Chương 4
【Chissoku Norainu】
Khi tôi quay lại nhà Sakura-san từ cửa sau, đèn trong nhà đã sáng trưng khắp nơi. Bên ngoài trời cũng đã tối, chuyện này cũng là đương nhiên. Vì vốn dĩ là một khu nhà nghỉ dưỡng nên tiền điện có vẻ sẽ tốn kém lắm đây. Khi nào thì đến giờ ăn nhỉ? Chắc vẫn còn tốn chút thời gian. Trước mắt tôi quyết định quay về phòng.
Sau chuyện vừa rồi, giờ ăn tiếp theo phải làm sao đây? Liệu tôi có dám nhìn mặt cô ấy không? Hay là xin đổi chỗ ngồi. Mikoto chẳng giống Mikoto chút nào, cứ như con gái ấy. Bị làm như thế, tôi lại càng để ý hơn mức cần thiết. Đó là lời tỏ tình với tôi. Hơn nữa lại còn nói những lời đáng khen như "dù có từ chối thì vẫn muốn làm bạn".
Từ hồi mẫu giáo cô ấy đã tràn đầy máu phiêu lưu, tin rằng chỉ cần tấm ván bơi là có thể vượt Thái Bình Dương. Cô ấy là con gái. Sau đó cô ấy thực sự chạy đôn chạy đáo khắp nước ngoài khiến tôi rất ngạc nhiên, nhưng tôi cứ tưởng tương lai cô ấy sẽ kết hôn với một con dê ở Bolivia hay gì đó cơ. Đàn ông con người thì sao theo kịp thể lực đó.
Lúc nói chuyện thì không sao, nhưng giờ tim tôi đang đập thình thịch. A, tay cũng toát mồ hôi rồi.
Dù sao thì. Tôi vừa leo cầu thang vừa suy nghĩ. Nói chuyện riêng với Mikoto căng thẳng thật. Hay là nhờ ai đó mang cơm lên phòng cho mình nhỉ. Dứt khoát chỉ mình tôi ăn trong phòng thôi.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì Shizuku đi tới.
「Ara, cậu đã ở đâu vậy?」
Shizuku hỏi. Nghe nói cô ấy không bao giờ bỏ sót những lời nói dối trong kế toán. Hơn cả mâu thuẫn về số liệu, cô ấy nhìn thấu qua cách nói chuyện và những cử chỉ vô tình của người báo cáo. Nghe đâu trong cuộc họp ngân sách tập hợp các câu lạc bộ, biểu cảm của cô ấy khi kiểm tra kế toán năm trước cực kỳ nghiêm khắc.
Tôi trả lời thành thật. Không thể nói dối người phụ nữ này được. Vì cô ấy sẽ nhìn thấu ngay thôi.
「Natsuru có sở thích ngắm hoàng hôn à?」
「Không hẳn là vậy.」
「Vậy là cậu đã ở cùng ai đó sao?」
Ánh mắt cô ấy trở nên lạnh lùng. Tại sao cô lại biết hết mọi chuyện về tôi vậy hả?
「Có vẻ trúng tim đen rồi nhỉ. Chắc tôi phải hỏi kỹ hơn về chuyện đó một chút quá.」
Cô ấy lập tức làm dịu ánh mắt.
「......Shizuku đã làm gì vậy?」
「Hơn cả chuyện của tôi, Hội trưởng đã làm gì......」
「Mà, giờ thì được rồi. Để sau hãy nói kỹ hơn.」
「Tôi đã xem qua ngôi nhà này.」
Xem qua là sao? Thám hiểm kiến trúc à? Chắc là khen mấy cái cột hay giấy dán tường gì đó chăng.
「Tôi đi dạo một vòng bên trong. Rộng hơn vẻ bề ngoài nhiều đấy. Chuyện vốn là khu nhà nghỉ dưỡng có vẻ là thật.」
「Sakura-san không nói dối đâu.」
「Cũng không hẳn.」
Này này, cô đang nói cái gì thế. Sakura-san đã mời tôi đến đây, nói thế thì quá đáng quá. Dù sự tồn tại của đám Shizuku cũng chỉ là hàng đính kèm.
「Kaede chắc chắn đang nói dối một điều.」
「Làm gì có chuyện đó.」
「......Hả?」
「Không có.」
「Ở đây, không có bố mẹ của cô ấy đâu.」
Tôi bị bất ngờ. Ủa, Sakura-san "phiên bản tốt" mời tôi đến để giới thiệu với bố mẹ mà nhỉ? Rồi nếu may mắn thì sẽ có mối quan hệ giao lưu hướng tới hôn nhân trong tương lai.
「Từ lúc đến ngôi nhà này, cậu đã thấy mặt bố mẹ Kaede chưa?」
「......Chưa.」
「Có nghe thấy tiếng nói chuyện không?」
「......Không.」
「Còn sự hiện diện?」
「Cũng không.」
Shizuku nói.
「Không có...... ý cô là không có ai ở đâu đây cả sao?」
「Dù không phải ngay khi vừa đến, nhưng lẽ ra cũng phải cho thấy mặt mũi một chút chứ. Đằng này không những không có tiếng nói chuyện mà ngay cả sự hiện diện của người đang sống cũng không cảm thấy. Chỉ có thể nghĩ là không có ai thôi.」
「Hay là họ đi ra ngoài đâu đó......」
「Thậm chí còn không thấy phòng của họ. Chỉ có vài chỗ bị khóa thôi.」
Ra là thế nên Shizuku mới đi xem xét quanh nhà à.
Nhưng bố mẹ vắng mặt là sao. Đây chẳng phải là nhà bố mẹ đẻ sao? Chẳng lẽ chỉ có Sakura-san sống ở đây? Không không, thế thì cũng lạ. Vì cô ấy đi học ở Seitetsu từ một căn hộ trong nội thành mà.
Chẳng lẽ họ đang trốn. Trốn để làm gì chứ? Rõ ràng có sự kiện trọng đại là giới thiệu tôi cơ mà. Nếu không Sakura-san đã chẳng mời về quê.
Hay là, không phải Sakura-san thường ngày mà là Sakura-san tà ác đang...... Không, đừng nghĩ nữa.
Tôi cố tình nói.
