Tập 07

Chương 03 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Chương 03 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Chương 3: 【Chó Hoang Chết Ngạt】

100

Chương 3

Và rồi kỳ nghỉ hè cũng đến. Thời điểm vui vẻ nhất trong năm. Nghỉ bao nhiêu cũng chẳng thấy phiền. Vạn tuế giáo dục giảm tải.

Mấy ngày đầu tiên, để tận hưởng kỳ nghỉ, tôi đã sa thải cái đồng hồ báo thức và ngủ nướng thỏa thích. Aaa, mặt trời lên cao rồi mà vẫn được ngủ, cảm giác thật tuyệt vời.

Hơn nữa trong thời gian đó, tôi rút dây điện thoại bàn và tắt luôn điện thoại di động. Tôi có thể thoát khỏi sự ràng buộc của thế giới này. Chỉ có điều bữa ăn toàn là cà ri, nhưng chuyện này thì ngoài từ bỏ ra cũng chẳng còn cách nào khác.

Vì là kỳ nghỉ hiếm hoi nên tôi cũng nghĩ đến chuyện đi thăm bố mẹ, nhưng bên đó chẳng thấy gọi bảo tôi sang nên cứ để vậy. Cặp vợ chồng đó dù đã có tuổi nhưng vẫn cứ như vợ chồng son ấy.

Sau đó, khi tôi bật điện thoại lên sau một thời gian dài, ngay lập tức có cuộc gọi đến.

(Natsuru-san...... Cậu lại ở ngoài vùng phủ sóng rồi.)

Giọng điệu có chút oán trách rõ ràng là của Akane. Chẳng cần xưng tên cũng biết.

「A, xin lỗi. Tại tớ đang ngủ.」

(Cậu ngủ suốt à...............?)

101

「Ừ.」

Đó hoàn toàn là sự thật.

「Tớ mua rồi nhé.」

(Vậy sao...... Nhịp sinh học của cậu sẽ bị đảo lộn đấy.)

「Nó đảo lộn sẵn rồi nên không sao đâu. Đến nửa đêm tớ chẳng thấy buồn ngủ chút nào.」

Đây cũng là sự thật. Thậm chí càng về khuya mắt tôi càng tỉnh táo, cứ đến khi trời sáng thì mới bắt đầu buồn ngủ, thật là một lối sống bê tha.

(Không tốt cho sức khỏe đâu............... Cậu đã mua đồ bơi chưa?)

Nghĩ lại thì đó là lần duy nhất tôi ra ngoài. Còn lại toàn ru rú trong nhà. Lâu lắm mới đi bộ ra ngoài, thế giới chói chang thật đấy.

(Vậy à.................. Nếu được thì tớ đi mua cùng cậu cũng được mà.)

Không, tôi thì hơi...

Quả nhiên mua một mình thì quyết định nhanh hơn. Với lại gu thẩm mỹ của Akane tôi cũng thấy hơi lo, nhỡ cô ấy chọn mấy bộ xuyên thấu hay mấy bộ như trò đùa thì khổ.

(Vậy thì, chuyện đi chơi vẫn ổn chứ?)

Giọng cô ấy có vẻ hào hứng hơn rồi. Không còn rụt rè nữa.

102

(Ơ..................)

(Dạ?)

「Ừ. A, đúng rồi. Tớ có chuyện muốn hỏi.」

「Chuyện đi chơi ấy, có phải là đi qua đêm không?」

Dù đang ở đầu dây bên kia, tôi cũng biết rõ Akane đang đỏ mặt.

(Sa...... Sao cậu lại hỏi thế..................)

(Đ...... Đúng vậy...... Nhưng mà. Không được sao......?)

「Tớ có cảm giác vé bao gồm cả chỗ ở.」

「Không được nghĩa là sao?」

(Vậy là được đúng không. May quá...... Tớ nhẹ cả người.)

Sao lại thế nhỉ.

Sau đó, tôi và Akane thống nhất về chỗ hẹn và những việc khác rồi kết thúc cuộc gọi. Cô ấy có vẻ vẫn muốn nói chuyện tiếp, nhưng tôi lại muốn xem TV.

Maa, yên tâm là tốt rồi.

「Háo hức quá nhỉ.」

Lại là cái giọng Shizuka-chan vang lên. Là Harakiri Tora.

103

「Háo hức thì đúng là háo hức thật. Vì tôi chưa đi bao giờ mà.」

「Tôi cũng háo hức lắm đấy.」

Tại sao chứ. Chỉ là thú nhồi bông thôi mà. Bị ướt nước thì chẳng phải rất tệ sao.

「Không đâu, chỉ tưởng tượng xem Natsuru-san và Akane-san sẽ làm gì thôi là tôi đã thấy phấn khích rồi.」

「Này. Tôi không có nói là sẽ mang ngươi theo đâu nhé.」

「Oya, vậy sao.」

「Tại sao tôi phải mang theo Thú Nội Tạng chứ. Nếu bị phàn nàn thì làm thế nào.」

Thực tế, chỉ cần mang theo Thú Nội Tạng thôi cũng thường bị coi là kẻ khả nghi. Ngay sau khi nó được bán ra, đã xảy ra vụ việc một ông chú đầu óc có vấn đề vừa quay vòng vòng con Thú Nội Tạng vừa đuổi theo học sinh tiểu học. Trong lời khai, ông ta nói: "Trong lúc nhìn con thú nhồi bông, tôi cảm thấy mình buộc phải làm như vậy." Nghe nói bình thường ông ấy là một nhân viên văn phòng nghiêm túc.

Tất nhiên, tôi không có ý định bị bắt.

「Ngươi ở nhà trông nhà đi.」

「Thế thì chán lắm.」

Harakiri Tora phàn nàn bằng giọng Shizuka-chan, nhưng tôi mặc kệ.

「Có đi đến đó cũng chán thôi. Ở yên đấy đi.」

Tôi nhanh chóng xuống lầu. Tôi không có tai để nghe những lời phàn nàn từ những thứ không phải con người.

104

Và cho đến ngày hôm đó, tôi lại trải qua khoảng thời gian lười biếng.

Cuối cùng ngày đi chơi cũng đến.

Thời tiết quả nhiên là nắng đẹp. Hôm nay trạng thái tinh thần của tôi cũng không tệ, nên tâm trạng rất tốt. Nếu mà bị mưa hành hạ thì tôi đã chẳng còn hứng thú ra ngoài.

Vì định đi bằng tàu điện nên tôi hẹn gặp Akane trước nhà ga. Khi tôi vác túi lên vai đi tới thì cô ấy đã đứng đợi sẵn rồi.

Akane nhận ra tôi liền vẫy tay.

「Xin lỗi. Tớ để cậu đợi lâu không?」

「Không. Tớ cũng vừa mới đến thôi.」

Cô ấy cười bẽn lẽn. Dáng vẻ mặc áo ngắn tay màu trắng trông thật chói lóa. Rất ra dáng mùa hè.

Cô ấy nhìn cái túi đang đeo trên vai tôi.

「To thật đấy.」

105

「Tớ không tìm được cái nào kích cỡ vừa phải cả.」

Đây là cái tôi dùng hồi đi dã ngoại năm cấp hai. Trông hơi cũ kỹ nhưng vẫn dùng tốt. Điểm tốt là dù có quăng quật mạnh tay một chút cũng không rách.

「Vậy, mình đi thôi.」

「Luôn hả?」

「Vâng. Vì...... tớ đã mong chờ suốt mà.」

Akane nói với tôi đủ chuyện. Khác với mọi khi, cô ấy chủ động một cách lạ thường. Có lẽ cô ấy đã được giải phóng khỏi sự rụt rè ở trường học.

Sau đó Akane thú nhận: "Vì háo hức quá nên hôm qua tớ không ngủ được mấy."

Ây chà. Tôi thì ngủ say như chết. Cảm thấy hơi có lỗi.

Mua vé xong chúng tôi ra sân ga. Tự nhiên tôi nhớ lại buổi hẹn hò với Shizuku...... Không không, không cần nhớ lại đâu. Trong thâm tâm tôi, vụ đó không được tính là hẹn hò.

Chúng tôi lên chuyến tàu khá đông các gia đình, thẳng tiến đến đích.

Trên đường đi phải đổi tàu vài lần. Càng đi thì số lượng gia đình và các cặp đôi càng tăng lên.

Dù phải đứng suốt đường đi nhưng vì còn trẻ nên vẫn ổn. Đến nơi tôi vẫn còn rất khỏe.

106

「A. Thấy rồi. Ở kia kìa.」

Ra khỏi nhà ga, Akane chỉ tay. Một ngọn tháp nhọn hoắt hiện ra.

「Nhìn từ đây thì giống cái ở Urayasu nhỉ.」

「Không phải bắt chước đâu.」

「Tớ nghĩ họ không thể làm lộ liễu quá được, nên lại gần chắc sẽ thấy hình dáng khác thôi.」

Quả thật khi xem trong ảnh thì hình dáng hoàn toàn khác. Nếu họ xây dựng để nhìn từ trước nhà ga thấy giống, thì cũng thông minh đấy chứ.

「Đi thôi nào.」

Akane bước đi với khí thế như sắp hát ngân nga đến nơi.

「Được đi chơi qua đêm với Natsuru-san...... cứ như là mơ vậy.」

「Bố mẹ cậu đồng ý hả?」

「Tớ có bạn hồi cấp hai sống ở đây. Tớ nhờ cậu ấy làm bằng chứng ngoại phạm rồi.」

Má cô ấy ửng hồng. Uwaa, thanh xuân ghê. Kiểu này mà bị ông bố cầm kiếm Nhật đuổi theo tôi thì đúng là truyện tranh.

「Ừm.」

「Mình cùng chơi cho thỏa thích nhé.」

108

「Mình sẽ chơi các trò chơi, đi bơi, đi ăn......」

「Ừ.」

「Buổi tối hình như còn được xem pháo hoa nữa. Tớ cũng mong chờ cái đó lắm.」

「Ừ.」

「Sau đó mình sẽ nói chuyện thật nhiều...... Tự nhiên tớ thấy ngượng quá.」

「Vậy sao?」

「Vâng. Tớ, tớ mới làm những chuyện thế này với con trai lần đầu tiên...... Chuyện hôm nay tớ kể với đàn chị trong ban thư viện, chị ấy ngạc nhiên lắm. Chị ấy bảo "Akane-chan mà cũng làm chuyện như thế á".」

「Vậy là lần đầu trải nghiệm nhỉ.」

「Vâng...... Na, Natsuru-san. Cách nói đó nghe...... kỳ cục sao ấy......」

「Vậy thì đổi cho tôi được không?」

「Đổi á............... Ơ!!」

「Akane-chan, người đang nói chuyện không phải là tớ đâu......」

Lúc này tôi mới có thể mở miệng.

Cô ấy ngạc nhiên nhìn quanh quất. Người đứng bên cạnh là Shizuku, còn người bịt miệng tôi là Mikoto.

109

Akane đúng nghĩa đen là kinh ngạc tột độ. Phải rồi. Chính tôi cũng suýt rụng rời chân tay mà.

「Sao lại..................!」

「Hội, Hội trưởng và Kondō-san..................!」

「Đó là câu thoại của bên này mới đúng.」

Mikoto nói với vẻ mặt hờn dỗi.

「Thấy là lạ nghi nghi rồi, quả nhiên là định đánh quả lẻ hả!?」

「Đánh quả lẻ gì chứ, đâu có ý đó...... sao lại ở đây...... khoan đã......」

Sự kinh ngạc vẫn chưa tan biến, lời nói của cô ấy lộn xộn hết cả. Là tôi thì cũng thế thôi.

「Nhờ Hội trưởng điều tra đấy.」

Mikoto trả lời tỉnh bơ.

「Hội, Hội trưởng á!!」

「Đúng vậy.」

Shizuku đáp.

