Tập 06

Chương 03

Chương 03

「Chương 3」

Tôi là một nam sinh năm hai cao trung, và tôi nắm trong tay đầy đủ quyền lợi để tận hưởng thanh xuân. Giống như truyền thông vẫn ra rả suốt ngày, nào là hẹn hò với người khác giới, khoe đôi chân dẻo dai trong hội thao, hay châm lửa đốt trường trong lễ hội văn hóa. À, cái cuối thì không có đâu.

Nhờ ơn trời, bạn bè tôi tuy toàn mấy đứa dở hơi nhưng cũng không đến nỗi thiếu thốn. Tuy nhiên, vấn đề là ở chỗ này. Bởi vì là thanh xuân, nên ông bố tôi cứ mãi thuyết giảng cái lý lẽ kiểu: "Hồi cấp ba bố ít bạn bè lại chẳng có bạn gái, giờ nghỉ toàn lăn ra ngủ. Con đừng có giống bố đấy nhé."

Thú thật, bản thân tôi cũng chẳng thấy cái lý lẽ đó lọt tai chút nào, nhưng ông bố đang đi công tác xa cứ nhắc đi nhắc lại mãi nên chắc là đúng đấy. Dù sao thì con người ta cũng không thể làm học sinh mãi được, nếu không tận hưởng hiện tại thì thiệt thòi lắm.

Tôi là một Kämpfer và sở hữu cơ thể của phụ nữ. Chính xác hơn là khi biến thân sẽ trở thành con gái. Hơn nữa, để làm được điều đó, có quá nhiều thứ phiền phức đi kèm.

Đồng đội thì mồm miệng độc địa, cứ hở ra là muốn đục lỗ lên người khác. Người trong mộng thì chỉ coi mình là bạn bè. Bạn thanh mai trúc mã thì toàn nấu món cà ri. Thú nhồi bông biết nói. Vân vân và mây mây.

Toàn là những chuyện người bình thường chẳng bao giờ nếm trải, xét theo nghĩa đó thì đúng là một cuộc sống học sinh như mơ, nhưng nếu được thì tôi thật lòng mong nó cứ mãi là mơ cho rồi. Tôi không cần một cuộc đời hoang dã thế này đâu.

Trong các câu chuyện thường thấy, những lúc thế này bạn bè người quen sẽ ra tay tương trợ, cùng nhau hợp sức vượt qua khó khăn. Hãy đọc mấy tờ tạp chí truyện tranh thiếu niên hàng tuần mà xem. Đó mới là tình bạn. Nhưng với tôi, chuyện đó cũng đáng ngờ lắm. Ngược lại, toàn là lũ định lợi dụng tôi thôi.

Ví dụ như cái "Câu lạc bộ những người yêu thích thiếu nữ xinh đẹp" do Higashida cầm đầu, hay bộ ba nữ sinh lớp 2-4 thuộc Khối Nữ. Trong số đó, cái người con gái đang đứng trước mặt tôi lúc này đây, cô ta chỉ xem tôi như quân cờ Shogi hay cờ vua mà thôi.

「Sao thế? Trông cậu không vui vẻ lắm nhỉ.」

Hội trưởng Hội học sinh Sangō Shizuku đã nói như vậy.

Tôi tỏ vẻ bực bội.

「Tự dưng bị gọi lên phòng Hội học sinh thì vui sao được.」

「Tôi đã rủ cậu vào giờ nghỉ rồi mà.」

「Cô làm tốn thời gian nghỉ trưa quý báu của tôi quá đấy.」

「Đằng nào thì cậu cũng rảnh mà.」

Đúng là nói trúng tim đen. Higashida đã rủ 「Cùng đi ăn cơm đi」, nhưng tôi đã khéo léo từ chối. Không phải tôi ghét cậu ta, nhưng chủ đề nói chuyện của cậu ta lúc nào cũng bị giới hạn. Cụ thể là ảnh của mấy cô gái bên Khối Nữ thế này thế nọ. Cứ lải nhải mãi một chủ đề thì đến tôi cũng phải chán thôi. Thi thoảng tôi cũng muốn nói chuyện về các chương trình truyền hình chứ.

Shizuku đang sử dụng cái bàn làm việc to đến mức vô lý trong phòng Hội học sinh. Trông có vẻ đắt tiền, nhưng hồi trước cô ta bảo 「Là đồ cũ nên giá rẻ lắm」. Mà có khi nào là do cô tự chọn không đấy.

Hội trưởng đại nhân vẫn ngồi trên ghế và nhìn về phía này. Có lẽ trong đầu cô ta đang lột da tôi cũng nên. Chuyện này với cái đồ S (Sadist) này thì hoàn toàn có thể xảy ra. Mái tóc đen suôn dài cùng những đường nét khuôn mặt thanh tú quả thực rất đẹp, nhưng chẳng mảy may lay động được tôi. Cảm giác y hệt như nhìn ma-nơ-canh vậy.

Tôi nghe người trong Hội học sinh nói: 「Khối lượng công việc của Hội trưởng không phải dạng vừa đâu」. Vì cô ta quản lý cả Khối Nam và Khối Nữ nên khối lượng công việc rất lớn, nghe đâu ngoài cô ta ra thì chẳng ai đảm đương nổi.

Cô ta lúc nào cũng ở đây vào giờ nghỉ. Rốt cuộc là làm những công việc gì nhỉ. Đã thế lại còn kiêm luôn cả Kämpfer Đỏ, rốt cuộc cơ thể cô ta cấu tạo kiểu gì vậy. Chắc không có thế thân đâu nhỉ.

Tôi ngừng suy nghĩ và hỏi.

「Có việc gì đấy?」

「Cậu thích việc gì nào?」

「Đừng có nói lăng nhăng. Mà lần sau đừng gọi tôi lên, Hội trưởng tự sang Khối Nam đi.」

「Nếu tôi sang đó thì sẽ náo loạn mất. Cậu tới đây thì đỡ phải kéo theo bầu đoàn thê tử hơn.」

Cái đó thì đúng. Ở trường này có một hoạt động ngầm gọi là "Hội những người muốn bị Sangō Shizuku-sama chửi rủa", bọn họ luôn mong chờ được Shizuku mắng nhiếc. Đám khổ dâm này hễ thấy bóng dáng Shizuku ở Khối Nam là y như rằng sẽ lượn lờ xung quanh dù chẳng có việc gì. Nghe nói bọn họ không hẳn là muốn đến gần, mà là đang chực chờ để được cô mắng cho một câu: 「Mau biến đi chỗ khác」.

「Giải quyết nhanh hộ cái.」

「Tôi có việc đàng hoàng mà.」

「Thế rốt cuộc là việc gì?」

「Này, Hội trưởng.」

「Sao?」

「Đúng thế nhỉ. Nói ở đây cũng được thôi nhưng...」

Shizuku đứng dậy, cầm lấy chiếc cặp của mình.

「Đổi chỗ nói chuyện nhé?」

「Hả..................」

「Cậu vẫn chưa ăn trưa đúng không. Ăn cùng nhé?」

「Cô mang theo rồi chứ gì.」

Thực ra tôi cũng mang theo cơm hộp. Thành viên Hội học sinh đến gọi tôi đã nhắn lại là: 「Hội trưởng bảo cậu mang theo bữa trưa」. Lúc đó tôi chẳng hiểu lý do là gì, biết thế này thì tôi đã chẳng từ chối lời mời của Higashida. Quả nhiên tình bạn nam nhi mới là thứ nên ưu tiên sao?

Cô ta cũng lấy hộp cơm ra. Hôm nay có vẻ cô ta tự làm chứ không ăn ở nhà ăn. Một chiếc hộp hình bầu dục được gói trong khăn ăn màu trắng. Trông chẳng nữ tính tẹo nào. Giống mấy cô nhân viên văn phòng (OL) hơn.

「Đi nào.」

「Đi đâu?」

「Lên trên.」

Cô ta chỉ ngón trỏ lên trần nhà.

Lên trên theo đúng nghĩa đen, tức là sân thượng. Phòng Hội học sinh tận dụng tòa nhà thư viện, và đây là phía trên đó. Ở Học viện Seitetsu, sân thượng của tòa nhà Khối Nữ được mở cửa và trở thành nơi thư giãn của học sinh.

Ngược lại, bên Khối Nam bị cấm hoàn toàn. Trước đây cũng được ra vào có giới hạn, nhưng mới hôm nọ có gã lẻn vào thổi kèn Trumpet, đã thế còn thổi ngay trong giờ học nên bị cấm tiệt luôn. Có ý kiến cho rằng nhà trường quá độc đoán, nhưng gã nam sinh đó lại tỉnh bơ khẳng định: 「Nếu thổi Trumpet thì Cthugha-sama sẽ cưỡi UFO xuống đây」.

Nhân tiện, bên Khối Nam cũng từng có thằng ngốc thổi Saxophone như tôi đã kể trước đây. Chắc vì thế mà bị cấm cũng nên.

Cánh cửa kim loại dẫn lên sân thượng không khóa. Vừa mở ra, gió đã tạt vào mặt.

Thời tiết rất đẹp, ánh nắng mặt trời thật dễ chịu. Không có bóng dáng ai khác. Nếu không phải đi cùng Shizuku thì chắc còn dễ chịu hơn nữa.

Tôi bước về phía góc sân thượng. Bệ đỡ của hàng rào sắt có độ cao vừa vặn để ngồi.

「Ngồi xuống đi.」

「Hội trưởng đại nhân mà ngồi ăn cơm ở chỗ này có ổn không đấy?」

「Đâu có ai cấm đâu.」

Thì đúng là vậy, nhưng nói sao nhỉ, nó không hợp với hình tượng của cô ta.

Shizuku trải khăn tay lên nền bê tông. Ồ, trải cho cả phần tôi nữa à.

Tôi ngồi xuống không chút khách sáo. Thật ra ngồi trực tiếp xuống cũng chẳng sao, nhưng mà cứ ngồi lên thôi.

Tôi nhanh chóng mở hộp cơm của mình ra. Chẳng cần nhìn cũng biết bên trong có gì. Vì chính tôi làm mà.

「Cà ri nhỉ.」

Shizuku đang nhòm vào hộp cơm trên tay tôi.

「Chẳng còn món nào khác cả.」

Mang cà ri từ nhà đi ăn cơm hộp cũng kỳ cục, nhưng Mikoto làm nhiều quá nên đành chịu thôi. Đã bao nhiêu ngày rồi nhỉ. Chắc sắp đến lúc cắt cổ tay là gia vị chảy ra thay máu rồi.

Tôi quên mang thìa nên ăn bằng đũa. Người Nhật thế này là được rồi. Hộp cơm của Shizuku gồm cơm trắng, thứ gì đó trông như ức gà, và nhiều món linh tinh khác. Trông khá phong phú. Có vẻ đầy đủ dinh dưỡng.

