Chương 3 【Mèo Rừng Điện Giật】
182
Không.
Người tôi thức dậy trên giường của mình. Vì là giường của tôi nên đây là căn phòng lẽ ra tôi phải ngủ. Chẳng có gì kỳ lạ cả.
Tôi nhổm nửa người dậy. Hừm, quần áo chưa thay. Tôi đã định lúc ngủ sẽ mặc áo phông hoặc Yukata mà. Tại sao chứ.
「A………………」
Nhìn đồng hồ đầu giường, đã sáu giờ sáng. Uầy, sáng rồi sao.
Phía bên kia rèm cửa cũng chưa sáng hẳn, nhưng vì bơi lội sử dụng cơ bắp toàn thân nên chắc là do vậy. Có vẻ tối qua tôi đã ngủ thiếp đi như thế. Chắc là mệt lắm. Chơi thể thao cường độ cao mà.
Tôi khẽ bước xuống giường.
「Xin lỗi. Làm cậu thức giấc hả.」
「Natsuru-san…………………?」
Bên cạnh lục đục chuyển động.
183
「Dạ không………………」
Akane thò một nửa khuôn mặt ra khỏi chăn.
「Cậu có thấy khỏe không…………………」
「Khỏe là sao?」
「Lúc nào ấy.」
Tôi nghiêng đầu.
「Natsuru-san, cậu bị ngất đi đấy. Hội trưởng đã vác cậu về, nhưng mà……」
「Thế á?」
「Lúc đêm ấy ạ……………」
Ký ức của tôi không rõ ràng lắm. Nhắc mới nhớ, hình như tôi có sang phòng bên cạnh. Nhưng từ đoạn đó trở đi thì chịu chết. Bụng tôi hơi đau âm ỉ, không biết có liên quan gì không. Chắc là sau khi đi tắm về, tôi đã ngủ ngay lập tức.
「Cậu dậy chưa………………?」
「Ừ. Tớ muốn ngủ thêm chút nữa nhưng lỡ tỉnh rồi.」
Vẫn còn sớm để ăn sáng. Tôi mở rèm cửa phòng ra.
Ánh nắng ban mai thật chói chang. Nếu chạy bộ hay gì đó chắc sẽ sảng khoái lắm. Nhưng tôi không thích chạy, nên tâm trạng có không tốt cũng chẳng sao.
「Này……………… Natsuru-san……………」
「Sao thế?」
「Đừng quay lại đây nhé.」
A, phải rồi phải rồi.
「Tớ thay đồ.」
Tuy nhiên ở suối nước nóng, cậu đã tắm chung bồn với tôi (dù là nữ) trong tình trạng khỏa thân mà. Chuyện thay quần áo thì có vẻ chẳng đáng ngại gì, vậy mà tôi không hiểu tâm lý vùng này cho lắm.
「Được rồi………………」
Tôi làm theo lời cô ấy. Đằng sau có tiếng sột soạt của quần áo. Tôi quyết định ngắm cảnh bên ngoài một lúc lâu.
「………………Được rồi ạ.」
Khi tôi quay lại, Akane đã trong bộ dạng có thể ra ngoài được rồi. Không hiểu sao trông cô ấy có vẻ không vui.
「……………Natsuru-san, cậu không nhìn trộm người khác thay đồ nhỉ……」
Akane lúc biến thân cũng từng nói câu đó.
「Thì đấy. Tớ cũng có cơ thể của mình mà.」
Dù tôi cũng chẳng ngắm bản thân mình đâu. Tôi vẫn chưa dính dáng gì đến cái thói tự yêu mình lệch lạc đó.
185
Akane hơi ngước mắt lên nhìn.
「Nếu là Sakura-san thì cậu có nhìn không………………?」
「Hừm, muốn thì có muốn nhưng không được nhìn chứ.」
Vì cô ấy là thiên thần của tôi, nên tôi vẫn có cảm giác muốn giữ gìn mà không chạm vào. Chuyện nhìn trộm thay đồ, muốn thì muốn nhưng lại không muốn làm. Tôi tự thấy mình thần thánh hóa cô ấy hơi quá.
Akane rụt rè nói.
「Tuyệt đối không có chuyện đó.」
「Ch…… Chẳng lẽ…………… Nếu là Hội trưởng thì cậu nhìn…… à……」
Tôi lắc đầu. Có chuyện đó sao được. Ngay cả ở suối nước nóng tôi cũng toàn nhìn đi chỗ khác. Ngày mà tôi nhìn thấy cô ả đó thay đồ, tôi có dự cảm một sự bất hạnh khủng khiếp sẽ ập đến. Kiểu như nhà cháy rụi chẳng hạn.
「Sao thế?」
Tôi nhăn mặt.
「Không……………… tự nhiên hơi đau đầu.」
Vừa nhắc đến chủ đề về Shizuku là bị ngay. Quả nhiên cô ả là dịch vụ chuyển phát nhanh bất hạnh đến cho tôi.
186
「Phải rồi…………… Natsuru-san, tối qua có chuyện lạ lắm.」
Akane vừa lo lắng cho tôi vừa nói chuyện khác.
「Là chuyện tớ bị ngất à.」
「Cái đó cũng phải nhưng mà…… đám thú nhồi bông ở trước cửa phòng ấy.」
「Thú Nội Tạng?」
「Vâng. Thấy chúng biến mất, tớ đã cùng Kondō-san đi tìm, nhưng không hiểu sao chúng lại lăn lóc trước cửa phòng……」
Gì thế nhỉ.
Tôi kiểm tra xem đám đó đang ở đâu. Tạm thời không thấy trong phòng. Nghĩ là ở trong túi xách thì quả nhiên thấy. Tôi lôi con Hổ Thắt Lưng ra. Akane cũng lấy con Thỏ Đen Seppuku ra.
「Này, dậy đi.」
「………………Vâng vâng.」
「Ô kìa Natsuru-san. Sao sớm thế này. Trông cậu có vẻ chẳng liên quan gì đến sức khỏe cơ mà.」
Mắt Hổ Thắt Lưng mở ra. Sao cũng được nhưng thú nhồi bông cũng ngủ nhỉ.
「Im đi. Nghe nói hôm qua mày không có ở đây à?」
「Hình như thế.」
187
「Mày đã làm gì?」
「Ai biết. Ký ức không có. Tớ nghĩ là sau khi nói chuyện với bác Seppuku thì ngủ. Lúc nhận ra thì đã ở trước cửa rồi.」
「Hừm……………」
Tôi suýt bị thuyết phục, rồi nhớ ra.
「A, mày, lúc đi suối nước nóng mày chui trong túi xách còn gì!」
「Thế ạ?」
「Thế đấy! Sau đó mày làm gì. Cái túi nhẹ bẫng, mày đi đâu chơi à?」
「Hoàn toàn không nhớ gì cả.」
Tôi cũng hỏi Thỏ Đen Seppuku câu tương tự. Hắn nói: 「Natsuru cuối cùng cũng bị điên rồi à」. Hừm.
Có vẻ như ở nơi tôi không biết, đã có chuyện gì đó xảy ra. Chuyện gì là chuyện gì. Đúng nghĩa đen là không hiểu cái gì sất.
Tối qua đi suối nước nóng, có vụ quấy rối tình dục, tôi về phòng trước rồi sau đó không biết. Nghe nói tôi bị ngất, nhưng lúc nhận ra thì đang ở trên giường. Không thể trách cứ Hổ Thắt Lưng được.
188
「Không cần.」
(Natsuru đầu đất)
Tôi vắt óc suy nghĩ mà chẳng ra cái gì. Vốn dĩ tôi không phải người tự tin vào trí nhớ của mình lắm. Chơi mấy câu đố kiểu 「Hãy nhìn bức tranh này trong mười giây. Nhìn bức tranh tiếp theo và tìm điểm khác biệt」, tôi chưa bao giờ trả lời đúng. Mấy cái bắt bẻ kiểu tranh bị méo thì nhiều vô kể.
Đang suy nghĩ mãi thì điện thoại trong phòng reo.
「A lô.」
(Đi ăn sáng thôi.)
Là Mikoto. Giọng vẫn to như mọi khi, theo một nghĩa nào đó khiến tôi thấy nhẹ nhõm.
Đã giờ này rồi sao. Lơ mơ một lúc mà đã qua bảy giờ.
「Không phải cậu nấu đấy chứ.」
(Tại sao đến tận khách sạn mà tớ còn phải nấu cơm cho Natsuru hả. Muốn ăn cà ri đến thế à?)
「Tớ không cần cà ri nhưng sẽ qua ngay.」
(Lần sau tớ sẽ nấu cho.)
Tôi trả lời rồi cúp máy.
189
Tôi chuẩn bị xong rồi rủ Akane ra hành lang. Ba người phòng bên cạnh đã ra ngoài rồi.
「Chào buổi sáng, Natsuru-san.」
Sakura-san cúi đầu. Tôi cũng đáp lại: 「Chào buổi sáng」. Cô ấy lễ phép thế này thật tốt. Nhân tiện thì Shizuku nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhưng cái đó là cái gì vậy.
「Này này, cậu làm gì Hội trưởng thế?」
Trên đường đến nhà hàng, Mikoto thì thầm với tôi.
「Tại sao?」
「Cậu bị ngất mà. Ở phòng bọn tớ đấy. Tớ bảo gọi xe cấp cứu đi, nhưng Hội trưởng bảo bình thường thôi.」
「Bình thường mà.」
Tôi chẳng thấy chỗ nào không khỏe cả. Cơn đau bụng cũng đã hết rồi.
「Nhưng lúc vác cậu về phòng, Hội trưởng cứ lẩm bẩm mãi 『Có uổng phí không nhỉ』……」
Gì thế. Tôi có làm gì để cô ả thấy uổng phí đâu.
Tôi bảo Mikoto đó chỉ là do Shizuku tưởng tượng thôi. Một người làm việc ở trường nhiều như thế, có bị rối loạn thần kinh cũng chẳng lạ.
190
Tôi bước vào nhà hàng và lập tức chất đầy đồ ăn lên khay. Cơm và canh miso. Trứng và rong biển. Cá mòi cơm khô và củ cải bào. Trứng bác. Xúc xích. Hòa trộn Á Âu, nhưng đây chính là bữa sáng kiểu Nhật.