「Nhưng mà, lỡ đâu họ sẽ có mặt ở bàn ăn thì sao. Khi chúng ta tập hợp đông đủ để giới thiệu ấy.」
「Đúng vậy.」
「Bắt đầu bữa tối là sẽ rõ ngay thôi.」
「Giống Âu Mỹ nhỉ. Nhưng cũng có khả năng đó.」
Shizuku nói 「Đừng đến muộn nhé」 rồi đi vào phòng mình.
Lại nữa, người phụ nữ này cứ nói những điều khơi dậy nỗi bất an. Đáng lẽ phải là buổi tiệc ngủ vui vẻ tại nhà Sakura-san, vậy mà chẳng thấy an lòng chút nào.
Dù sao thì tên Mikoto vẫn chưa tới nhỉ. Không phải tên đó ngất ngoài vườn rồi chứ. Định bụng đi gọi thì nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang.
Là Mikoto. Tôi hơi nhẹ nhõm.
「Này Mikoto, cậu làm gì thế.」
Tuy nhiên cô nàng đi ngang qua trước mặt tôi như bình thường. Rồi cứ thế đi vào phòng mình. Cái gì vậy. Gần đây trào lưu giam mình trong phòng đang thịnh hành à? Mấy kẻ hikikomori kia. Định chơi game hay gì.
Tôi quay về phòng mình.
Chẳng quan trọng lắm, nhưng vẻ mặt Mikoto có chút cứng nhắc. Không phải căng thẳng, mà giống như một loại cảm xúc nhất định nào đó dán chặt lên mặt vậy.
Dù sao thì, tôi cũng quyết định ở trong phòng cho đến bữa tối. Ăn theo trào lưu hikikomori ấy mà. Chắc chắn game online sẽ thịnh hành trong nhóm chúng tôi cho xem. Vừa nghĩ mấy chuyện vớ vẩn, bữa tối bắt đầu ngay sau đó. Sakura-san đi vòng quanh các phòng và gọi 「Cơm chín rồi đây」. Gọi bằng điện thoại cũng được mà, đúng là dịu dàng thật, nhưng nghĩ lại thì đi bộ gọi từng người nhanh hơn.
Bữa ăn được dọn ở tầng dưới. Đúng chất nhà nghỉ dưỡng, bàn ghế đều bằng gỗ. Dao, nĩa và thìa đã được bày sẵn.
「Ai muốn dùng đũa thì cứ tự nhiên nói nhé.」
Sakura-san nói. Tất nhiên tôi không ngần ngại bảo 「Cho tớ xin đôi đũa」. Dùng thìa lại làm tôi nhớ đến món cà ri. Đúng là phản xạ kiểu chó Pavlov.
Mở cửa ra, đúng lúc Shizuku và Mikoto đang đi xuống cầu thang. Tôi cũng nối gót theo sau.
Tôi nhanh chóng ngồi vào chỗ. Thứ tự chỗ ngồi tùy ý. Shizuku không ngồi xuống, mà làm vẻ mặt khó hiểu nhìn chằm chằm vào bàn ăn.
Cô ấy thì thầm vào tai tôi.
「Chỉ có phần của chúng ta thôi.」
Đang định nói lại là cô nói cái gì thế, chuyện đương nhiên mà, thì tôi nhận ra. Quả thực, không có bộ đồ ăn của bố mẹ Sakura-san.
Không, nhưng mà có thể họ ngại nên ăn ở phòng khác chăng. Vẫn chưa biết được.
Akane bưng đĩa lớn đựng thịt gà từ trong bếp ra. Khói bốc lên trông rất ngon.
「Vì có nhiều thịt nên tớ làm hơi nhiều ạ.」
Cô ấy nói trong khi đặt lên bàn. Cả Akane và Sakura-san đều nấu ăn giỏi, chắc chắn là ngon rồi.
Bánh mì, cơm, súp, rau củ nóng lần lượt được mang ra. Và mọi người đều đã ngồi vào chỗ. Quả nhiên bố mẹ Sakura-san không đến.
Bữa ăn bắt đầu. Tôi đưa đũa gắp thịt gà. Nó đã được cắt thành miếng vừa ăn. Ăn thử thì quả nhiên rất ngon. Nêm nếm này là của Akane hay Sakura-san đây.
「Hương vị là do Mishima-san nêm đấy ạ.」
Sakura-san giải thích.
「Tớ không giỏi món thịt lắm nên được giúp đỡ may quá.」
「Là vị của mẹ tớ đấy. Có thể hơi thiếu mặn một chút nhưng mà...」
Akane ngượng ngùng nói. Được khen nên cô nàng có vẻ rất vui.
「Ngon thật đấy.」
「Đỡ quá.」
Shizuku cũng đưa thịt gà lên miệng giống tôi. Có điều cô ấy dùng nĩa.
「Bữa sáng tôi sẽ phụ giúp. Để Akane làm hết thì vất vả lắm.」
「À ừm, vậy tớ cũng làm gì đó nhé.」
Tôi cứ nói đại vậy. Trong nhóm có mỗi một thằng con trai mà không làm gì thì cũng kỳ.
Shizuku liếc mắt nhìn sang.
「Natsuru biết nấu món gì không?」
「Cup ramen các thứ.」
「Đổ nước sôi vào không gọi là nấu ăn đâu.」
「Cup udon.」
「Cậu cứ ngủ đi.」
Cứ như muốn nói là đồ vô dụng vậy. Thật không chút khoan nhượng. Cô thực sự đã tỏ tình 「thích」 tôi đấy hả?
Sakura-san đang cười khúc khích.
「Natsuru-san và Shizuku-chan thân nhau nhỉ.」
「Phải không ta.」
「Hiếm khi thấy Shizuku-chan nói đùa lắm đấy nhé.」
Thật khó trả lời. Tôi nghĩ vừa rồi không phải nói đùa mà đơn thuần là chửi xéo tôi thôi.
「Vì là Hội trưởng Hội học sinh nên nghiêm túc một chút là tốt mà.」
Đây là Akane. Chắc là đòn kiềm chế để sau này đừng nói đùa nữa.
「Ara. Hội trưởng Hội học sinh cũng muốn nói đùa chứ.」
「Nói với con gái thì được ạ.」
「Tất nhiên.」
「Đối phương là con trai thì tốt hơn. Như Natsuru chẳng hạn.」
Cứ nói thẳng thừng mấy chuyện này nên mới thành ra chuyện tôi và cô ta đang hẹn hò đấy.
Rồi Sakura-san lại gật gù tán thành.
