Chương 03 【Sư Tử Thiêu Sống】
134
Thật đáng xấu hổ, nhưng sau khi đường đi bị cánh cửa chặn lại, cơ thể tôi mới bắt đầu cử động.
「Akane, Akane!」
Tôi đập vào cánh cửa liên hồi. Không có tiếng vang vọng lại, cũng chẳng hề rung chuyển, chỉ thấy đau tay.
「Natsuru, tránh ra.」
Mikoto đã rút thanh Nhật luân kiếm của mình ra. Mũi kiếm chĩa thẳng vào cánh cửa.
「Hây a—!」
Cô ấy vung kiếm chém một đường chéo. Nhưng lưỡi kiếm chỉ ăn vào cánh cửa được một chút.
「Không được rồi, không chém đứt được. Natsuru, dùng phép thuật đi.」
Zauber.
Tôi chậm rãi lắc đầu. Nếu kiếm của Mikoto không chém được thì của tôi cũng vô dụng thôi.
Nhưng mà.
「..................Aaaaa, tức thật!」
Mikoto bực bội đá mạnh vào cánh cửa. Quả nhiên nó chẳng hề suy chuyển, khiến cô ấy rơi vào tình cảnh phải ôm chân kêu 「Đau quá」.
Bất lực.
Tôi bàng hoàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt. Đáng lẽ phía bên kia phải là không gian dẫn xuống tầng hầm. Nhưng giờ thì, không thể chạm tới được nữa.
135
「Akane..................」
「Tại sao..................」
Tôi vô thức lẩm bẩm cái tên của cô nàng chó dữ đã biến mất cùng Sakura-san.
Hình ảnh Akane lao vào cái hang đó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi. Khoảnh khắc ấy, nó đã phó mặc thân mình cho Sakura-san. Nó đã chấp nhận giao dịch với linh hồn tà ác.
Tôi nhìn cánh tay phải của mình. Cánh tay đã không cử động. Phép thuật đã không được phóng ra. Zauber.
Tôi nắm chặt tay lại.
「Tại sao..................mình lại không cử động chứ..................」
「Natsuru..................」
Mikoto lo lắng cất tiếng gọi. Tiếng nói lọt vào tai, nhưng với tôi lúc này, nghe thấy cũng như không.
「Tôi biết mà.................. Rằng Akane sẽ đi mất, rằng phải ngăn cậu ấy lại ngay lúc đó. Nhưng tôi lại chẳng làm được gì cả. Phép thuật cái quái gì chứ, chẳng được tích sự gì sất.」
Zauber.
「Dựa vào phép thuật cũng vô dụng thôi. Giá mà tôi đưa tay ra là được. Chỉ cần nắm lấy tay Akane thôi cũng được... Vậy mà..................!」
「Natsuru, làm ơn, bình tĩnh lại đi.」
136
「Sao mà bình tĩnh được chứ!」
「Natsuru!」
「Tại sao tôi lại chỉ trơ mắt nhìn Akane đi mất chứ! Tôi đang làm cái quái gì thế này!」
Mikoto ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
Nước mắt trào ra từ khóe mắt, không sao kìm lại được. Việc không thể làm gì cho Akane khiến tôi cảm thấy bản thân thật hèn kém, và nước mắt cứ thế tuôn rơi. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng những chuyện như thế này chẳng liên quan gì đến ý chí của bản thân cả. Thật thảm hại.
Tôi thở hổn hển. Không chạy, cũng chẳng chiến đấu. Chẳng làm gì cả, vậy mà toàn thân nóng rực.
Mikoto đang thì thầm.
「Natsuru, nghe này.」
「Khốn kiếp..................」
Giọng nói của cô bạn thuở nhỏ cuối cùng cũng vang vọng trong đầu tôi. Tuy còn mơ hồ nhưng tôi bắt đầu hiểu được ý nghĩa của nó.
「Làm ơn hãy bình tĩnh lại. Một chút thôi cũng được, hãy bình tĩnh đi. Giờ chỉ còn tớ và Natsuru thôi.」
「Akane-chan và Shizuku đều không còn ở đây. Nếu đến cả Natsuru cũng trở nên tuyệt vọng ở đây thì không được đâu. Thế nên, làm ơn đi.」
137
「Ưm..................」
「Đừng đánh mất chính mình. Hãy cứ là Natsuru như mọi khi đi.」
Dần dần, cảm giác khó thở dịu đi.
Tôi cảm nhận được sức nặng của Mikoto trên lưng mình. Cô ấy lúc nào cũng vậy. Rõ là tự mình đề xuất đi thám hiểm, tính tình vui vẻ, lại thiếu tinh tế, thế mà lại dịu dàng, dù có ở xa đến đâu cũng gọi điện thoại về, lo lắng cho bữa ăn của tôi.
Tôi nghe thấy tiếng tim đập. Là của Mikoto. Hơi ấm cơ thể cô ấy lan truyền sang cơ thể tôi.
Bất chợt, cô ấy rời khỏi lưng tôi. Di chuyển sang bên trái tôi.
Bàn tay trắng trẻo chạm vào má tôi. Cô ấy xoay mặt tôi sang.
Một cảm giác mềm mại trên môi.
Hả?
「N-Này!?」
「..................Ehehe.」
Mikoto rời môi khỏi tôi và mỉm cười.
「Cậu trở lại bình thường chưa?」
「A, ừ.................. Đừng làm tôi giật mình chứ.」
Bị hôn bất ngờ thế này, ý thức có bay xa đến đâu cũng phải vội vã quay trở lại thôi.
Theo một nghĩa khác, tim tôi đang đập nhanh hơn.
138
「May quá..................」
Mikoto thở phào nhẹ nhõm.
「Tớ, cũng có chút hồi hộp đấy.」
「Cái cậu này......」
「Nhưng đây là lần cuối cùng. Yên tâm đi. Tớ sẽ không làm chuyện này nữa đâu.」
Cô ấy nói với vẻ gì đó thoáng buồn.
「Chỉ cần Natsuru khỏe mạnh là tớ vui rồi, ừm.」
Cô ấy nắm lấy tay tôi.
「Nào, đi thôi. Phải đi đưa Akane-chan và Shizuku trở về chứ.」
「..................Đúng vậy.」
Tôi nhìn vào lòng bàn tay mình một lần nữa. Lần này sẽ ổn thôi. Dù đối thủ có là Sakura-san thì tôi cũng có thể ra tay.
Tôi sẽ không nương tay nữa.
Tuy nhiên, phải làm thế nào đây. Cánh cửa xuống hầm đã bị đóng lại, cái lỗ ở bể bơi cũng không thể chui qua được. Vì không gian ngầm đó rất rộng, nên chắc hẳn phải còn một lối ra vào nào khác.
Bất chợt, tôi nhìn xuống sàn. Điện thoại di động đang nằm đó. Cùng với một hộp Pocky.
「Của Akane-chan hả?」
139
「Ừ.」
Pin piro poro piro. Đột nhiên tiếng nhạc vang lên khiến tôi và Mikoto giật mình. Điện thoại của Akane đang đổ chuông. Một điệu nhạc kỳ lạ. Hình như là bài hát chủ đề của bộ anime nào đó.
「Gì vậy?」
Mikoto ghé mắt nhìn vào.
「Có cuộc gọi đến.」
Tôi nhìn vào màn hình tinh thể lỏng.
「Tắt đi được không?」
「Không......」
Tôi nhớ lại những lời cô nàng chó dữ Akane đã thì thầm. Đúng rồi. Vẫn còn cách.
Tôi không rời mắt khỏi màn hình điện thoại. Tên người gọi đang hiển thị ở đó.
Trên đó ghi là 「Bố」.
140
Thời gian quay ngược lại.
Shizuku từ từ mở mắt.
Trần nhà?
Đúng là trần nhà. Lớp bê tông trần trụi, thô kệch và vô vị. Tức là cô đang bị đặt nằm xuống.
Dần dần tiêu cự trước mắt trở nên rõ ràng. Tuy có hơi rung lắc, nhưng cô nhìn thấy trần nhà màu xám.
Ký ức trước đó ùa về. Vừa bước xuống tầng hầm, cô đã bị kẹp chặt từ phía sau, bị ép ngửi miếng vải tẩm thuốc mê. Ký ức sau đó không còn nữa. Khi tỉnh lại, cô đã ở trong tình trạng này.
Tầm nhìn vẫn còn lờ mờ. Là do sương mù hay do thuốc? Đúng rồi, là do tác dụng của thuốc vẫn còn sót lại.
Cô thận trọng ngồi dậy. Đồng thời kiểm tra xem trên cơ thể có vết thương nào không. Các khớp xương vẫn cử động được và không có cơn đau nào bất thường. Không buồn nôn cũng không đau đầu.
Cô nhìn quanh. Cô đang nằm trực tiếp trên sàn chứ không phải trên giường. Căn phòng trống rỗng. Ngoài cô ra thì.................. có người.
「A, dậy rồi!」
「Đã..................tỉnh rồi sao.」
Có hai tiếng bước chân. Một người thì nhảy chân sáo, người kia thì lê bước.
Là Ueda Rika và Yamakawa Ryōka.
Rika trông có vẻ khỏe mạnh, nhưng Ryōka thì một tay cầm khẩu súng tiểu liên, dáng vẻ đau đớn.
141
「Em đang nghĩ nếu chị cứ ngủ mãi thì phải làm sao đây.」
「Nếu cô không tỉnh, chúng tôi định sẽ cưỡng ép đánh thức đấy......」
「..................Yamakawa-san.」
Shizuku không nhìn Rika mà chăm chú nhìn Ryōka rồi mở lời.
「Cô trông không khỏe nhỉ.」
「......」
「Vết thương do bị bắn vẫn chưa lành đúng không.」
「Im đi!」
Ryōka quát lên. Tay trái cô ta đang ôm lấy vùng bụng.