「Hội trưởng tự tay làm à?」

「Đúng vậy. Trông thế này thôi chứ tôi thích nấu ăn lắm.」

Tôi không nghĩ điều đó... là bất ngờ. Cô ta là một cô gái hoàn hảo làm được mọi thứ mà. Xuất sắc vượt trội đến mức người ta còn thấy lạ khi cô vào học ở Học viện Seitetsu. Chuyện nấu nướng chắc chỉ là chuyện nhỏ.

「Ăn không?」

「.........Thôi, khỏi.」

「Không cần khách sáo đâu.」

「Đã bảo là thôi mà.」

Trông tôi thèm thuồng đến thế cơ à.

Tôi phải giải quyết đống cà ri trước mặt đã. May mà món cà ri Mikoto đặc chế này dù nguội vẫn ăn được. Bỏ mứa đồ ăn là không tốt. Phải thân thiện với Trái Đất.

Ánh nắng mặt trời bao bọc lấy chúng tôi. Nhiệt độ cao thế này là tốt nhất rồi. Tôi vừa ngậm đũa vừa hỏi.

「Không có ai khác nhỉ. Căn cứ bí mật à?」

「Hiện tại thì thế. Không phải là không có ai đâu.」

「Nhắc mới nhớ, cửa không khóa nhỉ.」

「Thật ra là cấm vào đấy. Nhưng tước đoạt niềm vui của học sinh thì cũng chẳng để làm gì đúng không. Dù nếu có vụ nhảy lầu tự tử thì cũng rắc rối thật.」

Shizuku đưa cơm lên miệng bằng động tác tao nhã.

「Chỗ này các cặp đôi hay lên lắm đấy.」

「Hửm......... này, thế thì gay go đấy.」

Học viện Seitetsu rất nghiêm khắc trong chuyện quan hệ nam nữ. Vì là trường nam nữ riêng biệt, khuôn viên cũng bị chia đôi. Có đám giám thị như Gestapo lượn lờ khắp nơi, và nơi sử dụng chung duy nhất là tòa nhà thư viện này.

「Hội trưởng Hội học sinh mà lại phá vỡ quy định nhà trường sao?」

「Các cặp đôi lén lút lên sân thượng thì có làm phiền ai đâu?」

「.........Thì không, nhưng mà...」

「Thế là được rồi. Mắt nhắm mắt mở cũng là nhiệm vụ của Hội trưởng.」

Hừm, trái với vẻ ngoài cứng nhắc, cô ta cũng biết linh động đấy chứ. Thảo nào có nhiều ý kiến cho rằng 「Hội trưởng là đồng minh của học sinh」. Được ngưỡng mộ cũng là lẽ thường tình. Kẻ đối đầu với cô ta chắc chỉ có mình tôi thôi.

Tôi ăn xong phần cà ri. Ở nhà vẫn còn nhiều lắm, nên địa ngục cà ri sẽ còn tiếp diễn, nhưng bữa trưa nay coi như xong.

Shizuku cũng đã ăn xong hộp cơm. Cô đang uống trà trong hộp giấy.

Tôi cũng đi mua đồ uống gì đó vậy......... khoan đã, có gì đó sai sai.

Tôi vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm một cách bình thường.

「Không phải cô có việc cần nhờ tôi sao!?」

「Nhắc mới nhớ nhỉ.」

Nói năng thản nhiên chưa kìa. Đừng có uống trà nữa.

「Việc gì thế?」

「Đúng rồi.」

Shizuku nhìn chằm chằm vào tôi.

「Lời mời hẹn hò, chắc vậy.」

Tôi nói với vẻ khó chịu. Lại nói dối không chớp mắt rồi. Sao cứ thích trêu chọc tôi thế nhỉ.

「Không được sao?」

「Cái gì cơ?」

「Ý đồ?」

「Có ý đồ gì chứ.」

「Thì cô đang có âm mưu gì đó đúng không.」

Người phụ nữ này rất khó lường. Dù sao cô ta cũng là kẻ dám chống lại Moderator. Trong bụng cô ta chứa đầy những kế hoạch và âm mưu. Thăm dò suy nghĩ thật của cô ta rất tốn sức, nhưng nếu lơ là cảnh giác thì sẽ bị bỏng tay ngay.

「Hẹn hò thì làm gì có ý đồ gì.」

「Hội trưởng âm mưu.」

「Lại thế rồi.」

「Cậu nghĩ tôi là loại người nào vậy.」

「Cất công gặp riêng hai người thế này, chẳng lẽ không còn chuyện gì khác để nói sao.」

「Gặp riêng hai người à......」

Thì đúng là ăn trưa trên sân thượng, chỉ có hai người thật, nhưng chuyện thành ra thế này là ngẫu nhiên......... hay đúng hơn là do Shizuku gọi ra.

Lúc đó tôi chợt nhận ra. Tôi và Shizuku đang ở riêng với nhau, nên chắc chắn có chuyện chỉ có thể nói ở đây. Chắc chắn là chuyện quan trọng không muốn người khác nghe thấy.

Nếu vậy thì chỉ có một khả năng. Chuyện về Kämpfer. Hơn nữa là về kẻ thù của chúng tôi, những kẻ đứng về phía Moderator.

Tôi căng thẳng. Có lẽ hẹn hò chỉ là vỏ bọc, chắc chắn có chuyện gì đó. Biết đâu là vụ án trọng đại nắm giữ vận mệnh thế giới cũng nên. Điểm chung giữa tôi và Shizuku, ngoài chuyện đó ra thì chẳng còn gì khác. Chắc chắn là liên quan đến Kämpfer rồi.

「.........Mục đích thực sự là gì?」

Tôi buột miệng hạ thấp giọng.

「Hẹn hò đấy.」

Tôi có cảm giác cô ta vừa cười khúc khích.

「Đã bảo là, sự thật ấy.」

Tôi hơi bực mình. Shizuku theo chủ nghĩa bí mật, hay đúng hơn là rất ít khi bộc lộ suy nghĩ thật. Đến bạn thân là Kaede-san mà cô ta cũng giữ thái độ đó thì đúng là đáng nể thật, nhưng không nói cho tôi biết chút gì thì tôi cũng khó xử lắm.

Nhưng người con gái trước mặt vẫn không chịu nói.

「Ngày nghỉ sắp tới thì sao?」

「Mục đích quả nhiên là về Kämpfer mới à?」

「Cậu rảnh đúng không.」

「.........Thì, rảnh, nhưng mà. Quan trọng hơn là chuyện kẻ thù ấy...」

「Vậy là OK nhé.」

Shizuku có vẻ hài lòng, cô gói hộp cơm lại bằng khăn ăn rồi đứng dậy.

「Mười giờ sáng, tại chỗ chúng ta đã hẹn gặp nhau khi đến nhà Kaede nhé.」

「Chỉ có hai chúng ta thôi sao?」

「Hẹn hò thì phải đi hai người chứ.」

「Không, ý tôi không phải là cái vỏ bọc đó, mà là sự thật ấy...」

Cô ta không trả lời. Trái lại, cô ta còn nhìn tôi với vẻ thích thú. Này này, tôi đang nghiêm túc đấy nhé.

「Đừng có úp mở nữa. Tôi cũng cần chuẩn bị tâm lý chứ.」

「Sự thật à...... Cậu đến rồi sẽ biết thôi.」

「Cậu cứ coi đó là một buổi hẹn hò là được rồi.」

Nhưng đã bị nói đến mức này thì đành phải đồng ý thôi. Phải mặc quần áo phi giới tính mới được. Chẳng biết sẽ phải biến thân ở đâu.

Tôi nói những điều khó hiểu. Nếu đối phương là Kaede-san thì tôi đã bay đến mà chẳng cần suy nghĩ gì rồi.

Tôi cũng đứng dậy. Hộp cơm nhẹ tênh.

Đột nhiên cánh cửa kim loại mở ra. Có ai đó đi lên.

「...............A...............」

Học sinh đó nhìn thấy chúng tôi liền chớp mắt liên tục.

Là Nishino Masumi, thành viên câu lạc bộ báo chí năm nhất. Cô nữ sinh trung học này như cái loa phát thanh, chuyên tung tin đồn với sự phấn khích tột độ. Trông cũng khá dễ thương, nhưng nghe đâu mấy cô gái bên Khối Nữ cũng không theo kịp cái nhịp độ hối hả của cô bé.

Cô bé ngây người ra một lúc, rồi quay ngoắt lại và đi về.

Một dự cảm chẳng lành khiến lòng tôi xôn xao.

「Hội trưởng......」

「Cô bé đó là Nishino-san nhỉ.」

「Tại sao...」

「Có phải lúc để bình tĩnh đâu. Có người nhìn thấy tôi ở cùng cô rồi đấy.」

「Có sao đâu.」

「Sao lại không. Nhỡ đâu chuyện chúng ta nói về hẹn hò bị nghe thấy thì sao.」

「Nghe thấy thì có vấn đề gì à?」

Có vấn đề chứ. Dù là người phụ nữ máu lạnh nhưng cô cũng là một trong Tam đại mỹ nhân Seitetsu đấy. Sự ghen tị của đám con trai cũng chẳng thua kém gì con gái đâu. Bị lũ ghen ăn tức ở bao vây thì ai biết chúng sẽ làm gì.

「Không cần phải lo đâu. Senō-kun thì không sao.」

「Cái gì cũng 'không sao'.」

Đáng lo thật đấy. Sao cô ta cứ làm ra vẻ cái gì mình cũng biết thế nhỉ, kể cả những chuyện tôi không biết.

「Vì trong thâm tâm Senō-kun đâu có coi đó là hẹn hò đúng không.」

「Đương nhiên rồi còn gì.」

「Thế thì không sao.」

「Nhỡ con bé đó đi rêu rao là chúng ta hẹn hò thì tính sao?」

「Thế cũng không sao nốt.」

Shizuku nói với vẻ đầy ẩn ý, rồi bỏ mặc tôi mà đi xuống trước.

Tôi quay lại lớp 2-4 Khối Nam. Ngay lập tức đám nam sinh ngốc nghếch vây quanh tôi... nhưng chuyện đó không xảy ra. Tất cả đều đang tụ tập bàn tán ở khắp nơi. Cảm thấy đáng ngờ, tôi chọc vào người một tên gần đó.

「Này Higashida.」

「Senō à. Nãy giờ không thấy mày đâu.」

「Tao có chút việc ấy mà.」

Hắn quay lại nhìn tôi.

「Đúng rồi, tao nghe đứa bên câu lạc bộ báo chí nói, mày vừa ở cùng Hội trưởng hả?」

Đến rồi. Đúng là mạng lưới của câu lạc bộ báo chí. Tin tức đã lan ra khắp Khối Nam rồi. Có khi "Hội những người muốn bị Sangō Shizuku-sama chửi rủa" sẽ cử sát thủ đến cũng nên. Ngay cả tên trước mặt tôi đây cũng có thể trở thành kẻ địch bất cứ lúc nào.

