Chương 2 【Hà mã gây tai nạn bỏ chạy】
Có vẻ như đã xong chuyện. Kỳ kiểm tra đã kết thúc bình an vô sự. Chữ "bình an" trong trường hợp này mang nghĩa là không xảy ra động đất hay hỏa hoạn, chứ không phải nói về thành tích học tập của tôi. Làm ơn đừng hỏi về cái đó.
Trong suốt thời gian thi cử, Akane tỏ ra cực kỳ sung sức. Vì là sự sung sức ở trạng thái trước khi biến thân, nên độ hào hứng chỉ nhích từ âm năm mươi lên âm bốn mươi, nhưng dù vậy cô ấy cứ tủm tỉm cười suốt. Tôi còn đang thắc mắc có chuyện gì thì cô ấy cứ đến nhắc đi nhắc lại: 「Natsuru-san, đừng quên nhé.」
Haiz, là chuyện đi chơi sao? Có vẻ cô nàng mong chờ dữ lắm. Cũng tốt thôi. Tôi thì phải lo đi mua đồ bơi đã.
Quay lại chuyện thi cử, lần này đúng là vất vả. Bởi vì tôi có hộ tịch ở cả hai bên nam và nữ. Không thi bên nào cũng rắc rối cả.
Tôi cứ tưởng chuyện này là bất khả thi, nhưng chẳng hiểu sao từ lần này lịch thi của nam và nữ lại lệch nhau. Chắc chắn gây áp lực không nhỏ cho nhà trường, nhưng có vẻ Shizuku đã xoay xở làm gì đó. Nhờ vậy mà tôi có thể tham dự cả hai bên. Tôi đã tính lấy cớ này để trốn, nhưng kế hoạch phá sản. Đầu óc phải hoạt động gấp đôi luôn.
***
Khu nữ sinh, năm hai lớp bốn.
Kỳ thi cuối cùng vừa kết thúc, tôi gục xuống bàn trong tình trạng cạn kiệt cả tinh thần lẫn thể xác thì bị Lớp trưởng chọc vào người.
「Này Senō-san.」
Tôi ngước đôi mắt đờ đẫn lên nhìn cô ấy. Người này là một mỹ nhân đeo kính, nhưng tính cách thì... nói là có chút, à không, phải nói là có khá nhiều vấn đề.
「………………Gì thế?」
「Trông cô có vẻ mệt mỏi quá nhỉ.」
「Thì…… cũng đại loại vậy.」
「Tỉnh táo lại đi nào. Lớp chúng ta đang có kế hoạch lăng xê Senō-san thành một siêu nữ nhân tài sắc vẹn toàn đấy. Mới thi cử chút xíu mà đã bơ phờ thế này thì gay go lắm.」
Cô nói thế thì tôi mới là người thấy gay go đây này. Các người có bao giờ phải làm bài thi của hai người một mình đâu.
「Có chuyện gì…… không?」
「Có hai việc. Một tin tốt và một tin chẳng đâu vào đâu.」
Phân loại kiểu gì tàn nhẫn vậy.
「………………Nghe tin chẳng đâu vào đâu trước đi.」
「Học sinh năm hai tên là Yamakawa-san đã đến tìm Senō-san.」
「Hả? Khi nào?」
「Lúc Senō-san vắng mặt.」
Nghĩa là lúc tôi đi vệ sinh sao. Trong trường hợp đi vệ sinh, tôi tuyệt đối sẽ trở lại hình dáng con trai. Vì thế tôi luôn nhốt mình trong buồng cá nhân lâu hơn người khác. Nhưng mà Yamakawa sao, cái tên nghe quen quen. Để xem nào.
「Tên cô ấy là như vậy.」
「A……………… Yamakawa Ryōka?」
Tôi nhớ ra ngay. Chẳng phải là Kämpfer Trắng đó sao. Rốt cuộc cô ta tìm tôi có việc gì chứ.
「Cô ấy…… có nói gì không?」
「Không. Khi tôi báo cô vắng mặt, cô ấy bảo thế thì thôi.」
Hừm. Bí ẩn thật. Đáng sợ quá, thôi tôi cũng chẳng dại mà đi hỏi lại.
「Thế còn tin tốt………………?」
「Là cái này. Một thông tin cực hời.」
Tôi vô thức lùi lại cảnh giác. Lần trước cũng vì mấy cái này mà tôi bị bắt mặc đồ hầu gái. Lo lắng cũng là chuyện đương nhiên thôi.
「Thật ra là thế này.」
Lớp trưởng lờ đi thái độ của tôi.
「Đừng sợ sệt như thế. Chuyện bình thường thôi.」
Trên đời này không có gì kém tin cậy hơn hai chữ "bình thường" của Lớp trưởng. Tôi xin kiếu, không muốn trải nghiệm chuyện đó lần hai đâu.
「………………Bình thường là sao?」
Khi cô ấy định nói tiếp thì mấy cô gái khác chen vào. Người đi trước là Lớp phó, người đi sau là Thủ quỹ. Lớp phó mang một sự năng động hay nói đúng hơn là sự tươi vui không rõ nguồn gốc, còn Thủ quỹ là một kẻ nô lệ của đồng tiền, trầm lặng nhưng đầy vẻ u ám. Cả hai đều chỉ mang lại tai họa cho tôi.