「Tôi dùng vài biện pháp ấy mà.」

「Dùng biện pháp cái gì...... tớ đã giữ bí mật rồi mà......」

「Lớp trưởng lớp cậu hơi nhiều chuyện đấy. Với lại, cậu đã báo cho Trưởng ban thư viện biết khi nào nghỉ rồi đúng không.」

110

「Hửm?」

Akane tái mặt. Ra là vậy, Shizuku chỉ cần từng đó thông tin là đủ sao. Ghê thật đấy.

「Mà, chuyện là vậy đó.」

Cảm giác như ác quỷ đang cười vậy. Tôi và Akane cả hai đều có cùng suy nghĩ "Chống lại Hội trưởng là điều không thể".

「Đừng ủ rũ thế. Cứ tận hưởng đi.」

Định an ủi đấy hả. Tôi thì sao cũng được, nhưng sự thất vọng của Akane là rất lớn.

「Kondō-san..................」

「Các cậu cũng ở lại sao...............」

「Tất nhiên. Tớ chuẩn bị đồ rồi nè.」

Mikoto giơ cái túi khá nhỏ so với đồ đạc của con gái lên. Shizuku thì kéo theo cái vali du lịch có bánh xe.

「Quả nhiên là..................」

Akane nói.

111

「Được mà. Vụ đánh quả lẻ, tớ không giận nữa đâu.」

Mikoto vỗ bộp bộp vào lưng Akane. Nói vậy tức là lúc trước có giận hả.

「Đi bơi đi. Trời đẹp, lại nóng nữa. Làm tớ nhớ đến hồi tắm ở sông Amazon phải canh chừng cá Piranha ghê.」

Chỉ có mình cậu là học sinh cấp ba có trải nghiệm đó thôi.

Akane thở dài thườn thượt rồi nói: "Tớ hiểu rồi". Con người ta cốt yếu là biết từ bỏ. Theo nhiều nghĩa.

Bốn người chúng tôi lục tục kéo nhau đến cổng vào công viên giải trí. Các gia đình và cặp đôi trông ai cũng vui vẻ đập vào mắt. Bên này thì, tôi không nói làm gì, nhưng Akane thì ủ rũ.

「Ano...... Hội trưởng.」

Akane rụt rè mở lời.

「Gì vậy?」

「Chỗ trọ ở đâu vậy ạ......?」

「Cùng chỗ với các cậu.」

「Hả..................」

Câu trả lời gì thế này. Nhưng chắc là vậy rồi. Khéo phòng còn ở ngay cạnh nhau ấy chứ.

112

「A, đúng rồi.」

Mikoto vỗ tay.

「Có khách mời đặc biệt đấy.」

「Khách mời?」

Tôi buột miệng. Khách mời của nhỏ này thì chẳng có gì tốt lành. Hầu hết không phải con người, toàn là nhện với bọ cạp. Tôi luôn tự hỏi sao qua được kiểm dịch hay thế.

「A, Natsuru. Cậu lại định coi thường tớ đấy hả.」

「Cậu toàn làm mấy trò ngốc còn gì.」

「Lần này là con người đàng hoàng nhé. Khách mời tử tế khác hẳn mọi khi.」

Hóa ra cậu cũng tự nhận thức được là mấy lần trước không tử tế hả.

Sau đó Mikoto hắng giọng "E hèm". Cô nàng vung tay như người dẫn chương trình ca nhạc.

「Người đó đây! Mời vàooo—」

Nhìn thấy mặt khách mời, tôi mừng rỡ. Akane thì càng thêm ủ rũ.

Người đang mỉm cười tươi tắn ở cửa ra vào chính là Sakura-san.

113

Đúng vậy.

Sakura-san bước tới chỗ chúng tôi với nụ cười thiên thần thường lệ.

「Chào buổi sáng.」

「A, chào buổi sáng.」

Cái giọng cao vút này tất nhiên là của tôi. Bị từ chối ở nhà ăn, tôi cứ nghĩ nghỉ hè này còn lâu mới được gặp. Gặp gỡ ở đây đúng là may mắn tột độ.

「Natsuru-san, lâu rồi không gặp.」

Cô ấy trả lời tôi đàng hoàng. Oa, tuyệt vời. Chuyện ở nhà ăn tôi quên sạch rồi.

「Kh, không ngờ cậu cũng đến.」

「Tớ được Shizuku-chan và Kondō-san rủ.」

「Lần trước cậu đã cho tớ ngủ nhờ ở chung cư, nên coi như là đáp lễ.」

Shizuku giải thích. Giỏi lắm Hội trưởng. Lần đầu tiên tôi thấy kính trọng cô đấy.

「Đi chơi qua đêm có vẻ vui nhỉ. Có thể tớ sẽ làm phiền mọi người, nhưng mong được giúp đỡ nhé.」

Không không không dám. Tôi mới là người hay làm mấy hành động không biết đọc bầu không khí, xin hãy dùng tấm lòng bao dung mà chấp nhận.

114

「Ano......」

「Hả......」

Sakura-san nhìn chúng tôi với vẻ dè dặt.

「Natsuru-san...... Natsuru-san nữ đâu rồi......?」

「Lát nữa cô ấy sẽ đến.」

Shizuku trả lời trước cả tôi.

「Vừa nãy có liên lạc bảo là sẽ đến muộn một chút.」

「Vậy à.」

Sakura-san có vẻ tiếc nuối. Cô ấy xìu xuống. Uu, để người đẹp phải làm bộ mặt thế này. Mà nói chứ, quả nhiên mục tiêu là tôi phiên bản nữ sao.

Tôi cũng suýt ủ rũ giống Akane, nhưng may mắn lấy lại tinh thần. Cái gì chứ, nhân cơ hội này thân thiết hơn là được mà.

Sakura-san quay về phía tôi.

「Natsuru-san.」

「Vâng, vâng.」

「Với tư cách là tình địch, tớ sẽ không thua đâu nhé.」

115

「......Vâng.」

Quả nhiên là thế này. Cái cảm xúc phức tạp khó tả trào dâng từ tận đáy lòng tôi liệu có cách nào giải quyết không đây.

Tuy nhiên đối với Sakura-san, mục tiêu là tôi phiên bản nữ. Tôi phiên bản nam hiện tại không nằm trong mắt cô ấy. Hôm nay cô ấy đến đây cũng với tâm thế đó.

Sakura-san làm tư thế quyết tâm (guts pose) trông dễ thương lạ lùng. Tôi thì vẫn hơi chán nản, Akane thì tinh thần bay thấp là đà, còn Mikoto thì vẫn hăng hái như một con ngốc.

「Được rồi—, vậy thì Let's go!」

Với tiếng hô to tướng của Mikoto dẫn đầu, chúng tôi tiến vào bên trong công viên giải trí.

Công viên giải trí này có thể đi trực tiếp vào khách sạn từ bên trong. Hay nói đúng hơn, khách sạn nằm ngay sát công viên để tăng cảm giác hòa nhập.

Tất nhiên cũng có thể ra vào bằng cổng riêng như bình thường.

Chúng tôi vào công viên trước, rồi quyết định sẽ cất hành lý ở khách sạn.

116

「Uo, to thế!」

Vừa bước vào công viên, Mikoto đã thốt lên một câu cảm thán nghe kém thông minh. Công viên giải trí này có nhiều trò chơi liên quan đến nước, cơ sở vật chất cái nào cũng khổng lồ. Vì có nhiều hồ bơi nên chắc cần không gian rộng.

Khuôn viên công viên chia làm hai phần, một bên có các trò chơi liên quan đến nước nhưng mặc quần áo bình thường để chơi.

Bên còn lại có các trò chơi và hồ bơi, nơi phải mặc đồ bơi để hoạt động. Bên này không được mặc quần áo thường đi lại. Hình như áo phông thì được.

「Ở đây có cả suối nước nóng đúng không.」

「Vâng. Chỗ có hơi nước bốc lên kia, tớ nghĩ là nó đấy......」

Akane chỉ về phía bên trái. Quả nhiên có hơi nước bốc lên thật.

「Hồ bơi thì sao?」

「Tất nhiên là đi rồi. Mấy cái này phải trải nghiệm hết chứ. A—, bận rộn quá, bận rộn quá.」

「Được. Vào chỗ đó nữa.」

Tôi chen vào.

Chưa làm gì cả mà giọng Mikoto đã phấn khích. Cái không khí truy vấn Akane ban đầu đã bay biến sạch trơn, giờ tâm trí cô nàng đã chuyển sang việc làm thế nào để tận hưởng công viên giải trí. Ở những điểm này cô ta mạnh thật.

117

「Được rồi, khách sạn.」

Chúng tôi đi về phía khách sạn cao chót vót.

Check-in tại sảnh lễ tân. Theo lời chị nhân viên lễ tân, khách sạn này có phòng thay đồ đi kèm, nên có thể thay đồ rồi đi thẳng ra công viên giải trí.

「Nè, mặc đồ bơi đi lại trong khách sạn được không?」

Mikoto mắt sáng rực hỏi, chị lễ tân trả lời bằng giọng nhẹ nhàng.

「Xin quý khách vui lòng hạn chế ạ.」

「Gì chứ. Tớ đã định phô bày dáng vẻ sexy, dynamites và gợi cảm ngầu lòi của mình mà.」

Mikoto trông có vẻ chán nản. Mày đang nghĩ cái gì thế hả.

Chúng tôi nhận thẻ chìa khóa. Nhân viên khách sạn mang hành lý lên phòng giúp.

Chị lễ tân vẫn giữ nụ cười. Chắc có nhiều người hỏi câu tương tự lắm.

「Lối này ạ.」

Nhân viên khách sạn mở cửa phòng.

118

「Hả..................」

Người thốt lên là tôi. Akane bên cạnh đang cúi gầm mặt. Tôi và cô ấy chung một phòng. Vốn dĩ là hai người đi, nên phòng cũng ở cùng nhau. Nhớ lại thì cái vé lớp trưởng đưa là loại dành riêng cho các cặp đôi.

Nhóm Shizuku thì đúng là ở phòng ngay bên cạnh.

「A—, gì vậy. Quả nhiên là hai người ngủ chung ha.」

Mikoto nói. Phòng của nhỏ này là phòng ba người gồm Mikoto, Shizuku và Sakura-san.

「Akane-cha—n. Dù gì thì thế này cũng hơi quá đà đấy!?」

「Ơ...... Đâu có...... Là tình cờ thôi......」

「Tình cờ cơ á—」

Do sự hưng phấn khi đến công viên giải trí nên lời lẽ không mang vẻ trách móc lắm, nhưng kiểu gì thì cũng giống như đang bắt nạt.

Tôi vừa nghe chuyện vừa nhìn về phía Sakura-san. Tôi nghĩ có khi việc này sẽ làm cô ấy buồn lắm.

Nhưng xem ra cô ấy chẳng có cảm xúc gì đặc biệt. A, là vì tôi là con trai mà.

「Nhưng mà nà—, nam nữ chung một phòng thì nà—」

120

「Senō-kun.」

「Kế hoạch nó thế rồi nên chịu thôi. Đổi sang phòng khác thì tốn thêm phí, lãng phí lắm......」

「Kh, không được ạ...............!」

「Vậy tớ đổi cho nhé.」

Akane rất tuyệt vọng. Chắc là tuyệt vọng thật. Tại sao lại mơ hồ ư, vì tôi đang bị Shizuku nhìn chằm chằm.

「V, vâng..................」

「Tôi không định nói ra nói vào chuyện cậu làm đâu. Nhưng hãy giữ thái độ chừng mực nhé. Với tư cách Hội trưởng hội học sinh, tôi chỉ nói vậy thôi.」

Với tư cách Hội trưởng hội học sinh à. Tự nhiên nhấn mạnh chỗ đó, có ý gì không nhỉ.

Mà thôi kệ. Nếu thoát khỏi cái ánh nhìn đáng sợ đó thì sao cũng được.

Tạm thời chúng tôi lánh vào trong phòng.

Từ phòng khách sạn có thể nhìn rõ công viên giải trí bên ngoài. Chắc đây cũng là một điểm thu hút khách.