「.........À, ừ, có ở cùng.」

「Vất vả cho mày rồi.」

Higashida chỉ nói thế rồi lại quay lưng đi. Ơ hay?

「Này. Thế thôi à?」

「Chứ còn gì nữa.」

「Hả?」

「Gì chứ. Mày quên sách giáo khoa hay gì à. Tiết sau là Lịch sử Nhật Bản đấy.」

「Không phải chuyện đó. Mày không nghe thấy gì từ Masumi-chan à? Về chuyện cái đó............ hẹn hò ấy.」

Nhưng hắn ta gạt đi nhẹ bẫng.

「À, có nghe nói thế.」

「Thì đấy, chuyện Senō hẹn hò với Hội trưởng làm gì có thật. Chắc là do mày hay nghỉ học nên bị gọi lên giáo huấn thôi chứ gì.」

「À thì............」

Cũng chẳng phải là giáo huấn. Hay đúng hơn là chúng tôi đã ngồi ăn cơm cạnh nhau.

Higashida khoanh tay lại.

「Với lại, một thằng đàn ông tẻ nhạt như Senō thì đời nào Hội trưởng lại hẹn hò? Gu của bả chắc phải là mấy anh đẹp trai hơn, hoặc là kiểu người chín chắn vững vàng chứ.」

Đừng có gọi tao là tẻ nhạt. Dù tao cũng chẳng nổi bật gì.

「Cái "Hội những người muốn bị Sangō Shizuku-sama chửi rủa" cũng từng để mắt đến mày, nhưng gần đây thì bỏ rồi. Hội trưởng chắc chắn phải nhắm đến gã nào ngon hơn.」

「Đừng có tự dát vàng lên mặt mình thế.」

「.........Cảm ơn vì lời khuyên.」

Thoát nạn rồi, nhưng sao tôi lại thấy không phục thế này nhỉ.

Higashida định quay đi thì nói thêm.

「Nhắc mới nhớ, hình như Mikoto-chan đang tìm mày đấy.」

「Vừa nãy ấy. Chắc nhỏ lo mày bị Hội trưởng giáo huấn thôi.」

Đã bảo không phải giáo huấn mà.

Tôi quay về chỗ ngồi. Chuyện của Mikoto làm tôi bận tâm, nhưng nếu có việc thì nhỏ sẽ đến tận nhà thôi. Lại mang cà ri đến cho xem.

Quan trọng hơn là ngày nghỉ sắp tới. Không còn nhiều thời gian nữa. Nếu liên quan đến Kämpfer, rất có thể kẻ thù bí ẩn sẽ đánh úp bất ngờ. Phải cẩn thận mới được.

Vào ngày nghỉ, việc gặp nhau cũng là một cực hình. Người qua lại đông đúc, chẳng thấy đối phương đâu còn bản thân mình thì bị chìm nghỉm giữa dòng người. Vì tôi tẻ nhạt mà lị.

Tôi xốc lại tinh thần. Xốc lại kỹ quá đến nỗi có người đứng ngay bên cạnh mà mãi tôi không nhận ra.

「E hèm, để cậu phải đợi rồi.」

「Thế à?」

Lẽ ra tôi đã đến sớm hơn giờ hẹn rồi chứ, nhưng Shizuku đã có mặt ở đó.

「Vẫn còn sớm hơn giờ hẹn mà. Tinh thần tốt đấy.」

Nói xong, cô lật cổ tay trái lên xem đồng hồ.

「Ở trường mà cũng thế này thì tốt biết mấy.」

Vừa gặp đã thuyết giáo rồi. Những gì Higashida nói lại đúng nhưng bị trễ thời gian (lag) một chút.

Shizuku mặc một chiếc áo khoác màu nâu nhạt, và ngạc nhiên chưa, cô mặc váy. Dáng người cô rất đẹp nên tôi cứ tưởng trông sẽ giống mấy cô tiếp viên quán bar, ai ngờ cô tiết chế rất tốt, thậm chí còn toát lên vẻ thanh lịch. Thêm nữa, nhìn kỹ thì cô còn trang điểm nữa. Tính cách thì như bước ra từ chiến trường khói lửa, thế mà lại làm mấy chuyện nữ tính này cơ chứ.

Với bộ dạng này mà đến sớm thì chắc bị đám tán tỉnh, chiêu mộ người mẫu hay truyền đạo làm phiền suốt rồi, nhưng tôi lại chẳng cảm thấy bầu không khí đó. Chắc do tin đồn về vụ cô đấm bay một gã nào đó trước đây đã lan rộng rồi cũng nên.

Còn tôi? Áo sơ mi đơn giản và quần jeans. Để có thể biến thân bất cứ lúc nào. Quần áo dùng chung cho cả nam và nữ không có nhiều, nên trông tôi cứ quê mùa thế nào ấy.

「Đi thôi.」

Shizuku nói.

「Gì cơ?」

「Đi đâu?」

「Hẹn hò mà, đi đâu chẳng được.」

Này này. Thế thì không được đâu.

「.........Này, chúng ta cứ thế này mà đi đánh nhau luôn à?」

Tôi thì thầm hỏi.

「Không phải là đột kích vào sào huyệt của Moderator đấy chứ?」

Nếu vậy thì Shizuku sẽ thản nhiên hy sinh tôi dưới danh nghĩa trinh sát mất. Không phải nói quá đâu. Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Shizuku có vẻ hơi ngán ngẩm.

「Tại Hội trưởng không chịu nói mục đích thực sự đấy chứ.」

「Buổi hẹn hò kỳ lạ thật đấy. Cậu có kinh nghiệm à?」

「Tôi đã nói rõ ràng rồi mà.」

Định giả nai đến cùng đây mà. Đúng là người phụ nữ không bao giờ để lộ tâm tư. Nếu đã vậy thì đành chịu, nhưng tôi phải luôn cảnh giác mới được.

Mà này, sao Shizuku cứ đứng im mãi thế nhỉ.

「Cậu không dẫn dắt (lead) tôi đi à?」

「Trộm chốt (bóng chày) thì liên quan gì ở đây.」

「Là hộ tống ấy.」

「Ít nhất cậu cũng nên hỏi xem tôi muốn đi đâu chứ. Cậu là con trai mà.」

Ngày nghỉ của tôi thường là ngủ hoặc chơi game. Cũng có khi xem mấy chương trình hài kịch đã ghi lại.

「Senō-kun có vẻ không hợp làm đối tượng hẹn hò nhỉ.」

「Tại vì đây đâu phải hẹn hò.」

Đèn đỏ trong cơ thể tôi đang cảnh báo rằng không được để Shizuku mê hoặc.

Hội trưởng đại nhân chẳng biết có hiểu hay không, nhưng thái độ thì rất mập mờ.

「Đúng vậy. Trong suy nghĩ của cậu thì là thế.」

Có vẻ cô ta chấp nhận rồi, tôi thấy mừng. Dù vẫn còn chút lấn cấn.

Cuối cùng, Shizuku là người dẫn đường. Tôi đi chậm hơn một chút, ở vị trí chếch về phía sau.

「Đi ngang hàng đi.」

Shizuku vừa nhìn thẳng vừa nói.

「Tại sao chứ......... À há, định nói là vì đang hẹn hò chứ gì.」

「Đương nhiên rồi.」

Đúng là vậy.

「Có cần thiết phải ra dáng hẹn hò thế không. Hay là có ai đang theo dõi?」

「Cứ cho là vậy đi.」

Lời nói của cô ta lúc nào cũng không rõ ràng. Mà thôi, cứ coi như đây là một phần trong chủ nghĩa bí mật và sở thích trêu chọc tôi của cô ta thì cũng dễ hiểu.

Đành phải đi song song với nhau. Dù không cần phải giả làm tình nhân cũng được mà.

Cổng phân chia Khối Nam và Khối Nữ ở Seitetsu và cổng soát vé tự động ở nhà ga về cơ bản dùng cùng một hệ thống. Mua vé ở máy bán vé tự động rồi lên sân ga. Tôi không có thẻ IC. Theo lời Shizuku thì...

「Hồi đưa vào sử dụng, việc chọn nhà thầu đã gây tranh cãi lắm đấy. Có nơi còn hứa hẹn tiền lại quả, nhưng tìm được chỗ vừa rẻ vừa chắc chắn vất vả lắm.」

「Chuyện hồi nào thế.」

「Khi tôi học năm nhất.」

「Tất nhiên là trên danh nghĩa quyết định của Hội đồng quản trị rồi.」

「Hừm......... Khoan đã, Hội trưởng quyết định nhà thầu luôn á!」

Năm nhất cao trung, tức là vừa mới tốt nghiệp cấp hai xong chứ gì. Làm sao mà làm được chuyện đó hay vậy.

「Này Hội trưởng.」

Đi tàu qua vài ga. Vừa xuống tàu, một màu xanh tươi mát đập vào mắt.

Nơi này nằm cạnh một công viên được xây dựng bên bờ nước. Khá nổi tiếng với người dân quanh đây. Nó rộng đến mức có cả đường chạy bộ, và còn có cả vòng đu quay. Có cả khu vực nướng BBQ, và vì cho phép mang theo động vật nên rất nhiều người dắt chó đi dạo.

Bước chân Shizuku đang hướng về phía đó.

Như thường lệ, tôi bị bắt đi bên cạnh. Trông giống hẹn hò thật sự nên tôi hỏi.

「Gọi là Shizuku cũng được đấy.」

「Cô là Hội trưởng mà.」

「Hồi trước cậu từng gọi rồi còn gì.」

Đúng là có chuyện đó thật. Hình như tôi có gọi là 「Shizuku-san」 một chút. Nhưng 「Hội trưởng」 nghe thuận miệng hơn nên quen mồm gọi thế luôn. Mà cô nhớ dai thật đấy.

「Hội trưởng là được rồi. Dễ gọi mà.」

「Ngốc thật. Ý tôi là, nếu là Senō-kun thì gọi trống không cũng không sao.」

「Tôi đang gọi trống không (Hội trưởng) còn gì. Hay gọi là Hội trưởng đại nhân thì tốt hơn?」

Shizuku dừng bước, chống tay lên hông.

「Thiệt tình, khả năng không biết đọc bầu không khí của Senō-kun đúng là bất thường thật.」

「Thất lễ quá đấy.」

「Nếu cậu làm bạn trai tôi, chắc phải uốn nắn lại thôi.」

Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu. Hơn nữa, làm người đàn ông của Shizuku thì rào cản cao quá, chắc sinh vật trên Trái Đất này không ai làm nổi đâu.

「Hội trưởng, chúng ta đến công viên đằng kia hả?」

Chuyện đích đến quan trọng hơn.

「Đúng vậy. Cả hai đều là học sinh cao trung nên phải tiết kiệm chứ.」

Hai người cùng bước vào trong.

「Hẹn hò mà.」

「Làm gì bây giờ?」

Vẫn là kẻ không chịu nói thật lòng. Ý cô ta là tự lo mà đề phòng kẻ địch tập kích hả.