「Nếu đụng chạm thì phải thu phí đàng hoàng chứ.」
「Gì thế gì thế. Natsuru-tan lại làm chuyện gì gợi cảm hả?」
「Tôi biết thừa.」
「Nếu là Natsuru-tan í, tớ nghĩ đi hẹn hò viện trợ chắc chắn sẽ moi được khối tiền luôn á.」
「Nếu để tôi quản lý thì tôi chốt giá hoa hồng là 20% nhé.」
Tại sao tôi phải hy sinh một phần thanh xuân cho mấy lão trung niên chứ. Không thể dây dưa với họ được, tôi lờ đi.
「Thật ra là thế này, chị gái tôi đang kinh doanh,」
Lớp trưởng tiếp tục câu chuyện, mặc kệ hai người kia.
「Nghe nói chị ấy được đối tác tặng một xấp vé công viên chủ đề. Tôi không dùng đến, nên nếu Senō-san muốn thì...」
Cô ấy đưa ra một xấp vé. A, tôi biết cái này. Một công viên chủ đề lấy ý tưởng biển cả mới mở ở đâu đó vùng Kanto. Tóm lại là có rất nhiều trò chơi liên quan đến nước.
Một số trò chơi bắt buộc phải ngâm mình trong nước, giống như một cái hồ bơi sang trọng vậy. Có thể thỏa thích bơi lội vui chơi. Hơn nữa còn có cả suối nước nóng đi kèm, giúp thư giãn tinh thần. Đặc điểm của nơi này là có cơ sở lưu trú ngay bên cạnh và có thể mặc đồ bơi đi lại. Nhưng mà mùa đông thì chỗ này tính sao nhỉ.
「Vé này bao gồm cả phiếu trọ lại, hời lắm đấy. Cô không cần sao?」
「Nếu không có ai lấy thì……」
「Khoan đã, khoan đã. Mấy chuyện như thế này phải thông qua tụi tớ chứ.」
Lớp phó chen mồm vào.
「Natsuru-tan là tài sản chung của cả lớp, không được phép tự tiện hành động đâu nhé.」
「Đầu tiên chúng ta sẽ mua lại số vé đó. Sau đó bán lại cho Senō-san. Thế là tất cả cùng hạnh phúc.」
Thủ quỹ nói một câu nghe thật hết thuốc chữa. Tại sao tôi lại hạnh phúc chứ. Định ăn chênh lệch giá chứ gì.
Tôi còn đang nghĩ quả nhiên là vậy, thì ngay lập tức cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề 「Bán bao nhiêu thì tất cả đều có lãi」. Lớp phó và Thủ quỹ bắt đầu bàn bạc với Lớp trưởng. Ba người này mà xích mích với nhau thì hiếm lắm.
Tôi thấy thật ngu ngốc nên quyết định lờ đi. Dính vào chỉ tổ cháy túi thôi.
「A, ừm………………」
Kìa, một giọng nói yếu ớt vang lên.
「Cái đó……………… có thể nhượng lại cho tớ được không………………?」
Là Akane. Cô ấy nghe thấy từ lúc nào vậy, chẳng biết từ bao giờ đã đứng ngay sau lưng ba người kia.
Ánh mắt Lớp trưởng đổ dồn vào Akane đang cúi gằm mặt. Cùng là thiếu nữ đeo kính nhưng ấn tượng mang lại hoàn toàn khác biệt.
「Mishima-san, hiếm thấy nhỉ.」
「Vâng, vâng…… Cần thiết…… à tớ có chút hứng thú………………」
「Đi cùng ai sao?」
「Vâng……………… à ừm, b, bạn bè thôi………………」
Giọng cô ấy lạc cả đi. Nói thế liệu có ai tin không trời.
「Ồ, vậy sao.」
Lớp trưởng có vẻ không quan tâm lắm đến chuyện đó. Cô ấy chìa tấm vé ra.
「Vậy thì xin mời.」
「Hả…………… được sao?」
「Không sao cả.」
「An, còn tiền nong thì……」
「Không cần đâu. Cứ lấy đi.」
Sao dứt khoát thế nhỉ. Tôi đang nghe chuyện cứ tưởng 「lại âm mưu gì đây」, nhưng có vẻ là miễn phí thật, cô ấy không hề đòi tiền.
「Mòa, ngoài Natsuru-tan ra thì không thể lấy tiền được nhỉ.」
「Không thể gây gánh nặng cho bạn cùng lớp được.」
Lớp phó và Thủ quỹ cũng gật gù đồng ý rồi quay về chỗ ngồi. Này, thế tôi không phải bạn cùng lớp à?
Akane nhận lấy tấm vé, mỉm cười yếu ớt với tôi. A, ra là định đi đến đó sao.
Mà thôi cũng được. Tôi cũng có hứng thú. Lần trước đi spa trước nhà ga, tại Mikoto mà tôi không vào được suối nước nóng. Lần này chắc sẽ vui đây.
Tôi nghĩ vậy rồi ném đống dụng cụ viết trên bàn vào cặp.
Vừa thi xong nhưng vẫn còn khá đông người. Không, có lẽ chính vì vừa thi xong nên mới đông. Học sinh tụ tập tán gẫu với bạn bè rất nhiều. Chắc cũng vì đây là khu nữ sinh nữa. Bên khu nam thì làm gì có chỗ nào như thế này. Cái nhà ăn đó âm khí nặng nề quá mức.
Thi xong tôi cũng muốn chuồn khỏi trường ngay, nhưng lại cố tình đi về phía nhà ăn. Tôi định ăn chút gì đó. Về nhà thì cũng chỉ có món cà ri. Những lúc thế này, cuộc sống độc thân thật thấm thía.