Bữa sáng quả nhiên là kiểu buffet. Khác với bữa tối, không có món nào quá nặng bụng. Chắc chỉ có người Mỹ mới ăn bít tết hùng hục từ sáng sớm thôi, hay đây là định kiến nhỉ?
Mikoto chế giễu: 「Cậu cũng thất lễ phết đấy」, nhưng không nói gì thêm.
「Được rồi.」
Chúng tôi ngồi cùng bàn, bắt đầu bữa sáng thong thả.
「Hôm qua vui thật đấy.」
Sakura-san vừa ăn bánh mì nướng vừa nói. Hoàn toàn đồng ý. Dù tôi không nhớ lắm.
Hai cô gái còn lại ăn hoa quả và salad là chính. Chỉ có Mikoto là đang gào lên 「Không có cà ri à?」. Nhỏ này đúng là hết thuốc chữa. Sakura-san ăn bánh mì nướng. Akane thì giống tôi, cơm và canh miso. Shizuku thì lấy nhiều hoa quả và salad.
Mọi người ngồi cùng bàn, bắt đầu một bữa sáng thong thả.
Thủy Cầm và Hồng Âm làm vẻ mặt vi diệu. Này, lời của Sakura-san đấy nhé. Shizuku thì vẫn không đổi khác gì mọi khi, nhưng cô ả là loại người như thế rồi.
「Hôm nay bơi tiếp đi.」
191
「Xin lỗi. Tớ hơi khó rồi.」, người nói ra câu đó là Shizuku.
「Shizuku-chan, đang nghỉ hè mà.」
「Ngày mai có công việc của Hội học sinh. Tớ phải về chuẩn bị.」
Ồ, người phụ nữ này ngay cả trong kỳ nghỉ cũng không thoát khỏi sự ràng buộc của nhà trường sao. Chuyện đó kể cũng hơi đáng thương.
Shizuku được toàn thể học sinh và giáo viên tin tưởng sâu sắc, nên thường xuyên bị dồn những việc rắc rối. Những rắc rối thì được giao cho giải quyết. Cái giỏi là cô ả giải quyết đâu ra đấy, nghe đồn còn từng đối đầu với cả Yakuza nữa cơ.
「Gì chứ, Shizuku-chan cũng ở lại đi.」
「Không được đâu. Với lại Kaede, mai cậu có đến không? Cậu bảo có hứng thú với công việc Hội học sinh mà.」
「Tớ có nói nhưng mà……」
Sakura-san hơi phồng má. Đó là phản ứng đương nhiên của người bị gián đoạn niềm vui, học sinh thì chắc chắn ưu tiên việc chơi bời rồi.
「Cơ hội hiếm hoi mọi người cùng chơi được mà.」
192
「Chịu thôi.」
「Shizuku-chan định bỏ bạn trai lại à?」
Chờ chút đã. Bạn trai là ai thế.
Không phải tôi đâu nhé. Chẳng lẽ là anh đầu bếp vừa bổ sung thức ăn lúc nãy?
「Bạn trai tớ không để ý đâu. Không có mặt còn thấy nhẹ người hơn ấy chứ.」
Đồng cảm sâu sắc với việc không có mặt thì nhẹ người hơn. Nhưng làm ơn đừng gieo rắc mấy tin đồn kỳ quái giùm.
「Không phải bạn trai đâu………………」
「Natsuru-san lạnh lùng quá. Nên giữ người ta lại chứ.」
「Đã bảo……」
「Vì là Shizuku-chan sẽ hẹn hò nghiêm túc mà, tớ sẽ gửi mail cho bạn bè ở trường. Rằng Shizuku-chan đã có bạn trai rồi.」
「Hả—!」
Tôi buột miệng ngạc nhiên.
Quá đáng thì cũng vừa vừa thôi, đúng là hành vi của ác quỷ. Không có ác ý nhưng vẫn là ác quỷ. Hóa ra cô là hiện thân của quỷ dữ sao. Kể ra thì giống nhân vật trong truyện tranh, ngầu phết.
「Kh, không, Sakura-san…… thế thì quá đá………………」
193
Chắc chắn là sẽ ngạc nhiên rồi. Đến tôi còn đang ngạc nhiên đây.
「Hội trưởng Hội học sinh nổi tiếng mà có bạn trai thì mọi người sẽ ngạc nhiên lắm đấy.」
Nhưng mà sức công phá khủng khiếp thật. Akane thì sững sờ suy sụp, còn Mikoto thì đang gặm dưa chuột muối mà ngẩn tò te. Bạn bè, là thông báo cho ai vậy. Ít nhất mong là đừng lan truyền rộng rãi.
Shizuku nói: 「Hơi rắc rối rồi đây」.
「Phiền phức à?」
「Tớ thì bình thường. Chỉ là Senō-kun có thể bị ghen ghét thôi.」
Bị ghen ghét bởi cái gì. Chắc là mấy cái hội kiểu 「Hội được chửi mắng bởi Tam Hương đại nhân」 hay 「Hội bảo vệ Tam Hương đại nhân trong sạch sẽ giết sạch lũ đàn ông lại gần」. Hơn nữa đây là tội oan đấy. Tôi có thể bị giết. Tôi chẳng có gì với Shizuku cả. Tôi muốn lên đài NHK khẳng định với toàn quốc điều đó.
Tuy nhiên Sakura-san chẳng thèm để ý đến tôi mà gật đầu đồng ý.
「Shizuku-chan nổi tiếng mà lị.」
「Tớ miễn bình luận về sự nổi tiếng.」
「Natsuru-san, nếu có chuyện gì hãy nói với mình nhé. Mình sẽ nói cứng với những người đó là: 『Natsuru-san sẽ hẹn hò nghiêm túc nên cấm được đụng vào』.」
194
Không phải thế. Hu hu. Cái ác mộng gì thế này. Cứ đà này có khi phải hẹn hò thật mất. Chỉ riêng cái đó là xin kiếu. Thế giới này làm gì có ai tự mình bơi vào miệng cá mập chứ.
Hội trưởng học sinh máu lạnh thì hoàn toàn bình thản. Cô ả không có máu người chảy trong huyết quản sao.
「Mà, tớ còn có việc. Tiếp chuyện bạn trai thì để lần sau.」
Đã bảo đừng gọi bạn trai nữa.
「Nếu có hứng thú với Hội học sinh thì đến nhé.」
Shizuku nói với Sakura-san.
「Chỉ có ngày mai thôi à?」
「Sẽ phải ở trường suốt một tuần đấy. Nhiều vụ việc tồn đọng quá.」
Bận rộn cơ à. Đáng đời. Sự đồng cảm ban nãy của tôi bay biến sạch. Đó là quả báo cho việc tự tiện biến người khác thành bạn trai.
Sakura-san quay sang phía tôi.
「Natsuru-san. Natsuru-san nữ hôm nay không đến ạ?」
Bị hỏi bất ngờ, tôi lúng túng.
「À, ừm. Chắc là không đến đâu.」
195
Biến thân lằng nhằng phiền phức lắm. Đồ bơi thì càng rắc rối. Từ đó mà biến lại thành nam mặc thường phục thì còn phiền hơn, để đề phòng còn phải chuẩn bị cả đồ lót nữ nữa. Hiện tại tôi cũng đang để trong túi xách mang theo người, nếu bị cảnh sát hỏi thăm trong hình dạng con trai là xong phim.
「Chán thế. Hôm qua mới chơi ở trong bồn tắm mà.」
Cô ấy phồng má. Không, cái đó là do tôi bị bạo hành đơn phương thôi mà.
Sakura-san còn đang nói mấy câu đáng sợ kiểu: 「Đã định mua máy ảnh chống nước rồi mà……………」. Nếu dùng cái đó ở suối nước nóng hôm qua thì chuyện sẽ thành thế nào đây.
「Hình như cô ấy không thích bơi lắm đâu.」
「Vậy ạ……………… Đang định nhờ cô ấy dạy bơi cho cơ mà.」
Sakura-san không phải hoàn toàn không biết bơi, nên chắc là muốn chạm vào tôi phiên bản nữ thôi. Định làm gì trước mặt mọi người thế hả.
「Senō-kun tính sao? Còn chơi không?」
Shizuku hỏi tôi.
「À, chơi chứ ạ………………」
Akane chen vào ngay tắp lự.
196
「Đã mất công đến đây rồi, bơi tiếp đi ạ………………」
「Ở đây có thể gửi hành lý đến chiều. Bơi đi ạ………………」
「Nhưng mà, sắp đến giờ trả phòng rồi hay sao ấy.」
Đến Mikoto cũng nói: 「Tớ cũng bơi—」. Mà, thôi được.
「Vậy thì bơi tiếp.」
Tôi trả lời, Akane liền rạng rỡ hẳn lên. Vui đến thế cơ à.
「Thế là đúng đắn đấy.」
Shizuku nói. Sao cô lại là người phán định đúng sai hả.
「Vậy tớ sẽ đi chuẩn bị cho ngày mai cùng Shizuku-chan.」
Người tiếp lời là Sakura-san.
Hả, tôi thốt lên.
「Ô kìa. Cậu thấy hứng thú với Hội học sinh rồi à.」
「Một chút thôi.」
「Tớ dùng người hao lắm đấy. Có khi bắt cậu làm việc suốt cả tuần.」
Chắc chắn rồi. Tôi không rõ về Hội học sinh lắm, nhưng chắc chắn bên trong đó bị bắt làm việc trong môi trường khiến "Nữ công ai sử" cũng phải kinh ngạc. Sakura-san, tốt nhất nên nắm lấy bằng chứng rồi tố cáo đi.
「Không sao đâu.」
197
Sakura-san nói.
「Vậy đến nhé.」
Shizuku thì được rồi, nhưng tôi thì sao. Khoảng thời gian hạnh phúc được ở bên Sakura-san ấy.
「Sakura-san về à?」
「Xin lỗi nhé. Quả nhiên là nếu không có Natsuru-san nữ thì……」
「Nếu gặp Natsuru-san nữ, hãy chuyển lời là hãy chơi cùng mình lần nữa nhé.」
Bị nói một cách vui vẻ như thế thì tôi chẳng nói được gì. Uuu, tôi là nam thì kém xa dạng nữ sao. Lúc bắn pháo hoa cô ấy đã áp sát tôi như thế mà.
