Tập 06

Chương 02 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Chương 02 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Chương 2【Chó Hoang Chết Ngạt】

68

Chương 2

「Natsuru có đó không!」

Tiếng hét vang vọng khắp nhà. Tôi ngẩng đầu lên, bấm dừng cuốn băng hài kịch đang xem trong phòng riêng.

「Thùng thùng thùng thùng.」

Dù đã là ban đêm, nhưng tiếng động như thể truyền tin bằng trống của các bộ lạc rừng rậm Tây Phi đang hướng thẳng về phía cửa ra vào.

Cánh cửa rung lên bần bật. Đây chính là nguồn phát ra âm thanh. Đêm hôm rồi mà làm phiền hàng xóm quá thể. Nhưng kẻ ở bên kia cánh cửa chẳng thèm bận tâm đến điều đó, không chỉ đập cửa mà miệng còn la lối om sòm.

「Mở ra mau, đừng có kháng cự vô ích nữa!」

Kháng cự cái gì chứ. Tôi có cố thủ bao giờ đâu. Tuy nhiên, cứ bị làm đi làm lại cái trò này khiến người ta muốn đấu tranh cố thủ y như vụ sơn trang Asama vậy.

「Natsuru! Mở cửa ra không tớ phá cửa đấy nhé. Đừng có kháng cự vô ích nữa, mở ra mau!」

「Tôi mở ngay đây, đừng có làm bừa.」

Tôi nói vọng ra để bên kia nghe thấy.

「Hả, không cần mở cũng được. Để tớ cho cậu xem kỹ thuật mở khóa hoa lệ của tớ.」

「Đừng có làm chuyện thừa thãi.」

99 Chương 2

「Ye~ah.」

Lúc thì bảo mở, lúc thì bảo được rồi, mâu thuẫn hết sức. Tóm lại là cô nàng muốn nắm quyền chủ động chứ gì. Trước khi bị làm gì đó quái gở, tôi vội vàng mở khóa.

Đứng trước cửa là cô bạn thuở nhỏ Kondō Mikoto.

「Nhận ra tớ không?」

Cô nàng đang giơ tay làm dấu chữ V.

「Đương nhiên.」

Giọng của nhỏ này thì có cách xa trăm mét tôi cũng nhận ra ngay.

「Tốt. Thế mới là bạn thanh mai trúc mã chứ.」

「Cậu làm phiền hàng xóm quá đấy.」

「Chẳng ai để ý đâu.」

Đúng là một cô nàng quá sức lạc quan. Thực ra thì cô ta nói đúng hơn một nửa, vì cô nàng cứ đến nhà tôi làm ầm ĩ suốt nên đã hoàn toàn bị mặc định là 「Cô bé ở chỗ nhà Senō-san」. Kiểu này thì có báo cảnh sát chắc họ cũng chẳng thèm đến đâu. Mà không gọi là 「Kondō-san」, khéo người ta tưởng cô nàng sống ở đây luôn cũng nên.

Mikoto cứ thế xông thẳng vào nhà.

100

「Cậu đến đây làm gì thế?」

「Đến nấu cơm.」

Nếu chỉ nghe câu thoại này thôi thì thật đúng kiểu con gái. Nhưng mà, đằng nào thì món cô nàng định làm cũng đã được định đoạt rồi.

「Lại cà ri à?」

Tôi ngán ngẩm.

「Đúng gòi.」

Mikoto ưỡn ngực như thể đó là điều hiển nhiên.

Dù là ở nhà hàng hay nhà người khác, cô nàng đều đòi hỏi cà ri, thậm chí còn ép buộc người khác ăn. Không biết có phải bị Thần Cà Ri đe dọa hay nhận hối lộ gì không mà sự cuồng cà ri của nhỏ này thật bất bình thường. Tóm lại là từ sáng đến tối cứ cà ri cà ri mãi.

Theo lời cô nàng thì 「Cà ri là văn hóa đáng tự hào của Nhật Bản」. Tôi không phản đối chuyện đó, nhưng đi sang nước khác mà bắt người ta ăn thì hơi quá đà rồi. Hình như cô nàng từng dùng cà ri để thuần hóa cả một bộ tộc ở Trung Đông thì phải. Đến mức này thì nó thành vũ khí chiến lược luôn rồi.

Và chẳng hiểu cô nàng nghĩ gì mà cứ chạy sang chỗ tôi nấu cà ri. Được bạn thanh mai trúc mã nấu ăn cho thì đúng là một tình huống tuyệt vời, nhưng cứ thế này thì gần giống tra tấn rồi. Người tôi sắp vàng khè ra rồi đây này.

101 Chương 2

Mikoto đang xách theo cái túi nilon của siêu thị.

「Hôm nay là cà ri gì?」

「Cà ri gà.」

「Cũng bình thường nhỉ.」

「Chính thống là ngon nhất đấy.」

Thì đúng là vậy, nhưng tôi đã ăn đến hàng trăm lần rồi.

Mikoto nói 「Tớ mượn bếp nhé」. Dù tôi có bảo không cho mượn thì chắc chắn cô nàng cũng bỏ ngoài tai, nên cứ im lặng để cô ả muốn làm gì thì làm.

「Oa. Vẫn còn thừa này.」

Đầu tiên cô nàng mở tủ lạnh ra.

「Ăn nhiều vào chứ. Phí phạm quá.」

「Nấu nhiều thế kia thì thừa là đương nhiên còn gì.」

「Tớ đã mang đi làm cơm hộp buổi trưa rồi đấy. Thế mà vẫn không tiêu thụ hết. Trong ngăn đông cũng có cà ri đông lạnh nhiều đến mức đem bán được luôn đấy.」

Mikoto ngó vào ngăn đá rồi thốt lên 「Ồ」 đầy thán phục. Ngạc nhiên cái gì chứ. Toàn bộ là do cậu làm ra cả đấy.

102

「Gì chứ. Thế thì hôm nay làm mì ramen là được rồi.」

「Không, cái đó cũng được mà.」

「Thế cậu muốn gì. Mì ramen cà ri nhé?」

「Có món đó nữa hả.」

Trong từ điển nấu ăn của nhỏ này không có từ "đa dạng" hay sao ấy. Cà ri với mì ramen, cứ như món khoái khẩu của học sinh tiểu học vậy.

Mikoto cũng thích mì ramen, nhưng lý do là vì 「Tiện lợi」. Lúc nghe thấy thế tôi phản bác 「Tiện chỗ nào」, thì cô nàng điềm nhiên lấy vắt mì từ gói mì ăn liền ra và nhai rau ráu khiến tôi kinh hồn bạt vía. Cô nàng bảo ở trong rừng sâu có thể lấp đầy bụng dễ dàng bằng cách này. Chỉ mỗi tội là sẽ khát nước, nên đó là khuyết điểm duy nhất.

