Chương 4 [Chó Hoang Chết Ngạt]
194
Dáng vẻ của Sakura-san vẫn chẳng có gì thay đổi so với mọi khi. Vẫn là biểu cảm dịu dàng y hệt như những lúc chúng tôi tình cờ gặp nhau trên đường đến trường. Mười học sinh của trường Seitetsu thì chắc cả mười người đều sẽ phải lòng cô ấy mất.
Nhưng hiện tại, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Cô ấy toát ra một luồng tà khí, đúng y như cái gọi là "Sakura-san hắc ám" mà Mikoto từng nhắc đến.
「Chào mừng mọi người đã đến.」
Cô ấy nói chuyện với vẻ tươi cười.
「Mình cứ nghĩ lỡ đâu các cậu sẽ không đến chứ.」
「Sakura-san……………」
Tôi và Mikoto chậm rãi tiến lại gần. Chúng tôi định sẽ tiếp cận cô ấy hết mức có thể.
「Là cô dụ chúng tôi đến đây sao?」
「Mấy cô nàng phe Trắng đã thất bại, bản thân mình cũng từng mất ý thức, nhưng vì các cậu đã đến được tận đây nên coi như mọi chuyện vẫn suôn sẻ. Kết quả ổn là được mà ha.」
Cô ấy đang vuốt ve bức tượng đá. Rồi cô ấy đưa mắt nhìn xuống phía dưới.
「Mình cũng bắt được cả Shizuku-chan rồi.」
195
「Cô ấy………………」
Đúng là vậy thật. Trước đây Shizuku từng dùng Sakura-san (bản giả mạo) để dụ chúng tôi, giờ thì tình thế hoàn toàn đảo ngược.
「Vẫn bình an vô sự. Làm thế này cảm giác cứ là lạ sao ấy. Vì người bị trói lại là Shizuku-chan kia mà.」
Sakura-san vẫn tiếp tục vuốt ve bức tượng đá.
「Các cậu có biết đây là cái gì không?」
「Kondō-san cũng chưa từng thấy bao giờ đúng không?」
Mikoto lắc đầu.
「Tớ mới thấy lần đầu. Cái đó là đồ vật của Trái Đất à?」
Nhỏ này cực kỳ am hiểu về di tích hay cổ vật. Không chỉ bay nhảy khắp nơi, nhỏ còn từng ló mặt vào các buổi đấu giá đồ trộm mộ nữa. Thế mà nhỏ lại không biết, chứng tỏ thứ này hoặc là cực hiếm, hoặc đúng là đồ ngoài hành tinh.
Cô ấy dùng ngón tay búng nhẹ lên đầu tượng đá.
「Cậu đoán khá chuẩn đấy.」
「Cái này, nghe nói là vật tượng trưng cho vị thần mà những người Đỏ và những người Xanh, tức là các Moderator tôn sùng. Nói cách khác, đám người đó cùng tin theo một tôn giáo.」
196
「Vậy à.」
Tôn giáo sao. Nếu vậy, có lẽ các Moderator vốn dĩ từng sống trên cùng một hành tinh. Dù tôi cứ ngỡ họ là những chủng tộc hoàn toàn khác biệt, nhưng có lẽ gốc rễ của họ cũng có những điểm tương đồng.
Sakura-san tiếp tục:
「Cậu không thấy cái này trông quen quen sao?」
Tôi nghiêng đầu. Tôi làm quái gì có người quen nào trông giống cái tượng đá hình thù kỳ dị thế này chứ.
Bất chợt Mikoto thốt lên:
「Không lẽ là... Thú nội tạng!?」
Sakura-san khẽ gật đầu.
「Trông giống Sư Tử Thiêu Sống đúng không. Tất nhiên họ không thể biết về những thần tượng của thế giới khác, nên việc giống nhau chỉ là ngẫu nhiên. Đây là thứ mà các Moderator hạ xuống vùng đất này đã đặt ở đây.」
「Để làm gì?」
「Mình có thể nói cho các cậu biết, nhưng mà... khán giả đông quá.」
Cô ấy búng tay. Cùng lúc âm thanh vang lên, có thứ gì đó đổ rạp xuống.
「Oái, này!!」
Mikoto khẽ kêu lên. Những con Thú nội tạng đồng loạt lăn lóc trên sàn không một tiếng động.
197
「Gì thế này, sao tự nhiên các người lại bị làm sao vậy?」
「Tỉnh lại đi, đứng dậy nào!」
Nhỏ nhặt đám thú bông lên ôm vào lòng, nhưng chẳng có lời hồi đáp nào.
「Vô ích thôi. Để chúng nghe thấy cũng chẳng sao, nhưng giờ không cần thiết nữa.」
Cô ấy thông báo một cách lạnh lùng. Dù vậy Mikoto vẫn không buông tay, cứ nhìn chằm chằm vào chúng.
「Cậu có cảm thương cũng được, nhưng đó chỉ là mấy cái vỏ rỗng thôi. Vốn dĩ chúng được tạo ra để giải thích tình hình cho Kämpfer và đóng vai trò giám sát. Nghe nói ở các nước khác chúng còn có hình dạng con người hoặc chim chóc nữa cơ.」
「Là ngẫu nhiên mà Thú nội tạng được chọn sao?」
Tôi hỏi. Sakura-san gật đầu xác nhận.
「Ừ, là tình cờ thôi. Nhưng có một cô bé lại không nghĩ như vậy.」
Cô ấy liếc nhìn bức tượng đá.
Là chuyện về chính bản thân Sakura-san. Cách cô ấy kể cứ như chuyện của người khác, giống hệt những hồi ức thời thơ ấu mà Sakura-san thường kể.
「Cô bé ấy đã phát hiện ra lối đi ngầm và thám hiểm, rồi đi xuống tận sâu dưới lòng đất này. Đối với đôi chân trẻ con thì nơi này nằm ở một vị trí rất gian nan, nhưng cô bé không hề quay đầu lại, cứ như được dẫn lối mà đi đến đây. Và rồi cô bé nhìn thấy bức tượng này. Cô bé nghĩ rằng nó giống hệt con Sư Tử Thiêu Sống mà mình đã nghĩ ra.」
198
Là do ảo giác sao?
Hiện tại, đôi mắt của bức tượng đá chỉ là đá vô tri. Vô hồn và trống rỗng. Sakura-san cũng không thèm nhìn vào đó nữa.
「Và rồi cô bé đã trở thành bạn với nó.」
「Bạn bè chỗ nào chứ?」
「Trong câu chuyện của cô bé, chỉ cần nhìn vào mắt là có thể trở thành bạn bè mà.」
Mikoto chửi thề. Sakura-san bật cười.
「Đúng vậy. Không phải bạn bè. Bức tượng đá là một thiết bị thao túng nhân cách. Các Moderator đã đặt nó ở nơi chúng cho là thích hợp, rồi chiêu mộ những con người chạm tay vào và nhìn vào mắt nó. Nó cung cấp những thông tin cần thiết cho người đó, dạy họ các phương thức để khiến các Kämpfer chiến đấu với nhau. Nó là thứ như vậy đấy.」
「Cái đó chẳng phải là thiết bị tẩy não sao. Đấy, cái kiểu giống như liệu pháp Ludovico ấy.」
Cái tên Ludovico gì đó hình như là một liệu pháp xuất hiện trong phim ảnh thì phải, nhưng Sakura-san không phủ nhận.
「Cũng đại loại thế. Dù sao thì cô bé... tức là mình, đã quyết định nghe theo lời của Moderator.」
「Tại sao?」
「Bởi vì, đó chính là câu chuyện của mình.」
Cô ấy khẳng định chắc nịch.
199
Đó là một kẻ tin tưởng tuyệt đối vào hành động của mình, nói cách khác, là một "kẻ phạm tội có chủ đích" theo đúng nghĩa đen. Dù dưới góc nhìn của chúng tôi thì đó là sai trái, nhưng cô ấy lại tràn đầy sự tin tưởng.
Dáng vẻ đó quả thực là Sakura-san, nhưng lại có gì đó khang khác. Sakura-san bình thường hiếm khi bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy. Ngoại lệ chỉ có lúc cô ấy thu thập đồ lưu niệm Thú nội tạng, hoặc là lúc tỏ tình với tôi trong hình dạng nữ.
「Đó thực sự là ý chí của chính Sakura-san sao?」
Tôi thử hỏi.
「Đúng vậy. Đương nhiên rồi.」
「Là điều mà Sakura-san mong muốn sao?」
Tôi nói tiếp.
「Nếu vậy tại sao cô lại ở đây? Cô và Sakura-san, có hai bản thể cùng tồn tại. Nếu đó thực sự là điều Sakura-san mong muốn, thì chỉ cần một là đủ rồi chứ.」
Kẻ đang sử dụng cơ thể của Sakura-san chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu. Đó là ánh nhìn pha trộn nét xinh đẹp, nhưng chẳng khiến lòng tôi xao xuyến chút nào.