Kämpfer có sức mạnh cường tráng hơn người thường, và khả năng hồi phục cũng nhanh hơn. Nhưng vết thương của Ryōka vẫn chưa lành. Đòn tấn công đó mạnh đến mức như vậy sao.
Máu đang rỉ ra qua kẽ ngón tay.
「Cô nên nằm yên thì tốt hơn đấy.」
「Câm miệng! Đừng có nói nữa!」
Đúng như lời yêu cầu, Shizuku im lặng.
Hơi thở của Ryōka rất gấp gáp. Vai cô ta nhấp nhô dữ dội. Nhìn từ bên ngoài cũng thấy được sự đau đớn.
Nhưng ánh mắt cô ta lại sáng rực lên một cách trái ngược. Thay vì khao khát được sống, trông cô ta như đang sợ hãi điều gì đó.
142
「Ra nông nỗi ấy rồi mà cô vẫn muốn bắt tôi sao?」
「Đúng vậy..................」
「Cô sợ ai thế. Kaede à?」
「Này—, hết giờ nói chuyện—」
Rika tiến tới, kề lưỡi hái vào cổ Shizuku.
「Không được tra hỏi nhiều quá đâu nhé.」
「Cô có vẻ khỏe mạnh nhỉ.」
「Rika khỏe lắm nha. Lúc nào cũng được Kaede-sama khen ngợi đó.」
Vừa nghe thấy tên Kaede, cơ thể Ryōka giật nảy lên. Shizuku không bỏ qua thái độ nhỏ nhặt đó.
「Yamakawa-san...... quả nhiên cô bị Kaede đe dọa à.」
「Thì đã sao nào.」
「Hội trưởng..................không biết gì về Kaede-sama cả!」
「Với tôi thì cô bé đó đâu có đáng sợ đến thế??」
「Tôi không muốn..................bị Kaede-sama mắng thêm nữa đâu..................」
Giọng điệu của Ryōka như muốn cắn người. Và cô ta không còn chút bình tĩnh nào.
143
「Người đó..................nếu làm phật ý thì thực sự rất đáng sợ. Tàn nhẫn và vô tình, khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày.」
Ryōka gào lên. Rồi ho sù sụ.
Rika cũng gật đầu lia lịa như đồng tình với lời nói đó.
「Kaede-sama mà giận lên thì ghê lắm đó.」
「Tôi nghĩ Kaede ở trường mới là con người thật của em ấy chứ.」
Nghe câu nói của Shizuku, Ryōka lại ho.
「Có thể là vậy. Nhưng cái nào cũng được. Tôi chỉ không muốn làm phật ý Kaede-sama thêm nữa thôi.」
「Nào Hội trưởng. Ngoan ngoãn giùm cái.」
Cô ta chĩa khẩu tiểu liên vào Shizuku.
「Định giết tôi sao?」
Rika ấn lưỡi hái vào yết hầu Shizuku. Chỉ cần thêm chút lực là cổ họng sẽ bị rạch toạc.
「Giết cũng được, nhưng làm thế thì chán lắm.」
「Sẽ bị Kaede-sama mắng đấy. Chỉ cần chị cứ ngoan ngoãn nghe lời là được.」
Ryōka tiếp lời Rika.
Shizuku vẫn giữ thái độ bình tĩnh.
144
「Việc sử dụng tù binh có được luật pháp quốc tế công nhận không nhỉ?」
「Sao cũng được. Cứ ở yên đó đi. Nếu chị cứ phàn nàn mãi, tôi sẽ làm đau tay chân chị đấy.」
「Miễn là không giết là được chứ gì.」
「Khó nghĩ ghê ha.」
Rika nói với giọng phấn khích. Shizuku khẽ di chuyển ánh mắt.
「Vậy thì ngoan ngoãn đi nha.」
「Cái đó..................tôi từ chối!」
Bất ngờ Shizuku vung tay. Đồng thời dồn sức, biến thân thành Kämpfer. Sức mạnh vượt xa người thường đánh trúng vào cằm của Rika.
「Á!」
Cơ thể nhỏ bé bị hất văng đi.
Shizuku không kiểm tra xem Rika đã bất tỉnh chưa. Cô chuyển mục tiêu tấn công sang Ryōka.
「Lơ là là chết đấy.」
「Hội..................trưởng!」
Đột nhiên Ryōka rên rỉ đau đớn, ôm bụng ngồi thụp xuống. Cô ta đang ấn vào chỗ vết đạn bắn.
「Vẫn như mọi khi..................ự.」
145
「Đã bảo rồi không nghe.」
Shizuku ngừng tấn công.
「Cho tôi xem vết thương.」
「Cho xem á?」
「Thôi đi..................」
Cô cúi xuống, chạm vào người Ryōka.
「Muốn nói là không ổn lắm, nhưng nếu cứ duy trì dạng Kämpfer thì rồi cũng sẽ lành thôi.」
Cô gạt mạnh tay Ryōka ra, quan sát vùng bụng. Vết thương đen lại vì máu, một phần thịt bị khoét đi.
「Tạm thời cần nhất là nghỉ ngơi nhỉ. Tôi sẽ cầm máu cho cô.」
Cô lấy khăn tay ra, gấp lại và ấn vào vết thương. Sau đó rút thắt lưng của Ryōka ra, quấn quanh thay cho băng gạc.
「Chỉ là biện pháp tâm lý thôi, nhưng chắc đỡ hơn lúc trước.」
Ryōka nhăn mặt vì đau, nhưng vẫn nhìn cô bằng một con mắt.
「Hội trưởng..................tôi không cảm ơn đâu nhé.」
「Được thôi. Tôi cũng không định chữa trị miễn phí đâu.」
Rồi cô bất ngờ nắm lấy hai vai Ryōka.
「Tôi muốn cô cho biết, không gian ngầm này, đây có phải là tầng thấp nhất không?」
146
「Cái..................」
「Nhìn vào tôi đây này.」
「Đây là nơi thấp nhất sao? Không phải đúng không.」
Shizuku bắt người phụ nữ đang bị cơn đau hành hạ phải ngẩng mặt lên.
「Làm cái gì thế......」
「Có mấy cái bể chứa các tiền bối của tôi, nhưng tôi cảm giác ở đó chưa phải là kết thúc. Chẳng phải còn một nơi nào khác nữa sao?」
Ryōka lùi lại định bỏ chạy. Nhưng Shizuku không để cô ta làm thế. Cô không có ý định để cô ta thoát.
「Lúc nãy tôi quên chưa hỏi. Trả lời đi. Chắc chắn phải có, ví dụ như nơi Kaede lần đầu tiên trở nên như thế kia chẳng hạn......」
Trong khoảnh khắc đó, một cơn gió lướt qua má Shizuku.
Chỉ rất nhẹ thôi. Nói là gió thoảng, hay thậm chí là tiếng muỗi đập cánh cũng không ngoa. Nhưng cô nhận ra đó là sự nguy hiểm.
Schwert.
Cô quay lại. Và triệu hồi thanh kiếm. Dùng hai thanh đoản kiếm trên tay đỡ lấy bóng người đang bay tới từ phía bên kia căn phòng.
「Chà, Shizuku-chan nhanh thật đấy.」
147
Kim loại va vào kim loại, rồi tách ra. Kaede đang sử dụng một thanh Nhật luân kiếm có màu đen kịt. Cả hai lùi lại giữ khoảng cách.
「Shizuku-chan đã tỉnh rồi sao.」
Kaede có ánh mắt trông như đang vui vẻ. Trái ngược lại, Shizuku giữ vẻ mặt nghiêm túc.
「Cô đến hơi sớm đấy.」
「Sớm..................? A.」
Lần này Kaede có vẻ thán phục.
「Ra là vậy. Shizuku-chan cố tình bị bắt để điều tra nơi này nhỉ. Quả nhiên cỡ Ryōka và Rika thì không xử lý nổi cậu.」
「Cô bé kia ngất rồi. Yamakawa-san bị thương nên vô dụng thôi.」
「Vậy là chỉ còn tớ và Shizuku-chan thôi nhỉ.」
「Đúng thế. Tiện quá còn gì.」
Thanh đoản kiếm lao đi. Nó lướt trên sàn nhà, hướng về phía Kaede.
Kaede ung dung né tránh.
「Lý do thực sự khiến Shizuku-chan cố tình bị bắt là gì?」
「Tôi thích sự cô độc.」
「Nói dối toàn tập. Cậu thích Natsuru-san đúng không.」
148
Kaede nhảy lên. Xoay người trên không trung rồi tiếp đất phía sau lưng Shizuku. Shizuku quay lại.
「Tôi không muốn kéo người khác vào thêm nữa.」
「Kể cả Natsuru-san?」
「Đặc biệt là Natsuru.」
Cô nàng hội trưởng hội học sinh tóc đen nhảy lùi lại để giữ khoảng cách. Thanh đoản kiếm của cô có gắn xích, có thể điều khiển tự do dù ở khoảng cách xa. Cô định duy trì chút lợi thế trước đối thủ Kaede hiện tại chỉ đang cầm kiếm.
「Dù là Natsuru, Akane hay Mikoto, cũng coi như là do tôi lôi kéo vào. Ít nhất thì đoạn kết, tôi muốn tự mình giải quyết, không được sao?」
「Hừm.」
Kaede không có ý định di chuyển.
「Đã cất công vun vén cho Natsuru-san và cậu thành đôi rồi, giờ cậu lại định bỏ phí sao?」
「Tôi thích Natsuru.」
「Định khoe khoang tình cảm hả.」
「Rất thích. Yêu cậu ấy..................dù cậu ấy không đoái hoài gì đến tôi cũng được.」
Cô vung thanh đoản kiếm cùng với sợi xích. Rồi phóng cả hai thanh cùng một lúc. Không chỉ đơn thuần là ném, mà cô đưa cả hai vào cùng một trục, khiến nó trông như chỉ có một thanh kiếm.