Có hai cái giường. Chúng được đặt hơi xa nhau một chút.

121

「Ano...... ừm...... Natsuru-san......」

Akane nói nhỏ nhẹ.

「V, vẫn là không ổn nhỉ. Chung phòng thế này......」

「Không, được mà.」

Tôi cầm ống nghe lên.

Giờ mà bảo là không ổn thì muộn rồi.

Vừa đặt hành lý xuống, đang định xem làm gì tiếp theo thì điện thoại reo ngay lập tức.

(Natsuru? Bọn này đi bơi đây, xuống nhanh lên.)

Là Mikoto. Cái đồ nhanh nhảu.

(Tập hợp ở chỗ ra khỏi phòng thay đồ dưới tầng trệt nhé. Cậu mà lề mề là tớ kể chuyện cậu tè dầm hồi mẫu giáo cho mọi người nghe đấy.)

「Biết rồ—i.」

Tôi nói 「Đồ ngốc, đồ điên, xuống ngay đây」 rồi cúp máy. Kệ xác nó thì không biết nó sẽ làm ra chuyện gì. Loan tin xấu hổ của tôi khắp khách sạn là chuyện dễ như ăn kẹo với nó.

Này. Đừng có nói to thế chứ. Sakura-san mà nghe thấy thì làm sao.

Trước hết phải lấy đồ bơi ra đã. Tôi mở khóa kéo túi xách.

122

「Oa—!」

Tôi buột miệng hét to. Bên trong là con thú nhồi bông lòi nội tạng, Harakiri Tora.

「Sao ngươi lại chui vào trong này!!」

「Nếu là cự ly ngắn thì được.」

「Tại cậu có vẻ không định mang tôi theo, nên tôi tự chui vào.」

「Ngươi...... Ngươi đi bộ được à.」

Nhớ lại thì thỉnh thoảng thấy hướng nằm của nó thay đổi. Hóa ra là do nó di chuyển xong à.

「Ano...... Natsuru-san...............」

Akane làm vẻ mặt bất an.

「A...... Không, xin lỗi. Cậu biết Sứ giả của tớ là Harakiri Tora rồi đúng không. Hắn ở trong túi. Tớ giật mình nên......」

「Không, cái đó...... Trong túi của tớ cũng có.」

Cô ấy vẻ mặt áy náy lôi ra Seppuku Kuro Usagi.

「Yo—, Harakiri.」

「Đây là Seppuku-san. Lâu rồi không gặp.」

123

「Trông có vẻ khỏe mạnh nhỉ.」

Hai con thú nhồi bông nhìn nhau cười khanh khách. Vui vẻ cái gì chứ.

「Sao cả con thỏ cũng ở đây vậy.」

「Ừm...... Ano...... Nó cứ nằng nặc đòi đi theo......」

Akane co rúm người trả lời.

「Đừng có nói thế chứ.」

Seppuku Kuro Usagi vừa cười vừa nói.

「Không, thấy thái độ của Akane khả nghi nên tao gặng hỏi, thì ra là đi qua đêm với chú mày. Thế thì tao phải đi chứ.」

「Có hai con thú nhồi bông biết nói sao.」

「Trò chơi và hồ bơi đấy.」

「Thế chúng mày có bơi được không?」

「Trông vui mà.」

Nó nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại (chắc thế). Khốn khiếp.

「Thú nhồi bông mà bơi được cái nỗi gì. Đầu óc hỏng hết rồi hả.」

Nhắc mới nhớ, liệu nó có nổi trên mặt nước không nhỉ. Nhẹ thế chắc là nổi.

124

...............Sao cũng được. Quan trọng là cái tình huống này giải quyết sao đây.

「Làm thế nào bây giờ. Thú nhồi bông biết nói, nếu Sakura-san biết được thì ngất xỉu mất.」

「Oya, người đó cũng đến à.」

「Đừng có thong dong thế.」

「Tôi sẽ làm cho không bị lộ, yên tâm đi.」

Đang cảm thấy mồ hôi lạnh sắp tuôn ra thì điện thoại lại reo. Tôi phản xạ nhấc máy.

Cái gì mà yên tâm chứ. Không chỉ Sakura-san, mà để nhân viên khách sạn phát hiện ra thì to chuyện đấy.

(Này, xuống nhanh lên đi chứ. Cậu muốn bị lộ cái chuyện ám ảnh đó lắm hả?)

「Im đi, xuống ngay đây.」

Nói xong tôi cúp máy. Cái đồ ngốc Mikoto chẳng thèm để ý chút nào đến nỗi khổ của tôi.

「A—, Akane-chan, trước mắt cứ đi đã.」

「..................Vâng.」

Chúng tôi nhét mấy con thú nhồi bông vào túi.

「Oa, làm cái gì thế.」

「Tao ám quẻ mày đấy thằng khốn.」

Tôi cố gắng lờ đi mấy lời chửi rủa.

Cầm túi đựng đồ bơi đi xuống lầu.

125

Đầu tiên đưa vé để đổi lấy vé vào cửa tự do một ngày không thấm nước, sau đó mới vào trong. Khá là phiền phức.

Phòng thay đồ nằm ở tầng một, cách xa sảnh lễ tân. Gần quá thì lại thành ra cởi trần đi lại lung tung mất.

Đương nhiên phòng thay đồ nam nữ riêng biệt. Tôi lỡ tay tự kiểm tra lại bản thân, đúng là con trai. Thỉnh thoảng không rõ giới tính là một dạng bệnh nghề nghiệp chăng.

Phòng thay đồ sạch sẽ và hoành tráng. Chỗ này chỗ kia có trang trí hình nhân vật linh vật của công viên, khiến không chỉ trẻ con mà người lớn cũng thấy phấn chấn.

Tôi thay đồ nhanh chóng rồi ra ngoài.

Ánh nắng chói chang, hồ bơi khổng lồ và thác nước chảy từ ngọn núi nào đó. Ooo, cứ như đến một thế giới khác vậy. Tự nhiên muốn chống nạnh cười to ghê.

「Natsuru, chậm quá!」

Đang nghĩ ồn ào quá, tôi quay về hướng phát ra tiếng gọi và giật mình.

Cái giọng oang oang của Mikoto dội gáo nước lạnh vào sự hưng phấn của tôi. Đúng là cô nàng không biết đọc bầu không khí.

Đang đứng xếp hàng là Mikoto, Shizuku, và Sakura-san. Đương nhiên tất cả đều mặc đồ bơi.

Mikoto đang vẫy tay mặc bộ bikini tông đỏ, hông quấn khăn pareo. Phần trên là kiểu áo yếm, nhưng mà nhỏ này ngực to thế này từ bao giờ vậy? Không phải đồ giả đấy chứ.

Shizuku thì, ừm, nói sao nhỉ, giống mấy con ma-nơ-canh chân dài dáng chuẩn hay đứng ở trung tâm thương mại ấy. Mặc bộ đồ bơi thời thượng đúng mốt. Dù có ngực nhưng dáng người thanh mảnh nên rất nổi bật. Bộ bikini tông màu tím. Nhỏ này cũng mặc bikini à.

A, tất nhiên người làm tôi ngạc nhiên và ngẩn ngơ ngắm nhìn là Sakura-san trong bộ đồ bơi rồi. Còn ai khác nữa.

Và Sakura-san. Cô ấy mặc bộ đồ bơi liền thân phối màu cam và vàng, đang hơi e thẹn. Chỗ cần lồi thì lồi, chỗ cần lõm thì lõm, tuyệt vời ông mặt trời. Phải gọi là hiện thân của cái đẹp hay sao nhỉ, không thua kém gì người mẫu ảnh đâu. Tôi hối hận vô cùng vì không mang máy ảnh.

Đang mải mê ngẩn người nhìn Sakura-san thì Mikoto sáp lại gần. Này, tránh đường coi. Không thấy Sakura-san đâu cả.

「Ồn ào quá. Có chút chuyện thôi.」

「Cậu làm gì cũng chậm chạp nhỉ.」

「A—..................tí tớ kể sau.」

127

Cô nàng.

「Hừm. Mà thôi kệ. Bơi đi.」

Quả nhiên có Sakura-san ở gần mà. Trong đầu Mikoto giờ toàn chuyện chơi bời thôi.

Tôi gật đầu đồng ý thì Akane bước tới.

「Xi...... Xin lỗi...... Tớ đến muộn.」

Theo thói quen, cô ấy đi cúi đầu. Ở đây miêu tả đồ bơi của cô ấy cũng là phép lịch sự nhỉ.

Váy liền thân màu hồng nhạt, dáng người thì...... ừm, cũng cố gắng đấy. Tôi thích kiểu con gái thế này.

「Làm cái gì thế Akane-chan. Đàng hoàng lên chút đi.」

「Ơ...... Ơ......」

Akane ôm cái khăn tắm bằng cả hai tay, lúng ta lúng túng. Đúng là cô ấy quá nhút nhát thật, nhưng Mikoto thì cư xử cứ như ông chú già ấy.

「Dễ thương mà, nè.」

Cô nàng thô bạo giật cái khăn tắm ra. Akane kêu lên 「Kyaa」 rồi đỏ bừng mặt.

「O—, cũng dễ thương phết đấy chứ. Dáng cũng không tệ đâu. Nè, Natsuru.」

Khó bình luận quá, nên tôi giữ im lặng.

128

「Sao nào, thấy thế nào.」

「Cái gì.」

「So sánh tớ với Akane-chan xem.」

「Thế nào là thế nào......」

Cái gì là thế nào cơ chứ.

Có vẻ là bảo tôi đánh giá. Nhìn cô nàng chống nạnh ưỡn ngực đầy khiêu khích là biết ngay mà không cần hỏi. Nhưng mà này, cậu bảo tôi nhìn chằm chằm so sánh hai người hả. Nếu bảo so sánh thuần túy thì tôi nghĩ mang thước dây với cân đo mỡ cơ thể ra là chính xác nhất, nhưng tất nhiên không thể nói thế được.

「Sao cũng được mà.」

「Uwa, tệ thật. Cậu phải khen là cả hai đều đẹp, dáng chuẩn hay nhìn kích thích lắm chứ.」

「Làm gì có chuyện kích thích.」

「Gì, cậu ngần này tuổi đầu mà đã khô héo rồi hả.」

Mà, đúng là từ khi biến thân, mấy cái ham muốn đó giảm đi thật.

「Nè, khen đi chứ.」

「Đừng có ép buộc.」

129

「Không giục là cậu không khen đâu. Mà này, không phải cậu để ý đến ai khác ngoài bọn tớ đấy chứ.」

Có đấy. Biết thừa còn gì.

「Hội trưởng đúng không.」

「Hội trưởng? Tại sao tôi phải để ý cái con cá sấu ăn thịt người đó chứ.」

À thì, dáng cô ấy đẹp thật, tôi công nhận. Shizuku lúc này vì nắng gắt nên đã đeo kính râm vào, nhưng cái khí chất đó cứ như diễn viên điện ảnh ấy. Trông chẳng giống học sinh cấp ba tí nào.

「Uu.................. B, bất công quá..................」

Akane lại làm vẻ mặt tuyệt vọng.

「Thật đấy, chỉ muốn đánh bom khủng bố cho xong.」

Đây là Mikoto. Đừng có thản nhiên nói mấy câu nguy hiểm thế chứ.

Giả vờ tự nhiên, tôi tiến về phía Sakura-san.

Hơn mấy chuyện đó, tôi quan tâm đến bên này hơn nhiều.

「Sa...... Sakura-san.」

Chết thật, tôi tự thấy mình đang căng thẳng. Tại vì đây là lần đầu tiên đi bơi cùng nhau mà.

130

「B, bộ đồ bơi đó, hợp với cậu lắm.」

「Cảm ơn cậu.」

Sakura-san mỉm cười. Ôi chao, cứ như một bông hoa lớn nở rộ giữa công viên giải trí vậy, mà cách diễn đạt của tôi nghe cổ lỗ sĩ quá.