Tôi mua đồ uống và bánh sandwich rồi ngồi vào một cái bàn trong góc. Số lượng người lén lút chụp ảnh lại tăng đột biến, họ dùng máy ảnh gắn ống kính như cái ống cống chụp tanh tách từ xa.
Tôi cảnh giác xem đám fan của tôi có lao đến không, nhưng may mắn là không có chuyện đó. Nghe nói sau này có một hiệp định được lập ra là 「Trước và sau kỳ thi không được làm phiền Natsuru-san」. Đổi lại thì họ được phép chụp ảnh thoải mái.
Sandwich là loại kẹp một miếng giăm bông mỏng dính. Cũng không đến nỗi tệ. Nhà ăn khu nam tồi tàn quá mức. Trước đây từng suýt xảy ra bạo loạn vì tranh giành suất cơm thịt heo chiên xù, thế mà gần đây lại vắng tanh vắng ngắt.
「N…… Natsuru-san.」
Ai vậy kìa, hóa ra là Akane đang bưng khay đồ ăn. Ồ, cô ấy đến đây sao. Cô ấy mua trà đá.
「Tớ ngồi đây được không………………?」
Akane ngồi xuống ngay đối diện tôi. Sao dạo này hay có kiểu ngồi thế này nhỉ.
Một lúc lâu, cô ấy cứ uống trà đá còn tôi thì ăn sandwich.
「Lúc nãy xin lỗi cậu nhé……」
「Hả, chuyện gì?」
「Chuyện tấm vé ấy…… có lẽ tớ đã xen vào chuyện không đâu……」
「Đâu có gì đâu.」
Nói chuyện với bộ ba kia mệt mỏi lắm. Họ không phải người xấu, nhưng độ nhiệt tình thì độc lạ quá.
「Tớ rất muốn đi cùng Natsuru-san. A, vì tớ là người rủ nên lẽ ra tớ cũng phải chuẩn bị vé mới đúng chứ nhỉ……」
Hừm. Tử tế thật. Đừng nói là Higashida, ngay cả tôi cũng không có sự chu đáo này. Thường thì cứ mạnh ai nấy mua vé là xong chuyện. Đứa nào không mua được thì bị cả lũ xỉ vả.
「Nhưng mà nhờ vậy, địa điểm đi chơi cùng nhau cũng đã quyết định xong rồi.」
Khuôn mặt cô ấy rạng rỡ hẳn lên. Dạo này cô ấy hay lấy lại tinh thần vào phút chót, không biết có chỗ dựa tinh thần nào không nhỉ. Tôn giáo chăng?
「Ngày đi, hôm nào thì được ạ………………?」
「Hừm, ngày nào trời nắng ấy.」
Hồ bơi mà lị.
「Đúng nhỉ.」
「Vậy thì, trước khi đi……………… à, ừm, nếu được thì………………」
Sao Akane lại nuốt nước bọt thế kia.
「Còn phải mua đồ bơi nữa. Tớ chỉ có mỗi bộ dùng ở trường thôi.」
「Tớ đi chọn mua đồ bơi giúp cậu nhé………………?」
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói.
「Thôi, tớ tự mua được.」
Quả nhiên chuyện đó tôi phải tự làm mà không nhờ đến tay người khác. Tôi khá mù mờ về thời trang, nên khi mua quần áo mà có ai tư vấn thì tốt quá. Theo nghĩa đó thì cũng biết ơn thật, nhưng đồ bơi thì đúng là không được rồi.
Akane buông một tiếng 「Vâng……」 rồi cúi gằm mặt. Trông có vẻ tiếc nuối, hay nói đúng hơn là đúng như dự đoán. Nhưng cô ấy ngẩng mặt lên ngay.
「Vậy thì, ngày đi là……」
Cô ấy kiểm tra lịch trong sổ tay học sinh. Chữ viết đẹp ghê, lại còn ghi chú chi tiết nữa. Cuốn của tôi thì ngoài dùng để chứng minh thân phận ra thì nhăn nheo đến mức không nhìn nổi. Tại tôi lỡ tay giặt mất tiêu.
「Mong chờ quá nhỉ.」
「Ừ.」
Ngày giờ được chốt là hai tuần sau. Người quyết định là Akane, tôi chỉ gật đầu thôi.
「Ngày nào không đông lắm……………… chắc là không thể rồi. Ít nhất mong là ngày không có bão………………」
Quả nhiên đến tôi cũng không nói nổi câu 「Chắc vậy ha」. Chỉ trả lời như một cái máy. Akane cứ tủm tỉm cười. Tôi cũng đã đỡ đói bụng nên cười đáp lễ một cái.
Bất chợt, vẻ mặt cô ấy tối sầm lại.
「Sao thế?」
「A………………」
「Natsuru-san!」
Ôi chao, giọng hát của thiên thần đây rồi.
「Ừm………………」
Sakura-san đang cầm khay đồ ăn tiến lại từ phía sau lưng tôi.
Khỏi cần hỏi là ai. Chắc chắn là người trong mộng của tôi, Sakura-san rồi.
「Cậu ở đây à.」
Sợ bị lộ thân phận, tôi vội vàng ép giọng cho thanh mảnh lại.
「Cho tớ ngồi cùng nhé.」
Cô ấy khẽ cúi đầu chào cả Akane rồi ngồi xuống. Chà, quả nhiên khí chất thanh tao này thật tuyệt vời.
Trong khoảnh khắc, gương mặt Akane sầm xuống. Này, Sakura-san ngồi bên cạnh là may mắn lắm đấy nhé.