Rốt cuộc vẫn quay lại cái đó sao.

「Thôi, hôm nay cứ cà ri đi.」

Cô nàng vừa ngân nga hát vừa rửa thớt, lấy thịt gà ra và thái thành miếng vừa ăn. Động tác khá nhanh nhẹn.

「Cậu này, tuy toàn nấu cà ri nhưng tay nghề cũng khéo phết nhỉ.」

「Đang khen tớ đấy hả?」

103 Chương 2

「Cứ cho là vậy đi.」

「Cảm ơn nhé. Trong rừng rậm chỉ có mỗi con dao nhỏ thôi, cái gì cũng phải tự làm nên quen rồi.」

Đó không phải là câu thoại mà một nữ sinh cao trung nên nói đâu.

Đương sự không nói rõ ràng, nhưng hình như cô nàng không chỉ khai quật khảo cổ mà còn đào trộm mộ nữa. Có vẻ cô nàng hợp với mấy việc mấp mé ranh giới pháp luật, như kiểu đấu súng với nông dân vũ trang trồng cây anh túc ở Guatemala ấy.

Mikoto liên tục nghỉ học để bay đi khắp nơi trên thế giới. Bình thường thì người ta hay mơ mộng về Mỹ hay Châu Âu, nhưng nhỏ này toàn đi Trung & Nam Mỹ, Trung Đông hay Châu Phi. Nhắm đến những nơi 「Có di tích văn minh cổ đại」 để lên đường. Chịu ảnh hưởng từ bố mẹ, cô nàng đã hoàn toàn biến thành một kẻ cuồng khai quật.

「Cô chú cậu đang làm gì thế?」

「Hửm? Vẫn đang ở nước ngoài thôi. Hình như là Georgia thì phải.」

「Cậu cũng hay thật, dám về một mình.」

「Thì có sao đâu, nhưng mà không tốt nghiệp cấp ba thì cũng hơi phiền phức.」

Một cô gái thực tế đến mức kỳ lạ. Cỡ như cô nàng này thì chẳng cần tốt nghiệp cấp hai, dù bằng cấp con số không vẫn có thể sống tốt được.

104

「Đương nhiên rồi.」

「Natsuru cũng sẽ tốt nghiệp cao trung đúng không?」

「Chắc vậy.」

「Thế thì tớ cũng sẽ tốt nghiệp.」

「Ở nước ngoài không vui à?」

Chẳng hiểu sao cô nàng cười ha hả.

「Vui lắm chứ. Natsuru cũng nên đi thử xem.」

「Tôi có tự tin lắm về vốn tiếng Nhật của mình đâu.」

「Tớ cũng có nói được mấy đâu. Chỉ cần có gan là được.」

「Định bắt nạt kẻ yếu bóng vía như tôi hả.」

「Nói gì thế. Tranh thủ lúc này mà thử thách bản thân đi chứ.」

Kém tôi một tuổi mà nói chuyện cứ như bà chị vậy.

Tôi cảm thấy thấm thía rằng có lẽ không ai tận hưởng cuộc sống này nhiều như cô nàng. Khác với mấy sinh viên đại học đi Ấn Độ với danh nghĩa 「Tìm lại chính mình」, nhỏ này thực sự làm việc tại hiện trường. Từ nhỏ đã bay khắp các nước, trải nghiệm đủ thứ, lại còn biến nó thành da thịt của mình thì đúng là không phải chuyện đùa. Nếu viết tự truyện chắc cũng ra được một cuốn kha khá thú vị đấy.

105 Chương 2

Không sầu não. Những gì đang có hiện tại là vui nhất. Có lẽ vì thế mà ngay cả khi trở thành Kämpfer, cô nàng cũng dễ dàng chấp nhận.

「Cơ mà cái địa ngục cà ri này không có cách nào giải quyết sao.」

Chết cha. Lỡ miệng nói ra thành tiếng. Tất nhiên Mikoto không thể nào bỏ qua.

「Cái gì? Cậu muốn gây sự với tớ hả?」

「Đâu có. Ý tôi là cơm cà ri của Kondō-san lúc nào cũng tuyệt vời.」

「Cậu ghét tớ chứ gì, đúng không.」

Mikoto đang thái hành tây rào rào rất mạnh tay. Thôi đừng nói thừa nữa. Nếu cô nàng quay lại ném con dao thì tôi không tự tin né được đâu.

Cô nàng bắt đầu xào trong cái nồi to đùng. Nồi niêu xoong chảo dính đầy cà ri từ đầu đến cuối, nhưng vì mẹ tôi thích nấu ăn nên nồi chảo có bao nhiêu cũng được. Hận mẹ quá đi.

Xào thịt xong thì cho rau vào, thêm nước và nước ép rau củ rồi ninh một lúc.

「Sao lại cho nước ép rau củ?」

「Thêm chút hương vị lạ miệng ngon lắm đấy.」

Hê. Cái đó tôi mới biết lần đầu.

106

「Tớ nấu kiểu này mấy lần rồi mà... Cậu không nhớ à?」

Mikoto lườm tôi một cái.

「Không phải không nhớ, mà là tôi có bao giờ đứng xem cậu nấu từng chút một đâu.」

「Không được rồi. Đàn ông phải hiểu biết về nấu nướng mới được hâm mộ chứ.」

Vâng vâng xin nghe ạ.

Cô nàng cho viên cà ri vào. Không phải loại bán sẵn ngoài chợ, mà là loại tự chế pha trộn từ các loại gia vị và bột cà ri gì đó.

「Giờ chỉ cần ninh một lúc nữa là xong.」

Cô nàng vỗ tay bộp bộp vẻ mãn nguyện.

「Thấy sao, kỹ năng điêu luyện này.」

「Toàn nấu cà ri thì chả giỏi.」

「Oa, bực mình ghê. Những lúc thế này trước tiên là phải khen chứ.」

Giờ này còn khen bạn thanh mai trúc mã làm gì. Có tăng tỷ lệ trúng xổ số đâu.

Mikoto tuy phẫn nộ nhưng vẫn lầm bầm: 「Trông mong cậu nịnh nọt đúng là sai lầm mà」.

Trong lúc chờ ninh xong thì rảnh rỗi. Cả hai cùng ngồi xuống ghế trong bếp.