「Không có gì.」

「Được bơi cùng Sakura-san, tớ hạnh phúc lắm.」

「Nhưng mà tớ bơi không giỏi lắm......」

Sakura-san vừa cười vừa từ chối khéo.

「A, vậy thì để tớ dạy cho.」

Ê—, tôi muốn dạy mà. Tuy nhiên, việc luôn giữ khoảng cách với con trai như thế này quả đúng là cô ấy. Nghe đâu số lượng đàn ông cố vượt qua bức tường này và bị bắn hạ là vô số kể.

Phía sau có tiếng 「Ya—i, bị đá rồi」, 「Ano, Natsuru-san, bọn tớ thì......」. Ai nói câu nào thì không cần giải thích nữa nhỉ.

Sakura-san liên tục ngó nghiêng.

131

「Natsuru-san...... Natsuru-san nữ vẫn chưa đến sao ạ.」

「Chắc sắp rồi đấy.」

Hội trưởng học sinh phong cách diễn viên điện ảnh trả lời. A lô, tôi đang ở đây này.

「Chắc một lúc nữa là tới thôi.」

Sao lại hỏi tôi. Hết cách nên tôi trả lời đại.

「Nè Senō-kun. Cô ấy có vẻ đến muộn nhỉ.」

「Lát nữa mình đi đón nhé.」

「Giờ chơi hay bơi gì đó đi đã. Đứng đây cũng chẳng để làm gì.」

Đón kiểu gì thì tôi chịu, nhưng tóm lại cô ta nói vậy.

「Ie—i, bơi thôi!」

Mikoto tán thành đầu tiên. Chưa kịp ngăn thì cô nàng đã hét lên 「Uooo」 rồi chạy biến. Không khởi động gì à. Chắc là không rồi.

Có trò chơi cảm giác mạnh nữa, nhưng chúng tôi quyết định đi bơi.

Trong công viên có một cái hồ bơi dài ngoằng thẳng tắp 50 mét, một cái có cầu trượt nước, một dòng sông lười chu vi 100 mét, và ừm, còn nhiều cái nữa. Tôi cứ nghĩ là sẽ không đông lắm, nhưng nghe nói vào lúc nóng nhất còn hạn chế người vào thì đúng là đáng ngạc nhiên.

132

Hôm nay không đông đến mức đó. Vừa đủ để chơi thoải mái.

Sakura-san đang làm gì đó ở góc hồ bơi cùng với Shizuku. Đang được dạy bơi. Còn việc nghi ngờ liệu Shizuku có biết bơi không là một câu hỏi ngớ ngẩn. Nhỏ này cái gì chẳng làm được.

「Natsu—ru—!」

Mikoto vẫy tay rối rít.

「Bên này có bãi cát nè—. Lại đây!!」

Tôi là trẻ con chắc. Nhưng mà thôi cứ đi.

Tôi đi cùng Akane. Đó là khu vực có mái che, bên trong tái hiện lại bãi biển vùng nhiệt đới. Có cả cây dừa, trông rất thật.

「Bơi một mình đi.」

「Bơi ra xa chút đi.」

「Gì chứ lạnh lùng thế. Thử xem bơi được đến đâu không?」

「Nhìn thấy tường chắn sờ sờ ra đấy còn gì.」

Tôi nói với Mikoto. Nghĩ kiểu gì thì đằng kia cũng là ngõ cụt.

「Hứ. Đồ ngốc. Được rồi tớ đi một mình đây.」

Mikoto hét lên 「Tou!」 rồi nhảy ùm xuống. Đúng là cô gái tràn đầy năng lượng.

133

Cô nàng này bơi ở con sông có cá sấu Nam Mỹ cũng thấy bình thường. Nói là 「Iya—, tớ sợ ký sinh trùng lắm」, nhưng cái đáng sợ phải là cá sấu chứ.

Vừa đập nước tung tóe vừa bơi đi.

Akane đi đâu đó, rồi quay lại. Cô ấy ôm theo một cái tấm ván bơi (bọt biển) đi thuê.

「Hả? Cậu không bơi được à?」

「Cũng bơi được một chút, nhưng tớ thấy bất an lắm..................」

Cô ấy nói vậy. Nếu bơi được một chút rồi thì còn lại là vấn đề thể lực và sự tự tin thôi. Tư thế bơi sẽ được điều chỉnh dần khi bơi nhiều.

「Vậy, đi thôi.」

「Tớ về rồi đây—!」

「Oa!」

Tôi và Akane cả hai cùng giật mình. Mikoto vừa leo lên bãi cát, nước nhỏ ròng ròng.

「Cậu bơi xong rồi á!?」

「Ừ. Vui lắm.」

134

「Nhanh thật......」

「Không được rồi—」

「Chạy trốn và bơi lội thì nhanh là nhất. Khi bị vệ sĩ của tổ chức buôn ma túy đuổi, thường hay gặp sông trước mặt lắm. Lúc đó mà bảo không biết bơi thì tiêu đời.」

「Tớ chưa trải qua chuyện đó bao giờ nên không hiểu.」

Thôi cứ coi là không được đi. Dù sự thật là rất nhanh.

「Nè Natsuru.」

Mikoto vẫn tiếp tục: 「Vậy cùng tớ đi Trung Mỹ đi. Chỗ nguy hiểm nhất ấy」. Đùa à. Nguy cơ bị giết ngoài đời thực tăng cao đấy.

Tôi và Akane từ bãi cát xuống nước. Tất nhiên không phải nước biển. Mikoto cũng nói 「Bơi lần nữa!」 rồi bám theo.

Tận hưởng bơi lội một chút. Dưới chân là cát nên cảm giác rất thích. Trông có vẻ bảo trì vất vả lắm đây.

Akane bám vào tấm ván bơi nổi lề phềnh. Mikoto thì vẫn vừa hét vừa bơi. Cứ như xuồng máy lao vào đàn cá vậy.

Khi tôi đang kéo tấm ván bơi của Akane thì Mikoto quay đầu bơi lại.

135

「Gì thế.」

「Vừa bị tán tỉnh xong.」

「Hừm.」

Tôi trả lời thế thì bị mắng ngay.

「Nè. Không còn gì khác để nói hả.」

「Không có. Mấy tay tán tỉnh đó có thật không đấy.」

「Mấy người đằng kia kìa.」

Nhìn theo thì đúng là có một nhóm trông như sinh viên đại học. Nhưng mà có gái đi cùng rồi còn gì. Đang nói chuyện vui vẻ thế kia.

「Cũng có kẻ dở hơi nhỉ.」

「Cái gì—」

「Tại họ đang đi cùng con gái kìa.」

「Ái chà, thật đấy.」

「Tán xong tớ là đi tán người khác luôn à. Lũ thô lỗ.」

Mikoto đưa tay lên che nắng, nhìn đám con trai đó.

「Lựa chọn đó là đúng đắn đấy. Chắc bên kia bắt chuyện với cậu xong thấy thất vọng quá.」

136

「Không đâu—, chắc là lóa mắt trước vẻ đẹp của tớ nên bỏ cuộc đấy. Đi tán mấy cô em vừa tầm mình thôi.」

Tư duy tích cực gớm. Có khi phải học tập cái này.

Akane vẫn bám vào tấm ván bơi, bơi vòng tròn theo chiều kim đồng hồ.

「Cậu không bơi thẳng à?」

「Sao nó cứ bị cong đi ấy..................」

Lực đẩy bí ẩn gì đây. Cô ấy nói 「Ei」 rồi nghiêng người, nhưng lần này lại trôi ngược chiều kim đồng hồ. Diễn hài kịch hả.

「Gì vậy.」

Có vẻ Mikoto đã quên vụ tán tỉnh, giờ đang nằm ngửa nổi trên mặt nước. Sứa à.

「Nè—, Natsuru.」

「Ở đây mà tuột đồ bơi, rồi hét lên kya— không chịu đâu—, cậu có đang mong chờ thế không?」

「Nói cái gì thế.」

「Nhưng mà tiếc quá. Cái này thực ra là dạng móc cài, bên trên lại buộc dây nữa nên cậu mong chờ cũng vô ích thôi.」

Đầu óc có vấn đề hả.

Nếu là Sakura-san thì không chỉ mong chờ mà tôi còn mơ mộng nữa, chứ cậu thì tôi chả nghĩ tới tí nào đâu. Mà đừng có nói to mấy chuyện đó.

137

Mikoto khéo léo quay đầu sang ngang trong khi vẫn nằm ngửa nổi lềnh bềnh.

「A—, của Akane-chan thì cũng vô vọng rồi. Với bộ đồ bơi đó.」

Akane đỏ mặt, lấy tấm ván bơi che người.

「Kondō-san.................. thô thiển quá..................」

「Thế á? Mấy vụ lộ hàng của gái xinh thì đến tớ cũng thấy 『Ohm』 một cái đấy chứ.」

Kiếp trước của nhỏ này là ông chú già chắc luôn. Không phải ai cụ thể, mà là một ông chú nói chung.

「Tớ...... mấy chuyện đó...... không thích lắm......」

「Chán ghê. Tớ cũng không thích mình bị lộ đâu. Nhưng người khác bị lộ thì chẳng phải vui sao?」

「Trơ trẽn..................」

Hoàn toàn đồng ý. Cởi mở quá mức rồi. Cái tư duy này chắc là bẩm sinh. Từ hồi mẫu giáo đến giờ vẫn y nguyên, chắc chắn là vậy.

「Quả nhiên Natsuru á, nếu không phải đồ bơi của Sakura-san tuột ra thì không vui hả?」

「Tôi không phủ nhận.」

「Hửm—, nhưng người đó, chẳng phải phòng thủ kín kẽ lắm sao?」

「Phòng thủ đồ bơi là cái gì. Có phải mặc áo giáp đâu.」

138

「Không phải, là tính cách ấy. Kiểu như, trông không có vẻ sẽ làm mấy vụ lộ hàng đâu.」

Hừm. Cái đó thì đúng. Dù có vẻ hơi ngây thơ tự nhiên, nhưng chỗ nào cần giữ thì vẫn giữ. Nếu không thì sao giữ khoảng cách với đàn ông đến mức đó được. Nhưng cái đoạn mê Thú Nội Tạng thì là tự nhiên...... chăng?

「Hội trưởng trông cũng không có vẻ sẽ làm thế nhỉ.」

「Có phải đúng không?」

「Có phải cái gì cơ.」

「...............Cậu đang để ý đến Hội trưởng đúng không?」

「Làm gì có chuyện đó.」

Đó là chuyện không thể xảy ra dù trái đất có trật khỏi quỹ đạo. Cô ấy là người đẹp và thông minh, nhưng chuyện tôi để ý thì tuyệt đối...... mà, tôi giải thích nhiều lần quá rồi nhỉ.

「Hừm. Vậy thì tốt, nhưng cậu im ỉm mà đi hẹn hò với Hội trưởng thế kia thì...」

「Nói nghe khó nghe thế.」

「Thì đã làm rồi còn gì.」

「..................Chuyện cậu nói về Hội trưởng, lạ thật đấy.」

Mikoto thôi không nằm ngửa nữa, đặt chân xuống cát.

「Người đó mà lộ hàng thì không tưởng tượng nổi...... Hửm?」

139

「Đó là tình cờ thôi.」

「Xạo ke.」

「Làm gì có chuyện tình cờ thế. Hẹn hò ấy mà, phải có một bên rủ thì mới thành chứ.」

「Tớ không rủ mà cũng chẳng được rủ.」

Vâng, nói dối đấy.

Chết thật, tình hình không ổn. Theo lý lẽ của nhỏ này thì thành hẹn hò mất. Cậu không nhận ra đó là một dạng hình phạt sao.