「Shizuku-chan là bạn gái của Natsuru-san mà lị.」
「Natsuru-san đúng là người hạnh phúc.」
「Cả tôi cũng hạnh phúc nữa.」
Oa~, làm cho Hội trưởng Hội học sinh lừng lẫy thiên hạ hạnh phúc, tôi đúng là nam nhi chi chí.
......Đừng hòng tôi nghĩ thế nhé. Người phụ nữ này có vẻ tự tin ghê gớm. Chưa nhận được câu trả lời cho lời tỏ tình mà không thấy do dự sao. Và Akane thì mặt đang tái mét kìa.
Bàn ăn này hình tròn, bên phải tôi là Akane. Bên trái là Mikoto. Giống như nhà hàng Trung Hoa vậy, nhưng tiếc là bàn không xoay được. Akane cứ liếc nhìn tôi nãy giờ.
Đang nghĩ xem có chuyện gì thì cô nàng dùng nĩa xiên một miếng khoai tây đã cắt, rồi bất ngờ đưa ra trước mặt tôi.
「V... Vâng, Natsuru-san. Aaa nào, xin mời.」
Cái gì vậy, đột ngột thế.
「Lúc ăn bentou, Shizuku-san cũng làm rồi còn gì, nên tớ......」
Không, tôi nghĩ bây giờ không cần làm cũng được mà.
Dù đã hôn nhau nhưng mấy chuyện này thì là lần đầu tiên. Nên cả hai đều đang hồi hộp.
Đầu nĩa đang run lẩy bẩy. Căng thẳng quá mức độ rồi sao. Nghĩ lại thì Akane cũng có chút máu liều.
「Oa, Mishima-san đang làm chuyện đó kìa.」
「Shizuku-chan.」
Sakura-san mở miệng kiểu 「Woa」.
「Tôi cũng hay làm thế mà.」
「Được không vậy?」
「Có sao đâu.」
「Natsuru-san có thể bị cướp mất đấy.」
「Thì cướp lại là được.」
Đúng là cái suy nghĩ kiểu thế kỷ mới. Nhắc mới nhớ, từ khi nhậm chức Hội trưởng, cô ấy đã hiện thực hóa toàn bộ những dự án tưởng chừng như không thể mà. Dường như trong tư duy không có khái niệm từ bỏ.
Tôi thì không được như vậy. Khoai tây đang dí ngay trước mắt, bị ép kiểu 「Nào ăn đi」. Ánh mắt Akane rất nghiêm túc. Đáng sợ quá.
「X... Xin mời. Natsuru-san.」
Làm sao đây.
「Nếu cậu không ăn...... tớ sẽ cứ để thế này mãi đấy.」
Thế thì gay go. Tôi mở miệng. Tự mình cắn vào chiếc nĩa.
Nhum nhum. Vị rất ngon. Hơn cả chuyện đó, việc Akane trông có vẻ đắc thắng làm tôi hơi để ý. Chắc cô ấy vui vì đã vượt qua Shizuku, người từng làm thế lúc ăn bentou mà tôi không chịu ăn.
「Kìa~, Shizuku-chan thua mất rồi.」
Sakura-san đang hối thúc.
「Shizuku-chan cũng làm đi.」
「Bây giờ thì thôi. Bực mình lắm.」
「A. Có khi nào, Shizuku-chan ghen rồi không?」
「Không phải. Ghen tuông thì để sau khi ăn xong, tôi sẽ ghen cho thỏa thích.」
Sakura-san thốt lên 「Kya~」. Trông thực sự rất vui. Thì đó, ai mà ngờ vị Hội trưởng Hội học sinh kia lại nói những lời như thế chứ.
「Muốn nhìn thấy cảnh Shizuku-chan ghen quá!」
「Có ném đồ đạc không!?」
「Không phải trò biểu diễn đâu nhé.」
「Không ném đâu.」
「Không làm thế. Chỉ kề đoản kiếm vào hay gì đó thôi.」
「Vậy là sẽ cào cấu hả?」
Người giật mình là tôi và Akane. Đoản kiếm đương nhiên là Schwert (Kiếm) khi trở thành Kämpfer rồi. Sao lại nói ra ở đây chứ.
Sakura-san không có phản ứng thực tế nào. Chắc tưởng là nói đùa nên đang cười. Đây là Sakura-san bình thường, không tà ác.
「Nhưng mà Shizuku-chan ghen thì ghê gớm thật.」
「Không ghê gớm đâu.」
Cô ấy thản nhiên nói 「Có ghen」 làm người ta ngạc nhiên, giống trí tuệ nhân tạo vậy. Dù sao thì đây cũng là người phụ nữ bị nghi ngờ là hoạt động bằng điều khiển máy tính. Làm những chuyện giống con người thì quả nhiên gây bất ngờ.
「Natsuru-san, hiếm khi thấy Shizuku-chan làm chuyện thiếu nữ thế này lắm đấy. Quả nhiên là do bạn trai nhỉ.」
Cô không thấy mình đang nói điều tàn nhẫn sao? Nếu bảo không giống thiếu nữ thì tôi đồng ý.
「Natsuru-san, hãy để Shizuku-chan ghen nhiều thật nhiều vào nhé.」
Cái đó, tôi có dự cảm là ranh giới sống chết đấy ạ.
Sakura-san thực sự trông rất vui vẻ. Chắc là do thấy được một mặt bất ngờ của người bạn thuở nhỏ.
Quả thật ghen tuông không giống phong cách Shizuku lắm. Vốn dĩ cô ấy được cho là loại người không bộc lộ cảm xúc, khi đứng trên bục trong buổi tập trung toàn trường, cơ mặt chẳng hề nhúc nhích lấy một cái. Thực tế thì cho đến gần đây tôi chưa từng thấy cô ấy cười bao giờ. Cũng có thể do khu nam và khu nữ khác nhau, nhưng dạo này vì lý do nào đó mà biểu cảm phong phú hơn hẳn.
Đối lập với Shizuku, người có biểu cảm thay đổi liên tục là Mikoto. Nhỏ này lúc thì cười lớn lúc thì làm ồn, tóm lại là ồn ào. Không biết đến khái niệm ngồi im. Thế mà lại không xem chương trình hài kịch nên tôi cũng chẳng hiểu nổi.
Hôm nay Mikoto trầm tính đến lạ. Có chuyện gì đó chăng?