107 Chương 2

「Này.」

「Cảm ơn.」

Trong lúc chờ đợi thì uống nước ngọt. Tủ lạnh tuy toàn là cà ri nhưng vẫn còn một góc nhỏ không gian riêng tư của tôi, nơi đặt mấy lon cola. Tôi rót cho mình và Mikoto.

「Phù. Một ly sau khi xong việc đúng là ngon tuyệt.」

Cô nàng uống ừng ực. Dáng vẻ chẳng có chút gì gọi là tao nhã trong ăn uống.

「Việc hả?」

「Gì cơ?」

「Việc duy trì sự sống cho Natsuru ấy mà.」

Tôi có phải sống nhờ vào cà ri đâu. Dù đúng là cũng đỡ được khoản tiền ăn.

「Cậu này...」

「Sao cậu cứ phải cất công đến tận nhà tôi nấu cơm thế.」

「Sao trăng gì... vì là bạn thuở nhỏ chứ sao.」

Đó mà là lý do hả.

「Tớ nói rồi còn gì. Như một nghĩa vụ của bạn thuở nhỏ, tớ phải làm thế.」

108

「Nghĩa vụ là nghĩa vụ...」

「Nghĩa vụ gì chứ.」

Hiếm khi thấy cô nàng ấp úng ở cuối câu. Có khi ý cô nàng muốn nói không phải nghĩa vụ mà là quấy rối cũng nên.

「Hai người kia... chắc đang toan tính điều gì đen tối lắm đúng không?」

「Akane-chan với Hội trưởng không phải bạn thuở nhỏ mà cũng nấu đấy thôi.」

Gì thế kia. Nếu vậy thì hóa ra xung quanh tôi toàn tập trung những cô gái có mưu đồ riêng à. Mikoto nhìn quanh quất.

「Không lẽ Hội trưởng lại đến nữa đấy chứ?」

「Không đến đâu, không đến đâu.」

Tôi phủ nhận ngay lập tức. Có đến cũng phiền. Khác với Mikoto, Hội trưởng cho tôi ăn những món đa dạng thật đấy, nhưng hậu quả thì đáng sợ. Chẳng biết chị ta sẽ yêu cầu gì.

「...Không lẽ, Akane-chan sẽ đến?」

「Tôi nghĩ là không.」

Akane khác với Mikoto, cô ấy sẽ liên lạc trước. Không có liên lạc thì sẽ không đến.

109 Chương 2

「Thế à.」

Miệng thì nói vậy nhưng sao tôi cảm giác cô nàng đang thở phào nhẹ nhõm thế nhỉ.

「Vậy tối nay sẽ là giờ cà ri của tớ...」

Vừa dứt lời thì có tiếng chuông "Pinh poong" vang lên. Tôi bất giác nhìn Mikoto. Nhà này cũng có chuông cửa như bao gia đình bình thường khác, và người thường thì sẽ bấm chuông. Chỉ có mỗi cô ả này là đập cửa như điên thôi. Vậy thì, xét theo kiểu đến thăm có ý thức thông thường này...

Tôi ra mở cửa.

Người đứng đó là Akane.

「Ch... Chào buổi tối.」

Cô ấy cúi đầu khúm núm.

「Xin lỗi. Tớ lại đến rồi...」

「À ừm...」

「Natsuru-san, tớ nghĩ cậu chưa ăn tối nên định đến nấu... A.」

Ánh mắt cô ấy hướng về phía Mikoto ở sau lưng tôi.

「X... Xin lỗi. Tớ làm phiền rồi nhỉ.」

Miệng cô ấy mở thành hình chữ O, rồi đôi mắt rơm rớm nước.

110

「Ừ.」

Cô ấy đột ngột quay ngoắt lại định đi về, nên tôi hoảng hốt giữ lại.

「Không không không sao đâu, vào đi, vào đi.」

Tôi kéo cô ấy vào một cách khá cưỡng ép.

「Tôi chán ngấy món của Mikoto rồi. Nhỏ đó lại nấu cà ri đấy.」

「Hả...」

Akane thoáng chốc lộ vẻ áy náy.

「Tớ cũng định nấu cà ri...」

Cái gì thế trời.

Thôi thì đã giữ người ta lại rồi, đuổi về thì sai quá. Tôi mời cô ấy vào. Mikoto nhìn chằm chằm một lúc rồi nói: 「Hừm, tình địch xuất hiện à」.

Akane-chan đi vào bếp, nhìn chăm chú vào nồi cà ri.

「...Cà ri gà ạ?」

Mikoto đáp.

「Tớ cho sô-cô-la vào được không?」

「Được chứ. Cứ tự nhiên.」

111 Chương 2

「Thật ạ?」

Này. Có phải thí nghiệm khoa học đâu. Nhưng sau đó tôi nghe nói sô-cô-la là bí quyết gia giảm hương vị khá phổ biến. Hê. Lại tiếp tục ninh. Sùng sục.

Mikoto thở dài ngồi xuống ghế.

「Rốt cuộc Akane-chan cũng đến rồi, khéo Hội trưởng cũng đến nốt không chừng?」

「Không không, riêng vụ đó thì không có đâu.」

「Thật á. Nghiêm túc đấy. Đến tôi còn xin kiếu.」

「Gì mà cậu để ý đến Hội trưởng dữ vậy.」

Cứ như nhét quả lựu đạn đã rút chốt vào trong túi áo ấy.

「Tại người đó đáng gờm lắm.」

Đến cả Akane cũng nói vậy. Mikoto vừa gật đầu vừa nói:

「T... Tớ cũng để ý...」

「Thành tình địch thì mệt lắm đấy. Nguy hiểm cực.」

「Tình địch gì, định thi nấu ăn chắc.」

「Cũng đại loại thế. Nấu ăn giỏi, thông minh, lại còn xinh đẹp nữa.」

112

「Hả?」

Cô nàng thở dài thườn thượt. Akane cũng có cử chỉ y hệt.

「Tại sao lại là Natsuru chứ...」

「Vì chị ta là âm mưu gia chứ sao. Rõ ràng là Kämpfer khác màu mà còn lôi kéo tôi vào làm đồng minh được cơ mà. Để tạo vây cánh thì chị ta không từ thủ đoạn nào đâu.」

「Không phải đâu...」

「Không phải thế đâu.」

Akane lên tiếng. Mấy người nói gì tôi chả hiểu.

Nồi cà ri bắt đầu sôi lục bục. Mikoto liếc nhìn một cái. Không cần đảo à?