「Không phải vậy, ý tôi là đâu cần phải làm những việc ra dáng hẹn hò đến mức này đâu.」

Dù cây cối mọc khắp nơi nhưng nhìn chung tầm nhìn rất thoáng. Có cả mấy con chim lạ hoắc đang kêu.

Người ở đây khá đông. Có bãi đậu xe, nhưng tất nhiên cũng có người đi bộ. Ví dụ như chúng tôi.

Chúng tôi đi trên con đường lát đá.

「Kẻ địch có thể tấn công bất cứ lúc nào đúng không. Cô không bố trí gì à?」

「Làm gì có gì, đây là buổi hẹn hò nên mục đích là được như thế này mà.」

Shizuku không trả lời. Có phải tôi vừa thấy cô ta ngán ngẩm không nhỉ?

「Ở riêng với tôi chán lắm à?」

Shizuku giục tôi đi về phía tòa nhà hình vòm.

「Vậy đi sang đằng kia nhé.」

「Không phải chán, mà là thấy ồ, công viên kìa...」

Chỗ đó tôi cũng biết. Là thủy cung nằm trong công viên. Thường được giới thiệu trong sách hướng dẫn du lịch, nghe nói ngày thường học sinh tiểu học hay đến tham quan theo đoàn. Nhưng mà thủy cung sao. Người theo chủ nghĩa hợp lý như Shizuku sẽ không làm chuyện vô ích, chắc chắn phải có ý nghĩa gì đó. Kẻ địch là Kämpfer biến thành cá chăng?

「Cậu nhát gan nhỉ.」

Từ cửa vào bên trong khá tối. Hiệu ứng thị giác gợi cảm giác biển sâu. Đột nhiên một con cá mập xuất hiện chào hỏi. Tôi giật mình lùi lại. Hàm răng to thật. Dù ở trong bể kính chắc chắn nhưng nó vẫn là sát thủ đại dương đấy.

Shizuku nhìn tôi. Hừm.

「Sợ rồi kìa.」

「Chỉ giật mình thôi.」

「Người duy nhất tôi sợ là cô thôi.」

「Vậy từ giờ trở đi đừng có sợ nữa.」

Chắc là, hay đúng hơn là còn lâu mới được.

Không phải tôi ghét thủy cung. Thực ra từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi mới đi có một lần. Mà lại là hồi mẫu giáo, đi cùng Mikoto và bố mẹ Mikoto. Tôi vẫn nhớ Mikoto đã làm nhân viên ở đó khốn đốn khi tìm mọi cách bắt cá mang về. Định giấu cá nhiệt đới vào trong người mang về thì quá sức vô lý rồi.

Lần đầu tiên tôi đi riêng với con gái. Đối phương là Shizuku mới tệ chứ. Chỗ này lẽ ra phải đi cùng Kaede-san mới đúng.

「Kaede chắc sẽ thích sở thú hơn.」

Đã bảo đừng có nhìn thấu tâm can người ta mà.

Chúng tôi nhanh chóng đi qua khu vực những loài hung dữ đang bơi lội, đến khu vực có sứa và cá ngựa đang trôi lững lờ.

Lũ này chắc cũng chẳng ý thức được việc mình bị con người bắt, cũng chẳng hiểu hoàn cảnh của mình, sống một cuộc đời vô tư lự, nhưng nếu bảo tôi làm sứa thì xin kiếu.

Cái đám vô tư lự đang ngủ hay thức trong bể cũng chẳng rõ kia chuyển động. Chắc là để khẳng định mình là sinh vật dưới nước. Như muốn nói: cái lũ con người sống dưới nước chẳng được bao lâu đừng có làm vẻ mặt ta đây. Xin ghi nhận.

Di chuyển sang bể của cá chình và cá nóc nhím, hoạt động trở nên sôi nổi hẳn, ý thức sinh vật cũng mãnh liệt hơn. Thi thoảng chúng nhìn tôi rồi đâm đầu vào thành bể, chắc là do tôi tưởng tượng thôi.

Shizuku đứng trước bể nào cũng đọc kỹ chú thích và ngắm nhìn lũ cá rất chăm chú. Có vẻ rất hứng thú. Việc gì cô ta cũng nghiêm túc nhỉ. Nghĩ lại thì, tôi chưa từng thấy cô ta làm vẻ mặt không nghiêm túc hay luộm thuộm bao giờ. Chắc cũng chẳng có ai biết.

Hội Nghiên cứu Mỹ nhân đã vài lần định khám phá bí ẩn về Shizuku. Nói trước là không phải tôi điều tra đâu nhé, mà là bị Higashida ép phải nghe đấy. Nghe đâu hoàn toàn không nắm được manh mối gì. Nơi ở cũng chỉ biết qua loa.

Tuy nhiên kết quả là con số không. Về việc điều tra thân thế học sinh thì có những tay lão luyện đã thử nhiều lần, nhưng đời tư của Shizuku là một ẩn số. Vì có rất nhiều người muốn biết nên đã huy động khá nhiều nhân lực để điều tra, nhưng bám đuôi thì bị cắt đuôi.

Ngay sau đó, căn cứ bí mật của Hội Nghiên cứu Mỹ nhân bị Ủy ban Kỷ luật nhận lệnh đặc biệt từ Hội học sinh đột kích, toàn bộ tài liệu liên quan bị tịch thu và tiêu hủy. Hội buộc phải ngừng hoạt động vài tháng. Từ đó về sau, việc tìm hiểu xung quanh Shizuku trở thành điều cấm kỵ lớn nhất. Tuy nhiên Hội Nghiên cứu Mỹ nhân đã tập hợp những dữ liệu linh tinh rồi xuất bản thành sách với tựa đề "Shizuku-sama bí ẩn" và bán sạch, tinh thần con buôn cũng ghê gớm thật.

Tôi và Shizuku chuyển sang khu vực khác. Góc của chim cánh cụt.

Ở đây rất đông người. Mọi người xúm lại xem. Sinh vật hai màu đen trắng này quả nhiên đáng yêu thật. Nghe nói người Nhật rất thích chim cánh cụt. Tuy là chim chứ không phải cá, nhưng nhìn dáng đi lạch bạch của chúng thì cũng hiểu sao lại nổi tiếng thế. Nhân tiện, tôi cũng thích.

Shizuku cũng đang mỉm cười dõi theo... à không. Bình thường. Ngược lại chính tôi đang cười toe toét trông kinh dị bỏ xừ. Không được, lỡ tận hưởng bình thường mất rồi. Cần phải căng thẳng hơn.

Chắc do dự đoán được sự nổi tiếng nên khu vực này được làm rất rộng. Lối đi có độ dốc, giúp nhìn thấy chim cánh cụt từ xa.

Tự dưng tôi thấy phía trên nguy hiểm. Nếu nhìn xuống được chim cánh cụt thì cũng nhìn xuống được chúng tôi.

「Sắp sửa tấn công rồi chăng.」

「.........À, nhắc mới nhớ nhỉ.」

「À cái gì mà à. Chẳng phải cô lúc nào cũng bảo tôi đừng có lơ là sao.」

Thoáng chốc Shizuku có vẻ đang suy tính gì đó. Cuối cùng bộ não đầy âm mưu đó cũng hoạt động rồi sao.

「Không được chủ quan.」

「Khó nhỉ.」

「Senō-kun nghĩ rằng Kämpfer của địch đang ẩn nấp ở đây sao?」

Cũng có nghĩ. Thậm chí tôi còn nghĩ có khi nào nó trà trộn vào đám chim cánh cụt Humboldt không chừng. Con nào hoạt động mạnh nhất là con đó nguy hiểm nhất.

「Tôi nghĩ cứ tận hưởng cảm giác hẹn hò thêm chút nữa cũng được mà.」

Chính sự chủ quan đó sẽ dẫn đến cái chết đấy. Sự suy thoái kinh tế của Nhật Bản lẽ ra có thể ngăn chặn nếu toàn dân cảnh giác hơn. Dù học sinh cao trung nói câu này thì chẳng có sức thuyết phục gì.

「Là Hội trưởng nghĩ ra kế hoạch hôm nay mà.」

「Không phải kế hoạch, là dự định.」

「Sao cũng được.」

「Cậu nên học tập những người xung quanh đi.」

Xung quanh thì toàn là các cặp đôi và gia đình thôi mà.

Nhắc mới nhớ, trong thủy cung có rất nhiều cặp đôi. Bên ngoài cũng thấy lác đác, nhưng ở đây thì đậm đặc hơn. Nghe nói thủy cung là điểm hẹn hò nổi tiếng vì nằm ngay trung tâm thành phố, không có mùi hôi, không khó hiểu như bảo tàng nghệ thuật. Đây không phải thành quả nghiên cứu của tôi mà là học lỏm trên tạp chí.

Và ánh mắt của bọn họ thi thoảng lại hướng về phía chúng tôi. Cũng không có gì lạ. Chính xác là hướng về Shizuku đang đi bên cạnh tôi. Quả nhiên là đại mỹ nhân. Có sự quan tâm, có sự kinh ngạc, và cả ghen tị nữa.

Cũng có ánh mắt hướng về phía tôi, nhưng toàn là sự đố kỵ. Kiểu như muốn nói: một mỹ nhân như thế sao lại đi cùng một gã tẻ nhạt chẳng có gì nổi bật như tôi.

Tuy nhiên không thể chống lại sự phản đối của số đông, tôi khẽ giữ khoảng cách với Shizuku.

「Làm cái gì thế?」

Cô ta phá hỏng tất cả và nhanh chóng tiến lại gần.

「Đi bên cạnh này. Được chưa?」

Tại sao tôi lại phải nghe lệnh cơ chứ.

「Thì là............」

Tôi lúng túng. Shizuku nhìn lướt qua một lượt rồi thì thầm.

「Cậu để ý mấy chuyện vớ vẩn nhỉ.」

「Tôi chưa quen với ác ý.」

「Cứ kệ họ là được. Họ có biết tên chúng ta đâu.」

「Không phải vấn đề đó.」

「Muốn tôi làm cho họ ghen tị hơn nữa không?」

Bất ngờ cô ta khoác tay tôi. Này này, thôi đi. Cánh tay phải của cô ta luồn vào cánh tay trái của tôi. Cảm giác của Shizuku truyền sang tôi. Ui cha.

Nhiệt độ của những ánh mắt châm chích vào tôi tăng lên. Trước đây cũng từng có chuyện thế này, nhưng lần này sát khí đến từ những người xa lạ. Tôi bắt đầu toát mồ hôi dầu rồi đây.

Trái ngược với tôi, Shizuku vẫn bình thản.

「Tôi không bảo cậu cười, nhưng lẽ ra phải vui mừng hơn chứ.」

Đòi hỏi khó thế. Nếu là gã nam sinh nào khác ngoài tôi thì chắc lăn ra mà sướng rồi.

