Chương 2 【Seppuku Kuro Usagi】
Là tôi sao?
Không, chà, này. Các người hiểu nỗi bi ai thống khổ của tôi mà đúng không? Bị Akane nhờ vả mấy chuyện vô lý. Cái gì chứ, thế gian này được lập trình để nhe nanh múa vuốt với tôi đấy à? Hết bị Kämpfer Trắng tấn công, lại suýt bị Akane bắn cho tổ ong, rồi Sakura-san thì nặng... à không, cố ý sao?
Tôi mệt mỏi rã rời rồi. Có quá nhiều chuyện xảy ra. Chẳng hiểu sao người cứ nồng nặc mùi thuốc súng, pháo hoa đã tàn, chúng tôi quyết định quay về khách sạn. Bọn họ trọ ở đâu nhỉ, hay là pháo hoa vừa cháy vừa rơi vào người tôi rồi?
Chỉ có Shizuku là vẫn bình thường như mọi khi, còn Mikoto và Akane trông vô cùng khó ở. Sao lại thế chứ?
Đúng là chẳng thể hiểu nổi phụ nữ đang nghĩ gì.
Tôi trở lại hình dạng con trai, bước đi hòa vào dòng người, đằng kia Sakura-san đang vẫy tay.
「Xin lỗi nhé」
Cô ấy đi về phía này. Chẳng hiểu sao tôi thấy căng thẳng. Cô ấy cúi đầu. Không chỉ với tôi, cô ấy xin lỗi tất cả mọi người.
「Vì lạc mất mọi người nên mình đã xem pháo hoa một mình. Đáng lẽ mình nên gọi điện, nhưng pháo hoa đẹp quá nên lỡ...」
Cô ấy chắp tay lại. Tôi bèn hỏi thử.
「Ano, Sakura-san」
「Vâng?」
「Không」
「Eh?」
「Natsuru-san cũng xin lỗi nhé」
「Chuyện đó thì được rồi, nhưng lúc nãy cậu với tôi...」
Cô ấy có ánh mắt vô cùng ngây thơ.
「Chuyện cậu ở cùng tôi ấy...」
Cô ấy ngơ ngác.
「Natsuru-san... đi cùng ai sao?」
「Không, ý là, người đó là Sakura-san...」
「Không có đâu...」
Sakura-san đưa tay lên miệng, cười khúc khích. Hừm. Điệu cười cũng không toát lên vẻ rùng rợn kia, mà vẫn là sự tươi sáng thường ngày.
「Thật là, không được đâu nhé. Phải hẹn hò cho tử tế chứ. Bị giận bây giờ」
「Mình ở một mình suốt mà. Natsuru-san đi cùng cô gái nào khác à?」
「Về thôi nào. Mình muốn đi tắm」
Có khi nào, cô ấy thực sự không nhớ gì không?
Sakura-san nói giọng vui vẻ, dẫn đầu đi về phía khách sạn.
Tôi và Akane chia tay nhóm Sakura-san. Cũng không phải biệt ly vĩnh viễn gì, chỉ là khác phòng thôi. Nếu là chia tay với Shizuku thì tôi chẳng bận tâm đâu.
「Về muộn thế này」
「Mừng trở về」
Vừa lê lết cơ thể mệt mỏi, tôi vừa mở cửa phòng.
Ra đón chúng tôi là Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi. Như các bạn đã biết, lũ này là sản phẩm của dòng thú nhồi bông huyền thoại, Thú Nội Tạng. Nghe đâu công ty sản xuất lại đang âm mưu "xoay chuyển tình thế" bằng cách cho vẽ hình động vật lòi nội tạng lên tàu du lịch hạng sang rồi làm ầm ĩ về chuyến đi vòng quanh thế giới, kiểu như máy bay Pokemon ấy.
「Pháo hoa thế nào?」
Harakiri Tora hỏi.
「Chẳng nhớ rõ lắm」
Làm gì có tâm trí mà ngắm. Giết nhau đấy.
「Ở đây nhìn rõ lắm nhé. Từ cửa sổ xem cũng đẹp. Nhỉ Seppuku-san」
「Ừ, khách sạn đúng là nơi thư giãn tốt thật」
Seppuku Kuro Usagi cười như một ông già. Từ trước tôi đã nghĩ rồi, tính cách con này khác xa loài thỏ.
Tôi ngồi xuống giường.
「Ồn ào quá. Các người chỉ việc ngắm thôi à?」
「Natsuru-san lúc nào cũng suýt chết nhỉ」
「Hơn thế nữa ấy chứ. Tưởng chết thật rồi」
「Thì đúng là vậy, nhưng bọn tôi có ra ngoài được đâu」
「Ano...」
Người lên tiếng là Akane.
「Pháo hoa... có chuyện gì xảy ra sao?」
「À. Bị Kämpfer Trắng tấn công, rồi Akane-chan cầm súng làm loạn lên」
Tôi trả lời hơi có ý trêu chọc một chút, Akane lập tức suy sụp. Tính cách cô ấy hay để bụng quá mà.
「Đúng là thế thật... hức」
「Xin lỗi. Nhưng Akane-chan cũng biết mà」
Cô gái này cứ hở ra là thế. Tôi cuống cuồng an ủi.
「Không phải chuyện đó... ừm, chuyện có Sakura-san ở đó hay không ấy...」
Đó là sự thật. Chỉ là cô ấy đã biến mất giữa trận chiến khó hiểu đó. Phải phán đoán chân tướng thế nào đây.
「Không đâu... ừm, cô ấy không có ở đó」
「...Thật không ạ?」
Akane làm điệu bộ ỉu xìu, nhưng nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc. Cô ấy không tin tôi theo một cách khác với Shizuku. Hừm, tôi cũng tự biết mình chẳng có chút uy tín nào. Tuy nhiên, tôi không có hứng thú nói ra chuyện đó. Lý do thì chính tôi cũng chẳng rõ.
「Rõ ràng nghe nói có Sakura-san mà...」
Nhắc mới nhớ, cô ta có nói gì đó về thuộc hạ.
「Là đám Higashida-san đấy...」
「Vì Natsuru-san không có ở đó, nên bọn họ giúp tìm kiếm. Rồi họ bảo, cậu đang ở cùng Sakura-san」
Hộc. Lũ ngốc đó cũng đến xem pháo hoa sao. May mà không chạm mặt.
「Tên đó mắt kém, chắc nhìn nhầm thôi. Kìa, nhìn nhầm ra cái con bé Loli sát nhân kia chẳng hạn」
「Em không nghĩ Higashida-san lại nhầm lẫn khuôn mặt phụ nữ đâu...」
Ugh, sắc bén thật. Đúng là vậy, Higashida là kẻ được tạo nên bằng cách ninh nhừ sự ngu ngốc và dâm dục, nên hắn không bao giờ quên hay nhầm mặt con gái.
Akane-chan vẫn đang lườm tôi. Chưa biến thân mà đã đáng sợ rồi.
「Không phải... thật sự không có gì cả mà...」
「Đã có chuyện gì rồi đúng không...」
Này, sao phụ nữ lại nhạy cảm thế hả. Với lại sao không chịu tin lời đàn ông thế.
「Quá đáng lắm...」
Người gặp chuyện quá đáng là tôi mới đúng.
「Cậu đã tình tứ với Sakura-san đúng không...」
「Nếu được thế thật thì tôi mừng quá」
「Cậu đã nói mẫu người cậu thích là mình mà...」
Cái đó là do say rượu, hay nói đúng hơn là do hoàn cảnh xô đẩy. Tuy không phải nói dối.
「...Không, ừm, sao Akane-chan lại muốn hỏi chuyện đó?」
「Được mà...」
Thì được. Nhưng toàn là tôi gặp rắc rối thôi.
「Natsuru-san cứ thế, toàn có duyên với Kaichou hay mấy cô gái khác, rồi lúc nào cũng Sakura-san, Sakura-san. Mình đã dồn hết can đảm mời cậu đến đây rồi mà...」
Cô ấy vừa bĩu môi vừa rơm rớm nước mắt. A, a, cái này có vẻ căng rồi đây?
「Bây giờ cũng chỉ có hai người, thế mà chẳng có gì cả...」
「Có gì là nguy to đấy」
「Có gì thì đã sao chứ」
Không được đâu.
Trông thế này thôi chứ tôi là tuýp người khá câu nệ. Hồi nhỏ, ông nội tôi đã để lại di chúc rằng không được đụng vào bất kỳ người phụ nữ nào ngoài người mình quyết định sẽ gắn bó cả đời. Trước đây ông từng chỉ vào Mikoto và bảo "Nếu lấy vợ thì lấy con bé khỏe mạnh đó đi", tất nhiên tôi coi như không nghe thấy. Ông nội tôi hai tháng lại để lại di chúc một lần, nhưng lại khỏe đến mức chẳng bao giờ bị cảm. Di chúc của ông đã được não bộ tôi chuyển hóa thành "Không được ra tay với bất kỳ ai ngoài Sakura-san", và tôi đang định tuân thủ điều đó. Nhân tiện thì ông nội tôi là ông nội đằng nội.
Akane lại lườm tôi.
「Gian xảo」
「Chuyện gì」
「Ở cùng Sakura-san, trước đó thì... làm chuyện đó... với Kaichou」
「Không, vụ đó là cưỡng bức mà」
Tôi sắp bị PTSD luôn đây này. Có được phép trách cứ nạn nhân không vậy? Xâm phạm nhân quyền đấy, mặt trái của truyền thông đấy.
Nghĩ kiểu gì thì tôi cũng là nạn nhân. Akane và Mikoto cứ để tâm chuyện đó, nhưng nhờ ơn nó mà tôi sắp lên cơn đau tim đây.
Cô ấy cứ thế tiến lại gần tôi.
Tôi luống cuống. Gì đây, gì đây. Sắp thế nào đây. Trước mắt phải làm dịu sự hưng phấn xuống đã.
「N... Này hai đứa kia. Ra ngoài một chút đi」
Tôi vừa nói vừa đứng dậy, túm lấy Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi.
「Gì thế?」
「Này này, giờ mới đến đoạn hay mà」
Các người là bà nội trợ dán mắt vào TV xem tin giật gân à? Tôi thì thầm một câu với hai con thú bông, rồi ném thẳng chúng vào phòng tắm.
Tạm thời không cần lo lắng về ánh mắt người khác (nếu có thể gọi là người) nữa.
Thái độ của Akane vẫn không thay đổi. Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ bình tĩnh lại chút chứ.
「Cậu đã làm gì với Sakura-san...」
「Không có gì...」
「Eh!!」
「Là hôn sao...」
Sao mà sắc bén thế. Esper, cậu là Esper à?
Cô ấy không bỏ qua sự dao động của tôi.
「Quá đáng. Không chỉ Kaichou, cuối cùng đến cả Sakura-san...」
「Đã bảo không có gì mà. Thật đấy!」
Cũng chẳng có hứng kể. Kể ra có khi lại to chuyện.
「Thật không ạ...?」
「Tuyệt đối là nói dối」
Hả?
「...Ư」
Thế thì đừng có hỏi nữa.
Akane tiến sát lại gần tôi. Vì chênh lệch chiều cao nên cô ấy ngước lên, còn tôi nhìn xuống. Thế này chẳng phải gần quá sao?
「...Hãy làm điều tương tự với mình đi」
「Thế nghĩa là sao...」
「Là chuyện cậu đã làm với Kaichou và Sakura-san ấy. M, mình thấy bất công khi chỉ có mình là không được làm gì」
「Làm là làm...」
Đến cả Akane cũng phải ngập ngừng.