「...Nè Natsuru. Cậu không bị Hội trưởng rủ đi hẹn hò đấy chứ?」

「Nói cái gì thế. Có lộn ngược trái đất lên cũng không xảy ra chuyện đó đâu.」

Tôi sợ Shizuku muốn chết. Nói đúng hơn là cảnh giác.

「Tớ thì trước đây cũng từng nghĩ chuyện máy khâu gặp cái ô trên bàn mổ còn siêu thực hơn cơ. Nhưng mà nhé, trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra được.」

「Không, cái đó thì tôi hiểu. Nhưng chuyện tôi hẹn hò với Hội trưởng là không có đâu.」

113 Chương 2

「Không có hả?」

「Không có.」

Shizuku là cái tên cuồng cưỡng bức đã cướp mất nụ môi của tôi, nhưng tôi quyết không để trái tim bị cướp mất. Vì Sakura-san, tôi phải giữ gìn sự trong trắng hết mức có thể.

「Hừm, vậy chắc là yên tâm được một chút...」

「Sao cậu lại yên tâm?」

「Vì là bạn thuở nhỏ chứ sao.」

Lại chả hiểu tiêu chuẩn kiểu gì.

Mikoto đứng dậy, vặn nhỏ lửa bếp ga. Rồi lại ngồi xuống.

「...Tớ với Hội trưởng khác nhau đến thế à?」

「Khác hoàn toàn còn gì.」

「Cùng là con gái mà, cậu không thấy bất công sao?」

「Chuyện đó, thỉnh thoảng tớ cũng nghĩ vậy...」

Akane lí nhí tán đồng.

「Tại sao chị ấy lại xinh đẹp, dáng chuẩn, ngực lại to đến thế chứ...」

「Chắc do di truyền.」

114

「Thượng đế thật bất công...」

Tôi nghĩ Akane-chan cũng đâu đến nỗi nghèo nàn, có điều hơi gầy quá thôi. Với lại ranh giới giữa eo và mông hơi không rõ ràng.

「Có đổi ngực của tớ lấy của chị ấy được không nhỉ.」

Mikoto lắc lư cái ghế không yên.

「Ngực cậu cũng khá lắm rồi còn gì.」

「Nè Natsuru.」

「Gì?」

「Hình dáng nó không được đẹp lắm... Ồn ào quá, cậu nhìn thấy rồi à?」

Khoan đã. Chỗ này là chỗ để nổi giận sao? Tôi cũng đâu có hứng thú lắm với ngực hay cơ thể trần trụi của cậu đâu. Tóm lại là phản ứng với cơ thể phụ nữ của tôi đã trở nên chậm chạp.

「Muốn nhìn thì nhìn cơ thể mình là được chứ gì」, cứ nghĩ thế là mọi cảm hứng đều tụt dốc. Thế tôi tự nhìn cơ thể mình sao? Cái này thì lại xấu hổ.

Thực ra từ khi trở thành Kämpfer, hứng thú với những chuyện giới tính của tôi đang dần bị bóp méo.

Mikoto đang làm gì đó như kiểu ép ngực vào rồi nâng lên. Này này.

115 Chương 2

「Thấy sao, ngực tớ ấy.」

「Ai biết.」

「Kìa...」

「Akane-chan thì sao?」

「Hưm. Quả nhiên nhìn qua lớp áo thì khó biết nhỉ.」

「Đừng có tự sờ ngực mình thế.」

Tôi nhắc nhở. Đừng có nắn bóp mạnh bạo thế chứ. Có phải mì udon thủ công đâu, mà cũng chẳng phải thứ nặn một hai phút là to lên được.

「Tôi là con trai đấy nhé.」

「Gì chứ, bản thân cậu cũng có cơ thể con gái còn gì. Xấu hổ cái nỗi gì.」

Chết tiệt, cà ri chưa xong à?

Muốn kết thúc câu chuyện, tôi bật tivi lên. Trong bếp nhà tôi có tivi. Vừa ăn vừa xem thì không lịch sự lắm, nhưng có vẫn hơn.

Đang chiếu một chương trình tạp kỹ nào đó không biết tên. Mấy cô người mẫu áo tắm xuất hiện. Hét ầm ĩ vì nước nóng hay gì đó. Hự, ở đây cũng toàn vú.

Mikoto nhoài người ra ngó.

116

「Quả nhiên cậu vẫn thích cơ thể con gái nhỉ.」

「Im đi.」

「Ai cơ?」

「Natsuru.」

Akane cũng liếc nhìn. Mất luôn thời điểm để tắt tivi. Chẳng lẽ phải tiếp tục xem cái chương trình chẳng mấy thú vị này sao. Mikoto bỏ mặc nồi cà ri luôn rồi.

「...Nè, con trai ấy, mấy cái tư thế kiểu 『A ha~』 hay 『Ư hư~』 này có làm các cậu hưng phấn không?」

「Sao cậu hỏi thẳng toẹt ra thế hả.」

「Tớ nghĩ nếu tớ làm thế, liệu cậu có hưng phấn không ấy mà.」

Định bảo "đừng có đùa" nhưng ngạc nhiên thay, vẻ mặt cô nàng lại khá nghiêm túc.

「Không hợp với tính cách của cậu đâu.」

「Cậu nói rồi đấy nhé. Cậu không biết sự quyến rũ khiến từ học sinh tiểu học đến con chó cũng phải xịt máu mũi của tớ đâu.」

Thấy ngớ ngẩn quá nên tôi uống cola. Bất chợt, Mikoto đứng dậy.

Ai mà biết được. Đối tượng toàn là học sinh tiểu học với chó còn gì. Thế mà cũng gọi là tự hào à.

117 Chương 2

「Thế nào?」

「Hắt xì.」

「Này!」

Cô nàng đột nhiên nằm lăn ra sàn gỗ, nằm nghiêng người rồi tạo dáng ẻo lả.

Mikoto nổi đóa.

「Không phải cố ý đâu. Tại mũi tớ ngứa thôi.」

「Tự nhiên hắt xì là sao chứ!」

Là bất khả kháng thôi. Dù đúng là tôi có nghĩ cô nàng định làm trò gì đó.

「Tớ làm lại lần nữa đây. Nhìn cho kỹ vào.」

Lại nằm xuống, tạo dáng. Lần này mắt lờ đờ, tay phải đưa ra trước, ngón tay cử động mời gọi.

「...Thấy sao?」

「A~ hưng phấn quá hưng phấn quá.」

「Nghiêm túc vào!」

Nghiêm túc là cái gì. Nhìn con bạn thuở nhỏ thô lỗ nằm lăn ra uốn éo thì cảm thấy gì được chứ. Hồi xưa lắm rồi, có cái món đồ chơi bông hoa trong chậu biết cử động theo nhạc, cô ả cũng chỉ ở tầm đó thôi.