Vui mừng là phản ứng bình thường, nhưng với tôi thì không thể. Đây là "Hội trưởng Sangō Shizuku" đấy.

Chuyện bên lề, cái hội "Muốn bị Sangō Shizuku-sama chửi rủa" đã từng phát hành một thứ giống như tạp chí đồng nhân (doujinshi), trong đó chứa đầy những áng văn kinh hoàng như "Muốn bị Shizuku-sama giẫm đạp bằng giày cao gót, bị đối xử như giẻ rách rồi bị đuổi học", hay "Bị ra lệnh đứng trần truồng ở cổng trường, bị học sinh đi học chế giễu rồi khóc lóc chạy lên phòng Hội học sinh, nhưng bị Shizuku-sama giả vờ không quen biết hỏi 『Cậu là ai vậy』, rồi tuyệt vọng kêu lên 『Shizuku-sama......』 và chết trong sung sướng". Toàn mấy thứ mà nếu có giải vô địch biến thái Nhật Bản thì chắc vào đến chung kết, trong đó kinh dị nhất là cái lý tưởng: "Nhật Bản bị tấn công hạt nhân, lang thang một mình giữa Tokyo hoang tàn, cổ họng khô khốc, định uống ngụm nước cuối cùng thì lỡ tay làm rơi bình nước, rồi chết trong khi gọi tên Shizuku". Nhân vật chính chẳng thấy xuất hiện gì cả.

Mặc kệ tâm trạng của tôi, Shizuku ép sát người vào. Làm cái gì thế hả. Như giễu cợt nỗ lực của tôi, cô ta cứ thế lấn tới không chút khách khí. Cảm giác như cô ta cố tình làm vậy. Cái đó ấy, ngực của cô ta chạm vào tôi và... hiii.

Kích cỡ ngực của cô ta đáng lẽ là không rõ, nhưng nghĩ kiểu gì cũng phải cỡ D hoặc E. To hơn cả người mẫu ảnh khỏa thân tôi từng thấy.

Tôi vừa nâng cao cảnh giác vừa thả lỏng. Đã thế này thì cũng không chạy được nữa. Đành phải liều thôi.

Trong khi đang chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào, tôi chợt nảy ra nghi vấn. Có khi nào đây là cái bẫy để dụ Kämpfer địch không? Dụ dỗ tôi lơ là rồi kích hoạt đòn tấn công. Nếu là Shizuku thì hoàn toàn có thể làm thế. Chắc chắn là vậy. Vì thế nên mới cố tình đến nơi đông người thế này sao.

「Ngoan ngoãn rồi nhỉ.」

Shizuku nói. Ngoan rồi đây ạ.

「Tại sao?」

「Vì tôi hiểu kế hoạch của Hội trưởng rồi.」

「Gần như chắc chắn là Senō-kun đang hiểu lầm đấy.」

Không không, làm gì có chuyện đó.

Chúng tôi rời khỏi khu vực chim cánh cụt. Nếu có kẻ bám theo chúng tôi thì trúng phóc, nhưng người di chuyển đông quá nên không rõ lắm. Cảm giác như điệp viên vậy. Tôi nói nhỏ.

「Hội trưởng, biến thân thì tốt hơn không?」

「Đừng hòng biến thân nhé.」

「Này này. Thế thì nếu bị địch tấn công cũng dễ đối phó hơn chứ.」

Shizuku quay sang nhìn tôi.

「Tôi tự tin rằng dù cậu có ở trong hình dáng con gái thì cảm xúc của tôi vẫn thế. Nhưng bây giờ cậu phải giữ nguyên là con trai. Đây là điều tuyệt đối.」

Hừm, nói mạnh miệng thế này thì chắc là để dụ địch chủ quan rồi. Đúng là người phụ nữ không hợp tính tôi chút nào, nhưng quả không hổ danh Hội trưởng Hội học sinh.

Lại di chuyển sang khu vực khác. Lần này không phải biển mà là rất nhiều cá sông. Cá hồi thì tôi biết nhưng còn lại thì chịu.

「.........Mấy con này có biến hình không nhỉ.」

「Chuyện gì?」

「Kämpfer địch ấy. Giống như tôi biến thành nam hay nữ ấy, thì cá biến thành nữ cũng có sao đâu.」

「Sao lại không.」

「Đặc biệt là trí tưởng tượng của Senō-kun ấy.」

Bị phủ định ngay lập tức.

Chê tôi ngốc đấy à, ừ thì thế. Không biết câu "cẩn tắc vô áy náy" à.

Cuối cùng việc đi dạo quanh thủy cung cũng kết thúc mà chẳng đọng lại chút ký ức nào về những gì đã xem, chúng tôi ra ngoài. Rốt cuộc chỉ toàn đi bộ khoác tay nhau trong đó. Sự ghen tị xung quanh vẫn còn nguyên. Mồ hôi lạnh của tôi cũng y nguyên.

Đi ra bên ngoài. Shizuku bước đi bình thường.

Hít thở sâu giúp tâm hồn bình yên trở lại. Sự căng thẳng dần chạy dọc cơ thể. Quả nhiên là ngoài trời.

Nếu đối đầu với Kämpfer thì không tránh khỏi bắn nhau ầm ĩ. Ma pháp của tôi giống như súng đạn, còn kiếm của Shizuku (Schwert) thì chém nát đối thủ. Cả hai đều có tầm đánh xa, nên ở ngoài trời rộng rãi sẽ có lợi hơn.

Đúng là Shizuku, suy tính kỹ càng thật, đang thầm thán phục thì cô ta nói một câu bất ngờ.

「Senō-kun, sáng nay ăn chưa?」

「.........Hả?」

「Bữa sáng ấy.」

「Một quả cà chua.」

Cô khẽ nhíu mày.

「Tôi ngán cà ri rồi.」

「Phải ăn uống đàng hoàng vào chứ.」

「Thì cũng biết vậy.」

Nhỏ Mikoto làm quá nhiều. Tuần này nhỏ không đến nhà nên còn đỡ.

「Đói bụng rồi đúng không.」

「Vậy thì ăn trưa thôi. May mà tôi có làm mang theo.」

Cái gì đây. Lại chế tạo mìn à.

Đã đến giờ ăn trưa nên nhiều người đang ăn bánh mì hay cơm nắm.

「Chỗ nào ngồi được thì tốt.」

Shizuku đi về phía bãi cỏ.

Ngồi xuống thì lúc chiến đấu sẽ bị chậm một nhịp đấy.

Một phần bãi cỏ được đắp cao lên. Ngoài chúng tôi ra còn vài đôi nữa, bên đó là những cặp tình nhân đàng hoàng. Những người yêu hòa bình.

Có ghế trống nên chúng tôi ngồi xuống.

「Cơm hộp đây.」

Shizuku lấy ra từ chiếc túi lớn một cái hộp cũng được gói trong khăn ăn lớn. Lần này tôi cứ tưởng cái kích thước đó là mìn, ai ngờ cô ta lại lấy ra thêm một bình giữ nhiệt bằng thép không gỉ. Tôi bối rối.

「.........Ăn thật đấy à?」

Giả vờ ăn để dụ địch chủ quan cũng là một kế hoạch khả thi.

「Ừ. Đã bảo là tôi tự làm mang theo mà.」

「Sao lại có cả phần của tôi...」

「Hôm nọ thấy cậu toàn ăn cà ri, thấy tội nghiệp nên làm đấy.」

Cảm ơn nhé. Được thương hại vì chuyện đó cảm xúc phức tạp thật. Đúng là dạo này đến đồng phục cũng ám mùi cà ri rồi.

Mở nắp ra. Cơm nắm hình trụ, xúc xích nướng, đồ chiên. Nhìn hình dạng không đều lắm thì có vẻ là làm thủ công toàn bộ.

「Cũng chẳng mất công lắm đâu.」

Câu nói như nhìn thấu tâm can. Muốn nói "thế à" nhưng nếu bị bắt làm thì tôi ngán lắm. Hội trưởng vạn năng thì thấy dễ dàng chắc.

Hộp cơm được đặt giữa tôi và Shizuku. Ăn chung sao.

Tôi cảm thấy việc này hơi quá sức rồi đấy.

Sự thù địch của cô ta với Moderator lớn đến mức này sao.

Đũa dùng một lần cũng được đưa cho, nhưng tôi thấy hơi do dự. Dù là giả vờ hẹn hò nhưng thế này...

「À ừm...」

「Không ăn à?」

「Đói bụng mà đúng không.」

Đói chứ. Học sinh cấp ba ăn mỗi quả cà chua thì chịu sao nổi.

「Đây.」

Định tách đũa thì bị ngăn lại. Cô đưa cho tôi khăn ướt. Không phải khăn giấy. Là khăn tay được làm ướt đàng hoàng.

「À......... cảm ơn.」

Sao tôi lại khúm núm thế này.

Lau tay xong, itadakimasu (mời dùng bữa).

Cơm nắm hình trụ đưa lên miệng. Ồ, có vị muối nhẹ. Vừng rắc lên cũng ngon đấy chứ.

Hừm. Giống đi dã ngoại hay hẹn hò thật sự quá. Vốn dĩ chuyện Shizuku tự tay làm cơm hộp đã không hợp với nhân vật rồi. Có người sẽ bảo khoảng cách (gap moe) này rất tuyệt, nhưng tôi muốn khẳng định là phải coi trọng hình tượng chứ. Thế này khó xử lắm.

Lơ đễnh ngắm nhìn công viên. Trẻ con bắn súng nước, chó đuổi theo đĩa bay. Người đời trông thật vui vẻ đáng ghen tị. Còn tôi thì sống trong căng thẳng từ lúc ở trường đến giờ.

Aaa, giá mà người bên cạnh là Kaede-san thì hay biết mấy.

「Tôi đoán được Senō-kun đang nghĩ gì đấy.」

Bị lườm một cái.

「Vẫn còn tha thứ được đấy nhé.」

Giọng điệu có vẻ lạnh lùng. Oa, bị nhìn thấu rồi. Nhưng thế này mới giống Shizuku. Tôi cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.

Ăn cái xúc xích vậy. Không có hình con bạch tuộc. Định gắp thì bị nẫng tay trên.

「Này, xin mời.」

「Ăn đi?」

Cây xúc xích được gắp bằng đũa đưa ra trước mặt. Ơ, ăn cái này á?

Shizuku dường như đang cười mỉm.

Hừm, ăn thì không ngại, hay đúng hơn là muốn ăn, nhưng ăn trực tiếp từ đũa của Shizuku thì... sao nhỉ.

Hội trưởng đại nhân như thường lệ vẻ mặt không đổi, nhưng có vẻ đang vui.

「Không ăn à?」

「Không phải......」

「Cứ coi tôi là Kaede là được rồi.」

「Cô là Hội trưởng mà.」

「Aaaa~」

Cây xúc xích cứ lởn vởn trước mặt. Nghe giọng không có vẻ gì là vui đâu nhé.