Oa. Quả nhiên.
「H... Hôn ấy...」
Akane đỏ bừng mặt. Chắc đây là lần đầu tiên cô ấy nói ra điều này. Chắc tôi cũng đang đỏ mặt rồi.
Tại sao lại nảy sinh ham muốn đó, hỏi câu này e là hơi kỳ cục. Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu nổi tâm lý con gái.
「Ở... ở đây á?」
「Vâng...」
Oa. Tôi, trinh tiết thực sự bị cướp mất rồi.
Nhưng Akane, có vẻ như chính vì thế mà cô ấy muốn mình cũng được như vậy. Con gái không quan trọng thứ tự sao? Hay vì có quan hệ nên mới làm ở đây.
「Ư...」
「H, hôn mình thì có sao đâu chứ. Cậu đã làm thế với Kaichou cơ mà...」
「Đã bảo đó là tôi bị bạo hành mà lị」
Cô ấy khẽ nhắm mắt. Rồi hé mở đôi môi.
「Vậy thì với mình, Natsuru-san hãy chủ động đi...」
Hic. Cứ như một cảnh trong phim truyền hình vậy. Không, trong phim thì ngầu hơn chứ. Đằng này tôi đang bối rối muốn chết.
Eh, nhưng mà người tôi muốn làm cùng là Sakura-san cơ... nói câu đó ra chắc cô ấy không nghe lọt tai đâu.
Cô ấy đang khẽ run rẩy, nhưng tôi thì rung chấn cấp 4 luôn rồi. Tay Akane vòng qua eo tôi. Này, không đứng đắn chút nào nha.
「Làm đi...」
「Nhanh lên...」
「Ano...」
「Oa!」
Chẳng còn cách nào khác, tôi cũng khẽ chạm vào Akane. Tâm trạng như đang nâng trứng hứng hoa vậy.
Cô ấy kiễng chân lên. Thế này thì dễ thương thật. Khoan nói đến tôi, ngay khoảnh khắc cô ấy dâng trào cảm xúc.
Rầm rầm rảng rảng.
「Uo to to」
Cửa phòng tắm bật mở, hai con thú nhồi bông lăn lông lốc ra ngoài.
「Này!」
Tôi tách khỏi Akane, lao tới chỗ đám Thú Nội Tạng.
「Nhìn trộm hả. Mấy con thú bông sở thích bệnh hoạn này」
「Không không, bọn tôi lỡ mất đoạn gay cấn rồi」
「Gì chứ, giờ làm tiếp đi」
Cả Harakiri Tora và Seppuku Kuro Usagi đều nói những câu đó mà chẳng mảy may hối lỗi.
「Đừng có ngại nha」
「Đồ ngốc. Làm được mới lạ đấy」
Sao mà làm được chứ.
「Đúng vậy đúng vậy」
Liếc nhìn ra sau, Akane có vẻ như bị cụt hứng nên đang ỉu xìu. Tội nghiệp thật, nhưng hết cách rồi. Với tôi thì là may mắn.
Tôi hạ giọng.
「Làm tốt lắm」
「Thuận lợi là tốt rồi」
Đúng Harakiri Tora. Thực ra ngay trước khi nhốt vào phòng tắm, tôi đã dặn chúng "Canh đúng thời điểm mà nhảy ra phá đám". Kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Đừng bảo Akane tội nghiệp. Đây là biện pháp tự vệ.
「Nhưng bọn tôi định nhìn trộm thật đấy nhé」
「Lát nữa, có muốn gì tao mua cho」
「Được nha. Bọn tôi cũng chẳng định phá đám đâu, nhưng khóa cửa tự nhiên bật mở đấy chứ. Tiếc thật, chỉ còn chút nữa thôi mà」
Hủy vụ mua quà. Bọn khốn nạn.
Tôi tóm lấy Harakiri Tora, rồi đến Seppuku Kuro Usagi ném lên giường. A, tay bị ướt rồi.
「Sao cũng được, nhưng mà sao bọn mày lại ướt nhẹp thế hả」
「Vào tắm một chút ấy mà」
Harakiri Tora đáp. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà cũng tranh thủ được. Tắm bao nhiêu lần mới thỏa mãn hả. Tuy nhiên tôi cũng thích suối nước nóng, đi trọ ở khu suối nước nóng mà không tắm ít nhất ba lần thì phí phạm lắm, nên cũng chẳng nói được người khác.
「Nhắc mới nhớ có nhà tắm lớn nhỉ...」
Nơi này không phải khách sạn thành phố mà là kiểu khu nghỉ dưỡng, nên cơ sở vật chất kiểu đó rất đầy đủ. Chắc là nước đun lại thôi, nhưng suối nước nóng vẫn là suối nước nóng.
「Tôi cũng muốn đi tắm」
「Thì cứ đi thôi. Nghe đâu không chỉ có nhà tắm lớn mà còn có khu suối nước nóng riêng biệt nữa đấy」
Thú nhồi bông mà biết rõ gớm.
Thông tin đó chắc chắn đã thổi bùng ham muốn tắm suối nước nóng của tôi. Nhìn sang Akane, cô ấy vẫn đang thất vọng não nề. Không chịu bỏ cuộc đi cho rồi.
Tè rố tè rố. Điện thoại reo. Không phải cái di động vô dụng của tôi, mà là điện thoại bàn có sẵn trong phòng.
「Vâng vâng」
(Natsuru-san?)
「Gì thế?」
Là Sakura-san. Vẫn vui vẻ như mọi khi. Không còn chút nào cái bầu không khí đen kịt lúc xem pháo hoa nữa.
(Natsuru-san... Natsuru-san nữ ấy?)
Đang ở đây này.
「Sao nhỉ. Chuyện gì thế không biết」
(Nghe nói đến tối cô ấy sẽ tới mà)
「Chắc lát nữa sẽ tới thôi」
Không tới cũng có sao đâu, bộ cô ấy ghét tôi phiên bản nam đến thế à.
(Mình đang định đi tắm)
Ồ thế à, giống tôi nhỉ.
(Mình đã hứa sẽ tắm cùng Natsuru-san nữ rồi. Cậu không nghe nói à?)
「Chưa nghe bao giờ」
Đã hứa đâu mà nghe.
(Eh, hứa rồi mà)
Thế á.
Sakura-san, thiếu nữ đang yêu tôi phiên bản nữ, hoàn toàn chẳng bận tâm đến điều đó. Có vẻ như trong não cô ấy, lời hứa đã được thiết lập. Thật đáng sợ.
「Vậy chắc sắp tới rồi đấy. Tôi cũng không rõ nữa」
(Giờ mình đang định đi tắm đây. Cậu không biết số điện thoại của Natsuru-san nữ à?)
Thì là tôi mà.
「Biết thì có biết...」
「Eh...」
(Vậy phiền cậu liên lạc giúp mình nhé. Bảo là Sakura Kaede đang mòn mỏi đợi chờ. Sau này mình sẽ hậu tạ Natsuru-san)
Vì có vụ hoa khôi kia nên một tín đồ giáo phái Sakura như tôi cũng bắt đầu hơi nghi ngờ sự tồn tại của thần linh rồi. Cơ thể hơi căng thẳng. Hậu tạ là gì đây. Nếu là tôi bình thường thì sẽ đơn thuần vui sướng thôi, nhưng còn vụ pháo hoa nữa.
(Nhờ cậu nhé)
Người nhờ vả thì vô tư lự. Chà, phía này chỉ cần biến thân là xong chuyện. Đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì đầu dây bên kia bắt đầu lục đục gì đó. Một lát sau, người nghe điện thoại thay đổi.
(Senou-kun? Tôi đây)
Là Shizuku. Vừa nghe giọng, hay đúng hơn là cái kiểu bình tĩnh đặc trưng đó là nhận ra ngay. Trường hợp của Mikoto thì giọng oang oang nên cũng nhận ra ngay.
(Cậu tắm cùng cô ấy đi)
「Tôi á? Đàn ông con trai vào được à?」
(Đồ ngốc. Đương nhiên là Senou-kun phiên bản nữ rồi)
(Cứ coi như cô ấy quay lại là được chứ gì. Tôi cũng sẽ vào)
「Tại sao chứ. Chẳng phải bảo là về nhà ăn cơm rồi sao」
(Đi cùng nhau là được chứ gì)
Thích nói câu đó nhỉ.
Sao cả cô cũng... Đừng bảo Mikoto cũng đòi đi đấy nhé.
Vừa nghĩ thế thì nghe thấy tiếng la lối "Tớ cũng đi!". Nhỏ đó thính thật.
「Đi với ai」
(Với cậu)
「Với tôi?」
「Đã bảo sao lại là suối nước nóng hả」
(Vì có chuyện muốn hỏi)
(Đúng thế. Chuyện pháo hoa ấy)
(Đúng vậy)
「Eh!?」
Uo, con nhỏ này sắc sảo thật. Vẫn chưa bỏ cuộc sao.
Không, tôi kể cũng được thôi... à không, lẽ ra nên kể, nhưng mà chẳng hiểu sao không có hứng. Vì làm thế sẽ là phản bội Sakura-san... chăng?
Thôi thì, tôi thích suối nước nóng nên cũng được... nhưng khoan đã.
「Này Kaichou, chẳng lẽ, tôi cũng vào nhà tắm nữ sao」
Nhà tắm nữ, là nơi phụ nữ khỏa thân đấy. Với lại tôi cũng phải khỏa thân đấy. Thế có ổn không?
(Không phải suối nước nóng mặc đồ bơi đâu nhé)
「Tôi biết rồi. Không phải chuyện đó... cô biết là có cả tôi nữa mà」
(Tôi không để ý đâu)
Tôi để ý đấy. Rất nhiều là đằng khác. Từ trước tôi đã nói rồi, tôi quyết định chỉ biến lại thành con trai khi đi tắm và đi vệ sinh. Dù có hứng thú với cơ thể phụ nữ, tôi cũng không có hứng thú với cơ thể chính mình. Hồi ngủ lại căn hộ của Sakura-san, cực chẳng đã tôi mới phải tắm vòi sen trong tình trạng khỏa thân, nhưng lần này còn hơn thế nữa. Đã thế tất cả mọi người đều trần như nhộng.
「Tôi tắm bên nhà tắm nam là được chứ gì」
(Không được)
(Senou-kun nữ vào nhà tắm nam? Cậu muốn gây náo loạn à?)
Cô ta nói thẳng thừng.
「Không phải. Là giữ nguyên bộ dạng con trai...」
(Kondou-san không yếu đuối thế đâu. Có khi cô ấy còn ghét nhìn thấy đàn ông khỏa thân hơn ấy chứ)
Cũng đúng. Nhỏ đó đúng hơn là không có miễn dịch với cơ thể đàn ông.
(Chẳng lẽ Senou-kun, cậu chưa nhìn thấy phụ nữ khỏa thân bao giờ à?)
「Chỉ có của chính mình thôi!」
Mấy cái tạp chí hay video kiểu đó thì có. Nhưng về cơ bản tôi vẫn là trẻ vị thành niên.
(Vậy chẳng phải cơ hội tốt sao. Vui lên đi)
Ai mà vui cho nổi. Ngược lại bị vòi vĩnh gì đó thì chịu sao thấu. Shizuku coi ý kiến của tôi nhẹ tựa lông hồng. Tuy nhiên mệnh lệnh của cô ta thì không thể nào cưỡng lại được.
(Mau chuẩn bị đi)
Ra lệnh luôn rồi. Quyết định đi luôn rồi sao.