118

「Xạo ke.」

「Quá đáng. Cậu ghét ngực tớ đến thế sao!」

Sao lại lái sang chuyện ngực rồi.

「Không, tôi đâu có nghĩ là không gợi cảm đâu.」

「Thật hả. Nhưng mà, bị bạn thuở nhỏ làm thế thì...」

Hồi mẫu giáo còn ném bùn vào nhau, tắm chung bồn để rửa sạch nữa là. Khỏa thân thì hồi đó nhìn chán rồi. Giờ bảo cảm nhận gì thì chịu. Thậm chí vụ ném bùn leo thang thành đại chiến cuốn cả trường mẫu giáo vào, khiến hôm sau trường phải đóng cửa để dọn dẹp còn ấn tượng sâu sắc hơn.

Akane giật giật tay áo tôi.

「Natsuru-san. Cậu trả lời nghiêm túc hơn một chút thì...」

「Tại sao. Tôi định nói thật lòng mà.」

「Akane-chan nhìn thấy thế nào?」

Mikoto hỏi. Akane hơi bối rối.

「Hả... cái đó... tớ không thấy gì đặc biệt...」

119 Chương 2

「Cậu làm thử xem nào?」

Mikoto kéo Akane. Chẳng cho người ta kịp trả lời. Đúng là đồ cưỡng ép. Akane bị đè nằm xuống sàn. Mikoto chỉ đạo diễn xuất từ phía sau.

「Phải thế này, duỗi cánh tay dưới ra... chân thì xếp hơi lệch nhau một chút. Váy thì phải kéo sao cho mấp mé thế này. Mở miệng hờ hững rồi nhìn Natsuru đi.」

「Th... thế này ạ...?」

「Đúng đúng. Cảm giác tốt lắm. Thấy sao Natsuru?」

Mikoto có vẻ thích thú, còn Akane đang nằm thì ngước mắt nhìn lên. Hừm. So với người mẫu trên tạp chí tuần san thì hơi khiêm tốn... nhưng mà, cô ấy đang cố gắng đấy.

Akane dường như nhận ra qua biểu cảm của tôi. Cô ấy ỉu xìu.

「Quả nhiên... đứa con gái như tớ thì...」

「Này Natsuru, đừng có làm Akane-chan khóc chứ.」

Là do cậu tự tiện bắt người ta làm còn gì.

Vẻ thích thú trên mặt Mikoto biến mất, chuyển sang vẻ không phục.

「Tớ tệ đến thế sao.」

「Tùy người thôi.」

120

「Cả Akane-chan nữa à?」

「Đã bảo là tùy người mà.」

「Tớ nghĩ đó không phải lời khen đâu.」

Mikoto lầm bầm. Đúng là tôi không khen. Mà đây có phải tình huống để khen đâu. Muốn nhờ chuyên gia tâm lý con gái giải thích hộ ghê.

Mikoto luồn ngón tay vào cổ áo, kéo mạnh ra. Cô nàng cúi người về phía trước.

「Không thấy khe ngực sao?」

Hỏi thế thì tôi biết trả lời sao.

「Cái này thì thế nào?」

「Có cái gì đỏ đỏ kìa. Lại đến mùa muỗi rồi à?」

Mikoto hét lên 「Gràaaa!」 rồi bắt đầu làm loạn.

「Cậu nghĩ cái gì thế!」

「Điên tiết thật!」

「Trong vườn nhà sau có cái ao đúng không. Chỗ đó hay có bọ gậy lắm đấy.」

Bình tĩnh đi. Cà ri cháy bây giờ.

Nhưng với Mikoto, có vẻ chuyện này quan trọng hơn cả món cà ri. Máu dồn lên não nóng ngang ngửa ngọn lửa bếp ga.

122

「Người phụ nữ bắt rắn bằng tay trần trong rừng rậm ngầu lắm đấy!」

「Có thấy ngầu chút nào đâu, mà chắc chắn không phải kiểu gợi cảm rồi.」

「Ai mới là gợi cảm ngầu lòi hả. Cậu là cậu thôi.」

「Dám nói với tớ - người gợi cảm ngầu lòi - như thế hả!」

「Làm thế nào cậu mới hưng phấn hả!」

「Nếu Sakura-san ngả vào người tôi thế này, tôi sẽ hưng phấn trong vòng 0.1 giây. Tôi không tự tin kiềm chế được lý trí đâu. Nhưng là phiên bản nam của tôi thôi nhé.」

Chẳng biết mình đang nói cái gì nữa.

「Thế phiên bản nữ của tớ thì sao hả!」

Lại còn thế nữa. Sao nhỏ này cứ cay cú thế nhỉ. Hưng phấn với chả khỏa thân, cậu là nam sinh trung học cơ sở à. Hình như cậu ta có ý đồ gì với tôi, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu. Với lại Akane cũng có vẻ đang tích tụ bất mãn.

Mikoto vò đầu bứt tai.

「Aaa, cái cơ thể thiếu gợi cảm này thật đáng hận!」

「Đừng tự ti thế. Chắc chắn cũng có chàng trai thích cậu mà.」

123 Chương 2

「Cái tên Natsuru vừa đần độn vừa ngốc nghếch lại càng đáng hận hơn!」

Xin lỗi nhé. Cô nàng lườm tôi như kẻ thù giết cha.

「...Này, nhắc mới nhớ, cậu biến thân thì cơ thể sẽ thành con gái nhỉ.」

「Thì ừ.」

「Cho tớ xem chút đi.」

Mikoto dồn lực vào cánh tay phải. Chiếc vòng tay màu đỏ nhạt tỏa sáng.

Mái tóc vàng óng. Không phải kiểu nhuộm giả trân của người Nhật, mà là màu vàng kim thuần khiết. Màu mắt cũng chuyển sang xám nhạt. Trông cũng khá được đấy chứ.

Trang phục vẫn giữ nguyên. Không hiểu nguyên lý kiểu gì, nhưng ngoài đồng phục trường và một số đồ lót thì không thay đổi.

Hình dạng Kämpfer của Mikoto. Tôi đã nhìn kỹ lúc Đỏ biến thân, nhưng quả nhiên không khác Xanh là mấy. Ánh sáng bùng lên bao phủ toàn thân cô nàng. Đến khi dịu xuống, một thiếu nữ tóc vàng đang đứng đó.