149
Kaede né được thanh đầu tiên. Nhưng ngay lập tức bị sợi xích của thanh thứ hai bay tới quấn lấy chân, làm mất thăng bằng.
Shizuku định lao tới. Nhưng Kaede đã lấy lại tư thế ngay lập tức. Cô ả cười khẩy. Vẫn chưa thấy sự lo lắng nào.
「Phù, nguy hiểm thật. Đúng là Shizuku-chan có khác.」
「Tại sao cậu lại nghĩ đến việc chiến đấu ở nơi không có Natsuru-san vậy?」
「Để tớ đoán thử xem nhé.」
Trong bóng tối mờ ảo, chỉ có hàm răng của Kaede là sáng trắng lên.
「Cậu đã nhìn thấy tiền bối của Shizuku-chan rồi nhỉ. Shinomiya-san ấy. Nhìn thấy bộ dạng của chị ta, cậu trở nên sợ hãi đúng không. Cậu nghĩ rằng Natsuru-san cũng sẽ trở nên như thế. Cậu không muốn mất đi tận hai người mình yêu quý nhỉ.」
「Lo lắng kiểu đó, chẳng giống Shizuku-chan chút nào. Người hâm mộ mà nghe thấy là khóc thét đấy.」
「Cứ tự tiện tưởng tượng đi.」
「Định chiến đấu một mình sao, không phải là làm màu quá đấy chứ. Natsuru-san, giờ này chắc đang lo lắng lắm đấy.」
「Có Akane và Mikoto ở đó rồi.」
150
Thanh Nhật luân kiếm của Kaede lóe lên ánh đen.
「Lại nữa. Đó là tỏ ra mạnh mẽ đấy.」
Nó như đang cộng hưởng với tinh thần của cô ả. Và đôi môi dệt nên những lời lẽ sắc bén như dao.
「Thực ra không phải thế đúng không. Shizuku-chan là người rất mạnh mẽ, nhưng cậu muốn ở bên cạnh Natsuru-san đúng chứ.」
「Có lẽ cậu nghĩ rằng mình sẽ thua, Mishima-san cũng thua, Kondō-san cũng thua. Và đương nhiên Natsuru-san cũng thua. Rồi tất cả cùng bị tống vào trong cái bể chứa đó. Cậu đang nghĩ đến những chuyện như thế chứ gì?」
「..................Im đi.」
「Im đi.」
「Câm mồm!」
「Khác nhau nhỉ. Dù Shizuku-chan không thua, nhưng có khả năng những người khác sẽ trở nên giống như tiền bối của Shizuku-chan. Ví dụ như tớ thoát khỏi đây, rồi đi đến chỗ bọn Natsuru-san.」
「Có thể mọi người sẽ trở nên giống như Shinomiya-san hết đấy.」
Shizuku đạp mạnh xuống sàn. Phát huy tối đa sức mạnh cơ bắp của Kämpfer và đôi chân đã được tôi luyện, cô thu hẹp khoảng cách. Gần như đồng thời, cô phóng thanh đoản kiếm.
Kaede định nhảy lên để né tránh. Nhưng một trong hai thanh đoản kiếm đổi hướng, lao thẳng vào vùng bụng.
151
Trên bàn tay không cầm Nhật luân kiếm, một khẩu súng lục tự động xuất hiện. Tổng cộng hai tiếng súng. Đạn trúng vào lưỡi kiếm và xích, khiến thanh đoản kiếm mất lực. Thanh còn lại trượt mục tiêu, cắm phập lên trần nhà.
「Vẫn chưa hết đâu...... Hả!!」
Kaede thốt lên kinh ngạc. Thanh đoản kiếm đáng lẽ cắm trên trần nhà lại bật ngược trở lại và lao tới gần. Cô ả vặn người định né nhưng không kịp. Nó quấn chặt lấy tay trái.
Shizuku giật mạnh hết sức.
「Á!」
Cùng với tiếng hét, Kaede ngã xuống. Shizuku đá văng thanh Nhật luân kiếm và khẩu súng lục khỏi tay cô ả ra xa. Rồi chĩa thanh đoản kiếm vừa thu hồi được vào đối thủ.
「Lơ là rồi nhé, Kaede.」
「Đau quá.................. Shizuku-chan, cậu giỏi thật đấy.」
「Nếu là cậu của mọi khi thì chắc chắn đã né được rồi. Do cậu mải nói chuyện với tôi quá đấy.」
Giọng Shizuku vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Do vận động mạnh nên hơi thở có chút gấp gáp.
「Tớ cứ tưởng Shizuku-chan dao động rồi chứ.」
「Tôi có dao động. Cậu, miệng lưỡi độc địa thật đấy. Vỡ mộng luôn.」
「Tớ rất thích bắt nạt Shizuku-chan mà.」
152
Vị hội trưởng hội học sinh vạn năng đứng nhìn xuống chứ không cúi người. Kaede đang nằm trên sàn. Nằm ngửa và vẫn ngước nhìn Shizuku.
「Định giết tớ sao?」
「Làm thế thì có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc đấy.」
「Đúng nhỉ, có khi lại hay.」
Giọng điệu lạnh lùng. Ít nhất về mặt thể xác thì là bạn thân, nhưng cô đã hoàn toàn rạch ròi.
「Nhưng nếu giết cậu thì..................」
「Giết thì sao?」
「..................Tôi có chuyện muốn hỏi.」
Cô tháo sợi xích đang quấn ở chân ra. Hai tay thủ thế đoản kiếm, sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào.
「Khi lần đầu tiên vào đây, cậu đã nhìn thấy cái gì?」
「Sao lại hỏi chuyện đó?」
「Không thể nào cậu bẩm sinh đã có cái tính cách đó được. Yamakawa-san cũng nói giọng như kiểu vẫn còn căn phòng khác. Ở đâu và có cái gì. Trả lời đi.」
「Trả lời thì cậu làm gì?」
「Không phải việc cậu cần biết.」
153
「Muốn biết quá cơ.」
「Trả lời đi.」
Bàn tay cầm đoản kiếm dồn thêm lực.
Ánh mắt Kaede hướng thẳng vào mặt Shizuku.
「Nè Shizuku-chan, tớ cũng có chuyện muốn hỏi.」
「Người đặt câu hỏi là tôi.」
「Shizuku-chan cố tình để bị đánh thuốc mê rồi đến đây đúng không.」
「Thì đã sao nào.」
「Chiến đấu một mình thì cao thượng lắm, nhưng cậu nghĩ tớ cũng giống vậy sao?」
「Định dụ tôi dao động à? Vô ích thôi.」
Shizuku tập trung mọi giác quan, chăm chú nhìn Kaede. Cô định sẽ không bỏ qua bất kỳ chuyển động khác thường nào dù là nhỏ nhất. Nếu có biến, cô sẽ không ngần ngại đâm lưỡi kiếm xuống.
「Minagawa-san và Nakao-san đã bị trói và vứt xó rồi. Yamakawa-san và em gái của Ueda thì vô dụng. Cậu không có đồng minh nào đâu.」
「Cũng không hẳn thế đâu.」
Đột nhiên, tiếng nổ lớn vang lên trong phòng.
Một phát, hai phát. Những viên đạn được bắn ra với độ chính xác cực cao đã đánh bay hai thanh đoản kiếm trên tay Shizuku.
154
Lần đầu tiên tại đây, Shizuku đưa mắt nhìn về phía cửa phòng. Và thốt lên lời.
「..................Akane.」
Là Akane đã hóa thân thành Kämpfer. Cô ấy khoác lên mình ý chí chiến đấu như mọi khi. Chỉ có điều, nó đang hướng về phía Shizuku.
Kaede đang nằm dưới đất từ từ đứng dậy.
Nụ cười trên khuôn mặt cô ả giống hệt biểu cảm khi còn là bạn thân.
「Nè Shizuku-chan, tớ đã nói rồi mà, có thể cậu sẽ thua đấy.」
Tôi và Mikoto đã trở lại hình dáng ban đầu. Rồi rời khỏi nhà Sakura-san. Không phải... vì muốn bỏ chạy. Mà là đi đến chỗ chủ nhân của cuộc gọi điện thoại.
Tôi hơi nguyền rủa việc mình đã quên bẵng đi chuyện này cho đến tận bây giờ. Tại cô nàng chó dữ đã nói mấy câu kiểu như "Nếu không cần thiết thì thôi cũng được", nên tôi mới quên. Ấy chết, lại đổ lỗi cho người khác rồi.
Sau khi rời khỏi nhà Sakura-san, chúng tôi chạy bước nhỏ. Định là đi bộ thôi, nhưng vì đang vội nên bước chân cứ nhanh dần.
155
Mikoto gọi với từ phía sau.
「Nè Natsuru, đúng hướng này không đó?」
「Chắc là.................. A, chả biết nữa.」
Tôi mù tịt về đường xá. Đây là lần đầu tiên tôi đến vùng đất này mà.
「Để tớ đi trước cho.」
Mikoto lao lên dẫn đầu. Cô ấy chẳng bao giờ lạc đường dù ở bất cứ nơi lạ lẫm nào. Cô ấy có tài năng tìm đến đích chỉ với những manh mối ít ỏi.
Hướng đi của cô ấy không sai. Chúng tôi đã đến được ngôi nhà cần tìm.
Chúng tôi điều hòa lại hơi thở một chút, rồi gõ cửa. Lúc nãy nói chuyện điện thoại đã báo trước là sẽ đến rồi.
「Chà chà, mừng các cháu đến chơi. Cháu là Senō Natsuru-kun hả?」
Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bệ vệ xuất hiện.
「Vâng. Lần đầu tiên được gặp bác ạ.」
Tôi đáp lời và cúi đầu chào thật sâu trước Mishima Kumeaki, bố của Akane.