200
Rồi cô ấy nói như thể thán phục:
「......Chà, cậu thông minh thật đấy. Quả không hổ danh là người đàn ông mà Shizuku-chan nhắm tới.」
Cảm ơn vì đã khen. Nhưng thành tích ở trường của tôi chỉ nằm ở mức trung bình thôi.
「Đúng là cơ thể này có sự xung đột. Dù khi trở lại bình thường mình sẽ không nhớ những gì mình đang làm, nhưng vẫn còn một nỗi bất an mơ hồ. Vì thế đôi khi mình lại nói mê sảng. Nghĩa là mình đang cố gắng cưỡng ép đè nén nó xuống.」
Cô ấy hơi nhăn mặt.
「Nhưng mà, cũng được thôi.」
「Chuyện này đều là lỗi tại Natsuru-san và Shizuku-chan cả đấy. Vì hai người cứ cố phá vỡ khuôn khổ của Kämpfer, nên mọi thứ trở nên mất ổn định. Khiến mình không thể thoát ra ngoài được.」
「......Vậy thì quả nhiên, cô bây giờ là Sakura-san nhưng cũng không phải là Sakura-san nhỉ.」
「Cũng có thể nói là vậy.」
Tôi dồn lực vào lòng bàn tay phải. Có thể cảm nhận được nhiệt lượng đang tăng lên.
「Thế thì tôi có thể không cần khách sáo mà chiến đấu rồi!」
Quả cầu lửa lớn nhất từ trước đến nay lao thẳng về phía Sakura-san. Trong nháy mắt nó đã trúng mục tiêu, tạo nên một cột lửa khổng lồ.
Luồng gió nóng ập đến chỗ chúng tôi. Tôi và Mikoto che mặt cúi người xuống.
201
「Xong chưa?」
「………………Không biết nữa.」
Chẳng bao lâu sau ngọn lửa dịu đi, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng.
Bức tượng đá không bị ảnh hưởng gì. Tôi đã bắn trượt nó. Nếu lỡ tay làm hỏng nó thì cũng có thể ảnh hưởng đến Mikoto và những người khác. Vậy còn kẻ đang mượn cơ thể Sakura-san thì sao?
「………………Hơi bất ngờ đấy. Một chút thôi nhé.」
Cô ấy dùng ngón tay tạo ra một khoảng cách vài milimet. Trông có vẻ thích thú.
「Giờ đến lượt mình nhỉ?」
「Đừng có mơ!」
Mikoto hét lên. Tôi còn chưa kịp nói gì, nhỏ đã lao vụt đi. Vừa chạy nhỏ vừa rút thanh kiếm Nhật ra.
Nhỏ này thuộc kiểu người nghĩ rằng chỉ cần hét to là mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Điều đó cũng đúng, tiếng hét tiếp thêm khí thế cho sức mạnh vốn có của nhỏ.
「Urya!!!」
Một khẩu súng lục xuất hiện trên tay trái của cô ấy. Cô ấy khai hỏa mà không cần động tác chuẩn bị.
Tôi và Mikoto tách ra hai hướng để né tránh. Những viên đạn bay xuyên qua khoảng không nơi chúng tôi vừa đứng.
Sakura-san triệu hồi một thanh kiếm Nhật bên tay phải. Kiếm chạm kiếm tạo nên âm thanh chát chúa.
202
「Kondō-san, tay nghề của cậu lên rồi đấy nhỉ?」
「Con người là loài động vật biết phát triển mà!」
Hai người đồng thời nhảy lùi lại phía sau.
「Không ngờ lại được tận mắt chứng kiến cảnh này.」
Cô ấy đang cầm kiếm. Tôi luôn trong tư thế sẵn sàng kích hoạt ma pháp. Thế này là hai đánh một. Bình thường thì đây là tình huống tuyệt đối có lợi.
Nhưng đối thủ lại là Sakura-san. Hơn nữa lại là một nhân cách tà ác. Cô ấy là người có thể dư sức đối đầu với cả bốn chúng tôi. Tuyệt đối không được lơ là.
Chúng tôi đối đầu trong tư thế đó một lúc. Cô ấy vẫn chưa phản công.
「………………Natsuru-san, cậu nghĩ có thể thắng được mình sao?」
「Phải thử mới biết được.」
Thanh kiếm Nhật biến mất. Ngay sau đó, tay cô ấy tỏa sáng màu xanh nhạt. Hả?
「Suy nghĩ tích cực thật tuyệt vời. Nhưng mình còn có thể làm thế này nữa cơ.」
Cô ấy vung tay. Một quả cầu ánh sáng bay tới. Nó sượt qua tôi đang ngơ ngác và nổ tung phía sau, tạo ra tiếng nổ lớn.
「Ma pháp……………?」
「Đúng thế. Tiếp theo, thế này thì sao?」
203
Khẩu súng lục biến mất. Thay vào đó là một quả cầu sắt gắn xích xuất hiện. Cô ấy quay tít nó rồi phóng về phía Mikoto.
「Á!」
Mikoto nhảy lùi lại. Quả cầu sắt đập mạnh xuống sàn, khoét một lỗ lớn.
「Ứng dụng của Kiếm (Schwert) đấy.」
「Cái gì cô cũng dùng được sao………………」
「Đại loại vậy.」
Cô ấy muốn nói rằng vì thế nên chúng tôi không có cửa thắng đâu. Cho đến giờ vũ khí tầm xa duy nhất là súng lục nên chỉ cần cảnh giác là xoay sở được. Nhưng cô ấy còn dùng được cả những thứ khác. Dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là tỷ lệ thắng đã giảm đi đáng kể.
Cô ấy thu vũ khí lại.
「Nè Natsuru-san. Mình muốn hỏi, tại sao cậu lại đuổi theo mình?」
Thái độ thực sự rất điềm nhiên. Nếu không trải qua nhiều trận mạc thì không thể có thái độ như thế này được.
「Nhưng mình sẽ chưa tấn công đâu. Làm bị thương dễ dàng quá thì chán lắm.」
「Còn phải hỏi sao. Là để cứu mọi người.」
「Đúng vậy. Thế cậu nghĩ tại sao mình lại dụ các cậu đến đây?」
「………………Vì cô cần tôi chứ gì.」
204
「Chính xác. Mình cần Natsuru-san. Để làm lại cuộc chiến giữa Đỏ và Xanh một lần nữa. Mình đã nói trước đó rồi nhỉ.」
Cô ấy cười khổ. Nụ cười hợp đến lạ lùng khiến tôi cảm thấy rợn người.
「Shizuku-chan đã phá hỏng nhiều thứ quá, nên mình phải khôi phục lại. Có một cô bạn thân sắc sảo đúng là khổ thật.」
「Shizuku-chan sẽ trở thành quân cờ. Thả rông thì nguy hiểm, nhưng giữ trong tay thì cũng tiện. Lẽ ra nếu ngoan ngoãn chiến đấu đàng hoàng thì đâu cần thiết, nhưng mình đã dùng Natsuru-san để bảo hiểm.」
「Chắc cậu cũng từng nghe rồi, Natsuru-san là nhân tài cần thiết cho việc đó. Cậu có thể biến thành nam hoặc nữ, cũng là một biểu tượng. Phe Đỏ hay Xanh thắng bại thế nào là tùy thuộc vào việc cậu chọn bên nào.」
「Không ngờ lại có người tiện lợi đến thế. Làm vậy thì mình có thể bắt đầu lại cuộc chiến của các Kämpfer ngay từ đầu.」
「Tóm lại là sao.」
「Mình đang chiêu mộ đấy. Chiêu mộ Natsuru-san.」
Dù đã hiểu lờ mờ, nhưng khi bị khẳng định thẳng thừng thế này, lòng tôi dâng lên một nỗi đắng cay.
205
Người này đang cần tôi. Cần tôi với tư cách là một Kämpfer. Như một biểu tượng của cuộc chiến. Chỉ vì mục đích đó thôi sao.
「Hả?」
「Nhưng mà, này.」
「Xin lỗi vì cắt ngang cuộc nói chuyện, nhưng còn mình thì sao?」
Mikoto chỉ vào mình.
「Lúc trước cô bảo là không cần mình mà.」
「Đúng vậy, cậu là đồ không cần thiết. Nên mình định tiêu diệt cậu…………… nhưng mà.」
Sakura-san nói.
「Mình sẽ tha cho cậu. Cậu có thể quay về thế giới cũ.」
「Nghĩa là cậu sẽ được tự do. Không cần phải lo lắng về chuyện Kämpfer nữa. Cậu có thể tự do thám hiểm ở Châu Phi hay Nam Mỹ tùy thích. Không chỉ vậy, xin mời nhận thù lao. Dù là tiền bạc hay những di vật hiếm có, nếu thích mình cho cậu cả khu di tích này luôn.」
Mắt Mikoto sáng rực lên. Nhỏ này rất yếu lòng trước mấy món đồ kỳ lạ. Càng cổ càng tốt. Nghe nói có lần nhỏ định học hành nghiêm túc để xin vào làm việc ở Bảo tàng Anh quốc. Nhưng mà dao động vào lúc này thì đúng là đồ không biết đọc bầu không khí.
