Tập 10

Chương 03 【Sư Tử Thiêu Sống】

Chương 03 【Sư Tử Thiêu Sống】

Chương 3 【Sư Tử Thiêu Sống】

Trên chiếc bàn cạnh giường ngủ có một chiếc đèn đọc sách. Ồ, có cả tủ quần áo và nhà vệ sinh nữa. Tôi bước vào căn phòng được phân cho mình và đặt hành lý xuống. Đó là một căn phòng kiểu Tây, bên trong có giường và một chiếc bàn đơn giản. Nơi này vốn là một nhà nghỉ dưỡng thì phải. Tuy không có vòi hoa sen, nhưng cũng đầy đủ tiện nghi.

Tạm thời tôi đặt túi xách lên giường. Định bụng sẽ đi đến phòng sinh hoạt chung, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, tôi mở túi xách.

Tôi lôi con thú nhồi bông từ bên trong ra.

「Này, khỏe không?」

「………………Không khỏe chút nào cả nhé.」

「Biết nói rồi kia à.」

Harakiri Tora có vẻ muốn càu nhàu.

「Bị nhốt trong cái chỗ chật hẹp, lại còn phải nằm im thin thít. Nếu là con người thì tôi đã đi kiện rồi đấy.」

「Sợi tổng hợp thì không có quyền tố tụng đâu.」

Hơn nữa, nếu lũ Thú Nội Tạng mà đi kiện, thì bị đơn phải là nhà sản xuất đã đẻ ra chúng mày chứ.

「Chuyện đó thì sao cũng được…………… đây là nhà của Sakura-san à?」

「Tạm thời tao sẽ để mày ra ngoài, nên liệu hồn mà giữ trật tự.」

「Đúng vậy. Nghe nói trước đây vốn là một nhà nghỉ dưỡng.」

「Hê hê. Cảm giác như đã từng đến đây hay chưa từng đến ấy nhỉ.」

「Thú nhồi bông mà cũng đi du lịch sao.」

Nếu thế thật thì đúng là mạt vận. Tôi di chuyển Harakiri Tora sang bên cạnh gối đầu, rồi bước ra khỏi phòng.

Tôi quay lại phòng sinh hoạt chung ban nãy. Bên trong, các cô gái đã có mặt đông đủ.

Không hiểu có phải là gu thẩm mỹ của người chủ cũ hay không. Ghế và bàn trông có vẻ sang trọng, lại còn có cả ghế sofa. Trên trần nhà treo đèn chùm, khiến nơi này giống một salon của quý tộc hơn là phòng sinh hoạt chung. Có cả TV màn hình tinh thể lỏng. Và một bàn bi-a nữa.

「Bi-a á?」

Tôi buột miệng thốt lên. Quả đúng là món đồ thường thấy trong nhà người giàu, nhưng ngôi nhà này cũng có thú vui này sao. Nếu là bàn bóng bàn thì lại thành nhà trọ suối nước nóng mất.

「Natsuru, cậu biết chơi bi-a không?」

Tôi lắc đầu trước câu hỏi của Shizuku.

「Tuyệt nhiên là không.」

Người phụ nữ này có thứ gì không làm được không vậy? Không có món nào là sở đoản sao?

「Lát nữa tôi sẽ dạy cho, giờ thì ngồi xuống đi.」

Cái bàn hình tròn nên chúng tôi ngồi đối diện nhau từng cặp một. Đối diện tôi là Mikoto, nhưng cô nàng lại đang nhìn đi chỗ khác. Không hiểu đang căng thẳng cái gì nữa.

Shizuku mở lời. Vì lớn tuổi hơn nên cô ấy tự nhiên đảm nhận vai trò này.

「Tranh thủ lúc này chúng ta hãy nói chuyện đi. Phải bàn bạc thống nhất trước khi Kaede quay lại.」

Tôi rụt rè đặt câu hỏi.

「Có Sakura-san ở đây thì không được sao?」

「Đương nhiên.」

「Đúng vậy.」

Câu trả lời thực sự ngắn gọn. Quả nhiên Shizuku đã cảnh giác ngay từ khi đến đây.

「Điều đó có nghĩa là, Sakura-san có thể đang toan tính gì đó đúng không?」

Shizuku vốn là bạn thanh mai trúc mã với Sakura-san, nhưng cách suy nghĩ lại cực kỳ khô khan. Cô ấy tách biệt hoàn toàn giữa tình bạn và phán đoán tình hình. Khác hẳn với tôi, kẻ mãi không vứt bỏ được tình yêu dành cho Sakura-san. Điều này cũng chứng minh rằng về khoản yêu thương người khác thì tôi hơn hẳn.

Đây là một trong những lý do khiến tôi thấy cô nàng này giống đồ họa vi tính (CG). Dẫu sao cũng là bạn bè mà. Có phải quan hệ cấp trên cấp dưới trong quân đội đâu. Nhưng bản thân cô ấy dường như coi đó là chuyện đương nhiên.

「Tôi muốn loại bỏ càng nhiều yếu tố đáng ngờ càng tốt.」

「Nhưng mà, cũng không thấy vết thương nào cả………………」

「Đúng vậy. Nhưng đó là Kaede. Người mà Mishima-san bắn cũng là Kaede, và người ra đón chúng ta cũng là Kaede.」

「Chị biết sao………………?」

「Ừ, vì là bạn thuở nhỏ mà. Chắc chắn là cùng một người.」

Điểm này thì giống với suy luận của tôi. Đến tôi còn nhận ra được thì Shizuku hẳn nhiên phải nhận ra dễ dàng.

「Nhưng mà, khi chúng ta biến thành Kämpfer, ký ức vẫn giữ nguyên cơ mà. Tính cách thì………………」

「Nên nghĩ rằng chỉ có nhân cách là hoàn toàn thay đổi thì thỏa đáng hơn. Cơ thể cũng theo đó mà được cường hóa.」

「Chị Mishima còn bắn vào ngực cậu ấy nữa.」

「Đã bắn……………… trúng rồi ạ.」

Akane thu người lại. Nhớ về trạng thái "chó điên" khiến cô ấy rơi vào tự kiểm điểm.

Giọng cô ấy nhỏ dần, chắc là do đang nghĩ đến bản thân mình. Akane ở chế độ "chó điên" là một kẻ bạo lực khiến cả xã hội đen cũng phải kinh ngạc. Tôi không xen vào, nhưng muốn phản bác lại lời của Akane. Cái chỗ "ký ức vẫn giữ nguyên" ấy.

「Tôi nghĩ rằng, Kaede là một sự tồn tại khác với Kämpfer.」

Tuy không khẳng định chắc nịch, nhưng giọng điệu của Shizuku rất rõ ràng. Trực giác của Shizuku hầu như không bao giờ sai. Như tôi đã nói trước đây, trực giác của cô ấy là kết luận được rút ra từ sự tích lũy dữ liệu. Tất cả những người ở đây đều biết điều đó.

Nhưng mà này, cô giảm bớt độ phũ phàng đi một chút cũng được mà. Chẳng hạn như dữ liệu cho thấy Sakura-san bình thường yêu tôi hay gì đó đại loại thế.

Mà thôi, có nói ra cũng chỉ bị khinh bỉ nên tôi im lặng. Có vẻ Akane muốn hỏi điều gì đó.

「Nếu không phải là Kämpfer, thì cậu ấy là người thế nào………………」

「Cái đó tôi không biết. Nhưng vết thương có thể lành lại, nên chắc là có năng lực đặc biệt nào đó.」

「Có chuyện như thế sao!?」

「Ngay cả chúng ta cũng biến thành Kämpfer đấy thôi. Cơ thể cũng trở nên cứng cáp hơn. Nghĩ như vậy thì cũng chẳng có gì lạ.」

Đúng là như vậy, khi biến thân thành Kämpfer thì khó bị thương hơn, và hồi phục cũng nhanh hơn. May mắn là chưa đến mức gãy xương, và vốn dĩ cũng chưa gặp phải tình cảnh đó. Bệnh tật thì quả thực không rõ.

「Nhưng nếu vết thương do súng đạn mà biến mất, thì có lẽ sự trao đổi chất của cậu ấy còn mạnh hơn chúng ta.」

「Nghĩa là sao cơ?」

Đó là câu hỏi của tôi.

「Nghĩa là sức mạnh có thể cũng lớn hơn chứ sao.」

Căn phòng chìm vào một khoảng lặng ngắn. Năng lực thể chất của Kämpfer vốn đã phi thường rồi.

Kämpfer sở hữu hai loại vũ khí thì có Shizuku. Cô ấy điều khiển hai thanh đoản kiếm có gắn xích.

Nhưng Sakura-san còn vượt trên cả thế. Vũ khí gồm cả kiếm và súng. Điều này thật khác thường. À, trước đây cũng có cô gái nào đó dùng hai khẩu súng lục. Nhưng Sakura-san không phải là hai cái, mà là hai loại. Chưa từng nghe thấy bao giờ. Liệu đơn giản là cô ấy có sức mạnh gấp đôi chăng?

「Trông cậu ấy có vẻ cũng đã trải qua nhiều trận mạc. Nếu chỉ mạnh gấp đôi thì chúng ta vẫn còn lợi thế, nhưng tích lũy nhiều kinh nghiệm thì phiền phức đấy.」

「Tích lũy kinh nghiệm ở đâu được chứ?」

「Chịu, cái đó thì không biết. Có khi cậu ấy đã chiến đấu ở những nơi chúng ta không hề hay biết. Đối đầu với một cựu binh sẽ vất vả lắm đấy.」

Chỉ có cô nàng này là trông chẳng có vẻ gì vất vả cả.

Trời ạ, sao tôi cứ như người ngoài cuộc thế này. Là người trong cuộc thì phải rõ ràng hơn chứ. Nhưng mà thực sự cảm giác không thật cho lắm. Mình đang lẩm cẩm sao?

Tạm thời thì tôi hiểu là sắp có chuyện rắc rối xảy ra. Sakura-san quá mức bí hiểm. Việc đạn bay hay kiếm chém loạn xạ trong lễ hội Kämpfer như phim của Tarantino cũng có thể xảy ra lắm chứ.

「………………Uống trà nhé.」

Akane đứng dậy và mang bộ ấm trà đến. Ở đây có cả thứ đó sao. Nghĩ lại thì tôi cũng đang khát khô cổ. Nãy giờ nói chuyện mà chưa uống gì.

Akane pha hồng trà. Hương thơm dễ chịu lan tỏa khắp phòng. Không phải trà túi lọc mà là lá trà hẳn hoi. Tuyệt thật.

Cô ấy đặt trước mặt mọi người.

「Cảm ơn.」

Shizuku uống từ tốn. Người phụ nữ này rất giỏi uống mà không phát ra tiếng động. Nhân tiện, cô ấy dường như còn có thể đi bộ mà không gây ra tiếng động. Người ta hay nói "làm thế thì được ích lợi gì", nhưng biến nó thành kỹ năng đặc biệt cũng tốt đấy chứ. Ví dụ như làm thêm ở nhà ma chẳng hạn.