Bố của Akane dẫn chúng tôi vào phòng khách. Mẹ của cô ấy nghe nói bị gọi đi họp tổ dân phố gì đó nên đã ra ngoài. Tôi xin lỗi ngay từ đầu vì đã đường đột ghé thăm vào ban đêm thế này.
156
「Cháu xin lỗi vì đã làm phiền ạ.」
「Hả?」
「Dạ..................」
「Không, không cần bận tâm đâu. Chính bác là người bảo cứ đến bất cứ lúc nào mà.」
Nói rồi Kumeaki cười ha hả.
Tôi và Mikoto ngồi xuống ghế sofa.
「Bác nghe con gái kể nhiều về các cháu lắm.」
Người đàn ông trước mặt rung rung cái bụng phệ trung niên cười lớn. Giờ bác ấy đang làm nghề gì ấy nhỉ. Hình như tôi có nghe Akane kể rồi.
Tôi rụt rè mở lời.
「Bố của Mishima-san là.................. ừm, thợ mộc phải không ạ?」
「Không phải đâu. Bác bán xe cũ.」
Mikoto thốt ra câu nói chẳng giống cô ấy chút nào.
「Cơ thể bác trông không giống lắm nhỉ.」
Tôi ngớ người ra. Rõ ràng ban ngày mới nghe bảo là thợ mộc mà.
「Thợ mộc là nghề trước cái nghề trước nữa rồi. Nghề đó làm được lâu phết đấy. Sở thích của bác là chuyển việc mà.」
「Thời buổi kinh tế khó khăn mà chuyển việc thì chắc cháu ngạc nhiên lắm, nhưng không hiểu sao bác lại may mắn. Tìm được việc ngay ấy mà.
157
Nhờ thế mà thu nhập chưa bao giờ là vấn đề cả.」
Có thể là khoe khoang, nhưng không hề nghe thấy sự khó chịu. Chuyển việc đúng là sở thích thật rồi. Thay đổi công việc xoành xoạch mà vẫn bình chân như vại, những người hay ghen tị như bố của thằng bạn cùng lớp Higashida, người luôn miệng nói "Một ngày nào đó tao sẽ nghỉ việc", chắc phải ghen tị lắm đây.
Dù vậy thì sở thích chuyển việc cũng lạ thật. Trông bác ấy cũng không phải kiểu người thiếu kiên nhẫn.
「Trước đây bác cũng từng làm nhiều nghề lắm.」
Phía sau lưng Kumeaki, những bức ảnh bác ấy mặc vest hay đồ bảo hộ lao động được xếp thành hàng dài. Trong đó có cả tấm bác ấy ăn mặc như phu bè gỗ.
「Làm nông cũng có, làm ngư dân cũng có. Có lúc bác còn đi lặn mò ngọc trai tự nhiên về bán nữa cơ.」
「Chà, hay thật đấy ạ.」
Cứ như nữ thợ lặn Ama ấy nhỉ.
「Vậy sao.」
Mikoto chồm người tới. Cô nàng này thích mấy chuyện kiểu này lắm.
「Cháu cũng từng định nuôi cấy ngọc trai. Nhưng rồi bỏ cuộc chuyển sang kim cương.」
Đã làm đến đó rồi cơ à. Bác ấy đã làm việc cần mẫn suốt hai mươi năm rồi đấy.
158
「Chà.」
「Vì tự đào kim cương thì phiền phức, nên cháu chỉ mua bán quyền khai thác ở Châu Phi thôi. Thế rồi quan chức Congo đòi hối lộ, cháu từ chối thì xảy ra giao tranh với lính tư nhân.................. ưm ưm.」
Tôi bịt miệng cô nàng lại. Cuộc đời cậu hoang dại quá đấy. Bố của Akane giật mình bây giờ.
「Oahaha, thú vị thật đấy.」
Có vẻ bác ấy tưởng là nói đùa. Phù, nhẹ cả người.
「Bác thì không được bùng nổ đến mức đó, nhưng cũng trải qua nhiều nghề rồi. Cũng có lúc làm quan chức hay gọi là công chức gì đó. Hồi đó vẫn còn làm việc nghiêm túc lắm. Vì Akane mới sinh mà.」
「Nhưng mà chán quá. Có việc làm nhưng chẳng có hứng thú gì cả. Nên bác đã lén đi làm thêm. Thế đấy. Tan sở xong thì ghé qua nhà sản xuất, giúp họ lên kế hoạch. Nhờ thế mà toàn về nhà lúc rạng sáng. Về sau việc chân trong chân ngoài với công chức khó khăn quá, nên bác chuyển sang làm cho nhà sản xuất luôn.」
Tôi buông tay khỏi miệng Mikoto, chỉnh lại tư thế.
「Dạ, lúc nãy trong điện thoại cháu cũng có nói, đó chính là điều cháu muốn hỏi ạ.」
「Ồ thế à.................. Mà này, Akane về muộn nhỉ.」
159
Kumeaki nhìn đồng hồ.
「Chắc sắp về rồi đấy ạ.」
Tôi nói dối một cách tự nhiên. Thà thế còn hơn nói sự thật rồi làm bác ấy lo lắng.
「Vâng vâng.」
「Vậy, về chuyện làm thêm ấy ạ..................」
「Đúng rồi. Cái đó bắt đầu từ bao giờ ấy nhỉ. Bác làm cũng khá lâu đấy. Bác đã làm ra bao nhiêu thứ vô dụng chẳng giúp ích gì cho đời. Nào là con chim uống nước đứng im không nhúc nhích, hay bàn cờ caro đã định sẵn thắng thua.」
Làm mấy thứ đó mà không bị đuổi việc, hay thật. Chắc là do tính chất của nhà sản xuất đó. Chỉ có một nơi duy nhất chấp nhận những thứ như vậy.
「Hình như là lập kế hoạch cho nhà sản xuất đồ chơi đúng không ạ.」
「Chắc chắn là cái đó rồi. THE Ruột Gan.」
Khoảnh khắc nghe thấy từ đó, tôi cảm thấy cơ thể mình căng lên. Mikoto ngồi bên cạnh cũng chăm chú lắng nghe.
THE Ruột Gan, tức là series đầu tiên của Thú Nội Tạng (Zōmotsu Animal). Bố của Akane chính là người đã lên kế hoạch thương mại hóa Thú Nội Tạng.
160
Tôi không hề biết chuyện này. Hay đúng hơn là không định tìm hiểu. Thú Nội Tạng được mệnh danh là vũ khí tự sát của ngành công nghiệp đồ chơi, một số người còn bảo nó được dùng làm dụng cụ tra tấn của cảnh sát mật. Người đầu tiên bóp cò súng đó đang ngồi ngay trước mặt tôi. Cứ nghĩ rằng nếu tò mò xem ai là người thương mại hóa Thú Nội Tạng thì coi như xong đời.
Người cho tôi biết chuyện này là Akane khi đã hóa thành chó dữ. Cô ấy đã nói: "Bố tao có vẻ dính dáng đến việc thương mại hóa đấy. Có chuyện gì thì cứ đi mà hỏi." Thông tin đó hình như được ghi trong tập hồ sơ ở cơ sở nghiên cứu. Chắc là do kỹ thuật viên nào đó ghi lại. Hoặc là Kämpfer thời đó, hay có khi là chính Sakura-san.
「Chuyện đó, Akane......-san có biết không ạ?」
「Không biết đâu. Nếu nói ra chắc con bé sẽ tuyệt vọng hoặc gào khóc mất.」
Quả nhiên bác ấy biết Thú Nội Tạng đúng nghĩa là nỗi khiếp sợ của trẻ con.
Kumeaki hắng giọng "e hèm".
「Thực ra cũng khó mà nói đó là ý tưởng của bác. Là chuyện nghe được từ một cô bé sống gần đây hồi đó thôi. Đấy, lúc nãy bác bảo vợ bác đi họp rồi đúng không. Là gặp ở chỗ hội họp đó đấy. Bố mẹ cô bé bảo thấy con buồn nên dẫn đi theo.」
161
「Cô bé đó tên là gì ạ?」
「À, để xem nào.................. hình như là.」
Kumeaki đưa mắt nhìn lên trần nhà. Bác ấy định mở miệng hai ba lần rồi lại ngậm lại. Sau đó như chợt nhớ ra điều gì, bác ấy nói.
「Tên là...... gì đó Kura ấy nhỉ. Tên riêng có thể là Kaera chăng.」
Dù gì thì tôi nghĩ cũng không phải là Kimura Kaera đâu.
「Có phải là Sakura Kaede không ạ?」
「Có thể là vậy. Người quen của cháu à?」
「Vâng, đại loại thế ạ.」
Tôi trả lời lấp lửng.
「Cô bé đó đã nói những chuyện gì vậy ạ?」
「Mấy chuyện vẩn vơ thôi. Trẻ con hay tưởng tượng ra thế giới riêng của mình mà, cô bé đó cũng không ngoại lệ. Tuy không nói về chuyện xung quanh mình, nhưng lại hay kể về thế giới tưởng tượng.」
Sau đó Kumeaki bật cười.
「Rồi cô bé đó bắt đầu kể về những con vật bị lòi nội tạng ra ngoài. Vợ bác thì sợ chết khiếp, nhưng bác lại thấy thú vị. Thế là mang đến chỗ làm thêm.」
162
「Thú vị đến thế cơ ạ?」
「Thực lòng thì tùy người thôi. Nhưng cấp trên ở hãng đồ chơi lại cực kỳ thích thú và xin quyết định của giám đốc. Thế là được duyệt cái rụp. Ngay ngày hôm sau, lệnh từ trên ban xuống là phải nghĩ ra nhiều loại động vật vào.」
Người xin phép cũng chẳng bình thường, mà người cấp phép cũng có vấn đề. Thế là những con thú nhồi bông dìm trẻ em trên toàn quốc xuống đáy sâu của nỗi sợ hãi đã ra đời.