Sakura-san dừng lại một nhịp. Rồi lại nhìn chằm chằm vào tôi.
206
「Chuyện đó cũng chỉ khi Natsuru-san đồng ý thôi. Nếu không thì không cho đâu.」
「Nào, tính sao đây?」
Ở đây cũng lại là tôi sao.
Cô ấy định bắt đầu lại cuộc chiến Kämpfer. Điều đó đồng nghĩa với việc gia tăng số người trong bể nước. Những người như tiền bối của Shizuku, hay Kuzuhara.
Lời cô ấy nói là muốn đưa tất cả trở về nguyên trạng. Lợi dụng những người như tôi hay Shizuku.
「Natsuru-san?」
「Tôi từ chối.」
Tôi trả lời ngay lập tức. Chưa đến 0.1 giây.
「Đừng có đùa. Ai thèm nghe theo lời cô chứ. Tôi chán ngấy việc trở thành tay sai cho kẻ khác rồi. Bảo với Moderator giùm tôi là việc chiêu mộ thất bại rồi nhé... Xin lỗi Mikoto, cậu sẽ không trở thành triệu phú được đâu.」
「Được thôi, đành chịu vậy.」
Mikoto lắc đầu. Ánh mắt đầy ham muốn vật chất đã trở lại bình thường.
「Tớ ở cùng với Natsuru vẫn tốt hơn. Nếu không thì chán lắm.」
Cô bạn thuở nhỏ của tôi nở nụ cười y hệt như hồi còn học mẫu giáo.
Sakura-san nheo mắt lại.
207
「Dù là mình nhờ cậu sao?」
「À, đúng thế đấy.」
Dù đối phương có là Sakura-san, tôi cũng không thể nhượng bộ.
Tôi trừng mắt nhìn cô ấy. Biểu cảm của cô ấy không hề thay đổi.
「Đâu phải chuyện xấu gì đâu?」
「Tùy trường hợp thôi.」
「……………Natsuru-san cứng đầu thật.」
「Tôi thẳng tính mà.」
「Dù biết là sẽ có được mình sao?」
Trong khoảnh khắc, tôi nghẹn lời. Nghĩa là Sakura-san sẽ thuộc về tôi sao? Người đó, mỹ nhân số một học viện Seitetsu. Người mà tôi hằng ngưỡng mộ bấy lâu nay.
Nhưng tôi lắc đầu.
「Không thể nào.」
「…………Người đàn ông thất lễ.」
Đôi môi Sakura-san khẽ nhếch lên, méo mó một chút.
「Cậu đang sỉ nhục mình đấy à.」
「Đó là do cô tự ảo tưởng thôi.」
208
「Mình sẽ thay đổi cách làm. Coi như mất một tay một chân cũng không sao vậy.」
Cô ấy di chuyển. Tôi và Mikoto căng cứng người vì căng thẳng.
Đúng nghĩa đen là nhanh đến mức mắt thường không theo kịp. Chỉ trong chớp mắt cô ấy đã di chuyển từ đầu này sang đầu kia tầm nhìn. Thanh kiếm Nhật nằm trong tay cô ấy, không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Tiếng gió rít lên. Lưỡi kiếm vươn tới chỗ tôi.
「Á………………!」
Tôi nén cơn đau trong miệng. Mũi kiếm sượt qua vai tôi, kéo theo cả mảng thịt và tóc.
「Natsuru-san, mang hình dáng con gái mà hét lên như con trai vậy.」
「Vì tôi là con trai mà!」
「Này!!!」
Người quát lên từ bên cạnh là Mikoto.
「Không được làm bị thương Natsuru!」
Nhỏ cầm kiếm lao vào. Một cô gái thích làm mọi việc thẳng thắn, và giờ thì sức mạnh đã được cộng thêm vào đó.
Mikoto vung kiếm chém mạnh xuống. Sakura-san chỉ khẽ nghiêng người né tránh. Lưỡi kiếm đập xuống sàn, tóe lửa.
209
「Chà, nguy hiểm quá.」
「Im đi!」
Thanh kiếm của Mikoto hất ngược từ dưới lên. Sakura-san dùng kiếm của mình đỡ lại. Trong khoảnh khắc, cả hai đứng im tại chỗ. Rồi đọ sức.
「Toryaaa!」
「Haaaa!」
Cùng với tiếng hét, Mikoto dùng sức đẩy mạnh lên. Đối phương từ bỏ việc đỡ đòn trực diện. Cô ấy xoay người một vòng. Gần như là động tác múa ba lê.
Mikoto đột ngột mất đà, loạng choạng bước tới.
Tiếng thở khẽ của Sakura-san. Cô ấy vứt kiếm của mình đi, dùng hai tay kẹp chặt lưỡi kiếm của đối phương. Bất giác tôi lại thấy động tác đó ngầu quá thể.
「Đừng hòng lừa tớ bằng chiêu cũ nữa!」
Mikoto buông tay. Rồi tung một cú đấm dồn toàn bộ trọng lượng. Cú đấm trúng vào tay chứ không phải mặt Sakura-san. Nhân lúc đối phương đánh rơi thanh kiếm Nhật, nhỏ nhặt lấy nó. Rồi tấn công lần nữa.
Rồi cô ấy định đập gãy lưỡi kiếm vào đầu gối.
「Cũng được đấy.」
210
Sakura-san cũng nhặt kiếm lên, dũng mãnh đáp trả.
Trong lúc đó tôi làm gì? Tất nhiên là tham chiến rồi. Tôi kích hoạt ma pháp hết công suất. Không hề có ý định nương tay.
「Mikoto tránh ra!」
Tôi phóng chưởng mà không cần xác nhận xem nhỏ có tránh hay chưa. Quả cầu lửa lao thẳng vào hai người bọn họ.
Nhờ quả cầu lửa mà tầm nhìn tốt hơn. Những chỗ nó nổ sáng rực lên. Tôi không định nương tay, bắn liên tiếp hai, ba, bốn, năm phát. Bắn loạn xạ chừng nào còn sức.
「Kya!」
Một phát trúng trực diện vào Sakura-san. Cô ấy bị đập mạnh xuống sàn, lăn lóc. Mikoto reo lên vui sướng.
「Tuyệt, đúng là Natsuru!」
「Vẫn chưa đâu!」
Tôi cảnh báo. Ngay trước khi trúng đòn, tôi thấy Sakura-san đã dùng kiếm làm lá chắn.
「………………Cũng khá đấy.」
Một phần quần áo bị cháy sém. Khuỷu tay và đầu gối đỏ ửng. Dù vậy có vẻ không bị thương tích gì đáng kể. Cô ấy trâu bò đến mức nào vậy.
「Tóc cũng bị cháy rồi. Cậu tính đền thế nào đây.」
「Cắt ngắn đi là được. Sẽ hợp với cô đấy.」
211
「Cạo trọc luôn cũng được đấy. Đỡ tốn công sấy tóc khi gội đầu.」 Mikoto đáp trả. Nhỏ này rất khoái tham gia vào mấy cuộc khẩu chiến giữa phụ nữ với nhau.
「Mình không có dự định đi tu.」
Cô ấy chuyển thanh kiếm từ tay phải sang tay trái. Tay phải trống rỗng tỏa sáng trắng. Ngay khi tôi nghĩ đó là ma pháp, một tia sáng giống như laser bắn tới.
Tiếng nổ lách tách như chập điện vang lên, sàn nhà nứt toác. Không phải tôi né được. Là cô ấy bắn trượt thôi.
「Vẫn chưa quen lắm.」
Sakura-san lại bắn laser. Đúng là không trúng. Nhưng nó có tác dụng kiềm chế.
Và cô ấy tận dụng triệt để điều đó.
Lưỡi kiếm lóe sáng. Tưởng là nó sẽ tới, nhưng không phải. Thanh kiếm Nhật biến mất, thay vào đó là quả cầu sắt có xích.
Tiếng vù vù vang lên. Cánh tay mảnh khảnh ấy quay nó nhẹ như bấc. Rồi ném đi.
Sàn nhà dưới chân lõm xuống. Thứ đó mà trúng thì dù là chân hay tay cũng nát bấy. Chắc chắn Sakura-san cũng chẳng bận tâm tay chân chúng tôi ra sao đâu.
「Vẫn chưa hết đâu.」
212
Quả cầu sắt liên tục bay tới. Lần lượt tạo ra những vết lõm trên sàn, phá hủy cả một phần bức tường. Chẳng khác nào vụ án sơn trang Asama. Tôi đóng vai cái sơn trang.