Shizuku đặt tách xuống đĩa lót.

「………………Lúc nãy tôi có nói những điều khiến mọi người lo lắng, nhưng...」

「Vẫn còn nữa đấy.」

Còn nữa sao.

「A………………」

Người thốt lên tiếng kêu ngớ ngẩn là tôi. Nhắc mới nhớ, Sakura-san tà ác đã nói "sẽ dẫn cả phe Trắng đến".

「Chuyện về Kämpfer Trắng.」

「Chắc bọn họ đến rồi nhỉ?」

「Tôi chưa thấy nên chắc là chưa đâu.」

Tôi nói.

「Không nhất thiết phải ở trong ngôi nhà này đâu.」

「Cũng không thấy có dấu hiệu của người khác ở lối vào.」

Shizuku bác bỏ giả thuyết của tôi một cách nhẹ nhàng.

「Chắc chắn là ở gần đây thôi. Vì ở xa quá cũng chẳng có ý nghĩa gì.」

「Chẳng lẽ chúng ta cũng phải chiến đấu với bọn họ sao?」

「Quyết định rồi còn gì.」

「Cùng với Sakura-san……………… Sakura-san xấu xa nữa hả?」

「Đúng vậy.」

Trong nháy mắt, bầu không khí trở nên nặng nề. Dù thế nào thì chuyện này cũng quá sức rồi. Vốn dĩ đã có người không kham nổi gánh nặng. Bên kia cũng có bốn người, chẳng phải chúng ta bất lợi về quân số sao.

「………………Này, không có chủ đề nào tươi sáng hơn à?」

「Không có, nhưng chủ đề xấu thì cũng chỉ đến thế thôi.」

「Tôi muốn nghe chuyện vui vẻ cơ!」

「Muốn nghe Rakugo không? Nếu thích thì tôi diễn cho.」

Tôi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại cũng không quá bất ngờ. Ước mơ của cô nàng này là trở thành Rakugoka (nghệ sĩ kể chuyện hài hước) mà. Có khi đêm nào cũng tự tập luyện một mình. Một người phụ nữ hợp với ma thuật đen lại đi luyện Rakugo, theo một nghĩa khác thì cũng rùng rợn phết.

「Thôi, cái đó thì miễn.」

Tôi nói. Shizuku thoáng vẻ thất vọng. A, chẳng lẽ cô ấy muốn diễn thật sao.

「Không phải lúc để cười đâu.」

「Tiếng cười là liều thuốc bổ đấy.」

「Quan trọng hơn……………… tương lai của chúng ta không có hy vọng gì sao. Chỉ biết là tình hình đang bất lợi thôi à.」

「Chẳng phải tôi đã nói là cậu thật bất cẩn khi te tởn đến đây sao?」

Bây giờ nói thế thì tôi biết làm sao. Người được Sakura-san mời là tôi mà.

Tôi nhìn chằm chằm vào Shizuku.

「Hội trưởng, tôi nghĩ cô đã dự đoán được chuyện này.」

「Tất nhiên.」

「Vậy sao cô còn đến?」

「Đằng nào chuyện cũng sẽ xảy ra thôi. Vậy thì thà sớm còn hơn muộn.」

Cái kiểu dứt khoát này thật đáng sợ. Con người thường muốn trì hoãn những chuyện tồi tệ, nhưng cô ấy thì muốn giải quyết cho nhanh gọn. Kiểu người làm xong bài tập hè ngay lập tức rồi còn học thêm bài khác. Những chuyện như thế này thường người ta sẽ kéo dài đến phút chót rồi nhờ người khác giúp đỡ cơ mà. Nếu là tôi thì tôi sẽ chép bài của bạn.

Akane, người nãy giờ chỉ ngồi nghe, lên tiếng.

「Hội trưởng định kết thúc tất cả tại đây sao?」

「Những chuyện thế này thì nên hạ màn sớm đi thôi.」

Cô ấy chỉ nói vậy. Không chút do dự. Chà.

Và rồi một khoảng lặng bao trùm. Mọi người im lặng uống trà. Có lẽ vô vàn suy nghĩ đang chạy qua trong đầu…………… nhưng tiếc thay, điều tôi đang nghĩ lại là "muốn đi vệ sinh".

Chuyện vệ sinh thì ráng nhịn thêm chút nữa, tôi cũng đang suy nghĩ khá nhiều về việc phải làm gì với Sakura-san. Dù sao cô ấy cũng là người tôi ngưỡng mộ, và dù gần đây mối quan hệ có trở nên vặn vẹo, tôi vẫn tin rằng mình chưa hoàn toàn đổ vỡ với "Sakura-san bình thường".

Vậy thì làm thế nào với khoảng cách đó, đây mới là điều đau đầu. Giá mà phe tà ác biến mất đi, chỉ còn lại phe bình thường thì tốt biết mấy. Nhưng nếu thế, xét từ phía cô ấy thì tôi vẫn chỉ là một người bạn trai (bạn là con trai). Đã giải thích bao lần rồi nhỉ. Mối quan hệ vẫn chẳng thay đổi. Nói cách khác, mọi chuyện cho đến giờ đều là công cốc.

Vậy thì bỏ cuộc sao? Ừm, cái đó cũng khó. Vì Sakura-san là một mỹ thiếu nữ dịu dàng. Còn tôi thì chẳng có duyên với cô gái nào khác.

Hả? Duyên? Đến đây tôi mới nhớ lại. Chết dở, mình đã được tỏ tình. Có duyên đấy chứ.

A, nghĩ đến đó lại thấy đau đầu. Sakura-san thì không đoái hoài, bạn thuở nhỏ thì tấn công dồn dập, còn Hội trưởng Hội học sinh thì như đồ họa vi tính.

Không có ai bớt gai góc hơn sao? Nếu được thì là một cô gái đúng gu tôi ấy. Gu……………… có một người chăng?

Đang mải suy nghĩ thì tách trà đã cạn từ lúc nào. Tôi uống hết mà không hề hay biết sao.

「Cứ im lặng suy nghĩ cũng chẳng bắt đầu được gì đâu.」

Đột nhiên Shizuku lên tiếng.

「Hả, cái gì cơ?」

Giật mình. Chẳng lẽ cô ấy đọc được cả suy nghĩ vừa rồi của tôi? Dù là cô ấy thì chuyện đó……………… cũng có thể lắm.

「Hãy làm những gì có thể bây giờ. Chỉ cần trao đổi và thống nhất ý chí như thế này cũng đã tạo ra sự khác biệt lớn rồi. Với lại, Kondō-san.」

Shizuku gọi với giọng điệu hơi cứng rắn. Mikoto giật nảy mình.

「Cậu hãy thôi để ý đến Senō-kun đi.」

「Đ-Để ý cái gì…………… đâu chứ……………」

Mikoto cố không nhìn về phía tôi, nhưng người thì cứ thu lu lại.

Cách nói chuyện của Shizuku giống như cấp trên đang khiển trách cấp dưới phạm lỗi. Đúng chất "Hội trưởng Hội học sinh".

「Có đấy. Từ lúc vào phòng này, cậu đã nói câu nào chưa?」

「Nói……………… rồi chứ………………」

「Đừng có nói dối.」

Cô ấy phán một câu xanh rờn.

「Chưa nói câu nào cả. Chúng ta không biết chuyện gì sắp xảy ra. Kaede có thể thay đổi đột ngột. Kämpfer Trắng có thể tấn công. Việc giao tiếp giữa chúng ta là rất quan trọng. Cứ ấp a ấp úng thế này thì phiền lắm.」

「Không phải…………… không phải thế đâu! Chỉ là không có chuyện gì để nói nên mới không nói thôi………………」

「Tôi không bảo cậu phải giải quyết khúc mắc với Senō-kun, nhưng bây giờ hãy quên nó đi.」

「Có gì đâu……………」

「Việc tỏ tình là chuyện to tát đến thế sao?」

Câu nói này khiến mặt Mikoto đỏ bừng, còn Akane thì nhảy dựng lên khỏi ghế.

「Hả…………… hả……………」

「Ko-Ko-Ko-Kondō-san, tỏ tình……………… với Natsuru-san á!!! Thật sao ạ!?」

Không có câu trả lời cho câu hỏi của Akane. Chỉ cần nhìn biểu cảm thôi là đủ hiểu tất cả.

「Với N-Natsuru-san, đ-đột nhiên tỏ tình như vậy………………」

「Cũng đâu phải chuyện gì đáng ngạc nhiên.」

Shizuku tiếp tục một cách thản nhiên.

「Tôi cũng tỏ tình rồi mà.」

「Chưa đâu.」

Câu này khiến không chỉ Akane mà cả Mikoto, và tiện thể là tôi, đều kinh ngạc.

「Hội-Hội-Hội-Hội trưởng á!?」

Cách phát âm từ "Hội trưởng" của Akane nghe thật lạ. Mà nếu tôi nói thì chắc cũng y hệt thế thôi.

「Tỏ, tỏ, tỏ tình rồi ạ!?」

「Rồi. Tôi bảo Senō-kun là tôi yêu cậu ấy, hãy hẹn hò với tôi.」

Tại sao cô nàng này lại nói với cái giọng điệu như thể "Tôi đi ra cửa hàng tiện lợi chút đây" thế nhỉ. Lời tỏ tình của cô giống như cảm giác nhặt được mười yên rơi ngoài đường vậy sao.

Akane nhìn tôi rồi nhìn Shizuku với tốc độ chóng mặt. Cái đầu lắc qua lắc lại nhanh kinh khủng.

「V-V-V-Vậy thì, câu trả lời của Natsuru-san là………………!」

Shizuku lại nói tỉnh bơ.

「Chúng tôi đã hứa là sau khi vụ này kết thúc sẽ nhận câu trả lời. Kondō-san chắc cũng vậy. Thế nên cô ấy mới để ý đến thế.」

Mikoto càng cúi gầm mặt đỏ lựng hơn. Akane thì lẩm bẩm "Ra là vậy…………" rồi thở dài thườn thượt.

「………………Sao Hội trưởng lại không để ý gì hết vậy………………」

「Có chứ.」

Đâu mà có.

「Mỗi lần nói chuyện với Senō-kun tôi đều hồi hộp lắm. Không dám nhìn vào mắt cậu ấy.」

Làm gì có chuyện đó. Cô lúc nào chẳng nhìn thẳng vào mắt người ta mà nói. Cả tôi và Akane đều trưng ra bộ mặt "đồ nói dối, căng thẳng với cô là khái niệm xa xỉ cả đời không có đâu".