「Bài kiểm tra vất vả thật ha.」
「Ừ………………」
「Tớ chẳng học hành gì mấy nên làm sai nhiều lắm. Phải học chăm hơn mới được nhỉ.」
Cô ấy cười 「Ehehe」 rồi khẽ lè lưỡi. Ôi, đáng yêu quá đi mất. Động tác như trong truyện tranh ấy mà hợp với cô ấy ghê. Mấy cô gái khác mà làm thế chắc xảy ra bạo động mất, nhưng Sakura-san làm thì đúng là cực phẩm chữa lành.
「Ước gì tớ học giỏi như Mishima-san hay Natsuru-san thì tốt biết mấy.」
Sakura-san chắc chắn thành tích không tệ, nhưng Akane thì áp đảo quá rồi. Cô nàng đó toàn lấy điểm tuyệt đối nhẹ như không. Cách tiếp cận những bài toán khó nghe nói cũng cực kỳ chính xác.
Nói là "nghe nói" vì đó chỉ là tưởng tượng thôi, chứ hồi trước tôi có hỏi bí quyết tăng điểm số. Kết quả nhận được câu trả lời là:
「Nỗ lực.」
Nghe chẳng thú vị gì nhưng chắc là đáp án chính xác. Có điều với tôi thì, tôi muốn nỗ lực kiểu gì mà nhàn hạ cơ.
Sakura-san vừa cười tủm tỉm vừa nói chuyện với tôi.
「Natsuru-san làm bài thế nào?」
「Cũng tàm tạm………………」
Đột nhiên Akane lên tiếng.
「V, vì cậu ấy học cùng tớ nên Natsuru-san đạt thành tích tốt lắm.」
Rồi cô ấy nhìn Sakura-san.
Hừm, cảm giác như đang lườm nhau vậy. Có ý thức đối kháng gì thế nhỉ.
「Ồ, vậy sao.」
Giọng điệu của Sakura-san cũng có vẻ cứng nhắc.
Cô ấy đang uống ca cao nóng. Trời nóng thế này mà uống cái đó kể cũng lạ, nhưng dáng vẻ ôm ly bằng hai tay trông dễ thương nên không thành vấn đề.
「Vậy thì lần tới rủ tớ với nhé. Tớ cũng muốn học cùng Mishima-san và Natsuru-san.」
Nam sinh lúc nào cũng thấy hạnh phúc. Nếu được độc chiếm nụ cười của Sakura-san thì còn gì bằng. Người này lúc nào cũng ban phát nụ cười. Chuyện đó tôi cũng hoan nghênh lắm. Nhưng Akane lại có vẻ không vui. Tại sao vậy nhỉ.
「Với lại nhé, ừm.」
Sakura-san chỉnh lại tư thế rồi nói.
「Sắp được nghỉ rồi đúng không, tớ đang nghĩ hay là đi đâu đó chơi cùng Natsuru-san.」
Ồ, đến cả Sakura-san cũng rủ đi chơi sao. Sao nhiều kèo thế.
Tất nhiên tôi cực kỳ hoan nghênh. Vì Sakura-san, dù có bị bảo 「Cùng xuống hầm mỏ sâu ngàn mét nhé. Natsuru-san không được đeo khẩu trang hay mũ bảo hiểm đâu」 thì tôi cũng tuân theo. Vấn đề là Sakura-san có vẻ không hứng thú với hầm mỏ.
Không, còn vấn đề khác nữa. Cô ấy đang rủ "tôi phiên bản nữ". Cái này còn nghiêm trọng hơn. Và sắc mặt Akane đã biến đổi.
「K, không được đâu………………!」
「Natsuru-san có việc bận rồi. Cậu ấy phải ở ẩn, rồi nhiều việc khác nữa……」
Akane dùng giọng nói yếu ớt nhưng đưa ra lời từ chối đanh thép.
Sakura-san ngơ ngác hỏi lại.
「Tại sao Mishima-san lại biết chuyện đó?」
「Thì…… ở nhà thì rảnh rỗi mà. Đi chơi không nào?」
「C…… chuyện gì cũng được. Natsuru-san bận rồi……」
Này, tôi đã trả lời đâu cơ chứ.
「Nên là không được đâu………………」
Hễ Sakura-san định nói gì là Akane lại phủ nhận. Hai người này trước giờ cơm không lành canh không ngọt. Theo dự đoán của tôi, có lẽ vì tính cách thiên thần của Sakura-san khiến Akane luôn bị áp đảo chăng? Người như Sakura-san trên đời này chỉ có một, nên đâu cần thiết phải đối đầu làm gì.
Đâu cần phải bộc lộ sự khác biệt tính cách ở nơi như thế này. Phải tìm cách hòa giải thôi. Nhưng hai người này vẫn đang đôi co.
「Làm gì có chuyện không được. Natsuru-san nhất định sẽ nhận lời tớ mà.」
「Người tuyệt vời thì trái tim cũng dịu dàng lắm.」
「Ai quyết định chuyện đó chứ, mấy cái đó……」
「Ích kỷ quá đấy………………」
Này này, đừng có cãi nhau nữa.
Cảm giác tôi bị bỏ rơi bên lề. Đang trong lốt nữ, lại còn trước mặt Sakura-san nên tôi cũng không dám nói nhiều.
「Sao cơ?」
Cuối cùng Akane buột miệng.