Tôi và Mikoto né tránh... rất khó khăn. Tia laser kiềm chế đang phát huy tác dụng. Nếu đứng yên thì không trúng, nhưng có khả năng sẽ trúng ngay tại điểm chúng tôi vừa né quả cầu sắt. Chúng tôi nhảy nhót, lăn lóc, tình hình trở nên khó khăn.
Sakura-san nở nụ cười nhạt.
「Natsuru-san, Kondō-san. Cứ thế này thì không làm được gì đâu.」
Chẳng có thời gian mà phản bác.
「Không phải định thắng mình sao.」
Muốn nói gì thì nói.
Nhưng cứ đà này thì đúng là thắng thế quái nào được. Tay chân bị nghiền nát thì sao gọi là thắng lợi được chứ.
「Natsuru, làm sao bây giờ?」
Mikoto cũng vất vả né tránh.
「Chạy khỏi đây à?」
「Thế thì làm sao.」
「Không thể nào.」
213
「Theo sau tớ!」
Nói xong, tôi lao về phía trước.
Tôi luồn qua ngay dưới quả cầu sắt. Tia laser đốt cháy ngay dưới chân. Nóng quá. Nhưng nếu bận tâm thì sẽ bị đè bẹp dí.
「Mikoto!」
「Cứ để tớ!」
Sau khi thu hẹp khoảng cách, tôi dồn sức vào tay. Tôi đợi đến lúc Sakura-san kéo quả cầu sắt về rồi mới bắn. Chính xác thì không phải là bắn, mà là làm cho nó phát sáng.
Ma pháp gây lóa mắt tỏa ra bốn phía. Ma pháp không chỉ dùng để phá hủy mục tiêu. Ánh sáng chỉ lóe lên trong chớp mắt, nhưng thế là đủ.
Rồi tôi lăn sang ngang.
Mikoto một tay che mặt, tay kia cầm vũ khí nhảy vọt lên cao.
「Taaaaa—!!」
Lưỡi kiếm không cắm vào trán đối phương... Sakura-san đã dùng quả cầu sắt đỡ lại ngay phút chót.
Tuy nhiên, thanh kiếm Nhật của Mikoto trượt trên bề mặt quả cầu và chém đứt sợi xích.
「!」
214
「Tiếc quá.」
「Hứ!」
Tặc lưỡi, cô bạn thuở nhỏ của tôi lùi lại. Sakura-san chỉ còn cầm mỗi sợi xích trên tay. Cô ấy nói với vẻ thán phục.
「Phối hợp tốt đấy. Tuyệt vời.」
「Không phải đánh thật đâu nhỉ.」
「Không, thật lòng đấy. Mình đã coi thường các cậu.」
Cô ấy vứt sợi xích đi. Vũ khí bị hỏng chắc không dùng được nữa nên bỏ luôn. Sau đó cô ấy chỉnh lại tư thế.
「Cho phép mình dùng biện pháp khác nhé.」
Sakura-san nhảy lên mà sắc mặt không hề thay đổi. Vì không có động tác lấy đà nên tôi phản ứng chậm một nhịp. Dù vậy tôi vẫn phóng cầu lửa.
Chỉ bắn được một phát, hay nói đúng hơn là chỉ kịp bắn thế thôi. Và đối phương không lao thẳng về phía tôi. Cô ấy đáp xuống ngay bên cạnh người phụ nữ đang nằm gục gần bức tượng đá.
「Nào dậy đi. Sáng rồi.」
Cô ấy giật mạnh sợi xích.
215
「Shizuku-chan, nghe thấy không? Mình đây.」
「……………Hả……………」
Tôi lỡ miệng kêu lên. Không phải tôi quên mất, mà là tôi đã sơ suất. Ngài hội trưởng hội học sinh vẫn nằm trong tay đối phương.
Shizuku hé mắt. Ý thức có vẻ mơ hồ. Chắc là bị đánh thuốc mê hay gì đó.
Sakura-san ghé sát miệng vào tai cô ấy.
「Nè Shizuku-chan, gay go rồi. Natsuru-san không chịu nghe lời mình cầu xin.」
「Cậu ấy không chịu thuộc về mình. Cậu nghĩ nên làm thế nào đây?」
Đôi mắt Shizuku không có tiêu điểm. Cô ấy nhìn vào hư không một cách lờ đờ. Có lẽ cô ấy còn chẳng hiểu người ta đang nói gì.
Và Sakura-san thừa biết điều đó. Những ngón tay trắng muốt vươn tới cổ họng Shizuku.
「Shizuku-chaaan.」
「Khoan đã, dừng lại!」
Tôi hét lên trong vô thức.
「Bỏ tay ra!」
216
「Ôi chà, Natsuru-san hiểu lầm rồi.」
Cô ấy đang vuốt ve cổ họng Shizuku.
Định bóp cổ sao? Hay là xé toạc ra? Đằng nào cũng thế. Chắc chắn cô ấy sẽ làm Shizuku bị thương.
「Dừng lại đi!」
「Ưm, đừng lớn tiếng thế. Sợ quá đi.」
Cô ấy liếm môi.
「Cũng hãy hiểu cho cảm giác của mình khi phải làm thế này với bạn thân chứ.」
「Chỉ có cô mới nghĩ thế thôi.」
「Trước đây Natsuru-san đâu có coi đây là lời đe dọa nhỉ.」
Đó là khi tôi và Shizuku còn đối đầu nhau. Lúc đó Mikoto chưa về Nhật. Cảm giác như đã xa lắc xa lơ rồi.
「Shizuku-chan cũng đã lợi dụng mình nên coi như hòa nhau thôi. Cậu ấy dùng mình để dụ Natsuru-san. Đó là hàng giả và mình bị cho ngủ mê, nhưng mình vẫn nhớ đấy.」
Sakura-san cắn vào dái tai hội trưởng.
「Cậu tránh mặt Shizuku-chan mà. Chắc chắn cậu sẽ chẳng làm gì cả. Nhưng giờ thì sao đây?」
217
「Bỏ mặc không?」
「Không đời nào.」
Cô ấy nói một điều bất ngờ.
「……………Cô định làm Shizuku bị thương sao.」
「Mình làm sao có thể làm tổn thương bạn thân được chứ. Vì vậy……………」
「Mình sẽ gọi người xứng đáng với Shizuku-chan.」
Sakura-san nhìn về phía góc phòng. Vào trong bóng tối nơi ánh sáng hầu như không chạm tới.
Từ trong bóng tối, một người bước ra.
Ánh mắt sắc lẹm. Cái miệng như chực nhe nanh. Cơ thể săn chắc như lò xo. Và trên tay lủng lẳng khẩu súng lục tự động.
Tôi chết lặng. Thay vào đó Mikoto thốt lên.
「Akane……………chan.」
Trên tay Mishima Akane, chiếc vòng tay màu đỏ đang tỏa sáng lờ mờ.
Không nhầm lẫn vào đâu được. Là Akane. Hơn nữa lại là Akane Chó Điên. Chẳng khác chút nào so với lúc nhảy xuống tầng hầm cùng Sakura-san.
Chỉ là ánh nhìn đó không hướng về phía tôi.
218
「Nào, Mishima-san.」
Sakura-san vẫy tay.
「Tặng cái đó cho Shizuku-chan đi.」
Ả Chó Điên chĩa súng vào hội trưởng.
「Akane-chan!!」
「Akane, làm cái gì thế!」
Tiếng của Mikoto và tôi gần như đồng thanh.
Cảnh tượng này cũng thường thấy. Akane không ưa Shizuku nên hay nói mấy câu kiểu bắn bỏ hay giết chết. Nhưng dáng vẻ hiện tại mang một bầu không khí hoàn toàn khác. Không phải chuyện đùa hay gì cả.
Sakura-san có vẻ hài lòng.
「Tùy thuộc vào câu trả lời của Natsuru-san, cậu cứ việc bắn.」
「Hiểu rồi.」
「Akane!」
Ngón tay đã đặt lên cò súng. Họng súng dĩ nhiên nhắm thẳng vào Shizuku.
Sakura-san cười khúc khích.
「Nào Natsuru-san, tính sao đây? Chấp nhận số phận Kämpfer? Hay là đứng nhìn Shizuku-chan bị thương?」
219
「A………………」
Một cuộc giao dịch tàn khốc. Đằng nào tôi cũng chẳng có lối thoát.
Hội trưởng tóc đen khẽ cử động.
「Cô định dùng Shizuku làm quân cờ mà... làm cô ấy bị thương được sao.」
Tôi không thể trả lời. Thay vào đó, tôi nói chuyện khác.
「Shizuku-chan, im lặng một chút đi…………… Natsuru-san, tính sao?」
Kämpfer có khả năng tự chữa lành mà. Một chút thì không sao. Vấn đề là Natsuru-san có chịu nổi khi nhìn thấy Shizuku-chan đau đớn hay không.」
Chỉ có đôi mắt Sakura-san là ánh lên vẻ thích thú. Ánh mắt gườm gườm, không hề nghi ngờ chút nào về sự đúng sai trong hành động của mình.