Pháo hoa? Hửm?
Có cái gì đó ló dạng từ sâu trong ký ức. Rốt cuộc đã có chuyện gì nhỉ.
Chẳng nhớ nổi mấy. Mà thôi kệ. Tôi đặt cá mòi cơm khô và củ cải bào lên cơm, ăn một cách hào hứng.
Hừm, cũng được đấy chứ. Khách sạn dạo này dù là buffet cũng không làm qua loa. Trên tivi đưa tin là có xu hướng chi tiền mạnh vào bữa ăn.
Vốn dĩ là chuyện tốt.
Không hiểu sao Akane lại nhìn chằm chằm vào tôi như thế.
198
「Bơi thì được thôi, nhưng Mishima-san nhớ chú ý Senō-kun nhé.」
「Dạ………………?」
Akane nghiêng đầu.
「Cậu ta có những lúc hóa sói bất ngờ đấy.」
Cô ả nói cái gì thế. Tôi đang tin mình là kiếp sau của một quý ông Anh quốc đấy nhé.
「Sói…………… Hội trưởng, cậu bị làm gì rồi à?」
「Không. Chắc là chưa bị làm gì.」
Cái chữ "chắc là" nghe đáng ngờ quá. Mà không, tôi cũng hoàn toàn không có ký ức gì nên có khi đúng thật.
「Dù sao cũng là con trai, chú ý nhé.」
「Nếu cậu ấy làm gì cho tớ……………… thì khổ cực gì đâu………………」
Akane chìm nghỉm xuống. Hình như nắp hố bẫy lại mở ra rồi. Với cô nàng này thì toàn nước Nhật là đầm lầy không đáy.
Để lại những khúc mắc (có lúc nào là không để lại đâu), bữa ăn kết thúc, chúng tôi chuẩn bị ra về.
Gom hành lý xong thì ra sảnh. Đợi một lúc thì mọi người đi ra. Phái nữ toàn bộ đều mặc đồ khác hôm qua. Con gái hiếm khi mặc lại cùng một bộ đồ nhỉ. Tôi là con trai và lại lười biếng nên mặc y hệt hôm qua. Thế là được rồi.
199
Gửi hành lý ở quầy lễ tân. Shizuku và Sakura-san chia tay tại đây.
「Vậy tớ đi trước.」
「Xin phép ạ.」
Shizuku vẫy tay chào, Sakura-san cúi đầu lịch sự. Tôi nói 「Hẹn lần tới」, tiễn Sakura-san cho đến khi khuất tầm mắt. Shizuku thì biến đi cho nhanh.
「Được rồii, kẻ cản đường cũng đi rồi, chơi thôi—!」
Mikoto vươn hai tay hét lớn. Này, nói cái gì thế.
Cô bạn thuở nhỏ này xoay tròn cổ.
「A— mỏi vai quá. Có Sakura-san ở đây, tớ cứ phải giữ kẽ chuyện của Natsuru. Lộ chuyện Kämpfer ra thì phiền lắm.」
Akane đồng tình.
「Đúng thế thật………………」
「Có Hội trưởng ở đây thì khó mà đối phó được.」
「Đồng quan điểm………………」
200
Gật đầu với nhau cái gì thế. Chuyện Shizuku thì sao cũng được, có chê bai thì tôi cũng hùa theo, nhưng nói xấu Sakura-san là tôi không tha đâu nhé.
「Bơi thôi Natsuru!」
「A—, hỏi cho chắc, tớ là nam bơi cùng các cậu đúng không.」
「Đương nhiên rồi.」
Mikoto nói 「Đồ ngốc」.
「Hôm nay cứ giữ nguyên là con trai đi.」
Tôi thấy nhẹ nhõm. Đồng thời, hơi biết ơn Mikoto một chút.
Thời tiết hôm nay nắng đẹp. Nóng nực thế này là chuẩn bài.
Thay đồ nhanh chóng ở phòng thay đồ, tôi nhảy ùm xuống hồ bơi. Ào!!!
Mikoto cũng kéo Akane chạy chỗ nọ chỗ kia. Công viên chủ đề rộng lớn nên chắc có nhiều cái đáng xem. Không bơi à. Định chạy marathon hả.
Dù sao thì, lâu lắm rồi mới được thư giãn thế này. Không có Sakura-san thì buồn thật, nhưng không ngờ vắng bóng Shizuku Đại nhân tâm hồn lại bình yên đến thế.
Đàn ông tôn sùng Shizuku Đại nhân thì nhiều, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu nổi cô ả tốt ở điểm nào. Ừ thì xinh đẹp, dáng chuẩn đấy. Nhưng là quái vật đó. Bị con ả đó cưỡng bức liên tục thế này thì chỉ có thể nói là bất hạnh. Cuộc đời này có thể làm lại ở đâu đó không. Gắn cho tôi cái nút Reset đi.
201
「Uô ô—」
「Á—」
Trước mắt tôi, Mikoto và Akane nhảy xuống hồ bơi. Mikoto thì được, nhưng Akane thì bi thảm. Hình như không dùng ván bơi thì cô nàng không bơi được thì phải.
Vừa nghĩ xong thì quả nhiên Akane chìm nghỉm xuống đáy. Tôi vội vã bơi lại gần.
Bì bõm bì bõm bì bõm. Mikoto tiến về phía trước một cách hào sảng. Tôi kéo Akane lên. Cô ấy suýt thì đảo tròng mắt ngất xỉu.
「A……………… Cảm ơn cậu………………」
「Không có chi………………」
「Cậu ổn không?」
「Vâng………………」
Cái đồ Mikoto ngốc nghếch kia hành động lấy bản thân làm tiêu chuẩn. Nghĩ là 「Mình không sao thì người khác cũng không sao」. Học sinh cấp ba mà hoạt động ở sa mạc với rừng rậm thì đa phần người thường sao theo kịp được.
202
Tôi và Akane ngồi bên thành hồ bơi.
「Lát nữa tớ dạy bơi cho nhé.」
「A…………… Vâng. Nhờ cậu ạ.」
Cúi đầu. Nhìn thế này thì thật ngoan hiền và thành thật, chẳng giống chút nào với con mụ chó điên kia. Nói thế thì tôi cũng biến thành nữ, nhưng mà thôi.
Cứ ngồi như thế, hai đứa chẳng hiểu sao lại đập chân xuống nước bì bõm. Chẳng có ý nghĩa gì cả.
「Natsuru-san……………… Cậu chán à………………?」
Akane hỏi một câu lạ lùng.
「Không, bình thường. Sao thế?」
「Vì không có cả Sakura-san lẫn Hội trưởng, tớ nghĩ chắc cậu thấy chán……………」
「Không có chuyện đó đâu. Không có Sakura-san thì tiếc thật, nhưng không có Shizuku thì hoan nghênh.」
「Tốt quá……………」
Cô ấy thở phào ra mặt.
「Nếu cậu bảo không phải Hội trưởng thì không chịu được, tớ chẳng biết làm sao……………」
「Tớ nói từ trước rồi còn gì. Không có hứng thú.」
「Lúc Hội trưởng vác Natsuru-san đang bất tỉnh, tớ hơi thót tim một chút.」
203
「Sao thế. Tớ bị Hội trưởng làm gì à?」
「Dạ không……………… Ở phòng bên kia, nhỡ đâu có chuyện kỳ quái………………」
「Chuyện kỳ quái là chuyện gì.」
「Thì là…………… Với Hội trưởng ở trên giường……………… hay là…………」
Akane đỏ mặt cúi gầm xuống.
「Không có không có.」
Tôi cười xua tay. Đẩy ngã cô ả xuống thì không thể nào. Giả sử có thế thật, thì được Shizuku dìu về nghe cũng vô lý bỏ xừ. Khả năng duy nhất là bị phản công và tôi bị nốc ao, nhưng tôi cũng chẳng nhớ có chuyện đó.
「Tớ không rung động với kiểu người đẹp đó đâu.」
「Dáng người đẹp lắm mà………………」
「Thà ngủ với ma nơ canh còn hơn.」
「Đã hôn rồi mà………………」
「Coi như bị chó cắn rồi quên đi.」
Ngược lại việc cô ả cứ bám lấy tôi bảo bạn trai này nọ tôi còn chả hiểu nổi đây. Giờ đính chính lại được không nhỉ.
204
「Vâng.」
「Cái đó…………… là lời thật lòng chứ ạ………………?」
「Thật 100%?」
Khẳng định chắc nịch. Thấy vậy, Akane như quyết tâm điều gì đó, lên tiếng.
「V, vậy thì, tớ thì sao ạ.」
「Định tranh cử Hội trưởng hội học sinh à?」
「Thay vì Hội trưởng, tớ thì sao………………」
「Không phải. T-thay vì Hội trưởng, tớ làm bạn gái của Natsuru-san ấy………………」
Câu cuối nhỏ dần như muốn tắt lịm. Mà là tắt hẳn luôn.
「Là bạn gái………………」
「Akane-chan, cậu có bạn gái à?」
Bị nói to bất ngờ, tôi kinh ngạc. Suýt nữa thì ngã xuống hồ bơi.
「Không phải thế ạ. Tớ đang bảo là hãy làm cho tớ trở thành bạn gái cơ mà!」
Bạn gái là cái gì nhỉ. Bình thường là cô thủ thư nhút nhát, hiếm khi thấy nói ra những lời thế này. Cái này là cái kia rồi, một kiểu trò chơi trừng phạt nào đó.
206
「Này, đừng đùa nữa.」
「Đâu có, trò chơi trừng phạt chứ gì. Của ai? Higashida à?」
「Đùa thì tớ không nói được thế này đâu ạ………………」
「Không phải………………」
Hừm. Bị kẻ xấu nào đó đe dọa chăng. Thế này thì không tha thứ được rồi.
「Tại Natsuru-san từng bảo tớ là mẫu người cậu thích mà………………」
「Tớ có nói nhưng mà.」
「Nên là, cái đó, không cần là Hội trưởng hay Sakura-san cũng được chứ ạ……………. Là tớ đi……………」
Ca này khó đây.
Những tế bào não xám của tôi đã sớm nhìn thấu đây là trò chơi trừng phạt. Nhưng Akane-chan lại cứng đầu thế này, chứng tỏ bị đe dọa dữ lắm. Dám đe dọa cả thiếu nữ có thể biến thành Kämpfer, mùi âm mưu nồng nặc.