「Thành thật mà nói bác cũng không nghĩ là được duyệt đâu.」
「Akane-san và cô bé đó chưa từng gặp nhau sao ạ?」
「Chắc là chưa. Kiểu như lệch pha nhau ấy. Cứ hễ cô bé đó đến thì Akane lại không có nhà. Cô bé đó cũng không sống hẳn ở đây, nên không phải lúc nào cũng đến.」
「Dạ vâng, vậy thì..................」
Tôi định đi vào vấn đề chính. Xác nhận thế là đủ rồi. Từ đây mới là quan trọng.
「Ngoài ra, cô bé đó có nói về ý tưởng nào khác không ạ?」
「Có đấy. Hình như là, thú nhồi bông trở thành thiết bị lưu trữ — cô bé đó gọi là 『nơi ghi nhớ』—, nhìn vào mắt thì sẽ biết được nội dung, hay là có thể điều khiển người khác đại loại thế. Như phim khoa học viễn tưởng ấy.」
「Tất cả, đều là do cô bé đó nghĩ ra ạ?」
163
「Kể theo kiểu kể chuyện thôi. Tất nhiên đưa mấy cái đó vào làm tính năng sản phẩm thì chịu rồi. Cái làm ra chỉ là thú nhồi bông bình thường thôi.」
Nội tạng lòi ra ngoài thì khó mà gọi là bình thường được, nhưng chắc bác ấy không ngờ là chúng sẽ biết nói đâu nhỉ.
Bố của Akane có vẻ rất vui. Hình như bác ấy rất thích nói chuyện với tôi. Chắc chẳng có ai khác chịu nghe chuyện về Thú Nội Tạng đâu.
「Bác có nhận được thứ gì từ cô bé đó không ạ?」
「Hưm..................」
Kumeaki khoanh tay suy nghĩ. Vì vóc dáng bệ vệ nên trông dáng điệu này khá oai. Nhưng bố mà béo núc ních thì chắc Akane ghét lắm.
Người đàn ông trước mặt đang trầm ngâm suy nghĩ. Ông bố đẹp trai ơi, làm ơn nhớ ra nhanh giùm cái.
「Cái gì vậy ạ.」
「Ví dụ như cuốn vở, hay tập phác thảo chẳng hạn.」
「Hình như...... không có đâu.」
Tôi suýt té ngửa.
「Không có ạ!」
「Hình như cô bé có mang theo cuốn vở, nhưng chắc là mang về rồi. Với cô bé thì đó là vật quan trọng mà.」
164
Cũng có thể là vậy.
Tôi cảm thấy thất vọng tràn trề. Giá mà có chút tiến triển gì ở đây thì tốt biết mấy. Đó là điều tôi nhắm tới mà. Nếu có ghi chép gì còn sót lại, tôi nghĩ mình sẽ biết được bí mật của Sakura-san từ đó.
Bí ẩn về sức mạnh đó hay điểm yếu. Nếu tôi đọc được tập hồ sơ đó thì tốt rồi, nhưng nó lại ở dưới tầng hầm. Thế này thì bế tắc mất.
Khoan đã.
Vốn dĩ mình đến đây để hỏi về lịch sử sản xuất Thú Nội Tạng à? Không phải. Là do Akane hóa chó dữ chỉ cho biết. Cô ấy đã đọc được gì đó trong tập hồ sơ. Chắc chắn là đã biết được gì đó. Có lẽ là một thứ gì đó mơ hồ. Nếu nắm được thông tin rõ ràng, cô ấy hẳn cũng đã nói cho tôi biết rồi. Vì không phải vậy, nên chắc chắn là điều chỉ có ông bố này mới biết.
Như đọc được suy nghĩ của tôi, Mikoto hỏi.
「Còn gì khác không ạ?」
「Các cháu có vẻ thích mấy con thú nhồi bông đó quá nhỉ.」
「Vì chúng biết nói mà.」
Kumeaki cười lớn oahaha. Có vẻ bác ấy nghĩ là nói đùa.
「Để xem nào................... Cô bé đó, đã vài lần ra vào tầng hầm nhà bác đấy.」
165
「Tầng hầm?」
「Ừ. Trong vườn có tàn tích hầm trú ẩn phòng không. Có một thời gian bác dùng nó làm tầng hầm, kể cho cô bé nghe thì cô bé tỏ ra hứng thú. Chắc cô bé nghĩ nơi tối tăm thì dễ nảy ra ý tưởng hơn chăng.」
「Chỗ đó, làm ơn dẫn chúng cháu đi xem với ạ.」
Tôi hăng hái nói.
Kumeaki vui vẻ nhận lời.
「Đợi một chút nhé」, bác ấy nói rồi xỏ dép đi ra vườn, một tay cầm đèn pin. Tôi và Mikoto đi giày tử tế rồi cũng đi theo.
Một phần của khu vườn bị che phủ bởi một cái nắp sắt. Có khóa móc.
「Trước đây bác dùng thay nhà kho, nhưng quyết định đóng lại. Vì nước mưa rò rỉ vào ấy mà.」
「Cho chúng cháu vào được không ạ?」
「Được thôi.」
Kumeaki mở khóa cho chúng tôi. Việc nhấc cái nắp sắt lên là do tôi làm.
Tiếng kẽo kẹt vang lên khi nó mở ra. Có một cầu thang gỗ dốc đứng. Một phần đã bị mục nát.
「Để chúng cháu xuống xem một chút ạ.」
166
「Cũng được thôi nhưng nguy hiểm đấy.」
「Không sao đâu ạ. A, nếu Akane-san về, bác làm ơn nhắn là chúng cháu đang ở đây nhé.」
Nói thế thôi chứ chắc cô ấy không về đâu. Ngược lại, tôi đang phải vật lộn để đi đến chỗ các cô ấy đây.
Bên trong tối om. Đương nhiên rồi. Vì giờ không dùng nữa nên không có đèn. Hồi Sakura-san còn nhỏ chắc cũng không thế này đâu.
Tôi mượn cái đèn pin. Như mọi khi Mikoto lại xung phong xuống trước, nên tôi chiếu sáng từ phía sau.
Tôi soi đèn khắp bốn phía. Trống huơ trống hoác. Trong góc có vũng nước. Do ẩm thấp nên mùi nấm mốc bốc lên nồng nặc.
Mikoto đi lại khắp nơi bất chấp bóng tối.
「Nè Natsuru, chỗ này.」
「Hử?」
Mikoto đang ngồi xổm.
Một phần bức tường bị đổi màu. Kích thước vừa đủ cho một người cúi xuống chui qua. Nhưng chỗ đó đã bị trát kín bằng thứ gì đó như vữa.
Tôi thử dùng một tay đẩy. Không nhúc nhích. Nhưng lớp vữa bắt đầu bong ra lả tả.
167
「Chắc đục lỗ được đấy.」
「Thử xem sao.」
Chúng tôi quyết định dùng sức.
「Hự... nào!」
「Dô ta!」
Dùng tay đẩy thì hơi khó, nên tôi và Mikoto thử dùng chân đạp. Ban đầu nó chẳng hề suy chuyển, nhưng sau hai, ba lần thì bắt đầu lung lay.
Cuối cùng tôi dồn khí thế đạp một phát. Bức tường sụp đổ, một cái lỗ hiện ra.
Bên kia cái lỗ là một lối đi. Quả nhiên độ cao chỉ đủ để cúi người đi. Sakura-san hồi đó còn nhỏ nên chắc không sao. Hoặc là bò bốn chân mà đi.
「Chỗ này..................chắc thông với cơ sở ngầm kia nhỉ.」
「Chắc chắn rồi.」
Tôi không do dự. Lao vào trong bóng tối.
Bụi mù mịt. Bụi đất tích tụ rất nhiều. Lại thêm ẩm ướt nên dưới chân như bùn lầy. Gấu quần và đầu gối bẩn hết cả. Mikoto đi phía sau cũng kêu lên: 「Uwa—, về nhà là phải giặt đồ rồi」.
Đất hay bê tông gì đó rơi xuống đầu. Có vẻ khá bở. Không khéo là bị chôn sống mất.
Khi đang cảnh giác thì bất chợt cảm giác áp bách biến mất. Chúng tôi đã ra đến một không gian rộng lớn.
168
Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi đứng dậy. Mikoto cũng chui ra.
Cứ như một hang động. Nhưng vách tường thẳng đứng nên biết là do con người đào. Chắc là con người đã mở rộng một cái hang tự nhiên có sẵn.
Mikoto thốt lên thán phục.
「Hiếm thấy thật.」
「Lớn ghê ha. Nam Mỹ có nhiều hang động thế này lắm.」
「Đây là Nhật Bản mà.」
「Đằng kia.」
Tôi soi đèn pin sang trái phải. Vòng tròn ánh sáng di chuyển từ phải sang trái.
Phía trong có lỗ hổng. Mà lại có tận hai cái. Chúng thông đi đâu đây? Phải đi vào một trong hai cái lỗ này, nhưng chọn cái nào bây giờ.
Tôi thử soi xuống chân. Nghĩ rằng biết đâu có dấu chân của Sakura-san. Nhưng vô ích. Dấu chân hơn mười năm trước làm sao mà còn được.
「Mikoto, cậu nghĩ nên đi vào lỗ nào để đến cơ sở ngầm đó?」
Mikoto không do dự chỉ vào cái lỗ bên phải.
169
Tôi không phải là kẻ mù đường, nhưng cũng chẳng nhạy bén lắm. La bàn sống của loài người quả nhiên là cô nàng này, người luôn nói rằng dù là rừng rậm lúc nửa đêm hay giữa đại dương bão táp cũng tuyệt đối biết hướng Bắc. Một kẻ như gắn kính lục phân vào tay chân vậy.