「Nh-Nhưng mà, Natsuru-san đã hứa với em rồi. Thực ra em còn định đưa anh ấy về ra mắt bố mẹ nữa cơ. Định giới thiệu là đang hẹn hò……………」

Hả. Ê này, chúng ta…………… đang hẹn hò sao?

Akane đỏ mặt, nhưng khác với Mikoto, cô ấy nhìn thẳng vào Shizuku. Điểm này thì không giống một cô gái đeo kính nhút nhát chút nào.

「Chẳng phải là do tôi thua ở cửa hàng anime thôi sao. Chuyện đó là quá khứ rồi.」

「Em cũng đã hôn Natsuru-san rồi.」

「Tôi cũng hôn rồi. Cả Kondō-san nữa.」

「Ngực cũng………………」

「Tôi còn bị đẩy ngã, suýt nữa bị cưỡng bức đấy.」

「Vậy thì em sẽ làm chuyện còn ghê gớm hơn với Natsuru-san.」

Không hiểu sao Akane lại tuyên bố đầy tự tin. Dạo gần đây cô ấy có vẻ không còn e dè trước Shizuku nữa. Đúng là thế.

「Em sẽ tiến xa hơn nữa trong mối quan hệ với Natsuru-san.」

「………………Thế à.」

Và việc Shizuku nhượng bộ trước cũng là một cảnh tượng kinh hoàng. Nếu người của Hội học sinh mà nhìn thấy chắc rụng rời chân tay mất.

「Thế cũng được. Sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ nhận câu trả lời từ Natsuru.」

「Chưa chắc đâu ạ.」

「Hả!?」

Giọng Akane vẫn tràn đầy tự tin.

「Trong lúc ở đây, có thể quan hệ sẽ sâu đậm hơn đấy ạ.」

Này, chuyện đó không quan trọng. Quan hệ sâu đậm hơn là sao? Chẳng lẽ là chuyện đó?

Tôi kinh ngạc. Việc Akane cố tình nói mập mờ như vậy, có phải là do e ngại không? Tôi là trai tân chính hiệu đấy nhé.

「A, Akane-chan………………」

Người hét lên không phải Shizuku mà là Mikoto. Chuyện quái gì đang diễn ra thế này.

「Cậu định làm gì với Natsuru!」

「Nói to quá, không nói được đâu ạ.」

「Thì đúng là thế…………… nhưng không phải chuyện đó!」

Mikoto lấy lại tinh thần.

「Tớ, tớ cũng………………」

「Được thôi.」

「Tớ cũng đã cùng Hội trưởng đẩy ngã Natsuru rồi đấy!」

「Chuyện này chẳng phải ai nhanh chân thì được sao?」

「Hả……………… cậu làm cái gì thế!」

「Không tốt đâu! Natsuru-san sẽ hẹn hò với mình cơ mà!」

「Tớ đã tỏ tình rồi!」

「Là tớ!」

Tuy nhiên, Akane cũng không chịu lùi bước. Tôi chỉ biết cầu nguyện cho cơn bão này mau chóng qua đi.

Mikoto đã hoàn toàn lấy lại năng lượng và lao vào Akane. Rồi phiên bản mắt kính yếu đuối cũng biến mất.

Còn Shizuku thì không tham gia vào cuộc nói chuyện. Cô ấy nhìn chằm chằm ra cửa.

「Dừng ở đó đi. Im lặng, tỏ ra như bình thường nào.」

Giọng nói nhỏ nhưng đầy áp lực. Không chỉ Akane và Mikoto, đến tôi cũng phải chỉnh đốn tư thế.

Cánh cửa mở ra. Sakura-san bước vào.

Trên tay cô ấy là cái khay đựng bánh kem. Có bánh kem dâu, bánh phô mai, đủ loại trái cây và cả những loại bánh lạ mắt tôi không biết tên, đủ màu sắc rực rỡ.

「Để mọi người chờ lâu. Dịch vụ giao hàng làm tôi luống cuống quá……………… đây, bánh ngọt ạ.」

「C, cảm ơn.」

Tôi gượng gạo cảm ơn.

「Cảm ơn nhé, Kaede.」

Shizuku thì vẫn thong dong. Dù vẫn biết là thế, nhưng thần kinh cô nàng này rốt cuộc cấu tạo thế nào vậy.

「Có trà rồi nhỉ. ………………A, chết thật.」

Sakura-san đặt khay lên bàn, rồi giật mình đưa tay lên miệng.

「Tôi quên đồ rồi. Mọi người cứ ăn trước đi nhé.」

Và rồi, cô ấy lại đi ra ngoài.

Bịch bịch bịch……………… Tiếng bước chân xa dần.

「Nguy hiểm thật đấy.」

Shizuku nói.

「Nếu bị nghe thấy cuộc cãi vã vừa rồi thì khó mà lấp liếm được.」

「Nếu là Hội trưởng thì chắc sẽ xoay xở được thôi………………」

Akane nói. Cả tôi và Mikoto đều đồng tình.

「Tóm lại, bây giờ hãy ngừng việc tranh giành Senō-kun lại.」

「Vì cậu ấy là của tớ sao?」

「Thần kinh cậu vững thật đấy. ……………Thôi được, muốn làm gì thì làm. Đổi lại, những việc cần làm thì phải làm cho tốt. Chúng ta có thể sẽ phải chiến đấu ở đây đấy.」

Shizuku ngầm bảo "hãy xốc lại tinh thần". Cũng phải thôi, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất đâu phải khẩu hiệu chỉ dành cho cảnh sát hay quân đội. Huống chi chúng ta là Kämpfer. Sự tồn tại để chiến đấu.

「Hiểu chưa? Cho đến khi nhân cách thay đổi, hãy giữ bình tĩnh.」

「Tôi diễn xuất không giỏi lắm đâu………………」

「Phải làm.」

Bị gạt phăng đi. Xì. Đành phải vừa nhớ lại lúc làm việc ở "Quán cà phê kiểu hầu gái" vừa làm vậy.

「Còn một đề xuất nữa.」

Shizuku nói.

「Khi nổ ra chiến đấu, có thể sẽ phải chỉ đạo từng chút một.」

「Hội trưởng chỉ đạo là được rồi mà.」

Akane nói. Tôi cũng tán thành. Chắc Mikoto cũng tán thành.

Shizuku tiếp lời.

「Chính là chuyện đó. Bị gọi là Hội trưởng nghe hơi lúng túng, và tôi gọi mọi người kèm kính ngữ (-san) cũng phiền. Từ giờ hãy gọi bằng tên. Tôi sẽ gọi Mishima-san là Akane. Kondō-san là Mikoto. Như thế dễ chiến đấu hơn.」

Giống như trong trận bóng đá vậy. Khi khoảnh khắc phán đoán quyết định thắng thua, không thể cứ gọi "này này cô gì ơi". Quả thật chúng tôi cũng tương tự thế.

Mikoto hỏi.

「Vậy bọn tớ có thể gọi Hội trưởng là Shizuku không?」

「Được thôi. Cứ làm thế đi. Chúng ta là đồng đội mà.」

Lời nói đó làm không khí bớt căng thẳng đôi chút.

Đồng đội sao. Ra là vậy, đây chắc cũng là kỹ thuật ăn nói của Shizuku. Những tranh chấp kỳ quặc cũng phần nào dịu xuống.

Ánh mắt cô ấy hướng thẳng về phía tôi.

「Vì vậy, cậu cũng phải gọi tôi là Shizuku.」

「Hiểu chưa, Natsuru.」

Lúc đó, tất cả chúng tôi, bao gồm cả tôi, đều nghĩ rằng mình đã bị cô nàng này gài bẫy.

Sakura-san quay lại không lâu sau đó. Cô ấy đang mỉm cười. Quả nhiên nụ cười hợp với em nhất.

「Bánh thế nào ạ?」

「Cái này á?」

Tôi hỏi lại. Cả màu sắc, hình dáng lẫn hương vị đều khiến tôi nghĩ là đồ mua ở tiệm.

「Cái này sao?」

「Tất cả đều do tôi làm đấy ạ.」

Tôi vô thức hỏi lại.

「Vâng. Vì mời mọi người đến nên tôi đã hăm hở làm từ sáng sớm.」

A, thảo nào không đến đón được. Quả là Sakura-san. Em sẽ trở thành một người vợ tuyệt vời.

Cũng là phụ nữ biết nấu ăn, nhưng khác hẳn Shizuku.

Hơn nữa cô ấy còn thay lá trà mới và rót lại cho chúng tôi. Sự chu đáo không chê vào đâu được.

Sakura-san cũng ngồi xuống ghế.

「Được ở bên mọi người thế này, cứ như là mơ vậy.」

「Nói quá rồi.」

Shizuku chẳng mảy may đả động gì đến cuộc trò chuyện ban nãy.

「Cậu đã ngủ lại căn hộ của tớ còn gì.」

「Chỗ đó có nhiều đồ Thú Nội Tạng quá.」

「Vì không có Natsuru-san mà. Đông người thì vui hơn.」

「Ở đây hầu như không có. Vì tớ muốn để ở phòng sưu tập trong căn hộ.」

Có vẻ tâm lý là nếu không để hết ở một chỗ thì sẽ thấy bất an. Sakura-san hễ được bao quanh bởi Thú Nội Tạng là trông hạnh phúc lắm. Tôi thì thuộc dạng hay bày bừa, không biết sắp xếp đồ đạc. Sách giáo khoa có khi để quyển tầng một quyển tầng hai, tìm loạn cả lên rồi muộn học là chuyện thường.

「Nhắc mới nhớ, cậu quay lại lấy gì thế?」

「A, cái này cái này.」

Không phải là sổ tay Thú Nội Tạng. Quả nhiên tâm lý nhà sưu tập thì không thể đem ra dùng được sao. Thay vào đó có dán hình con Rái Cá Chết Đuối (Suibotsu Rakko). Con này hình như đang hơi bị hot vì là sinh vật biển mà lại chết đuối.

Thứ Sakura-san đặt lên bàn là một cuốn sổ tay. Cỡ A5, không to lắm.

「Ở đây nhé, tôi nhờ những người đến nhà ghi tên vào. Để sau này làm kỷ niệm.」

「Giống sổ lưu trú nhỉ.」

「Shizuku-chan, cách nói chuyện kỳ quá.」

「Được rồi.」

「Này Natsuru.」

「Giống cuốn sổ hay thấy ở mấy nhà nghỉ dưỡng ấy. Xem được không?」

Shizuku nhận cuốn sổ từ Sakura-san. Lật giở sột soạt.

「Chỉ cần tên thôi à?」

「Nếu có thêm vài lời nhắn thì vui hơn. A, Natsuru-san và mọi người cũng viết nhé.」

Sakura-san nhìn tôi mỉm cười.

「Khách đến chơi và để lại lưu bút trong sổ, thật tuyệt vời. Sau này già rồi đọc lại, có khi hoài niệm đến phát khóc mất.」

Uầy. Ước mơ thật nữ tính làm sao. Tôi thì toàn nghĩ cách không để lại bằng chứng, viết không để lại dấu vân tay các kiểu. Quả nhiên là đàn ông thì phải hợp tác thôi.