(Để lộ cho Kaede biết thì phiền phức lắm, nên hãy biến thành nữ rồi đi vào từ sảnh chính nhé)
「Sao phải kỹ đến mức đó」
(Làm triệt để vẫn hơn chứ)
Đến đó thì điện thoại ngắt. Hết chuyện để nói rồi sao.
Tôi đành bỏ cuộc, bắt đầu chuẩn bị đi tắm. Hội "Những người bị Tamgo-sama chửi mắng" hay huênh hoang rằng "Không bao giờ làm trái mệnh lệnh của Shizuku-sama", nghe có vẻ đúng thật. Không cho người ta chối từ.
「A, ano... đi tắm ạ...?」
Thấy tôi chuẩn bị, Akane nhìn theo.
「Ừ. Akane-chan cũng...」
Định hỏi "đi chứ", thì câu trả lời đã bay tới nhanh hơn.
「Mình đi. Là lời mời của Sakura-san nhỉ. Có cả Kaichou nữa. Chắc chắn Kondou-san cũng... m, mình nhất định sẽ đi」
「Không, nhưng mà, nhà tắm nữ nên tôi cũng phải biến thành con gái...」
「Mình không thấy xấu hổ đâu」
「V, vâng...」
Bị khí thế của cô ấy áp đảo mất rồi.
「Suối nước nóng à」
「Ừ」
Và thế là cô ấy bắt đầu chuẩn bị với tốc độ như vũ bão. Cảm giác còn nhanh hơn hồi chuẩn bị xem pháo hoa nữa. Harakiri Tora lên tiếng.
「Thật tình. Tại sao con người lại ích kỷ thế nhỉ」
「Được quá ha. Bọn tôi thì không ra khỏi đây được」
Seppuku Kuro Usagi cũng nói. Ích kỷ cái gì. Các người là thú nhồi bông mà. Ngoan ngoãn cư xử đúng chất sợi hóa học đi.
Lúc đó, như nhớ ra điều gì, Harakiri Tora mở miệng.
「Nhắc mới nhớ Natsuru-san, chuyện lúc nãy ấy, có cái cảm biến gì đó phản ứng đấy」
「Nói cái gì thế. Nói cho dễ hiểu xem nào」
「Lúc nãy có tín hiệu 'bíp' cái. Lúc bắn pháo hoa ấy. Kiểu như, có khí tức gì đó vèo một cái, ở quanh khu vực đó」
「A xin lỗi. Bọn tôi cũng đã bảo là nếu có đồng loại ở gần thì sẽ nhận ra ngay mà nhỉ」
Harakiri Tora khua cái chân trước ngắn tũn về phía cửa sổ.
Tôi cau mày. Vì đó là chỗ tôi ngồi cùng Sakura-san lúc xem pháo hoa.
「Thế thì sao」
「Cậu này, đâu phải GPS đâu, đã bảo là không biết rõ được mà」
「Nhưng có phản ứng khá rõ ràng đấy. Kiểu như một Sứ giả (Messenger) khá mạnh」
「Đáng lẽ là thế, nhưng chỉ lúc đó là cảm nhận rõ thôi」
「Tao cũng thấy đấy」
Seppuku Kuro Usagi tiếp lời. Con này cũng duỗi chân trước ra.
「Mạnh thật đấy. Đến mức lúc đó tao còn bận tâm cái đó hơn cả pháo hoa」
Nó gật đầu lia lịa.
「Hừm...?」
Chẳng hiểu gì cả. Ý là Sakura-san có mang theo Thú Nội Tạng sao? Tôi nhớ đâu có hành lý nào to thế đâu.
「Mà thôi kệ. Bọn tôi đi tắm đây」
「Đúng rồi đúng rồi」
「Gian xảo thế」
「Không gian xảo」
Tôi lôi mấy thứ thừa thãi ra khỏi túi, chỉ để lại quần áo thay. Vì toát mồ hôi nên tôi định lúc ra sẽ thay đồ lót.
Điện thoại lại reo. Tôi nhấc máy.
(Nhanh lên đi chứ)
Là Shizuku. Giọng nói nhỏ nhẹ.
「Tại sao」
(Kaede đang mòn mỏi chờ cô nàng cậu đấy. Ở sảnh nhé)
(Quyết định là đi suối nước nóng lộ thiên rồi)
Cô ta truyền đạt một chiều rồi cúp máy. Lúc nào cũng thế này.
「Tôi rủ Akane và bước ra khỏi phòng. Dù tôi nghĩ vậy, nhưng nghe nói nơi này được xây dựng cho những vị khách có suy nghĩ "không muốn tắm chung với người ngoài". Tuy nhiên, vì cả khách vãng lai cũng có thể vào, nên có rất nhiều người chỉ đến để tắm nước nóng. Vậy thì khách sạn cần gì nhà tắm lớn nữa, nhưng khách sạn vẫn có nhà tắm lớn, và khu công viên chủ đề này cũng có khu suối nước nóng đi kèm. Nếu ngại người ngoài thì tắm trong phòng là được rồi còn gì.
Tôi ra ngoài một chút rồi biến thân. Đợi thời điểm bọn họ đi tới, tôi làm bộ như tình cờ xuất hiện ở sảnh.
「Natsuru-san!」
「Vui quá. Quả nhiên là chị vẫn nhớ lời hứa nhỉ」
Sakura-san tinh mắt phát hiện ra tôi và vẫy tay rối rít.
「Chị sẽ tắm cùng tụi em đúng không」
Tôi đâu có hứa cái đó đâu.
「Ừm………………」
Dù tôi cũng định thế. Sao lại thành ra thế này.
「Natsuru-san phiên bản nam thì......」
「Senō-kun bảo là cậu ấy bị đau bụng. Cậu ấy nói sẽ bỏ qua vụ tắm suối nước nóng」
「Vậy thì, xin lỗi Natsuru-san nhé, nhưng chúng mình đi thôi」
Shizuku tỉnh bơ nói dối. Nhỏ này đúng là nói dối không chớp mắt mà.
Sakura-san trở thành người dẫn đầu, và chúng tôi bước ra khỏi khách sạn. Lâu rồi mới đi tắm suối nước nóng. Lần trước định vào spa gần nhà ga thì lại nổ ra trận chiến, rồi gặp đủ thứ chuyện rắc rối.
Đương nhiên trời đã tối hẳn. Cứ như thể pháo hoa và trận chiến sau đó chưa từng xảy ra vậy. Hồi đó đối thủ là Mikoto thì phải.
Cả nhóm lục tục bước đi, ánh đèn neon đơn giản đập vào mắt. Là tòa nhà suối nước nóng. Các khu vui chơi và hồ bơi đã đóng cửa từ lâu, nhưng chỗ này mở cửa 24 giờ quanh năm không nghỉ.
「Mau vào thôi nào」
Sakura-san kéo tay tôi.
Người cũng khá đông. Khách nam có vẻ nhiều. Khách nữ thì lác đác. Chúng tôi trả tiền ở quầy lễ tân, nhận chìa khóa tủ đồ và đi vào phòng thay đồ.
Phòng thay đồ nữ được che chắn hai lớp. Thì cũng phải thôi.
Không hiểu sao tủ đồ của tôi lại ở ngay cạnh Sakura-san. Aaa, phải cởi đồ à. Dù đã thay đồ trong thân xác nữ giới nhiều lần rồi, nhưng khỏa thân thì...
「Mau vào thôi chị」
Mắt Sakura-san sáng rực lên. Người này rốt cuộc nhắm vào cái gì của tôi vậy.
Tôi cố tình cởi quần áo thật chậm. Bình thường thì tôi sẽ cởi phăng ra rồi vứt sang một bên, nhưng giờ thì có một ánh nhìn đang dán chặt vào tôi. Tất nhiên là Sakura-san.
「Nhanh lên đi chứ」
Ơ, không thích đâu.
Từ phía sau cô ấy, ánh nhìn của Mikoto và Akane cũng đang phóng tới. Mấy người này cũng chưa cởi đồ. Rõ ràng tủ đồ của họ ở chỗ khác mà.
「À………………Sakura-san này・・・・・」
「Gì vậy ạ? Chị cần em giúp cởi đồ không?」
Đằng nào cũng vào tắm, sao cũng được mà.
「Đừng thế chứ. Chúng ta cùng vào đi」
「Cái đó hơi……………mọi người cứ vào trước đi………………」
Tại sao tôi lại lề mề như vậy, lý do là vì quần lót tôi đang mặc là đồ nam. Để ai nhìn thấy cái này thì chết chắc. Không chỉ Sakura-san, nếu bị người thứ ba phát hiện thì cũng to chuyện. Đồ lót của tôi không biến đổi theo, nên tôi phải mang theo riêng. Nếu giữa đường gặp khủng bố hay bị kiểm tra hành lý thì chắc chắn tôi sẽ bị bắt giam.
Tất nhiên tôi cũng mang theo đồ nữ. Áo lót và quần lót màu trắng đơn giản. Giờ tôi đã biến thân nên việc mặc chúng là chuyện nhỏ.
「Được rồi mà・・・・・・」
Sakura-san hơi phồng má (cái này lại trông đáng yêu mới chết), rồi bắt đầu cởi quần áo. Trong lúc đó, tôi quay lưng lại để không nhìn. Nhìn thì chắc cũng được thôi. Nhưng mà xét về sự chuẩn bị tâm lý thì...
「Em đi trước đây, chị nhớ vào nhé」
Tôi rụt rè quay lại thì Sakura-san đã không còn ở đó, cả Akane và Mikoto cũng biến mất. Nhanh thế không biết. Nói xong câu đó, chắc Sakura-san đã đi ra khỏi phòng thay đồ rồi. Không nhìn thấy nên tôi cũng chẳng rõ.
Cuối cùng tôi cũng an tâm cởi quần áo.
Aaa, đây là lần thứ bao nhiêu tôi tự kiểm tra cơ thể mình rồi nhỉ. Lúc mặc đồ bơi tôi cũng cảm thấy thế, nhưng ngực tôi to thật đấy. Từ đó trở xuống thì xin phép không chạm vào.
Khăn tắm là loại cho mượn. Mỗi người một cái. Tôi định dùng cái mình mang theo. Tôi mở khóa túi để lấy khăn thể thao ra...... và suýt ngất xỉu.
「Ây da, ha ha ha」
Bên trong lại là con thú nhồi bông lòi ruột gan, Harakiri Tora.
「Uwaa. Mày chui vào từ lúc nào thế!!」
Tôi hét lên rồi nhìn quanh. Ở chỗ này mà bị ai nhìn thấy thì họ sẽ tưởng tôi là đứa đầu óc có vấn đề và gọi xe cấp cứu mất.
「Thấy nhóm Natsuru-san đi ra suối nước nóng bên ngoài nên tôi đi theo đấy」
「Mày tắm trong phòng chán chê rồi còn gì. Đừng có đi theo!」
「Thì tôi lỡ đến rồi mà」
Cứ như cô vợ ngồi bó gối ở cửa nhà, đợi chồng về rồi nói 「Em lỡ đến rồi nè.....」 vậy. Dù tôi chưa gặp cảnh đó bao giờ.
「Tao đã bảo ở yên đó cơ mà」
「Tôi cũng định thế, nhưng cứ có cảm giác là nên đi theo thì hơn」
Đi theo bằng cảm tính thế thì chết tôi. Tưởng tim ngừng đập luôn rồi chứ.