Mikoto đã nói thì chắc chắn đúng. Phía trong này có Akane và Shizuku. Vì cả hai đều ở đó, nên phải cứu cả hai.
「Suỵt, khẽ thôi.」
Vừa định bước vào thì nghe thấy tiếng động gì đó từ phía trong.
Peta peta, một âm thanh lạ như tiếng đập xuống mặt đất. Gần giống tiếng bước chân, nhưng không phải của con người. Có chó à?
Có lẽ nên biến thân. Nếu là kẻ thù thì nguy to. Chết trước khi cứu được bọn họ thì không xong đâu. Game Over không có Continue thì sớm quá.
Tôi lắng tai nghe. Hình như còn có cả tiếng nói chuyện nữa. Vừa nói chuyện vừa đi về phía này. Chó vừa đi vừa nói sao? Ngốc quá.
Sao cũng được. Tôi dồn sức vào cánh tay, định hóa thân thành Kämpfer. Thì lúc đó.
「Tại ông bảo đi đường này đấy chứ.」
「Aizz, lạc đường hoàn toàn rồi.」
170
「Các người..................」
「Biết làm sao được. Định quay lại thì cửa bị chặn mất rồi.」
「Natsuru-san!」
Tôi há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào đám người vừa xuất hiện.
Xuất hiện từ sâu trong hang là phái đoàn Thú Nội Tạng. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế định biến thân.
Chúng tôi mặt đối mặt với đám Thú Nội Tạng. Tại sao bọn này lại ở chỗ này chứ? Tôi hủy bỏ biến thân. Biến thân cũng được thôi, nhưng lỡ mất thời cơ rồi. Mikoto cũng ngạc nhiên như thường lệ.
Hơn nữa không phải chỉ một hay hai con.
Kẻ vừa nói câu đó là Hổ Thắt Lưng (Harakiri Tora).
「Natsuru-san, sao lại ở chỗ này?」
「Đó là câu của tôi mới đúng. Tưởng các người đang ngoan ngoãn ở trong phòng chứ.」
「Dù sao cũng là Sứ giả (Messenger) mà, đâu thể cứ ngồi ngẩn ngơ được.」
Cục bông sợi hóa học kia không hiểu sao lại có vẻ tự hào.
Tạm thời không phải kẻ thù nên tôi cũng nhẹ người. Nhưng thay vào đó lại là đám thú nhồi bông lòi nội tạng xuất hiện, kể cũng kinh dị phết.
171
「Sao các người đến được đây. Mà khoan, các người đi bộ được à?」
「Đi bộ được chứ. Tuy không di chuyển đường dài nhiều, nhưng cũng đã cố gắng rồi.」
「Đương nhiên là đến cứu các người rồi.」
「Nhưng sao lại đến tận đây.」
Một con thú nhồi bông xen ngang vào. Là Thỏ Đen Seppuku (Seppuku Kuro Usagi). Mắt nó đỏ ngầu, thêm cái vẻ mặt nhìn là biết 「Bố mày mồm thối」.
「Bọn mày thế nào chả làm mấy chuyện ngớ ngẩn, nên Bổn tọa đây định ra tay giúp đỡ. Mà, tuy là bị lạc đường...... tạm thời biết ơn đi.」
Mắc mớ gì phải biết ơn thú nhồi bông chứ. Giúp đỡ thì tốt, nhưng làm được cái tích sự gì.
「Đồng bọn cũng đông đủ cả đây.」
Thỏ Đen Seppuku dùng tai chỉ trỏ.
Con mèo trắng đang dựng ngược lông chào tôi.
「Lâu rồi không gặp nhỉ. Trông bẩn thỉu quá cơ.」
「Chắc là Mèo Rừng Điện Giật (Kanden Yamaneko) nhỉ. Tính mày hay móc mỉa thế này từ bao giờ vậy.」
「Với đàn ông thì phải cay nghiệt chút. Nếu không trở thành người đàn ông xứng đáng với Shizuku-sama, thì em không yên tâm được đâu ạ.」
「Yên tâm cái gì chứ.」
172
Bên cạnh nó là con chó đang thè lưỡi. Lại còn có sợi dây thừng quấn quanh cổ.
「Xin chào, là Chó Hoang Chết Ngạt (Chissoku Norainu) đây ạ..................」
Cách nói chuyện không ngữ điệu thật sự rất cá tính.
「A, mày là con Thú Nội Tạng mà Mikoto nói đến hả.」
「Nhìn mặt mày như sắp chết ấy nhỉ.」
「Kệ xác tôi.」
Vì lấy mô típ là chết rồi, nên đúng là lo chuyện bao đồng thật.
Chó Hoang Chết Ngạt cũng trả lời 「Nó là như vậy đấy」, nên chắc là sự kết hợp ăn ý. Mikoto nhìn con Thú Nội Tạng của mình cũng bảo 「Nhìn lúc nào cũng thấy thảm hại ghê ha—」. Quả là siêu thực.
Và bên cạnh đó.
「Nhận ra rồi sao.」
「..................Này, cái con này.」
Hổ Thắt Lưng lên tiếng. Tôi độp lại ngay.
「Nhận ra là cái chắc rồi. Con này cũng đi bộ được hả!?」
「Gọi là "con này" thì thất lễ quá đấy.」
Con thú nhồi bông màu nâu cháy sém lên tiếng. Giọng điệu oai vệ và trang trọng một cách kỳ lạ.
174
「Lần đầu tiên.................. thì không phải nhỉ. Ta là Sư Tử Thiêu Sống (Hiaburi Lion).」
Đến nước này thì mấy chuyện liên quan đến Thú Nội Tạng cũng chẳng làm tôi ngạc nhiên mấy nữa, nhưng cái này thì bất ngờ thật. Cả con này cũng đến sao.
「Uwa—, lần đầu tớ thấy con Thú Nội Tạng bẩn thỉu thế này đấy.」
「Concept nó là thế mà.」
Mikoto đưa ra cảm tưởng chẳng đâu vào đâu.
「Sao mày lại ở đây?」
「Bị người phụ nữ tóc đen kia mang đến đấy. Người đâu mà dùng thú nhồi bông như phá.」
「Hội trưởng hội học sinh mà lị, bố mẹ còn dùng nữa là.」
Cỡ Shizuku thì chắc đến cả người lạ cũng biến thành quân cờ được ấy chứ.
「Mày tỉnh dậy từ lúc nào thế?」
「Mới nãy thôi. Đang mơ thấy xây dựng dàn hậu cung vĩ đại với mấy em sư tử cái vây quanh, thì tự nhiên thấy rung lắc dữ dội. Tỉnh dậy thì thấy đang bị Thỏ Đen Seppuku cõng trên lưng rồi.」
「Ngủ tiếp đi cho rảnh nợ.」
「Sao mà thế được. Nghe nói các người đang gặp khá nhiều rắc rối nhỉ.」
175
「Cũng tàm tạm.」
Dokkorase, Sư Tử Thiêu Sống vừa nói vừa ngồi xuống nền đất.
「Chắc cũng có nhiều điều muốn hỏi lắm nhỉ.」
「Nhỏ?」
「Nghe đâu các người đang bị cô bé nhỏ con kia làm cho đau đầu lắm phải không.」
Tôi nghiêng đầu, bị Mikoto thúc cùi chỏ huých nhẹ.
「Là nói Sakura-san đấy.」
「A. Giờ đâu còn nhỏ nữa.」
「Lần đầu gặp mặt thì nhỏ xíu à.」
Nó hắng giọng khù khụ. Cảm giác kỳ kỳ.
「Để ta kể theo trình tự nhé. Đầu tiên, tại sao ta lại được sinh ra thì.................. ta không biết.」
「Tao biết đấy.」
Tôi chen ngang.
「Đừng có xen vào. Một hôm nhận ra thì đã thấy mình ở trong cái bể hình trụ. Bên ngoài có một cô bé nhỏ con đang nhìn vào, rồi lôi ta ra. Sau đó mang về nhà. Cô bé đó chính là Sakura Kaede.」
Chắc là vậy rồi. Chuyện này không đáng ngạc nhiên. Kết hợp với mấy cái bể ở cơ sở nghiên cứu thì tôi cũng suy ra được.
176
「Nhưng mà, Sư Tử Thiêu Sống ấy, tớ tưởng là mãi đến cấp 2 hay cấp 3 mới mua được qua đấu giá hay gì đó chứ.」
Sakura-san hay dùng cách đó để mua những con Thú Nội Tạng khan hiếm. Vì mấy món hàng trông gớm ghiếc này hay bị ngừng sản xuất ngay, nếu không làm thế thì không mua được.
「Đương sự có thể nói như vậy. Chắc ký ức bị mơ hồ rồi. Dù sao thì, ký ức của Moderator cũng chưa được định hình trong cô bé đó.」
「Này, kể rõ vụ đó cho tao nghe xem nào.」
Tôi chồm người tới.
「Không có đâu.」
「Trước đó.................. cho xin chén trà hay gì đó đi.」
「Moderator rốt cuộc là cái gì hả?」
Hổ Thắt Lưng nói.
「Mà uống được không đấy?」
「Là cái không khí thôi.................. Không có cũng được. Thế Natsuru-san muốn nghe chuyện về Moderator à?」
Tôi gật đầu.
「Tao muốn dùng nó làm manh mối cứu mấy cô nàng bị bắt cóc...... với lại.」
177
「Với lại gì?」
Tôi tuyên bố dõng dạc cho toàn thể thú nhồi bông nghe rõ.