「Mishima-san, bắn đi.」
Tôi hi vọng cô ấy sẽ bỏ chạy, nhưng đó chỉ là hy vọng mong manh.
Mikoto bên cạnh nín thở. Cò súng được kéo.
Viên đạn không trúng Shizuku. Nó sượt qua cổ, đục một lỗ trên sàn.
「Vừa rồi là cố tình bắn trượt đấy.」
Akane gật đầu.
220
「Hiểu rồi chứ, Natsuru-san. Không có thời gian để tìm câu trả lời khác đâu.」
Lại một viên đạn nữa được bắn ra. Lần này cũng không trúng, nhưng từ đôi môi hé mở của Shizuku, một âm thanh như tiếng gió lọt ra.
「Natsuru……」
「Nghe lời mình đi mà. Được không?」
Mikoto trông đầy lo lắng. Tôi chỉ biết nghiến chặt răng hàm. Chẳng nảy ra ý tưởng nào hay ho cả. Bản thân tôi cũng thấy khả năng ứng biến lúc cấp bách của mình có vấn đề. Những lúc thế này cứ giao cho Shizuku là tốt nhất, nhưng khổ nỗi chính chủ lại đang bị bắt.
「Nếu không Shizuku-chan sẽ bị thương đấy. Nào, nào.」
「K……………Akane!」
Tôi hét lên với ả Chó Điên, nửa phần là vì tuyệt vọng.
「Tỉnh lại đi, cô đang làm cái quái gì thế!」
「………………Tao nghe thấy rồi!!」
「Akane, có nghe thấy không!」
Ả Chó Điên đột ngột đáp trả.
221
「Tao vẫn bình thường. Lỗ tai tao sạch sẽ lắm nhé!」
Sự ngạc nhiên bất ngờ thoáng qua tôi và Mikoto. Ơ, nhỏ này trả lời kìa.
「Cô không bị điều khiển sao!?」
「Đã bảo tao bình thường mà lị!」
「Vậy tại sao, cô lại nghe lời Sakura-san………………」
「Còn phải hỏi sao.」
Akane chỉ quay mặt về phía tôi.
「Là vì tao muốn được là tao!」
Cô nàng hét lớn dứt khoát.
「Tao là Kämpfer. Là nhân cách khi làm Kämpfer. Nếu cứ thế này mà kết thúc cuộc chiến thì tao sẽ biến mất. Chuyện đó tao xin kiếu. Tao muốn tồn tại trên thế giới này nhiều hơn nữa!」
「Th………………Thật sự đó là lý do sao?」
「Thật chứ sao! Có thể mày không hiểu, nhưng chuyện đó quan trọng lắm đấy. Con mụ khốn kiếp kia đã hứa sẽ để tao tồn tại trên thế giới này. Thế thì tao theo phe nó thôi!」
Đôi mắt cô nàng vằn đỏ. Chiếc răng nanh lộ ra nơi khóe miệng. Và trong từng câu chữ cuộn trào cảm xúc rực lửa.
Tôi nuốt nước bọt.
222
「Có cần thiết phải làm đến mức đó không.」
「Có chứ!」
「Tại sao………………」
Từng từ từng chữ đập thẳng vào mặt tôi.
「Bởi vì tao thích mày!」
Tôi không thể nói nên lời nào nữa.
「Vì tao muốn ở bên cạnh mày! Mãi mãi, suốt đời! Cho nên tao không muốn biến mất!」
Lời của Akane là thật lòng. Vẫn là chế độ Chó Điên như mọi khi, nhưng cảm xúc lại là của một thiếu nữ. Thuần khiết đến đau lòng, và không chút vẩn đục. Đây là lần đầu tiên tôi bị cô nàng tống thẳng sự nữ tính vào mặt.
「Tất cả là vì mày đấy. Tao ghét bản thân mình. Tao chỉ còn nhìn thấy mỗi một điều duy nhất, tao đã biến thành một con đàn bà hết thuốc chữa rồi.」
「Cho nên tao mới chấp nhận giao kèo với con mụ khốn kiếp kia.」
Ả Chó Điên tiếp tục nói.
「Lẽ ra tao không được lưu luyến gì nữa, nhưng tao không làm được. Nên tao đã nghe theo con mụ đó. Thế thì sao nào!」
223
「Nếu được ở bên cạnh mày, thì tao có giao dịch với ác quỷ cũng làm.」
Trong mắt Akane thoáng hiện lên thứ gì đó lấp lánh. Thứ lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Thứ mà tôi nghĩ cô nàng này sẽ không bao giờ để rơi.
Tôi chỉ biết nhìn vào mặt Akane. Mikoto cũng thế. Từ người con gái trông như thể đeo bùa chửi thề trên cổ, lại thốt ra những lời thoại đầy bất ngờ.
Tiếng lạch cạch vang lên, khẩu súng được nâng lên.
「Nếu bảo bắn Shizuku, tao sẽ không do dự đâu.」
「Nếu điều đó giúp tao được ở lại thế giới này.」
「Kh………………Không được Akane. Đừng bắn.」
Tôi khó khăn lắm mới thốt ra được từng đó.
「Không được bắn Shizuku.」
Ánh mắt hung bạo dù đẫm lệ vẫn bắt lấy tôi.
「Cái gì…………… Hừ, mày cũng lẩm cẩm rồi à.」
「Mày thích con nhỏ này sao?」
「Không phải thế.」
「Thế thì được chứ gì! Là đồng đội cơ mà!」
「Thế nên đừng có bắn!」
「Tại sao chứ!」
「Tao nghe theo lời con mụ khốn kiếp kia rồi mà!」
「Tao chỉ cần được ở bên cạnh mày, thế là đủ rồi!」
「Vì thế tao làm gì cũng được!」
224
「Không được bắn đồng đội!」
Đột nhiên Akane chĩa súng vào tôi.
「Tại sao mày lại nói thế!! Mày ghét tao à!」
Cuối cùng tôi cũng hét lên.
「Tôi thích cô, đồ ngốc!」
A chết tiệt, cuối cùng tôi cũng nói ra rồi.
Tôi cứ nghĩ cô ấy là kẻ bạo lực nhất thế giới. Thực tế đúng là vậy. Bạo lực, mồm mép chua ngoa, nóng tính, ở cùng thì chỉ tổ nguy hiểm đến tính mạng. Hễ sơ hở là định bắn tôi.
Sự thật là Akane-chan đeo kính mới là mẫu người tôi thích. Và khi biến thân thì đúng là tuyệt vời thật.
Thế nhưng cô nàng này cũng rất quyến rũ. Tỏa sáng lấp lánh. Không chỉ là dáng vẻ khi chiến đấu. Những lúc năng động, những lúc bộc lộ cảm xúc đều rất cuốn hút. Từ lúc nào không hay, cô ấy đã chiếm lấy tôi rồi.
Khi cô ấy biến mất sau cánh cửa dẫn xuống tầng hầm, tôi đã rơi nước mắt. Lúc đó tôi mới nhận ra. Rằng tôi có thể khóc vì Akane. Người chiếm giữ trái tim tôi không ai khác chính là cô ấy.
226
Akane mở to mắt nhìn tôi. Mikoto nhìn sang đây với vẻ như muốn nói không thể tin được. Thất lễ thật đấy.
「………………Là thật lòng hả, ê.」
Akane nói.
「Thật đấy. Đừng bắt tôi nói đi nói lại nhiều lần.」
「Đồ ngốc, sao không nói sớm hơn hả.」
Họng súng lệch khỏi tôi. Như nhìn thấu điều đó, Sakura-san lên tiếng.
「Nhanh lên. Bắn Shizuku-chan đi.」
「Tay, chân hay bụng cũng được. Chỉ cần không phải đầu là được. Chỉ cần bắn một phát, mình sẽ cho cậu ở lại thế giới này.」
Khẩu súng của ả Chó Điên nhắm vào mục tiêu. Và ngón tay siết lại.
Tiếng súng nổ.
「Akane!」
Viên đạn được bắn ra.
Và rồi,
Sợi xích rơi xuống sàn.
227
Sợi dây trói hội trưởng đã bị phát súng của ả Chó Điên bắn đứt.
「Chết tiệt…………… lẽ ra không nên nghe mới phải……………」
Akane lầm bầm.
「Tay bị run rồi. Nghe theo lời thằng đàn ông mình thích thì………………」
Giọng nói lạnh lùng của Sakura-san vang lên.
「Akane, cậu nghiêm túc đấy à?」
Ả Chó Điên nhanh chóng quay lại. Khai hỏa về phía Sakura-san. Tiếng súng gầm vang lớn chưa từng thấy.