「Một kẻ mờ nhạt như cậu mà thân thiết với Hội trưởng thì bản thân nó đã kỳ lạ rồi.」

「Có thân thiết gì đâu.」

「Lại xạo.」

「Cậu muốn biến tôi thành cái gì hả. Thậm chí tôi còn đang phát ra sóng điện từ để xua đuổi Hội trưởng đây này. Giống mấy đài FM lậu ấy.」

「Cậu nghĩ người ta là cái gì thế.」

「Cậu không phát ra sóng điện từ kỳ quặc thu hút Hội trưởng đấy chứ?」

Quay lại nhìn, tôi buột miệng kêu lên 「Hii」.

「Vậy tại sao, Hội trưởng lại ở sau lưng cậu thế kia.」

140

「Nói chuyện về tôi hả?」

Thật sự Shizuku đang đứng ngay sau lưng. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi xin đề cử cho những kẻ khổ dâm (M). Nóng thế này mà sống lưng tôi muốn đóng băng. Nếu không có Sakura-san đứng cạnh, chắc tôi chết vì trụy tim mất.

Shizuku hỏi.

「Đang nói chuyện về Hội trưởng đấy.」

「Không...... Không có gì......」

Mikoto nói thừa thãi.

「Ara, cậu quan tâm đến tôi à. Vui thật đấy.」

「Chỉ là nói chuyện bình thường thôi. Với Hội trưởng thì...... không phải không liên quan nhưng mà không liên quan.」

Tôi đang nói cái quái gì thế này. Lời bào chữa chẳng ra đâu vào đâu.

「Sự bối rối đó đáng ngờ lắm.」

Mikoto nói. Chết tiệt, mấy chỗ này nhạy cảm gớm.

「Đúng là tôi và Senō-kun thân thiết hơn trước thật.」

「Không, khoan đã.」

Akane bắt đầu chìm xuống, miệng kêu 「Uu...............」 kìa.

141

「Thân thiết mà.」

「Hả?」

「Shizuku-chan và Natsuru-san thân thiết lắm sao.」

Sakura-san nói với vẻ ngây thơ. Không, làm gì có chuyện đó.

Nhưng trước khi tôi kịp phủ nhận, Shizuku đã nói trước.

「Quả nhiên. Tớ đã nghĩ là vậy mà. Nhưng Shizuku-chan có bạn trai thì hiếm thật đấy.」

「Đúng vậy. Có lẽ là hiếm.」

「Natsuru-san, hãy chơi cùng Shizuku-chan nhiều vào nhé.」

Aaa, bị nói với nụ cười đó thì tôi chẳng phản bác được gì nữa. Tôi thì sao cũng được với Shizuku, tôi muốn thân thiết hơn nữa với Sakura-san cơ.

Cảm giác ý muốn của tôi chẳng được ai quan tâm. Mikoto thì gầm gừ 「Mư—」, Akane thì sủi bọt chìm nghỉm. Sakura-san cười tươi rói, còn Shizuku cười mỉm chi. Đây là cái địa ngục nào vậy.

Shizuku liếc nhìn đồng hồ. Cái đồng hồ to tướng hình lá dừa được gắn ở đó.

「Senō-kun, đi thôi nào.」

142

「Đi đón người đấy.」

Đón ai cơ.

Shizuku chẳng đợi tôi trả lời, cứ thế đi lên bờ. Sakura-san vẫy tay 「Đi nhé—」 rất vui vẻ.

Hết cách, tôi đành đuổi theo.

「Này Hội trưởng. Đi đón ai cơ?」

「Senō Natsuru.」

「Tôi đang ở đây này.」

「Senō-san nữ cơ.」

A, ra là vậy.

Theo kịch bản thì tôi phiên bản nữ sẽ đến sau. Sakura-san vẫy tay vui vẻ như vậy chắc cũng vì thế. Cứ phải biến thân rồi quay lại, phiền phức ghê.

「Nè. Hay là bảo tôi phiên bản nữ bị đau bụng nghỉ đi.」

「Không được đâu. Cô bé đó đang mong chờ mà.」

「Tại vì...」

「Hay là Senō-kun định nói là cảm xúc của Kaede thế nào cũng mặc kệ?」

143

Nói thế thì chịu rồi. Đành phải nghe theo chứ sao.

「Với lại nhé.................. đừng quay lại, nhìn ra phía sau đi.」

Làm kiểu gì.

「Dùng cái gương kia kìa.」

Trước mặt có một cửa hàng giống nhà nghỉ bãi biển. Thực đơn được viết trực tiếp lên gương. Tôi nhìn chằm chằm. Trong gương phản chiếu những bóng người.

Gì vậy, là đám sinh viên đại học lúc nãy mà. Vẫn đang nói chuyện với mấy cô gái. Tận hưởng công viên giải trí ghê nhỉ, tốt thôi.

「Là các cô gái đối phương đấy.」

「Nhìn không rõ.」

「Là Nakao-san và Yamakawa-san đấy.」

「..................Là Kämpfer Trắng sao?」

Shizuku im lặng đặt ngón tay lên môi.

Giật mình thật. Kẻ địch ở ngay gần. Làm sao họ biết hôm nay chúng tôi ở đây nhỉ.

「Họ cứ bám theo chúng ta không rời không gần như thế đấy. Chắc là giám sát nhỉ.」

144

「Từ lúc nào vậy.」

「Từ lúc chúng ta vừa đến đây.」

Cậu cũng nhận ra từ lúc đó sao.

Không hiểu sao họ không tấn công, nhưng có vẻ như họ đang trà trộn vào chơi cùng với kẻ địch. Ngô Việt đồng chu (kẻ thù đi chung thuyền). Dùng từ này có đúng không nhỉ.

「Nên là Senō-kun phải biến thân thôi, không thì rắc rối lắm.」

「Đến lúc cần kíp hãy biến thân không được sao.」

「Cậu định mặc nguyên đồ bơi nam? Kaede sẽ nghĩ gì đây.」

Đúng là vậy. Không chỉ là gu thẩm mỹ tệ hại mà còn hơn thế nữa.

Tôi và Shizuku đến phòng thay đồ của khách sạn. Giờ thay đồ kiểu gì đây. Tôi chỉ có mỗi bộ đồ bơi này thôi.

「Trước mắt, vào phòng thay đồ nữ đi.」

「Hiểu rồi...... Này!!」

Tôi phản đối nhưng Shizuku nhíu mày.

「Cậu định biến thành nữ ở phòng thay đồ nam à? Không biết xấu hổ sao?」

「Nhưng tôi phải vào phòng thay đồ nữ trong hình dáng con trai còn gì!」

145

「Thì cứ vào đi.」

Cô nói thì dễ lắm. Ra khỏi phòng thay đồ nam vào phía khách sạn, rồi mới vào phòng thay đồ nữ. Nếu nhân viên khách sạn nhìn thấy thì dính líu đến cảnh sát, mà trong phòng thay đồ nữ có người thì cũng dính líu đến cảnh sát. Bị bắt thì cậu có biện hộ cho tôi không đấy.

「Để Kaede không thất vọng thì nhanh lên.」

Nói rồi cô ấy đi vào phòng thay đồ nữ. Này, đừng có bỏ tôi lại.

Phân vân mãi nhưng đành chịu. Tôi vào phòng thay đồ nam thay đồ trước. Lau nhanh người rồi mặc quần áo.

Sau đó rón rén ra hành lang khách sạn. Nhìn trái phải xem có ai không. Cảm giác như đứa trẻ qua đường vậy.

Không có ai.

Và rồi hít một hơi, tôi nhanh chóng lao vào phòng thay đồ nữ. Cầu mong không có ai.

Chỉ có Shizuku ở đó.

Chưa kịp an tâm thì bộ đồ bơi đã được đưa ra. Đồ nữ, đúng không.

「Mặc cái này vào.」

「Không lẽ. Cậu mua à.」

Cậu biết cả kích cỡ sau khi biến thân của tôi sao. Tôi kiểm tra qua thì có vẻ vừa. Chắc là biết rồi.

146

「Tại sao.」

Tôi nhìn quanh phòng thay đồ. Hô hô, đây là phòng nữ sao. Cũng chẳng khác phòng nam mấy. Nếu khác thì có lẽ hơi có vấn đề, nhưng mà.

「Mặc nhanh lên. Có người vào bây giờ.」

「Biết rồi. Có chỗ nào khuất không.」

「Cậu định thay đồ ở chỗ Hội trưởng không nhìn thấy hả.」

「Tôi để ý đấy!」

「Tôi thì không để ý đâu.」

Đúng là người phụ nữ không thể tin được. Cô nghĩ cơ thể trần truồng của tôi là cái gì.

Tôi vòng ra sau dãy tủ đồ. Cũng chẳng phải chỗ khuất gì, chỉ là dãy tủ thứ hai thôi, nhưng tóm lại là tránh ánh mắt của Shizuku.

Dồn lực vào cánh tay để biến thân. Too.

Thành tôi phiên bản nữ. Cởi đồ ra thì hơi ngại, nên tôi nhắm mắt cởi một mạch. A—, nhìn thấy cơ thể trần truồng của mình phiên bản nữ, chắc là từ lần tắm ở nhà Sakura-san.

Kiểm tra kỹ bộ đồ bơi được đưa. Gì đây, bikini à. Bắt mặc cái này sao.

147

「Không biết cách mặc đồ bơi liền thân đúng không.」

Giọng Shizuku vọng tới. Đúng là thế. Nhưng sao lại nhìn thấu tâm can người ta thế hả.

Đầu tiên là phần dưới. Mà cái này thì giống quần lót thôi. Cạp quần bằng thun. Hai bên có dây buộc thắt nút, nhưng cái này là đồ trang trí.

Phần trên. Cứ coi như áo lót là được...... nhỉ.

Nhìn ngắm nó cũng thấy ghét nên tôi mặc vội vào như để che đi. Cài cái móc sau lưng phiền phức kinh khủng. Như mọi khi, ngực tôi to thật. Đeo cái thứ này trên người, đúng là phụ nữ thật vĩ đại.

Mọi người làm thế nào vậy. Tay tôi suýt bị chuột rút luôn. Cuối cùng cũng móc được dây qua vai là xong.

Tôi ôm quần áo đi đến chỗ Shizuku. Hội trưởng đại nhân có vẻ đang trầm trồ gì đó.

「Cơ thể đẹp thật đấy.」

「Đừng có nói mấy câu kỳ cục.」

「Quần áo thì làm thế nào.」

Kinh tởm quá đi mất.

「Dùng cái tủ kia kìa. Đi thôi.」

Vâng vâng tuân lệnh. Chúng tôi cùng nhau đi từ phòng thay đồ nữ trở lại công viên giải trí.

148

Quay lại bãi cát lúc nãy, Sakura-san reo lên vui sướng.

「Kya—, Natsuru-san. Tớ đợi cậu mãi.」

「Cha...... Chào cậu.」

Tôi trả lời dè dặt.

Mikoto thì chậc lưỡi 「Keh」, Akane thì nói 「Uu...... Natsuru-san dáng đẹp quá......」 rồi lại chìm xuống. Sao các cậu toàn phản ứng kiểu đó thế.

Chỉ có Sakura-san là cười tươi rói.

「Không có Natsuru-san, tớ buồn lắm.」

Vẻ mặt an tâm từ tận đáy lòng. Aaa, để người mình thích làm vẻ mặt thế này, tôi đúng là thằng tồi. Nhưng mà biết làm sao được.

「Cùng bơi nhé.」

Cô ấy nắm lấy tay tôi.

「Ơ..................」

「Natsuru-san, cậu không biết bơi ạ?」

「Bơi thì được......」

「Tớ kém khoản này lắm. Dạy tớ với.」

150

Khác hẳn thái độ với tôi phiên bản nam.

「Được thôi...... vậy thì..................」

Tôi thận trọng xuống nước. So với đồ nam thì diện tích vải ít hơn hẳn. Ngâm cái này xuống nước liệu có tan ra không đấy. Cảm giác không đến mức tan biến, nhưng cứ lạ lạ.