「Tao chán ngấy cái cảnh bị bắt chiến đấu mà chẳng biết cái quái gì rồi.」
「Tự nhiên bị biến thành con gái, bị bắt bắn nhau tơi bời. Thêm nữa Sakura-san tính cách lại xấu xa, Shizuku và Akane thì biến mất. Rốt cuộc chuyện này là sao? Chiến đấu mà cứ bị bịt mắt thế này thì tao chịu hết nổi rồi.」
Trước đây Shizuku từng nói 「Cứ chiến đấu tiếp thì lý do sẽ hiện ra」. Cũng đúng. Vậy thì tôi cũng không muốn thua. Nhưng ngay từ đầu, tại sao lại phải chiến đấu? Tôi muốn biết chỗ đó.
Đúng vậy. Rốt cuộc thì căn bản của tôi là ở đây. Tại cơ sở nghiên cứu đó, tôi cảm thấy rõ ràng là mình không muốn thua. Nhưng rốt cuộc, vì sao phải chiến đấu chứ.
Đến nước này rồi, tiết lộ bí mật cũng được chứ sao.
Sư Tử Thiêu Sống gật gù ưm ưm.
「Có lý lắm.」
「Thêm nữa bọn Hổ Thắt Lưng chẳng chịu nói gì cho tao cả.」
「Tại bọn tôi có biết gì đâu.」
Giọng Shizuka-chan đáp lại. Tạm thời lờ đi.
「Hồi trước tao có nghe mày nói sơ qua rồi. Kiểu như có hai thế lực gì gì đó. Cái đó có thật không?」
178
「Thật đấy.」
Sư Tử Thiêu Sống nói.
「Nghĩa là mày biết sự tình hả?」
「Biết rõ chứ. Dù sao ta cũng là con Thú Nội Tạng đầu tiên mà lị.」
Nó cười như tiếng xì hơi. Trong trường hợp này, "đầu tiên" nghĩa là con số 1 làm trẻ con khóc thét ấy hả, có gì đáng tự hào đâu.
「Không chỉ mình ta, ban đầu họ định nạp toàn bộ thông tin vào từng con Thú Nội Tạng. Nghe đâu mấy con khác không được dạy cho mấy điều quan trọng lắm nhỉ. Chắc họ thấy không cần thiết, hoặc là thấy phiền phức quá.」
「Vậy mày sẽ kể hết mọi mánh lới cho tao chứ.」
Tôi ghé sát mặt vào Sư Tử Thiêu Sống.
「Nói là kể, nhưng thực ra là Natsuru-san sẽ đọc ký ức của ta.」
「Làm kiểu gì?」
「Không khó đâu. Nhìn vào mắt ta này.」
Tôi vô thức nhìn vào con thú nhồi bông màu nâu cháy. Con này, có tỉnh táo không đấy?
「Vừa rồi cậu nghi ngờ ta có tỉnh táo không hả.」
179
「Đương nhiên rồi.」
「Cái thời đại mà thú nhồi bông còn biết nói chuyện cơ mà. Chuyện gì xảy ra mà chẳng được.」
Thì cũng đúng, nhưng nghe cái giọng như mấy ông tiến sĩ trong truyện Jump ngày xưa làm tôi cảm giác như đang bị coi thường.
Sư Tử Thiêu Sống đảo mắt vòng vòng. Trông ghê chết đi được. Không biết cơ chế này được lắp vào từ bao giờ.
「Trong vùng ký ức của ta có chứa thông tin Natsuru-san cần.」
「Cái đó tao nghe rồi.」
「Thế nhé.」
「Làm xong sẽ hiểu thôi. Hơn nữa, nếu cứ để mặc thì ta sẽ ngủ lại. Có tỉnh lại nữa hay không cũng chẳng biết đâu.」
「Tất nhiên, biết xong rồi làm gì là quyền tự do của Natsuru-san. Hơn hết, không biết thì chẳng bắt đầu được gì cả.」
Biết thừa rồi. Bên này cũng đã đi đến nước không thể quay đầu lại được nữa.
Tôi nhấc Sư Tử Thiêu Sống lên. Mà cái mặt dị thật. Đốt thú nhồi bông, kẻ nghĩ ra cái trò này là thiên tài hay kẻ biến thái đây. Tức là bố của Akane là kẻ biến thái.
180
Nhìn vào mắt...... cũng hơi do dự nhỉ.
「Nhanh lên đi.」
「Làm đây.」
「Thế nên mới cần trà đấy. Thứ đó không phải để ta uống đâu.」
「Để làm chất dẫn nhập à?」
「Không, chỉ để bình tĩnh lại thôi.」
Tôi quyết tâm nhìn vào. Trong khoảnh khắc, tầm nhìn của tôi tối sầm lại.
Biết thế khỏi hỏi. Nếu vậy thì làm luôn cho rồi.
Đó là lịch sử. Không phải lịch sử loài người hay người Trái Đất. Đó là lịch sử của những kẻ sinh sống ở nơi xa xăm, thậm chí không rõ có cùng vũ trụ hay không.
Bọn họ chia thành hai thế lực. Một bên có lớp da cứng bao phủ bề mặt cơ thể màu đỏ, bên kia có vật phát sáng chạy dọc từ đầu xuống tủy sống màu xanh. Và họ tranh đấu với nhau. Đoạn này giống với những gì Sư Tử Thiêu Sống từng kể.
Về mặt sinh học, đám này là giống cái. Điều đó chứng tỏ những kẻ có khả năng sinh sản mới có giá trị. Cơ thể cũng cường tráng hơn so với giống đực.
Họ chiến đấu không ngừng nghỉ. Vì chiến đấu quá lâu nên quên béng mất nguyên nhân là gì.
181
Cuối cùng khi sự mệt mỏi hiện rõ, một giải pháp được đưa ra từ cả hai phía.
Đó là chọn ra các chiến binh đại diện từ hai bên, và để họ chiến đấu nhằm phân định thắng thua.
Nếu làm vậy thì tổn thất sẽ không gia tăng, và màn kịch sẽ được hạ xuống.
Tuy nhiên ở giai đoạn này lại xuất hiện thêm tạp âm thừa thãi. Một thiên tài phiền phức đã đưa ra phương án khác với kế hoạch. Rằng thay vì tự mình chiến đấu, sao không để các sinh vật khác chiến đấu hộ.
Rắc rối thay, bọn họ lại có công nghệ để thực hiện điều đó. Và phương án đó được chấp nhận. Thế là sự tồn tại chuyên để chiến đấu, 「Chiến binh」, đã ra đời.
Các Kämpfer thay mặt họ chiến đấu. Không chỉ có những sinh vật đã xây dựng nền văn minh, mà cả những loài thú chỉ biết ăn, côn trùng, đôi khi cả sinh vật đơn bào cũng được chọn ra để tranh đấu. Tất nhiên Kämpfer được hứa hẹn những phần thưởng hậu hĩnh.
Cuộc chiến kéo dài rất lâu, hai bên vẫn tiếp tục thế đối đầu. Nhưng bọn họ không hề nghĩ đến việc giải quyết tình trạng này.
Họ đã nhận ra khoái lạc của việc để người thứ ba chiến đấu. Và rồi từ lúc nào không hay, việc để Kämpfer chiến đấu không còn là phương tiện nữa, mà đã biến thành mục đích.
Moderator. Bọn họ tự xưng là Người Điều Đình. Quên mất rằng chính bản thân mình mới là đối tượng cần được điều đình.
Và rồi họ để mắt tới một hành tinh thuộc một hệ sao nọ. Một bộ phận sinh vật sống ở đó đã đạt đến trình độ văn minh nhất định, và vẫn đang tiếp diễn xung đột nội bộ. Để làm Kämpfer thì quá là thuận tiện.
182
Tôi buồn nôn. Ngay từ giai đoạn này, ký ức của những Kämpfer đã chiến đấu từ trước đến nay tràn vào trong tôi.
Tất cả đều bị bắt chiến đấu mà không hề biết lý do. Từ xa xưa, bởi những kẻ không biết mặt mũi ra sao.
Những đứa trẻ bụi đời Argentina tranh giành nhau phía sau vành đai ánh sáng. Và những học sinh cấp 3 chiến đấu ở Nhật Bản. Lính Pháp và lính Nga. Những thanh niên Zulu đọ giáo mác ở miền nam Châu Phi. Những người La Mã và người Celt giao chiến suốt hơn một tháng trời trong những cánh rừng rậm rạp. Cô gái tộc Kim quyết đấu trên thuyền trên sông Hoàng Hà. Những cô nhi vùng Bavaria co ro trong cái lạnh thấu xương ở Berezina. Bởi một người ném lửa tại ngôi làng nông thôn đã chết mòn. Đương nhiên, cả chúng tôi nữa.
「Đã hiểu chưa?」
Tầm nhìn tối sầm lại lần nữa. Trước mắt tôi là Sư Tử Thiêu Sống.
「..................Ừ. Hiểu rồi.」
Tôi bị sặc. Cảm giác buồn nôn dâng lên. Không phải ý chí của tôi. Ký ức của những Kämpfer đã chiến đấu cho đến tận bây giờ ùa vào trong tôi. Không phải làm màu đâu. Thật sự đấy.
「Natsuru.」
183
Mikoto bám chặt lấy tay tôi.
「Không sao chứ..................」
「Ừ.................. Ổn mà.」
Một nửa là nói dối. Vì suýt nôn ra mà. Nhưng không thể làm Mikoto lo lắng ở đây được.
「Kämpfer là tiếng Đức.」
Sư Tử Thiêu Sống vừa ho vừa nói.
「Tất nhiên không phải là ngôn ngữ của Moderator. Cả từ Moderator cũng vậy thôi. Ngôn ngữ của bọn họ dù có phát âm ra ở đây cũng chẳng nghe được đâu. Trong quá trình chiến đấu liên miên, tình cờ tìm thấy và thấy hợp lý thôi.」
Dòng chữ viết nguệch ngoạc trên bức tường kia cũng là tiếng Đức. Không biết là của ai, nhưng quả nhiên đó là ngôn ngữ của kẻ thua cuộc, của những con người bị bắt chiến đấu.