「………………Nghiêm túc hay không gì chứ. Chẳng qua là, đứa lẩm cẩm hóa ra lại là tao thôi!」
「Natsuru, cứu Shizuku!」
「Mikoto yểm trợ tao!」
「Akane!」
「Hiểu rồi!」
Mikoto đáp lại rồi lao đi.
Tôi chạy lại chỗ Shizuku. Đá văng sợi xích và đỡ cô ấy dậy.
「Này dậy đi! Tôi đến cứu cậu đây!」
「……Natsuru?」
Một câu trả lời rõ ràng ngoài dự đoán. Màu mắt vẩn đục của cô ấy cũng dần trở lại bình thường.
228
「Cậu ổn chứ?」
「Không cần hét to thế đâu, tôi nghe thấy mà.」
Cô ấy thông báo "Tôi vẫn có ý thức".
「Bị cho ngủ mê đến hai lần……………… tôi cũng thấy mình ngớ ngẩn thật.」
「Cử động được không?」
Và cô ấy nói nhỏ thêm "Tôi nghe thấy hết đấy nhé".
「Không sao. Chiến đấu được. Phải hỗ trợ Akane và Mikoto nữa.」
Akane và Mikoto đang giao chiến dữ dội với Sakura-san. Những viên đạn được bắn ra và ánh kiếm Nhật lấp loáng. Cùng với đó là những lời chửi bới bay tứ tung.
「Mikoto, dạt sang trái nữa đi! Khó bắn quá con ngốc này!」
「Tại cậu không đeo kính nên mới không thấy đấy!」
「Cậu mới là đứa phải tiến lên trước chứ!」
「Định coi thường tớ hả!?」
「Haaaa!」
「Học sinh tiểu học còn biết nghe lời hơn cậu đấy!」
Tuy chửi nhau nhưng họ lại phối hợp ăn ý. Đòn tấn công tầm xa của Akane và cận chiến của Mikoto khớp nhau một cách hoàn hảo.
Thêm vào đó, Shizuku và tôi cũng tham chiến.
229
Hai con dao găm từ hai tay Shizuku bay đi cùng tiếng hét xé gió. Chúng không vẽ nên những quỹ đạo phức tạp. Mà lao thẳng một đường về phía mục tiêu.
Không chịu thua kém, tôi cũng phóng cầu lửa. Nương theo đường đi của sợi xích, nó cũng lao thẳng tới.
「Mikoto, cúi đầu xuống!」
Tôi hét lên. Mikoto làm theo lời tôi. Đồng thời chém ngược thanh kiếm Nhật từ dưới lên.
Tất cả các đòn tấn công tập trung lại, tỏa sáng rực rỡ.
Một phương án hoàn hảo. Dù đối thủ là Kämpfer hay gì đi nữa, đòn này chắc chắn hạ gục được. Thực tế, tôi đã an tâm trong chớp mắt.
Nhưng sức mạnh của Sakura-san còn vượt xa hơn thế.
Cô ấy đập rơi đạn, đỡ kiếm Nhật, đá văng dao găm, và hất bay cầu lửa.
Thậm chí còn chẳng thở dốc. Chỉ có điều, chân cô ấy loạng choạng.
「Đến phút chót mà lại thế này……………… thật tình, các cậu vô dụng thật đấy.」
Trong lời thoại ngạo nghễ có pha lẫn sự căm ghét.
「Nếu cô chịu thay đổi suy nghĩ, chúng tôi sẽ không làm gì cả.」
Tôi nói.
「Các người định hùa nhau đánh bại mình sao.」
「Nếu cô kết thúc cuộc chiến này, và trả mọi thứ về nguyên trạng……………」
230
「Thay đổi? Không đời nào.」
Cô ấy phủ nhận ngay lập tức.
「………………Thế à.」
「Tại sao lại bỏ chuyện vui thế này chứ?」
Cô ấy dang rộng hai tay. Vẻ mặt hoàn toàn không thể hiểu nổi.
「Mình đang tận hưởng hết mình mà. Nếu các cậu cứ làm theo lời mình thì đã vui hơn rồi. Thế mà tại sao lại phá hỏng chứ? Chuyện đó mình mới là người không hiểu nổi đấy.」
「Không hiểu ở chỗ đó đấy.」
Tôi nói. Dồn sức vào tay.
「Sẽ không còn ai nghe theo lời Sakura-san nữa đâu. Chúng tôi không phải là quân cờ.」
Cô ấy lại loạng choạng.
「Nè Natsuru-san. Cậu thấy mình lảo đảo nên nghĩ là đánh thì sẽ thắng chứ gì. Đúng là khó chịu thật. Có khi mình lại trở về nhân cách cũ mất. Nhưng mà, này.」
Mái tóc cô ấy bồng bềnh nổi lên.
「Không vì thế mà mình nương tay đâu.」
Toàn thân cô ấy phát sáng. Không phải nói dối. Sakura-san cuối cùng cũng tung ra toàn bộ sức mạnh.
Từ hai cánh tay xuất hiện những dải ánh sáng. Chúng uốn lượn như những chiếc roi, mỗi lần chạm xuống sàn lại tóe lửa.
231
Chắc là một loại ma pháp, nhưng cái quái gì thế này.
「Chết đi!」
「Áá!」
Chiếc roi quất tới. Tốc độ kinh hoàng. Chúng tôi dù sao cũng là Kämpfer. Thể lực gấp mấy lần người thường và thị lực động cũng vượt trội. Thế mà không thể nhìn thấy chuyển động của cô ấy.
Mikoto bị quật ngã xuống sàn. Chiếc roi ánh sáng quấn lấy chân nhỏ. Sakura-san nhấc bổng Mikoto lên, rồi quật mạnh xuống.
「Vô ích thôi.」
「Dừng lại!」
Tôi phóng cầu lửa, nhưng Sakura-san chỉ dùng ngón trỏ hất bay nó đi.
Thêm những chiếc roi ánh sáng vươn dài ra. Bao nhiêu cái thế này. Hơn nữa chúng còn xoay tròn và định tóm lấy tôi.
Tôi cúi thấp đầu, rồi lăn người né tránh. Chiếc roi lượn lờ trên không trung rồi thu về. Nguy hiểm thật, nó nhắm vào cổ tôi.
「Akane, bắn đi!」
Mikoto vẫn đang bị tóm. Phải cứu nhỏ. Tôi mở một mắt hét lên.
232
Akane xả súng loạn xạ trong khi di chuyển về phía này. Nhờ cô ấy bắn rụng bớt roi nên tôi cũng đỡ khổ.
Tuy nhiên chúng hồi phục ngay lập tức.
「Này tập trung vào, chẳng gây tí sát thương nào kìa!」
「Tại đối thủ khó xơi thôi!」
「Đồ vô dụng.」
「Kệ tao. Thế súng của mày thì sao hả.」
「Còn tệ hơn cả lấy trứng chọi đá.」
Đúng là hầu như không ảnh hưởng gì đến Sakura-san. Cô ấy dùng roi gạt đạn chứng tỏ không muốn bị trúng trực diện, nhưng bắn không trúng thì cũng vô nghĩa.
「Có cách nào không.」
Ả Chó Điên gầm gừ trong lúc chiến đấu.
「Tôi không giỏi suy nghĩ đâu.」
「Tại ngày thường mày lười học………………」
Bất chợt, cô ấy nhìn chằm chằm vào giữa đại sảnh.
「Này ê, tao nghĩ là………………」
「Tao nắn bóp chán chê rồi, giết giờ. Cái tượng đá đằng kia.」
「Sao. Nói nhanh lên. Với lại đừng có ép ngực vào tao.」
Là cái đó à. Bức tượng đá trông giống Hiauburi Lion nằm ở trung tâm. Không thể nào hòa hợp được với cái đám tôn sùng thứ này.
234
「Con mụ khốn kiếp đó nhìn thấy cái đó nên mới biến thành người như vậy. Thế thì đập nát nó đi là đánh bại được chứ gì?」
Ra là vậy. Tôi không nhận ra điều đó. Nghĩ kỹ thì mọi nguồn gốc đều là từ bức tượng đá. Vậy thì cứ phá hủy nó là xong. Khí ga mà khóa van tổng lại thì kiểu gì cũng tắt.
「Ý kiến hay đấy. Làm thôi.」
「Làm thế nào.」
「Kiềm chế Sakura-san giúp tôi!」
Akane nổ súng. Những chiếc roi đang tiếp cận chúng tôi dù không rơi rụng nhưng cũng bị khựng lại.
Tôi lao đi. Mục tiêu là bức tượng đá kia. Tạo ra ngọn lửa trong lòng bàn tay.
Shizuku và Mikoto hiểu ý đồ của tôi, nín thở theo dõi.
「Uryaaaa—!!」
Tuy nhiên.
「Vô ích thôi.」
Bức tượng đá vẫn trơ trơ. Không một vết xước, vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu.
Ngọn lửa biến thành một khối cầu đập trực diện vào tượng đá và phát nổ. Gió nóng phả vào mặt tôi.