Shizuku đang di chuyển cây bút bi. Động tác của cô ấy không chút ngập ngừng.

Uầy, cô ấy gọi tên tôi ngay trước mặt Sakura-san. Tuy nhiên Sakura-san có vẻ không để ý lắm. A, vì đang có chuyện tôi và Shizuku hẹn hò mà lị.

Cuốn sổ vẫn đang mở. Cô ấy dùng một trang mới. Góc trên bên trái viết ngang dòng chữ "Sangō Shizuku". Ngoài ra chỉ có ngày tháng, không có lời nhắn nhủ gì cả.

Tôi viết 「Senō Natsuru」. Chết tiệt, lại bị méo rồi. Chữ xấu đến mức không thể gọi là có nét riêng được. Tôi có cái tật là không thể kẻ được một đường thẳng đứng, nên chữ viết không bao giờ ra hồn. Cân bằng trái phải cũng kỳ cục.

Cơ mà chữ cô ấy đẹp thật. Chắc thư pháp cũng đạt trình độ cao đấy.

Định chuyển cho Akane thì Shizuku lên tiếng.

「Kaede, có lá trà thay thế không?」

「Xin lỗi. Bị nhạt rồi hả?」

「Khá nhạt.」

「Để mình đi lấy cái mới nhé.」

Sakura-san cầm ấm trà đi ra ngoài.

Shizuku xác nhận điều đó, rồi giật phắt cuốn sổ từ tay tôi.

「Này, làm gì thế.」

Shizuku lật lại trang trước. Chúng tôi ghé mắt nhìn vào cuốn sổ.

Chỗ cô ấy chỉ vào có chữ ký 「Kuzuhara Midori」.

「Tên dễ thương nhỉ.」

「………………Ai biết.」

「Hả!」

「Cái đó………………」

「Không phải, ý tôi là cậu nghĩ đây là ai?」

「Cô gái trong Hội học sinh đấy. Kämpfer dùng súng đôi.」

Tôi bất giác nhìn lại chữ ký. Nhắc mới nhớ cô ta họ Kuzuhara. Tôi không biết tên, nhưng vì cô ta ở trong Hội học sinh nên lời Shizuku chắc là đúng.

Sakura-san đã nói "nhờ những người đến nhà ghi tên vào". Kuzuhara cũng đã từng đến đây. Chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy.

Akane rụt rè nói.

「Kuzuhara-san, hình như sau khi ngất đi, Hội trưởng……………… chị đã mang đi đâu đó đúng không ạ.」

「Muốn gọi tên tôi cơ mà.」

「Em xin lỗi……………… sau đó chị làm gì thế ạ?」

Nhắc mới nhớ, Shizuku đã mang cô ta đến một nơi chúng tôi không biết. Rốt cuộc là làm gì nhỉ.

Kuzuhara hiện tại được coi là sự tồn tại đã bị xóa sổ ở trường. Không phải học sinh và giáo viên "biết nhưng im lặng", mà là ngay từ đầu đã trở thành sự tồn tại không ai biết đến. Vốn dĩ không tồn tại thì cũng không có sự hỗn loạn nào.

Tôi cũng tò mò về bố mẹ cô ta các thứ, nhưng không có cách nào biết được.

「Cũng chẳng làm gì to tát đâu.」

Shizuku mà nói kiểu này thì chắc chắn là có chuyện to tát rồi.

「Ơ, ở đâu!?」

「Vứt rồi.」

「Sau trường.」

Tôi kinh ngạc. Khác hẳn vứt sách báo đen đấy nhé. Nghe nói ngày xưa thịnh hành kiểu vứt ở bờ đê, nhưng tôi khuyên là nên vứt một cách tự nhiên vào thùng rác cửa hàng tiện lợi.

「Sau trường? Thế có được không vậy.」

「Chắc là không được rồi, nhưng tôi để ở chỗ ít người chú ý. Hôm sau ra xem thì đã biến mất. Tôi biết là sẽ biến mất mà.」

「Tại sao lại biết ạ?」

「Tiền bối cũng thế mà.」

Tiền bối này là người đã dạy Shizuku tất cả về Kämpfer. Tôi chưa gặp bao giờ nên không biết mặt. Chỉ biết là Shizuku có vẻ rất kính trọng người đó.

「Họ sẽ biến mất đi đâu đó. Thực sự là vậy. Cho nên chữ ký của Kuzuhara ở đây có lẽ là bằng chứng duy nhất cho thấy cô ta từng sống.」

Cô ấy nói nghe nặng nề thật. Chúng tôi đến nói đùa cũng không dám.

「Nếu chúng ta thua, có lẽ cũng sẽ như vậy.」

Không muốn thế chút nào.

Mọi người bất giác im lặng. Bầu không khí nặng nề thấm vào tận xương tủy. Không có chuyện gì tươi sáng hơn sao.

Mikoto đưa tay ra, lật giở cuốn sổ.

「………………Vẫn còn những cái tên khác này.」

「Có đấy.」

「Tất cả đều là Kämpfer?」

「Có thể.」

「Nghĩa là Kämpfer nào cũng từng đến nhà bố mẹ Sakura-san một lần sao?」

「Chắc cũng có người bình thường. Không biết tỷ lệ là bao nhiêu thôi.」

Mikoto đưa cuốn sổ cho Akane. Akane lật qua lật lại rồi viết tên mình vào.

Tiếp đó Mikoto cũng viết. Vừa lúc viết xong thì Sakura-san quay lại.

「Hồng trà đây. Bánh ngọt vẫn còn nhưng nếu ăn nhiều quá thì sẽ không ăn nổi cơm tối mất.」

Sakura-san đã chuẩn bị ấm trà mới và cả tách nữa. Tôi giúp cô ấy bày lên bàn.

「Đúng vậy đấy.」

「A, Sakura-san. Hôm nay chỉ có bọn tớ ngủ lại thôi à?」

Cô ấy mỉm cười trả lời.

「Phòng khách chỉ có chừng này thôi à. Mỗi người một phòng thì hết chỗ rồi. Nếu Natsuru-san nữ đến……………… thì ngủ phòng mình nhé.」

Cô ấy nói một cách ngại ngùng. Là tôi đấy ạ.

Chúng tôi cũng nói chuyện với Sakura-san, nhưng toàn chuyện không đâu. Hay nói đúng hơn, Sakura-san chẳng nhìn tôi mấy. Hãy cho tôi thêm nụ cười xinh đẹp đó đi mà.

「Xin lỗi, ai đó giúp tôi chuẩn bị cơm tối với.」

Sắp đến giờ cơm tối, nên chúng tôi quyết định về phòng một lát.

「Vậy để em………………」

Akane xung phong. Cô ấy nấu ăn giỏi mà.

Hai người đi xuống lầu. Shizuku thì về phòng mình. Và tôi cũng định về phòng.

「Này, Natsuru.」

Bị gọi lại. Tôi quay đầu.

Là Mikoto.

「Trước khi ăn cơm tớ có chuyện muốn nói. Được không?」

Akane được Kaede dẫn xuống bếp. Nhà bếp nằm ở tầng một, kết hợp với phòng khách làm phòng ăn luôn.

「Oa………………」

Akane thốt lên trầm trồ.

「Rộng quá…………」

Nhà bếp của ngôi nhà này cứ như bếp nhà hàng vậy. Bồn rửa và bếp nấu được bố trí chắc chắn dọc theo bức tường, có cả nồi chiên chuyên dụng cho món chiên rán. Ống khói to đùng kia là quạt thông gió. Tất cả đều bằng thép không gỉ, tuy đã cũ nhưng được đánh bóng loáng.

「Hoành tráng đúng không.」

Kaede pha chút cảm xúc tự hào.

「Lúc mua lại nhà nghỉ dưỡng này cũng có ý kiến định dỡ bỏ, nhưng đã giữ lại. Thế này thì dù khách đến đông cũng nấu nướng được.」

「Vậy ạ.」

「Một người làm thì vất vả lắm………………」

「Thế nên có Mishima-san giúp, mình đỡ được bao nhiêu.」

「Mishima-san có món nào không nấu được không?」

Kaede vừa đưa tạp dề vừa hỏi. Akane lắc đầu.

「Vậy phân chia công việc nhé. Mình sẽ nướng, cậu sơ chế giúp mình nha.」

Akane đồng ý. Cả hai đeo tạp dề và bắt đầu nấu nướng.

Cả hai đều nhanh tay nên công việc tiến triển suôn sẻ. Trông giống đầu bếp thực thụ hơn là học sinh cấp ba.

Tiếng bật bếp, tiếng nước chảy vang lên trong bếp.

Chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị ngay. Món chính là thịt gà và rau củ. Cùng súp ngô. Ngoài ra tùy sở thích có thể chọn bánh mì hoặc cơm.

Lấy thịt và rau từ tủ lạnh ra. Cái tủ lạnh này cũng là loại công nghiệp, to đùng. Chắc tốn điện lắm đây.

「Natsuru-san có kén ăn không?」

Kaede hỏi. Akane lục tìm trong trí nhớ.

「Hình như là không đâu ạ.」

「Còn Mishima-san?」

「Mình, không. Tuy mình không thích mấy thứ nhớt nhớt.」

「May quá. Thế Kondō-san thì sao nhỉ.」

「Chắc là hoàn toàn không. Cậu ấy bảo côn trùng cũng ăn được.」

Kaede tỏ vẻ ngạc nhiên.

「Ăn sâu bọ sao……………」

「Cậu ấy cười bảo là ăn cũng được phết.」

Lúc mới nghe Akane cũng giật mình. Mikoto sống trong môi trường khắc nghiệt đã lâu nên chẳng bận tâm mấy. Rắn hay rễ cây cũng không thành vấn đề. Có điều cậu ấy bảo muốn nấu chín lên.

「Shizuku-chan cũng không kén ăn đâu.」

Kaede mỉm cười nói.

「Từ nhỏ cái gì cũng ăn. Tuy không ăn sâu bọ, nhưng nghe hai bác bảo vì không kén ăn nên nuôi rất nhàn.」

「Nhắc mới nhớ, chị ấy ăn cũng nhanh nữa.」

「Shizuku-chan chẳng có khuyết điểm nào cả. Mình nghĩ có một chút thì dễ thương hơn.」

Điểm đó Akane cũng đồng tình. Hội trưởng Hội học sinh là con người toàn diện, không cần sự giúp đỡ của người khác. Lại còn xinh đẹp và dáng chuẩn. Trước đây điều đó ngược lại trở thành "sự khó gần".