Sakura-san vừa cười vừa đưa tay ra. Chắc là bảo nắm lấy đi. Tôi nắm lấy cả hai tay cô ấy theo ý muốn.

Tay Sakura-san nhỏ nhắn, mềm mại, đúng chất con gái. Giá mà tôi đang là con trai thì tốt biết bao.

「Vậy, đạp chân thử xem..................」

「..................Hả?」

Sakura-san vừa kêu 「Kya—」 vừa đạp chân bình bịch. Nhưng chắc cũng bơi được chút đỉnh chứ. Cái này hoàn toàn dành cho người không biết bơi à.

Được một lúc, cô ấy lại kêu 「Kya—」 rồi ôm chầm lấy tôi.

「A—n. Natsuru-san, tớ suýt chết đuối rồi.」

Thế á. Thấy bơi bình thường mà.

151

Sakura-san bám chặt lấy gáy tôi. Ở trong nước nên không nặng, nhưng cảm giác áp bức thì có thừa.

Hơn nữa cô ấy cứ ép cả người vào tôi. Làm ơn làm thế với tôi phiên bản nam được không ạ. Tôi đi biến thân giải trừ đây.

「Sa, Sakura-san...... cậu làm gì thế..................!」

Người run rẩy phản đối là Akane.

「Làm gì chứ, tớ đang được Natsuru-san dạy bơi mà.」

「Chỉ là đang ôm ấp thôi mà..................!」

「Tại tớ suýt chết đuối mà.」

「Nếu cậu muốn bơi đến thế, để tớ dạy cho..................」

「Mishima-san dùng tấm ván bơi còn gì. Tớ có Natsuru-san rồi.」

「C, có thì có nhưng mà..................」

Và cô ấy nói 「Nhỉ」 với tôi. Là sự thật nên tôi gật đầu đại.

Oa—n. Dù không túm tóc hay chửi bới nhau, nhưng hai người này lúc nào cũng sát khí đằng đằng. Tôi lúc nào cũng kẹt ở giữa mà loay hoay.

Muốn cầu cứu thì Mikoto đang làm vẻ mặt 「Đáng đời. Cho chừa」, còn Shizuku thì nhìn đi đâu đó xa xăm.

Shizuku tiến lại gần.

「Nè Kaede, nghỉ một lát không?」

「Hả? Shizuku-chan, mệt rồi sao?」

「Tớ thấy hơi đói rồi.」

Tôi nhìn lên đồng hồ. Đúng là cũng đến giờ đói bụng rồi. Sakura-san vừa nói vừa ôm bụng.

「Vậy, để tớ đi mua cái gì đó nhé. Ở đây cũng ăn được bên trong đúng không.」

「Ở trong nước thì không được đâu. Đằng kia có ghế dài kìa.」

「Tớ đi mua nhé.」

Dù thế nào cũng không thể để Sakura-san đi được. Tôi định nhận đi thì bị Shizuku ngăn lại bằng mắt.

Vị Hội trưởng đáng kính vừa kiềm chế tôi vừa nói.

「Được rồi, Shizuku-chan.」

「Tiền tớ sẽ trả.」

「Được cậu đi mua cho mà.」

153

「Vậy tớ đi nhé. Natsuru-san, cậu muốn ăn gì không?」

Thấy cứ sao sao ấy. Tôi có cảm giác có uẩn khúc gì đó hay là do tôi tưởng tượng nhỉ. Tự nhiên dịu dàng thế.

「A...... gì cũng được...............」

「Gì cũng được thì không mua được đâu.」

「Thế thì, bạch tuộc nướng hoặc mì xào......」

「Tớ hiểu rồi. Tớ cũng sẽ ăn giống Natsuru-san.」

Sakura-san và Shizuku lên bờ một lát để về lấy ví. Ngay sau đó chỉ có Shizuku quay lại.

「Senō-kun, giờ nói chuyện bình thường được rồi đấy.」

「Gì thế tự nhiên.」

「Gì là gì.」

Tôi nói bằng giọng bình thường không kiêng dè.

「Cậu để Sakura-san đi mua đồ hả. Tôi đã định đi rồi mà.」

「Nếu nói thế thì kiểu gì cô bé đó cũng đòi tự đi mua thôi, biết thừa rồi.」

Quả nhiên cô ta đã tính toán hết cả. Nhưng để làm gì chứ.

「Để giải quyết nhanh gọn thôi.」

「Lúc nãy tớ thấy đám sinh viên đại học đang về...... Đến rồi kìa.」

154

Cùng với lời nói đó, một lưỡi hái xích bay tới.

Tôi hoảng hốt né tránh, còn Shizuku thì ung dung tránh được. Lưỡi hái cắm xuống nước rồi được kéo lên. Người nắm đầu dây xích là một cô bé nhỏ nhắn, Ueda Rika.

「Rika-chan xuất hiện!」

Xuất hiện cái gì chứ. Loli (bé gái) mà sao khỏe thế không biết, hay là khí thế tỉ lệ nghịch với kích thước cơ thể nhỉ.

Vòng tay của Shizuku lóe sáng trong tích tắc. Cô ấy biến thành Kämpfer đỏ ngay tức thì.

「Đánh nhau ở chỗ này. Phải để ý ánh mắt người khác chứ.」

「Rika thuộc kiểu không để ý lắm đâu.」

Shizuku hơi nhăn mặt.

「Tôi thì thuộc kiểu để ý đấy...... Nếu Kaede ở đây thì cậu cũng định đánh nhau à?」

「Tất nhiên.」

「Xấu tính thật đấy.」

「Chạy đi.」

Shizuku quay lại. Chỉ thị cho chúng tôi ngắn gọn, rõ ràng.

155

「Chia nhau ra.」

Nói rồi cô ấy chạy vụt đi. Tôi cũng chẳng còn cách nào khác ngoài chạy theo sau Shizuku.

Mục đích của Shizuku tôi hiểu ngay. Để không làm phiền khách khác, và không để lộ chuyện về Kämpfer. Chuyện ầm ĩ thế này mà chỉ lên báo thôi thì còn may chán.

Rika đuổi theo từ phía sau. Nhìn kỹ thì còn một người mặc đồ bơi khác nữa. Là Nakao Sayaka chăng. Tôi vừa chạy vừa tự nhiên sóng đôi với Shizuku.

「Đồ ngốc. Nghĩa là chạy tách nhau ra ấy. Phải làm sao để không gây phiền phức cho công viên chứ.」

「Thế chạy đi đâu.」

「Đến chỗ vắng người ấy.」

Shizuku rẽ phải, chạy vào phía sau cửa hàng. Lúc chia tay, câu 「Cố lên nhé, Natsuru」 không biết là khích lệ hay mỉa mai nữa.

「A—, đứng lại—!」

Tôi tạm thời chạy ra phía sau thác nước cao ngang đầu người. Mặc kệ cái biển báo cấm vào. Cô bé nhỏ thốt lên 「A—, không được đâu—」. Đúng vậy, đây là hành vi không được phép. Cô bé lớn lên đừng có trở thành người như anh nhé.

156

Phía sau là khu vực hậu cần lộn xộn. Các lối đi tỏa ra tứ phía để nhân viên có thể đi lại khắp nơi, có cả cửa nắp có vẻ dùng để bảo trì. Trên sàn xếp đầy thùng các-tông, cháy nổ thì nguy hiểm lắm đây.

「Tìm thấy rồi nhé!」

Cùng với tiếng nói là lưỡi hái xích. Tôi vừa quay lại vừa dồn lực vào tay.

「A, là Senō Natsuru.」

「Thế à?」

「E—to, được giết nhỉ?」

Rika nói. Mày không biết mà cũng đuổi theo à.

Thiếu nữ cầm xích lưỡi hái nghiêng đầu. Băn khoăn cái gì thế. Không đùa được đâu. Tạm thời phản đối đã.

「Được cái khỉ gì mà được!」

「Đương nhiên là được rồi!」

「Ư—m.................. mà thôi kệ, Urya—!」

Cứ tưởng nó sẽ dừng lại, ai ngờ không phải. Có vẻ nó quyết định hạ gục tôi rồi. Shishido Baiken (nhân vật dùng xích liềm) nữ vung vẩy lưỡi hái bất chấp lối đi chật hẹp.

157

Một quả cầu lửa bay đi. Trúng vào lưỡi hái và tan biến.

「Hự!」

Hyuu. Vật sắc nhọn sượt qua tóc tôi. Hii. Trúng vào cổ họng thì đầu lìa khỏi cổ mất.

Tôi bắn ra vài quả cầu lửa. Kiếm và phép thuật (Zauber) thì bên này phải có lợi thế chứ, nhưng Rika vẫn giữ cái mặt tỉnh bơ.

「Non lắm non lắm!」

Nó vừa vung lưỡi hái vừa lao tới. Mắt sáng rực, khóe miệng còn lộ ra cái răng nanh. Gya—, còn đáng sợ hơn cả Yamazaki Tsutomu đóng vai kẻ giết người hàng loạt trong Làng Bát Mộ.

Chạy vào sâu bên trong thôi. Không biết trong đó có gì, nhưng chắc chắn khá hơn ở đây. Ít nhất cũng không có thiếu nữ cầm lưỡi hái lao tới.

Tôi cũng không muốn bị thương. Nghỉ hè quý giá mà phải nằm viện thì xin kiếu.

Tôi quay lưng bỏ chạy. Đối thủ là trẻ con nhưng nếu cứ dây dưa thì tôi cũng chẳng lành lặn đâu.

Hành lang dài lê thê. May hay rủi mà không gặp nhân viên nào. Có vẻ chạy thoát được.

Suy nghĩ ngây thơ quá. Trước mặt có ai đó tới, vừa nghĩ thế thì cánh tay kẻ đó bỗng phát sáng.

Một viên đạn ánh sáng trắng tinh bay vút tới. Theo bản năng của Kämpfer, tôi phản xạ bắn quả cầu lửa từ tay mình.

158

Hai luồng sáng và lửa va vào nhau giữa hai người và vỡ tan. Khi khói tan đi, đối phương nhếch mép cười. Một người phụ nữ mặc đồ bơi. Tôi biết đối thủ là ai.

「Minagawa Hitomi...............」

Tôi gầm gừ trong cổ họng.

「Gì đây. Gợi cảm ghê nhỉ.」

「Được cậu nhớ tên thật là vinh hạnh quá.」

「Cảm ơn vì đã khen.」

Tôi im lặng.

「Có việc gì...... hỏi thế thì thừa quá nhỉ.」

「Đúng vậy. Như đã nói lần trước, tôi đến đón cậu.」

Đúng là lần chiến đấu ở nhà hàng Ý cô ta đã nói thế. Bọn họ có vẻ cần chính bản thân tôi. Một kẻ biến thân từ nam thành nữ như tôi, chẳng hiểu sao lại là chìa khóa của cái gì đó.

「Thô bạo thế này thì cậu mới chịu nghe chuyện chứ.」

「...............Đến đón mà có cả đứa vung vẩy lưỡi hái đi kèm à.」

Cũng không hẳn thế. Nhưng việc bị ép vào thế phải nói chuyện là sự thật.

「Chỉ vì việc đó mà cất công đến tận công viên giải trí sao.」

159

「Nghe nói các cậu chơi ở đây, tôi nghĩ là cơ hội tốt.」

「Cứ chơi đi có phải hơn không. Tôi cũng định thế mà.」

「Tất nhiên là cũng chơi chứ. Nhưng phải giả vờ đáp lại lời tán tỉnh của đám sinh viên, hơi phiền phức chút.」

「Có, hả?」

Tay cô ta phát sáng mờ mờ. Định bắn thật nếu cần. Vừa thuyết phục vừa đe dọa à. Người phụ nữ đáng sợ.

Chạy trốn thì tốt nhưng khó quá. Giơ hai tay lên hàng cũng không xong, nhảy lên làm gì đó thì Hitomi (Zauber) bắn đạn ánh sáng nhanh hơn. Lỡ đâu lưỡi hái từ phía sau bay tới nữa.