「Natsuru-san đang ở dạng nữ à. Vậy đây là nhà tắm nữ nhỉ」
「Im đi. Chắc chỉ có mình mày thôi đấy」
「Có cả Seppuku-san nữa」
Dãy tủ đồ cách đó một chút phát ra tiếng lạch cạch. Đó là chỗ của Akane.
「Bọn mày đang âm mưu gì đấy」
「Có gì đâu. Chỉ là muốn đến thôi mà」
Tôi kéo khóa túi lại. Không còn thời gian để quay về khách sạn nữa.
「Làm sao bây giờ」
「Mày cứ ở yên đó đi」
「Rõ」
Tôi dùng chiếc khăn thể thao trơn che cơ thể. Tại con Harakiri Tora mà tôi quên béng mất là mình đang khỏa thân.
Tôi ném nó vào tủ đồ rồi khóa lại. Cầu mong cho con thú nhồi bông này bị ngạt thở hay gì đó đi.
Aaa xấu hổ quá. Xấu hổ gấp trăm lần so với lúc tôi là con trai.
Và rồi tôi rón rén bước vào nhà tắm.
Tôi mở cửa kính. Hơi nước ập tới.
Bên trong có vài bể tắm riêng biệt. Có lẽ cái to nhất là suối nước nóng, cái cỡ vừa là nước nóng thường. Phía đối diện cũng có cửa để đi ra ngoài. Có vẻ là có cả bể lộ thiên. Cái bể hình dáng kỳ lạ kia chắc là bồn sục hay gì đó. Cái bể có màu nước khác lạ kia là bể nước thuốc.
Tôi từ từ đặt chân lên nền gạch. Trước tiên phải dội nước qua người đã.
Đột nhiên có ai đó ôm chặt lấy tôi từ ngay phía sau. Uwaa, ai thế.
「Chị chậm quá đấy」
「Bọn em đã đợi mãi. Nhỉ, Mishima-san, Kondō-san」
Là Sakura-san. Sao tự nhiên lại kẹp cổ tôi thế này.
Akane và Mikoto cũng ló mặt ra. Này, hai người làm cái gì đấy.
Đương nhiên là cả hai cũng đang khỏa thân. Nhìn thấy hết rồi đấy này.
Tôi vội vàng quay mặt đi.
「Ô, Natsuru, sao cậu lại quay mặt đi thế」
Là Mikoto. Không cần hỏi cũng biết. Nhưng mà con ngốc này lại còn cười hí hí. Nó còn cố tình nhấn mạnh vào chỗ "con gái với nhau". Chết tiệt, biết thừa rồi còn nói.
「Con gái với nhau cả, trần như nhộng giống nhau thôi. Xấu hổ cái nỗi gì」
「Này Akane-chan, Akane-chan cũng đang khỏa thân mà nhỉ」
「V... vâng………………」
Cũng chỉ nghe thấy tiếng. Tôi cố gắng hết sức không nhìn vào họ. Ghét quá, ghét cái thực tại này quá.
「Này Natsuru, không nhìn à? Không sao đâu, con gái cả mà」
「Ơ... tớ thì………………」
「Được mà」
「………………Hả!」
「Mishima-san và Kondō-san, lột cái này ra đi ạ」
Vẫn còn chút liêm sỉ ở Akane. Nhưng đừng hòng lừa tôi. Hồi bị bắt thay đồ để chuẩn bị cho lễ hội văn hóa, nhỏ này đã bóp ngực tôi đấy.
Tôi nhắm nghiền mắt lại. Thật ra tôi muốn bịt cả tai nữa, nhưng vì Sakura-san nên không làm được. Cô ấy đang nói ngay sau lưng tôi.
Không kịp phản kháng. Chiếc khăn thể thao đã bị giật mất. Mạnh bạo thế này thì chắc là Mikoto. Nhớ đấy nhé.
「Hôー」 tiếng trầm trồ vang lên.
「Natsuru・・・・・・ người cậu đẹp thật đấy」
Hai người họ liên tục trầm trồ. Không quan trọng lắm nhưng mà Mikoto này, tôi (phiên bản nữ) và cậu đã thân thiết đến mức suồng sã thế này từ bao giờ vậy.
「Đẹp quá………………」
「Ngực to thật………………」
「Ghê thật, đầu ngực màu hồng nhé. Quầng ngực nhỏ xíu」
Sao cậu lại nói mấy cái đó.
Lưng tôi nhột nhột. Nghĩ kỹ thì tôi đang dính sát vào Sakura-san, nhưng đầu óc tôi không còn tâm trí đâu mà để ý. Cũng chẳng còn hơi sức đâu mà vui sướng.
「Cho em xem với」
Người giữ tôi đổi sang Mikoto. Ngay lập tức có tiếng 「Kyaaー」 vang lên.
「Cơ thể Natsuru-san đẹp tuyệt vời」
Nếu câu này được nói với tôi khi đang là con trai thì hạnh phúc biết bao.
Nhưng xui xẻo thay lại là tôi phiên bản nữ, hơn nữa còn đang bị bắt giữ bởi một mưu đồ đen tối.
Thế giới này hết thuốc chữa rồi. Chiến tranh sao chưa xảy ra đi nhỉ.
「Da trắng bóc luôn này. Ghen tị quá」
Đối với người Nhật thì đúng là thế thật.
「Eo cũng thon thế này nữa・・・・・・ chắc mặc quần áo của em cũng bị rộng mất」
Tôi sẽ mặc quần áo của Sakura-san. Nhưng là khi trở thành con trai cơ. Tôi sẽ ngửi cả mùi nữa. Biến thái cũng được.
Dù đã nhắm chặt mắt, nhưng tôi cảm nhận rõ những ánh nhìn đang di chuyển khắp cơ thể mình. Đây là hiếp dâm bằng mắt, là tội phạm đấy. Gọi cảnh sát đi.
Ánh nhìn đó di chuyển xuống dưới.
「Woa………………chỗ này cũng」
Sakura-san nuốt nước bọt cái ực. Woa cái gì mà woa. Mấy người nhìn đi đâu thế hả.
「Mishima-san………………cậu thấy sao」
「Ơ………………ờ thì……………rất đẹp………………nhưng không gợi dục………………có lẽ thế……………」
「Gợi cảm lắm chứ bộ………………」
Này, ánh mắt mấy người đang tập trung vào vùng bụng dưới đấy. Các cô đang nhìn chỗ nào mà phát biểu cảm tưởng vậy hả.
「Chẳng có vết thâm nào cả nhỉ. Mụn cũng không……………đến con gái như tớ còn thấy ghen tị nữa là. Nhỉ, Mishima-san」
Sakura-san đang ở trạng thái phấn khích rồi. Phiền phức thay, cả Akane cũng thế.
「Hya!?」
「Kya」
Akane không nói gì. Thay vào đó, cậu nhéo cái gì thế hả. Ngực trái tôi vừa giật nảy lên đây này. Giật cả mình.
「Aー, ăn gian. Mishima-san làm trước à」
「Không sao đâu………………quyền………………được làm những chuyện này………………」
Làm gì có cái quyền đó.
「Vậy thì em bên này」
「Ái da!」
Lần này là ngực phải. Hí hí hí, đừng có kéo. Không phải đồ chơi đâu.
Sau lưng, Mikoto vùng vẫy. Cậu buông ra ngay đi.
「Tớ cũng muốn sờー. Tớ sờ phía dưới. Cho các cậu xem kỹ thuật điêu luyện」
Toàn nói mấy thứ chẳng ra làm sao. Đã thế Sakura-san còn 「Xin mời」 rồi định đổi chỗ nữa chứ.
Đừng có đùa. Tôi nhắm vào khoảnh khắc họ đổi người, tung cước đá vào nền gạch.
Hình như tôi đá trúng Mikoto thì phải nhưng tôi không xin lỗi đâu. Tôi cứ thế nhảy tót vào bồn tắm gần nhất.
Uwaa, lạnh quá. Chỗ này là bể nước lạnh mà. Tưởng tim ngừng đập luôn rồi.
「Thế đấy」
「Natsuru ơiー, lạnh lắm đấy. Lên đi?」
Mikoto và Sakura-san nói vọng xuống, nhưng tôi quyết định lờ đi. Dám đem cơ thể người khác ra làm trò tiêu khiển. Trái tim thủy tinh của tôi đã vỡ tan tành rồi.
Tôi ngồi bó gối trong bể nước lạnh. Aー lạnh quá.
Nhóm Sakura-san hình như đã sang bể tắm khác. Họ còn đang nói chuyện rôm rả nữa chứ. Lại là hội nghị bàn tròn về ngực của tôi à. Lũ biến thái này.
Mà sao lạnh thế không biết. Không thể biến thành nước ấm được à. Cứ đà này chắc tôi chết mất.
Có vài khách nữ bước vào. Nhắc mới nhớ, lúc nãy ngoài bọn tôi ra thì không có ai. Có thể nói đây là cơ hội tuyệt vời để chiêm ngưỡng cơ thể khỏa thân của những người phụ nữ khác, nhưng tôi chẳng còn tâm trạng nào cả.
Hai hàm răng tôi bắt đầu đánh vào nhau lập cập. Chịu hết nổi rồi.
Tôi leo ra khỏi bể nước lạnh và nhảy sang bể nước thuốc bên cạnh. Là thuốc thì chắc sẽ tốt cho cơ thể. Chắc chắn sẽ có tác dụng với người sắp chết cóng.
Cuối cùng cũng gặp được nước nóng, tôi thở hắt ra một hơi. Quên béng mất việc phải dội nước qua người rồi, nhưng mà kệ đi.
Hơi ấm từ từ lan tỏa khắp người. Chắc cả thành phần thảo dược cũng ngấm vào nữa.
「Senō-kun」
Đám con gái có vẻ đang thư giãn ở bể suối nước nóng. Họ quay lưng lại nên không nhìn thấy. Tốt thôi, tôi cũng chẳng muốn nhìn.
Tõm. Tiếng nước. Có khách bước vào bể nước thuốc. Có nên ra ngoài không nhỉ. Cùng là con gái nên đi ra thì lại thành bất thường mất.
Tôi giật mình quay lại.
Hả, chẳng lẽ là Hội trưởng!?
Quả nhiên.
Dù vậy, cơ thể khỏa thân của ngài Hội trưởng học sinh đã in sâu vào võng mạc tôi rồi.
Đương nhiên là cô ta cũng đang khỏa thân. Tôi vội vàng quay sang hướng khác.
Ngực thì, ừm, dáng đẹp và to, màu của đầu ngực thì・・・・・・・ờ thì, sao nhỉ. Tóm lại là eo thon, thắt đáy lưng ong・・・・・・ thắt đáy đấy nhé. Còn lại thì………………còn lại thì………………thôi bỏ đi.
Tim tôi đập thình thịch. Như xe thể thao đang đạp lút ga vậy. Tại sao tôi lại căng thẳng thế này cơ chứ. Rõ ràng là con gái với nhau. Câu trả lời là vì bản chất tôi là con trai. Và, tôi hoàn toàn không có miễn dịch với cơ thể khỏa thân trần trụi của con gái cùng trang lứa.
「Không quay lại à」
Không nhìn thấy dáng vẻ của Shizuku, nhưng khí thế thì truyền tới rõ mồn một.
Không quay đâu.
「Đã cất công đến đây rồi mà」
「Cậu sang bể bên kia mà tắm」
「Đến cái gì chứ. Cậu ở đâu chui ra vậy」
「Em bị nhóm Sakura-san bắt nạt thế mà……………」
Cô ta đang cười khúc khích.