「N, Natsuru-san ấy mà…………… sẽ đi chơi với tớ.」
Sakura-san ngẩn người ra một lúc. Rồi nói ngay:
「Đã quyết định từ bao giờ thế?」
「Quyết định từ trước rồi……………. Đó là thường thức.」
「Cái thường thức đó lần đầu tớ mới nghe đấy. Thế thì tớ đi chơi cùng cũng được mà nhỉ?」
「Không được. Ghế đặt trước của Natsuru-san đã kín chỗ rồi………………!」
Không không, đâu có chuyện đó. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn kế sách để giải quyết cuộc cãi vã này rồi.
「Nếu vậy thì………………」
Tôi cố gắng nói sao cho không lộ giọng thật.
「Rủ Natsuru nam đi chơi thì sao……」
「Sakura-san…… Natsuru nam thì thế nào?」
Sakura-san làm vẻ mặt ngạc nhiên. Tôi tự thấy đây là đòn tấn công chí mạng. Natsuru nữ bận đi với Akane rồi. Vậy thì cứ rủ tôi "nam" đi là được chứ gì. Kế hoạch không một kẽ hở. Rảnh rỗi thì muốn bao nhiêu tôi cũng tạo ra được. Tiền thì làm thêm trả lương theo ngày hay gì đó cũng kiếm được thôi.
Nhưng Sakura-san lại tỏ vẻ hơi khó xử.
「………………Dù sao thì, cũng chỉ là cùng tên thôi mà.」
「Nhưng tớ…………… cậu ta thì……」
「Cũng không phải người xấu, chỉ là học cùng hồi cấp hai thôi. Không có gì hơn cả.」
「Không, từ giờ trở đi sẽ hơn thế chứ……」
「Natsuru phiên bản nam ấy mà, chẳng có đặc điểm gì nổi bật cả. Đi cùng cũng được thôi, nhưng tớ sẽ mệt mỏi vì phải tìm chủ đề nói chuyện mất.」
「Chuyện của Natsuru nam ấy ạ.」
Sakura-san mỉm cười.
「Nếu Natsuru nam biết ý hơn chút nữa thì tớ cũng vui đấy.」
A, sao thế này? Tôi hiểu rồi. Nhưng tôi là kiêm nhiệm cả nam lẫn nữ mà. Ai có dây thừng không cho tôi mượn với, tôi muốn treo cổ quá.
「Quả nhiên tớ vẫn thích Natsuru nữ hơn.」
「Nhưng mà……………」
Tôi đặt cược vào hy vọng mong manh cuối cùng.
「Nếu được Natsuru nam mời thì……」
「Tớ định sẽ từ chối. Cùng là Natsuru-san nhưng so với Natsuru nữ thì không có cửa đâu. Với lại người đó là tình địch mà.」
Hu hu. Có dao cạo không, dao cạo ấy. Cắt động mạch cảnh là chắc ăn nhất đúng không nhỉ.
「Vậy nên Natsuru-san, mình đi chơi đi.」
「Ừ. Thì……………」
Câu trả lời lấp lửng. Thế này là đã cố gắng lắm rồi đấy. Thật đấy.
Sakura-san hạ giọng nhỏ hơn một chút.
「……………Natsuru-san, đi với tớ cậu không thích sao?」
「Không phải là không thích……………… nhưng mà………………」
Phao cứu sinh (một loại như thế) được tung ra từ phía Akane.
「Đã bảo là Natsuru-san có việc bận rồi mà……………」
「Cậu ấy bận lắm.」
「Chút thời gian đi chơi với tớ chắc là có chứ nhỉ?」
「……………Mishima-san, cậu thấy tớ phiền phức sao?」
「Tớ nghĩ cậu nên để dịp khác đi thì hơn………………」
Tôi im lặng, hay nói đúng hơn là Akane đã trả lời hộ tôi.
「Tớ sẽ đi. Cậu ấy cũng bảo sẽ mua đồ bơi. Cậu ấy cực kỳ hứng thú rồi……」
「Natsuru-san sẽ không đi mấy chỗ trẻ con thế đâu. Cậu ấy là một phụ nữ trưởng thành cơ mà.」
「Cũng không hẳn là thế…… Nhưng mà, bọn tớ có vé rồi……………… vé công viên chủ đề.」
Nói là "cực kỳ hứng thú" thì tôi nghĩ hơi sai sai.
Gương mặt xinh đẹp của Sakura-san hơi cứng lại. A, là lỗi của tôi sao. Chỉ tại tôi lỡ mồm nói "nếu rủ tôi phiên bản nam thì sao".
Khoảng thời gian im lặng không kéo dài lâu.
「……………Tớ hiểu rồi.」
Sakura-san đứng dậy.
「………………Haiz.」
Rồi cô ấy cúi đầu chào và bỏ đi.
「Hôm nay tớ xin phép nhé. Tớ sẽ rủ cậu sau.」
「Cuối cùng cũng chịu về rồi………………」
Ở lại thêm chút nữa cũng được mà. A, nhưng tôi cũng đang tụt mood. Trong bầu không khí thế này thì không thể để Sakura-san ở lại được.
Akane nói vẻ thận trọng.
「Natsuru-san……………… tớ nghĩ là…… h, hẹn hò với tớ thì tốt hơn. Chứ không phải Sakura-san………………」
Nhưng tôi phiên bản nam lại muốn hẹn hò với Sakura-san cơ.
Tất nhiên, qua cuộc trao đổi vừa rồi, tôi cũng tự nhận thức được cơ hội đó đã xa vời vợi. Kẻ không được yêu thích như tôi thì đến nằm mơ cũng không được phép sao.
「T, tớ, tuy không thể thay thế cho Sakura-san, nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức làm người đồng hành cùng cậu……………」
Nghe như rắc rối của bạn nhảy khiêu vũ vậy.