Có kẻ tồi tệ thật đấy. Tôi thực sự thấy tức giận rồi.
Cô ấy vẫn đỏ mặt, thở hổn hển. Để nói ra được chừng ấy, chắc phải tốn nhiều nghị lực lắm. Tôi cố gắng phát ra giọng nói dịu dàng nhất có thể.
207
「Được rồi Akane-chan.」
「Dạ………………?」
「………………Thế nghĩa là, OK ạ?」
「Tớ sẽ hợp tác hết sức. Tớ sẽ giúp cậu.」
「Tớ cũng sẽ nhờ những người khác, tìm ra kẻ đã ép buộc Akane-chan và bắt hắn xin lỗi, nên cậu chịu đựng một chút được không.」
「Hết nghỉ hè là quyết chiến. Cho đến lúc đó hãy quên chuyện đau khổ này đi mà chơi cho thỏa thích.」
「……………Chẳng hiểu gì cả, nhưng tớ chỉ hiểu được là Natsuru-san đang hiểu lầm.」
「Hức……………… Tớ muốn quên đi………………」
Tôi tỏ rõ quyết tâm. Akane không hiểu sao lại suy sụp.
Tạm thời coi như xong một vụ. Còn lại thì sau nghỉ hè điều tra thôi. Kẻ bắt nạt cô gái hiền lành thế này tôi sẽ không tha đâu.
「Toa—!」
Đang suy nghĩ miên man trong khi ngắm hồ bơi, một vật thể giống ngư lôi rẽ sóng lao tới.
208
Mikoto hét lên, rồi cứ thế đâm sầm vào thành hồ bơi.
「Đau quaaa—」
Vừa kêu vừa nổi lên. Tôi cạn lời.
「Đương nhiên rồi. Không biết rẽ hay dừng lại à.」
「Thế này mới sướng chứ.」
Cô nàng cười nhe răng. Mà công nhận cậu trâu bò thật đấy.
「Ủa……………… Akane-chan trông ỉu xìu thế.」
「Không có gì đâu ạ………………」
「Sao thế.」
「Không có gì……」
「Hờ hờ. Cái này là tại Natsuru rồi.」
Không nghe cái gì mà đã gật gù. Tôi vội vàng đính chính.
「Không phải đâu. Akane-chan bị dính trò chơi trừng phạt ác ý đấy.」
「Đúng ạ. Tại Natsuru-san đấy ạ………………」
Akane lẩm bẩm. Ơ kìa.
Mikoto gật đầu lia lịa.
209
「Tớ đoán mà. Chắc chắn là cái đó chứ gì, cậu lại nói gì làm tổn thương trái tim thiếu nữ phải không.」
「Tớ không làm chuyện tàn nhẫn thế.」
Nhưng Akane bên cạnh lại khẽ gật đầu. Ể, bao che cho lũ ép buộc chơi trò trừng phạt sao.
「Quả nhiên là tại Natsuru rồi. Cái đồ ngốc còn kém nhạy bén hơn cả hà mã như cậu thì làm sao hiểu được trái tim thiếu nữ chứ.」
「Tớ không phải hà mã.」
Nói năng tùy tiện xong cô nàng leo lên khỏi hồ bơi.
「Vui lên đi Akane-chan. Tớ bao nước ngọt cho.」
Mikoto nói rồi đi về phía quầy bán hàng.
Dù muốn khiếu nại về mấy lời chửi bới ném vào tôi, nhưng Mikoto mua cho cả phần của tôi nên thôi bỏ qua. Được rồi, sau này cứ thế mà phát huy.
Có mấy cái ghế cắm dù che nắng, ba đứa ngồi vào đó.
Nắng vẫn còn gắt. Đúng là mùa hè.
Akane đang hút nước cam. Đã bình tĩnh hơn lúc nãy nhiều. Có điều thỉnh thoảng lại nhìn tôi với ánh mắt oán trách.
210
Mikoto thì Mikoto, đang tự thảo luận về cái gì mà 「Làm thế nào để trở thành người phụ nữ tốt」.
「Quả nhiên là, để đối đầu với Hội trưởng, bọn mình cũng phải kiểu, trở thành người phụ nữ tháo vát mới được.」
Khoanh tay, Mikoto nói. Phụ nữ tháo vát là cái gì thế.
「Lại mấy lời nhảm nhí sở trường của cậu à.」
「Cậu là bạn thuở nhỏ không có nghĩa là nói gì cũng được đâu nhé.」
「Cậu biết trộm mộ, buôn lậu với biển thủ mà còn gì.」
「Phi pháp thì thỉnh thoảng mới làm thôi. Không phải chuyện đó, mà là chuyện nắm bắt được trái tim đàn ông ấy.」
「Cứ thế này thì Hội trưởng chiếm hết lợi thế mất………………」
Không hiểu định làm gì mà đến cả Akane cũng gật gù.
Nói là thế nhưng nếu bây giờ thế giới diệt vong thì chắc chắn người sống sót là cô nàng này, năng lực sinh tồn và học hành là hai chuyện khác nhau.
Akane thì không nói, còn cậu thì sao. Nhỏ này thành tích ở trường đâu có tốt lắm đâu.
「Bọn mình về dáng dấp hay sự quyến rũ thì không lại được rồi. Ít nhất cũng phải đuổi kịp về trí tuệ hay cái gì đó chứ.」
Làm tôi thấm thía sâu sắc điều đó.
211
「Hả?」
「Hừm.」
「Cái gì.」
「Đối đầu với Hội trưởng làm gì.」
「Không đối đầu thì càng ngày càng bất lợi chứ sao.」
Như mọi khi, Mikoto chẳng bao giờ thiếu văn để trách móc tôi. Cậu ghét tớ đến thế cơ à.
「……………Cái sự chậm tiêu của cậu, chắc phải khắc vào đá rồi trưng bày trong bảo tàng mỹ thuật mất.」
Lại khoanh tay gầm gừ. Chưa nghĩ ra à.
「Thế rồi, để trở nên tháo vát thì làm thế nào.」
「………………Hội học sinh thì sao nhỉ.」
Bị chọc đúng chỗ, tôi kêu lên ngu ngốc. Akane cũng ngơ ngác.
「Gia nhập Hội học sinh, làm vang danh nữ sinh trung học ưu tú. Biết đâu sau này được chọn vào một trong Thập đại mỹ nhân Seitetsu. Thấy sao.」
「Sao trăng gì nữa.」
Cái lý thuyết vào công ty tốt thì sẽ được đàn ông theo đuổi là cái quái gì thế. Được thế thì ai mà chả sướng.
Mikoto có vẻ không phục.
212
「Natsuru phản đối à?」
「Không phải thế, nhưng cái đó cần bầu cử đúng không.」
Tôi nêu thắc mắc, Akane trả lời.
「Nếu là hình thức hỗ trợ thì không cần bầu cử cũng được ạ.」
「Ồ, nó đấy.」
Mikoto vỗ tay như đấu vật Sumo.
「Làm thôi. Lẻn vào Hội học sinh rồi nắm điểm yếu của Hội trưởng.」
「Này, mục đích thay đổi rồi đấy.」
「Vừa trở thành người phụ nữ tháo vát vừa nắm điểm yếu. Một mũi tên trúng hai đích. Quả là sách lược tối ưu. Akane-chan cũng vào Hội học sinh cùng đi.」
Theo cô ấy thì kiêm nhiệm là không được.
「Tớ là……………… ủy viên thư viện rồi………………」
「Thỉnh thoảng vẫn bị lôi đi giúp mà………………」
「Thế thì được rồi. Từ ngày mai, Hội trưởng sẽ đến trường nhỉ. Bọn mình cũng đi.」
「Bọn mình là ai cơ.」
213
「Có cả cậu nữa đấy.」
Mikoto tuyên bố với tôi như chuyện đương nhiên. Trong đầu con nhỏ này chứa cái gì thế không biết.
Akane rụt rè hỏi.
「Cái đó……………… tớ thì……………」
「Tất nhiên bao gồm cả Akane-chan nữa.」
「………………Vâng ạ.」
「Hiểu chưa? Vậy đến trường thôi.」
Mikoto tuyên bố hùng hồn như vậy. Mấy kẻ độc tài chắc cũng quyết định mọi việc kiểu này đây. Dân đen như tôi có vẻ chẳng được xem xét chút nào.
Và rồi vài ngày trôi qua.
Mikoto vẫn điệp khúc 「Đến trường đến trường」 như mọi khi, nhưng tôi lờ đi. Tại sao đang nghỉ hè mà lại thích đến trường chứ.
Ngược lại còn dính dáng nhiều chuyện với bọn Higashida khiến tôi mệt mỏi thêm, nhưng giờ chuyện đó không liên quan. Sẽ có dịp kể sau.
214
「Dậy rồi đây.」
「Này.」
Hiếm khi một kẻ tham lam giấc ngủ như tôi lại tỉnh dậy đúng giờ dạo gần đây. Chẳng lẽ là vấn đề tâm lý sao. Dù sao thì cũng toàn chuyện nản lòng mà.
Tôi thức dậy sau một giấc ngủ say. Mệt mỏi do bơi lội lẽ ra phải hết rồi, vậy mà vẫn ngủ được thế này. Nghỉ hè quý giá mà thế này thì hỏng. Phải thức khuya hơn nữa mới được.
Lăn lóc chui ra khỏi chăn.
「………………A, vâng.」
Nói với con thú nhồi bông trên bàn, nhưng không có tiếng trả lời.
Mãi sau Hổ Thắt Lưng mới lên tiếng. Từ lúc đi công viên chủ đề về, thằng này ít nói hẳn.
「Đần mặt ra làm gì thế.」
「Hết tuổi thọ rồi à?」
「Sao thế nhỉ. Tự nhiên thấy nói chuyện phiền phức quá.」
Kẻ lười biếng kiểu gì vậy. Thường thì dù có thích trốn việc thì mồm miệng vẫn hoạt động chứ.
215
「Mâu thuẫn quá đấy.」
「Không biết thú nhồi bông có tuổi thọ không nhỉ. Chỉ là, cảm giác lạ lắm. Tuy ngẩn ngơ nhưng đầu óc lại tỉnh táo kiểu gì ấy.」
「Không khéo là có chỉ thị mới hay gì đó chăng.」
「Có hay không thì không biết.」
「Chỉ thị à……………… Moderator hả.」
Hổ Thắt Lưng nói mập mờ.