「Tôi đứng xem mà」
「Có vẻ bị nhìn thấy hết rồi nhỉ」
Uwaa. Dù là cơ thể con gái. Nhưng nếu là tôi phiên bản nam thì・・・・・・ quả nhiên là ám ảnh cả đời.
Cô đấy, tốt nghiệp xong thì đi làm cai ngục đi. Mấy vai kiểu đó trong phim hạng B của Ý ấy.
Shizuku (có vẻ) đang rất vui. Vì là dân S (Sadist) chính hiệu, nên thấy tôi khổ sở chắc cô ả vui lắm.
「Quay lại đây đi」
「Ai mà thèm」
「Thế thì không nói chuyện được」
「Tôi nói được」
「Vậy thì, để tôi qua đó nhé」
「Hả?」
Chưa kịp nói gì thì mặt nước đã vang lên tiếng bì bõm.
Cánh tay phải bị nắm lấy.
「Nà..... Nàyyyyyyy, Hội trưởng!!」
「Đừng có hét lên thế」
Tay đan vào tay.
Cánh tay của Shizuku và tay của tôi dính chặt vào nhau trong bồn nước. Đương nhiên cả hai đều đang khỏa thân, da kề da. Vì ở trong nước nên cú sốc cũng đỡ hơn một chút, chứ nếu làm thế này trên bờ chắc tôi ngất xỉu mất.
Tuy nhiên, Shizuku đang ở tư thế như dựa vào tôi, thậm chí ngực cũng ép sát vào. Ngực kề ngực.
「L... Làm cái gì thế」
「Để thế này mới nói chuyện được」
「Thế này càng khó nói hơn đấy」
Đồ nữ hầu tước Sade. Thế này thì tiến thoái lưỡng nan rồi còn gì.
「Được mà. Cậu cứ quay mặt sang ngang như thế là được」
「Ra vẻ con gái nhỉ, lại còn sờ soạng nhau nữa cơ à?」
「Không có đâu!」
Con gái hay làm trò đó lắm hả. Nếu thật thì đúng là vỡ mộng, hay nói đúng hơn là sốc.
「Tôi thì không làm, nhưng sẽ bị sờ mó đấy」
「Hội trưởng cũng làm thế hả」
「Eo ôi………………」
「Đừng có tỏ ra ghê tởm thế. Cả Kondō-san cũng thích sờ mà đúng không」
「Trường hợp của nhỏ đó thì cùng đẳng cấp với việc quan sát côn trùng thôi」
Chắc chắn nó xếp "côn trùng màu lạ" và "ngực kích thước lạ" vào cùng một danh mục.
Nhỏ đó là kiểu người như thế.
Cứ tưởng cô ta đã hiểu, ai ngờ lại nói một câu xanh rờn.
「Hừm, cậu bao che cho Kondō-san nhỉ」
Tôi đâu có ý đó.
「Con gái cấp ba thi thoảng hay bị cuốn vào mấy mối tình đồng giới giả tạo lắm. Cô bé thư ký đó là kiểu người như vậy」
「Chuyện đó thường xảy ra lắm hả」
「Cô bé thư ký thích skinship nhỉ. Mỗi lần hội học sinh đi ngủ lại, cô bé đó cứ đòi sờ mó」
「Cả cậu nữa, chắc cũng đang bị đám con gái bên khối nữ nhắm đến đúng không」
Đúng là thế thật. Dạo này bọn họ có vẻ im ắng hơn, nhưng nghe nói đã chuyển sang phương thức dùng máy ảnh kỹ thuật số ngắm bắn từ xa rồi.
「Nhưng đâu có liên quan đến ý muốn của tôi」
「Chuyện thường tình ấy mà. Hồi đó tôi cũng nhận được không biết bao nhiêu lá thư tình rồi đem bán đồng nát hết. Tốt nghiệp xong là khỏi ấy mà, nên không sao đâu」
Cô ta bình thản thật. Chắc là đã chấp nhận nó như một trang của tuổi thanh xuân rồi. Tôi thì vẫn chưa đạt đến cảnh giới này.
「Liệu Kaede có thế không nhỉ. Trông có vẻ nghiêm túc lắm」
「………………Sakura-san cũng thế hả?」
Ước gì là nói dối. Vì dù là con trai, tôi vẫn còn chút hy vọng.
Shizuku đổi giọng. Dù đang cùng trong một bồn tắm thì có đổi giọng hay không cũng thế thôi.
「Vậy, vào chuyện chính nhé」
「Chuyện hôm bắn pháo hoa」
Giọng điệu không thay đổi. Cô ả lúc nào cũng thế. Chỉ có nội dung câu chuyện là trở nên nghiêm túc.
「Lúc đó đã xảy ra chuyện gì?」
「Chuyện gì là sao, bị Kämpfer Trắng tấn công chứ sao. Akane cũng bắn súng loạn xạ, vất vả lắm đấy」
「Cái tôi muốn hỏi là chuyện trước đó」
「Không・・・・・・」
Dù tôi đang quay mặt đi, nhưng tôi biết thừa Shizuku đang lườm mình.
「Tại sao cậu không ngắm pháo hoa cùng chúng tôi? Kaede đã nói gì với cậu à?」
Tôi đã khóa chặt ký ức đó trong lòng mình.
「Không hẳn………………」
「Sao thế?」
「Cậu hãy trả lời đi」
Nếu không trả lời thì sẽ ra sao nhỉ. Bị đâm chết bằng con dao găm đó à. Hay là bị thái mỏng như lột da. Đằng nào tôi cũng xin kiếu.
「À ừm……………」
Vừa định trả lời thành thật thì trong đầu tôi có gì đó chặn lại.
Đúng là đã có chuyện gì đó xảy ra với Sakura-san, chuyện đó như bị phủ một lớp sương mờ. Nhưng tôi có cảm giác là không được nói cho cô ta biết.
「Cái đó………………」
「Là chuyện không thể trả lời à. Cái gì vậy?」
「Nói cái gì cơ」
Tôi định bước ra khỏi bồn tắm, nhưng cánh tay bị giữ chặt cứng nên không nhúc nhích được.
Đã thế này thì đành dùng biện pháp cuối cùng vậy.
「H... Hội trưởng…………Tôi la lên đấy nhé. Tôi sẽ hét lên là bị quấy rối đấy」
「Thì đã sao nào. Trong nhà tắm nữ cơ mà」
Câu nói của cô ta chẳng có chút khoan nhượng nào.
Bị gạt phắt đi luôn. Huhu.
「Tôi hỏi lại một lần nữa」
Từng lời như găm vào tai tôi.
「Kaede đã làm gì?」
Không thể trả lời được. Lời nói không thể thoát ra khỏi cổ họng. Thật đấy, thề luôn.
「Senō-kun, nếu cậu đã định như vậy thì・・・・・・」
「Hai người đang làm cái trò gì thế hả!」
Rào rào. Nước bắn tung tóe. Một con ngốc nào đó vừa nhảy bổ vào bể nước thuốc. Con ngốc nào đó tất nhiên là Mikoto.
「Bỏ mặc bọn tớ, bộ có thù oán gì hả? Hay là hai người đang hú hí với nhau?」
May quá. Thoát nạn rồi. Nhưng mà sao lời thoại của nhỏ này chẳng có chút duyên dáng nào thế nhỉ.
Mikoto rẽ nước đi sầm sập về phía tôi. Nhỏ đến ngay trước mặt tôi.
「Đừng có quay mặt đi nữa, nhìn sang đây xem nào」
Má tôi bị véo rồi kéo ra. Đau đau. Này bỏ ra đi.
Mikoto nhìn tôi trực diện.
Một cơ thể trần trụi tuyệt đẹp, tuy không bằng Shizuku, đập vào mắt tôi.
So với hồi nhỏ, ngực cũng ra gì phết nhỉ.
Tôi thừa nhận nhỏ này cũng gợi cảm. Nếu tôi đang trong cơ thể con trai, chắc máu sẽ dồn hết vào chỗ không nên dồn mất.
Từ khi trở thành Kämpfer, ham muốn tình dục của tôi có dấu hiệu giảm dần, nhưng dù vậy thì...
Cơ mà thô lỗ thật đấy. Với cái tính cách này chắc chịu thiệt thòi nhiều lắm nhỉ.
「Gì hả. Cơ thể tớ thì sao nào」
「Thì tớ thấy cậu đang ở truồng thôi・・・・・・」
「Đương nhiên rồi. Cậu mặc quần áo vào bồn tắm à? Đầu óc có vấn đề không đấy?」
「Cậu phải biết xấu hổ hơn chút đi chứ・・・・・・」
「Chả hiểu sao đứng trước cậu, dù cậu là con gái nhưng tớ chả thấy xấu hổ mấy nhỉー」
Thật là nhục nhã. Nhắc mới nhớ, cậu cướp khăn tắm của tớ đấy nhé. Nhớ đấy.
「Akane-chaan. Lại đây lại đây」
Mikoto vẫy tay. Akane rón rén đi tới. Tôi liếc nhìn một chút, nhưng cậu ấy đã dùng tay che những chỗ quan trọng. Như tượng thần vệ nữ gì đó ấy. Sakura-san thì đang làm gì nhỉ, hình như đang tắm rửa. Mấy người cũng tắm đi chứ.
Mikoto vẫn giữ chặt tôi và nói.
「Vào đây đi Akane-chan」
「………………Vâng」
Tưởng cậu ấy sẽ từ chối, nhưng lại bước chân xuống nước với vẻ quyết tâm bi tráng.
Tõm. Tiếng nước nghe thật khiêm tốn, xứng với cơ thể của cậu ấy……………xin lỗi, tôi nói hơi quá.
Bụp. Akane bám chặt lấy tay tôi.
Không sốc bằng lúc Shizuku làm thế. Vì cơ thể cậu ấy……………(lược bỏ).
Akane chậm rãi tiến lại cạnh tôi. Phía đối diện với Shizuku. Mặt tôi vẫn bị Mikoto giữ chặt.
「Sao cả Akane-chan cũng・・・・・・」
「Tại vì・・・・・・Natsuru-san・・・・・・chỉ để ý đến Hội trưởng thôi………」
「Đúng đấy đúng đấy. Phải nhìn cả tớ nữa chứ. Tớ sở hữu body "hết nước chấm" thế này cơ mà」
Thì đang nhìn đây thây. Dù không nhìn thẳng vào cơ thể trần truồng.
「Vừa khéo」
「………………Không」
Shizuku lên tiếng. Khéo cái gì mà khéo. Với tôi thì là ác mộng đấy.
「Tiếp tục chuyện lúc nãy. Đã có chuyện gì xảy ra với Kaede?」
「Định tiếp tục lảng tránh tôi à?」
Uwaa. Giọng đáng sợ quá. Cả Akane và Mikoto cũng cảm nhận được áp lực nên im bặt.
「Nói mau」
Vì tôi không muốn nói. Tưởng tượng thôi nhé, dù có bị tra tấn tôi cũng không khai đâu. Đôi mắt đó, tóm lại là trói chặt tâm trí tôi rồi.
Mikoto hỏi chen vào.
「……………Ừm, Hội trưởng, Natsuru đã làm gì thế」
「Chuyện pháo hoa ấy mà. Quả nhiên là cậu ta đã gặp Kaede」
「Uwa, đồ tồi!」
「Thế à………………」
Mikoto làm ầm lên. Tồi tệ cái gì chứ.
Cô gái yếu đuối ở bên trái cũng đồng tình.