「………………Cảm ơn cậu.」
「V, vậy nên, nếu Natsuru-san cũng thấy vui vẻ thì tớ mừng lắm………………」
Tôi nói lời cảm ơn cho có lệ. Tôi hiểu rõ cô ấy đang quan tâm đến mình.
Nhưng sự thật phũ phàng là tôi đã bị Sakura-san từ chối vẫn còn đó. Có lẽ phải cần một khoảng thời gian để hạ nhiệt vết thương lòng này chăng. Dù chưa bao giờ có lúc nào "nóng" cả.
***
Mikoto ghét thi cử. Thi xong là chỉ muốn về nhà ngay. Cô nàng này tuy thành tích không tệ, rất mê khai quật và mấy món đồ thủ công mỹ nghệ lạ đời, nhưng ở khoản này thì chẳng khác gì mấy học sinh cấp ba bình thường.
Hôm nay cô nấn ná ở lại là vì nhìn thấy Natsuru.
Mất công đến nhà Natsuru làm cà ri cho cậu ta, thế mà cậu ta không chịu ăn sao? Mikoto bực mình, đi vào nhà ăn muộn hơn một chút. Cô định bắt quả tang cậu ta đang ăn rồi thuyết giáo một trận: 「Ăn cà ri đi chứ.」
Natsuru dường như đã thi trong lốt nữ, đang lững thững đi trong khuôn viên trường. Mikoto thầm nghĩ dáng vẻ hiên ngang và khuôn mặt ngây ngốc kia đích thị là cậu bạn thuở nhỏ của mình rồi, bèn lén lút bám theo thì thấy cậu ta vào nhà ăn. Chắc là định ăn uống gì đó.
Cậu bạn thuở nhỏ này lúc nào cũng lơ ngơ, chắc cũng chẳng nhận ra cô. Để xem nào, dọa cho một trận hú hồn chơi.
「Kaichō (Hội trưởng).」
Đang định xông tới thì cô bị vỗ vai.
Ở đó có Shizuku. Cô ấy giữ vai Mikoto một cách khéo léo để cô không cử động được.
「Hay gặp nhau nhỉ.」
Mikoto định nói câu đó là của tôi mới đúng chứ. Đúng là người phụ nữ thoắt ẩn thoắt hiện.
Shizuku cũng đang chăm chú nhìn về một góc nhà ăn.
「Là Senō-kun và Mishima-san nhỉ.」
Chợt nhìn theo, Mikoto thấy Akane đang ngồi ở bàn của Natsuru. Rồi tiếp theo là Sakura Kaede.
Cậu bạn thuở nhỏ số hưởng quá mức khiến Mikoto không nén nổi cơn bực tức. Cô tính lao đến ngồi phịch xuống ngay bên cạnh cho bõ ghét.
Nhưng...
「Bình tĩnh nào.」
「Tên ngốc đó, lúc nào cũng hềnh hệch cười. Thà hềnh hệch với tớ còn hơn!」
「Sở thích của Kaede thế nào thì khoan bàn, nhưng giờ là cơ hội tốt đấy.」
「Thấy cả Sakura-san ở đó tớ ngứa mắt quá. Người đó cũng chỉ hứng thú với Natsuru nữ thôi mà.」
「Không đời nào.」
「Cái gì không. Định đấm Natsuru hả?」
Shizuku bảo Mikoto: 「Ra ngoài chút nhé.」 Giọng điệu không cho phép từ chối.
Hai người dựa lưng vào tường bên ngoài nhà ăn một lúc.
「………………Nè Kaichō.」
「Gì thế?」
「Sao lại cản trở tớ?」
Gương mặt điềm tĩnh thường ngày của Shizuku không hề thay đổi. Thậm chí còn như muốn nói: 「Thật thú vị khi biết sao em lại có suy nghĩ đó.」
「Cản chứ sao không. Tớ đang định vào chất vấn Natsuru mà. Cậu ta ghét cà ri của tớ đến thế sao.」
「Chắc không ghét đâu, nhưng có lẽ ăn ngán rồi.」
「Ngán cà ri thì không phải người Nhật!」
「Kondō-san cực đoan quá. Hơn nữa, chuyện cà ri thì có chất vấn cũng chỉ kết thúc ngay tại chỗ đó thôi.」
「Kết thúc tại chỗ thì đã sao? Không nói cho cậu ta biết thì đâu có ý nghĩa gì.」
「Hả?」
Shizuku nói gì thế nhỉ?
Mikoto thốt lên thắc mắc rõ rệt. Mạch cảm xúc của cô gần như là đường thẳng, nghĩ gì là phải làm ngay mới chịu được. Thế mà Shizuku lại suy tính theo cách riêng của mình.
Nghe đến đây, câu cửa miệng của Natsuru rằng 「Kaichō là một kẻ mưu mô khủng khiếp」 mà Mikoto vốn không hiểu lắm, giờ bắt đầu có vẻ thực tế hơn.
Thời gian dựa lưng vào tường không lâu lắm.
Một cô gái bước ra khỏi nhà ăn, Mikoto tưởng Natsuru đi ra thì hóa ra là Kaede. Cô nàng lẩm bẩm trong lòng: "Tưởng ai, hóa ra là Sakura-san."
Hai người trò chuyện xã giao vài câu, rồi Shizuku bắt đầu hành động.
「Shizuku-chan.」
「A, Kaede.」
「Ừm.」
Shizuku liếc nhìn vào trong nhà ăn một cái.