「Nhưng từ khi hẹn hò với Natsuru-san, chị ấy cũng dịu dàng hơn chút rồi nhỉ.」

「Thật vậy sao………………?」

「Hả?」

「Vâng. Một chút thôi. Kiểu như nữ tính hơn ấy.」

Akane không trả lời. Cái đoạn "hẹn hò với Natsuru-san" thật không ổn chút nào. Kaede lại còn nói với vẻ vui mừng nên càng thừa thãi. Cái câu "nữ tính hơn" cũng thế.

Nhắc mới nhớ, Akane nhớ ra mình không hợp với Kaede. Vì những rắc rối gần đây mà quên mất, nhưng Kaede nằm ở một vị trí khác với tình địch.

Sự nữ tính đó mà hướng tới đàn ông thì hơi phiền. Đặc biệt nếu hướng đó là Natsuru.

「Tất nhiên rồi. Shizuku-chan là người mình hướng tới mà.」

「Sakura-san……………… biết rõ về chị ấy nhỉ.」

「Cậu có bao giờ nghĩ……………… ví dụ như, làm tổn thương người đó không?」

「Shizuku-chan cũng là nữ sinh cấp ba mà. Chúng mình cũng thế.」

Kaede hơi nhíu mày.

「Mishima-san, đừng nói thế. Những chuyện như muốn làm tổn thương Shizuku-san, hay đại loại thế………………」

「Xin lỗi………………」

「Mình sẽ không làm thế với Shizuku-chan đâu. Vì là bạn bè mà.」

Nếu vậy, thì người phụ nữ trước mặt quả nhiên đang nuôi dưỡng một nhân cách khác. Nhưng dù là thế, Kaede khi để lộ sát khí đã không ngần ngại làm tổn thương người khác. Dù đối phương là Shizuku. Bình thường thì Akane cũng nghĩ như vậy. Nhưng có lẽ có một tác nhân nào đó để thay đổi nhân cách.

Nước trong nồi đã sôi. Kaede vặn nhỏ lửa.

「Shizuku-chan nấu ăn giỏi lắm……………… Kondō-san có biết nấu không nhỉ.」

「Biết ạ. Nhưng nếu là Kondō-sa…………… Mizukoto-san thì chắc sẽ thành cơm cà ri thôi.」

「Cậu ấy thích cà ri nhỉ.」

「Mình cũng thích cà ri lắm. Ít người ghét món đó mà.」

「Mizukoto-san thích quá mức khiến Natsuru-san đang khổ sở đấy ạ.」

Đúng vậy, cái sự thích của Mikoto đã vượt quá mức bình thường. Natsuru nói "trong người con nhỏ đó không chảy máu mà chảy sốt cà ri", nghe có vẻ đáng tin kỳ lạ.

「Kondō-san nấu cho Natsuru-san ăn sao?」

「Hình như……………… là thế ạ.」

Akane cố tình nói mập mờ, đó cũng là một chút tâm lý con gái. Cô thầm nghĩ nếu là mình thì sẽ nấu cả những món khác ngoài cà ri cho anh ấy ăn.

「Vâng. Nghe nói từ nhỏ đã luôn ở bên nhau………………」

「Natsuru-san và Kondō-san là bạn thanh mai trúc mã nhỉ.」

「Natsuru-san đào hoa thật đấy.」

「Anh ấy đào hoa lắm. Thực ra là vậy.」

Nhờ thế mà khổ sở đấy ạ, Akane lẩm bẩm. Shizuku rồi đến Mikoto thì quá sức chịu đựng. Việc Natsuru ngưỡng mộ Kaede ngược lại lại trở thành đê chắn sóng khiến cô thấy nhẹ nhõm. Tuy nhiên Kaede đó, thỉnh thoảng lại biến đổi.

「Kondō-san cũng thích Natsuru-san nhỉ………………」

Kaede vừa cắt rau vừa nói những điều như vậy. Akane quay lưng lại, chuẩn bị thịt.

Kaede tẩm ướp nhiều loại gia vị. Biết là cơm nhà là đủ rồi, nhưng vì có dịp nên cô muốn làm món gì đó cầu kỳ hơn. Cô rắc nhiều bột năng lên thịt gà, dùng tay vỗ bép bép.

「Sakura-san, sau đây……………」

Cô quay lại, và ngơ ngác. Kaede, người vừa nãy còn đang nấu ăn, đã biến mất. Con dao và chỗ rau cắt dở vẫn còn nguyên đó, nhưng người thì không thấy đâu.

「………………Sakura-san?」

Không thấy cô ấy đâu trong bếp cả.

Tôi và Mikoto đi ra ngoài. Vì Mikoto bảo "bên ngoài tốt hơn". Và rồi cô nàng này nãy giờ chẳng chịu nói gì nữa.

Tôi không đi cửa chính mà lẻn ra từ cửa sau. Lúc đó tôi mới biết ngôi nhà này có sân sau rộng khủng khiếp. Cây cối trồng rất nhiều, và có cả bể bơi nữa chứ. Bơi có ổn không đây. Không có cá mập chứ?

Trời đã về chiều nên nhập nhoạng tối. Sẽ tối nhanh thôi. Tiếng côn trùng kêu chắc hay lắm. Dù có nhầm thì chó sói cũng không tru đâu.

Chúng tôi đi đến chỗ mấy cái cây. Tất nhiên cũng thuộc sở hữu của ngôi nhà này.

Tôi đứng đối diện với Mikoto.

Lẽ ra tôi nên bắt chuyện trước. Nhưng Mikoto là người rủ tôi ra mà. Bảo cô ấy nói trước mới phải đạo chứ.

Đã cất công ra ngoài này mà hai đứa cứ như thế này đây. Chẳng hiểu sao, cô ấy cứ cúi gầm mặt xuống, không chịu ngẩng lên. Mà chính tôi cũng chẳng hiểu sao lại căng thẳng đến mức không bắt chuyện được.

Tuy nói vậy nhưng không phải là nhìn nhau chằm chằm. Mikoto đang nhìn xuống đất mà.

Nhưng cô ấy mãi chẳng nói gì. Hết cách rồi. Tôi bắt chuyện vậy. Thú thực là chẳng có chủ đề gì, nhưng thôi kệ. Một, hai, ba.

「Này………………」

「Này………………」

Cùng một câu phát ra từ Mikoto. Hả, cô ấy cũng định nói à. Chết tiệt.

Và rồi cả hai cùng nghẹn lời. Thời điểm tồi tệ hay sao ấy.

「A……………… không……………… x-xin lỗi.」

「Xin lỗi đã làm phiền. À ừm……………… cậu nói trước đi.」

Giọng tôi bị lạc đi, lưỡi thì líu lại.

「T-Tớ mới phải…………… tớ không định ngắt lời đâu, à ừm, Natsuru……………… nói đi.」

Mikoto còn đưa tay ra mời. Hướng dẫn viên xe buýt à.

「Không, tớ, chẳng có chuyện gì để nói cả………………」

「Tớ cũng………………」

「Này. Cậu rủ tớ ra mà.」

Quả nhiên dù dưới hình thức nào thì tiếp tục đối thoại cũng có hiệu quả, tôi bắt đầu bình tĩnh lại.

「Sắp đến giờ cơm tối rồi. Làm cho nhanh đi.」

「Đ, đúng rồi. Đúng thế nhỉ.」

Mikoto nắm chặt tay làm gì thế không biết. Chắc không định đấm tôi đâu nhỉ. Hay là đang tự lên dây cót tinh thần trong vô thức. Nhớ hồi mẫu giáo, cô nàng cứ nắm tay đi hùng hổ khiến bọn con trai cũng phải khiếp sợ.

「………………Này nhé.」

「Ừ.」

「Chuyện là……………… a, tớ đã được coi là tỏ tình rồi nhỉ.」

「Coi là cái gì, chính cậu tỏ tình còn gì.」

Tôi là người được tỏ tình đấy nhé. Chuyện này thì không nhường được.

「Đ, đúng rồi nhỉ………………. Chuyện là……………… tr-trả lời tỏ tình ấy, để sau cũng được nhưng mà………………」

Chuyện này không chỉ riêng Mikoto. Shizuku cũng vậy. Tạm coi là công bằng. Chỉ có điều Hội trưởng đại nhân thì bình thản, còn cô nàng này thì không.

「Tớ biết là thế, nhưng tớ, dạo này không ngủ được mấy. Cứ nghĩ mãi về chuyện đã tỏ tình với Natsuru……………」

「Ừm………………」

Tôi cũng suy nghĩ, nhưng ngủ được kha khá. Cô nàng này, nữ tính gớm nhỉ.

「Thế rồi nhé, thực sự là lúc nào cũng chỉ toàn Natsuru thôi…………… thế mà lại không dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Nói chuyện thế này tim tớ cũng đập thình thịch, mặt như bốc hỏa ấy……………」

Tôi chỉ biết ậm ừ. Nói hớ một câu là bị khinh bỉ cả đời mất.

「Tớ cứ nghĩ, nếu Natsuru nói OK thì phải làm sao. Hai đứa sẽ hẹn hò ở đâu. Nếu được cùng nhau đuổi dơi ở di tích hang động Juxtlahuaca ở Mexico thì tuyệt biết mấy………………」

Chắc không được nói là lập dị đâu nhỉ. Sẽ bị Shizuku nhắc nhở mất. Kiểu như…………… Akane-chan thì thong dong, Natsuru thì chẳng biết đang nghĩ cái gì.

「Tớ đã nghĩ hay là hôm nay cho đến lúc về sẽ không nói chuyện với Natsuru nữa, nhưng mà gặp………… à không, không nhịn được.」

「Gì cơ.」

「Cả tớ cũng đang suy nghĩ nhiều lắm chứ bộ. Về chuyện hôm nay.」

Tất nhiên tôi chưa bao giờ nghĩ đến di tích hang động, nhưng ít nhất đầu óc cũng quay cuồng vì chuyện Sakura-san. Không phải là ngủ suốt đâu nhé.

Lần này Mikoto nhìn chằm chằm vào tôi.

「………………Thật không?」

「………………Tất nhiên.」

Tôi không nói dối việc mình đã suy nghĩ.

「Có vẻ giống chuyện về Sakura-san hơn……………. Mà chuyện là, tớ……………… từ lúc ở trên tàu điện, tớ đã nghĩ mãi một chuyện.」

「Lại định đi khai quật ở đâu à. Cẩn thận bệnh truyền nhiễm đấy.」

「Đừng có đùa cợt. Chỉ bây giờ tớ mới nói được thôi.」

Gì thế này. Không lẽ định đâm tôi ở đây sao. Kiểu "thà giết còn hơn để ai cướp mất". Thế thì xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy.

「Chuyện là, chuyện là, chuyện là………………」

Mikoto ấp úng. Mãi không vào đề được.