「À, ừm・・・・・・tớ cũng nghĩ thế」
Uwaa. Bị lộ rồi. Bị vây quanh bởi những cô gái khỏa thân và bị tra khảo, đây chẳng phải thiên đường gì sất.
「Natsuru-san lỡ miệng nói là đã gặp Sakura-san……………Rồi lại chối ngay lập tức」
「Vậy chuyện đã gặp là chắc chắn rồi. Chuyện gì thế? Nhìn thái độ đó thì không phải chuyện bình thường rồi」
Tôi cứ lặp đi lặp lại những câu từ chối giống nhau. Đã bảo không nói được là không nói được mà.
「……………Có vẻ như Senō-kun sẽ không nói gì ở đây đâu」
Dù không thở dài, nhưng Shizuku có vẻ như sắp tặc lưỡi đến nơi.
「Rốt cuộc đã có chuyện gì nhỉ」
「Hừm, tên ngốc này thế mà cũng kín miệng gớm」
Mikoto buông tôi ra và khoanh tay lại. Tôi định quay đi nhưng nhớ ra mình đang bị bao vây tứ phía, đành ngước mắt nhìn lên trần nhà.
「Cậu đang giấu giếm cái gì thế hả」
「Có gì đâu・・・・・・」
「Làm gì có chuyện không có gì. Thái độ vừa rồi giống hệt lúc gã buôn đồ cổ ở Yemen giả nai khi tuồn hàng đi chỗ khác vậy」
Lại là Shizuku.
Cô ả này lại tiếp cận chính xác từ một hướng khác.
「Chắc chỉ còn cách tốn thời gian thôi nhỉ」
「Có lẽ nên điều tra xem điều gì khiến Senō-kun ngoan cố đến mức này」
「Hứ. Này Natsuru. Cứ giả nai mãi thế thì tớ không nấu cơm cho ăn nữa đâu đấy」
Ai thèm cà ri chứ. Ăn đủ cho cả đời rồi.
Tưởng cuối cùng cũng được tha, nhưng tôi đã quá ngây thơ. Liếc mắt nhìn, tôi thấy Shizuku tự tiện vặn cái vòi nước ở góc bồn tắm.
Hình như nước đang chảy ra. Để làm nước nguội bớt, tránh bị say nóng. Không chỉ tôi mà ngay cả cô ta cũng...
「Chẳng có ý định ra khỏi đây đâu.」
「A………………」
Cô ta nói ra điều thật đáng sợ. Tôi lại bị bao vây lần nữa.
「May là ở đây mở cửa 24 giờ. Ở bao lâu cũng được.」
「Nào, tiếp tục câu chuyện thôi nhỉ.」
Một nhóm phụ nữ ồn ào bước vào. Tôi nhìn họ và lại sững sờ thêm lần nữa ngay tại nơi này.
Sự cứu trợ đến từ một phía không ngờ tới. Akane khẽ giật mình, chỉ tay về phía cửa kính.
Nakao Sayaka, Minagawa Hitomi. Có cả thiếu nữ loli Ueda Rika nữa. Cái quái gì thế này, lũ các người là mấy kẻ cuồng suối nước nóng à?
Akane và Mikoto cũng trố mắt ngạc nhiên. Shizuku không nói gì, nhưng chắc chắn cũng đang bất ngờ.
Phía bên kia cũng đã nhận ra chúng tôi. Rika định lao tới ngay lập tức.
Muốn chiến hả? Sự căng thẳng chạy dọc khắp bồn tắm. Nhưng Sayaka đã vươn tay ra ngăn Rika lại.
Nhóm Kämpfer Trắng cứ thế im lặng bước sang phía đối diện. Có vẻ bọn họ không muốn tắm chung với chúng tôi. Mà cũng phải thôi.
Sao cũng được, nhưng đám đó dáng cũng đẹp thật. Toàn là những người tham gia cuộc thi sắc đẹp, nên chuyện đó cũng là đương nhiên. Chỉ có Rika là loli.
Tôi đang nghĩ nếu họ lờ bọn tôi đi thì tốt quá, thì người xuất hiện ngay lúc đó lại là Sakura-san.
「Ái chà……………… xin chào.」
Cô ấy khẽ gật đầu chào nhóm Sayaka. Có vẻ họ biết mặt nhau. Nhóm Kämpfer Trắng cũng cúi đầu nhẹ đáp lễ rồi di chuyển sang khu vực tắm tráng. Nhắc mới nhớ, trước đây đám Kämpfer Trắng từng nói kiểu 「Sakura-san đang ở phía này……」. Nhưng lúc này chẳng có chút không khí nào như vậy cả. Họ chỉ lướt qua nhau một cách bình thường.
Sakura-san đi đến tận bồn tắm thuốc.
「Ơ. Mọi người đang vào bồn này sao?」
「Đừng có cướp Natsuru-san. Cậu ấy là của tớ đấy.」
Cô nàng Akane đứng ngay phía trên đầu tôi, vừa nhìn xuống vừa nói. Cô đặt tay lên hai vai tôi, định kéo tôi đứng dậy.
Và thế là sức của Akane chùng xuống.
May quá, tôi tận dụng lực của Sakura-san để bước ra khỏi bồn tắm thuốc. Mikoto nhìn chằm chằm vào phần bụng dưới của tôi và thốt ra một câu không nên nói, nhưng tôi vờ như không nghe thấy.
「Nào, Natsuru-san. Chúng ta qua chỗ khác thôi. Bên kia nước ấm hơn đấy.」
Đang là mùa hè nên có ấm hơn mức cần thiết cũng chẳng để làm gì, nhưng đây là suối nước nóng mà lị.
Chắc cô ấy định bụng để không bị Akane hay Mikoto làm phiền. Bị kéo đi, tôi bước ra khỏi bồn tắm thuốc.
「Khoan đã……………… Sakura-san……」
「Có sao đâu chứ.」
Sakura-san nhanh chóng ngắt lời tôi.
「Là chuyện giữa tớ và Natsuru-san mà.」
Câu đó, cô có thể nói với tôi khi tôi là nam được không?
Cô ấy vẫn tiếp tục kéo tôi đi. Sức lực mạnh đến không ngờ. Cánh tay tôi như muốn tuột ra. Mà công nhận cô ấy khỏe thật. Sakura-san có nhiều sức lực đến thế này sao? Trong ký ức của một tín đồ giáo phái Sakura như tôi thì không hề có chuyện này.
「Sakura……………… san?」
Không khí có gì đó là lạ. Khác hẳn mọi khi. Đúng vậy, cứ như lúc ngắm pháo hoa hôm nọ………………
Đột nhiên, cô ấy quay lại.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào đôi mắt tôi. Đối diện trực tiếp là đôi mắt mùa hè ấy. Ánh sáng từ đôi mắt đó chiếu thẳng vào tận đáy lòng tôi.
「Natsuru-san………………」
Giọng nói thì thầm, nhưng lại lọt vào tai tôi vô cùng rõ ràng.
「Cậu hiểu mà, đúng không?」
Theo phản xạ, tôi gật đầu.
「Nhờ cậu đấy…… Tớ sẽ thưởng cho cậu xứng đáng.」
Tôi lại gật đầu. Ra là vậy, cô ấy sẽ thưởng cho mình. Phải làm cho tốt mới được. Hình như tôi phải nghe lời Sakura-san thì phải. Không được, không được. Tôi đang lề mề cái gì thế này.
Làm lúc nào đây. Sau khi tắm xong là đẹp nhất. Cứ canh thời gian thích hợp là được. Một mình tôi cũng xoay xở được. Hay đúng hơn, đó là việc phải làm một mình.
Những lời độc thoại cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, và tôi cảm thấy hoàn toàn bị thuyết phục.
「Natsuru, cậu làm gì đấy?」
Bốp. Vai tôi bị vỗ mạnh một cái.
Phía sau là Mikoto. Cô nàng đang trần như nhộng và nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm. Tôi cố gắng không nhìn trực diện vào cô ấy.
「Gì thế………………」
「Hả………………?」
「Gì thế cái gì chứ. Sao cứ đứng đực ra đó vậy.」
Nhìn lại thì Sakura-san đã không còn ở đó nữa. Ủa, chẳng phải tôi đang bị kéo đi sao?
「Cậu bị say nóng hả? Đứng trân trân một chỗ mà cũng say nóng được, tớ chưa nghe bao giờ đấy.」
「Không……………… Sakura-san đâu?」
Nhìn quanh, tôi thấy cô ấy đang ngâm mình trong bồn tắm và mỉm cười tươi tắn. Chẳng còn ánh mắt sắc lẹm khi nãy đâu nữa.
「Còn Akane-chan?」
「Đang gội đầu đằng kia kìa. Tớ cũng định đi gội đây.」
「Hội trưởng sao rồi?」
「Lên bờ rồi.」
Không có ở đây sao. Việc truy vấn tôi coi như tạm thời kết thúc rồi nhỉ.
「Vậy tôi cũng lên đây.」
「Ít nhất cũng gội cái đầu đi chứ.」
「Phiền phức lắm. Lúc ở trong rừng cậu cũng có tắm táp gì đâu.」
「Bù lại lúc ở Nhật Bản tớ cố gắng tắm nhiều nhất có thể đấy nhé. Của cậu không chỉ bẩn thôi đâu mà còn…」
「Mai gội cũng được.」
Ngày mai có gội hay không thì chưa chắc, nhưng suy nghĩ kiểu đó đúng là của đàn ông rồi. Tóc tai ấy mà, không gội vẫn là tốt nhất.
Tôi bỏ mặc Mikoto đang làm mặt cau có ở đó và bước ra khỏi nhà tắm.
Mở cửa kính ra, hơi lạnh từ máy điều hòa lướt qua cơ thể. Có lẽ do ngâm bồn tắm thuốc nên người tôi nóng ran lạ thường. Kiểu này chắc mất một lúc mới ráo mồ hôi được. Tôi thay đồ trong phòng thay đồ. Lau kỹ từng giọt nước và mồ hôi. Phải thay đồ lót mới thôi. Tôi ném bộ đồ lót đã mặc vào túi. Cảm giác cái túi nhẹ hơn lúc đến thì phải. Nhắc mới nhớ, hình như thiếu thiếu cái gì đó. Mà thôi, kệ đi.
Tôi nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Shizuku đâu. Kiểm tra cả sau dãy tủ đồ cũng không thấy. Có lẽ cô ấy về trước rồi. Phải đuổi theo thôi.
Tôi bước chân vào nhà tắm một lần nữa, đứng từ cửa nói vọng vào với Akane: 「Tớ về trước đây.」 Rồi rời khỏi tòa nhà. Tạm biệt suối nước nóng. Biết ngày nào mới trở lại đây.
Vì đang đầy bọt xà phòng nên cô ấy không trả lời tử tế được, nhưng chắc là nghe thấy rồi.
Tôi rảo bước về khách sạn. Phải đuổi theo Shizuku.
Tôi giải trừ biến thân ở một nơi không ai nhìn thấy. Giờ thành thục quá rồi nhỉ. Quen với việc này cũng chẳng tốt đẹp gì cho lắm.
Định bước vào sảnh khách sạn thì tôi sực nhớ ra. Để nguyên dạng nữ thì không ổn. Phải trở lại làm con trai.
Rồi tôi trở về phòng mình. Tốc độ thang máy cảm giác chậm chạp một cách kỳ lạ. Chìa khóa phòng là do tôi giữ. Định mở cửa, tôi chợt khựng lại suy nghĩ. Mục đích không phải là phòng này.