「Thế này thì sao?」

「Sao trăng gì, chỉ là biến thân thôi mà.」

Cỡ đó thì tôi cũng làm được. Lại còn khuyến mãi thêm khoản đổi giới tính nữa cơ.

124

「Không thấy thay đổi chút nào à?」

Sao nhỉ. Đúng là đường nét khuôn mặt có thay đổi. Nhưng chiều cao và giọng nói vẫn như cũ. Cái này thì Kämpfer nào cũng vậy.

「Đần quá đi. Ngực, là ngực đấy.」

Bị nói thế nên tôi quan sát phần ngực của Mikoto.

Cô nàng đột ngột lấy hai tay che lại.

「Đừng có nhìn bằng ánh mắt dâm dê thế!」

「Có đâu. Là cậu bảo nhìn còn gì.」

「Này!」

Đúng là phụ nữ phức tạp. Hết cách, tôi đành nhìn kỹ bằng ánh mắt không dâm dê (cũng chẳng rõ là mắt kiểu gì).

Cô nàng thở dài 「Haizz」.

「Khác đấy. Bên này to hơn và dáng cũng đẹp hơn. Cậu nhận ra chứ?」

「Đã bảo là không biết mà lị.」

「Thiệt tình. Vô dụng thật sự. Những lúc thế này nói dối khen một câu cũng được mà.」

「Hóa ra là nói dối à.」

125 Chương 2

「Cái này không phải nói dối!」

Dù có nói thế thì cũng không phân biệt được. Nếu là Higashida thì chắc nó đoán trúng phóc số đo của con gái qua lớp quần áo, nhưng cái đó là tuyệt kỹ của một số ít người thôi. Hơn nữa nếu bị lộ thì chỉ tổ bị la ó là quấy rối tình dục chứ chẳng bõ bèn gì. Người thường như tôi có cố cũng chẳng làm được.

「Khác đấy. Con gái người ta nỗ lực lắm đấy.」

「Nhưng mà kích cỡ với hình dáng thì...」

「Biến thân thành Kämpfer mà là nỗ lực à?」

「Trước khi biến thân cơ. Tớ lúc nào cũng tập bài tập làm to ngực trong bồn tắm đấy!」

「Nghe giọng điệu đó thì có vẻ không hiệu quả lắm nhỉ.」

「Chết quách đi cho rồi.」

Cà ri sao rồi. Chắc sắp ninh xong rồi chứ nhỉ.

Nhưng với Mikoto, có vẻ chuyện này quan trọng hơn. Cô nàng lại bắt đầu sờ soạng ngực mình.

「Hưm... quả nhiên bên này to hơn. Từ giờ sống dưới hình dạng này luôn quá.」

「Đến trường với bộ dạng đó thì mọi người hết hồn đấy.」

「Cậu vẫn đi đấy thôi.」

126

Cái đó là do tình thế bắt buộc, hay nói đúng hơn là do Hội trưởng bày trò.

「Trông vui vẻ phết nhỉ. Được vây quanh bởi đám con gái, lại còn được hú hét ở cổng trường nữa.」

「Không đến mức đó đâu. Ngược lại còn khổ sở là đằng khác.」

Hở ra là bị sờ mông, rồi thò tay vào trong váy. Có cô còn định cắt tóc tôi mang về làm kỷ niệm khiến tôi rùng mình kinh hãi.

Chẳng hiểu sao ánh mắt Mikoto trở nên nghi hoặc.

「Ra là vậy. Tức là Natsuru thỏa mãn vì dáng người trong lốt Kämpfer quá đẹp, nên không còn hứng thú với những cô gái khác nữa chứ gì.」

「Sao lại suy diễn ra thế được. Tôi vẫn luôn theo đuổi Sakura-san mà.」

「Chị ấy dáng chuẩn nhỉ. À, nhắc mới nhớ, Hội trưởng cũng mảnh mai như người mẫu ấy. Ra là thế, gu của cậu là kiểu đấy à.」

Gu thì đúng là gu, nhưng có chút hiểu lầm ở đây.

「Nè, Akane-chan cũng nghĩ thế đúng không.」

「Hả... Natsuru-san, hóa ra cậu thích Hội trưởng à?」

「Đã bảo là tôi thích Sakura-san, còn Hội trưởng thì không phải gu hay gì hết mà.」

「Thế sao...」

127 Chương 2

Akane lẩm bẩm.

「Sao dạo này thấy Natsuru-san với Hội trưởng có vẻ thân thiết...」

Không chỉ Akane, cả Mikoto cũng nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ. Mấy người không tin lời tôi nói sao.

Không có thân thiết đâu. Đằng này thì ghét cay ghét đắng, còn đằng kia cứ trêu chọc đấy chứ.

「Sakura-san với Hội trưởng ấy, bình thường quá chán lắm Natsuru à.」

「Chỉ đúng một nửa thôi nhé.」

「Sao chứ. Con trai thích Hội trưởng đầy ra đấy. Chị ta như loài cây ăn thịt ấy, ghê gớm lắm.」

Ví von hơi kỳ nhưng tôi đồng tình.

「Hội trưởng chỉ được cái đẹp mã thôi, chứ tôi chẳng thích đâu.」

「Đám con gái lớp tớ bảo chỉ cần nhìn chị ấy thôi là muốn xỉu rồi. Hình như có fan ở cả trường khác nữa đấy.」

「Bọn họ không biết cái ruột bên trong đâu. Đó là ác quỷ khoác lên lớp vỏ mỹ nhân đấy. Đen tối lắm. Cậu chưa thấy tính cách thật của bả bao giờ đâu. Cứ ngây thơ là bị ăn thịt đấy. Không có chút cảnh giác nào à?」

「Hưm, nhưng mà.」

Akane gãi đầu sột soạt.

「Vấn đề quan trọng là Hội trưởng ấy...」

128

「Sao thế. Bị ngộ độc thực phẩm nhập viện à. Đáng mừng ghê.」

「Không phải. Chuyện về cậu ấy...」

Lầm bà lầm bầm. Chuyện về tôi thì làm sao. Lợi dụng xong rồi vứt bỏ à? Hay đem hiến tế lên bàn thờ sống? Cái nào cũng có khả năng xảy ra cả. Phải cẩn thận mới được.

Mikoto định nói gì đó lại thôi.

「Cũng may là cậu chưa nhận ra nên vẫn còn an toàn đấy...」

「Gì thế. Đừng có đánh đố nhau.」

「Chỗ đó tớ cũng... thấy nhẹ nhõm...」

Đến cả Akane cũng nói vậy. Mọi người coi tôi và Shizuku là cái gì thế. Cùng tôi ghét chị ta có phải hơn không.