「Đừng có cười tớ nhé………………」

「Không cười đâu.」

「N-Những chuyện thế này có thể là hèn nhát, nhưng mà dù Natsuru có đá tớ, tớ vẫn muốn chúng mình mãi là bạn bè………………」

「Tớ thích Natsuru, nhưng tớ cũng rất thích cậu với tư cách là bạn bè. Cho nên………………」

Lời của Mikoto nghe nhỏ dần nhưng đồng thời cũng rất rõ ràng.

Mikoto cúi đầu.

「Làm ơn đi……………」

Khách quan mà nói, cảnh con gái cúi đầu trước con trai thế này trông cứ như đang xin khất nợ hay từ chối lời tỏ tình của con trai vậy. Nhưng thực tế thì ngược lại. Và tôi chẳng hề có ý định cười nhạo cô ấy.

Cử chỉ này chẳng giống Mikoto chút nào. Nhưng tôi cũng hiểu là cô ấy đã quyết tâm lắm.

「Hiểu rồi, Mikoto.」

「Thật không……………?」

「Sao cậu lại nghi ngờ tớ chứ.」

「Tớ không nghĩ Natsuru là kẻ nói dối, nhưng đầu óc cậu cũng đâu có tốt.」

「Tớ không phủ nhận nhưng đừng nói lúc này. Tớ sẽ mãi là bạn với cậu.」

「Tất nhiên.」

「Thật nhé.」

「May quá……………… tớ cứ nghĩ nếu bị từ chối đoạn này thì biết làm sao.」

Gương mặt Mikoto bừng sáng. Rồi cô ấy vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm một cách cường điệu.

「Vẫn chưa trả lời tỏ tình đâu đấy nhé.」

「Ừm……………… nhưng sao cũng được. Tớ chấp nhận hết.」

Thế thì tốt quá. Chính tôi mới là người nhẹ nhõm đây.

Nhìn lên bầu trời. Sao trời. Đã tối hẳn rồi. Nhà Sakura-san cũng đã lên đèn.

「Về thôi, Mikoto.」

「Ừ.」

Tôi đi trước, quay lại nhà. Tất nhiên là từ cửa sau. Thì đấy, không muốn bị ai nhìn thấy mà. Mấy chuyện này ấy.

Thực ra lúc này, Natsuru quay lại một mình.

「Này………………」

Mikoto định đi theo cậu ấy vào nhà. Tuy có hơi khác với vẻ năng động thường ngày, nhưng vẫn còn chút xấu hổ sót lại.

Lúc đó, có tiếng nói từ phía sau cô.

Giọng nói không đến được tai Natsuru. Nhưng Mikoto nghe rất rõ. Cô quay lại.

Một cái bóng mờ ảo trong sân.

「Này, Kondō-san.」

Kaede đang đứng đó.

Không biết xuất hiện từ đâu, cô ta đứng giữa sân sau. Không có dấu hiệu đi ra từ cửa sau, cũng không cảm giác như đi vòng từ cửa trước. Không một tiếng động, nghĩ mãi cũng không hiểu nổi.

「……………Sakura-san?」

「Vâng.」

Nụ cười của Kaede vẫn không đổi. Chỉ có điều biểu cảm đó, có cảm giác như dán chặt trên mặt.

「Có chuyện gì không?」

「Xin lỗi, tôi đã nhìn thấy chuyện của cậu với Natsuru-san.」

Mikoto hơi khó chịu.

「Sở thích tệ thật đấy.」

「Kondō-san dễ thương thật đấy, nữ tính ghê.」

「Thì tôi là con gái mà.」

Kaede chậm rãi bước tới. Cũng không một tiếng động. Không hiểu sao Mikoto không thể rời mắt khỏi cô ta.

「Cậu tỏ tình với Natsuru-san rồi hả?」

「Rồi thì sao.」

「Kết quả thế nào?」

「………………Vẫn chưa nhận được câu trả lời.」

「Tiếc thật nhỉ.」

Kaede dừng lại. Vẫn giữ nụ cười. Quả thực là một mỹ thiếu nữ, có khí chất chữa lành. Hai tay cô ta chắp sau lưng.

「Nhưng mà, tôi nghĩ Kondō-san sẽ không nhận được câu trả lời tốt đẹp đâu.」

「Gì cơ, cái đó.」

Lần này Mikoto tỏ rõ sự bất mãn ra mặt. Cô không có lý do gì để bị nói đến mức đó. Dù đối phương là người đã mời mình.

「Sao cậu biết chuyện đó.」

「Vì tôi đã nhờ Natsuru-san cặp kè với Shizuku-chan mà.」

「Shizuku-chan là vật cản. Thế nên tôi mới nhờ Natsuru-san. Có vẻ không suôn sẻ lắm, nên tôi đã xúi cậu ấy cưỡng bức cậu ta luôn.」

Kaede kể như chuyện chẳng có gì. Giọng điệu cũng bình thường, thậm chí còn có vẻ vui vẻ. Nhưng nội dung thì đáng kinh ngạc.

Mikoto hét lên.

「Cho nên, Kondō-san từ bỏ đi nhé.」

「Đừ………… Đừng có đùa!」

Làm chuyện thừa thãi. Nếu bị Natsuru từ chối thì tôi cũng cam lòng, nhưng tôi không muốn bị người ngoài nói ra nói vào!

「Sao tự nhiên cậu lại nói thế hả! Tôi cũng thích Natsuru từ lâu rồi!」

「Tôi sẽ khiến cậu ấy quay lại nhìn tôi! Không phải người như cậu.」

「Không phải cậu, tôi là Sakura Kaede cơ mà.」

「Không phải Sakura-san, mà là kẻ nào đó đang sử dụng cơ thể của Sakura-san!」

Mikoto nhảy lùi lại phía sau, giữ khoảng cách. Đây là phản xạ thần kinh được rèn luyện khi chiến đấu với tổ chức buôn lậu trong rừng rậm. Rồi cô giữ nhẹ cánh tay phải của mình.

「Giống Sakura-san nhưng không phải Sakura-san. Dám coi thường tôi à.」

「Ô kìa. Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.」

Mikoto mặt đầy giận dữ, Kaede thì vẫn nhởn nhơ. Nhưng sự căng thẳng giữa hai bên đang tăng cao.

Vòng tay Giao Ước trên tay phải bắt đầu nhấp nháy.

Vòng tay tỏa sáng rực rỡ. Cơ thể Mikoto bao trùm trong ánh sáng, chuẩn bị biến thành Kämpfer.

「Cơ hội tốt đây. Ta sẽ vạch trần xem ngươi là ai, mục đích là gì ngay tại đây!」

「Cái đó thì không được đâu.」

Kaede đưa tay đang giấu sau lưng ra trước.

Nói với giọng điệu như thể có gắn hình trái tim ở cuối câu, cô ta đang cầm một con thú nhồi bông.

Chó Hoang Chết Ngạt thuộc series Thú Nội Tạng. Cái này là của Mikoto. Cô ta lấy được từ bao giờ vậy.

Hai mắt Chó Hoang Chết Ngạt lóe sáng. Đó không phải là ánh sáng, mà là màu sắc như bóng tối, như đáy giếng sâu thẳm.

Mikoto phản xạ định nhắm mắt lại. Nhưng chậm một nhịp. Ý thức của cô bị nuốt chửng vào đôi mắt của Chó Hoang Chết Ngạt.

Chương 4 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Khi tôi từ cửa sau trở lại nhà Sakura-san, đèn trong nhà đã bật sáng trưng khắp nơi. Bên ngoài cũng tối rồi, đương nhiên là vậy. Vốn là nhà nghỉ dưỡng nên chắc tốn tiền điện lắm đây.

Bao giờ thì ăn tối nhỉ. Chắc vẫn còn lâu. Tạm thời tôi quyết định về phòng.

Bữa ăn sau đó, biết làm sao đây. Có nhìn mặt cô ấy được không? Hay là xin đổi chỗ ngồi.

Chẳng giống Mikoto chút nào, cứ như con gái ấy. Bị làm thế, tôi lại càng để ý hơn.

Đó là lời tỏ tình với tôi. Lại còn nói cái câu đáng khen như "Dù từ chối vẫn muốn làm bạn bè".

Đó là người phụ nữ từ thời mẫu giáo đã tràn đầy máu phiêu lưu, tin rằng chỉ cần tấm ván bơi là vượt được Thái Bình Dương. Sau đó thực sự chạy đi khắp thế giới khiến tôi kinh ngạc, nhưng tôi cứ tưởng tương lai cô nàng sẽ kết hôn với dê núi Bolivia cơ. Đàn ông con người thì sao theo kịp thể lực đó.

Thế mà lại đi nói những điều đó. Lúc nói chuyện thì không sao, nhưng giờ tim đập thình thịch. A, tay cũng đổ mồ hôi rồi.

Cơ mà. Tôi vừa leo cầu thang vừa nghĩ. Nói chuyện riêng với Mikoto căng thẳng thật. Hay là tôi xin ăn trong phòng một mình nhỉ.

Đang nghĩ thế thì Shizuku đi tới.

「Ở sân à?」

「Mây.」 (Note: Cách nói lảng tránh hoặc chơi chữ, có thể hiểu là "nhìn mây")

「Ái chà, ở đâu về thế.」

Cô ấy hỏi. Nghe nói cô ấy không bao giờ bỏ sót lời nói dối nào trong sổ sách kế toán. Nhìn thấu qua cách nói chuyện và cử chỉ vô tình của người báo cáo còn hơn là mâu thuẫn trong số liệu. Biểu cảm khi kiểm tra kế toán năm trước tại hội nghị ngân sách tập hợp các câu lạc bộ nghe nói nghiêm khắc vô cùng.

Tôi trả lời thành thật. Không thể nói dối người phụ nữ này. Vì cô ấy sẽ nhìn thấu ngay.

「Natsuru có sở thích ngắm hoàng hôn à?」

「Không hẳn là thế.」

「Vậy chắc là ở cùng ai đó rồi.」

Ánh mắt trở nên lạnh lùng. Sao cô cái gì cũng biết hết vậy.

「Có vẻ trúng tim đen rồi nhỉ. Chắc tôi phải hỏi cho ra lẽ chuyện đó mới được.」

Cô ấy lập tức làm dịu ánh mắt.

「………………Shizuku làm gì thế.」

「Hơn chuyện của tôi, Hội trưởng làm cái gì………………」

「Mà, giờ thì thôi. Để sau nói kỹ hơn.」

「Tôi đã xem qua ngôi nhà này.」

Xem là xem cái gì. Tham quan kiến trúc à. Khen cột kèo hay giấy dán tường gì đó chăng.

「Tôi đã đi một vòng bên trong. Rộng hơn vẻ bề ngoài đấy. Chuyện vốn là nhà nghỉ dưỡng có vẻ là thật.」

「Sakura-san không nói dối đâu.」

「Cũng không hẳn thế.」

Này này, nói cái gì thế. Sakura-san đã mời tôi đến đây, nói thế thì quá đáng lắm. Dù đám Shizuku có thể coi là hàng đính kèm.