Nơi tôi cần đến là phòng bên cạnh. Phòng mà Sakura-san, Mikoto và Shizuku trọ.
Đầu tiên tôi mở cửa phòng mình ném cái túi vào. Sau đó khóa cửa lại. Tôi gõ cửa phòng bên cạnh. Không đợi trả lời, tôi mở luôn.
「A……………… Senō-kun.」
Đúng như dự đoán, Shizuku đang ở bên trong. Có vẻ cô ấy vừa hong tóc, trên tay đang cầm chiếc máy sấy. Làm ở phòng thay đồ của suối nước nóng có phải tốt hơn không. Nhưng mà thôi, thế này lại thuận lợi.
Tôi đóng cửa lại bằng tay sau lưng.
「Cậu có việc tìm Hội trưởng à?」
「Cậu có việc gì? Về sớm thế.」
「Ừ. Nhưng mà, để sau cũng được.」
Vù vù. Tiếng mô tơ máy sấy vang lên. Không phải Shizuku mang theo mà có vẻ là đồ trang bị sẵn trong phòng này.
Ở đây có hai cái giường. Ở khoảng không gian trải chiếu tatami mà bọn tôi đã ngồi ăn bánh uống nước ngọt, có một bộ chăn đệm đã được trải sẵn. Ai sẽ ngủ ở đó nhỉ?
「Hội trưởng, là con gái mà tắm nhanh nhỉ.」
「Cậu cũng là con gái còn gì.」
「Giờ tôi là đàn ông.」
「Còn tùy vào tâm trạng lúc đó nữa. Tắm lâu thì thỉnh thoảng cũng tốt.」
Thấy bảo phụ nữ tắm rửa thì tốn thời gian hong khô tóc lắm mà. Thời gian ngâm bồn thì mỗi người một khác. Nhắc mới nhớ, mẹ tôi tắm cũng lâu.
Shizuku tạm thời tắt máy sấy.
「Cậu cứ dùng tiếp đi.」
「Ồ.」
「Tiếng ồn to hơn tôi tưởng. Khó nghe được Senō-kun nói gì.」
Khuôn mặt cô ấy như muốn nói "thật hiếm thấy".
「Tôi muốn chúng ta ở riêng với nhau.」
「Cậu không cảnh giác việc ở riêng với tôi sao?」
「Được mà. Với Hội trưởng thì số lượng người đâu có quan trọng.」
「Cũng đúng. Nhưng ở riêng hai người thì không biết tôi sẽ làm gì đâu nhé.」
「Không, là tôi làm.」
Vừa dứt lời, tôi nắm lấy cổ tay Shizuku và kéo mạnh.
「Cậu làm cái………………!?」
Hoàn toàn bất ngờ. Shizuku chắc cũng không lường trước được điều này. Cô ấy dễ dàng mất thăng bằng.
Tôi cứ thế nương theo đà, đẩy ngã cô ấy xuống giường.
「Sao Natsuru lên bờ sớm thế nhỉ?」
Mikoto vừa lau tóc vừa nói. Cô nàng dùng khăn tắm chà xát mạnh bạo cứ như dùng hết sức bình thường. Khó mà nói là cô ấy quan tâm đến việc chăm sóc sắc đẹp.
「Vì là con trai mà lị……」
「Hừm. Akane-chan rành chuyện tắm rửa của con trai nhỉ.」
Mikoto nói. Cô ấy thì đang thấm nước trên tóc một cách cẩn thận.
「Hả……………… chuyện đó, là do tớ có cậu em họ là con trai nên……」
「Hô. Chứ không phải cậu đã tắm chung với Natsuru rồi sao?」
「Chưa tắm chung…… vẫn chưa.」
Tất nhiên ý là với Natsuru phiên bản nam. Mikoto cũng biết điều đó. Nếu ở đây mà bị nói là 「Tắm rồi」 thì trong lòng cô ấy chắc chắn sẽ không yên ổn chút nào. Mikoto quấn khăn tắm quanh đầu rồi đi về phía tủ đồ của mình. Sàn nhà ở đây được thiết kế dạng dát gỗ để có ướt cũng không sao.
Vừa ngâm nga hát, cô nàng vừa lôi cái túi giấy ra. Cô ấy không mang theo túi xách đàng hoàng cho những dịp thế này. Vì tính tình qua loa đại khái nên cô ấy toàn dùng túi giấy hoặc túi cửa hàng tiện lợi để thay thế.
Sao nhẹ tênh thế này.
「Ủa?」
Cô nàng nhìn vào trong túi giấy. Thứ đáng lẽ phải ở đó lại không có.
「Gì vậy nè? Nó đi đâu mất rồi?」
「Có chuyện gì vậy ạ………………?」
Akane vừa thay đồ vừa hỏi.
「Tớ đã để con thú bông vào đây mà, giờ nó biến mất tiêu rồi.」
「Thú bông, là Thú nội tạng ạ?」
「Ừ. Chó Hoang Chết Ngạt.」
「Sao cậu lại mang nó theo thế………………?」
「Thì thằng nhóc đó cứ bảo muốn được dẫn đi theo mà.」
「……Thực ra tớ cũng vậy.」
「Tớ cũng mang Thỏ Đen Seppuku theo.」
Akane thú nhận với vẻ rụt rè.
「Hả? Cả Akane-chan cũng thế á?」
「Vâng. Thế rồi nó biến mất tiêu……………」
Mikoto cau mày.
「Tớ không hiểu……………. Tớ đã khóa tủ đồ rồi mà.」
「Sao lại biến mất được chứ. Dù bọn nó có biết đi chăng nữa.」
Hoàn toàn không nghĩ ra lý do nào cả. Hai người họ đưa mắt nhìn nhau.
Ủa, sao mình lại làm chuyện này nhỉ.
Có thể nói là tôi đã tỉnh táo lại, hoặc là tôi không thể tin nổi những gì mình đang làm.
Tôi đang ở trong một phòng của khách sạn. Không phải phòng tôi trọ. Là phòng bên cạnh. Phòng dành cho ba cô gái ngủ.
Và tôi đang ở trên giường của phòng đó. Nói "ở trên" thì không chính xác lắm. Phải nói là tôi đang chống tứ chi lên đó.
Thực ra cũng không phải một mình. Ngay bên dưới tôi là Shizuku. Hơn nữa cô ấy còn đang nằm ngửa. Tóm lại, điều tôi muốn nói là, tôi đang đè một trong Tam đại mỹ nhân của trường Seitetsu xuống giường.
Mồ hôi túa ra sau lưng tôi. Máy lạnh đang chạy ro ro, nhưng đây là cái gọi là mồ hôi lạnh. Khác hẳn với mồ hôi thông thường.
Shizuku không hề cựa quậy, chỉ nhìn tôi chằm chằm từ bên dưới.
「Senō-kun, chuyện này là sao đây?」
「A……………… không………………」
Cũng không hẳn là thế đâu ạ.
「Định giở trò đồi bại à?」
Từ lúc ở suối nước nóng bị Sakura-san nhìn chằm chằm, không hiểu sao tôi lại có cảm giác mình *phải* làm thế này. Cảm thấy bị thôi thúc bởi một sứ mệnh nào đó. Vì thế tôi mới đuổi theo Shizuku về khách sạn. Và rồi cơ thể tự động di chuyển, đẩy ngã Shizuku xuống giường.
Giờ thì tôi đang dần tỉnh táo lại. Lúc nãy tôi cứ tưởng mình tỉnh táo, nhưng mà làm cái chuyện đẩy ngã Shizuku thế này thì đúng là bất thường rồi.
Nhưng mà chẳng có gì để nói cả. Có nói nhiều quá cũng dở, vì Shizuku đang lườm tôi bằng ánh mắt lạnh lùng thực sự.
「À ừm……………」
「Cậu định làm gì?」
「Cũng không có gì đặc biệt……」
「Cậu định cưỡng bức phụ nữ mà không có lý do gì sao.」
Dùng từ ngữ gì thế không biết. Nhưng với cái giọng điệu của cô ấy, tôi có cảm giác như mình đang bị lấy lời khai vậy. Đây là phòng thẩm vấn chắc?
Tôi lắc đầu. Không được, tôi phải chiếm đoạt cô ta. Tôi đã được bảo như thế.
「Hội trưởng, hãy ngoan ngoãn……」
「Senō-kun đang làm chuyện này trong khi biết rõ bản thân mình là ai nhỉ.」
「À thì………………」
「Cậu cũng mưu mô đấy chứ.」
Không thấy sợ hãi gì sao? Bình thường thì phải la hét hay run rẩy chứ.
Nhưng cô gái này không tin vào chuyện đó.
「Thế à.」
Tôi chỉ biết kinh ngạc trước sự cứng cỏi của Shizuku. Tôi đã tính là đẩy ngã để cô ấy không thể kháng cự, nhưng chỉ lời nói của cô ấy thôi cũng đủ làm tôi són ra quần. Ủa, rốt cuộc là tôi có kế hoạch trước à?
「Tôi nói để cậu biết, đây là lần đầu tiên tôi bị đàn ông làm chuyện thế này đấy.」
「Tôi cũng thế, lần đầu tiên……」
Cô ấy khẽ cười.
「Nếu cậu chủ động thế này thì tôi cũng thấy vui đấy.」
Cảm ơn chị…… mà khoan, có gì đó sai sai, kỳ lạ lắm.
Shizuku, người đang nằm ngay bên dưới tôi, không hiểu sao lại còn nở nụ cười. Lúc nãy chẳng phải cô ấy đang giận sao. Cứ giữ nguyên tư thế này một lúc, thời gian trôi qua. Nhìn cảnh Hội trưởng bị đè dưới thân thế này đúng là một bố cục hình ảnh khủng khiếp. Mà tôi lại là người ở trên.
「Tiếp theo làm gì nữa?」
「Tiếp theo ấy hả. Không lẽ cứ giữ nguyên tư thế này suốt đêm sao?」
「Không, chuyện đó thì………………」
「Không làm nhanh lên thì Kondō-san và Kaede sẽ về đấy.」
「Hả………………」
Thế thì gay go. Tôi bắt buộc phải thích cô gái này. Như một biện pháp để thực hiện điều đó, tôi đang đè cô ấy ra thế này, nhưng hình như tôi đã đốt cháy giai đoạn hơi nhiều thì phải. Tại Sakura-san đã dùng ánh mắt để bảo tôi làm thế mà.
「Trước khi nhóm Kondō-san quay lại thì có xong không? Tôi không rành lắm.」
「Đàn ông sẽ làm gì phụ nữ nhỉ? Tôi cũng tò mò đấy.」
Tôi, kẻ đang nằm trên, lại là người lúng túng. Trái ngược hẳn với vẻ mặt điềm nhiên của Shizuku.
Giờ chỉ còn cách huy động chút kiến thức ít ỏi còn sót lại. Trước đây trong đám con trai cùng lớp có chuyền tay nhau cuốn tiểu thuyết khiêu dâm. Tôi cố nhớ lại nội dung đó. Rồi thì video. Mấy cái băng sang tay qua lại nhiều lần mờ tịt. Vì chưa đủ tuổi thành niên nên không có cách nào thuê băng, mà cũng chẳng hiểu sao không kiếm được DVD. Thế thì tôi cũng chịu chết. Chẳng lẽ phải tùy cơ ứng biến theo thời gian còn lại sao. Cũng có cách là lên mạng, nhưng tôi lại dở khoản tìm kiếm.
Mấy vụ này Higashida có vẻ rành, nhưng không biết thế nào. Có khi cũng chỉ toàn kiến thức trên giấy giống tôi thôi.