「Quả nhiên muốn thắng Hội trưởng hay Sakura-san... thì phải nhờ vào bộ ngực thôi nhỉ.」

Lại chuyện đó à. Nhỏ này bất ngờ là lại tự ti về khoản đó ghê. Có hai cái gắn lên là được rồi còn gì.

Mikoto vẫn thấm thía sờ ngực mình.

「...Akane-chan.」

「D... Dạ?」

129 Chương 2

「Biến thân một chút được không?」

Akane giật thót mình, nhìn từ bên ngoài cũng thấy rõ.

「T... Tại sao ạ...」

「Tớ muốn so sánh thử. Xem trước và sau khi biến thân thì thế nào.」

「Chuyện đó... nếu tớ biến thân thì...」

Akane lùi lại.

「S... Sẽ trở nên bạo lực lắm. Tớ không biết sẽ làm gì Kondō-san đâu...」

「Được mà. Tớ không để ý đâu.」

「Th... Thật sự là không kiềm chế được bản thân đâu ạ. Chắc chắn sẽ lỡ miệng nói mấy lời kỳ quặc. Không được đâu...」

Không, để ý đi chứ. Cái cô nàng chó điên cuồng bóp cò đó, không biết sẽ làm gì thật đấy.

「Được rồi mà. À, trước đó thì.」

Mikoto ôm chầm lấy Akane từ phía sau. Vòng tay ra trước ngực.

「Cho tớ kiểm tra chút nhé.」

「Á...」

Mikoto sờ soạng ngực Akane hùng hục. Akane đỏ bừng mặt, cứ để mặc cho cô nàng làm gì thì làm.

「Ra là thế, cũng có "hàng" phết nhỉ.」

130

「Hả?」

「Xong chưa ạ...」

「Được rồi. Nào biến thân đi. Kämpfer biến hình.」

Akane bị ép buộc biến thân. Ánh sáng lấp lánh bao quanh Akane.

Đôi mắt Akane trông như loài mãnh thú.

「...Chậc, làm cái trò phiền phức vãi.」

Trong nháy mắt, cô nàng chó điên cau có đã xuất hiện.

「Bà đây đếch quan tâm đến vú của cô nhé. Lép thì cứ lép đi có sao đâu. Biết đâu được ghi vào kỷ lục Guinness đấy.」

Oa, có vẻ tâm trạng không tốt lắm nhỉ. Mặc dù phiên bản chó điên này lúc nào cũng khó ở và tìm người để giết.

「Có sao đâu. Ngực là mạng sống của con gái mà.」

Nhưng Mikoto vẫn dửng dưng.

「Cho sờ chút coi.」

「Bà chưa nghe thấy bao giờ.」

Akane thốt lên giọng chán chường.

131 Chương 2

「Đừng có nói nhảm. Định đánh đồng bà đây với mấy con loli đầu óc điên khùng trong eroge hả. Bà bắn lủng sọ giờ.」

「Chỉ nắn chút thôi mà.」

「Một chút thôi.」

「Bà đây không phải gối ôm trong anime moe đâu nhé.」

Mikoto vươn tay ra. Akane vặn người né tránh... à không. Thay vào đó, cô nàng rút súng lục ra với tốc độ ánh sáng. Chĩa thẳng vào Mikoto.

「Cất đi. Không phải súng, là ngực cơ.」

「Có vẻ cô muốn thở bằng lỗ trên trán nhỉ.」

「Đừng có nói đùa.」

「Chết đi!」

「Sờ ngực tớ cũng được mà.」

Á, Akane bắn thật rồi. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mikoto đã dùng cán thanh kiếm Nhật hất nòng súng lên.

Nhắc mới nhớ, nhỏ này là *Schwert* (Kiếm).

Trần nhà bị thủng một lỗ. Á á á, phải bịt lại trước khi bố mẹ về mới được. Mikoto cố tình phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lên lưỡi kiếm trắng lóa để kiềm chế đối phương, rồi vòng ra sau lưng Akane.

132

「Bắt được rồi.」

「Oái.」

Và một tay bóp ngực. Mư-gyư. Được chứng kiến cảnh tượng hiếm hoi là cô nàng chó điên giật mình kinh ngạc.

「Hưm hưm hưm, quả nhiên thành Kämpfer là thay đổi nhỉ. Bên này nắn đã tay hơn hẳn.」

「Con khốn, bỏ ra mau!」

「Đợi chút đã... A, to hơn của tớ rồi này. Tức ghê.」

「Bà đây mới là người đang điên tiết đây!」

「C... Con kh... Tao giết mày!」

「Đầu ngực cũng, thế này này...」

Kämpfer có sức mạnh rất lớn. Thế nên Akane dù vùng vẫy vẫn có sức để thoát ra, nhưng Mikoto cũng ở vị thế tương tự. Hơn nữa lại còn lợi thế tấn công từ phía sau.

Dù vậy, có lẽ do chỉ bị sờ bằng một tay nên Akane đỏ mặt tía tai thoát ra được.

「Đồ ngốc, đừng bắn nữa!」

「Cái con chó chết này!」

Họng súng chĩa về phía tôi - người đang định can ngăn.

133 Chương 2

「Nguy hiểm lắm!」

Đằng này vẫn đang là con trai đấy. Bị bắn thì không né được đâu.

「Từ mày trước, tao sẽ bắn tung não mày ra!」

「Đừng có chõ mõm vào!」

Thanh kiếm Nhật của Mikoto lại lóe sáng.

「Nào nào, Akane-chan, đừng nóng thế chứ.」

「Akane-chan vẫn là Akane-chan mà.」

「Con khốn, mày vừa gọi tao bằng "-chan" đấy hả.」

Ra là vậy, Mikoto không biết rằng chó điên ghét nhất là bị gọi kèm "-chan". Kìa, mí mắt Akane đang giật giật kìa.

「Chỉ nắn chút thôi mà, tha cho tớ đi.」

「Bà đây không phải les nhé.」

「Nè Natsuru.」

「Tớ cũng không phải, nhưng mà tò mò chứ bộ.」

Nói tỉnh bơ luôn. Akane gầm gừ trong họng nhưng cũng thu súng lại. Không phải là đã nguôi giận, mà chắc là nhìn thấy bản lĩnh của Mikoto nên nhận ra đây là kẻ khó xơi.

Tôi vuốt ngực nhẹ nhõm. Nguy hiểm quá. Tưởng nhà cửa tan hoang rồi chứ.

134

Mikoto nói.