Tuy nhiên chỉ thị mới ở đây là gì. Vốn dĩ tôi chỉ được bảo 「Hãy chiến đấu」, chứ chưa từng nhận chỉ thị nào. Ngay cả lúc Kämpfer trắng xuất hiện, bọn này cũng chẳng nói gì mà.
Giờ làm gì đây…………… mà nhắc mới nhớ, ở hồ bơi đã bàn chuyện đến trường hay không nhỉ.
Nghĩ lại thì đúng là chán thật. Có ai thích cái chỗ đó đâu.
Tôi muốn trải qua kỳ nghỉ yên bình. Đi trọ ở công viên chủ đề mà rốt cuộc lại phải chiến đấu.
Tôi lắc đầu. Giờ không có chuyện gì thì quên đi.
Thình lình, cửa tầng một bị đập rầm rầm.
「Uôiiii, Natsuru!」
216
Quả nhiên là Mikoto. Tôi vội vàng mở cửa.
「Gì thế.」
「Chào buổi sáng. Đến trường thôi.」
Nhìn thì thấy nhỏ này đang mặc đồng phục. Hả?
「Đi cùng tớ đấy. Đừng có nói là quên rồi nhé.」
「Đi cùng à………………」
「Có cả Akane-chan nữa này.」
Từ phía sau, thiếu nữ đeo kính thò mặt ra, khẽ cúi đầu. Cô ấy cũng mặc đồng phục.
「Cậu cũng mau thay đồ đi.」
Rốt cuộc là vẫn phải đi sao.
「Ồn ào quá, biết rồi.」
「Vẫn chưa ăn à? Muộn thế.」
「Chưa ăn sáng nên đợi đấy.」
「Mới ngủ dậy mà.」
「Đoán thế nên tớ đã chuẩn bị sẵn rồi đây.」
217
「………………Cà ri à.」
「Trúng phóc—」
Mikoto lôi cái hộp Tupperware bọc trong túi ra với nụ cười rạng rỡ. Không cần nhìn cũng biết bên trong là gì.
Như thể nhà người khác là chốn quen thuộc, Mikoto bắt đầu thao tác trong bếp. Hết cách, tôi bảo Akane vào nhà.
「Xin lỗi nhé………………」
Akane có vẻ khép nép.
「Không sao đâu. Bị Mikoto lôi đến đây chắc vất vả lắm nhỉ.」
「Dạ không……………… Tớ đã bảo là nếu hôm nay đi thì rủ cả Natsuru-san nữa. Quả nhiên vẫn muốn mọi người ở cùng nhau hơn……」
Hừm, kiểu người không có người quen thì thấy bất an à. Chắc Hội học sinh có bầu không khí khác với Ủy ban thư viện.
「Hội trưởng có ở đấy không nhỉ.」
「Hình như có. Kondō-san đã gọi điện xác nhận rồi ạ.」
「Gì cũng được.」
「Cà ri bò đấy—」
Có cảm giác như đã ăn hết các loại cà ri trên khắp nước Nhật rồi. Giờ có lòi ra cà ri kim cương hay cà ri Uranium tôi cũng chẳng ngạc nhiên.
218
Tiếng Mikoto vọng ra từ bếp. Tôi quyết định ăn sáng.
「A la………………」
Vừa rải mùi cà ri, chúng tôi vừa đi đến trường. Đồng phục ám mùi cà ri, tôi thề không phải trách nhiệm của tôi.
Đến Học viện Seitetsu. Cũng chẳng cần ló mặt vào lớp học, nên đi thẳng đến phòng Hội học sinh.
Gõ cửa rồi mở. Quả nhiên Shizuku đang ở đây. Mặc đồng phục chỉnh tề. Ở công viên chủ đề là diễn viên điện ảnh mặc đồ bơi, còn hôm nay là Hội trưởng Hội học sinh tài năng.
Có vẻ hơi ngạc nhiên. Không phải vì tôi, mà chắc là do nhìn thấy hai người sau lưng tôi.
「Đông đủ nhỉ, sao thế này.」
「À thì, muốn xem Hội trưởng làm việc ấy mà.」
Thực ra tôi không có hứng đến lắm.
「Tớ này tớ này, người có việc là tớ.」
Mikoto giơ tay.
「Muốn giúp Hội trưởng. Cả Akane-chan nữa.」
Bên này là bị ép buộc giơ tay. Tội nghiệp.
Biểu cảm của Shizuku không có thay đổi gì đáng kể.
「Mishima-san thì tớ từng nhờ giúp vài lần rồi, nhưng cả Kondō-san nữa ư?」
「À thì, muốn trở thành người phụ nữ tháo vát ấy mà.」
Càng nghe càng thấy động cơ khủng khiếp. Mà nhỏ này là đứa sẵn sàng bay sang Amazon chỉ với lý do 「Muốn xem đàn cá Piranha」, nên thế này là bình thường.
「Muốn vào Hội học sinh à?」
「Có chức danh hỗ trợ đúng không. Cái đó ấy.」
「Hỗ trợ chỉ là hỗ trợ thôi nhé.」
220
「Nhưng biết đâu sau này thành Tổng thống Hội học sinh cũng nên.」
「……………Tạm thời, tớ đi pha trà đã nhé.」
Shizuku khéo léo chuyển chủ đề sang nghỉ giải lao. Chắc là định làm dịu tình hình, nhưng tôi nghĩ không có tác dụng với Mikoto đâu.
「Mời dùng.」
Hội trưởng mở cửa phòng bên cạnh, dặn dò gì đó. Lát sau một nữ sinh mang khay đựng cốc trà lúa mạch đi ra. Tôi kinh ngạc.
「Sa, Sakura-san!」
Người đang cười tủm tỉm bê trà ra là Sakura-san. Cái này không phải hỗ trợ mà là người giúp việc còn gì.
「Hội trưởng………………」
Này Shizuku. Bắt người ta làm cái gì thế hả. Tôi định lên tiếng phàn nàn.
「Không sao đâu Natsuru-san. Mình thích mấy việc này mà.」
Trông có vẻ vui. Nhắc mới nhớ, nghe nói Sakura-san thuộc tuýp người thích phục vụ người khác. Chăm sóc trẻ con cũng thấy vui nữa.
221
「Nếu giúp được gì cho Shizuku-chan thì mình vui lắm. Với lại, vì Natsuru-san nữ nữa, mình cũng phải rèn giũa bản thân.」
Cái đó giống lý do của Mikoto. Nhưng tôi nghĩ Hội học sinh là vector khác với việc rèn giũa bản thân đấy.
Cô ấy xếp cốc lên bàn. Không trượt tay hay làm đổ gì cả. Nhắc mới nhớ hồi làm quán cà phê hầu gái dịp lễ hội văn hóa, có cô bé đóng vai hầu gái hậu đậu, hình như cũng khá được yêu thích.
Đúng ra vai đó phải là của Akane.
Shizuku và Mikoto đang nói chuyện về Hội học sinh. Tôi không tham gia vào chủ đề đó mà uống trà lúa mạch.
Trà lạnh. Biết ơn thật. Mùa hè quả nhiên không nên đi bộ ngoài trời. Nghĩ đến việc do chính tay Sakura-san pha, vị ngon càng thêm đậm đà.
Lúc đi lướt qua để về phòng bên cạnh, Sakura-san thì thầm với tôi.
「Lát nữa nhé.」
Tôi ngoảnh lại ngay, nhưng Sakura-san đã cúi chào rồi lui vào phòng bên. Nhìn sang các cô gái khác thì, chẳng ai nhận ra cả.
Không có vẻ gì là nghe thấy tiếng gọi.
Gì thế nhỉ. Lát nữa có chuyện gì. Phải đi đâu đó chăng.
Đôi mắt sắc bén lại ló dạng từ sâu trong ký ức. Ánh mắt sắc lạnh hiện lên.
222
「Senō-kun, sao thế?」
Chỉ có Shizuku là gọi tôi. Tôi bừng tỉnh.
「Không……………… xin lỗi.」
「Vậy à. Thế tiếp tục câu chuyện, hỗ trợ Hội học sinh thì bình thường hầu như không có việc gì đâu. Đến lúc lễ hội văn hóa hay đại hội thể thao mới bận.」
Không biết từ lúc nào câu chuyện đã tiến triển đến đó. Mikoto nghe với thái độ chẳng biết là nhiệt tình hay không.
「Tớ thế nào cũng được.」
「Sẽ được ghi vào hồ sơ học bạ, nên tớ nghĩ sẽ có lợi cho thi cử đấy.」
「Học bạ thì thôi. Đằng nào thì dù có học đại học hay không, tớ cũng lại bay ra nước ngoài khai quật thôi mà.」
Vậy thì vào Hội học sinh làm cái quái gì…………… À, để thành người phụ nữ tháo vát à.
Học tập Shizuku thì sao nhỉ. Tuyệt kỹ của con ả này là cắn đứt cổ họng người ta, hoặc dùng những lời cay độc để bắt người khác phục tùng đấy. Không chỉ Mikoto, mà cả Sakura-san cũng mong là hãy tỉnh mắt ra.
Về điểm đó thì Akane thật đáng khen. Đã chuẩn bị sẵn đường lui là Ủy ban thư viện. Dù vẫn bị tóm như thế này.
223
「Không có nói.」
「Không làm đâu.」
「Hỗ trợ thì cơ bản là bên này sẽ gọi, nên sau giờ học các cậu ghé qua là được.」
Mikoto đẩy câu chuyện sang tôi. Nghĩ cái gì thế.
「Đủ rồi đủ rồi. Natsuru, cậu cũng làm đúng không.」
「Hả, sao tớ cũng bị tính vào.」
「Thì, đã khóc lóc bảo muốn ở cùng tớ mà.」
「Lúc nào hả!」
「Bởi vì là bạn thuở nhỏ nên sẽ cùng với tớ nhỉ. Bạn thuở nhỏ mà.」
Không hiểu sao lại nhấn mạnh bạn thuở nhỏ. Hơn nữa còn liếc nhìn Shizuku. Làm cái gì thế. Cậu tốt nghiệp xong là lại ra nước ngoài còn gì. Natsuru-kun bạn thuở nhỏ ở trong nước nhé.