Có chỗ nào trốn được không nhỉ. Ngay trên đầu có cái cửa nắp kiểm tra. Mở ra trốn lên đó......

Nếu làm thế thì trúng Rika phía sau mất. Cô ta không ngốc đến mức không nhận ra điều đó.

Nhưng về vị trí thì tôi có lợi hơn Hitomi. Đối phương cũng dùng phép thuật tấn công tầm xa. Tôi né hoặc......

「...............Tôi đi theo các người thì có lợi lộc gì.」

「Nói là 'sớm muộn gì cũng đến' thì đúng hơn.」

「Tôi nói rồi mà. Có Sakura-san ở đó.」

「Vậy tức là chưa phải đồng minh chứ gì. Sakura-san không ở đó thì vô nghĩa.」

160

「Người đó có kết nối với Moderator. Nên dù mất bao nhiêu thời gian, chúng tôi cũng sẽ đến chỗ người đó.」

「Kết nối với Moderator...... là sao?」

「Từ đây trở đi, trở thành đồng minh rồi tôi sẽ nói cho biết.」

Tôi suy nghĩ một chút, liếm môi.

「..................Gì chứ, thế thì vẫn chưa gọi là có lợi ích gì cho tôi cả.」

「Cũng có thể nói vậy. Nhưng mà..................」

Ánh mắt cô ta trở nên dữ dằn.

「Uwa!!!」

「Tuy nhiên, tôi không ngốc đến mức từ bỏ cậu đâu.」

Hitomi vung tay. Đạn ánh sáng bay tới. Tôi định phản công nhưng đối phương nhanh hơn.

Ánh sáng nổ tung ngay trước mắt. Tôi nhắm mắt lại vì quá chói. Không có xung lực, chỉ có âm thanh và ánh sáng, nhưng sâu trong mí mắt cứ nhấp nháy, nước mắt ứa ra.

「Rika, bắt lấy.」

「Ok—」

Tiếng bước chân từ phía sau.

Không được, tôi vẫn chưa mở mắt ra được. Chắc chắn họ sẽ tránh bắn nhầm nhau nên tôi nghĩ sẽ không có đòn tấn công diện rộng, nhưng chiêu này thì bất ngờ quá.

162

Chết tiệt, nước mắt cứ chảy ra. Cứ tưởng bị bắt rồi, thì khoảnh khắc tiếp theo.

「Thằng đại ngốc. Đứng ngẩn ra đó làm gì!!!」

Tiếng quát tháo cùng lúc với tiếng cửa nắp mở ra. Có ai đó nhảy xuống.

「Cái đồ cộng sự ngớ ngẩn, tỏ ra có ích chút xem nào.」

Giọng điệu thô lỗ này, không lẫn đi đâu được, là Akane.

Đạn đạo (Gewehr).

Akane đang chĩa khẩu súng lục trông giống Colt Government. Súng của nhỏ này thì hữu dụng thật đấy.

Nhưng mà, người sử dụng mới là vấn đề. Đúng là giao trứng cho ác. Giờ họng súng đang chĩa vào đầu tôi đây này. Lại còn là đầu tôi nữa chứ.

Tôi lờ mờ nhìn thấy mọi thứ, chỉ biết là nhỏ này vẫn đang chĩa súng. Tất nhiên tai vẫn nghe được, nên toàn bộ những lời chửi rủa đều lọt vào tai.

「Aaa, tao nghe ở trên rồi, mày định làm đồng bọn với lũ này hả? Mày muốn chết lắm rồi phải không?」

「Ngốc, dừng lại. Tao nhớ là chưa hề đồng ý làm đồng bọn đâu nhé.」

「Không, mắt mày là cái mắt muốn làm đồng bọn lắm rồi. Cái đồ phản bội khốn kiếp này. Tao sẽ đục lỗ trên sọ mày rồi treo lên.」

「Đừng có tự tiện quyết định. Mày ghét tao đến thế à?」

「Tao thấy ngứa mắt thôi!」

Uwa, ngón tay đặt vào cò súng rồi. Chết chắc.

Bỗng, Akane di chuyển họng súng. Bắn hai phát về phía sau lưng tôi. Tiếng kim loại vang lên keng keng, lưỡi hái rơi xuống sàn.

163

Rika kéo nó lại.

「Đừng có phá đám người ta cãi nhau.」

「Hứ. Dám bơ Rika, không tha thứ được. Con chó hoang hung dữ này để Rika dạy dỗ cho.」

Akane trợn mắt, lộ rõ vẻ tức giận.

「Này Natsuru. Việc đục lỗ sọ mày rồi treo lên như chuông gió để sau. Tiếp đãi con khốn kia đi.」

「Con khốn kia là con nào.」

「Còn phải hỏi, là con khốn dùng phép thuật chứ ai!」

Hiểu thế quái nào được. Chẳng phải cả hai đều là khốn sao.

「Hiểu nhanh đấy. Bà đây sẽ giết chết con khốn loli kia.」

164

Nhưng mà, thế này quân số là hai đánh hai. Dễ thở hơn nhiều. Tôi đối mặt với Hitomi.

Hitomi có vẻ bực bội.

「Nhờ con gái giúp đỡ, không thấy xấu hổ sao?」

「Giờ tôi cũng là con gái mà.」

「Hỏi lại lần nữa, có định về phe bọn tôi không?」

Tôi trả lời ngay.

「Không.」

Thử nói có xem. Con chó điên ngay sau lưng sẽ cắn đứt cổ họng tôi mất. Không thì cũng thành cái rổ. Tôi quý mạng sống của mình lắm.

「Không giống Kämpfer chút nào. Nhưng mà.」

Cánh tay Hitomi lại sáng lên.

「Bên này cũng có lý do không thể từ bỏ được.」

Đạn ánh sáng (Zauber) bay tới. Tôi đã dự đoán được nên dùng phép thuật của mình bắn trả.

Phía sau Akane và Rika đang đánh nhau. Akane thì gào lên 「Chết đi, chết cụ mày đi!」. Rika cũng nói gì đó nhưng nhờ tiếng hét của Akane mà tôi chả nghe thấy gì.

Hitomi không tiếp cận. Cô ta giữ khoảng cách nhất định và bắn ánh sáng.

165

「Cái này thì sao!!」

Đột nhiên đạn ánh sáng tăng lên thành ba viên. Tôi cũng không chịu thua, bắn ra ba ngọn lửa, cùng lúc bắn hạ tất cả.

「Sao nào...... Oái!!」

Hitomi đã ở ngay trước mắt. Dùng đòn tấn công vừa rồi để đánh lạc hướng và lao vào. Trên tay không cầm gì, nhưng cô ta túm lấy tôi.

「Hả......?」

「Hây a!」

Tầm nhìn xoay một vòng. Tôi bị ném bay đi. Nhỏ này, có học võ thuật à.

Lưng đập xuống sàn, hông đau điếng.

「Đồ ngốc, mày làm cái gì thế hả!」

Rõ ràng là chửi tôi. Cùng lúc đó Akane bắn về phía Hitomi.

Hitomi lùi lại.

「Đồ vô dụng! Quả nhiên để tao giết cho xong!」

「Dừng lại đi!」

Tôi vừa lăn vừa bắn cầu lửa vào lưỡi hái đang xoay tít lao tới. Đây là nhiệm vụ của Akane chứ. Đổi ngược rồi.

166

「Akane, mày đánh với đứa kia kìa!」

Tôi chỉ tay về phía Hitomi sau lưng.

「Cái gì, mày là loli hả. Đồ biến thái! Cấm không được bắt chuyện với bà!」

「Nếu được tao cũng muốn thế lắm!」

「Rika.」

Hitomi cất giọng sắc lạnh.

「Cầm chân ở đó.」

Đột nhiên Hitomi bỏ chạy. Tôi đang quay lưng nên không xác nhận được, nhưng nghe tiếng Akane hét lên 「Uo」.

Và trước mắt tôi là lưỡi hái xích. Do mải tập trung bắn hạ nó nên tôi không rõ chuyện gì xảy ra phía sau.

Nhảy góc tường?

Hóa ra cô ta đạp vào tường hành lang và bay lên không trung. Gọi là cái gì nhỉ.

Và rồi vượt qua đầu chúng tôi, đáp xuống cùng phía với Rika. Ngay lập tức bắn đạn ánh sáng. Nó nảy trên sàn và lóe sáng (Flash).

「Rika, đi thôi.」

「Đến lúc rút rồi.」

「E—? Nghỉ rồi á?」

「..................Chết tiệt.」

167

Hai người họ chẳng nói gì với chúng tôi, quay lưng bỏ đi xa dần.

Tôi nằm trên sàn nhìn theo họ. Akane vẫn chưa hạ súng xuống.

Đau quá. Giận quá mất khôn, cô nàng dẫm lên người tôi. Này, bỏ chân ra.

「Chơi trò bom khói à. Chạy mất dép rồi. Tí nữa là giết sạch được cả lũ.」

「Thế á?」

「Chứ còn sao nữa! Này, chỉ là Natsuru mà dám bật lại bà hả?」

168

Cái lý lẽ phi lý gì thế. Tao là nô lệ của mày chắc.

Bóng dáng hai người kia đã khuất. Tôi đang nằm trên sàn nên ngồi dậy.

「Nhưng mà sao, bọn họ lại bỏ đi nhỉ.」

「Hả? Mày có mắt không đấy. Hai cái kia là mắt thủy tinh à? Thế thì nghỉ xem anime trên CS đi.」

Nhà tao không có CS.

「Tại người kia kìa.」

Akane hất hàm.

Chẳng biết từ lúc nào, Shizuku đã đứng đó. Ở phía mà Hitomi vừa đứng. Chắc nhận ra bất lợi nên rút lui sao.

Shizuku vẫn cầm vũ khí, hai thanh đoản kiếm có xích trên tay.

「Ngàn cân treo sợi tóc nhỉ?」

「Không, vướng víu thì có.」

Akane nhổ toẹt một câu. Với nhỏ này thì không tồn tại đồng minh hay sao ấy.

「Vậy thì xin lỗi nhé.」

「Mày không đến thì tao đã giết sạch bọn nó rồi.」

「Chuyện đó để sau, giờ ra khỏi đây đã. Dù sao cũng là chỗ cấm vào.」

169

Trời vẫn còn nắng. Có vẻ khách mới đã đến, đông hơn lúc nãy.

Điều đó cũng đúng, nên chúng tôi theo sau Shizuku đi từ hậu cần ra ngoài. Tôi hỏi nhỏ Shizuku.

「Hội trưởng cũng bị kẻ địch đuổi theo à.」

「Sao rồi. Giết được chưa.」

「Ừ. Nakao-san đuổi theo tớ.」

Nhỏ đó thì dám làm lắm. Khéo còn không do dự như Akane ấy chứ.

「Không làm gì cả.」

「Chỉ đánh nhau thôi à.」

Tôi đã nói là không làm gì mà. Chỉ chạy trốn thôi. Cắt đuôi rồi.」

「Cỡ cậu thì, đánh nhau cũng xử lý được mà.」

「Tùy trường hợp chứ. Đánh nhau ở chỗ thế này thì làm phiền người khác và công viên. Nên tớ chạy trốn và giải quyết êm đẹp rồi.」

Chà chà. Cũng biết lo nghĩ ghê. Cỡ tôi thì cùng lắm chỉ nghĩ đến việc chạy vào khu hậu cần là hết.

「Nakao đang làm gì.」

「Ai biết? Chắc vẫn đang tìm tớ.」

170

Vì chạy lòng vòng nên chúng tôi đã cách khá xa chỗ ban đầu.

「Sakura-san sao rồi.」

「Kondō-san đang trông chừng. Nghe như đùn đẩy trách nhiệm ấy nhỉ. Chắc không sao đâu.」

Mà, đúng vậy. Mikoto là kiểu người có thể kết bạn với bất kỳ ai vì tính tình xởi lởi.