「Tớ nhìn qua thì thấy Senō-san ở trong đó nhỉ.」
「Cậu ấy ở đó……………… Ủa, Shizuku-chan không vào trong sao?」
「Tớ đâu có vô duyên đến mức làm phiền Senō-san và Kaede.」
Cô ấy trả lời tỉnh bơ. Không không, nói dối trắng trợn, Mikoto thầm nghĩ.
Kaede đỏ mặt. Nguy hiểm quá rồi đấy, Mikoto nhận xét.
「Kìa…… tớ và Natsuru-san, nghe như có quan hệ mờ ám ấy.」
Shizuku chỉ cười nhẹ không đáp. Thay vào đó cô nói chuyện khác.
「Nhưng Shizuku-chan gọi tớ đến nhà ăn, lẽ ra cậu vào trong thì tốt hơn chứ.」
「Mishima-san cũng ở đó đúng không?」
「Đúng vậy.」
「Họ có nói gì về chuyện đi đâu chơi không?」
「Có nói. Shizuku-chan, cậu nhìn thấu hết mọi chuyện nhỉ.」
「Ừm.………………Đúng như Shizuku-chan đã bảo tớ. Họ định đi chơi với nhau đấy. Tớ ngạc nhiên lắm. Không biết họ thân nhau từ lúc nào nữa.」
「Không biết họ định đi đâu nhỉ?」
Giọng điệu của Shizuku chuyển từ nghi vấn sang khẳng định. Có vẻ cô đã thu thập xong dữ liệu. Trong đầu cô chắc chắn đáp án đã hình thành.
「Tớ không rõ nhưng…… nghe bảo là có vé rồi. Với lại……………… hình như nói gì đó về đồ bơi……」
Nghe trộm bên cạnh, Mikoto thầm thán phục. Cô gái này là bạn thân của Kaede, thế mà lợi dụng bạn làm nguồn tin không chút do dự. Việc gọi Kaede đến nhà ăn, nói đúng hơn là "gửi" Kaede vào đó thám thính. Sự rạch ròi này thật đáng sợ.
Tất nhiên Kaede hoàn toàn không nhận ra điều đó.
「Chẳng lẽ, được ngắm Natsuru-san mặc đồ bơi sao. Aaan, ghen tị quá đi.」
「………………Nè Kaede, cậu có muốn đi cùng không?」
「Hả, đi đâu?」
「Công viên chủ đề đó. Chỗ đó có thể mặc đồ bơi vào được mà. Tớ và Kondō-san cũng đang định đi chơi ở đó.」
「Vậy sao.」
Cô nói dối tỉnh bơ như thể mọi chuyện đã được quyết định từ trước. Gan to thật, hay phải nói là có khiếu lừa đảo. Mikoto cũng suýt thì nghĩ 「Ra là thế à」.
「Kaede cũng đi cùng đi.」
「Tớ muốn đi nhưng mà……」
「Senō-san chắc chắn cũng sẽ đến đấy.」
「Thật sao?」
Kaede ngạc nhiên trả lời. Tất nhiên, Mikoto cũng ngạc nhiên không kém.
「Dự định là sẽ gặp nhau tại đó. Đã bàn bạc xong rồi.」
「Ra là vậy. Thế thì tớ đâu cần nói mấy câu đó với Mishima-san làm gì. Phải xin lỗi mới được…… Cảm ơn cậu đã rủ tớ nhé, Shizuku-chan.」
「Không có gì.」
「Nhưng mà, tại sao lại rủ tớ?」
Shizuku mỉm cười nói.
「Một chút tạ lỗi ấy mà.」
「Đã gọi cậu đến nhà ăn mà lại để cậu một mình.」
Cách nói chuyện cứ như thể mọi chuyện chỉ là tình cờ vậy.
***
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là thưởng thức chương trình hài kịch và bóng đá nước ngoài đã ghi hình sẵn. Một sở thích giản dị. Giữa cuộc đời sóng gió này, nó góp phần giúp tâm hồn tôi ổn định.
Xem xong, cái bánh sandwich cũng tiêu biến khỏi dạ dày, tôi thấy đói nên chuẩn bị bữa tối.
Vẫn là món cà ri như mọi khi. Mấy ngày nay Mikoto không đến nấu, nhưng vẫn còn nhiều đến mức chưa ăn hết được. Gần đây tôi đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên mua thêm một cái tủ lạnh nữa không.
Hâm nóng cà ri đông lạnh trong lò vi sóng rồi rưới lên cơm. Tôi ăn nhanh cho xong. Hành động này gần giống như khổ hạnh rồi. Dù có thích cà ri đến đâu chắc cũng phải kêu trời thôi.
Sau đó tôi kể lại chuyện xảy ra hôm nay. Kể cho ai ư? Cho Harakiri Tora (Hổ Thắt Lưng).
「Hô hô.」
Cũng chẳng cần thiết phải kể, nhưng thỉnh thoảng tôi lại thèm có người trò chuyện kiểu này. Về bản chất chắc cũng chẳng khác gì chắp tay cầu nguyện ở đền thần.
Con hổ này vẫn giữ cái giọng Shizuka-chan. Không biết có khi nào nó đổi sang giọng Dekisugi-kun không nhỉ.
「Rốt cuộc là cậu sẽ đi chơi với Mishima-san à?」
「Thì có sao đâu. Cứ đi thôi.」
「Chắc là sẽ thành ra như thế.」
「Ông nói như chuyện người dưng ấy nhỉ.」
「Thì chuyện người dưng mà lị.」
「Chỉ có hai người thôi à?」
Nhắc mới nhớ.