「Sao?」

「Gì cơ. Ăn cà ri được chưa?」

「Để sau đi. Cậu cũng biến thân đi.」

「Để làm gì?」

「Để nắn chứ sao.」

Xin kiếu. Sao lại lôi tôi vào.

Akane cười khẩy.

「Được đấy. Có mỗi bà đây bị thì bất công quá.」

「Đấy, thấy chưa Natsuru.」

「Đùa kiểu gì vậy.」

「Nghiêm túc đấy.」

Định mở miệng từ chối thì chiếc vòng tay Giao Ước phát sáng. Tôi không hề có ý định đó, nhưng vì Mikoto và Akane dồn sức nên tôi bị kéo theo.

Trong nháy mắt tôi bị bao phủ bởi ánh sáng, chuyển sang dạng nữ. Quần áo thường ngày vẫn giữ nguyên, nên phần ngực áo sơ mi căng lên.

Mikoto nhìn chằm chằm vào bộ ngực đó.

135 Chương 2

「Đừng có nhìn nhiều thế.」

「To thật đấy.」

Tại cái ánh mắt của cậu dâm dê quá đấy.

「Cậu cũng nhìn của tớ rồi còn gì. Cho xem đi.」

Cô nàng đột ngột vươn tay ra. Híiii.

Bắt đầu nắn bóp nhiệt tình. Có vẻ cô nàng đang so sánh với của mình. Nghi thức kiểu quái gì đây.

Tay phải của Mikoto đặt lên ngực tôi, tay trái đặt lên ngực mình. Này, định làm gì thế. Kinh quá, dừng lại đi.

Cảm giác bị túm lấy ngay trên trái tim thật khó tả. Cảm giác vùng dạ dày bị nhào nặn truyền đến trực tiếp. Cái cảm giác 「mềm mềm」 hay 「nhũn nhũn」 này...

「C... Cậu... tay chân nguy hiểm quá đấy.」

「A, quả nhiên to hơn tớ. Hình dáng cũng đẹp hơn nữa thì phải?」

「Đã bảo là không biết mà...」

「Akane-chan cũng sờ thử xem.」

「Ồ, đâu xem nào.」

136

Cái cô này lúc nãy vừa bảo không phải les cơ mà. Hơn nữa khác với Mikoto, cô ả bóp mạnh chẳng nể nang gì.

「Này... đau đấy.」

「Hà, nắn con này đã tay thật.」

「Đúng không.」

Mikoto tán thành.

「Dừng lại đi!」

「To và đàn hồi tốt. Đầu ngực thì thế nào nhỉ.」

Cô ả định lột áo tôi ra không chút ngại ngần, nên tôi vội vàng lùi lại. Định làm cái gì thế hả.

Mikoto lại phát ngôn gây sốc.

「Natsuru, lần này cậu thử sờ của tớ đi.」

「Đ... Đừng có nói ngu.」

「Xấu hổ cái gì. Cùng là con gái với nhau mà.」

「Tôi là đàn ông!」

Lúc nãy thì bảo 「Đừng có nhìn bằng mắt dâm dê」, giờ sờ thì lại được à. Cái đồ lật mặt. Coi tôi là cái gì chứ.

「Được mà!」

Lại còn đuổi theo nữa.

「Này!」

「Nào nào.」

137 Chương 2

「Sờ đi. Tớ sẽ cho cậu biết cậu may mắn đến thế nào.」

「Sau tớ thì nắn cho cả Akane-chan nữa nhé.」

Mikoto kéo, tôi kéo lại. Trò kéo co dùng chính cánh tay mình. Khác với lúc nãy, cái này tôi xin kiếu thật sự. Chó điên mà nổi cơn tam bành nổ súng thì không đùa được đâu. Chắc chắn sẽ đuổi cùng giết tận xuống tận đáy địa ngục mất.

Tôi cũng là Kämpfer nên có sức mạnh.

「Ngoan cố quá đi. Akane-chan, giúp một tay nào.」

Akane vòng sang từ phía đối diện. Tôi cuống cuồng định tháo chạy khỏi chỗ này. Nhưng ngay trước mặt là bếp ga và nồi cà ri đang sôi.

「Natsuruuu.」

Mikoto bảo 「Được sờ ngực miễn phí thì sướng đi chứ」, nhưng cũng tùy lúc tùy chỗ chứ. Đã bảo đừng có kéo mà.

140

「Đừng có giãy mạnh quá, nguy hiểm lắm đấy. Có cà ri kìa.」

Tại cậu cả đấy.

Hự. Tôi dồn sức để thoát ra. Hai cô gái kia cũng là Kämpfer nên rất khỏe. Tôi lỡ mất đà, loạng choạng chân.

「Oái...」

「Á.」

「A, đồ ngốc.」

Cơ thể tôi va vào nồi. Cái nồi cà ri to tướng đổ ụp xuống cùng một âm thanh chói tai.

「Nóng quááá!」

Tôi hét toáng lên.

Và sau đó.

Cũng may là cà ri đổ lên chỗ quần áo xếp chồng lên nhau, và dội nước ngay lập tức nên không bị bỏng nặng.

Sở dĩ không thành chuyện lớn là hoàn toàn nhờ may mắn. Vé số mua mãi không trúng là để dành vận may cho những lúc thế này chăng.

Thêm nữa là vì Kämpfer có khả năng chịu nhiệt tốt.

Cái giá phải trả là nhà bếp thảm thương trong hỗn hợp cà ri và nước. Cái ghế chắc phải vứt đi thôi.

141 Chương 2

「Nè Natsuru.」

「Gì.」

Mikoto nói với tôi đang bôi thuốc mỡ. Quả nhiên là bộ mặt hối lỗi. Akane thì im lặng, nhưng lúc nãy nhìn tôi dính đầy cà ri cô ả cười ngặt nghẽo, chắc mỏi hàm rồi. Hồi nãy người dội nước vào tôi cũng là cô ả.

「Bữa tối, mất toi rồi nhỉ.」

「Chịu thôi. Tôi sẽ ăn chỗ cà ri dự trữ vậy.」

Cà ri gà đã bị sàn nhà và giẻ lau nuốt trọn hết rồi. Khôi phục từ đống đó là điều bất khả thi.

「Để tạ lỗi tớ sẽ nấu cho. Tớ đi mua đồ đây.」

「Nếu là mì ramen thì miễn nhé.」

Mikoto giật mình.

「Biết tỏng rồi.」

「...Cậu đọc được suy nghĩ của tớ à?」

Để trả thù nho nhỏ, tôi quẹt thuốc mỡ lên má cô nàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!