「Có vẻ Senō-kun không có hứng đâu.」
「Không sao. Nếu tớ nói thì cậu ấy sẽ nghe thôi.」
Thực ra cái này, cũng không hẳn là nói dối. Hồi tốt nghiệp mẫu giáo, tôi cứ đinh ninh là sẽ học cùng tiểu học với Mikoto, nhưng nhỏ này đột ngột tuyên bố đi nước ngoài. Giờ sắp làm học sinh tiểu học rồi mà tính cách trẻ con thế này thì cũng to gan đấy, nhưng tôi hồi đó chỉ là đứa trẻ bình thường nên lỡ, ừm……………
Thôi. Có cạy miệng tôi cũng không nói nữa đâu.
224
Ngớ ngẩn. Tại sao tôi phải nghe theo Mikoto đi giúp Hội học sinh, trở thành tay sai của Shizuku chứ. Bên này là người tự do. Bị Hội trưởng sai vặt thì xin kiếu.
Đúng lúc rồi. Tôi đứng dậy.
「Này Natsuru. Đi đâu đấy.」
「Toilet.」
Cũng chẳng buồn lắm đâu, nhưng có việc.
Ra khỏi phòng Hội học sinh. Ngay trước đó Mikoto còn giải thích thừa thãi: 「Natsuru nói thế thôi chứ hay xấu hổ lắm」. Mong là không ai tin.
Nhìn quanh hành lang. Ừm, hướng này à.
Xuống một tầng cầu thang. Tầng có Hội học sinh và thư viện ở tầng dưới cùng thì tôi đi nhiều lần rồi, nhưng chỗ này là lần đầu.
Hình như một nửa tầng này là kho sách. Một nửa còn lại thì quên rồi. Điện không bật. Ánh sáng từ cửa sổ là đủ rồi.
Ở góc rẽ có ai đó đang vẫy tay. Tôi thở phào đi về phía đó.
「Xin lỗi, mãi mới trốn ra được.」
225
「Không sao.」
Người ở đó là Sakura-san. Tôi tin vào câu 「Lát nữa」 nên mới đến đây. Nghĩ kỹ thì, chỉ với cuộc hội thoại ngắn ngủi đó mà hiểu được địa điểm ở tầng này thì cũng lạ, nhưng kệ đi.
Hồi hộp quá. Được người đẹp gọi ra thì quả nhiên là căng thẳng. Nếu là Sakura-san thì càng căng thẳng hơn. Cũng là người đẹp nhưng nếu là trường hợp của Shizuku thì cảm giác như bị sấm sét ám quẻ vậy.
Cô ấy đang mỉm cười. Ồ, đúng là nụ cười thiên thần.
「À thì, có việc gì thế?」
Tạm thời tôi hỏi. Nam nữ chỉ có hai người thì tuyệt đối là tỏ tình rồi, nhưng cái đó coi như là lễ nghi hay là cái cớ bắt chuyện đi.
Tuy nhiên Sakura-san lại nói một điều bất ngờ.
「Natsuru-san, sau đó thế nào rồi ạ?」
Ủa, không phải tỏ tình à.
「Không……………… tớ chơi ở hồ bơi thôi.」
「Sau vụ suối nước nóng ấy ạ.」
À ừm, hình như tôi ngất xỉu ở phòng bên cạnh. Tại sao lại ngất thì quên rồi……………… khoan, giờ thì nhớ ra được rồi.
226
「Cái đó……………… đè Hội trưởng xuống rồi………………」
Sakura-san cười rạng rỡ chắp tay lại.
「Thế là chiếm đoạt được rồi ạ?」
「Không………………」
Ký ức lúc đó đang dần dần sống lại. Đúng rồi, tôi đã đè Shizuku xuống giường.
「Thì, đến giữa chừng thì suôn sẻ nhưng mà………………」
「Thất bại rồi………………」
Đột nhiên, toàn thân Sakura-san biến đổi.
Như có một cái bóng phủ lên đồng phục. Nó che khuất tầm nhìn của tôi, nhưng tan đi ngay lập tức.
「Sa……………… Sakura-san!!」
Tôi buột miệng hét lên. Không thể không hét được.
Người phụ nữ trước mắt khác hẳn với dáng vẻ tôi hằng ngưỡng mộ. Nụ cười thường trực trên gương mặt vốn có chút yếu đuối giờ đây chứa đầy sát khí như loài chim săn mồi đang nhắm vào con mồi.
227
Đôi mắt sáng quắc, khóe miệng nhếch lên. Màu tóc và độ dài không đổi, nhưng chỉ phần đó như trôi nổi trong môi trường không trọng lực. Toàn thân tràn đầy sự năng động, không còn chút gì của dáng vẻ thẹn thùng 「Mình kém khoản vận động lắm」 nữa.
Nguy rồi, ngầu quá.
Ngầu đến mức muốn bấm nút like. Không, chắc là do mắt của tín đồ nên thấy thế. Dù sao thì tôi là tín đồ giáo phái Sakura, cái gì của Sakura-san tôi cũng khẳng định tất, nhưng kể cả không phải tín đồ thì cũng phải đóng dấu đảm bảo thôi. Vẻ oai phong lẫm liệt đó chịu không nổi.
Sakura-san lúc ở công viên chủ đề, vì là buổi đêm nên toát ra vẻ đáng sợ. Giờ cũng có cái đó, nhưng kết hợp với vẻ oai phong lại chuyển thành sức quyến rũ. Giống mấy nhân vật nữ phản diện xinh đẹp yêu kiều trong game ấy. Cảm giác kiểu đó.
Nó khác với sức quyến rũ vốn có của Sakura-san, nhưng mà mấy cái đó sao cũng được rồi. Dòng điện nhẹ chạy dọc cơ thể liên tục.
「Natsuru-san………………」
Đầu cô ấy quay về phía này, ánh mắt bắn thủng tôi. Nguy, rùng mình. Máu khổ dâm bên trong sắp thức tỉnh rồi.
228
Đôi môi mỏng gọi tên tôi. Hừm, vẫn không khác gì mọi khi, nhưng có cảm giác dễ chịu như dây thần kinh bị châm chích. À, nếu được thì hãy chửi mắng tớ đi.
「Thất bại rồi sao……………」
「V, vâng………………」
「Đã nhờ vả thế rồi mà………………」
Sakura-san bước tới một bước. Lại gần tôi.
Hồi hộp quá. Kiểu mỹ nữ trí thức lạnh lùng này là độc quyền của Shizuku, nhưng tôi chẳng cảm thấy chút quyến rũ nào từ fan của ả đó cả. Muốn tố cáo là tội phạm cưỡng bức thì có. Chắc là ăn phải nấm lạ hay gì rồi.
Nhưng Sakura-san này thì khác. Vừa gợi cảm vừa lạnh lùng, làm trái tim tôi tê dại đi. Thế này thì chỉ có nước thành khổ dâm thôi.
Lại gần nữa rồi. Rốt cuộc định làm gì đây. Nếu bị bảo liếm đế giày thì chắc không thể phản kháng được. Cái giày đó, sau khi liếm xong có thể mang về được không ạ.
「Nè, Natsuru-san………………」
Ồ, diễn biến giống hệt hồi ở công viên chủ đề. Khi đó kết thúc trong mơ hồ, nhưng lần này có vẻ nghiêm túc. Có lẽ bị giẫm đạp thật. Nếu biết sẽ được lên thiên đường thế này thì hồi ở công viên chủ đề cứ nghe lời cho xong.
229
「V, vâng. Có chuyện gì ạ.」
Tôi trả lời. Quả nhiên lúc này phải dùng kính ngữ.
Sakura-san cười nhẹ một cái.
「………………Có thể nghe lời tôi một lần nữa không………………?」
「Đương nhiên rồi ạ.」
「Tốt quá……………… Tôi có một thỉnh cầu………………」
Tôi gật đầu lia lịa. Trả lời ngay tắp lự.
「Vui quá đi………………」
「Gì cũng nghe hết ạ.」
Lại cười. Yêu nghiệt quá. Tâm trạng tôi giờ như con chó tuân lệnh chủ nhân.
「Phải làm gì đây ạ.」
「Đơn giản thôi………………」
「Chết đi.」
Cô ấy thì thầm như rót mật vào tai.
Khoảnh khắc tôi suýt nói 「Vâng」.
230
「Hự!」
Tôi ngã ngửa ra sau, phát ra tiếng kêu như gối nước bị đè bẹp. Một cú đá trực diện vào giữa trán.
「Natsuru, mày làm cái trò gì thế hả!」
「Cười hây hẩy cái gì! Tao giết chết bây giờ!」
Muốn chết hả!?
Trước mắt đầy sao bay lấp lánh. Cảm giác như thành nhân vật game đối kháng. Bị choáng váng rồi.
Không cần nhìn mặt cũng biết. Là Akane chế độ chó điên. Cô ả bay vào đá bay tôi đi.
「Đau quá, đồ ngu!」
Tôi cố gắng hét trả lại. Đương nhiên Akane chẳng hề nao núng vì chuyện đó.
「Đồ ngu không có tư cách chửi người khác là ngu!」
「Tại cậu đá bất ngờ đấy chứ. Tưởng chết rồi đấy!」
「Thế thì chết quách đi cho xong! Vẫn còn sống nhăn đây này!」
Con nhỏ này làm thật nên khó giải quyết lắm. Mà sao cũng được nhưng con gái con lứa đừng có tung cước thế chứ. Thấy quần lót rồi kìa. Có viền ren.
232
Chó điên Akane đang lườm tôi như kẻ thù giết cha mẹ. Mà tôi cũng chưa từng nhận được ánh mắt nào khác ngoài lườm từ con nhỏ này.
「Mày cười hây hẩy với con mụ Sakura khốn kiếp đó làm gì!」
「Nói cái gì thế!」
「Đừng có nói xấu Sakura-san.」
「Mày là cặn bã của nhân loại!」
「Đồ não phẳng! Mày suýt thì chết rồi đấy!」
「Người định giết tôi là cậu chứ ai!」
「Đồ ngu, mày suýt bị Sakura giết đấy!」
「………………Phụt.」
Tôi giật mình. Nhắc mới nhớ, 「Chết đi」 hay gì đó.