「Ái chà, chịu thừa nhận rồi à. Vui thật đấy.」

Dù do dự nhưng đành phải mở miệng.

Cái gì mà aaaa chứ. Tôi là trẻ con chắc.

Cây xúc xích được đút vào. Ừm, vì cái nghi thức này mà chẳng rõ vị gì cả. Cảm giác như chim non vậy.

「Làm tốt lắm.」

Shizuku cười khúc khích, hiếm thấy thật. Bất ngờ là trông cũng dễ thương... còn lâu tôi mới nghĩ thế. Hình như trong phim gì đó về nữ cai ngục Đức Quốc xã ở Ý cũng có bà cai ngục thế này. Hành hạ tù nhân rồi lấy đó làm vui.

Bỏ qua người phụ nữ S (Sadist) này, hộp cơm không có tội. Hay đúng hơn là ngon. Tài nấu nướng tỷ lệ nghịch với tính cách sao ta.

Khát nước nên tôi mở bình giữ nhiệt. Loại nắp làm cốc uống nước luôn. Bên trong là trà. Có mùi hơi lạ, chắc không phải loại bán ngoài kia.

「Cái gì đây?」

「Trà pha trộn (blend) đấy. Có mùi hương cam Yuzu đúng không.」

Tôi rót ra và uống một nửa. Ồ, ngon phết. Tôi thán phục. Cô này biết nhiều thứ thật.

Tay Shizuku vươn tới, giật lấy cái cốc. Uống cạn phần còn lại. Hừm, cảm xúc phức tạp quá.

「Muốn mớm bằng miệng không?」

Cô ta nhìn tôi.

「Đồ ngốc.」

Không phải thế. Là hôn gián tiếp đấy. Mà, để ý chuyện đó thì cũng trẻ con quá.

.........Khoan khoan khoan, bình yên là thế nào. Hôm nay đáng lẽ phải bắt đầu cuộc chiến đóng băng cả thể xác lẫn tâm hồn chứ. Phải chuẩn bị tinh thần mới được.

Càng ăn bụng càng no. Ngồi ăn cơm hộp trên bãi cỏ công viên rồi thẩn thơ thế này, thật sự rất bình yên.

Tôi định dọn hộp cơm. Thì Shizuku đưa tay ra.

「Mấy chuyện này, cứ để phụ nữ làm.」

À, thế à. Nhưng đường đường là Hội trưởng thì mấy việc vặt vãnh phải giao cho cấp dưới rồi ung dung tự tại chứ......... Á, thế thì hóa ra tôi là cấp dưới à. Nguy hiểm nguy hiểm. Cũng chẳng có việc gì làm. À không, có chứ. Kẻ thù đâu rồi. Mau tấn công đi.

Tôi ra vẻ bề trên để mặc cô ấy dọn dẹp. Thế này là được rồi. Chắc thế.

Shizuku cũng không có vẻ gì là định giăng bẫy. Bình yên một cách bình thường. Tôi cứ căng thẳng một mình trông như thằng ngốc vậy. Nếu là Mikoto thì chắc nó đã ầm ĩ 「Đồ ngốc đồ ngốc」 không kiêng nể gì rồi.

Dọn dẹp xong, Shizuku lại khoác tay tôi.

Động tác đó tự nhiên đến mức, cô vòng tay qua một cách thản nhiên khiến tôi không nhận ra. Đến khi nhận ra thì đã dính chặt lấy Shizuku rồi.

「Này này. Làm quá rồi đấy.」

「Có sao đâu.」

「Không nhưng mà...」

「Bạn trai tôi hay phàn nàn nhỉ.」

Đã bảo đừng đùa kiểu đó nữa mà. Lừa địch thôi, không cần lừa cả tôi đâu.

Đành phải nghĩ về kẻ thù. Kämpfer đối phương sẽ tấn công ở đâu đây. Sắp đến lúc ra tay chưa nhỉ. Nước đi vẫn chưa đọc được.

「Sao thế?」

「Nếu địch đến thì khó chiến đấu lắm.」

「Hội trưởng, buông tay ra được không.」

「...Senō-kun, tôi nói cái này thì hơi kỳ, nhưng có rất nhiều chàng trai tưởng tượng được làm thế này với tôi đấy. Cậu định tự mình vứt bỏ cơ hội à?」

「Biết là thế, nhưng tôi không muốn chết. Tôi muốn hai tay được tự do.」

「Thế này là được rồi.」

Được cái khỉ mốc.

「Senō-kun.」

Dù sao thì cô ta cũng chẳng cho tôi nói chen vào. Cấp dưới của Hội học sinh, nghe đồn được giáo huấn là phải tuyệt đối phục tùng Shizuku, thực hiện ngay lập tức mọi mệnh lệnh. Vì nắm giữ quyền lực độc tài nên tính cách mới thành ra thế này sao. Hay là ngược lại.

Tuy nhiên đám trong Hội học sinh, cứ vâng vâng dạ dạ nghe lời là xong, sướng thì có sướng. Thuộc Hội học sinh nên hồ sơ cũng đẹp hơn.

「Vâng vâng.」

「Vâng vâng......... hả?」

「Vòng tay qua vai đi.」

Tôi giật mình định tránh ra. Nhưng không cử động được.

「Vòng tay qua vai tôi ấy.」

Shizuku nới lỏng lực cánh tay.

Thấy tôi do dự, Shizuku cầm lấy tay tôi và vòng qua vai mình luôn. Oa. Sao lại làm thế. Dù là để chiến đấu, nhưng tôi còn chưa làm thế với Kaede-san bao giờ.

「Này, tự tiện.........」

「Có sao đâu.」

Cơ thể Shizuku, thậm chí cả mặt cũng áp sát vào tôi. Vì cô dựa vào người tôi nên toàn bộ cảm giác đều truyền sang. Hội trưởng à, mảnh mai và mềm mại hơn tôi tưởng, lại còn thơm nữa......... ôi thôi tha cho tôi đi.

Nhưng tôi yếu thế quá.

Bị Shizuku lấn lướt nên cứ dính chặt vào nhau như thế. Cảm giác thời gian trôi qua thật lãng phí.

Hai đứa đành ngẩn ngơ ngắm cảnh. Vì trời ấm áp nên cũng thích thật.

「Nè Senō-kun.」

「Gì cơ.」

「Tại sao cậu lại thích Kaede?」

Tự dưng nói cái gì thế, cô này. Hỏi thừa. Kaede-san là Kaede-san, nên thích là đương nhiên. Người ấy có nụ cười như thiên thần, tính cách tốt bụng, đối xử dịu dàng không phân biệt ai. Sở thích thì......... tạm gác sang một bên, cái vẻ tiểu thư hơi thiếu hiểu biết về thế giới bên ngoài cũng hay.

Giờ giải thích thế nào đây. Đàn ông với nhau thì hiểu ngay, nhưng với phụ nữ chắc khó.

Cuối cùng tôi chọn cách an toàn.

「Kaede-san đẹp mà.」

「Nếu là đẹp thì Kondō-san hay Mishima-san, cả lớp trưởng lớp cậu cũng đẹp vậy.」

「Tính cách cũng tốt.」

「Lại còn thanh lịch nữa.」

「Thanh lịch thì Hội phó Hội học sinh cũng được lắm chứ. Con gái giám đốc mà.」

「Biết chăm sóc người khác thì ở trường mình thiếu gì người.」

「Hưm, không phải thế.」

Quả nhiên là khó. Tôi bắt đầu thấy hơi bực.

「Tôi chỉ nói mấy cái dễ hiểu thôi, chứ không chỉ có thế. Nó kiểu như.........」

「Kiểu như, gì?」

Khuôn mặt Shizuku ở ngay trước mắt. A, cảm giác như bị giáo viên hỏi xoáy trong giờ học vậy.

「Vì đó là Kaede-san thôi.」

Câu trả lời thành ra thế này.

「Có thiện cảm thì cần gì lý do. Thấy tốt thì là tốt thôi.」

Nghĩ rằng chắc chắn sẽ bị cô chê là ngốc, tôi thủ thế. Chắc chắn cô ta sẽ dùng giọng điệu lạnh lùng buông lời cay độc cho xem.

Nhưng kỳ lạ thay, cô gật đầu cái rụp.

「Đúng vậy. Tôi hiểu rõ lắm.」

「Ờ, ừ.」

「...............Hả?」

「Mấy chuyện này không cần lý do. Bị đòi hỏi giải thích cũng khó xử nhỉ.」

「Chắc Mishima-san hay Kondō-san cũng thế thôi.」

「.........Sao lại lôi mấy người đó vào.」

Dù là người quen của tôi, nhưng lấy làm ví dụ thì có không phù hợp không nhỉ.

「Cậu không nghĩ là điều đó cũng đúng với tôi sao?」

「Chẳng hiểu cô nói gì.」

Tóm lại, ý đồ trong câu nói của Shizuku vẫn là bí ẩn. Kiểu như đang nói bóng gió "Người sao Hỏa sắp tấn công" hay gì đó chăng.

Câu đố à. Cái loại câu đố mẹo hay cần tư duy lắt léo vốn là sở đoản của tôi, bắt tôi giải thì khó lắm. Kiểu như câu đố trong sách thiếu nhi: "Xe tải chở cam, táo và lê đi vào khúc cua gấp. Cái gì sẽ rơi xuống?", tôi đã suy nghĩ cả tháng trời mà không ra đáp án, cuối cùng phải đi hỏi người khác. Nhân tiện đáp án là tốc độ. Hiểu không hả đồ ngốc.

Cô không nói thêm gì nữa. Thay vào đó cô nói chuyện khác.

「Cậu nghĩ Kaede nghĩ gì về Senō-kun?」

「Hỏi câu khó chịu ghê.」

Người ấy có thiện cảm không hề tầm thường với phiên bản nữ của tôi. Vì tôi được tỏ tình rồi mà lị. Không muốn nghĩ là người ấy chỉ có hứng thú với con gái đâu.........

「Là Senō-kun hiện tại ấy.」

「Chắc là bạn bè, cùng lắm là thế.」

「Chà, bi quan nhỉ.」

「Tôi nhìn vào thực tế mà. Kaede-san đối xử bình đẳng với mọi người, nên sẽ không dành tình cảm đặc biệt cho riêng ai đâu.」

「Chưa chắc đâu.」

「Có đấy.」

「À thì...」

「Hiểu rõ gớm nhỉ.」

Dù cô có nói thế thì tôi cũng không cảm thấy khoảng cách giữa tôi (nam) và người ấy được thu hẹp lại. Hồi trước bị tuyên bố là tình địch thì tôi cũng chẳng biết làm sao. Ở vị trí con gái thì không nói làm gì.

「Con trai ai cũng thế cả thôi. Nên tôi và mọi người đều giống nhau, giờ chỉ là ngưỡng mộ thôi.」

「Nếu là tôi, tôi sẽ khuyên Senō-kun chọn cô gái nào trong tầm với ấy.」

Trước mắt tôi chỉ có mình cô thôi đấy.