Akane thì dè dặt hơn. Cô ấy giỏi nhất là giật mình thon thót hoặc lúng ta lúng túng. Điểm yếu là cặp kính, nhưng cô ấy lại không muốn đeo kính áp tròng.
「Tớ sợ đưa thấu kính vào mắt lắm.」 Cô ấy bảo thế.
Sakura-san là người dịu dàng và duyên dáng nhất trong nhóm này. Chắc vậy.
「Tớ cứ tưởng Shizuku-chan nghiêm túc nên không thích ghen tuông chứ.」
「Sự nghiêm túc và ghen tuông đâu có quan hệ tương quan gì với nhau.」
「Thì cái điểm đó đấy. Những lúc cậu cười, chỉ toàn là khi nghe Rakugo thôi mà.」
「Shinsho là tuyệt nhất.」
「Do qua lại với nhóm Natsuru-san nên mới thành ra thế này nhỉ.」
「Sao ta.」
Sakura-san cúi đầu nhẹ với chúng tôi.
Không dám đâu. Ngược lại Sakura-san hiện tại thì...
「Từ nay xin hãy chiếu cố Shizuku-chan nhé.」
Cô ấy ngẩng đầu lên, rồi nói:
「Tớ ấy, vì Shizuku-chan lúc nào cũng nghiêm túc quá, nên từng nghĩ phải làm sao đây. Liệu có kiếm được bạn trai không ta.」
「Nhưng mà, vì không cợt nhả nên Hội trư... chị ấy mới được giáo viên tin tưởng đấy ạ.」
Đây là Akane. Cô ấy đang cố lái chủ đề từ ghen tuông sang chuyện trường lớp.
「Tớ nghĩ đó là điều tốt mà...」
「Đúng vậy ha. Cả lúc giúp đỡ Hội học sinh, cậu ấy cũng cực kỳ nghiêm túc luôn. Tập trung đến mức không ai dám lại gần.」
Nhắc mới nhớ Sakura-san từng nói sẽ giúp đỡ Hội học sinh. Chúng tôi cũng định làm thế, nhưng mới vài lần đã bỏ cuộc.
Hiện giờ cô ấy còn làm không nhỉ. Muốn hỏi ghê, nhưng Shizuku đang ra hiệu bằng mắt. Chắc ý là bây giờ thì đừng hỏi.
Thay vào đó, tôi giả vờ nói chuyện tự nhiên nhất có thể.
「Ngôi nhà này, là nhà bố mẹ đẻ của Sakura-san đúng không?」
「Hai bác có ở đây không vậy?」
「Vâng. Ở căn phòng lớn nhất ấy ạ.」
Shizuku làm vẻ mặt như muốn nói 「Hỏi ở đây luôn à」, kiểu như chê tôi không biết đọc bầu không khí.
Một sự căng thẳng nhẹ chạy qua bàn ăn. Tôi hối hận vì đã hỏi hơi sớm. Akane cũng ngưng ăn.
Sakura-san thì vẫn giữ thái độ bình thường.
「Có ạ, nhưng hai người hay ngại ngùng lắm. Bố tớ bảo không muốn xuất hiện trước mặt bạn bè của con gái. Tớ đã bảo không cần căng thẳng đến thế đâu rồi mà.」
Cô ấy thản nhiên thừa nhận. Ara ara, vậy là có ở đây sao. Quả nhiên linh cảm của Shizuku cũng sai à.
「Đang ở trong nhà sao?」
Shizuku hỏi.
「Vâng. Ở phòng đằng kia ạ.」
Sakura-san chỉ về phía một căn phòng. Bên cạnh cũng có một cánh cửa, có lẽ là phòng của Sakura-san chăng.
「Tôi muốn gặp mặt hai bác.」
「Với tư cách bạn bè, tôi muốn chào hỏi một tiếng.」
「Vậy, lát nữa tớ sẽ đi gọi nhé. Sau bữa ăn chắc là được thôi.」
Bữa ăn tiếp tục. Câu chuyện phiếm cứ thế tiếp diễn. Chủ yếu là chuyện trường lớp. Chủ đề chung thì kiểu gì cũng lái về hướng đó.
「......Và, nghe nói lớp 2-4 bên khu nữ rất được yêu thích trong lễ hội văn hóa đấy.」
Sakura-san giải thích cho tôi như vậy. Tôi biết chứ. Vì tôi đã làm giả hầu gái ở đó mà lị.
Tôi vừa ngậm miếng măng tây luộc vừa lắc đầu.
「Natsuru-san có đến quán cà phê của lớp 2-4 không?」
「Phải thế không ta?」
Sakura-san kể chuyện rất thú vị, nhưng tất cả đều là những điều tôi đã trải nghiệm. Sakura-san nghĩ tôi là học sinh khu nam nên (thực tế là vậy) không vui vẻ gì, cũng chẳng đi được.
「Lẽ ra cậu nên đi thử. Vui lắm đó.」
「Lớp đó nghe nói doanh thu khá lắm.」
Đây là tôi. Tôi không hứng thú với dòng tiền, nhưng biết là cái gì cũng thu phí.
「Đến chụp ảnh cũng tính tiền mà. Chắc kiếm chác cũng khá đấy. Chắc chắn gấp mấy lần báo cáo kế toán.」
Shizuku nói. Với tư cách Hội trưởng Hội học sinh, cô ấy nắm rõ toàn bộ doanh thu từ các tiết mục trong lễ hội văn hóa.
「Thủ quỹ chỗ đó giỏi con số lắm. Làm sổ sách kép đấy. Vì lười tìm bằng chứng nên tôi đã trực tiếp tịch thu tiền mặt luôn.」
「Cô làm đến thế cơ á......」
「Tuy đã tịch thu, nhưng vẫn có vài khoản lọt lưới. Chúng phân tán tiền mặt vào các túi, thực hiện kế toán độc lập cho từng cái. Vì chỉ làm khớp sổ sách trên bề mặt nên mất thời gian để đào sâu vào.」
Thủ quỹ đó và Shizuku đều khiến người ta cạn lời. Phim "The Untouchables" à. Cả hai đều là học sinh cấp ba mà.
「Về điểm đó, lớp 2-4 khu nam thoải mái hơn nhiều.」
「Đã làm gì vậy ạ?」
Sakura-san hỏi nên tôi trả lời.