「Kaede chắc chắn đang nói dối một điều.」

「Làm gì có chuyện đó.」

「………………Hả?」

「Không đâu.」

「Bố mẹ cô ấy không có ở đây.」

Tôi bị bất ngờ. Ơ, Sakura-san tốt bụng chẳng phải mời tôi đến để giới thiệu với bố mẹ sao. Rồi hy vọng vào một mối quan hệ hướng tới hôn nhân trong tương lai.

「Từ lúc đến ngôi nhà này, cậu đã thấy mặt bố mẹ Kaede chưa?」

「………………Chưa.」

「Có nghe thấy tiếng nói chuyện không?」

「Không.」

「Có cảm thấy sự hiện diện không?」

「Đúng là vậy.」

Shizuku nói.

「Không phải ngay khi vừa đến, nhưng lẽ ra giờ này cũng phải ló mặt ra rồi chứ. Thế mà chẳng những không có tiếng nói chuyện, ngay cả cảm giác có người sống cũng không thấy. Chỉ có thể nghĩ là không có ở đây.」

「Hay là đi đâu đó………………」

「Thậm chí không thấy phòng của họ. Chỉ có vài chỗ bị khóa cửa.」

Thảo nào Shizuku đi xem khắp nhà.

Nhưng bố mẹ vắng nhà là sao. Đây chẳng phải nhà bố mẹ đẻ sao. Thế mà chỉ có Sakura-san sống ở đây thôi à. Không không, thế cũng lạ. Vì cô ấy sống ở chung cư trong nội thành cơ mà.

Chẳng lẽ giấu đi. Giấu để làm gì. Có sự kiện trọng đại là giới thiệu với tôi cơ mà. Nếu không thì Sakura-san đã chẳng mời về quê.

Chẳng lẽ, không phải Sakura-san thường ngày mà là Sakura-san tà ác đã…………… thôi, không nghĩ nữa.

Tôi cố tình nói.

「Nhưng mà, có khi sẽ có mặt ở bàn ăn đấy. Khi chúng ta tập hợp đông đủ để giới thiệu chẳng hạn.」

「Đúng vậy.」

「Bữa tối bắt đầu thì sẽ rõ thôi.」

「Giống kiểu Âu Mỹ nhỉ. Nhưng, cũng có thể lắm.」

Shizuku nói "Đừng đến muộn nhé" rồi đi vào phòng mình.

Người phụ nữ đó lại khơi dậy nỗi bất an. Đã cất công tổ chức tiệc ngủ vui vẻ ở nhà Sakura-san (tốt bụng) cơ mà, sao chẳng thấy yên lòng chút nào.

Cơ mà thằng Mikoto mãi chưa đến. Con nhỏ đó, không phải ngất xỉu ngoài vườn đấy chứ. Định bụng đi gọi thì nghe tiếng chân lên cầu thang.

Là Mikoto. Tôi hơi nhẹ nhõm.

「Này Mikoto, làm gì thế.」

Nhưng cô nàng đi ngang qua trước mặt tôi một cách bình thường.

Rồi cứ thế về phòng mình. Gì vậy. Dạo này phong trào tự nhốt mình trong phòng đang hot à. Lũ tự kỷ này. Định chơi game à.

Tôi trở về phòng.

Sao cũng được, nhưng mặt Mikoto trông cứng đờ. Không phải là căng thẳng, mà giống như một cảm xúc nhất định nào đó dán chặt lên mặt.

Bữa tối bắt đầu ngay sau đó. Sakura-san đi quanh các phòng gọi "Cơm thôi nào". Gọi bằng miệng nhanh hơn điện thoại, thật dịu dàng, nhưng nghĩ lại thì đi bộ gọi từng phòng cũng mệt phết.

Tôi mở cửa, vừa lúc Shizuku và Mikoto đang xuống cầu thang. Tôi đi theo sau.

Chuyện game gủng thì chắc là trào lưu tự kỷ của nhóm chúng tôi rồi. Nghĩ vẩn vơ, nhưng thôi kệ. Tôi cũng quyết định ở trong phòng cho đến bữa tối. Hưởng ứng phong trào tự kỷ vậy.

Bữa ăn được dùng ở tầng dưới. Đúng chất nhà nghỉ dưỡng, bàn ghế gỗ. Dao, dĩa và thìa đã được bày sẵn.

「Ai muốn dùng đũa thì cứ nói đừng ngại nhé.」

Sakura-san nói. Tất nhiên tôi không ngại ngần bảo "Cho tớ xin đũa". Dùng thìa lại nhớ đến món cà ri. Đúng là phản xạ có điều kiện của chó Pavlov.

Tôi ngồi xuống ngay. Chỗ ngồi tùy ý. Shizuku chưa ngồi, cô ấy nhìn bàn ăn với vẻ mặt đăm chiêu.

Cô ấy thì thầm vào tai tôi.

「Chỉ có phần của chúng ta thôi.」

Định cãi lại là nói cái gì thế, đương nhiên rồi còn gì thì chợt nhận ra. Đúng là không có bát đĩa của bố mẹ Sakura-san.

Không nhưng mà, có thể họ ngại nên ăn ở phòng khác. Vẫn chưa biết được.

Akane bưng đĩa thịt gà lớn từ bếp ra. Khói bốc lên trông ngon tuyệt.

「Vì có nhiều thịt nên mình làm nhiều lắm ạ.」

Cô ấy vừa đặt lên bàn vừa nói. Cả Akane và Sakura-san đều nấu ăn giỏi, chắc chắn là ngon rồi.

Bánh mì, cơm, súp, rau luộc được mang ra. Rồi tất cả ngồi xuống. Quả nhiên bố mẹ Sakura-san không đến.

Bữa ăn bắt đầu. Tôi gắp miếng thịt gà. Đã được cắt miếng vừa ăn. Ăn thử thì quả nhiên ngon. Vị này là Akane hay Sakura-san nêm nhỉ.

「Vị là do Mishima-san nêm đấy ạ.」

Sakura-san giải thích.

「Tôi không giỏi món thịt lắm nên được giúp đỡ nhiều quá.」

「Đây là vị của mẹ mình. Hơi nhạt muối một chút.」

Akane nói vẻ ngượng ngùng. Được khen nên có vẻ vui lắm.

「Ngon đấy.」

「Giúp được nhiều lắm.」

Shizuku cũng đưa thịt gà lên miệng giống tôi. Nhưng cô ấy dùng dĩa.

「Bữa sáng tôi sẽ giúp. Để Akane làm hết thì vất vả lắm.」

「À ừm, thế tớ cũng làm gì đó nhé.」

Tạm thời cứ nói thế đã. Đàn ông duy nhất trong nhóm mà không làm gì thì cũng kỳ.

Shizuku liếc mắt nhìn.

「Natsuru biết nấu món gì?」

「Mì ly các loại.」

「Đổ nước sôi không phải là nấu ăn đâu.」

「Udon ly.」

「Cậu cứ ngủ đi.」

Cứ như muốn nói là đồ vô dụng. Không chút khoan nhượng. Cô thực sự đang tỏ tình "thích" tôi đấy à.

Sakura-san khúc khích cười.

「Natsuru-san và Shizuku-chan thân nhau nhỉ.」

「Thế á?」

「Shizuku-chan hiếm khi nói đùa lắm đấy.」

Thật khó trả lời. Tôi nghĩ vừa rồi không phải nói đùa mà đơn thuần là chửi tôi thôi.

「Là Hội trưởng nên nghiêm túc thế là vừa ạ.」

Đây là Akane. Chắc là đòn cảnh cáo để sau này đừng nói đùa nữa.

「Ô kìa. Hội trưởng cũng muốn nói đùa chứ bộ.」

「Nếu nói giữa con gái với nhau thì được.」

「Tất nhiên.」

「Nhưng nói với con trai thì hay hơn. Như Natsuru chẳng hạn.」

Cứ nói tỉnh bơ những câu như thế, bảo sao người ta cứ tưởng tôi với cô ta đang hẹn hò.

Và Sakura-san lại gật gù đồng tình.

「Shizuku-chan là bạn gái của Natsuru-san mà.」

「Natsuru-san đúng là người hạnh phúc.」

「Tôi cũng hạnh phúc lắm.」

Oa, làm cho Hội trưởng nổi tiếng hạnh phúc, tôi đúng là nam nhi chi chí.

……………Có mà nghĩ thế ấy. Sao cô nàng này tự tin thế. Chưa trả lời tỏ tình mà không thấy do dự gì sao. Và Akane thì mặt đang tái mét kìa.

Cái bàn ăn này hình tròn, bên phải tôi là Akane. Bên trái là Mikoto. Cứ như nhà hàng Trung Hoa ấy, tiếc là không xoay được.

Akane cứ liếc nhìn tôi.

Đang nghĩ xem có chuyện gì thì cô ấy dùng dĩa xiên miếng khoai tây cắt sẵn, rồi đột ngột chìa ra trước mặt tôi.

「A-A nào, Natsuru-san. A đi ạ.」

Gì thế, tự nhiên.

「Lúc ăn cơm hộp, chị Shizuku cũng làm thế còn gì, nên em………………」

Không, tôi nghĩ bây giờ không cần làm thế đâu.

Tuy đã hôn nhưng chuyện này là lần đầu. Nên cả hai đều hồi hộp.

Đầu dĩa đang run bần bật. Căng thẳng quá độ sao. Nghĩ lại thì Akane ơi, Mishima-san đang làm cái trò gì thế này.

「Shizuku-chan đang nhìn kìa.」

Sakura-san há miệng kiểu "Oa".

「Tôi cũng hay làm thế mà.」

「Được không ạ?」

「Có sao đâu.」

「Natsuru-san có thể bị cướp mất đấy.」

「Thì cướp lại là được.」

Cái tư duy thế kỷ tận thế gì thế này.

Có vẻ trong từ điển của cô ấy không có từ bỏ cuộc. Nhắc mới nhớ, từ khi nhậm chức Hội trưởng, cô ấy đã thực hiện tất cả những dự án tưởng chừng bất khả thi.

Tôi thì không còn tâm trí đâu nữa. Khoai tây đang dí ngay trước mắt, bị ép "ăn đi". Ánh mắt Akane rất nghiêm túc. Sợ quá.

「X-Xin mời. Natsuru-san.」

Làm sao đây.

「Nếu không ăn……………… em cứ để thế này mãi đấy.」

Thế thì phiền lắm. Tôi mở miệng. Tự mình đớp lấy cái dĩa.

Nhai nhai. Vị ngon. Quan trọng hơn, vẻ đắc thắng của Akane làm tôi hơi bận tâm. Chắc cô ấy vui vì đã vượt qua Shizuku, người đã làm thế lúc ăn cơm hộp nhưng tôi không ăn.

「Kìa, Shizuku-chan thua rồi kìa.」

Sakura-san giục giã.