Sakura-san nói.
「Chừng đó thì mình biết thừa. Rằng chút sức mọn đó không thể phá hủy được nó.」
235
「……Khốn kiếp!」
Có than vãn cũng chẳng giải quyết được gì. Sakura-san lại bắt đầu tấn công. Lần này còn dữ dội hơn, quy mô lớn hơn. Chúng tôi hoàn toàn mất khả năng tấn công và chỉ biết chạy trốn.
Sakura-san cứ như một cơn bão vậy. Nghe nói ngày xưa ở Mỹ người ta đặt tên bão theo tên phụ nữ, đáng lẽ phải làm thế với cô ấy mới đúng.
「Còn cách nào khác không hả, Natsuru!」
「Không có, cái vừa rồi cũng là ý tưởng của cô mà! Nghĩ ra cái gì đi chứ!」
「Đừng có lúc nào cũng dựa dẫm vào người khác!」
Nói thế thì chịu.
Tôi chạy trốn khắp nơi. Nghĩ xem có kế sách nào hay không, nhưng né đòn thôi đã hết hơi rồi. Hội trưởng của chúng ta thì có vẻ vẫn còn thuốc trong người nên chuyển động không được sắc bén. Chẳng có vẻ gì là sẽ đưa ra ý tưởng nào.
「Oái………………nguy hiểm quá.」
Tôi suýt thì vấp chân. Tôi suýt giẫm phải con Thú nội tạng nằm lăn lóc trên sàn.
Quên béng mất. Do bị ru ngủ hay gì đó mà đám này ngừng hoạt động.
236
Tôi nhặt một con lên. Là con Thú nội tạng chuyên dụng của tôi, Hổ Thắt Lưng.
「Đi chỗ khác đi.」
Định đá nó đi như quả bóng đá, nhưng tôi đổi ý. Dù gì thì tụi nó cũng đã đi cùng tôi đến tận đây. Nói đúng hơn là tôi bị bắt đi cùng, nhưng tóm lại ở đây nguy hiểm nên tôi định ném nó ra xa.
「Dừng lại đi Natsuru-san.」
「Oái, nói rồi kìa.」
Hổ Thắt Lưng đột nhiên lên tiếng. Tôi quên cả chiến đấu, trố mắt ra nhìn.
「Thì dĩ nhiên là nói được chứ sao.」
「Tao thì không.」
「Không phải bị cho ngủ mê à.」
「Nói đúng hơn là bị tê liệt. Nhưng vẫn nói được chút đỉnh.」
「Thế thì tốt rồi. Đang bận nên ra chỗ khác chơi đi.」
「Dừng lại đi. Quan trọng hơn, tôi có chuyện muốn nói.」
Tôi đang định vung tay ném đi.
「Nghe này. Là về ngài Sư Tử Thiêu Sống.」
「Gì cơ?」
237
Tóm lại nó bảo nhặt lên nên tôi làm theo. Sư Tử Thiêu Sống cũng có thể nói chuyện được.
「A, có vẻ nguy cấp nhỉ.」
「Đúng đấy. Nhanh lên.」
「Thì là.」
「Cái tượng đá đó, trông giống tôi đúng không.」
Tôi nhìn lại lần nữa. Giống hệt.
「Tôi là con Thú nội tạng đầu tiên. Được nhồi nhét rất nhiều thông tin. Tức là cũng là bản sao của tượng đá. Và cũng là vật sở hữu của Sakura Kaede.」
「Dữ liệu này chứa lượng thông tin khá lớn, nếu trút lên đối phương thì sẽ khiến họ tạm thời hỗn loạn và nghe lời.」
Nhắc mới nhớ, Mikoto cũng từng bị như thế. Lúc đó là do con Chó Hoang Chết Ngạt làm.
「Vậy thì sao chứ. Nhanh lên giùm cái. Sắp chết đến nơi rồi.」
「Chiêu này không chỉ hữu hiệu với Kämpfer đâu. Với vật vô tri cũng được đấy.」
Vừa nghe xong, tôi nhìn Sư Tử Thiêu Sống, rồi nhìn sang tượng đá.
「Nghĩa là, nếu để mắt mày chạm mắt tượng đá thì………………?」
「Thông tin sẽ tạm thời bị tràn (flow), và trở thành ngòi nổ cho sự sụp đổ. Nhưng nếu thành công thì………………」
238
「Mặc kệ, làm luôn!」
Chưa nghe hết câu, tôi đã quyết định. Dù khả năng thấp đến mấy cũng phải đánh cược. Hơn nữa cũng chẳng còn thời gian mà do dự. Tôi ôm cả Sư Tử Thiêu Sống và Hổ Thắt Lưng chạy đi.
「………………Đứng lại!」
Sakura-san nhận ra và quất roi ánh sáng về phía này. Nhưng Mikoto đã chém đứt, phần còn lại Shizuku đỡ lấy.
Vừa chạy tôi vừa hét. Có một người tôi cần phải xin lỗi.
「Akane……………xin lỗi nhé!」
「Được thôi.」
Ả Chó Điên cười toe toét.
「Mạng tao, tao giao cho người đàn ông tao thích.」
Nói nghe mát lòng mát dạ thật.
Tiếp cận tượng đá. Lần này còn gần hơn lúc nãy. Tôi gí sát Sư Tử Thiêu Sống vào ngay chính diện.
「Nhìn cái này đi, đây này!」
「Dừng lại……………Dừng lại đi Natsuru-san!」
Giọng Sakura-san nghe như tiếng hét thảm thiết. Tôi gạt phăng đi.
239
「Đây này!!!」
Đột nhiên, đôi mắt của cả tượng đá và Sư Tử Thiêu Sống đều rực sáng.
Không khí rung chuyển. Cảm giác như khí lực trong cơ thể bị hút sạch. Vũ khí của các Kämpfer đang tan biến dần. Tôi chỉ có thể gắng gượng đứng vững, toàn thân nặng trĩu như chì.
Đôi mắt tượng đá nhấp nháy vài lần. Khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng được giải phóng.
Lịch sử của cuộc chiến bay vụt qua. Tất cả những Kämpfer đã ngã xuống từ trước đến nay. Shinomiya Tamiko, Kuzuhara Midori, những người vô danh. Những thiếu nữ chìm trong bể nước.
Và rồi ánh sáng lấp đầy đại sảnh, bao trùm lấy tất cả.
Khi mọi thứ lắng xuống, tất cả đã kết thúc.
「………………Dậy đi, Natsuru.」
Người đang vỗ bồm bộp vào má tôi là cô bạn thuở nhỏ.
「Nó biến mất rồi. Không cần nhắm mắt nữa đâu. Ánh sáng đó, từ hồi tớ suýt bị đĩa bay bắt cóc ở bang Texas đến giờ mới thấy đấy.」
Nghe hoang đường nhưng là lời nhỏ này nói thì chắc là thật rồi.
Có vẻ tôi là người ngất đi sau cùng. Mọi người đều đã tỉnh. Không, chỉ có một người duy nhất vẫn đang nằm trên sàn.
240
Người đó là Sakura-san. Cô ấy vẫn còn sống.
Ả Chó Điên đang chĩa súng vào cô ấy.
「Con mụ khốn kiếp. Cuối cùng cũng đến lúc đền tội rồi nhé. Tao sẽ tiễn mày về thế giới bên kia.」
「Akane………………」
「Văng não ra mà chết đi!」
「Akane, dừng lại.」
Cô nàng trừng mắt nhìn tôi can ngăn bằng ánh mắt như chó dại.
「Tại sao chứ!! Con nhỏ này là ngọn nguồn của tất cả đấy.」
Tôi trả lời. Tôi không biết liệu điều đó có thực sự quan trọng hay không. Chẳng có căn cứ gì cả. Bản thân tôi cũng không muốn thua cuộc, không muốn bị ngâm trong cái bể nước đó. Nhưng không chỉ mình tôi. Tôi nghĩ ai cũng vậy. Kể cả Sakura-san.
「Đúng là vậy……………… nhưng nếu giết cô ấy ở đây, tôi có cảm giác những điều quan trọng của một Kämpfer sẽ biến mất.」
「Vì thế, đừng bắn.」
「………………Hừ, vẫn cứ làm màu như mọi khi. Nếu quan trọng thế thì đem gửi vào két sắt ngân hàng đi.」
Akane nói lại câu y hệt lúc trước. Cô nàng không bóp cò.
241
Tôi nhìn quanh. Bức tượng đá vẫn còn đó. Tuy nhiên, những vết nứt nhỏ đã lan ra khắp bề mặt.
「Nó sắp vỡ rồi đấy.」
Đột nhiên có tiếng nói. Là Hổ Thắt Lưng.