「À thì, phòng nghỉ. Mượn chiếu tatami từ CLB Judo, trải ra phòng học rồi lăn ra ngủ. Mấy ông bố dẫn con theo đánh giá cao lắm.」
Chỗ đó làm ăn qua loa thật, nhưng ai biết cái gì sẽ mang lại may mắn. Có người ngủ cả ngày luôn.
「Lợi điểm là không tốn tiền.」
Tôi cũng đồng tình với ý kiến của Shizuku. Bọn Higashida định kiếm tiền thừa thãi cơ.
「Quán cà phê hầu gái, Natsuru-san phiên bản nữ làm hầu gái cũng tuyệt vời lắm. Cả Mishima-san cũng ở đó nhỉ.」
Sakura-san nghe chuyện này cũng có vẻ rất vui. Quả nhiên người này là thiên thần.
Lớp đó bắt tất cả mặc đồ hầu gái, nên tất nhiên Akane cũng dốc sức phục vụ. Chỉ là, về mặt nổi tiếng thì hình như không được như ý lắm.
Mà Sakura-san nhớ chuyện của Akane sao? Quan sát kỹ ghê ha.
Akane không phải là kẻ giết người hàng loạt đâu. Nếu có chuyện không vừa ý là nổ súng ngay. Và nhắc đến Akane thô bạo thì tôi chỉ nhớ đến một điều. Chế độ chó dữ. Chuyện đó thì Sakura-san chắc không biết. Đã từng thấy rồi. Vì lần đầu gặp Akane, cô ấy đang ở cùng tôi. Nhưng chắc không nghĩ là cùng một người với cô thủ thư đeo kính đâu.
Chỉ là đó là trường hợp Sakura-san bình thường. Phiên bản tà ác thì biết. Chết dở, tự nhiên thấy căng thẳng lạ thường. Tôi cứ nghĩ là Sakura-san vui vẻ như mọi khi, nhưng lỡ đâu lại khác thì sao. Làm thế nào bây giờ.
Chắc chỉ mình tôi thấy cái bàn ăn đang trở nên căng như dây đàn thôi nhỉ. Chẳng liên quan gì đến chuyện đó, Sakura-san trông rất vui.
「Hồi trước ngủ lại, mọi người đã cùng chơi game nhỉ.」
「Đã làm chuyện đó ha.」
Shizuku trả lời. Tôi và Akane căng thẳng lạ lùng nên không nói được. Về khoảng gan dạ thì không ai bằng cô này.
「Hôm nay có chơi nữa không?」
「Ưm ưm. Chỉ cần mọi người ở cùng nhau là vui rồi. Tớ nghĩ sẽ có nhiều chuyện xảy ra đấy.」
Lại nói mấy câu đáng lo ngại.
Shizuku không thay đổi thái độ, nhưng chắc cũng không bỏ ngoài tai. Tôi thì đứng ngồi không yên, còn Akane đang lúng túng, chắc là do đang cố ấn trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực về lại vị trí cũ.
Lúc đó tôi chợt nhận ra. Tôi thúc cùi chỏ vào người bên trái.
「Này, sao thế.」
「Hả......」
Mikoto thốt lên câu như muốn nói giờ tớ mới tỉnh ngủ.
「Sao thẫn thờ thế. Ngủ gật à?」
「Không ngủ đâu. Đang ăn mà.」
Nhìn kỹ thì quả thật, chỉ có trước mặt Mikoto là hết sạch đồ ăn. Vốn dĩ ăn khỏe nên tôi không ngạc nhiên về sức ăn lắm.
Tôi hạ giọng để người khác không nghe thấy.
「Cậu lại không nói gì kìa.」
「Đúng vậy ha.」
Mikoto cũng nói nhỏ. Nhờ thế mà đám Shizuku không nghe thấy thì đỡ quá.
「Vừa bị Shizuku mắng xong còn gì.」
「Ồn ào quá. Có sao đâu. Tớ đang nghe chuyện của Sakura-san mà.」
Việc nhỏ này im lặng nghe chuyện người khác cũng hiếm thấy. Là loại con gái hễ có chuyện gì là muốn xen vào, thích làm câu chuyện trở nên rắc rối. Thích rừng rậm hơn đất bằng.
「Này, nhắc mới nhớ.」
「Gì cơ.」
「Câu chuyện của Sakura-san, không thấy lạ sao?」
「Bình thường mà.」
「Hả?」
「Thì giọng điệu cứ như biết chuyện biến thân của Akane ấy.」
「Không phải là biết rồi sao?」
Nói cái gì thế. Sakura-san hiện tại lẽ ra không phải như thế chứ.
Mikoto nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc.
「Biết thì có sao đâu. Natsuru có thù oán gì với Sakura-san à?」
「Sao lại thành ra thế được.」
Thù oán thì tất nhiên không có. Tôi còn đang nghĩ cách cứu cô ấy khỏi chế độ tà ác đây. Và nếu cô ấy yêu tôi thì càng tốt.
「Không phải tại Hội trưởng xấu tính sao.」
Mikoto gõ dao và nĩa lách cách.
「Tớ nghĩ là vậy đấy.」
「Vậy hả.」
「Thế à.」
「Thì nãy giờ, chị ta toàn nói mấy câu như muốn thử thách Sakura-san còn gì. Cái đó, thất lễ lắm.」
Hừm. Quả thật Shizuku là thiên tài và mỹ nhân, nhưng nếu để tôi nói thì bản thân sự tồn tại của cô ta đã là thất lễ rồi. Từ khi quen biết đến giờ, cuộc sống đáng lẽ bình yên vô sự của tôi cứ nổi sóng gió liên miên. Tuy có cảm giác hơi vu oan giá họa một chút.
「Nhưng mà việc Shizuku làm thì không có sai đâu.」
Mikoto phóng ra ánh mắt sắc bén.
「......Natsuru thích Hội trưởng đến thế cơ à?」
「Không hẳn là vậy.」
「Thế thì được rồi. Cùng tớ trục xuất Hội trưởng đi.」
Trục xuất là cái gì. Nghe đâu chơi game mạng có thể trục xuất đồng đội, chắc là ý đó hả. Đuổi ra khỏi nhà này chăng.
「Sao cậu cứ nghĩ theo hướng tiêu cực thế.」
「Nếu trục xuất không được, thì quấy rối cũng được.」
「Đối thủ là Hội trưởng đấy.」
Tôi có cảm giác hiểu mà cũng không hiểu ý nghĩa lắm. Mà nói đi cũng phải nói lại, nhỏ này ngừng gọi Shizuku là "Shizuku" từ khi nào vậy. Đã gọi cả tiếng đồng hồ rồi à?