Sakura-san vẫn giữ nguyên vẻ yêu nghiệt nhìn chúng tôi. Rồi cười khúc khích.
Cái này tôi cũng hiểu. Rõ ràng là thái độ khiêu khích và coi thường.
Tôi nghĩ 「Sakura-san kiểu này cũng khó bỏ」, nhưng con mụ chó điên thì đầu bốc hỏa như ấm nước sôi rồi.
「Con khốn này!」
233
Cô ả vung tay. Khẩu súng lục giống Colt Government xuất hiện.
「Chết đi, tao ngứa mắt mày từ lâu rồi!」
Vừa thú nhận điều thừa thãi, Akane vừa bóp cò.
Tiếng nổ vang lên, viên đạn được nhả ra. Nhưng Sakura-san lao đi dũng mãnh né được tất cả.
Hiuuuu.
「Uô!?」
「Chết tiệt.」
Tay phải cô ấy giật nhẹ. Xuất hiện trong nháy mắt là một thanh Nhật kiếm dài ngoằng. Sakura-san vung kiếm chém xuống trong một nhịp.
「Uô!?」
Akane nhảy lùi lại. Mũi kiếm Nhật cắm phập xuống sàn nhà.
「Mày cũng dùng vũ khí à!」
Sakura-san không nói gì. Chỉ tỏa ra sát khí.
Sakura-san quét chân Akane. Định vung lưỡi gươm thép xuống chỗ Akane đang mất thăng bằng. Akane lấy lại tư thế, định giương súng lên. Nhưng Sakura-san nhanh hơn một bước, lao vào lòng cô ấy.
234
「Trúng thì xin lỗi nhé.」
Từ ngay sau lưng Akane, một thanh đoản kiếm gắn xích bay tới. Một thanh trúng vào thanh Nhật kiếm làm đổi hướng mũi kiếm, một thanh nữa cắt đứt vài sợi tóc của Sakura-san.
Oa, nguy hiểm quá. Sai một chút là cắm vào mặt Akane rồi.
Akane vừa lăn lộn vừa chửi rủa.
「Trúng vào tao thì làm thế nào!」
「Thế nên mới xin lỗi trước rồi còn gì.」
Đi ra từ bên trong là vị Hội trưởng học sinh với mái tóc bạch kim tung bay dưới làn tóc đen.
「Định trúng xong xin lỗi là xong chuyện à!」
「Có bị thương tôi cũng không trả tiền viện phí đâu.」
「Trả tiền bồi thường tổn thất tinh thần đây.」
「Giờ là lúc nói chuyện đó à?」
Vừa thấy Shizuku, cô ấy khẽ cử động tay trái. Ở đó xuất hiện một khẩu súng lục nhỏ hơn của Akane một chút.
Tay phải cầm kiếm, tay trái cầm súng. Thế cũng được à?
Ngay cả tôi nãy giờ chỉ biết lúng túng cũng giật mình. Sakura-san đã lấy lại tư thế từ lâu.
235
Sakura-san thở hắt ra. Giống như con thú trước khi chiến đấu vậy.
Shizuku sững sờ.
「Đây là…………… Kaede?」
Tưởng rằng ngay cả Hội trưởng học sinh máu lạnh cũng bị sốc trước sự thay đổi của bạn mình, nhưng nhầm to. Cô ả nhanh chóng điều khiển đoản kiếm thu về, một thanh che chắn vùng tim, một thanh bay vòng quanh để kiềm chế. Cảm xúc và hành động đúng là tách biệt.
Và tôi lại bị Akane vừa đứng dậy đá bay.
「Đần mặt ra làm cái gì!」
Tiếng quát của nhỏ này hiệu quả hơn bất kỳ cái đồng hồ báo thức nào.
「Có đần mặt ra đâu!」
「Nói dối! Tự tiện chết là tao giết đấy!」
Cứ thế này là chết thật đấy! Câu thoại đầy mâu thuẫn. Mà nhờ cô ả tôi cũng lấy lại tinh thần, dồn sức vào chiếc vòng tay bên phải.
Chênh lệch quân số quá lớn, nhưng Sakura-san hoàn toàn không nao núng.
Sakura-san là kẻ địch……………… tuy không muốn thừa nhận, nhưng nếu là địch thì là một chọi ba. Đương nhiên bên này 100% thắng rồi.
Biến thân thành Kämpfer Xanh. Không có vũ khí cầm tay như hai người kia nên tay không.
236
Sakura-san cũng không bình thản như Shizuku. Nói sao nhỉ, cảm giác như mong muốn điều này xảy ra vậy.
「Chà, Shizuku-chan.」
Sakura-san nói với giọng điệu rất chi là.
「Xác nhận tình bạn trong tình huống thế này, giống như kịch bản Hollywood ấy nhỉ. Chẳng hiểu sao thấy hưng phấn ghê.」
Shizuku bình tĩnh đón nhận. Thần kinh cô ả này cũng thép thật.
「Vui vẻ nhỉ, Kaede.」
「Vui thì cũng vui thật. Chẳng mấy khi có cơ hội dùng súng lục với kiếm Nhật mà.」
「………………Nghe giọng điệu đó thì, cậu không phải là Kämpfer nhỉ.」
「Kämpfer phiền phức lắm. Là tớ thì tớ chán ngay.」
「Không phải chẳng mấy khi, mà là hầu như không nhé. Bọn tớ thì dùng suốt.」
Người hét lên là tôi.
Kämpfer là tồn tại để chiến đấu. Nên tôi cứ nghĩ những kẻ chiến đấu đều là Kämpfer. Không phải à?
Nhìn cổ tay Sakura-san. Ở đó không có chiếc vòng tay mà Kämpfer bắt buộc phải có.
237
Cô ấy cười khẩy.
「Shizuku-chan thông minh quá làm tớ khó xử đấy.」
「Chiến đấu mà không có vòng tay, nghĩ thế là tự nhiên thôi.」
「A, đúng thế thật. Vậy cậu có biết tớ nhắm đến mục đích gì không?」
Shizuku liếc nhìn tôi.
「…………Senō-kun nhỉ.」
「Đúng.」
「Chẳng lẽ, định giết à?」
Sakura-san gật đầu cái rụp.
「Ừ, cũng đúng đấy nhưng mà.」
Nói ra điều kinh thiên động địa. Nghiêm túc à.
「Mà không định giết thật đâu. Chỉ là không cho nếm mùi đau khổ gần chết thì không chịu nghe lời tớ mà.」
Đáng sợ vãi. Lạnh sống lưng luôn. Câu thoại kiểu buôn nô lệ gì thế này.
「Đã hứa sẽ thưởng cho rồi, thế mà chẳng được tích sự gì cả.」
Tôi suy sụp trực tiếp. Câu nói gây tổn thương tranh giải nhất nhì trong cuộc đời tôi. Sakura-san của tôi, Sakura-san của tôi.
238
Thực ra Shizuku vẫn cực kỳ bình tĩnh. Cô cũng lạ lùng chẳng kém.
「Hứa với Senō-kun lúc nào thế. Lúc bắn pháo hoa à?」
「Đúng rồi. Hiểu rõ phết nhỉ. Tớ đã ra lệnh cho cậu ta ra tay với cậu mà.」
Ra là lệnh.
「Thế thì hiệu nghiệm đấy. Suýt chút nữa là bị cưỡng bức rồi.」
「Tiếc thật đấy.」
「Hả—!!」
「Nhưng đáng tiếc là cơ thể vẫn trong trắng.」
「Shizuku-chan vẫn còn trinh mà lị. Natsuru-san cướp đi là được rồi.」
「Nếu cậu ấy đến bằng ý chí của mình thì tớ cũng vui đấy.」
Shizuku vung hai tay. Đoản kiếm bay chéo nhau.
Sakura-san chỉ lùi lại một bước. Chỉ thế thôi đã tránh được mũi kiếm.
Shizuku hét lên.
「Senō-kun, nhảy đi!」
Chẳng hiểu gì nhưng cứ nhảy sang ngang đã.
Gần như đồng thời Sakura-san vung tay trái ra, nổ súng về phía tôi. Nguy hiểm thật, không nghe theo là trúng đạn rồi.
239
「Con khốn này!」
Akane bắn. Sakura-san đứng yên vung kiếm Nhật. Viên đạn trúng lưỡi kiếm rơi xuống.
「Gì thế.」
「Cậu nghi ngờ tớ từ bao giờ?」
Shizuku vẫn cảnh giác thủ đoản kiếm.
「Nè Kaede-chan, tớ muốn hỏi một chút.」
「……………Hồi năm nhất.」
「Ôi chà, sớm thế.」
「Lúc đàn chị Tamiko chết ấy. Chị ấy đã dạy tớ khá nhiều về Kämpfer. Nhưng rồi bị giết. Đàn chị Tamiko đã nói với tớ là Thú Nội Tạng được nhận từ Kaede đấy.」
Tamiko là ai vậy. Người tôi không biết. Thú Nội Tạng chắc là con Sư Tử Thiêu Sống chôn dưới gốc cây kia.
Sakura-san cười.
「A, cô ta không dùng được mấy. So với Kaede-chan thì kém xa.」
240
Đột nhiên bầu không khí quanh Shizuku thay đổi. Dù không phát ra tiếng, nhưng cô ấy siết chặt cán đoản kiếm.
「Vừa khen xong thì đã giận rồi.」
「Sỉ nhục à?」
「……………Dù là lời của đàn chị Tamiko, tớ vẫn không thực sự nghi ngờ bạn thân. Nghi hoặc chỉ sâu sắc hơn khi Kämpfer trắng xuất hiện.」
「Kaede……………… Cậu, là Moderator, hay là tồn tại gần giống thế hả?」
Sakura-san không khẳng định cũng chẳng phủ định. Chỉ nói: 「Hừm」.
「Miễn bình luận.」
Sát khí dâng cao. Sakura-san dù chỉ có một mình nhưng không hề tỏ ra nao núng.
「Gần đây thôi.」
「Natsuru—, muộn quá đấy làm cái gì thế.」
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân sau lưng tôi.
Mikoto xuất hiện. Nhỏ này thong dong cái gì thế. Sự chú ý của tất cả mọi người dồn về phía đó.
Bất thình lình Sakura-san đạp xuống sàn.