「Oái, mày ở đâu chui ra thế.」
「Vâng.」
「Tôi vẫn luôn ở bên cạnh Natsuru-san mà……………… Nghe nói do lực bị bão hòa nên đang tự sụp đổ từ bên trong. Ngài Sư Tử Thiêu Sống đã giải thích cho tôi biết.」
Bản thân Sư Tử Thiêu Sống thì không nói gì cả. Cũng chẳng còn cử động nữa.
「Chắc sắp sụp rồi. Khi đó thì mọi chuyện sẽ hoàn tất.」
「Chuyện đó…………… cả bọn mày cũng thế sao?」
Thú nội tạng là sứ giả gửi đến Kämpfer. Xong nhiệm vụ thì sẽ biến mất. Nó đang nói về chuyện đó.
「………………Xin lỗi nhé.」
「Định mệnh là vậy mà. Quan trọng hơn là………………」
Đôi mắt Hổ Thắt Lưng chuyển động.
Trước mặt tôi là Akane. Là ả Chó Điên bạo lực đó.
Cô nàng vỗ nhẹ vào bức tượng đá.
242
「Ăn không?」
Cô nàng lục túi. Lôi ra hộp Pocky nát bươm. Chắc là thứ cô nàng mang theo cùng với điện thoại di động.
「………………A.」
「Gãy hết cả rồi. Thật tình………………」
Dù vậy cô nàng vẫn lấy những mảnh vụn ra bỏ vào miệng. Nghe thấy tiếng nhai rộp rộp.
「Cái này mà vỡ thì coi như xong phim nhỉ.」
Ai cũng hiểu là đang ám chỉ ai.
「Nếu cứ theo giao kèo với con mụ khốn kiếp đó đến cùng thì đã chẳng ra nông nỗi này…………… Mà thôi, đành chịu vậy.」
「Ừ.」
Tôi không trả lời câu đó. Dù chỉ một phút một giây, tôi cũng muốn ở bên người con gái này.
「Việc dọn dẹp giao lại cho mày đấy. Tao không làm được đâu.」
「Mang cả đống thú bông lăn lóc ở đây về đi. Cả con mụ khốn kiếp kia nữa.」
「Làm cái mặt đưa đám gì thế hả!」
Bộp, cô nàng đập vào lưng tôi. Nhờ thế mà cảm xúc trong lòng tôi suýt trào ra ngoài, tôi vội vàng kìm nén lại.
244
「Tao đã nói lúc trước rồi, chỉ cần mày nhớ rằng tao đã từng tồn tại là được. Quên là tao không tha đâu đấy.」
「Tôi không quên đâu.」
「Tốt.」
Ai mà quên cho được chứ. Cô là người con gái duy nhất mà tôi đã tỏ tình đấy.
Akane mỉm cười.
Vết nứt trên tượng đá ngày càng lan rộng. Những mảnh vỡ nhỏ đã bắt đầu rơi xuống. Chỉ còn vài giây nữa thôi.
Cô nàng nhìn thẳng vào mắt tôi.
「Tao nói điều cuối cùng này thôi.」
「Hãy đối xử dịu dàng với tao lúc chưa biến thân nhé. Con nhỏ đó cũng thích mày đấy. Cũng nhiều bằng tao vậy.」
「Tôi biết rồi.」
Tôi đáp. Tôi biết chứ.
「Vậy nhé, Natsuru.」
「………………Tạm biệt.」
Bức tượng đá sụp đổ. Đồng thời, chiếc vòng tay giao ước cũng tan biến.
245
「Cả mình nữa nhé.」
「Được thôi.」
Có vẻ như vì đã căng thẳng tột độ nên ngay khi biến thân được giải trừ, Akane liền ngã gục xuống. Natsuru đỡ lấy Akane đang bất tỉnh.
Cậu định đỡ cả Kaede nữa, nhưng Shizuku đã ngăn lại.
「Quá sức đấy. Tôi và Mikoto sẽ lo liệu được, cậu cứ đi trước đi.」
「Đúng đấy Natsuru. Phần còn lại cứ giao cho bọn tớ.」
Cậu khẽ cảm ơn, rồi cõng Akane rời khỏi đại sảnh.
Mikoto và Shizuku dõi theo bóng dáng ấy cho đến khi khuất hẳn.
「Aaa…………… Natsuru và Akane-chan đi mất rồi. Nói thì nói thế thôi chứ, liệu có ổn không ta.」
「Cậu ấy sẽ đưa cô bé đến bác sĩ thôi. Tốt quá nhỉ, Natsuru hiền thật đấy.」
Shizuku trả lời. Cô luồn ngón tay vào mái tóc rối bời, chỉnh trang lại một cách qua loa.
「Cậu ấy chẳng dịu dàng với tớ như thế bao giờ.」
Hai người nhìn nhau, cười khổ. Tiếng cười khẽ vang vọng trong không gian rộng lớn.
246
Shizuku lật cổ tay xem đồng hồ. Bệnh viện vẫn chưa mở cửa, chắc là sẽ gọi xe cấp cứu.
「Natsuru…… quả nhiên là thích Akane-chan nhỉ.」
「Mikoto không hối hận sao?」
「Gì cơ?」
「Còn Shizuku?」
「Tớ vẫn thấy tổn thương chứ bộ. Nhưng chịu thôi. Tớ đã chuẩn bị tinh thần đón nhận mọi kết quả rồi mà.」
Nghe không giống như đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Mikoto đã quyết tâm về chuyện đó từ lâu rồi.
Shizuku nói tiếp.
「Nhưng mà, cũng coi như nghe được câu trả lời rồi nhỉ.」
「Đâu phải trực tiếp nghe câu trả lời đâu.」
Cô quay người lại.
「Shizuku có ổn không đấy?」
「Tôi đâu có nghe thấy câu trả lời trực tiếp.」
Hội trưởng học sinh vạn năng cười đầy ẩn ý.
「Ồ, quả là tinh thần thép.」
247
Mikoto khẽ vỗ tay.
「Hưm, nhưng mà.」
「Cậu ấy đâu có nói với tôi. Vẫn còn khả năng mà.」
「Nghe thấy từ chối sờ sờ ra đó mà vẫn còn khả năng á. Dù nhỏ bé đến đâu, miễn là còn hy vọng thì tôi vẫn sẽ bám lấy. Một ngày nào đó……………… tôi sẽ khiến cậu ấy quay lại nhìn tôi.」
「Uwa……………… Shizuku mạnh mẽ thật đấy.」
「Tôi còn quá trẻ để bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Tôi là nữ sinh cấp ba mà.」
Lời của Shizuku rất kiên định. Vẫn là hội trưởng hội học sinh vững vàng, không hề lay chuyển như mọi khi. Ít nhất thì đối với Mikoto, nghe là như vậy.
Mikoto xoay vai vài cái, rồi vươn vai thật mạnh.
「Nào……………… chúng ta cũng về thôi.」
「Hả? Sao cơ.」
「Tôi vẫn ở lại.」
「Phải dọn dẹp hậu trường chứ. Không chỉ ở đây, mà còn cả khu nghiên cứu nữa. Gọi cảnh sát thì hơi kỳ, nhưng phải lấp lại để không ai ra vào được nữa.」
「Tớ giúp một tay nhé.」
「Không, được rồi. Giờ cậu cứ đưa Kaede đi trước đi. Xóa dấu vết của chúng ta, bịt lối ra vào, rồi còn phải tìm và đưa mấy cô bé phe Trắng ra ngoài nữa chứ.」
248
Shizuku bảo cậu cứ đi trước đi. Mikoto nói "Vậy tớ đi trước nha" rồi cõng Kaede bước đi. Tiếng động cơ thang máy vang lên và xa dần.
Sau khi bóng dáng nhỏ khuất hẳn, cô mới khẽ thở hắt ra.
Shizuku hiểu rõ. Rằng ánh mắt Natsuru hướng về cô sau khi cuộc chiến kết thúc, không phải là ánh mắt dành cho người khác giới. Dù có công nhận là đồng đội, nhưng không phải là người cậu để ý, càng không phải là người yêu.
Từ giờ về sau chắc cũng sẽ như vậy. Dù có tỏ tình bao nhiêu lần, câu trả lời từ cậu ấy giờ đây chỉ có một.
Và đó không phải là điều Shizuku mong muốn.
Cô đặt tay lên ngực. Nhịp tim không có gì thay đổi. Trái tim cô không dễ vỡ vụn chỉ vì chuyện cỏn con này đâu.
Bất chợt cảm thấy nóng hổi, cô đưa ngón tay lên má.
Sao phải dao động chứ. Chỉ là thất tình thôi mà.
Cô cũng đã dự tính đến những tình huống xấu rồi. Nên chắc chắn sẽ ổn thôi.
Ướt đẫm. Đầu ngón tay cô ẩm ướt. Từ đôi mắt, những thứ lạ lẫm cứ liên tục trào ra.
「………………Tại sao mình lại khóc chứ!」
Shizuku dùng hết sức bình sinh, đá bay tàn tích của bức tượng đá.
0 Bình luận