「Về chuyện Shizuku thì tớ cũng khá đồng tình.」
「Sao~ sao ấy, không ưa nổi.」
「Đúng ha. Ghét thật ha.」
Đúng là vậy, nhưng cảm giác có gì đó sai sai.
Mikoto trước giờ có mang thù địch rõ ràng với Shizuku đâu? Nếu có thì là lòng ganh đua chứ nhỉ. Có sự thay đổi cảm xúc nào chăng? Kiểu như sâu răng đau quá nên lỡ tay cáu kỉnh chẳng hạn.
Tôi ngắm nhìn góc nghiêng của Mikoto.
Ác ý đối với Shizuku dường như bị bóp méo thế nào ấy. Người phụ nữ này, tôi chẳng hiểu gì cả.
Trong khi vẫn chưa hiểu gì sất, bữa ăn đã đến hồi kết. Sakura-san pha cà phê sau bữa ăn.
「Chỉ uống một tách ở đây thôi nhé.」
Nó quả thực rất ngon. Chắc đã pha rất nhiều.
「Lát nữa chúng ta qua phòng đàm thoại nhé. Tớ sẽ chiêu đãi thêm bánh ngọt.」
Cô ấy vừa dọn dẹp đĩa bẩn vừa nói. Chúng tôi cũng phụ một tay.
Sau khi uống cà phê, đĩa được mang ra bồn rửa trong bếp. Rửa sơ thức ăn thừa rồi cho vào máy rửa bát. Sakura-san bảo 「Rất tiện khi có đông khách đến」. Công nghệ thật tuyệt vời.
Trên bàn vẫn còn cà phê. Đang uống dở mà đã dọn dẹp rồi. Hơi phí thật. Dù sao cũng là Sakura-san pha cho mà. Ngồi xuống rồi thì lại ngại sang phòng đàm thoại. Tôi định đứng uống nốt.
「Chờ chút đã.」
「Không phải đâu.」
Mikoto giật lấy tách của tôi.
「Gì thế, cậu muốn uống à.」
「Nà......!」
「Fufu.」
Cô nàng đặt miệng lên tách. Nhưng không nuốt xuống. Sau đó kéo tay tôi, vòng tay mình ra sau đầu tôi. Bất ngờ hôn tới.
Đoạn sau thì không thốt nên lời. Đột nhiên bị Mikoto ấn môi vào. Trong lúc mắt tôi đang đảo như rang lạc thì cà phê được rót vào trong miệng.
Không thể phun ra được. Cứ thế nuốt xuống.
Mikoto cười tủm tỉm. Không hiểu sao mắt cô nàng lờ đờ.
Tôi tạm thời tách môi ra. Cứ thế này không biết sẽ bị làm gì nữa. Có khi đường và sữa cũng được mớm qua miệng luôn không chừng.
「Làm hết hồn à!」
「Hả~? Như cậu thấy đấy.」
「Cậu làm cái gì vậy......!」
「Khán giả cũng ngạc nhiên kìa.」
Tôi giật mình quay lại. Ở đó có Shizuku, Akane, và tất nhiên là cả Sakura-san. Akane đang tròn mắt. Sakura-san miệng há hốc, nhưng trông vẫn có vẻ vui.
Chỉ có Shizuku là không rõ đang nghĩ gì.
「K, không, cái này là......」
Tôi cố gắng biện minh. Nhưng Sakura-san không nghe.
「Kìa, kìa, Shizuku-chan!」
Cô ấy đang kéo tay áo của Hội trưởng Hội học sinh.
「Cơ hội để ghen đấy!」
Mấy cái đó mà là cơ hội à.
Shizuku cũng đồng ý kiến, thở dài một cái rồi lắc đầu sang trái.
「Natsuru và Mikoto, mấy chuyện đó hãy làm ở chỗ tôi không nhìn thấy ấy.」
Làm ở chỗ không nhìn thấy là được à.
「Vì tôi không kiềm chế được cảm giác khó chịu. Nếu không nhìn thấy thì sẽ không thấy khó chịu nữa.」
「Không, cái này giống như tai nạn ấy mà.」
「Tai nạn hả. Nếu là tai nạn thì cũng được thôi. Nếu tôi là bên bảo hiểm, tôi sẽ không trả một xu nào đâu nhé.」
「......Shizuku-chan, cái đó, là ghen tuông đúng không?」
Sakura-san lo lắng hỏi.
「Là ghen, nhưng mà ghen thì phải thể hiện ra thế nào, tôi chưa biết rõ lắm.」
Đúng thật. Có vẻ như phương hướng bộc lộ cảm xúc bị lệch lạc rồi.
「Natsuru-san là người đầu tiên sao?」
「Đầu tiên của đầu tiên luôn.」
「Cảm xúc thế này, vì là lần đầu tiên nên...」
Tôi nắm lấy bàn tay đang vòng sau đầu mình, cưỡng ép gỡ ra.
Shizuku bước xăm xăm lại gần. Tôi bất giác muốn lùi lại.
「Natsuru trông có vẻ vui nhỉ.」
「Không vui...... ạ.」
「Cậu thích cho tôi xem mấy cảnh này lắm sao?」
「Không, cũng không hẳn......」
「Những lúc thế này, nên giận thế nào nhỉ.」
Không giận là tốt nhất đấy ạ.
Tôi không biết Shizuku đang nghĩ gì. Chỉ là Mikoto chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả.
Mikoto nói với vẻ lạ lùng.
「Hội trưởng, không phải bình tĩnh quá sao?」
「Tớ nghĩ cậu cứ giận đùng đùng lên cũng được mà.」
Không, tôi nghĩ là cô ấy đang giận theo cách của mình đấy. Chỉ là chúng ta không hiểu thôi.
「Nếu nổi điên mà được lợi thì tôi sẽ nổi điên.」
「Tớ mà thấy bạn trai làm thế này thì sẽ gào khóc lên ấy chứ.」
Shizuku chắc sẽ không khóc đâu. Cô ấy sẽ xử lý một cách bình tĩnh. Chỉ ra tình huống, rồi từ đó dồn đối phương vào đường cùng. A, chính là việc đang làm bây giờ đây.