「Kaede là người phụ nữ lý tưởng đúng không.」

「Cô gái khác, biết đâu lại bất ngờ chiều theo lý tưởng của Senō-kun thì sao. Phụ nữ là sinh vật biết nỗ lực mà. Vì Senō-kun, có khi họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì ấy chứ.」

Hưm, có cô gái như thế thật sao. Trong ảo tưởng thì có vẻ có, nhưng thực tế thì hơi khó. Trừ phi là muốn vòi tiền tôi hay là trò chơi trừng phạt gì đó.

「Gì cơ?」

Nói như thể tôi hiện tại đang bất hạnh lắm ấy. Mà trúng phóc.

「Senō-kun mà để mắt đến những cô gái như thế thì sẽ hạnh phúc đấy.」

Có vẻ như nhận ra tâm trạng của tôi, Shizuku nói với vẻ thích thú.

「Vậy, cô là kiểu chiều theo đàn ông à?」

「Hội trưởng là kiểu người như thế sao.」

「Không phải nhé.」

Giọng điệu như muốn nói "đương nhiên rồi".

「Tôi vẫn như mọi khi. Là đằng ấy tự thích tôi thôi.」

Tự tin gớm.

「Dù tôi có là người thích trước, thì cuối cùng cũng sẽ bắt đối phương phải chiều theo tôi.」

Đáng sợ thật. Luôn nắm quyền chủ động sao. Người phụ nữ này cứ như cá kình sát thủ vậy. Mà thôi, làm ơn đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý đó nữa.

「Mà, phụ nữ thì phải hẹn hò thử mới biết được vài điều.」

「Kaede-san thì đúng như những gì nhìn thấy thôi. Chắc chắn.」

「Cậu nói thế, nhưng tôi nghĩ cậu sẽ hẹn hò với cô gái khác đấy.」

「À thế à.」

「Đừng có tự quyết định tương lai người khác.」

「Buồn ngủ à?」

Shizuku trông có vẻ đầy ẩn ý.

「Không phải tự quyết định đâu. Chắc chắn rồi đấy.」

Làm gì có chuyện đó. Tôi một lòng một dạ với Kaede-san mà. Chắc thế, có lẽ vậy.

Thực ra, tôi còn chẳng tưởng tượng nổi cảnh mình hẹn hò với ai khác ngoài Kaede-san. Không phải do trí tưởng tượng nghèo nàn hay gì đâu. Thà tưởng tượng cảnh lập gia đình với Hổ Thắt Lưng còn dễ hình dung hơn.

「Thức khuya à?」

「Một chút.」

Tại Shizuku mà tôi nghĩ lung tung rồi. Ngớ ngẩn thật. Thôi không để tâm nữa.

Tự dưng thấy buồn ngủ quá. Tôi nén cơn ngáp.

「Tại có bóng đá nước ngoài nên tôi xem.」

「Với tư cách Hội trưởng Hội học sinh, ít nhất tôi muốn nghe cậu nói là đang học bài cơ.」

Không có đâu. Trước ngày nghỉ mà học bài, trừ khi là thi sinh thì người ta sẽ nghi ngờ đầu óc có vấn đề đấy.

Shizuku có học bài không nhỉ. Kiểu thiên tài, chắc đọc sách giáo khoa một lần là thuộc lòng hết luôn. Nhưng tôi cũng nghe nói thiên tài thực sự biết giá trị của sự bền bỉ, dùng nỗ lực không ngừng nghỉ để củng cố tài năng.

Cô ấy? Hửm? Cô ta thuộc loại nào nhỉ. Chẳng biết. Nghĩ lại thì cô ta đầy bí ẩn, tôi hầu như chẳng biết gì về đời tư của cô ta cả.

Mắt tôi díp lại. Bị bỏ thuốc ngủ......... chắc không phải đâu, buồn ngủ thật đấy. Biết thế này thì đã ghi lại trận bóng đá rồi.

Khẽ nhắm mắt lại. Chỉ định thế thôi, nhưng tôi đã chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Chuông reo, tôi vội vàng chuẩn bị ra về.

Lờ đi lời mời của thằng bạn cùng lớp Higashida, tôi nhét sách vở vào cặp. Higashida than vãn: 「Dạo này mày ít đi chơi cùng bọn tao quá」, nhưng đương nhiên rồi. Có bạn gái thì phải ưu tiên bạn gái chứ, cậu em.

Bạn gái?

Ngay sau đó tôi đã hiểu ra. À đúng rồi, có bạn gái mà. Bởi vì đây là thế giới trong mơ, mà đã là mơ thì tôi có thể làm những gì mình thích. Nên chuyện có bạn gái cũng là lẽ thường tình. Đồng thời tôi cũng nghĩ "gì vậy, là mơ à". Nhưng mà mơ cũng được. Ở đây tôi có người yêu. Còn hơn là không có gấp vạn lần.

Tôi sốt ruột chờ giờ sinh hoạt chủ nhiệm kết thúc.

Nơi hẹn hò. Cửa hàng tiện lợi. Nổi tiếng là nơi các cặp đôi Seitetsu dùng làm chỗ chờ nhau. Địa điểm được truyền miệng.

Học viện Seitetsu rất nghiêm khắc trong chuyện quan hệ nam nữ. Vì vậy, việc hẹn nhau ở cổng trường là không thể. Bỏ qua cổng chính có đám mật thám, tôi đi ra khỏi khuôn viên từ cổng sau. Đi thẳng con đường nhỏ, rẽ hai lần.

Vì không phải trường tiểu học nên không có màn chào hỏi ra về. Tôi chỉ giơ một tay lên chào Higashida rồi lao ra khỏi lớp.

Đây là truyền thống tốt đẹp được các tiền bối truyền lại cho hậu bối. Tất nhiên chúng tôi cũng đang tiếp nối nó. Và rồi nó sẽ được truyền lại cho các thế hệ sau nữa.

Cô ấy vẫn chưa đến. Tôi đến sớm quá chăng.

Thôi thì đứng đọc truyện tranh "cọp" vậy. Đọc mà không làm phiền chủ quán cần phải có kỹ thuật. Không làm bẩn truyện cũng cần phải để ý. Thế thì đừng đọc nữa? Nói đúng lắm. Nhưng chẳng còn cách nào khác để giết thời gian. Học sinh cấp ba như tôi cũng có nhiều đứa khác nữa. Nhân viên cửa hàng cũng hiểu chuyện, trừ khi quá đáng lắm, còn không thì họ cũng nhắm mắt làm ngơ chứ không báo nhà trường.

Bên kia cửa kính lớn, bộ đồng phục Khối Nữ Học viện Seitetsu đang chạy tới. Tôi nheo mắt xác nhận.

Là cô ấy, không sai vào đâu được. Chẳng có cô gái nào quyến rũ như thế ngoài cô ấy cả.

Trước khi cô ấy vào, tôi đã đi ra khỏi cửa hàng. Tạm thời mua một phong kẹo cao su. Coi như cái giá để gặp cô ấy thì rẻ chán.

Cô ấy giơ tay lên. Tôi cũng làm tương tự để đáp lại. Vẫn với vẻ mặt như mọi khi, cô ấy tiến lại gần.

Cô ấy quan sát xung quanh một chút. Vì là trước cửa hàng tiện lợi, nên cô kéo tôi vào con hẻm vắng vẻ hơn.

Cô ấy hỏi 「Đợi lâu không?」, tôi trả lời 「Không lâu lắm」. Dù là câu thoại cũ rích nhưng giữa chúng tôi thì không bao giờ phai màu.

Cô ấy nhẹ nhàng vòng hai tay qua cổ tôi. Tôi thì thấy xấu hổ, nhưng cô ấy có vẻ vui lắm. Nghe đâu là 「Vì hiểu được cảm xúc của mình」.

Môi cô ấy và môi tôi, khẽ chạm nhau. Cảm giác ướt át truyền tới.

Mái tóc đen dài. Khuôn mặt đó.

Tôi tỉnh dậy.

Cảm giác tiếc nuối ập đến. Chết tiệt, ngủ quên mất rồi.

Và cả đoạn cuối đó nữa. Làm trò như trong phim ấy. Má tôi nóng bừng lên rồi đây.

Chuyện đó sống động một cách kỳ lạ.

Nhắc mới nhớ, nụ hôn đầu của tôi đã bị Shizuku cướp mất rồi nhỉ. Đó là lần đầu tiên đấy. Trong mơ mà trải nghiệm cảnh tượng táo bạo thế này, cấm kỵ được gỡ bỏ rồi chăng. Hay là do ham muốn bị dồn nén.

Nhưng mà giấc mơ kỳ lạ thật. Hình như tôi đang hẹn hò với ai đó, và đang tận hưởng thanh xuân vui vẻ lắm, nhưng không có bằng chứng xác thực. Nếu nghĩ người sẽ kết hôn với tôi trong tương lai không phải là Kaede-san thì buồn quá. Chắc chắn không phải người lạ, rốt cuộc là ai nhỉ. Trông mặt mũi thì rõ ràng đấy mà sao không nhớ nổi.

Cơ thể cảm thấy thoải mái lạ thường. Ơ, tôi đang nằm à.

Dưới đầu mềm mại. Cảm giác lạ lạ, tôi vội vàng điều chỉnh tiêu cự mắt. Hai chỗ phồng lên giống như ngực.

「Chào buổi sáng.」

Một lúc sau các từ ngữ mới xoay vòng trong não và bất ngờ ghép lại với nhau. Hảảảảả. Chẳng lẽ, tôi đang được Shizuku cho gối đầu lên đùi (Hizamakura) à!?

Đang run rẩy thì tôi chợt nhận ra. Ồ, Shizuku cũng đang nhắm mắt. Hơi thở nhẹ nhàng. Gì vậy, cả cô ta cũng ngủ à.

Tôi bật dậy. Oa, trong tai có bị gắn máy nghe lén không đấy.

Ngắm nhìn kỹ lưỡng. Đúng là mỹ nhân, ngủ cũng đẹp. Dù khác xa gu của tôi, nhưng tôi hiểu rõ điều đó.

Nghe tin đồn rằng hồi nhỏ cô từng được công ty giải trí mời làm diễn viên, nhưng cô từ chối. Nghe xong thấy lạ thật. Chẳng phải cô sinh ra với hình hài này sao.

Trưởng thành thật đấy. Có tin đồn cô hay bị nhầm là nữ nhân viên văn phòng (Career Woman) cũng phải.

「Đừng có làm người ta giật mình chứ.」

「.........Ngắm mặt người ta lúc ngủ vui lắm à?」

Á, dậy rồi. Shizuku mở mắt nhìn về phía này.

「Tôi đâu có định làm giật mình.」

「Ngủ được không?」

Tôi ngồi lại ngay ngắn. Cơ thể hơi cứng. Do nằm mãi một tư thế mà.