241
「Hự!」
Chuyển động kinh khủng. Trong nháy mắt thu hẹp khoảng cách với Mikoto. Thanh Nhật kiếm vung lên.
Đồng phục của Mikoto bị rách. Máu không chảy. Đỡ được trong gang tấc.
「Mikoto, mày cũng biến thân đi!」
Akane gào lên. Mikoto có vẻ chưa hiểu rõ tình hình lắm, nhưng đã được bao bọc trong ánh sáng đỏ.
「Natsuru, mày chiến đấu đi!」
Và mụ chó điên nổ súng.
「………………Hả—!!」
Hả, với Sakura-san ấy hả. Nhưng có vẻ không được chần chừ. Tạm thời kích hoạt ma pháp.
「Toa—!」
Đây là tiếng hét của Mikoto. Nhỏ này dùng vũ khí là kiếm của mình chém tới. Và cầu lửa của tôi.
Hét lên là tôi và Mikoto. Hai người cùng lúc.
Kiếm Nhật phòng thủ đòn tấn công tầm xa, súng bắn ở cự ly gần. Lưỡi kiếm đều bị thân pháp tránh được.
Không ngờ Sakura-san cùng lúc đối đầu bốn người, mà đỡ được tất cả đòn tấn công.
242
「………………Hừ.」
Không gây được một vết thương nào. Thậm chí trong cục diện này bên tôi đang bị ép vế.
「Nằm xuống!」
Tiếng quát hiếm khi nghe thấy của Shizuku. Chúng tôi nằm rạp xuống.
Từ phải sang trái, đạn bay vèo qua. Súng lục tự động mà bắn vãi đạn như súng tiểu liên vậy.
Khá nguy hiểm, nhưng không ai bị thương.
Sakura-san nhảy lùi lại. Hơi thở không hề rối loạn.
「Gì thế này. Mọi người chẳng ra làm sao cả.」
Uầy, thong dong vãi.
「Cậy đông hiếp yếu không phải phong cách của tớ.」
「Một chọi bốn đấy, cố gắng hơn chút đi chứ.」
Shizuku vừa thủ thế hai tay cầm đoản kiếm vừa nói. Căng thẳng tột độ. Không còn vẻ thong dong như mọi khi.
「Dù có tăng thêm bao nhiêu, lũ các cậu cũng khó mà thắng được.」
「Kaede có Kämpfer trắng mà nhỉ.」
「A, mấy đứa đó à. Tớ muốn chúng nó hữu dụng hơn chút nữa cơ. Tại tạo ra kiểu trồng rau ngắn ngày nên chất lượng không tốt lắm.」
「Nghe thấy là thất vọng đấy.」
244
「Thế nên, mới nhắm vào Shizuku-chan.」
Ánh mắt của Sakura-san và Shizuku đồng thời hướng về tôi.
Ra là vậy. Sau vụ suối nước nóng tôi đã đến phòng bọn họ. Rồi ở đó tôi đè cô ả xuống.
Ơ, nhắm vào…………… tức là tôi đã làm gì đó à. Hoàn toàn không nhớ……………… có. Có. Ký ức đang sống lại mồn một.
「Natsuru-san cũng phải làm tốt hơn chút chứ.」
「Tớ không rẻ rúng thế đâu.」
「Đúng thế thật. Hi hi.」
Sakura-san cười ẩn ý rồi vung tay.
Súng lục và kiếm Nhật biến mất.
「Hôm nay đến đây thôi nhỉ. Sớm muộn gì cũng sẽ làm một trận ra trò.」
Rồi cô ấy quay sang tôi.
「Cũng có thể sẽ không làm đâu.」
Rồi Sakura-san đạp xuống sàn. Nhảy về phía cửa sổ.
245
「Cái………………」
Gì thế này.
Tiếng kính vỡ. Cơ thể đó rơi từ tòa nhà Hội học sinh xuống mặt đất. Tôi hoảng hốt chạy lại cửa sổ, nhưng bóng dáng cô ấy đã không còn tăm hơi.
Sakura-san đột nhiên nhe nanh vuốt tấn công chúng tôi. Lại còn không phải là Kämpfer nữa. Rốt cuộc là thế nào.
Hội trưởng học sinh nhún vai.
Tôi nhìn Shizuku tìm câu trả lời.
「Như đã thấy đấy.」
「Thấy cái gì, chẳng phải Sakura-san đã………………」
「Không phải chẳng phải, mà là thành kẻ thù rồi còn gì.」
「Con mụ khốn kiếp, cuối cùng cũng lộ bản chất. Lần sau gặp tao sẽ giết.」
Nói giọng khinh bỉ là Akane. Chế độ chó điên nên lời thoại cũng thẳng tuột.
Shizuku nói. Akane nhìn với ánh mắt ngờ vực.
「Nguy hiểm quá. Tớ muốn xem xét tình hình thêm chút nữa.」
「Tình hình cái quái gì nữa. Đến căn hộ của nó, bắn cái bùm là xong.」
246
「Thái độ thường ngày của cô ta làm tớ băn khoăn. Cô bé đó, chưa từng để lộ ra chút nào là mình biết chiến đấu cả.」
Cũng phải. Rất lâu trước kia, khi tôi và Akane chiến đấu với Kämpfer ở thư viện, Sakura-san cũng có mặt nhưng chỉ biết sợ hãi.
「Giấu giếm suốt thời gian qua, hay là Kaede thường ngày thực sự không biết gì……………… Phải xác định rõ đã.」
「Phiền phức. Biến thành cái xác rồi điều tra là được chứ gì.」
「Với tư cách bạn thân, tớ bác bỏ điều đó.」
Hừm. Đến nước này mà Shizuku vẫn coi Sakura-san là bạn thân sao. Đương nhiên rồi. Đến tôi còn không tin nổi chuyện vừa xảy ra trước mắt mà.
「Này, tớ chả hiểu gì cả.」
Mikoto vừa xách thanh kiếm Nhật của mình vừa đi lại.
「Theo phản xạ tớ tấn công rồi, nhưng thế là đúng hả?」
「Đúng rồi đấy. Không làm thế thì mạng bên này không còn đâu.」
Shizuku trả lời. Vừa nói là bạn thân xong đã phân tích được thế này, sự rạch ròi đáng sợ thật.
247
「Về khoản đó, cần xem xét kỹ hơn.」
「Tại sao Sakura-san lại làm thế này chứ.」
Đúng đấy. Người đẹp như thế mà thành kẻ địch, thật không muốn tin chút nào.
Mikoto hướng ánh mắt về phía này. Không có vẻ gì là thân thiện.
「Với lại, nãy bảo nhắm vào Hội trưởng là sao.」
「Bị nhắm vào, nhưng Kaede không trực tiếp làm. Mà dùng Senō-kun làm tay sai.」
「Natsuru, cậu làm cái gì?」
Tôi giật thót. Muốn giả ngu nhưng khác với buổi sáng ở khách sạn, tôi nhớ lại hết rồi.
「K, không. Tớ………………」
Shizuku nói ráo hoảnh.
「Cậu định cưỡng bức tớ nhỉ.」
「Cái gì—!」
Người hét lên không phải Mikoto. À Mikoto cũng hét, nhưng có giọng còn to hơn.
Một vật cứng dí vào sau đầu tôi.
「Này Natsuru!」
「Mày định cưỡng bức Hội trưởng à. A a!」
248
Người đang dí súng đương nhiên là Akane. Không nhìn thấy mặt nhưng tôi biết thừa là đang giận dữ tột độ.
「Không phải hiểu lầm đâu.」
「Đợi đã, hiểu lầm thôi!」
「Suýt nữa thì bị làm thật đấy.」
Shizuku lại bồi thêm câu thừa thãi.
Sát khí ngay sau lưng bùng lên dữ dội. Tôi vội vàng cúi rạp người xuống.
Viên đạn bay qua chỗ cái đầu vừa ở đó cùng tiếng nổ. Nguy hiểm vãi, chậm một tích tắc là về chầu ông bà rồi.
「Này, định giết người à!」
「Đúng thế!」
「Thằng khốn như mày chết đi cho rảnh nợ đời. Không biết suy nghĩ của người khác mà……………」
Người phụ nữ gì thế này. Hoàn toàn không phủ nhận. Nhìn Akane, không chỉ mặt mà toàn thân cô nàng đỏ bừng.
Tâm trạng chó điên ai mà biết được.
Họng súng cô ấy cầm đang run rẩy. Tại sao lại giận thế chứ. Bình tĩnh lại đi.
「Định làm luôn trong nháy mắt sau vụ suối nước nóng, có kế hoạch cả đấy nhỉ!」
249
「Chết đi!」
「Cái đó là bị điều khiển mà! Chắc thế.」
「Mày có ý đồ đen tối chứ gì!」
「Đối với Hội trưởng thì làm gì có chuyện đó!」
Vừa nói dứt lời, thái độ Shizuku thay đổi.
「………………Đã cởi móc áo ngực người ta ra rồi mà còn nói thế à.」
「Không………………」
Lại đạn bay tới. Tôi lăn lộn trên sàn né tránh.
Chân ngay trước mặt. Mikoto đang nhìn xuống. Nhỏ này quay mặt về phía Akane.
「Akane-chan, dừng lại đi.」
「Cái gì, định cản trở tao à?」
「Để tớ giết nó.」
「Híiii!」
Nói xong, Mikoto từ từ vung kiếm Nhật lên.
Lưỡi gươm thép chém xuống. Tôi bò bốn chân chạy thục mạng.
「Định chạy hả—!」
250
「Mikoto, để tao làm!」
「Không, tớ giết!」
Chó điên nhân bản thành hai người. Cảm giác như con thỏ bị chó săn đuổi. Ít nhất cũng giải tỏa hiểu lầm cho tôi chứ, tôi chạy về phía Shizuku.
Nhưng Hội trưởng đại nhân lờ đi, định bỏ đi.
「N, này. Đợi đã. Hội trưởng!」
Câu thoại vô tình bay tới.
「Tự mình xoay xở đi.」
「Bao giờ có thể tự nguyện tấn công tớ, tớ sẽ cứu cho.」
Chưa bàn đến chân ý của câu nói, sau đó tôi phải chạy trốn khắp trường trong khoảng hai tiếng đồng hồ.
251
0 Bình luận