「Bạn trai của Mikoto có vẻ trăng hoa dữ nhỉ.」
「Bạn trai của Hội trưởng hình như không nghĩ mình là bạn trai đâu.」
Chỉ trong khoảnh khắc, mí mắt Shizuku giật một cái. Có vẻ muốn nói gì đó, nhưng lại kìm nén và ghé sát mặt vào Mikoto.
Bắt đầu nói chuyện thì thầm. Vì đứng gần nên tôi cũng nghe thấy.
「Mikoto, chuyện này là sao?」
「Cái gì cơ?」
「Làm chuyện như thế này.」
「Có sao đâu.」
Mikoto cười nhăn nhở.
「Vì Sakura-san bảo muốn xem Hội trưởng ghen mà.」
「Đâu nhất thiết phải làm ở chỗ này chứ.」
「Vâng vâng, xong rồi xong rồi. Màn ghen tuông của Hội trưởng đóng cửa nhé.」
Mikoto nhanh chóng lùi ra xa Natsuru. Rồi vỗ tay.
「Hừm, vậy là không phải ở đây thì được chứ gì. Hiểu rồi.」
Cái gì thế. Vừa tưởng bắt đầu thì đã kết thúc à. Chẳng hiểu gì sất.
Sakura-san và Akane cũng ngẩn tò te. Cũng phải thôi. Chỉ có Shizuku là đang hướng ánh nhìn không mấy thân thiện về phía Mikoto.
Cà phê nguội mất rồi. Mà, cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Bị Mikoto mớm qua miệng nhưng...
Nguy to, không khí có vẻ không ổn. Làm sao đây.
Bất ngờ thay, Akane lên tiếng.
「Ano, chúng ta sang phòng đàm thoại nhé......」
「Hay đấy.」
「Dù sao cũng định ăn tráng miệng, qua bên kia ăn bánh ngọt đi.」
Tuy ấp a ấp úng, nhưng cũng giúp giải tỏa căng thẳng. Người tán thành đầu tiên là Sakura-san.
「Vẫn chưa đưa ra món tủ đâu. Sẽ cho mọi người ăn thật nhiều.」
「Được đấy. Làm thế đi.」
Tôi cũng giơ hai tay tán thành. Mikoto và Shizuku không nói gì, nhưng chắc không phản đối.
Thế là quyết định lên trên ăn. Bát đĩa cũng có sẵn ở phòng đàm thoại nên không cần cất công mang theo.
Sakura-san nhanh chóng vào bếp chuẩn bị bánh. Không biết trong cái tủ lạnh to đùng kia chứa bao nhiêu cái nhỉ.
「Tớ, về phòng một chút nhé.」
Đây là Mikoto.
「Không ăn bánh ngọt à.」
「Có ăn. Lát nữa tớ sang.」
Không muốn chạm mặt nhau à. Tôi nghĩ cũng không cần để ý đến mức đó đâu.
Shizuku vẫn không nói gì, mà gỡ đoản kiếm đang quấn quanh mắt cá chân của Ryōka ra.
Tiếng lách cách vang lên, đoản kiếm thu về trong tay Shizuku.
「Thế này được chưa.」
「Được rồi ạ.」
Người nói câu này là Ryōka.
Ryōka hối thúc. Chúng tôi rời khỏi trước cửa phòng.
Cứ thế bị bắt đi bộ. Sau lưng tôi, Mikoto bám sát rạt. Thanh Nhật kiếm vẫn đang "xin chào" cổ tay tôi. Nhờ thế mà không thể biến thân được.
Shizuku im lặng. Không biết là đang tức giận hay gì. Nhưng chắc chắn đầu óc đang hoạt động.
Thế thì, người đang ngơ ngác ở đây chỉ có mỗi mình tôi.
「Này Mikoto, cậu phản bội từ lúc nào thế.」
「Đâu có phản bội.」
「Hử~?」
「Đồ ngốc. Thế này nhìn kiểu gì cũng thành kẻ thù rồi còn gì.」
Tôi chửi thầm Mikoto. Con ngốc này không hiểu lập trường của mình à.
「Chắc là, tùy hứng thôi.」
Lại còn nói ra cái điều vô phương cứu chữa.
「Đừng có thành kẻ thù vì tùy hứng chứ!」
「Tại sao.」
「Không~, ở lập trường của tớ thì kẻ thù hay đồng minh cũng không quan trọng lắm. Với lại.」
「Nếu làm thế thì Natsuru sẽ bị cướp mất đấy.」
「Nghe lời Hội trưởng mãi, chán lắm.」
Không biết là thật hay đùa.
Giọng điệu Mikoto lúc nào cũng nửa đùa nửa thật nên khó biết chân ý. Giờ thì điều đó càng tăng thêm. Lúc tỏ tình với tôi hay ở sân sau, cô ấy nghiêm túc hơn nhiều mà.
Chuyện không muốn nghe lời Shizuku thì tôi cũng có cảm giác hiểu được.
Ryōka ra lệnh đi ra sân sau đó. Cô ta đi sau cùng, thúc vào lưng chúng tôi.
「Không được mang dép hay giày. Cứ để nguyên tất.」
「Cẩn thận gớm nhỉ.」
Shizuku có vẻ thán phục.
「Nghĩa là để không chạy thoát được dễ dàng ấy hả?」
「Bắt cởi quần áo khỏa thân cũng được đấy ạ. Vì trước mặt con trai nên tôi tha cho cái đó thôi.」
「Natsuru sẽ vui lắm đấy.」
「Vậy thì càng không muốn cởi nhỉ.」
Shizuku khỏa thân à. Có muốn xem...... không nhỉ. Hơn nữa, bắt cả tôi cởi thì xin kiếu. Dù cái nóng tàn dư của mùa hè vẫn còn gay gắt nên chắc không bị cảm đâu.
Lại là sân sau. Có duyên thật. Vì trời đã tối đen như mực nên không khí khác hẳn lúc nói chuyện với Mikoto. Trước mắt là hồ bơi, mặt nước lấp lánh dưới ánh sao.
「Mời sang bên đó.」
Ryōka chỉ thị. Chúng tôi ngoan ngoãn làm theo như những đứa trẻ ngoan.
Bị bắt đứng ở mép hồ bơi. Dưới chân có một cái nắp bằng sắt. Bên trong là van nước cứu hỏa chăng. Trước mặt là nước thì làm gì có chuyện đó.