Shizuku nhìn chằm chằm. Này, đừng có nhìn như thế chứ.
「……Vẫn chưa bắt đầu à? Định câu giờ sao.」
Tôi cũng đâu có ý đó. Có thể nể tình tôi là người mới mà bỏ qua cho được không.
「Ít nhất cũng phải hôn chứ.」
「Cái đó…………… làm rồi còn gì.」
Trước khi bắn pháo hoa, ngay trong căn phòng này. Dù không phải ý muốn của tôi.
「Tôi nghĩ không khí quan trọng lắm đấy.」
「Với cái tư thế này thì còn không khí cái quái gì nữa.」
Được, câu trả lời này mình tự thấy cũng hay. Nghe qua cũng có lý ra phết. Chắc cô ấy không biết là tôi đang nhát cáy đâu.
Thế nhưng Shizuku bất ngờ nắm lấy tay tôi và đưa lên ngực mình. Cái gì!!?
「Này này này!」
Mềm mại. Cảm giác mềm mại truyền đến lòng bàn tay. T-Tôi, đang chạm vào ngực Shizuku sao.
Người phụ nữ này ấn mạnh tay tôi vào ngực mình.
「Ng-Ngốc………………」
「Làm thế này được chưa?」
「Tôi đã nhìn thấy cậu khỏa thân rồi. Đừng có bối rối.」
「Đó là chuyện lúc tôi là con gái!」
Nhưng mà đây là lần đầu tiên trong đời tôi sờ ngực sao? Dù có biến thành con gái thì tôi cũng chưa từng nắn bóp bao giờ. Chỉ có chạm nhẹ thôi. A, vậy là sau nụ hôn, tôi lại bị Shizuku cướp mất cái này rồi.
Tôi đã cố ý không nhìn trực diện. Nhưng giờ thì, nói sao nhỉ, chân thực quá đi mất.
「Tôi không nghĩ vậy đâu.」
「Chắc cậu đang nghĩ mấy chuyện thất lễ lắm nhỉ.」
「Có cần tôi rên rỉ không?」
「Không………………」
Thế mà Shizuku lại thốt lên một tiếng 「A」. Giọng nói gợi cảm chết người. Tôi không tin vào tai mình nữa.
「Thế nào? Có hứng thú không?」
「Hứng thú cái gì chứ……」
「Vậy thì, cậu tránh ra một chút được không?」
「Tại sao………………」
「Để thế này thì sao mà cởi được.」
Oa, cô ấy nói cái gì thế này. Người tạo ra tình huống này là tôi, nhưng sao tôi lại bị dắt mũi thế này.
Shizuku chẳng bận tâm đến tôi, cô ấy trườn ra khỏi người tôi. Thật thảm hại, tôi vẫn giữ nguyên tư thế chống bốn chân. Hơn nữa tay phải vẫn giữ nguyên tư thế bóp ngực. Cô ấy bắt đầu cởi quần áo. À ừm, đây không phải suối nước nóng đâu nhé, Hội trưởng. Điều đó thì cả tôi và Shizuku đều biết, không phải suối nước nóng mà lại cởi đồ thì mục đích chỉ có một. Cô ấy đã chỉ còn lại đồ lót trên người.
Đồ lót của Shizuku cả trên lẫn dưới đều màu trắng tinh khôi. Tràn đầy cảm giác sạch sẽ. Không phải màu đỏ, đen hay tím. Tôi cứ tưởng phải là mấy màu đó chứ.
Cô ấy lại chui vào ngay bên dưới tôi.
「Rồi, xin mời.」
「Xin mời cái gì………………」
「Tôi để lại đồ lót đấy. Cậu muốn tự tay cởi đúng không.」
Hic. Câu thoại kiểu gì thế này. Thế mà vẫn là Hội trưởng Hội học sinh được toàn trường kính trọng sao.
Shizuku vẫn hoàn toàn không thay đổi sắc mặt. Hơn nữa chẳng biết từ lúc nào, cô ấy đã vòng hai tay ôm lấy cổ tôi.
「Đừng làm rách nhé. Đồ mới đấy.」
Ai mà xé rách chứ…… Không làm đâu. Vâng vâng, xin nghe theo lời chị.
Tôi trở nên liều mạng. Vốn dĩ cũng định thế, nhưng đến nước này thì tình huống hay không khí hay ý chí gì cũng vứt đi hết. Muốn ra sao thì ra.
Tôi móc ngón tay vào dây áo lót…… ủa, làm thế nào nhỉ?
「Móc cài ở sau lưng ấy.」
「Cả cái này nữa.」
Đúng rồi ha. Lúc là con gái tôi cũng từng cài rồi.
Tôi vòng tay ra sau lưng Shizuku. Cô ấy nhổm lưng lên để tôi dễ thao tác. Một tiếng *tách* nhỏ vang lên, móc cài bung ra. Chiếc áo lót tuột khỏi bầu ngực. Giờ đây đồ lót chỉ còn nằm hờ hững trên ngực Shizuku. Cảm giác như sắp trôi tuột xuống bất cứ lúc nào.
Cái này là quần lót. Giờ thì có bị yêu cầu làm gì tôi cũng không ngạc nhiên nữa.
「Đừng có ngạc nhiên nhé.」
「Cái gì.」
Cái gì ghê gớm chứ, cái gì cơ.
Tôi nửa phần liều mạng móc ngón tay vào quần lót của Shizuku. Chết tiệt, chun quần chặt thật.
「Đang ở trong tình trạng khủng khiếp lắm đấy.」
「Sau tôi thì đến lượt Senō-kun cởi nhé.」
「Biết rồi.」
Tôi vẫn chưa cởi được quần lót của Shizuku. Tôi đang loay hoay lóng ngóng. Để cô ấy cởi cho thì kỳ quá, nên tôi định tự mình cởi.
「………………Này, tôi muốn hỏi một chuyện.」
「Tại sao cậu lại nghĩ đến chuyện đẩy ngã tôi?」
「Gì chứ. Cậu muốn hỏi gì cũng được.」
「Tại sao?」
「Vì phải làm thế.」
「Vì được bảo phải làm thế.」
Có lẽ do đang hưng phấn nên tôi trả lời khá trôi chảy.
Câu nói của Shizuku tiếp tục.
「Ai bảo?」
「Thì là, Sa………………」
Lời nói tắc nghẹn lại ngay tại đó. Bộ hãm tự động trong tôi đã tự kích hoạt.
「Sa……………… Ai cơ?」
「Ư………………」
「Kaede nhỉ.」
「Hự!」
Không thể khẳng định. Ổ khóa trong tâm trí vẫn còn hoạt động. Không được phép thú nhận.
Nhưng với Shizuku, chừng đó là đủ rồi.
Bất ngờ, một cú lên gối bay thẳng vào vùng chấn thủy của tôi.
Cơn đau dữ dội khiến tôi gập người lại không chịu nổi. Shizuku thoát khỏi người tôi, rồi giáng một cú chặt vào gáy tôi.
Ý thức tôi dần xa xăm. Bụng vẫn đau âm ỉ.
「Tôi không muốn bị làm nhục bởi một gã đàn ông đang tuân theo mệnh lệnh đâu. Tôi cũng có lòng tự trọng của mình chứ.」
Shizuku nói với giọng lạnh lùng. Nước mắt tôi ứa ra.
「Nhưng nhờ vậy mà tôi đã hiểu ra nhiều điều. ……………Lần tới, vào một dịp khác đặc biệt hơn, chúng ta sẽ làm đàng hoàng nhé.」
Cô ấy hôn chụt lên má tôi.
Cứ thế, tôi lịm đi và ngất xỉu.
Bên trong tòa nhà suối nước nóng, tại một nơi cách khá xa phòng thay đồ nữ.
Đây là căn phòng nằm trước phòng nồi hơi. Để đảm bảo an toàn, phòng thay đồ không được thiết kế thông trực tiếp với phòng nồi hơi. Nó nằm sâu bên trong nên rất khó nhìn thấy. Trên cửa còn treo biển "Không phận sự miễn vào".
Ở đó, có những thứ đang lúc nhúc chuyển động.
Chúng không phải con người. Nhỏ hơn nhiều, kích thước cỡ một đứa trẻ có thể ôm được. Là những con thú nhồi bông nội tạng.
Vì chúng đang lắc lư tới lui, nên nói là lúc nhúc có lẽ là từ thích hợp nhất.
Cách nói "lúc nhúc" cũng không hoàn toàn chính xác. Chúng đang xếp hàng ngay ngắn. Nhưng lại lắc lư trái phải hay gật gù trước sau.
Lũ thú bông không hề nói chuyện riêng. Thật hiếm thấy đối với cái đám thích tám chuyện này. Cứ như thể chúng đang bị thôi miên vậy.
Có cả Hổ Thắt Lưng, Thỏ Đen Seppuku, Mèo Rừng Điện Giật. Ngoài ra còn bốn con thú bông khác. Có cả Chó Hoang Chết Ngạt.
Tất cả đều như được dẫn dắt từ phòng thay đồ đến tận đây.
Cửa mở ra. Những chuyển động lắc lư cơ thể dừng bặt.
Người bước vào là Kaede. Chắc cô ấy từ bồn tắm đến thẳng đây. Tóc và tay chân vẫn còn ướt. Tuy nhiên không phải khỏa thân hoàn toàn mà có quấn khăn tắm quanh người.
「………………Tập hợp đủ rồi nhỉ.」
Chỉ là xác nhận lại thôi. Cô ấy biết thừa là đã đủ. Ánh mắt của lũ thú bông đều đổ dồn về phía Kaede.
「Tình hình đang thay đổi. Do các yếu tố bất định và sự phản bội của Kämpfer, chúng ta không được phép chần chừ nữa.」
Không rõ lũ thú bông có đang nghe hay không. Mà vốn dĩ việc đó có ý nghĩa hay không cũng chưa biết.
Dẫu vậy Kaede vẫn tiếp tục.
「Phải áp dụng phương châm khác thôi. Cách tiếp cận sẽ thay đổi so với trước đây. Tất cả, hãy khắc cốt ghi tâm.」
Lúc này, lũ thú bông đồng loạt gật đầu.
Kaede nở một nụ cười mỉm. Nét mặt thâm sâu khó lường mà cô ấy đã cho Natsuru thấy dưới pháo hoa.
「Tốt lắm. Vậy thì ta sẽ ban mệnh lệnh mới.」
Cô ấy giơ tay phải lên.
CHƯƠNG 3
Không.
Tôi tỉnh dậy trên giường của mình. Vì là giường của mình nên đương nhiên là căn phòng tôi phải ở. Chẳng có gì kỳ lạ cả.
Tôi ngồi dậy. Hửm, chưa thay quần áo. Tôi nhớ mình đã định mặc áo thun hoặc Yukata khi đi ngủ mà. Tại sao nhỉ.
「A………………」
Nhìn đồng hồ đầu giường, đã là sáu giờ sáng. Eo ôi, sáng bảnh mắt rồi còn gì. Bên kia rèm cửa trời cũng đã sáng.
Có vẻ tối qua tôi cứ thế lăn ra ngủ. Mệt đến thế sao? Dù không chơi môn thể thao vận động mạnh nào, nhưng bơi lội cũng dùng toàn bộ cơ bắp cơ thể mà. Chắc là tại thế rồi.
Tôi khẽ bước xuống giường.
「Xin lỗi. Làm cậu thức giấc hả.」
「Natsuru-san…………………?」
Người bên cạnh cựa quậy.
0 Bình luận