôi hiểu sự lo lắng của mọi người rồi, nhưng nếu mục đích là phô trương dáng vẻ đường hoàng, thì đâu cần thiết phải nhắm đến làm đối tượng của Điện hạ. Ngược lại Nữ quan trưởng thường xuyên khuyên Điện hạ kiềm chế thói trăng hoa mà, với lại Irene. Cô cũng là fan của Điện hạ còn gì?"

Hỏi xong, cô nhận được câu trả lời xen lẫn nụ cười khổ từ mỗi người.

"Ta từ xưa đã luôn chứng kiến cảnh Điện hạ xoay phụ nữ như chong chóng trong lòng bàn tay. Là vú nuôi, ta lo lắng cho ngài ấy, nên muốn nhân cơ hội này để ngài ấy nếm trải cảm giác ở vị thế ngược lại, để ngài ấy trở thành một người đàn ông đứng đắn."

"Tôi cũng thế, trước đây Điện hạ là nhân vật kiểu 'ta đây' hơi chơi bời một chút nên là 'Oshi' (thần tượng) số một của tôi, nhưng gần đây Điện hạ thêm cái tag 'người khổ sở' vào nên thành ra thuộc tính 'Mẹ hiền' (Okan) hay 'hơi Thụ' (Uke) mất rồi. Mà cô biết đấy, tôi là người không chấp nhận được 'đảo chính' (Reversible) mà?"

"...Tôi không hiểu lắm luận điểm của Irene, liệu có phải năng lực đọc hiểu của tôi có vấn đề không ạ."

Định hỏi Gerda "Vị thế ngược lại là gì cơ ạ", nhưng cú ném bóng hoang dại của Irene đã thổi bay ý định đó.

Vừa gặm nhấm cảm xúc vi diệu, cô hỏi lại thì nhận được cái gật đầu đầy vẻ "biết tuốt" của cả hai.

"Đừng bận tâm đến lời nói sàm của con bé."

"Đừng tưởng bở là có thể dễ dàng hiểu được vực thẳm của thế giới này nhé."

Và rồi, có vẻ sốt ruột vì mãi không chọn được váy.

Irene tiến lại gần: "Thế tóm lại là".

"Hỏi lại lần nữa. Cô sẽ mặc bộ nào? Nói trước nhé, đã có tư cách tham gia và có cả váy để mặc rồi, thì cô không có lựa chọn vắng mặt đâu đấy."

"E hèm..."

"Elma. Ta cũng nói luôn, việc xuất hiện tại vũ hội và lọt vào mắt xanh của mọi người là bản kế hoạch tương lai vương đạo mà bất cứ cô gái bình thường nào cũng mơ ước đấy nhé? Trong mấy cuốn tiểu thuyết ta cho mượn cũng có nhiều tình tiết như thế đúng không?"

Bình thường, bất cứ ai, vương đạo.

Bị tung ra những từ khóa ma thuật hiệu quả nhất, Elma im lặng trong giây lát.

Hai người kia cảm thấy có phản ứng tốt, vừa định chồm người tới thì:

"—Thế sao ạ."

Cô lại đẩy gọng kính lên.

"Hả?"

"Xin lỗi Phu nhân, nhưng có một vị đã chỉ ra rằng những cuốn tiểu thuyết lãng mạn Người cho mượn trước đây không phù hợp làm sách giáo khoa cho thường thức xã hội và giáo dục cảm xúc. Nên tôi đã đảm bảo được một bộ sách giáo khoa khác từ nguồn mới rồi ạ."

Nói rồi, Elma lấy ra "một thứ" từ trong túi vải, khiến hai người trố mắt nhìn.

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
hakoiri - 箱入り: nghĩa là đen là đặt vào trong hộp. Nhưng cũng thường được dùng để chỉ các tiểu thư khuê các được nuôi dạy cẩn thận, ngây thơ trong trắng, chưa trải sự đời.
butabako - 豚箱: tiếng lóng dùng để chỉ nhà tù, nó là sự kết hợp giữa 2 hán tự Heo - 豚, Hộp - 箱. Ý chỉ tụi tù nhân đéo khác mẹ gì heo bị nhốt trong chuồng.
hakoiri - 箱入り: nghĩa là đen là đặt vào trong hộp. Nhưng cũng thường được dùng để chỉ các tiểu thư khuê các được nuôi dạy cẩn thận, ngây thơ trong trắng, chưa trải sự đời.
butabako - 豚箱: tiếng lóng dùng để chỉ nhà tù, nó là sự kết hợp giữa 2 hán tự Heo - 豚, Hộp - 箱. Ý chỉ tụi tù nhân đéo khác mẹ gì heo bị nhốt trong chuồng.