「Cũng ngủ được nhưng mà...」

Nhớ lại sự thật là mình vừa được gối đầu lên đùi. Oa, tự dưng không dám nhìn mặt Shizuku. Tôi hỏi để che giấu sự xấu hổ.

「Sao cô lại làm thế?」

「Tại cậu ngủ trông kỳ cục quá.」

「Kệ tôi.」

Định pha chút giọng điệu tức giận, nhưng quả nhiên không có tác dụng với người phụ nữ này.

「Dễ thương lắm đấy. Lúc ngủ ấy.」

Ư a, cảm giác như bị nắm thóp vậy. Hừm, ngoài bố mẹ, đám con trai trong lớp và Mikoto hồi nhỏ ra thì chưa ai nhìn thấy tôi ngủ cả... mà tính ra cũng nhiều phết.

Mặt trời bắt đầu xế bóng. Đã chiều tối rồi sao.

「Tại sao.」

Quay sang Shizuku, vẫn là khuôn mặt đó.

Lúc đó tôi mới hoàn hồn. Này, kẻ địch đâu rồi.

「Chuyện kẻ địch ấy, không thấy đến nhỉ.」

「Chắc là do không có ý định đến.」

Bất giác tôi chạm tay lên môi. Hưm, cảm giác là lạ......... hay là vẫn như mọi khi? Có được phủ lớp gì hay không nhỉ.

「Này Hội trưởng, lúc tôi ngủ......... cô không làm gì đấy chứ.」

「Lúc Senō-kun tỉnh dậy, chẳng phải tôi đang ngủ sao?」

「Hình như là có ngủ.」

「Thế thì không làm gì đâu. Làm sao mà làm được.」

Đúng thế nhỉ. Cách nói chuyện lấn cấn thật đấy, nhưng đúng là thế nhỉ. Shizuku cũng sờ lên môi mình một cách đầy lộ liễu, nhưng chắc là không làm gì đâu nhỉ.

「Về thôi nào.」

Shizuku nói. Tôi tán thành.

「Định rủ cậu ăn tối luôn, nhưng hôm nay không thể ở ngoài muộn được.」

「Thế à.」

「Ở nhà tôi là đứa con ngoan mà.」

Sống cùng gia đình à. Nữ sinh cấp ba bình thường thì không lạ, nhưng đây là Chiến binh Hoàn hảo (Perfect Soldier) đấy.

Đi thẳng ra nhà ga. Trên đường về Shizuku vẫn khoác tay tôi. Lên tàu cũng vẫn thế. Xấu hổ quá, khách khứa cứ nhìn chằm chằm, sao cô vẫn bình thản được vậy.

Khuôn mặt vẫn tỉnh bơ.

Xuống ở ga địa phương. Đông đúc người đi mua sắm và đi chơi về. Lúc đó tôi mới được giải thoát.

「Đừng có thở phào nhẹ nhõm lộ liễu thế.」

Shizuku nói với giọng như dạy bảo. Cô là chị tôi chắc.

「Phải nhẹ nhõm chứ. Có phải tội phạm bị giải đi đâu, sao cô không chịu buông ra thế hả.」

「Để xem nào, vì là người yêu chăng?」

「Đã bảo thôi đi mà. Cả toa tàu nhìn về phía này đấy. Chắc chắn họ nghĩ giới trẻ bây giờ thật không biết xấu hổ. Chắc chắn luôn.」

「Đừng có để ý sự ghen tị của người già.」

「Không phải ghen tị mà là đạo đức. Phải để ý ánh mắt người đời chứ. Hoàn cảnh là hoàn cảnh.」

「Vì hoàn cảnh là hẹn hò nên cũng được (ari) đấy chứ.」

「Không được (nashi). Không phải hẹn hò mà là kế hoạch do Hội trưởng bày ra thôi.」

Dù kẻ địch không đến.

Đã chiều tối rồi, lơ ngơ là tối mịt mất. Moderator làm ăn kiểu gì vậy, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất rồi cơ mà. Hay là không muốn làm việc vào ngày nghỉ? Giống nhân viên làm thêm tính lương theo giờ ghê.

Aaa, thôi về nhà nào. Xem tivi vậy. Tối đến thì xem bóng đá. Tập luyện cú Marseille Roulette trong đầu vậy.

Nhưng Shizuku nói như muốn tước đoạt ước mơ nhỏ nhoi của tôi.

「Về đến nhà rồi hả thở phào.」

「Ước mơ của tôi tính sao đây.」

「Phải lắng nghe ước mơ của phụ nữ chứ.」

「Cậu đưa tôi về nhé.」

「Tự về được mà...」

Về đâu cơ. Suối vàng à?

「Có rất nhiều chàng trai muốn biết nhà tôi đấy.」

Tôi là ngoại lệ hiếm hoi đấy. Đừng có phân biệt đối xử với thiểu số. Hãy giáo dục phát huy cá tính đi.

「Chắc là khoảng cách đi bộ được nhỉ. Tôi hết tiền thừa rồi.」

Dù có tiền thì tôi cũng nghi ngờ việc có đưa về hay không.

「Hơi xa chút nhưng không sao đâu.」

「Xa à.」

「Hay là cậu ngủ lại?」

Và lúc đó.

Định nói là "nói nhảm gì thế" nhưng tôi khựng lại. Ánh mắt Shizuku có vẻ nghiêm túc.

Ơ... thật sự định cho thằng con trai là tôi ngủ lại à. Có âm mưu gì không đây. Định vỗ béo rồi ăn thịt à.

Sao tự dưng lại ngủ lại. Tôi không mang theo quần áo thay đâu.

Trước giờ có người đàn ông nào ngủ lại nhà Shizuku chưa nhỉ. Chắc là chưa. Tôi cảm giác thế. Nhưng mà ngủ lại thì, chẳng phải có gia đình sao.

Ư ư ư, không hiểu người phụ nữ này đang nghĩ gì. Nghiêm túc đấy à. Mà sao một ngày lẽ ra phải chiến đấu với kẻ địch lại thành ra thế này.

Shizuku lại đưa tay ra. Định kéo tôi đi. Ơ kìa, a.

「A—, Natsuru và Hội trưởng!」

Một giọng nói cực lớn vang lên, một cô gái từ bên kia vạch qua đường lao tới.

「Làm cái gì thế hả—!」

Là Mikoto. Đôi chân được trui rèn qua những cuộc rượt đuổi với cảnh sát mật ở Trung Đông vẫn còn nguyên sức mạnh, chớp mắt đã đến ngay trước mặt.

「Hây a—!」

Nếu không né gấp thì tôi đã trở thành nạn nhân của cú Dropkick (đá song phi) rồi. Mikoto tiếp đất đẹp mắt rồi quát lớn.

「Hai người đang làm cái trò gì đấy!」

Tôi tạm thời trả lời.

「Làm gì là làm gì, bà thì có.」

「Tớ nghe nói Natsuru hẹn hò với Hội trưởng nên chạy đi tìm khắp nơi đấy. Không ngờ những gì nghe được từ Masumi là thật!」

Hành động lực ghê gớm thật. Thay vì thế sao không đến nhà tớ như mọi khi, tớ sẽ giải thích đàng hoàng mà.

「Nào, giải thích đi. Chuyện này là sao.」

「Sao là sao... để dụ Kämpfer địch ra nên mới...」

「Đừng có nói dối trắng trợn!」

Tay nhỏ vươn tới. Định siết cổ tôi. Tôi vội vàng né tránh.

「Cái đồ nói dối này!」

「Cậu mở miệng ra là bảo không hứng thú với ai ngoài Kaede-san cơ mà...!」

「Kondō-san, chúng tôi thực sự đã hẹn hò đấy.」

Shizuku thản nhiên nói.

「Cái gì—!」

「Natsuru!」

Giọng tôi và Mikoto hòa làm một.

「Nam và nữ đi chơi riêng với nhau, bình thường thì gọi là hẹn hò đấy!」

「Khoan đã khoan đã, này Hội trưởng, giải thích đi.」

「Không, điều đó thì đúng. Người nói dối là Hội trưởng!」

Điều đó đúng nhưng không áp dụng cho trường hợp này. Lẽ ra là vậy. Kẻ địch không tấn công, nhưng đó là do hoàn cảnh bên kia, còn tôi thì đã định chiến đấu mà.

「Định giải quyết sao đây!」

「Tôi là xã hội đen chắc!」

「Đằng nào thì cậu cũng định đến nhà Hội trưởng chứ gì!」

Giật mình. Bà nhạy bén thế. Nhưng cái đó cũng là bị ép buộc mà.

Shizuku khẽ nhún vai.

「Được thôi.」

Shizuku chấp nhận rút lui một cách khá ngoan ngoãn.

「............Mà, hôm nay thế là được rồi.」

「Phần còn lại nhường cho Kondō-san. Muốn làm gì thì làm.」

Rút lui ngoan ngoãn thật, nhưng mấy chuyện này làm ơn nói sớm hộ cái. Tim tôi chịu không nổi đâu.

Rồi cô đặt ngón tay lên môi mình.

「Cũng đã trêu đùa rồi.」

Shizuku quay lưng bước đi. Nhờ dáng người như người mẫu mà động tác này trông rất ra dáng. Nhưng này này chờ chút đã. Giải tỏa hiểu lầm rồi hẵng đi chứ.

Mikoto đang làm vẻ mặt như sắp cắn người. Này này—, Hội trưởng, quả nhiên là cô đã làm gì đó rồi hả.

「Hội trưởng Hội trưởng, làm chứng đi, hôm nay không phải hẹn hò.」

Cô xoay người lại.

「Là hẹn hò mà, tôi đã nói suốt rồi còn gì.」

「Nhưng mà là dụ địch......」

「Ai bảo thế và ai đã tấn công nào?」

Thì đúng là vậy nhưng mà. Nhớ lại thì đúng là Shizuku đã nói thế suốt. Nhưng sự thật đó không quan trọng. Tôi đang gặp nguy hiểm đây này.

Hội trưởng đại nhân có vẻ thích thú lắm.

Cô ấy nói rõ ràng.

「Muốn tôi chứng minh thì gọi tôi là Shizuku đi.」

「Hả?」

「Ehh.........」

Định mệnh tôi bị siết cổ như gà công nghiệp đây sao.

「Nhanh lên.」

Hai tay Mikoto đã chạm vào cổ tôi rồi.

「Bi... Biết rồi. Ờ thì...... Shizuku-san.」

「Gọi trống không (không kính ngữ).」

「Ư.........」

Hu hu, đành chịu thôi. Tôi quyết tâm.

「Shi........................ Shizuku.」

「Đàng hoàng vào.」

「Shizuku.」

「Được rồi.」

Cô ấy làm vẻ mặt hài lòng.

「Buổi hẹn hò hôm nay vui lắm đấy, Natsuru.」

Rồi lại quay lưng đi. Tôi với vẻ mặt tuyệt vọng, nhìn theo bóng lưng đang rời xa đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!