Tôi vẫn bị Mikoto uy hiếp. Chân đã chạm vào thành hồ bơi.
「Rồi, định làm gì bọn tôi?」
「Kaede?」
Shizuku không có vẻ gì là hoảng loạn.
「Định dìm chết đuối thế này sao?」
「Chết đuối ư. Hội trưởng đã vô địch giải bơi lội trong trường mà.」
Nhắc mới nhớ bơi lội cũng là sở trường của cô ấy. Trong đám con gái thì cô ấy áp đảo đến mức có tin đồn nghiêm túc là cần kiểm tra nhiễm sắc thể.
「Nếu bị trói tay chân thì tôi cũng không bơi được đâu.」
「Sợ bị tuột dây trói nên tôi sẽ không làm thế. Với lại, nếu giết chết thì sẽ bị người đó mắng.」
「Miễn bình luận ạ. Nhưng chắc chị cũng đoán ra rồi nhỉ.」
Ryōka đang chĩa họng súng tiểu liên vào tôi và Shizuku. Lắc qua lắc lại giữa hai người. Tôi nghĩ xem có sơ hở nào không nhưng chắc là không thể. Tôi đang bị Mikoto canh chừng mà.
「Vậy thì mời Kondou-san nhảy xuống.」
「Hả? Tớ á!!!」
「Tại sao?」
Mikoto ngạc nhiên. Cũng phải thôi. Đến tôi còn giật mình.
「Hết việc cho cậu rồi. Cậu biết mà, bọn tôi thấy Hội trưởng và Natsuru-san vướng mắt lắm. Phải kéo về phía này chứ.」
「Tớ thì...」
「Bây giờ thì được rồi. Nên nếu cậu nhảy xuống thì...」
「Không bơi được à?」
「Chết đấy!」
「Bơi thì được nhưng mà......」
「Thế nào cũng được. Việc mời cậu nhảy xuống là có lý do cả đấy.」
Cô ta ném một sợi dây thừng xuống trước mặt tôi. Có cả thứ này sao.
「Trước hết Kondou-san, hãy trói Senō-san bằng cái đó. Không cần làm gì Hội trưởng đâu. Vì vô ích thôi.」
「Trói để làm gì.」
「Không chịu đâu!」
「Làm thế thì tôi có thể xử lý một mình được. Sau đó nếu cậu nhảy xuống...」
「Dám chống lại không?」
Ryōka nở nụ cười ngạo nghễ. Quả thực, giọng điệu Mikoto thì bình thường, nhưng cô ấy không làm trái ý Ryōka.
「......」
「Vẫn cứ uy hiếp Senō-san đi nhé.」
Ryōka lật cái nắp sắt lên. Quả nhiên không có van nước cứu hỏa nào cả. Chỉ có một cái khóa van. Cô ta vặn khóa. Có tiếng rò rỉ không khí ở đâu đó. Chẳng mấy chốc nó biến thành tiếng ùng ục. Tôi ngoái cổ nhìn lại phía sau. Tiếng động phát ra từ đó.
「Hả......」
Mặt hồ bơi có biến chuyển. Ở giữa lõm xuống, dần dần xuất hiện một vòng xoáy.
「Aaaaa!」
「Mau trói lại đi nhé. Nhảy xuống cái hồ bơi hết nước thì đau lắm đấy.」
「Nói như chuyện người dưng ấy!」
「Thì đâu phải chuyện của mình đâu ạ.」
Tính cách tốt ghê cơ, thật tình.
Mikoto quả nhiên không thể chống cự. Tôi không cử động được, Shizuku cũng thế. Làm sao đây. Chẳng làm được gì cả.
(A a!!) (Giống cái bẫy sập quá còn gì!)
Mikoto định lấy sợi dây thừng. Đúng khoảnh khắc đó.
Tiếng gì đó vỡ tan. Tiếng hét. Những thứ đó rơi xuống từ trên đầu.
「Natsuru!」
Không kịp chú ý nữa. Người vừa hét lên đã rơi tũm xuống hồ bơi.
Nước bắn tung tóe. Lúc này, chắc chắn sự chú ý của Ryōka đã bị phân tán.
Cùng lúc cảm thấy lạnh buốt, Shizuku hành động.
Bị kéo mạnh một cái. Tôi cùng với Mikoto đang kề Nhật kiếm, rơi xuống hồ bơi.
Chậm một nhịp, Shizuku cũng nhảy xuống.
Ryōka đang hét lên trên thành hồ bơi. Nghe không rõ nhưng chắc là vậy. Tiếng xì xì vang lên, đạn súng tiểu liên bắn xuống nước. Dù uy lực giảm đi trong nước, nhưng trúng phải cũng nguy hiểm.
Trong nước tối om chẳng thấy gì. Chỉ biết là vòng xoáy đang bị hút xuống đáy hồ.
Hồ bơi rất sâu. Và dưới đáy có một cái lỗ. A, vừa có ai đó bị hút vào rồi. Chắc là người vừa rơi xuống lúc nãy.
Tôi định ngoi lên mặt nước, nhưng lại bị kéo đi.
Là Shizuku. Cô ấy dùng hai tay nắm chặt tôi và Mikoto. Cô ấy không cho phép tôi ngoi lên.
Shizuku chỉ dùng ánh mắt ra hiệu 「Đi đến chỗ kia」. Chỗ kia, chính là cái lỗ đang mở ở giữa hồ bơi.
(Không chịu đâu! Lỡ trôi xuống cống ngầm thì sao!) (Không ngoi lên mặt nước được thì chỉ còn cách chui vào đó thôi.) (Thế còn đỡ hơn. Nếu cứ chần chừ thì bọn Trắng sẽ đến thêm đấy. Chạy trốn thôi.) (Không nam tính chút nào.) (Tôi biến thân thì thành nữ mà!) (Đi một mình đi!)
Tất nhiên cô ấy không phải kiểu người chịu nghe mấy lời đó. Đã quyết là làm.
Vị Hội trưởng Hội học sinh dùng sức mạnh của Kämpfer kéo tôi và Mikoto đi. Bị cuốn vào dòng xoáy ngay lập tức. Cảm giác như cái áo phông trong máy giặt vậy.
(Dòng chảy nhanh quá!) (Ara, cảm giác cũng không tệ nhỉ?) (Chóng mặt quá!)
Chúng tôi cứ thế xoay tròn, bị hút vào cái lỗ của hồ bơi.
0 Bình luận