「Loạn xị ngậu cả lên, chết tiệt.」
Tôi chửi thề.
「Những người thua cuộc sẽ ra sao. Bị cuốn vào cuộc tranh chấp của đám người chẳng thân thích gì, chưa hiểu đầu cua tai nheo gì đã bị tống vào bể chứa sao.」
「Chính là như vậy.」
184
Sư Tử Thiêu Sống trả lời một cách nặng nề.
「Ta không biết lý do họ giữ lại thể xác. Là sự thương hại, hay làm tiêu bản.」
「Đằng nào cũng thế thôi. Thật thảm hại...... Những người trong bể chứa đó, có sống lại được không?」
「E là không.」
Tôi rên rỉ. Quả nhiên là vậy.
「Các người, đến từ đằng này hả?」
Mikoto chỉ tay.
「Đúng vậy.」
Chó Hoang Chết Ngạt trả lời.
「Nếu quay lại con đường vừa đi, sẽ đến được nơi giống như viện nghiên cứu.」
「Trên đường có gặp ai không?」
「Không, không gặp ai cả.」
Vậy tức là, họ đang ở nơi mà chúng tôi chưa đến.
「Được rồi, đi thôi.」
「Quay lại hả?」
Thỏ Đen Seppuku ngạc nhiên.
185
「Bọn tao đã cất công đi bộ đến đây đấy nhé. Này, đằng kia chắc ra ngoài được đúng không?」
Nó dùng tai chỉ về hướng chúng tôi vừa đi tới. Đúng là từ nhà bố mẹ Akane thì có thể ra ngoài được, nhưng không thể làm thế.
Tôi túm lấy tai Thỏ Đen Seppuku nhấc lên.
「Nào, đi thôi.」
「Đau, đau. Làm cái gì thế.」
「Đi cứu chủ nhân của mày chứ sao.」
「Đã bảo đau rồi đừng có kéo! Này Harakiri, Natsuru đang dùng bạo lực kìa. Làm gì đi chứ.」
「Ahaha.」
「Đừng có cười bằng giọng Shizuka-chan!」
Chúng tôi xếp thành một hàng, đi vào trong cái lỗ.
Lối đi mà đám Thú Nội Tạng vừa đi qua quả nhiên trần rất thấp. Nhìn vào vách tường là biết ngay nó đã có từ lâu đời. Mà người biết là Mikoto chứ không phải tôi.
「Chắc là tái sử dụng rồi.」
186
Cô bạn thuở nhỏ nhận xét.
「Chắc là cải tạo lại từ cái có sẵn, hầm trú ẩn hay nhà kho gì đó chăng?」
「Vốn dĩ có cái gì ở đây?」
「Ai biết. Có khi nào nhé, từ xa xưa lắm rồi, Moderator hay ai đó đã từng đến đây không chừng. Nếu vậy thì là tái sử dụng của tái sử dụng của tái sử dụng?」
Nói đến mức đó thì chịu, chả hiểu gì sất.
Đi bộ một lúc thì đến phòng sạch (clean room). Đây là nơi tôi đã từng đến trước đó.
「Chỗ này à.」
Tôi lầm bầm.
「Chính mày bảo quay lại còn gì!」
Thỏ Đen Seppuku, phận là thú nhồi bông mà dám phàn nàn. Tôi kéo tai nó.
「Thật sự là từ đường này sao?」
「Đương nhiên. Bọn tao có biết lối ra vào nào khác đâu.」
Cũng có lý. Nhưng nếu vậy, chẳng lẽ không còn phòng nào khác mà lại quay về nhà Sakura-san sao.
「Tạm thời cứ vào đã.」
187
Nghe theo lời Mikoto, chúng tôi bước vào phòng sạch. Tôi bảo đám Thú Nội Tạng.
「Hình như các người được sinh ra ở đây thì phải.」
「Ra là vậy sao.」
Hổ Thắt Lưng nói với vẻ thán phục. Chắc nó cũng đi qua căn phòng này rồi nhưng không để ý. So với việc cô bé nhà bên cạnh đang trôi lềnh bềnh thì cái này chẳng sốc bằng.
「Sợi hóa học thì cũng có mẹ hay gì à.」
「Có thể gọi là mẹ của chúng tôi đấy.」
Nghe kỳ cục nhưng lại có sức thuyết phục. Tôi hình dung ra khuôn mặt bà mẹ đang ở tận Kyushu.
「Tuy không phải là sinh vật đàng hoàng, nhưng ví như con người thì đúng là vậy.」
Tôi mở cánh cửa phía trong phòng sạch, bước vào căn phòng giống như phòng nghiên cứu hôm nọ.
Leo lên cầu thang, đi vào giữa đám bể chứa. Nếu đi lên tiếp từ đây, sẽ đến nhà Sakura-san.
Trong bể chứa, những Kämpfer đã bại trận đang trôi nổi. Tiền bối của Shizuku cũng vậy. Để không trở nên như thế này, chúng tôi phải đi thôi.
Không phải lúc chìm đắm trong cảm xúc.
「Natsuru, làm sao đây.」
188
「Hưm.................. lẽ ra phải ở dưới hầm chứ nhỉ. Đoán sai rồi sao.」
Mikoto cũng cùng suy nghĩ. Làm thế nào để tìm thấy Sakura-san đây.
「Akane-chan cũng đã lao xuống hầm mà..................」
Cả hai cùng đau đầu. Đám Thú Nội Tạng vẫn giữ nguyên trạng thái. Hiện tại chẳng giúp ích được gì.
「Nhắc mới nhớ, chỗ kia..................」
Bất chợt, tôi ngẩng mặt lên.
「Sao thế?」
「Mikoto, phía sau cậu.」
Cô ấy quay lại. Có một cánh cửa ở đó. Một cánh cửa sắt nằm cạnh bức tường nơi những sợi cáp chạy dài. Cái mà Shizuku đã bảo 「Không phải lối ra」.
「Hóa ra ở chỗ này.」
Mikoto sờ sờ vào cánh cửa.
「Mở được không?」
「Có khóa.................. nhưng không chắc lắm. Chém ra có vẻ nhanh hơn.」
「Không biết có gì, cứ biến thân cho chắc.」
Tôi nhìn vào Vòng tay thề nguyện, lướt ngón tay qua một lần. Rồi dồn sức.
Ánh sáng trắng bao phủ cơ thể, biến đổi sang hình dáng nữ. Mikoto cũng biến thân thành Kämpfer tương tự.
189
「Hây a!」
「Tránh ra nhé.」
Cô ấy rút thanh Nhật luân kiếm, từ từ giơ lên cao. Rồi vung mạnh xuống hết sức. Cánh cửa bị chẻ làm đôi, trở thành lối vào phòng bên cạnh.
Tôi và Mikoto nhìn nhau, rồi cùng lúc bước vào. Đám Thú Nội Tạng lẽo đẽo theo sau.
Căn phòng không rộng lắm. Bên trong lộ rõ các đường ống và dây cáp. Có cả thứ giống như bảng phân phối điện được lắp đặt.
Ở giữa đặt một thứ giống như cái lồng khổng lồ.
「..................Cái gì đây.」
「Giống như thang máy chở hàng ấy.」
Mikoto giải thích. Cô bảo mấy thứ tương tự thường thấy ở công trường xây dựng hay hầm mỏ.
「Có vẻ đi xuống dưới đấy.」
「Dưới.................. này sao.」
Trên tay vịn có gắn mấy nút bấm đơn giản.
「Natsuru, lên không?」
「Đương nhiên.」
190
Đã đến nước này thì không định quay lại nữa. Dù có xuống tận đáy địa ngục cũng đi.
Tôi, Mikoto và đám Thú Nội Tạng bước vào thang máy. Tôi ấn nút như đập vào nó.
Gatan, nó rung lên, rồi với tiếng động cơ trầm thấp, chiếc lồng đi xuống. Xung quanh tối om không ánh đèn, gotogoto tiếng va chạm vang lên.
Cảm giác như đang bị nuốt chửng vào lòng đất. Phía trước có màn sương mù bao phủ. Tầm nhìn không rõ lắm.
Một phần tay vịn mở ra. Chúng tôi bước ra không chút do dự.
Có lẽ nó đóng vai trò như bức màn, đi qua cái là hết ngay. Trần nhà là lớp đá trần trụi. Không khí lạnh lẽo, cũng không ẩm ướt. Nơi đó giống một đại sảnh hơn là một căn phòng.
Đó là một không gian rộng lớn. Không chỉ rộng bề ngang mà cả bề cao. Các bức tường được ốp đá trang trí.
Không tối tăm. Có ánh sáng ở khu vực trung tâm chiếu rọi bên trong. Tuy phía rìa có tối nhưng không đến mức không nhìn thấy gì.
Ở trung tâm có một bức tượng đá hình thù kỳ lạ. Một bức tượng tròn trịa, nhỏ hơn người thật. Không biết lấy mô típ từ cái gì.
Và dựa vào bức tượng đá đó, một người đang gục xuống.
191
「Shizuku!」
Tôi buột miệng hét lên.
Là Shizuku. Tay chân bị trói bằng xích. Chính thanh đoản kiếm có xích của cô lại trở thành xiềng xích trói buộc cô.
Tôi gọi thêm lần nữa. Cô ấy vẫn cúi gằm mặt, không nhìn về phía này. Bất tỉnh rồi sao? Hay là, không lẽ nào.
「Yên tâm đi. Vẫn còn sống đấy.」
Một giọng nói khác vang lên.
Người đó đặt hai tay lên bức tượng đá từ phía sau, đang nhìn về phía này.
Sakura Kaede-san đang nở một nụ cười tan chảy.
「Chào mừng Natsuru-san, Kondō-san. Đến với vùng đất ký ức của mình.」
0 Bình luận