「Sao nhỉ.」
「Ừm.」
「Chà chà, thú vị thật đấy. Tôi cứ tưởng Mishima-san là người trầm tính chứ.」
「Bây giờ vẫn trầm tính mà, hay nói đúng hơn là nhút nhát.」
「Chưa biến thân mà lại rủ đi chơi cơ đấy.」
Harakiri Tora lại trầm trồ: 「Thế thì ghê thật.」 Không biết ghê chỗ nào nữa. Mọi người có hiểu không?
Tôi ngưng cuộc trò chuyện với con thú nhồi bông, lôi cuốn tạp chí từ góc phòng ra. Đây là cuốn sách hướng dẫn du lịch chuyên đề về các công viên chủ đề ở Nhật Bản. Không phải tôi mua đâu, là Higashida cho đấy.
Cậu ta không dùng nó để tìm địa điểm tập huấn vì đa số đều đắt đỏ, mà vì cậu ta hứng thú với cô người mẫu trên ảnh. Cậu ta quả quyết: 「Cô bé này nhất định sẽ nổi tiếng」. Trực giác của cậu ta về mấy chuyện đó sắc bén lắm, nên chắc cô ấy sẽ thành người nổi tiếng thôi.
Tôi lật lật mấy trang tạp chí. Có rồi có rồi. Quả nhiên là có đăng.
Mấy tấm ảnh màu tuyệt đẹp, nhìn thôi đã thấy chói mắt, cảm giác như sắp cháy nắng đến nơi. Kỹ thuật của dân chuyên nghiệp đúng là ghê thật.
「Đúng là chỗ đó rồi.」
Harakiri Tora cũng ghé đầu vào nhìn từ trên bàn.
「Sẽ đi đến đây sao?」
「Nó nằm ở nơi khá xa nhỉ. Đi về trong ngày à?」
「A……………… sao ta. Hình như là có kèm cả phiếu trọ lại thì phải.」
「Hô, đi qua đêm thì Mishima-san cũng chủ động gớm nhỉ.」
Sao nghe từ một cục bông sợi tổng hợp lại thấy dâm dục lạ lùng thế này.
「Không phải là nhà trọ bình dân đâu nhỉ.」
「Chắc là khách sạn thôi. Chứ không phải…… nhà gỗ đâu.」
Mấy cơ sở lưu trú đi kèm kiểu này thường thì cứ chồng tiền lên là ở chỗ xịn cỡ nào cũng được. Nhưng chúng tôi là học sinh cấp ba mà.
Harakiri Tora cào cào cái băng bịt mắt vẻ phấn khích.
「Hồi hộp quá đi.」
「Tự dưng tôi cũng muốn đi.」
Sao ông lại phấn khích hả.
「Ông có biết bơi đâu.」
Có thể là định kiến, nhưng chân tay ngắn thế kia thì bơi sao nổi. Nhắc đến chân tay ngắn nổi tiếng thì có Doraemon, nhưng con mèo máy xanh đó cũng có bơi bao giờ đâu.
「Mang tiếng là Thú Nội Tạng mà ăn nói bề trên gớm nhỉ.」
「Quan sát con người ấy mà, nói toẹt ra là quan sát Natsuru-san.」
「Cũng được chứ sao.」
Chẳng được chút nào.
「Tính sao đây……」
Đã mất công thi xong rồi mà lại dính vào chuyện rắc rối nữa. Nhưng nghĩ lại thì, nam nữ đi trọ qua đêm đúng là hơi tế nhị. Chắc sẽ không có chuyện gì đâu, nhưng tốt nhất đừng rêu rao. Đặc biệt là với lớp bốn năm hai khu nữ. Khu nam cũng nguy hiểm nốt.
Dù sao đối phương cũng là Akane. Tôi không có ý chê bai cô ấy, nhưng nếu cô ấy biến thân thì nguy to. Thả rông cái tính cách "nghiện bóp cò" (trigger happy) đó ra thì nước trong hồ bơi chắc nhuộm đỏ hết mất.
Vạn nhất cô ấy biến thân thì làm sao đây. Chỉ có nước ngăn lại. Ai ngăn?
Tôi……………… chắc vậy. Hình như có cách đấm cho ngất xỉu để hồi phục, nhưng đối đầu với chó dữ mà làm thế thì có mà bị bắn thành tổ ong.
Vừa lo lắng vừa lật tạp chí, tôi thấy dòng quảng cáo to đùng 「Dành cho các cặp đôi」. Nếu đi với Sakura-san thì chẳng còn gì để phàn nàn.
「Thì cứ đi đi chứ sao.」
Harakiri Tora trả lời như một lẽ đương nhiên. Thì đúng là vậy rồi.
Tất nhiên là tôi chẳng nghĩ ra ý tưởng hay ho nào. Dù là lúc ngủ hay lúc đi vệ sinh, chưa bao giờ tôi nảy ra giải pháp nào ra hồn cả. Mấy nhà văn bảo nảy ra ý tưởng trong nhà vệ sinh chắc chắn là nói điêu.
Tôi lờ tịt con thú nhồi bông đang nài nỉ 「Cho tôi đi cùng với」 và tiếp tục đọc tạp chí.
Cuối cùng tôi đọc hết cả cuốn. Ngoài mấy tấm ảnh đẹp ra thì chẳng có thông tin nào hữu ích, tôi quyết định sáng mai sẽ đem nó đi đổi giấy vệ sinh.
0 Bình luận