「Phải rồi. Mishima-san?」

「Hả?」

Akane lườm nguýt. Trông miệng có vẻ buồn buồn, chắc do thiếu Pocky.

「Trở lại bình thường đi. Kaede không biết đâu.」

「Tại sao tao phải nghe mày chỉ đạo chứ.」

Cắn càn người khác là chế độ mặc định của nhỏ này rồi.

「Tớ không muốn chuyện phức tạp thêm.」

「Thế thì mày tự đi mà giải quyết một mình.」

Shizuku bỗng nhiên tỏ vẻ thích thú.

「Đừng có lúc nào cũng cáu kỉnh thế...... A.」

171

「Cái..................」

「Biến thân xong thì, dáng người cũng đẹp lên nhỉ.」

「Hay là, cậu muốn ở bên Senō-kun lâu hơn?」

Nói mới để ý. Đồ bơi vẫn giữ nguyên, nhưng vì nhiều chỗ to ra nên sự gợi cảm cũng tăng lên. Màu hồng cũng thành điểm nhấn khá được đấy chứ. Nhưng mà muốn cho tôi xem á?

「Gì hả. Hội trưởng, muốn gây sự với bà à.」

Akane trông như sắp xì khói ra khỏi đầu.

「Ara, thế này mà đã gọi là gây sự à. Dễ hiểu thật đấy.」

「Con, con khốn này..................!」

Khẩu súng lục hiện ra trong tay Akane. Oa—, đồ ngốc. Người khác nhìn thấy thì làm sao.

「Tao sẽ đục lỗ trên trán mày, cho mày thành Tam nhãn (The Three-Eyed One) luôn.」

「Muốn bị cắt cổ họng à?」

Đoản kiếm đang dài ra từ tay Shizuku. Khoảng cách này thì thừa sức nhắm trúng, có khi còn nhanh hơn súng lục.

「Định làm ngay ở đây à? Bà thì sao cũng được.」

「Tôi thì không được. Thế nên trở lại bình thường đi.」

172

「Bắt ép trở lại à.」

「Nếu không trở lại thì sao.」

「..................Hả?」

「..................Hừm.」

Ví dụ như đánh cho ngất xỉu thì sẽ trở lại nguyên dạng. Trước đây tôi cũng từng bị Harakiri Tora đánh như thế. Làm ở đây thì cần gan to lắm, nhưng Shizuku thì dám làm thật.

「Với tôi thì, cậu tự nguyện trở lại sẽ đỡ tốn công hơn, tôi biết ơn lắm.」

Súng của Akane biến mất. Có vẻ chưa phục nhưng đã hiểu vấn đề.

「Không chỉ súng đâu. Cậu cũng trở lại làm Mishima-san bình thường đi.」

「Hứ. Nói này nói nọ, hóa ra là Hội trưởng muốn cho tên đần này xem đồ bơi của mình chứ gì.」

Trước câu thoại khiêu khích của Akane, Shizuku trả lời tỉnh bơ.

「Hiểu rõ ghê nhỉ. Đúng là vậy đấy.」

Tôi giật mình hỏi lại, nhưng Hội trưởng đã rảo bước đi thẳng.

174

Bữa trưa với bạch tuộc nướng và mì xào (có cả hai), nói thẳng ra là hương vị chẳng đâu vào đâu. Không nên kỳ vọng hương vị ở những chỗ thế này, nhưng được cái là ăn ngoài trời nên cộng một điểm. Dư âm trận chiến lúc nãy trừ một điểm.

Tôi lén hỏi Mikoto: 「Cậu không chiến đấu à?」.

「Không.」

「Tại sao. Kämpfer Trắng thì cũng nhắm vào cậu chứ.」

「Hội trưởng dẫn đi hết rồi. Hết cách nên tớ ngồi nói chuyện với Sakura-san suốt.」

Mikoto cho hay. Chỉ có thể nói là: Quả nhiên là Hội trưởng.

「Ăn cùng mọi người ngon thật đấy.」

Sakura-san nói. Tôi vứt hết mấy cảm nhận lúc nãy đi thật xa, rồi trả lời.

「Ừ.................. Ngon thật.」

「Bạch tuộc nướng của Natsuru-san, tớ đã đi tít ra đằng kia mua đấy. Nghe bảo chỗ đó ngon hơn.」

175

「...............Cảm ơn nhé.」

Xin lỗi vì đã làm phiền. Việc không cảm nhận được nó ngon thế nào là bằng chứng cho thấy tôi mù tị về vị giác.

Mà thôi kệ. Vào bụng thì cái gì chẳng giống nhau. Tóm lại cứ ăn đi đã. Không biết lát nữa có chuyện gì xảy ra, nên phải nạp năng lượng.

Đến đây đũa tôi khựng lại. Xảy ra là xảy ra cái gì. Mumumu...... Trong vô thức tôi vẫn nghĩ là rắc rối sẽ tiếp diễn sao. Cứ như thực tế vậy.

Hội trưởng quan trọng thì đang ăn mì xào với vẻ mặt vô cảm. Gừng đỏ chất đống thế kia mà không cay à.

「Natsuru-san, ăn xong mình lại đi bơi nhé.」

Sakura-san nói. Tôi gật đầu.

「Được thôi nhưng mà..................」

「Lúc nãy dở dang quá, dạy tớ tiếp nhé.」

Vui thì có vui thật, nhưng theo tôi thấy thì Sakura-san tự bơi một mình sẽ tiến bộ nhanh hơn đấy.

Không khí giữa Mikoto và Akane không được tốt lắm. Akane vì đã giải trừ biến thân nên lại thu nhỏ lại, cảm giác như cứ để mặc là cô ấy sẽ lún xuống đất và chìm nghỉm luôn vậy.

176

「Lần này.................. đi chỗ khác nhé..................?」

A, Mikoto lườm kìa. Akane chìm nghỉm luôn rồi. Sao lại thành ra thế này chứ.

「Đúng vậy ha. Nếu được thì đi chỗ nào có thể ở riêng hai người ấy..................」

Đang phân vân không biết nên từ chối hay không, thì một giọng nói oang oang quen thuộc vang lên từ hướng khác.

「Ya—, Natsuru-chan đây mà!」

Dự cảm chẳng lành. Rón rén quay lại, quả nhiên là hắn.

「Gặp nhau ở đây đúng là kỳ ngộ nhỉ.」

Tên ngốc Higashida đang cười ha hả. Gya—, đến đây làm cái quái gì thế.

「Sa...... Sao lại......」

「Bọn anh đang đi tập huấn ở đây.」

Nhìn kỹ thì phía sau hắn là đám Câu lạc bộ Nghiên cứu Mỹ nhân (Bishoujo Kenkyuukai) đang tụ tập thành bầy. Này này, bảo là tập huấn ở biển cơ mà.

「Hình...... Hình như bảo là, làm ở biển mà......」

「Ơ, sao Natsuru-chan biết?」

Higashida ngạc nhiên. Chết, lỡ mồm.

「E...... cái đó...... nghe Natsuru-san nam nói......」

177

「A—, thằng đó nhiều chuyện thật.」

Higashida khoanh tay.

「Nói đến mà chẳng thấy đâu. Đúng là thằng chán đời.」

Tôi có nói là sẽ đến à?

「Hình như...... eto...... bảo là thuê chỗ rẻ rẻ mà......」

「Ừ. Nhưng mà, bên bộ phận nữ, à đấy, lớp trưởng lớp 2-4 bán lại vé chỗ này cho. Tốt hơn là đi xa.」

Lớp trưởng đúng là cái gì ra tiền cũng làm nhỉ. Mà cô ấy có bao nhiêu vé thế. Cửa hàng bán vé à.

「Vé đắt nhưng mà đáng tiền lắm.」

「Bọn anh ở lại qua đêm đấy. Định chơi suốt luôn.」

「V, vậy à...............」

「Đúng rồi. Natsuru-chan, gặp nó nhớ nhắn nhé. Là cố vấn đặc biệt thì phải làm cho ra dáng đi chứ.」

Ugya—, tệ nhất rồi. Bên này cũng ở lại, đừng có bắt chước đến mức đó chứ.

178

Biết trả lời sao giờ.

Sau đó Higashida chào Sakura-san: 「Chào đằng ấy」. Sakura-san cũng chào lại tử tế.

Tuy nhiên, Shizuku chỉ nói cộc lốc: 「Chào」.

Đám Câu lạc bộ Nghiên cứu Mỹ nhân thì đứng vây quanh từ xa. Có vẻ nhút nhát. Nhưng tên ngốc này thì đang cố gắng gia nhập vào nhóm chúng tôi. Hiểu tâm trạng đó lắm, nhưng đừng có vào thì hơn.

「Nào, vậy đi thôi nhỉ.」

Shizuku đứng dậy.

「Ơ, đi luôn à?」

Sakura-san hỏi. Tại đang định bơi mà.

「Về khách sạn một lần đã. Chúng ta cũng vừa mới tới mà.」

「Đúng là vậy nhưng mà......」

Shizuku không cho ai nói thêm.

「Lần sau hẵng bơi. Vậy hẹn gặp ở trường nhé, Higashida-kun.」

Cô ấy giục mọi người đi. Cái câu "hẹn ở trường" nghe như đang nói "không có chuyện chơi bời ở đây đâu", phũ thật.

179

「Đúng vậy.」

Higashida đang xúc động vì được Shizuku nhớ tên, nên không có vẻ gì là sẽ bám theo. Nhớ ra tên này cũng là M (khổ dâm). Chắc hẳn là giây phút hạnh phúc lắm.

Tôi hỏi nhỏ Shizuku.

「Về phòng thật à?」

「Cứ bơi cũng được mà. Mặc kệ bọn họ là xong.」

「Lại bị bọn trắng tấn công thì phiền phức lắm. Chỉ giữ bí mật với Kaede thôi đã đủ mệt rồi, thêm đám con trai đông thế kia thì không trông xuể đâu.」

Mà, đúng thật.

Thả rông đám Câu lạc bộ Nghiên cứu Mỹ nhân thì có vẻ sẽ sinh chuyện, nhưng vì tính nhút nhát nên chúng nó không đuổi theo, còn Higashida thì đang chìm trong hạnh phúc. Chắc tạm thời không sao. Cơ mà, cơ hội tuyệt vời thế này mà không ai mang máy ảnh, đúng là thất bại.

Chúng tôi đến gần phòng thay đồ nữ.

「..................A.」

「Sao thế?」

180

「Tôi, thay đồ kiểu gì......」

「Đương nhiên rồi. Không được mặc đồ bơi đi lại trong khách sạn mà.」

「Không, quần áo ấy......」

Đồ để ở đó là đồ nam. Tức là quần áo của tôi phiên bản nam. Tôi phiên bản nữ mặc cũng được thôi, nhưng Sakura-san đang nhìn. Tức là tôi phiên bản nữ và tôi phiên bản nam mặc cùng một bộ quần áo, dù người có vô tư đến mấy cũng sẽ thấy lạ.

「A, đúng là thế thật.」

Shizuku lẩm bẩm.

「Đúng không. Có cách nào hay không.」

「Không có đâu.」

「Này, đừng có nói tỉnh bơ thế chứ.」

「Nói to quá Kaede để ý bây giờ. Phải rồi, cứ giả nai là tốt nhất.」

「Này, tôi đang hỏi nghiêm túc đấy.」

「Giả nai là được mà. Cô bé đó không để ý kỹ quần áo của Senō-kun nam đến thế đâu. Cứ đường đường chính chính là ổn.」

「Thật không đấy.」

181

「Nếu bị hỏi thì cứ bảo là không để ý. Thế là cô bé đó tin ngay ấy mà.」

Tôi bán tín bán nghi bước vào phòng thay đồ.

Việc thay đồ (vì xấu hổ) nên tôi làm ở chỗ không ai thấy, nhưng sau đó đúng như lời Shizuku nói.

Sakura-san chỉ nói: 「Bộ đồ đơn giản mà ngầu nhỉ」, chỉ có thế thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!