「Shizuku-chan cũng làm đi.」

「Bây giờ thì thôi. Bực mình lắm.」

「A. Chẳng lẽ Shizuku-chan ghen rồi?」

「Không phải. Ghen tuông thì để sau khi ăn xong sẽ ghen cho đã.」

Sakura-san kêu lên "Kyaa". Trông vui vẻ lắm. Cũng phải, Hội trưởng đó mà nói thế thì ai ngờ được.

「Mình muốn xem Shizuku-chan ghen!」

「Có ném đồ đạc không!?」

「Không phải trò biểu diễn đâu.」

「Không ném.」

「Không làm thế. Chỉ kề dao vào cổ thôi.」

「Thế có cào cấu không?」

Giật mình là tôi và Akane. Dao găm tất nhiên là kiếm của Kämpfer rồi. Sao lại lôi ra nói ở đây.

Sakura-san không có phản ứng gì hữu hiệu. Cô ấy cười như thể đó là trò đùa. Bây giờ là Sakura-san bình thường, không tà ác.

「Nhưng Shizuku-chan mà ghen thì ghê thật.」

「Không ghê đâu.」

Có gì đó mang tính máy móc ở đây.

Dù sao cô ấy cũng là người bị nghi ngờ hoạt động bằng điều khiển máy tính. Làm những việc giống con người thì quả nhiên gây ngạc nhiên. Nhưng nói "ghen tuông" một cách thản nhiên thế thì tôi thấy giống trí tuệ nhân tạo hơn.

「Natsuru-san, Shizuku-chan làm chuyện thiếu nữ thế này hiếm lắm đấy. Chắc chắn là yêu lắm mới thế.」

Cô nói câu phũ phàng một cách tỉnh bơ vậy. Nếu ý bảo không giống thiếu nữ thì tôi đồng ý.

「Natsuru-san, hãy để Shizuku-chan ghen nhiều hơn nữa nhé.」

Cái đó, tôi dự cảm là đi kèm với nguy cơ tử vong đấy ạ.

Sakura-san thực sự vui vẻ. Chắc do thấy được khía cạnh bất ngờ của bạn thuở nhỏ.

Trái ngược với Shizuku, Mikoto là người có biểu cảm thay đổi liên tục. Cô nàng này cười nói ầm ĩ, tóm lại là ồn ào. Không biết giữ trật tự là gì. Thế mà lại không xem chương trình hài kịch nên cũng chẳng hiểu nổi.

Thực ra cho đến gần đây tôi chưa từng thấy cô ấy cười. Có sự khác biệt giữa khu nam và khu nữ, nhưng khi đứng trên bục trong buổi tập trung toàn trường, cô ấy chẳng hề cử động cơ mặt. Dạo gần đây vì lý do nào đó mà biểu cảm khá phong phú.

Đúng là ghen tuông không giống phong cách Shizuku. Vốn được cho là kiểu người không bộc lộ cảm xúc, nhưng quả thực "ghen tuông" nghe không hợp chút nào.

Akane thì dè dặt hơn. Cô ấy giỏi giật mình thon thót hoặc lúng túng. Điểm nhấn của sự yếu đuối chắc là cặp kính, nhưng cô ấy bảo không muốn đeo kính áp tròng. "Đưa miếng kính vào mắt sợ lắm" cơ.

Sakura-san thì có lẽ là người mềm mại và yểu điệu nhất trong nhóm. Chắc thế.

「Mình cứ tưởng Shizuku-chan nghiêm túc nên không thích ghen tuông chứ.」

「Nghiêm túc và ghen tuông đâu có liên quan gì.」

「Thì cái kiểu đó. Lúc cười chỉ có khi nghe Rakugo thôi còn gì.」

「Shinshō là nhất đấy.」

「Chắc là do hẹn hò với nhóm Natsuru-san nên mới thành ra thế này.」

「Biết đâu đấy.」

Sakura-san cúi đầu trước chúng tôi.

Không dám. Ngược lại Sakura-san bây giờ mới là...

「Sau này cũng nhờ mọi người giúp đỡ Shizuku-chan nhé.」

Cô ấy ngẩng đầu lên và nói.

「Mình từng nghĩ, Shizuku-chan cứ nghiêm túc mãi thế này thì phải làm sao. Không biết có kiếm được bạn trai không nữa.」

「Nhưng mà, không đùa cợt nên Hội trưở…………… chị ấy mới được giáo viên tin tưởng đấy ạ.」

Đây là Akane. Cô ấy đang cố lái chủ đề từ ghen tuông sang chuyện trường lớp.

「Mình nghĩ đó là điều tốt mà………………」

「Đúng thế. Lúc giúp việc cho Hội học sinh cũng thế, nghiêm túc cực kỳ. Tập trung đến mức không ai dám lại gần.」

Nhắc mới nhớ, Sakura-san từng nói sẽ giúp việc Hội học sinh. Chúng tôi cũng định làm nhưng bỏ cuộc sau vài lần.

Không biết giờ còn làm không. Muốn hỏi nhưng Shizuku ra hiệu bằng mắt. Chắc là ý bảo bây giờ đừng hỏi.

Thay vào đó, tôi cố gắng nói chuyện một cách tự nhiên nhất có thể.

「Ngôi nhà này là nhà bố mẹ Sakura-san đúng không?」

「Vâng.」

「Bố mẹ có nhà không?」

「Có chứ. Ở phòng to nhất ấy.」

Lại làm cái mặt kiểu "hỏi ở đây sao", và Shizuku thì có vẻ muốn nói "không biết đọc bầu không khí".

Một sự căng thẳng nhẹ chạy qua bàn ăn. Tôi hối hận vì câu hỏi hơi sớm. Akane và Shizuku.

Sakura-san thì vẫn bình thường.

「Có nhà, nhưng hay xấu hổ lắm. Bố mình bảo không muốn xuất hiện trước mặt bạn bè của con gái. Mình đã bảo không cần căng thẳng thế đâu rồi mà.」

Bị Shizuku và Akane nhìn chằm chằm, cô ấy đồng ý một cách dễ dàng. Ơ kìa, thế là có nhà à. Quả nhiên trực giác của Shizuku cũng sai sao.

「Muốn gặp mặt quá.」

Shizuku nói.

「Muốn chào hỏi với tư cách bạn bè.」

「Vậy lát nữa mình đi gọi nhé. Sau bữa cơm chắc là được.」

Shizuku nói.

「Ừ. Phòng ở đằng kia.」

Sakura-san chỉ về phía có căn phòng. Bên cạnh cũng có cửa, nhưng có lẽ là phòng Sakura-san chăng.

Bữa ăn tiếp tục. Những câu chuyện phiếm cứ thế nối tiếp nhau. Chủ yếu là chuyện trường lớp. Chủ đề chung đành phải là cái đó thôi.

「……………Thế là, lớp 2-4 khu nữ rất được yêu thích trong lễ hội văn hóa nhỉ.」

Sakura-san giải thích cho tôi nghe. Tôi biết rồi. Vì tôi đã làm hầu gái giả ở đó mà.

Tôi ngậm cọng măng tây luộc, lắc đầu quầy quậy.

「Natsuru-san có đến quán cà phê của lớp 2-4 không?」

「Chuyện đó hả?」

Không vui và cũng không đi được. Sakura-san nghĩ tôi là học sinh khu nam (thực tế đúng là vậy) nên kể chuyện rất thú vị, nhưng tất cả đều là những gì tôi đã trải qua.

「Lẽ ra cậu nên đi. Vui lắm đấy.」

「Lớp đó có vẻ doanh thu khá cao.」

Đây là tôi. Tôi không quan tâm đến dòng tiền, nhưng biết là cái gì cũng thu phí.

「Ảnh chụp cũng tính tiền mà. Chắc chắn kiếm được gấp mấy lần báo cáo kế toán.」

Shizuku nói. Với tư cách Hội trưởng, cô ấy nắm rõ tất cả doanh thu từ các gian hàng trong lễ hội văn hóa.

「Thủ quỹ lớp đó giỏi con số lắm. Làm sổ sách kép đấy. Vì lười tìm bằng chứng nên tôi đã tịch thu tiền mặt trực tiếp luôn.」

「Làm thế luôn hả………………」

Kế toán lớp đó và Shizuku đều đáng gờm. Phim "The Untouchables" à. Cả hai đều là học sinh cấp ba đấy nhé.

「Tôi đã tịch thu nhưng vẫn còn vài chỗ sơ hở. Cô ta chia nhỏ tiền vào các túi riêng biệt, hạch toán độc lập nên tìm ra hết cũng mất thời gian.」

「Về điểm đó thì lớp 2-4 khu nam nhàn hạ nhỉ.」

「Làm cái gì thế?」

Sakura-san hỏi nên tôi trả lời.

「À ừm, phòng nghỉ. Mượn chiếu tatami từ CLB Judo, trải ra lớp rồi nằm lăn ra. Có mấy ông bố dẫn con đi thích lắm.」

「Lợi điểm là không tốn tiền.」

Tôi đồng ý với ý kiến của Shizuku. Bọn Higashida định kiếm chác thêm nhưng bất thành.

Sự lười biếng cũng có cái hay của nó. Có người ngủ cả ngày luôn.

「Quán cà phê hầu gái cũng vậy, Natsuru-san nữ làm hầu gái tuyệt vời lắm. Bố mình khen nức nở.」

「Hả………………」

Sakura-san nghe chuyện này cũng vui vẻ. Quả nhiên người này là thiên thần.

「Cả Mishima-san cũng ở đó nhỉ.」

Lớp đó bắt tất cả mặc đồ hầu gái nên đương nhiên Akane cũng phục vụ nhiệt tình. Chỉ có điều về độ nổi tiếng thì hình như không cao lắm.

Mà Sakura-san nhớ Akane sao. Quan sát kỹ phết nhỉ.

「Mishima-san cũng dễ thương lắm.」

「Đâu có………………」

「Nhưng mà, nếu ngầu hơn một chút, kiểu thô bạo hơn thì hợp hơn đấy.」

Thô bạo? Hả?

Đũa của tôi khựng lại trong giây lát. Không chỉ mình tôi, cả Akane và Shizuku đều nhìn chằm chằm vào Sakura-san.

Cô ấy vẫn bình thản.

「Hả………………」

「Mishima-san trông có vẻ bất ngờ có khía cạnh đó đấy.」

「………………Ano, Sakura-san?」

Người hỏi không phải tôi mà là Akane. Cô ấy lựa lời mà nói.

「Ủa, mình nói gì sao?」

「Thô bạo thì hợp hơn là sao ạ………………?」

Sakura-san ngơ ngác.

「Đang nói chuyện lễ hội văn hóa mà.」

「Vậy thì đúng rồi. Quán cà phê hầu gái vui lắm.」

Hả, nghĩa là sao.

Cô ấy đang cười tủm tỉm. Câu nói ngay trước đó chắc đã bay biến về phương trời nào rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!